Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 31: Tội phạm ăn thịt người



Không giống với Bạch Xảo và Vương Văn Long, quỷ hai đầu không thể bò, nó bước đi lơ lửng, tốc độ không nhanh, tấn công cũng không hung hăng lắm.

Cho dù nó có đuổi kịp, dùng "Thế giới ấm áp" đập mấy cái vào đầu là có thể ép nó lùi lại.

Điều rắc rối duy nhất là quỷ hai đầu có kỹ năng đặc biệt.

Cơ thể nó sẽ tách ra từ giữa, biến thành hai cái bóng màu trắng.

Tính công kích trở nên càng thấp hơn, nhìn giống như rất dễ bị quyển sách bìa cứng trong tay Sầm Sênh "sưởi ấm" đến mức hồn phi phách tán.

Nhưng tốc độ của nó nhanh hơn gấp đôi so với lúc trước. Nó có thể yên lặng đuổi theo Sầm Sênh, bám vào sau lưng, bịt mắt, đánh lừa giác quan của anh.

Một khi bị bóng ma che mắt, Sầm Sênh sẽ xuất hiện ảo giác.

Như khi anh mở cửa hành lang, nhìn thấy một thi thể phụ nữ treo lơ lửng ngoài cửa.

Hoặc lúc đang đi xuống lầu, nghe thấy tiếng bước chân nặng nề từ dưới lầu truyền đến, tựa như phía dưới đang ẩn giấu một quái vật khổng lồ.

Ảo giác rất chân thật, căn bản không thể phân biệt.

Bức cho Sầm Sênh không thể không tung đồng xu may mắn hai phút một lần, để xác định hiện tại có đang bị ảo giác hay không.

Đêm nay tung đồng xu quá nhiều lần, khi chạy đến cầu thang lên tầng hai, trong đầu Sầm Sênh vang lên âm thanh của trợ thủ nhỏ.

【 Vì ngài Sầm đã nhiều lần dựa vào đồng xu may mắn để thoát khỏi hiểm cảnh, ngài Tiền cho rằng mình là người giỏi nhất trong số tất cả các đạo cụ, là cố vấn của đoàn đội. Nó tìm thấy mục tiêu "tiền" sinh, lĩnh ngộ giá trị "tiền" sinh. 】(giống như "nhân sinh" vậy đó)

【 Kiểm tra phát hiện tính cách của đạo cụ thay đổi từ lý trí sang tự tin, đạt được các kỹ năng mới - Kiến nghị của ngài Tiền. 】

【 Một cố vấn xuất sắc, không chỉ giúp chủ nhân đưa ra lựa chọn chính xác, còn vào lúc chủ nhân đưa ra hai lựa chọn sai A và B, sẽ cung cấp cho chủ nhân phương án C càng chính xác hơn. 】

Thanh âm của trợ thủ nhỏ xuất hiện rất đột nhiên, nội dung cũng quá đặc biệt, động tác của Sầm Sênh chậm một bước, không tiếp được đồng xu đang ném lên giữa không trung.

Cố vấn nhà anh ngã xuống đất, lăn mấy vòng trên bậc thang, rồi hoàn toàn chìm trong bóng tối.

Sầm Sênh vội vàng bật đèn pin điện thoại, tìm kiếm đồng xu trong hành lang.

Trợ thủ nhỏ theo dõi toàn bộ quá trình, âm thầm bật chế độ im lặng cho mình.

Làm thám tử hơn năm năm, sức quan sát của Sầm Sênh tốt hơn người bình thường rất nhiều.

Anh nhảy lên nhảy xuống trên hành lang, trốn khỏi con quỷ trong hơn mười phút, nhanh chóng nhận ra quỷ hai đầu không có năng lực tìm kiếm kẻ thù trong không khí. Sở dĩ nó có thể tìm ra chính xác nơi Sầm Sênh trốn tránh, là dựa vào cảm giác vị trí của chiếc vòng ngọc.

Nói cách khác, chỉ cần Sầm Sênh khuất khỏi tầm mắt của nó, là có thể sử dụng vòng ngọc tạm thời thu hút quỷ hai đầu qua chỗ khác, tranh thủ cho mình một chút thời gian để nghỉ ngơi.

Mấy phút trước, Sầm Sênh dùng hòn đá nhỏ dính vào chiếc vòng ngọc, lại dùng "Thỏ ảo thuật" túm ra một diễn viên thỏ từ chiếc mũ lưỡi trai màu đen.

Nhân lúc quỷ hai đầu vẫn chưa đuổi kịp, anh trốn ra sau cánh cửa hành lang, thả con thỏ ra.

Diễn viên thỏ ngậm lấy chiếc vòng ngọc, chạy như điên trong hành lang.

Khoảng cách giữa quỷ hai đầu và con thỏ quá xa, nó không nhìn thấy con thỏ, chỉ có thể cảm nhận được có một vật còn sống mang theo vòng ngọc nhanh chóng di chuyển.

Nó cho rằng đó là Sầm Sênh, không chút suy nghĩ trực tiếp đuổi theo.

Con thỏ do "Thỏ ảo thuật" biến ra chỉ là thỏ trắng bình thường, tốc độ chạy không quá nhanh, rất dễ bị con quỷ đuổi kịp.

Sầm Sênh nói với nó, nếu cảm thấy sắp bị quỷ nhìn thấy thì lập tức nhảy ra ngoài cửa sổ hành lang. Tốt nhất là để quỷ hai đầu tưởng lầm rằng anh bị bức phải nhảy lầu.

Nó không phải là một sinh vật sống thật sự, sẽ không chết, khi chịu vết thương chí mạng sẽ "bụp" một cái biến mất.

Chờ đến khi diễn viên thỏ xuống sân khấu, lại có thể móc ra một con thỏ mới từ trong mũ.

Tính thời gian, có lẽ đã đến lúc quỷ hai đầu đuổi kịp diễn viên thỏ.

Sầm Sênh ngồi xổm ở hành lang, s* s**ng tìm kiếm đồng xu của mình.

Ngài Tiền là lăn xuống, không biết đã rơi tới tầng nào. Đèn ở hành lang đã bị hỏng, rất khó để tìm thấy.

"Lộc cộc... lộc cộc cộc..."

Trong bóng tối dường như có thứ gì đó đang lăn, Sầm Sênh lần theo âm thanh, sờ thấy đồng xu đang dùng sức lăn trở về.

Tìm được cố vấn nhà mình, Sầm Sênh thở phào nhẹ nhõm.

Anh đang định lau bụi trên đồng xu, lại chạm phải thứ gì đó ấm ấm.

Xúc cảm này Sầm Sênh quá quen thuộc.

Anh cầm đèn pin chiếu vào, mặt ngoài đồng xu dính đầy máu tươi.

Sầm Sênh thả nhẹ bước chân, tắt đèn pin đi. Anh mở thiết bị mô phỏng Thánh Phụ ra, nương theo ánh sáng xanh lờ mờ mà thiết bị phát ra, nhìn về hướng đồng xu may mắn lăn tới.

Ở chỗ ngoặt cầu thang giữa tầng một và tầng hai, có một thi thể của một người phụ nữ đang nằm.

Cô mặc quần áo của lao công khách sạn, đầu bị người ta đánh liên tục, trán gần như đã bẹp xuống, vỡ đầu chảy máu, biểu tình vặn vẹo, đôi mắt trợn lên, trên mặt tràn ngập sợ hãi.

Điều khiến Sầm Sênh cảm thấy khó chịu nhất chính là, một người đàn ông đang nằm trên thi thể, xé mở quần áo của cô ra, gặm thịt bụng cô.

Trong không khí dần dần tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, tiếng nhai nuốt thịt sống quanh quẩn trong hành lang yên tĩnh.

Sầm Sênh đứng trên cầu thang tầng hai thăm dò nhìn xuống tầng dưới. Người đàn ông đang ngồi xổm ở chỗ ngoặt tầng một và tầng hai, móc nội tạng của người phụ nữ ra, tham lam nhét vào miệng.

Ngoài cửa hành lang cách đó không xa, lễ tân khách sạn đang hỏi bảo vệ đã tìm được cô lao công chưa.

Nếu là thời điểm khác, Sầm Sênh sẽ trực tiếp lao xuống, ném người đàn ông qua vai. Tặng cho hắn ta một chiếc còng tay bạc, để hắn ta thành thành thật thật chờ vào tù.

Nhưng hôm nay anh không có thời gian, chuyện chiếc vòng ngọc vẫn chưa xử lý xong.

Trợ thủ nhỏ rung lên một cái, nhắc nhở anh diễn viên thỏ đã chết.

Trên đoạn video trước khi chết cho thấy nó không đủ lực nhảy, không thể nhảy tới bệ cửa sổ hành lang, nên không có cơ hội nhảy lầu.

Quỷ hai đầu đuổi theo sau, phát hiện mình bị lừa. Dưới sự giận dữ, xé nát diễn viên thỏ thành từng mảnh, hiện tại đang phát điên đi tìm Sầm Sênh.

Diễn viên thỏ tự động trở về mũ nghỉ ngơi, hòn đá nhỏ đang mang theo chiếc vòng ngọc bay về phía anh.

Quỷ hai đầu sẽ tìm đến đây bất cứ lúc nào, Sầm Sênh thật cẩn thận rời khỏi hành lang.

Nhẹ nhàng đóng cửa hành lang tầng hai lại, Sầm Sênh đứng ở hành lang khách sạn, gọi điện thoại cho cảnh sát Vương.

"Anh Vương, tôi gửi một địa chỉ cho cậu. Khách sạn này xảy ra án mạng, có một người đàn ông đã g**t ch*t lao công của khách sạn, đang ăn thi thể ở hành lang."

"Ăn thịt người trong khách sạn? Sao lại lộng hành như vậy!"

Cảnh sát Vương đang đi ăn với vợ, mất vài giây mới lấy lại tinh thần.

Anh ta gửi mấy bức ảnh cho Sầm Sênh: "Đây là tội phạm ăn thịt người đang lẩn trốn gần đây, anh nhìn xem người anh nhìn thấy có ở trên đó không."

Nhìn tám bức ảnh trên điện thoại, Sầm Sênh trầm mặc một lát: "Tội phạm ăn thịt người nhiều như vậy, các cậu vẫn chưa bắt được sao?"

Cảnh sát Vương liên lạc với đồng nghiệp đang trực ban, hôn vợ một cái, chuẩn bị ra ngoài tăng ca.

Anh ta bất đắc dĩ thở dài: "Giọng điệu của anh là sao vậy, em cũng oan ức lắm chứ bộ! Những tên điên ăn thịt người đó, giống như có siêu năng lực vậy, bọn chúng đều là bậc thầy trốn thoát."

"Lại nói về tên sinh viên y khoa ăn vụng thi thể mà chúng em bắt được vài ngày trước kia. Chúng em lo rằng hắn ta có thể ăn nhầm thứ gì đó, nên trước tiên đưa hắn ta đến bệnh viện. Sợ hắn ta chạy trốn, cũng lo hắn ta sẽ ăn thịt các bác sĩ và y tá, phái ra hai cảnh sát đi theo toàn bộ quá trình. Cho dù là lúc đi vệ sinh, cũng sẽ không có người khác."

Phương hướng phát triển tình huống này, Sầm Sênh nghe quen thuộc đến quái lạ.

"Tên đó vào nhà vệ sinh trong phòng bệnh. Một cảnh sát đi theo vào, một cảnh sát đứng canh gác bên ngoài. Khi tên đó đi tiểu, cảnh sát bên trong tuổi còn trẻ da mặt lại mỏng, hơi nghiêng người tránh đi một chút. Chờ đến khi người quay lại, trong nhà vệ sinh cũng chỉ còn lại một mình cậu ta."

"...?"

"Đúng vậy, bà nội nó em cũng không hiểu được tại sao tên đó lại biến mất! Mặc dù đồng nghiệp của em đã làm mất người, nhưng không ai mắng cậu ta. Chuyện này quá vô lý, không thể trách cậu ta được."

Cảnh sát Vương hạ giọng: "Tên tội phạm ăn thịt người Vương Văn Long ở vùng Đông Bắc trước kia cũng đã biến mất trong nhà vệ sinh khép kín. Ngoại trừ hai người bọn họ ra, những tên ăn thịt người khác trong khu phố cũ đều bỗng nhiên biến mất khi chỉ có một mình trong không gian khép kín."

"Em nghi ngờ những tên ăn thịt người này, khả năng không phải là người bình thường. Đúng rồi, tên ăn thịt người trong khách sạn là người trong bức ảnh nào vậy?"

Sầm Sênh nhìn kỹ, sắc mặt dần dần chìm xuống: "Anh Vương, trên mấy bức ảnh này không có hắn ta. Nếu không phải là một trong những tội phạm ăn thịt người đã trốn thoát, vậy thì chính là tội phạm ăn thịt người mới lại xuất hiện trong khu phố cũ. Tôi nghĩ chuyện này không đơn giản như vậy đâu, các cậu... Alo? Anh Vương?"

Có lẽ là tín hiệu không tốt, thanh âm của cảnh sát Vương trở nên đứt quãng.

Sầm Sênh đi vài bước, đi loanh quanh trước cửa hành lang, cuộc gọi mới trở lại bình thường.

Bên kia điện thoại yên tĩnh dị thường, ngoại trừ tiếng nói chuyện của cảnh sát Vương, không có bất kỳ âm thanh nào khác.

"Em đã thông báo cho đồng nghiệp, xe cảnh sát đang tới đó rồi. Tội phạm ăn thịt người rất hung hãn, một thi thể căn bản không thể thỏa mãn hắn ta. Trong khách sạn có quá nhiều người, em lo lắng hắn ta sẽ lại tấn công những người khác. Anh Sênh, có thể phiền anh khống chế hắn ta trước được không. Với thực lực của anh, hoàn toàn có thể chế trụ được hắn ta."

Trong giọng nói của cảnh sát Vương tràn đầy sự áy náy, nghe được anh ta cũng không muốn khiến bạn bè lâm vào nguy hiểm.

Nhìn hòn đá nhỏ quay trở lại trong lòng bàn tay mình lần nữa, Sầm Sênh có chút khó xử. Anh còn phải xử lý chiếc vòng ngọc, không thể phân ra thời gian được.

Ngay lúc anh đang định từ chối, tầng dưới bỗng truyền đến tiếng kêu thảm thiết của đàn ông và tiếng hét hoảng sợ của phụ nữ.

"Cứu mạng! Có kẻ giết người! Có kẻ điên giết người!"

Trong lòng Sầm Sênh căng thẳng, là thanh âm của lễ tân và bảo vệ!

Anh nhìn thời gian, vẫn còn 33 phút nữa quá trình thăng cấp của Dung Dã mới hoàn tất.

Chờ đến lúc Dung Dã đi ra, hai người qua đường xui xẻo này đã sớm chết rồi.

Cách cánh cửa hành lang, nghe tiếng khóc la bất lực của người phụ nữ, Sầm Sênh cắn chặt răng.

Nếu đã nghe thấy tiếng kêu cứu, vẫn là không thể mặc kệ.

Để suy xét cẩn thận, Sầm Sênh tung ngài Tiền.

Nhìn thấy mặt ngửa của đồng xu, Sầm Sênh nheo mắt lại.

Ồ...

Anh dường như đã hiểu được một chút.

Cảnh sát Vương kể cho Sầm Sênh sự tình về quỷ ăn thịt người, vì muốn nhắc nhở anh rằng bản chất những tên đó rất xấu xa.

Bảo anh ngàn vạn lần không cần bốc đồng, đợi cảnh sát đến đó xử lý. Không cần vì bảo vệ người khác mà chủ động đi trêu chọc quỷ ăn thịt người.

Nhưng anh ta còn chưa kịp khuyên can, điện thoại đã bị ngắt.

Hai người đã là bạn tốt nhiều năm, cảnh sát Vương biết rất rõ về bạn của mình. Sầm Sênh không bao giờ coi trọng mạng sống của mình, chuyện gì cũng muốn gánh hết lên vai.

Nghe nói thời gian trước bị mất liên lạc với anh, là vì anh cứu người trên đường, bị tên tội phạm đâm hàng chục nhát, tất cả đều đâm vào ngực.

Cũng may bạn trai anh đã kịp thời chạy tới sơ cứu. Điều trị ở nước ngoài một thời gian, Sầm Sênh mới tạm thời giữ được tính mạng.

Khi đó cảnh sát Vương còn cùng vợ thảo luận chuyện này, anh ta cảm thấy trình độ y tế ở trong nước cũng không thua kém gì ở nước ngoài. Không hiểu tại sao bạn trai Sầm Sênh lại mạo hiểm đưa anh ra nước ngoài.

Gọi cho Sầm Sênh mấy cuộc, cũng không được tiếp nhận. Cảnh sát Vương mắng một tiếng, cũng bất chấp không quay lại Cục Cảnh sát, trực tiếp lái xe đến chùa Ứng Nam.

Đẩy cửa hành lang ra, Sầm Sênh một lần nữa trở lại cầu thang.

Anh nhìn xuống bên dưới, bên cạnh thi thể của lao công, nhiều thêm một thi thể của bảo vệ trung niên.

Lễ tân trẻ tuổi đang hét lên tuyệt vọng, cô bị người đàn ông đè lên người, quần áo gần như bị xé thành từng mảnh.

Người đàn ông dùng hai tay gãi mạnh vào bụng dưới của cô, như muốn mổ bụng của cô bằng tay không.

Sầm Sênh mở điện thoại lên, ánh sáng đèn pin chiếu vào hành lang tối đen.

Lễ tân nhìn thấy hy vọng, đôi mắt lập tức sáng lên. Cũng không biết lấy sức lực từ đâu ra, cô vùng vẫy đẩy người đàn ông ra, lảo đảo chạy lên tầng.

"Cứu với! Cứu tôi với! Hắn ta muốn ăn thịt tôi, kẻ điên này muốn ăn thịt tôi!"

Cô gái vươn tay về phía Sầm Sênh, nhưng Sầm Sênh vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích.

"Tôi thật sự rất muốn cứu cô, tôi có thể cảm giác được hiện tại cô rất thống khổ. Lúc vừa nhai nội tạng của lao công, trên mặt cô mang theo nụ cười thỏa mãn, nhưng đôi mắt lại đang khóc."

Tựa hồ không nghĩ tới Sầm Sênh sẽ nói như vậy, biểu tình của cô gái trong nháy mắt trống rỗng.

Không chờ cô ta kịp phản ứng, Sầm Sênh móc cuốn sách trong túi ra, hung hăng đập vào mặt cô ta.

"Đừng sai lại càng thêm sai, rõ ràng cô không muốn giết người, càng không muốn ăn thịt người, tôi có thể nhìn ra cô bị ép phải làm như vậy! Cô đợi tôi một chút, đợi tôi làm xong việc bên này, sống sót qua đêm nay, tôi sẽ nghĩ cách giúp cô!"

Cô gái ôm mặt, ngơ ngác đứng tại chỗ.

Sầm Sênh trở tay chụp về phía lưng hai cái, hai bóng trắng nằm trên lưng anh hét lên rồi bay xuống.

Không có quỷ che mắt, Sầm Sênh rốt cuộc thoát khỏi ảo giác, nhìn thấy thế giới chân thật.

Bảo vệ và lễ tân không hề gặp nguy hiểm, bọn họ căn bản không bước vào hành lang. Ở chỗ ngoặt cầu thang chỉ có thi thể lẻ loi của lao công.

Cô gái vốn vươn tay kêu cứu với anh, biến thành một người đàn ông mặc áo trùm đầu.

Hai má hắn ta hóp lại, gần như gầy đến mức da bọc xương. Trên người dính đầy máu của lao công. Lúc này một tay che bên mặt bị Sầm Sênh đánh sưng, tay kia nắm chặt cây búa dính đầy máu.

Sầm Sênh chậm rãi lùi về phía sau, rũ mắt xuống nhìn cây búa sừng dê trong tay người đàn ông mặc áo trùm đầu: "Anh dùng chiếc búa này để giết hại lao công? Tôi có thể hiểu được nỗi thống khổ của anh, nhưng anh không nên giết người."

Người đàn ông trùm đầu thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào Sầm Sênh.

Khi nhìn thấy làn da lộ ra ngoài của anh, hắn ta nuốt nuốt nước miếng: "Cảm ơn, cậu thật tốt bụng. Nếu cậu cảm thấy tôi đáng thương, có thể cho tôi cắn một miếng thịt được không?"

Sầm Sênh không nói gì, khóe mắt quét qua hai bóng trắng lơ lửng phía sau mình.

Trong hình thái bóng trắng, chúng không có biện pháp trực tiếp đả thương người, chỉ có thể nằm trên lưng người để tạo ảo giác.

Sau khi hợp nhất với nhau biến thành quỷ hai đầu, có thể trực tiếp cắn xé người sống như ác quỷ bình thường.

Nó và quỷ ăn thịt người này một trước một sau, muốn chặn anh ở cầu thang này.

Sầm Sênh bỗng nhiên giơ một chân lên, tàn nhẫn đá vào ngực tên trùm đầu, đá hắn ta xuống cầu thang. Đồng thời ném hòn đá nhỏ về phía bóng trắng đang dung hợp.

Hòn đá nhỏ sau khi được cường hóa đập người rất đau, bóng trắng đã gần như dung hợp lập tức bị đánh tan, Sầm Sênh nhân cơ hội chạy lên lầu.

Dựa vào sự hiểu biết của anh đối với cảnh sát Vương, nếu anh không chủ động nhắc đến, đối phương cũng sẽ không để anh đi bắt tội phạm.

Vòng ngọc đã trở lại tay anh, anh nghi ngờ quỷ hai đầu đã đuổi kịp, tạo ra ảo giác cho anh.

Sau khi tung đồng xu, ngài Tiền đã nói cho anh, anh thật sự đã bị bóng trắng che mắt. Còn kiến nghị anh nên chạy xuống tầng dưới, rời khỏi khách sạn rồi đến một khu vực tương đối rộng rãi.

Nhưng Sầm Sênh không nghe lời khuyên của nó.

Chùa Ứng Nam được coi là một khu du lịch, người ở gần đó rất nhiều. Khách sạn lại gần chợ đêm, lúc này trên đường phố rất đông người.

Một đoàn du khách lớn tuổi từ nơi khác đến dâng hương tại chùa Ứng Nam, hy vọng Bồ Tát sẽ giúp họ tránh xa bệnh tật. Cha mẹ đưa con đi cầu học tập thành công. Phụ nữ có thai ôm bụng, muốn thai nhi được sinh ra bình an.

Sầm Sênh cũng biết bên ngoài càng an toàn, càng thích hợp cho việc truy đuổi. Nhưng anh không dám rời khỏi khách sạn, thậm chí còn không dám rời khỏi hành lang.

Anh sợ ác quỷ và tội phạm ăn thịt người đuổi giết mình sẽ thương tổn những người qua đường đó.

Vòng ngọc được tăng nhân khổ hạnh trao cho Tiêu Khiết Khiết, đây là âm mưu nhằm vào bọn họ, là phiền toái của hai người bọn họ.

Anh cảm thấy mình không nên làm người khác bị liên lụy, khiến những người vô tội gặp nguy hiểm và đau khổ.

Còn 20 phút nữa quá trình thăng cấp của Dung Dã mới kết thúc.

Sầm Sênh chạy như bay trong hành lang, phía sau là tiếng bước chân dồn dập.

"Cầu xin cậu, cho tôi ăn một miếng. Tôi đói quá, tôi sắp chết đói rồi..."

Tên đàn ông khô gầy xách theo búa sừng dê, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ như dã thú: "Cậu là đồ dối trá, không phải cậu nói là hiểu tôi sao? Vì sao không cho tôi ăn! Cậu là đồ đạo đức giả!"

Hắn ta càng hét, áy náy trong lòng càng giảm bớt, càng cảm thấy người thanh niên xinh đẹp nhưng dối trá đó xứng đáng bị hắn ta ăn thịt.

Khi nhìn thấy chiếc vòng ngọc trên cổ tay Sầm Sênh, đôi mắt tên đó đỏ lên, thanh âm đột nhiên tăng lớn: "Là mày, tao phải chặt đứt đầu mày! Tao muốn giết mày!"

Có tên kia làm chủ lực, quỷ hai đầu lại phân tán thành hai bóng trắng lần nữa, muốn víu lấy sau lưng Sầm Sênh.

Ném hòn đá nhỏ ra vài lần, đuổi bóng trắng trên lưng đi. Sầm Sênh xoay người lướt qua tay vịn cầu thang, chuẩn bị nhảy xuống tầng dưới.

Một bàn tay trắng bệch bỗng nhiên vươn ra từ bức tường bên cạnh, hung ác nắm chặt mắt cá chân của Sầm Sênh. Anh đứng không vững, một chân giẫm hụt, trực tiếp ngã xuống cầu thang.

Một bên vách tường đầy vết mốc đốm nhanh chóng mọc ra từng cánh tay, chúng nó không ngừng múa may, muốn bắt Sầm Sênh vào trong vách tường.

Tên ăn thịt người và quỷ hai đầu bị hoảng sợ, phát hiện cánh tay sẽ không tấn công bọn chúng, lại gầm lên rồi lao về phía Sầm Sênh.

Miệng vết thương trên vai và mu bàn tay bị rách, máu thấm vào băng gạc, để lại vết máu nhợt nhạt trên mặt đất.

Đường xuống lầu hoàn toàn bị chặn lại, Sầm Sênh cố nén đau đớn, quay đầu lại tiếp tục chạy lên tầng.

Vẫn còn 8 phút trước khi Dung Dã tỉnh dậy.

Khách sạn này có tổng cộng 15 tầng, Sầm Sênh rất nhanh đã chạy tới tầng thượng.

Anh hét lớn về phía cửa sân thượng trên tầng cao nhất: "Tôi là thám tử, mở cửa!"

"Rầm..."

Cánh cửa sắt khóa chặt mở ra, gió đêm thổi qua gương mặt Sầm Sênh, thổi khô mồ hôi và vết máu trên trán.

Anh chạy đến rìa sân thượng, lấy con thỏ từ trong mũ lưỡi trai ra. Chuẩn bị lặp lại trò cũ, dùng con thỏ để dẫn dụ con quỷ rời đi.

Đúng lúc này, một bàn tay đẫm máu duỗi ra từ bên ngoài lan can sân thượng, nắm lấy cổ tay Sầm Sênh.

Sầm Sênh không tiếng động thở dài.

Anh nhanh chóng tránh khỏi bàn tay của con quỷ, lùi về một nơi tương đối an toàn, nhìn về phía cửa vào sân thượng.

Tên quỷ ăn thịt người cầm cây búa sừng dê trong tay, nhìn chằm chằm vào anh liên tục nuốt nước miếng. Quỷ hai đầu bay ra từ phía sau hắn ta, cười khúc khích quái dị với Sầm Sênh.

Tin tốt là, cánh tay trên tường không đi theo.

Tin xấu là, trong đội ngũ đuổi giết anh, nhiều thêm một nữ quỷ.

Nhìn hai quỷ một người đang dần dần tới gần, biểu tình Sầm Sênh vẫn bình tĩnh như cũ: "Các người sẽ tấn công người đeo chiếc vòng ngọc này, đúng không? Nếu bây giờ tôi đập vỡ vòng ngọc, hoặc ném từ trên đây xuống, các người có còn tấn công tôi không?"

Tên ăn thịt người l**m l**m môi: "Vòng ngọc liên quan gì? Tao chỉ là muốn giết mày!"

"Tại sao? chúng ta không thù không oán, nếu anh chỉ muốn ăn thịt người, không cần thiết chỉ nhìn chằm chằm vào tôi."

"Tao đã sớm nhận ra mày, mày còn hỏi tại sao!" Tên ăn thịt người bỗng nhiên kích động lên, hắn ta đột nhiên xốc quần áo, lộ ra cơ thể khô quắt như một bộ xương khô.

"Chính là nhờ chúng mày ban tặng, tao mới biến thành dáng vẻ người không phải người quỷ không phải quỷ như bây giờ! Tao muốn..."

"Được rồi, tôi hiểu rồi, cảm ơn câu trả lời của anh."

Tên ăn thịt người còn chưa kịp nói xong đã bị Sầm Sênh giơ tay cắt ngang: "Tiếp theo, đến lượt tôi nói rồi."

"Chiều nay, lúc ở chùa Ứng Nam, tôi không đi vào bên trong chùa, tăng nhân khổ hạnh không gặp tôi, ông ta chỉ gặp hai người bạn đi cùng tôi là Hà Tuấn Nghiệp và Tiêu Khiết Khiết."

"Tiêu Khiết Khiết từng bị quỷ ám, thờ cúng Tà Thần trong nhà, sống trong tiểu khu Ân Hà ma quỷ hoành hành, trên người còn gánh một mạng người. Mà Hà Tuấn Nghiệp thì giống những khách du lịch khác, chỉ là một người bình thường."

"Trong mắt tăng nhân khổ hạnh, Tiêu Khiết Khiết không phải người bình thường, càng không phải người tốt. Cho nên ông ta quyết định lợi dụng tội nhân là cô ấy, để ném lại phiền toái nguy hiểm trên người mình."

Sầm Sênh liếc nhìn giao diện cộng sự, tháo chiếc vòng bạch ngọc trên cổ tay ra: "Phiền toái của tăng nhân khổ hạnh, chính là chiếc vòng bạch ngọc này."

"Khi quỷ hai đầu đuổi giết tôi, nói chính là rất hận tôi, anh là quỷ ăn thịt người, vốn đơn thuần chỉ muốn ăn thịt tôi, nhưng nhìn chằm chằm vào vòng tay này một hồi, đột nhiên sinh ra hận ý với tôi. Người mà các người oán giận không phải tôi, cũng không phải tăng nhân khổ hạnh, mà là người đã từng đeo chiếc vòng tay này."

Anh nhìn quỷ hai đầu, ánh mắt đảo qua nhìn từng cái đầu của nó: "Có người đã tàn nhẫn g**t ch*t các người, hợp nhất hai người lại với nhau, biến thành dáng vẻ như bây giờ. Các người không nhớ rõ kẻ thù của mình rốt cuộc là ai, chỉ cần nhớ người đó từng đeo một chiếc vòng ngọc."

Chỉ cần Sầm Sênh bắt đầu suy luận, là có thể mở "Thời gian của thám tử", làm tất cả những sinh vật xung quanh có thể hiểu được tiếng người đều dừng hoạt động lại, lắng nghe anh suy luận.

Thông tin quá ít, Sầm Sênh không nghĩ kỹ chân tướng của sự việc, cũng không có cơ hội xác minh.

Nhưng kỹ năng chỉ cần anh suy luận, lại không nói cần phải là suy luận chính xác. Chuyện thám tử mắc sai lầm trong suy luận, không phải là chuyện rất bình thường sao?

Nhìn hai quỷ một người đồng thời dừng động tác, đứng tại chỗ nghe anh phân tích, ngữ khí Sầm Sênh càng thêm tự tin.

"Có người đã thao túng ký ức của các người, cho các người khả năng cảm ứng vị trí của vòng ngọc. Đem toàn bộ thù hận chuyển vào trong vòng ngọc. Lợi dụng hận thù của các người đối với người đó, g**t ch*t kẻ thù của mình."

Anh quay đầu lại nhìn về phía tên quỷ ăn thịt người: "Trong lòng anh biết những gì tôi nói không sai, suy nghĩ kỹ lại xem, rốt cuộc hôm nay anh có ở lại khách sạn này hay không, rốt cuộc sao lại xuất hiện ở đây? Trên thế giới này không thể có chuyện trùng hợp như vậy, có nhiều khách sạn như vậy, nhưng nơi tôi ở lại có quỷ ăn thịt người! Mà anh lại đúng lúc hận người đeo vòng ngọc."

"Quan trọng nhất chính là, tôi biết tất cả quỷ ăn thịt người đang lẩn trốn trong khu phố cũ, anh không nằm trong số đó! Có thể đây là lần đầu tiên anh ăn thịt người, trước đây chưa từng bị cảnh sát chú ý. Cũng có thể sống ở nơi khác, là đột nhiên xuất hiện ở khách sạn này."

Biểu tình của tên ăn thịt người cứng đờ trong giây lát, ánh mắt hắn ta mờ mịt: "Tôi không nhớ rõ, tôi... sao tôi lại đến được đây? Tôi làm sao cũng không thể nhớ nổi."

"Không cần vội nhớ lại!"

Sầm Sênh cất chiếc vòng bạch ngọc đi, cầm "Thế giới ấm áp" ra.

"Ngươi yêu của tôi đã tỉnh, anh ấy có thể giúp các người bình tĩnh lại, để các người suy nghĩ kỹ càng. Anh Dung, giúp em!"

Anh còn chưa dứt lời, một cái bóng đỏ tươi chui ra từ trong ngực anh, bay về phía tên quỷ ăn thịt người.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...