Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 38: Quỷ dây dưa



Sầm Sênh không nhúc nhích, anh đứng bên cạnh bàn ăn, nhìn về phía bác sĩ Giả.

''Bữa cơm này, chỉ sợ chúng ta không ăn được rồi."

Anh đưa điện thoại tới trước mặt người đàn ông, cho anh ta xem nội dung tin nhắn: ''Người của tôi vừa mới nói cho tôi biết, Lý Linh không làm việc ở trường thực nghiệm và trường Ngũ Trung, anh đang nói dối!"

Liên quan đến an toàn tính mạng của giáo viên Lý, trong mắt Sầm Sênh không có ý cười. Biểu tình của anh rất nghiêm túc, khí chất quanh người hoàn toàn khác với vừa rồi.

''Pa-"

Bác sĩ Giả ngơ ngẩn nhìn màn hình điện thoại, ngay cả khay thức ăn trong tay rơi xuống đất cũng không phản ứng lại.

''Không thể nào! Giữa trưa mỗi ngày tôi đều đến trường học để đưa cơm trưa cho cô ấy mà! Mỗi lần như vậy cô ấy đều chờ ở cổng trường, sao có thể không làm việc ở trường được!"

Sầm Sênh nheo mắt lại hỏi: ''Trường nào?"

''Chính là trường Ngũ Trung gần đây, cách đây rất gần, mỗi ngày tôi đều đi bộ đến trường."

Sầm Sênh không do dự, trực tiếp liên lạc với thám tử Tiết trước mặt bác sĩ Giả. Để anh ấy nghĩ cách điều tra giám sát trường Ngũ Trung.

Cúp điện thoại, Sầm Sênh cầm túi xách trên sô pha, rút ra một quyển sách bìa cứng từ bên trong.

''Bác sĩ Giả, phiền anh đưa điện thoại cho tôi. Tôi hiện tại nghi ngờ anh đang cầm điện thoại của giáo viên Lý, gửi tin giả cho tôi."

Đột nhiên bị thẩm vấn như phạm nhân, người đàn ông rất tức giận.

Anh ta hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn lấy điện thoại của mình ra: ''Số điện thoại của chúng tôi không giống nhau, sao tôi có thể làm giả được! Buổi sáng cô ấy mang điện thoại ra ngoài, tôi vẫn luôn ở nhà, nào có cơ hội dùng điện thoại của cô ấy."

Nhanh chóng lật lại toàn bộ lịch sử trò chuyện của bác sĩ Giả, Sầm Sênh nhíu chặt mày.

Ghi chép rất sạch sẽ, không có chỗ nào khả nghi, tin nhắn với giáo viên Lý cũng rất bình thường.

Tiểu Linh:【 Gần đây em gặp áp lực rất lớn, bên phía trường học cũng không thuận lợi, học sinh không nghe lời. Còn luôn bị quỷ dây dưa, em cảm giác em sắp điên rồi. 】

Bác sĩ Giả:【 Không sao đâu Tiểu Linh, kiên trì một chút, không phải em đã tìm được biện pháp giải quyết rồi sao? 】

Tiểu Linh:【 Không biết, nhìn đi nhìn lại. Nếu thật sự không được nữa, em sẽ xuất gia làm ni cô, xin Bồ Tát phù hộ em. 】

Một ngày trước.

Tiểu Linh:【 Anh nói em có nên tìm thám tử giúp em giải quyết chuyện phiền phức này không? Bạn trên mạng của em có thuê nhà chung với một thám tử, rất lợi hại rất đáng tin cậy, còn có thể đuổi quỷ nữa. 】

Bác sĩ Giả:【 Vẫn nên tìm hòa thượng hay đạo sĩ gì đó đáng tin cậy hơn, bọn họ mới là chuyên gia về phương diện này. 】

Tiểu Linh:【 Thuê bọn họ một lần hết bảy tám vạn, tiền tiết kiệm của em sắp thấy đáy rồi, không có nhiều tiền như vậy. Em có xem thử trên trang web thám tử, có mấy thám tử vừa mới bắt đầu nhận đơn, chỉ cần mấy trăm tệ thôi. 】

Bác sĩ Giả:【 Có đáng tin không? Sao không trực tiếp thuê thám tử mà bạn trên mạng của em thuê đi! 】

Tiểu Linh:【 Trình độ của anh ta rất cao, phí ủy thác cũng rất đắt, ai... Sớm biết vậy tối hôm đó em đã tạo quan hệ tốt với anh ta rồi. 】

Phần lớn cuộc đối thoại giữa hai người đều là giáo viên Lý phàn phàn nàn, bác sĩ Giả an ủi.

Sầm Sênh đang chuẩn bị lật xem album, bên dưới chibi của Dung Dã bỗng nhiên b*n r* một khung thoại.

【 Trước đó anh còn không dám xác định, nhưng sau khi lật xem lịch sử trò chuyện, anh đã có đáp án. Lịch sử trò chuyện của anh ta và giáo viên Lý không có bất kỳ dấu vết sinh hoạt chung nào. Đây không phải là đôi tình nhân sống chung, mà chỉ tán gẫu giữa bạn bè. 】

【 Báo cảnh sát đi, Tiểu Sênh. Anh ta không phải bạn trai của Lý Linh, mà là b**n th** đột nhập vào nhà riêng của người khác, âm thầm rình rập cô ấy. 】

Anh lại cẩn thận lật xem lịch sử trò chuyện, rất nhanh đã hiểu được ý của Dung Dã.

Bác sĩ Giả là nội trợ, vẫn luôn ở trong nhà. Những lời này hoàn toàn có thể chờ sau khi giáo viên Lý tan làm về nhà, hai người cùng đối mặt nói chuyện với nhau.

Thỉnh thoảng nói trên mạng một hai lần cũng bình thường. Những đối thoại tương tự giữa bọn họ thật sự quá nhiều, bác sĩ Giả không giống bạn trai của Lý Linh, mà giống như là đối tượng để cô tâm sự hơn.

Trước đó, quả thật giáo viên Lý chưa từng đề cập với Sầm Sênh chuyện mình có bạn trai. Đám người Tiêu Khiết Khiết cũng không biết chuyện này.

Quan trọng nhất chính là, nếu như giáo viên Lý thật sự có một người bạn trai rất yêu thương cô, biết rõ tình huống cô bị quỷ đeo bám, bạn trai cô sao có thể cho phép cô một mình đi đến khu công nghiệp cũ phía Bắc, tham gia vào nghi thức của Tiêu Khiết Khiết?

Bác sĩ Giả lại quỳ xuống vừa khóc lóc vừa kể lể, nhưng anh ta không đi cùng giáo viên Lý đến khu công nghiệp cũ, anh ta OOC(*) rồi.

(*) OOC: Out of character, nôm na là thoát khỏi thiết lập ban đầu.

Muốn lẻn vào nhà giáo viên Lý, ngụy trang thành bạn trai của cô, kỳ thật rất đơn giản.

Tiểu khu quá cũ, không có bảo vệ đàng hoàng, chỉ có một bác bảo vệ lớn tuổi luôn ngủ gà ngủ gật.

Tuy rằng mỗi căn hộ đều có thẻ khóa cửa, nhưng cư dân lại dùng đá để chặn cửa ở hành lang cho thuận tiện. Bởi vậy mà cửa hành lang lúc nào cũng rộng mở, ai cũng có thể tự do ra vào.

Dưới lầu có rất nhiều người già trẻ nhỏ, bọn họ đều nhiệt tình tốt bụng, không có cảnh giác đối với người ngoài. Lại còn thường xuyên tụ tập cùng một chỗ để trao đổi tin tức, đối với mọi chỗ trong tiểu khu đều hiểu rất rõ.

Bọn họ biết phòng 501 vừa có một cô giáo trẻ chuyển đến. Biết rằng mỗi ngày cô ấy đều dậy sớm, lái xe đi làm, đến tận buổi tối mới trở về.

Sầm Sênh là một người đàn ông xa lạ mang khẩu âm vùng khác, chỉ mới vào tiểu khu nửa giờ đã có thể thăm dò được toàn bộ tin tức của giáo viên Lý.

Bác sĩ Giả là bạn của Lý Linh, biết rõ tình huống của cô ấy. Anh ta có rất nhiều thời gian và cơ hội để lắp camera trong nhà giáo viên Lý, giám sát nhất cử nhất động của cô.

Suy nghĩ một chút, Sầm Sênh trả lại điện thoại cho bác sĩ Giả: ''Xin lỗi, vừa rồi là tôi hiểu nhầm anh. Chỉ là tôi quá lo lắng cho giáo viên Lý, trong lúc nhất thời không khống chế tốt cảm xúc."

Dung Dã nhìn hành động của anh, rất nhanh hiểu đã được dụng ý.

Lúc giáo viên Lý và bác sĩ Giả nói chuyện phiếm với nhau có nhắc tới Sầm Sênh, anh ta biết phí ủy thác của thám tử Sầm rất cao, còn có thể đối phó với ác quỷ.

Thám tử đã tới cửa, tên cuồng rình rập này không chỉ không trốn đi sớm mà còn dám công khai xuất hiện trước mặt Sầm Sênh, chứng tỏ sau lưng anh ta chắc chắn đang che giấu thứ gì đó.

Cảnh sát Trường Khánh khác với cảnh sát ở khu công nghiệp cũ, bọn họ chưa từng gặp qua hiện tượng này. Một khi bác sĩ Giả thật sự biết được thủ đoạn đặc thù, cảnh sát không hề phòng bị, sẽ vì vậy mà bỏ mạng.

Tiểu Sênh không muốn cảnh sát xảy ra chuyện, anh chuẩn bị tự mình thăm dò bác sĩ Giả.

Cùng lúc đó, trong đầu Sầm Sênh vang lên tiếng nhắc nhở của trợ thủ nhỏ.

【 Trong mắt Dung Dã, cậu vĩnh viễn thiện lương dịu dàng như vậy. Cậu chói sáng như ánh mặt trời, là sự tồn tại đẹp nhất trong sinh mệnh của hắn. 】

【 Chỉ số đóng vai Thánh Phụ +5. 】

Sầm Sênh: ?

Anh là ai, anh đã làm chuyện gì, anh Dung còn không rõ ràng sao? Sao lại nhắm mắt khen anh như vậy?

Thuần thục trấn an cảm xúc của bác sĩ Giả, Sầm Sênh lại tiếp tục nói lời khách sáo.

Bác sĩ Giả nhanh chóng quên đi sự không thoải mái lúc trước, thần sắc bất an nói: ''Bởi vì chuyện của bạn trai cũ mà bạn bè của Tiểu Linh đều cãi nhau với cô ấy. Ở vùng này cô ấy không có bạn bè, cha mẹ cô ấy lại về quê. Nếu cô ấy không ở trường học, tôi cũng không biết cô ấy còn có thể ở nơi nào."

''Đừng khẩn trương, người của tôi đã ra sân bay tìm cô ấy rồi, tôi tin rất nhanh sẽ có kết quả."

Sầm Sênh vừa nói vừa quan sát xung quanh, bác sĩ Giả không có cơ bắp, chắc là không giỏi đánh nhau.

Anh phải nghĩ ra biện pháp, buộc anh ta phải đem con át chủ bài ra.

Bác sĩ Giả đang âm thầm giám thị giáo viên Lý, việc mua đồ dùng cùng loại với giáo viên Lý, đối với anh ta mà nói rất thuận tiện.

Cụ bà dưới lầu nói, mỗi sáng sớm đều có thể nhìn thấy giáo viên Lý lái xe ra ngoài, còn bác sĩ Giả thì đi mua đồ ăn về nấu cơm.

Anh ta hoàn toàn có thể chờ sau khi giáo viên Lý đi rồi mới đem cốc đánh răng, bàn chải đánh răng, dép lê, giấu ở trong túi mua sắm mang vào tiểu khu.

Anh ta biết hôm nay Sầm Sênh sẽ đến, có rất nhiều thời gian mua đồ vật, ngụy tạo ra hiện trường giả rằng mình đã sống ở đây rất lâu.

Nhưng có một thứ, anh ta không thể ngụy trang được.

Bác sĩ Giả thân cao 1m8, chân cũng không nhỏ, mà giày nam vừa lớn vừa dài, không dễ mang theo như vậy. Nếu bỏ vào cặp sách rồi mang vào sẽ bị các ông các bà đi dạo dưới lầu nhìn thấy.

Để không gây chú ý, bác sĩ Giả nhiều nhất chỉ có thể đeo một đôi và mang theo một đôi. Trong tủ giày đang đóng kín ở cửa, nhiều nhất chỉ có một đôi giày nam.

An ủi bác sĩ Giả vài câu, Sầm Sênh xoay người đi tới cửa, khom lưng kiểm tra tủ giày. Anh đưa lưng về phía phòng khách, sau lưng không hề phòng bị bại lộ trước tầm mắt bác sĩ Giả.

Tuy Sầm Sênh có thể đánh nhau, nhưng cơ bắp cũng không rõ ràng. Eo anh rất nhỏ, bóng dáng nhìn gầy gò yếu ớt. Hơn nữa dáng người anh cũng không tính là cao, trước đây mỗi khi anh cùng Dung Dã đi ra ngoài tra án, anh luôn bị coi là quả hồng mềm.

Mỗi khi một tên tội phạm nào đó bị dồn vào đường cùng, đều sẽ chọn bắt anh làm con tin.

Trong nháy mắt khi Sầm Sênh mở tủ giày ra, vẻ lo lắng trên mặt bác sĩ Giả biến mất.

Anh ta lấy từ trong túi ra một đồ vật, lặng lẽ đi tới phía sau Sầm Sênh, giơ tay muốn đập vào đầu anh.

Một giây sau, một bóng quỷ đỏ tươi chui ra từ giữa lưng Sầm Sênh. Trong nháy mắt ánh sáng trở tối, tiếng khóc thê lương của nam quỷ vang vọng trong phòng.

"Ác quỷ than khóc" có thể gây ra sự khủng hoảng tột độ cho người bình thường và ác quỷ cấp thấp.

Không đợi Dung Dã ra tay, bác sĩ Giả đã thét lên một tiếng, thống khổ bịt lỗ tai lại.

Có Dung Dã ở đây, Sầm Sênh cũng không vội đối phó với bác sĩ Giả. Anh nhìn thoáng qua tủ giày, bên trong quả nhiên chỉ có giày nữ.

Cầm lấy quyển "Thế giới ấm áp", Sầm Sênh nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông: ''Bác sĩ Giả, anh đưa Lý Linh đi đâu rồi?"

''Tôi vừa nhận được tin tức từ bạn, giáo viên Lý không có ở sân bay. Camera giám sát của trường thực nghiệm thành phố, trường Ngũ Trung và sân bay Trường Khánh, đều không chụp được bóng dáng của giáo viên Lý. Nhưng nếu đúng thật mỗi buổi trưa anh đều đúng giờ mang theo cơm hộp tới trường Ngũ Trung. Sau đó lại mang theo hộp cơm không ai động vào trở về. Tại sao anh lại làm như vậy?"

Bác sĩ Giả rõ ràng không nghe lọt chữ nào, anh ta kinh hồn bạt vía nhìn ra phía sau anh: ''Quỷ, quỷ, có quỷ!!"

Sắc mặt Sầm Sênh trầm xuống, anh nắm chặt cổ tay anh ta: ''Đừng diễn nữa, tôi biết trong tay anh có thứ gì đó!"

Động tác của bác sĩ Giả dừng lại, đột nhiên buông tay ra, Sầm Sênh theo bản năng nhìn vào lòng bàn tay anh ta.

Đồ vật mà người đàn ông lấy ra từ trong túi là một con mắt đỏ tươi, con mắt của con người.

Khoảnh khắc đối diện với con mắt, đầu óc Sầm Sênh bỗng nhiên choáng váng một trận.

Cơn buồn ngủ mạnh mẽ ập tới, anh lập tức phản ứng lại, nhắm mắt lại rồi vung quyển "Thế giới ấm áp" lên hung hăng đập vào bàn tay người đàn ông.

Con mặt bị đập "bụp" một cái vỡ nát. Đồng thời còn vang lên tiếng xương cốt vỡ vụn.

Bác sĩ Giả che ngón tay bị đập gãy, đau đớn k** r*n.

Những sợi tơ máu dày đặc trào ra từ trên người Dung Dã, nháy mắt đã hoàn toàn bao bọc lấy bác sĩ Giả.

Dung Dã bay tới bên cạnh Sầm Sênh, vỗ vỗ vào vai anh. Sầm Sênh vẫn nhắm chặt hai mắt, không có phản ứng gì.

Dung Dã có chút sốt ruột, hắn hơi suy tư, nhặt quyển sách bìa cứng rơi trên mặt đất lên. Cầm "Thế giới ấm áp" gõ tới gõ lui trên đầu Sầm Sênh.

''Tiểu Sênh, tỉnh lại đi."

Sau khi gõ liên tục bốn năm cái, thân thể Sầm Sênh run lên, mờ mịt mở mắt ra.

Ném cuốn sách bìa cứng nóng như cháy đi, Dung Dã giấu tay trái bị phỏng ra sau, nhẹ nhàng v**t v* trán Sầm Sanh: ''Sao lại ra nhiều mồ hôi lạnh như vậy, con ngươi kia có vấn đề gì sao?"

''Vấn đề rất lớn, em vừa mới nhìn thoáng qua thôi, ý thức đã trở nên hoảng hốt, tránh tầm mắt đi cũng vô dụng. May mà anh phản ứng nhanh, quyết đoán dùng sách gõ tỉnh em."

Sầm Sênh thở hổn hển, sắc mặt hơi tái nhợt: ''Trong nháy mắt đối diện với nó, trong đầu em đã hiện ra rất nhiều hình ảnh không tốt."

''Ví dụ như?"

''Ví dụ như em thấy, anh cùng uống rượu ăn cơm với một nhóm người mà em chưa từng gặp. Trên cổ tay bọn họ đều đeo vòng ngọc Bạch Ngọc Kinh."

Dung Dã ôm cánh tay vẻ mặt ghét bỏ: ''Anh cùng nhóm cốt cán Bạch Ngọc Kinh tổ chức liên hoan? Cho nên con ngươi kia có thể khiến người ta lâm vào ảo cảnh sao? Đây là ảo cảnh gì vậy, quả thực buồn cười."

Sầm Sênh gật gật đầu đồng ý.

Cũng vì nội dung mà ảo cảnh bày ra thật sự là giả đến mức không thể tưởng tượng nổi, anh mới có thể ngay lập tức ý thức được mình đang gặp ảo giác.

Lòng hiếu kỳ của Dung Dã rất nặng, lần đầu tiên được tiếp xúc với thứ đặc biệt như vậy, hắn rất muốn biết rõ rốt cuộc con ngươi kia là như thế nào.

Xác định thân thể Sầm Sênh không có gì khó chịu, hắn lập tức ngồi xổm trên mặt đất, bắt đầu nghịch con ngươi đã bị vỡ nát.

Những sợi tơ máu quấn quanh người bác sĩ Giả tản ra, Sầm Sênh xách theo quyển sách đi tới trước mặt người đàn ông: ''Bất cứ lúc nào giáo viên Lý cũng có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng, tôi không tìm được cô ấy, bây giờ đang rất nôn nóng. Hơn nữa hành vi đánh lén của anh khiến tôi có chút tức giận, kế tiếp tôi có thể sẽ dùng thủ đoạn bạo lực để thẩm vấn anh."

''Tôi hy vọng anh có thể phối hợp tốt với tôi, đừng ép tôi phải đánh anh. Nói! Rốt cuộc Lý Linh đang ở đâu!"

Động tác của Dung Dã dừng lại, quay đầu lại nhìn Sầm Sênh một cái. Xác định anh thật sự chỉ có một chút tức giận, hắn lại thu hồi ánh mắt.

Sầm Sênh mặt mũi hiền lành, giọng nói dịu dàng. Cho dù tức giận cũng rất có lễ phép, không giống người sẽ biết đánh người, bác sĩ Giả không sợ anh nổi.

Thứ làm bác sĩ Giả thực sự sợ hãi chính là những sợi tơ máu đỏ đang quấn trên người và nam quỷ đang ngồi một bên nghiên cứu con ngươi.

Hai người đối diện hồi lâu, bác sĩ Giả khẩn trương mím môi: ''Kỳ thật con quỷ quấn lấy Lý Linh chính là bạn trai cũ của cô ấy. Hắn ta cứ nhớ mãi không quên Lý Linh, muốn kéo cô ấy cùng chết. Nhưng trên tay Lý Linh có một tượng thần có thể khắc chế quỷ quái. Chỉ cần có tượng thần đó, hắn ta nhiều nhất chỉ có thể dọa Lý Linh mà thôi, không có cách nào trực tiếp làm tổn thương cô ấy."

''Nhưng tôi không có lừa anh, tôi thật sự yêu thầm Tiểu Linh. Tôi từ bỏ công việc ở bệnh viện thú y cũng là vì dọn đến đây, để được ở gần cô ấy một chút. Nhưng tôi thề, ngay từ đầu tôi thật sự không nghĩ tới sẽ xông vào nhà cô ấy, càng không nghĩ sẽ giám thị cô ấy."

''Có một lần cô ấy mời tôi đến nhà ăn tối, quỷ hồn của tên bạn trai cũ cô ấy đã tìm đến tôi. Hắn ta muốn bám vào người tôi, lợi dụng thân thể tôi để loại bỏ cái tượng Thánh Hậu vướng víu kia. Tôi không đồng ý, hắn ta vẫn luôn đe dọa tôi!"

''Bạn trai cũ của cô ấy có sở thích rình rập, còn có h*m m**n kiểm soát rất mạnh. Cho dù có biến thành quỷ, hắn ta cũng thích rình rập người khác. Không chỉ có Tiểu Linh, mà tôi cũng..."

''Lúc tôi gội đầu, hắn ta sẽ đột nhiên siết cổ tôi từ sau lưng. Lúc tôi ngủ, hắn ta sẽ chui ra từ tủ quần áo. Lúc tôi mở nồi cơm điện ra, hắn ta biến cơm vừa nấu xong thành mấy con giòi bọ trắng bò lúc nhúc, ép tôi ăn."

''Tôi thực sự không còn cách nào khác! Tôi không thể phản kháng hắn ta! Hắn ta bắt tôi làm việc cho hắn ta, nếu không sẽ giết tôi. Cuối cùng tôi đã khuất phục, trở thành con rối của hắn ta. Theo yêu cầu của hắn ta, lẻn vào phòng của Lý Linh, tạo ra biểu hiện giả dối rằng tôi là bạn trai của cô ấy. Lắp đặt camera giám sát ở khắp mọi nơi trong phòng, để Lý Linh luôn sống dưới sự giám sát và thỏa mãn đam mê kỳ quái của hắn ta."

Giống như bị ký ức thống khổ đè ép đến không thở nổi. Hô hấp của bác sĩ Giả càng lúc càng dồn dập, cuối cùng suy sụp mà khóc lên.

''Tối hôm qua Tiểu Linh rất vui vẻ, nói với tôi rằng đã tìm được một thám tử rất lợi hại, rốt cuộc cũng có thể thoát khỏi cuộc sống như thế này. Nhưng cô ấy không biết nam quỷ mỗi đêm đều vào phòng cô ấy, hắn ta luôn quan sát cô ấy từ phía sau!"

''Con quỷ kia không thể chịu đựng được việc cô ấy cùng với người đàn ông khác đối phó hắn ta. Tối hôm qua hắn ta không màng đến sự phản kháng của tôi, mạnh mẽ bám vào thân thể tôi. Sau khi Lý Linh ngủ say, hắn ta... Hắn ta phá hủy tượng Thánh Hậu."

Sầm Sênh dần hết kiên nhẫn, anh khẽ thở dài: ''Không cần quá tự trách, tôi rất đồng tình với cảnh ngộ của anh. Vậy anh có biết tượng Thánh Hậu bị tên bạn trai cũ ném ở đâu không?"

''Bị hắn ta đập nát rồi ném vào bãi rác."

''Anh ít nhiều gì cũng hiểu rõ hắn ta, hắn ta sẽ đưa Lý Linh đi đâu?"

Bác sĩ Giả lau nước mắt trên mặt: ''Tôi không rõ lắm, nhưng hắn ta nói với tôi, hắn ta thích nhất dáng vẻ Tiểu Linh khi làm giáo viên. Dáng vẻ Tiểu Linh đứng trên bục giảng rất xinh đẹp, khiến hắn ta nhớ tới mối tình đầu của mình."

''Khi còn là học sinh trung học, hắn ta vẫn luôn yêu thầm giáo viên dạy toán trẻ tuổi mới tới. Hắn ta thổ lộ với giáo viên, bị giáo viên mắng. Cuối cùng bởi vì một số chuyện, nữ giáo viên kia bị trầm cảm rồi tự sát. Có lẽ bắt đầu từ khi đó, tâm lý của hắn ta có vấn đề."

''Nghe nói, nữ giáo viên đó cũng bị h*m m**n rình rập của hắn tra tấn đến phát điên..."

Con ngươi bị đập nát đã không còn năng lực đặc thù, Dung Dã rất nhanh mất đi hứng thú với nó.

''Sao nói nhảm nhiều vậy! Anh nói mười câu thì hết chín câu là muốn giải vây cho mình. Ở đó mà dài lòng, hỏi anh Lý Linh đang ở đâu! Ở đâu!"

Hắn bay tới bên cạnh Sầm Sênh, túm lấy cổ áo bác sĩ Giả: ''Còn hai tin nhắn kia là sao, nói mau!"

''Tin nhắn lừa thám tử Sầm tới nhà là do bạn trai cũ của cô ấy yêu cầu tôi gửi! Hắn ta khiến cô ấy lầm tưởng mình đã cầm điện thoại, ra sân bay đón các người. Sau đó tôi lại cầm điện thoại, lừa các người về nhà để g**t ch*t."

''Điện thoại được giấu ở trong đó!" Bác sĩ Giả run rẩy chỉ vào bàn trà.

''Hắn ta ra lệnh cho tôi bỏ thuốc vào thức ăn và nước uống, chỉ cần thám tử Sầm ăn bất cứ thứ gì trong nhà, đều sẽ rơi vào hôn mê mặc người xâu xé. Hắn ta còn để lại cho tôi một con mắt, nếu thám tử Sầm không ăn cái gì, thì dùng con mắt này để khống chế anh. Anh sẽ bị mắc kẹt trong ảo giác, cho đến khi suy sụp tinh thần!"

''Về phần Tiểu Linh bị đưa đi đâu, tôi thật sự không biết, hắn ta không có nói!"

Thấy anh Dung động thủ trước, Sầm Sênh yên lặng buông quyển sách đang giơ lên.

Việc dùng bạo lực để tra hỏi như thế này rất hiếm khi hắn để cho anh làm.

Anh thừa nhận quả thật anh đã phạm phải một ít sai lầm, nhưng bây giờ anh đã trưởng thành hơn rất nhiều, sẽ không hành động theo cảm tính như lúc còn trẻ nữa.

Dựa theo cách nói của bác sĩ Giả, nam quỷ dây dưa giáo viên Lý rất am hiểu việc tạo ra ảo giác.

Nếu như Lý Linh thật sự không ở trường thực nghiệm thành phố hoặc ở trường Ngũ Trung, vậy chứng tỏ Lý Linh đang ở cùng hắn ta, bị mê hoặc bởi ảo ảnh do nam quỷ tạo ra.

Dưới sự đe dọa của Dung Dã, bác sĩ Giả moi hết ruột gan, nghĩ đến có một khả năng.

Mỗi sáng giáo viên Lý đều ra ngoài, thật sự là đi dạy. Nhưng không phải dạy ở hai trường trung học kia, mà là trường Nhất Trung mà bạn trai cũ của cô từng học.

Trường Nhất Trung đã chuyển đến thành phố, địa điểm ban đầu vì nhiều lý do đã bị bỏ hoang.

Tên bạn trai cũ có chấp niệm rất sâu đối với giáo viên đã từng dạy ở trường Nhất Trung kia. Có khả năng hắn ta đã dùng ảo giác, khiến giáo viên Lý lầm tưởng mình vẫn còn dạy học ở trường thực nghiệm thành phố. Nhưng kỳ thật nơi mà mỗi ngày cô đi đến lại là trường trung học đã bị bỏ hoang từ lâu.

Trước mắt xem ra, đây là suy đoán đáng tin cậy nhất.

Hơn một giờ sau, thám tử Tiết lái xe đưa Sầm Sênh đến trường Nhất Trung đã bị bỏ hoang từ lâu kia.

Anh ấy nhìn bác sĩ Giả đang nửa chết nửa sống ở hàng ghế sau: ''Đánh cũng ác thật đấy, sếp à, tôi ở trong xe trông chừng anh ta?"

Sầm Sênh gật đầu, đem chuỗi hạt và mặt dây chuyền mua ở chùa Ứng Nam đưa cho thám tử Tiết.

''Làm phiền anh rồi, anh ta rất thích nói dối, anh đừng tin lời anh ta. Mấy thứ này có thể dùng để phòng thân, nếu thấy mặt dây hay chuỗi tràng hạt bị nứt hoặc vỡ nát, anh đừng quan tâm cái gì hết, lập tức lái xe rời đi."

Biểu tình của anh quá trịnh trọng, thám tử Tiết theo bản năng cất kỹ đồ vật: ''Anh cũng tin mấy thứ thần thần quỷ quỷ này sao?"

Thám tử chưa từng thấy quỷ đều là người kiên định theo chủ nghĩa duy vật. Sầm Sênh sợ anh ấy không coi trọng, giơ tay chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ.

Thám tử Tiết quay đầu nhìn, đối diện với khuôn mặt máu me lẫn lộn.

''Mẹ kiếp! Đây là cái gì!"

''Là quỷ đó, rất đáng sợ."

Cảnh cáo thám tử Tiết xong, Dung Dã lập tức biến mất. Sầm Sênh vung quyển sách bìa cứng lên, đập bác sĩ Giả ngất xỉu.

''Anh cứ chờ ở đây, ngàn vạn lần đừng tới gần Nhất Trung. Cho dù tôi có gọi điện thoại cho anh thì anh cũng đừng qua đó. Chúng ta giao ước một ám hiệu đi, nếu anh thấy tôi ở bên ngoài gõ cửa sổ, nhưng tôi trả lời không đúng ám hiệu với anh, anh phải trực tiếp lái xe đi."

Sầm Sênh tiến đến bên tai thám tử Tiết: ''Hàng xóm tốt của tôi là ai, là Đổi Vận, hiểu chưa?"

''Hả? À..."

Hơn một giờ chiều, ánh mặt trời rất gắt. Cho dù đi vào tòa nhà dạy học bỏ hoang thì người vẫn nóng đến đổ mồ hôi.

Dung Dã không thích ánh mặt trời gay gắt, trốn trong trái tim Sầm Sênh không ra. Bức vẽ chibi ủ rũ héo úa, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị ánh mặt trời phơi khô.

Điều này khiến Sầm Sênh có chút lo lắng.

Con quỷ dây dưa với giáo viên Lý, rốt cục là nguy hiểm tới trình độ nào mà thời tiết thế này cũng có thể đi ra dọa người.

Ánh sáng quá chói, bên trong khu dạy học cũng không có bầu không khí âm trầm kh*ng b* nào. Sầm Sênh vừa lau mồ hôi vừa đi lòng vòng trong tòa nhà, ngay cả một bóng quỷ cũng không tìm thấy.

Anh lên mạng, tìm được quản lý chung cư mà Lý Linh từng ở.

Quản lý nói không thấy Lý Linh đi vào tiểu khu. Cũng không có người kỳ lạ xuất hiện ở sân thượng, hoặc là có hành động giống như nhảy lầu tự sát.

Không có manh mối về giáo viên Lý, Sầm Sênh tìm một chỗ râm mát, dùng vạt áo quạt gió cho mình.

''Anh, anh nói xem Lý Linh có thể ở đâu? Trường thực nghiệm thành phố, trường Ngũ Trung, trường Nhất Trung hay nơi cô ấy từng ở. Mỗi chỗ khả nghi đều đã tìm qua, nhưng cô ấy giống như bốc hơi khỏi thế giới này vậy."

Dung Dã trầm mặc hồi lâu, ủ rũ héo úa mà ừ một tiếng: "Thật ra anh đang suy nghĩ một chuyện."

''Chuyện gì?"

"Em và anh đều là thám tử, đều có bệnh nghề nghiệp. Khi gặp người lạ sẽ theo bản năng cẩn thận quan sát đối phương."

"Trong nháy mắt khi cửa phòng mở ra, anh và em sẽ theo bản năng đánh giá người mở cửa. Nhìn mặt hắn, thân thể hắn, ánh mắt hắn. Bao gồm cả câu hỏi và thẩm vấn tiếp theo, chúng ta cũng sẽ nhìn chằm chằm vào hai mắt bác sĩ Giả, phán đoán anh ta có đang nói dối hay không."

"Cho nên anh vẫn luôn có một nghi hoặc, Tiểu Sênh, chúng ta đang ở trong thế giới hiện thực sao?"

Sầm Sênh ngơ ngẩn nhìn Dung Dã, rõ ràng là buổi trưa oi bức, vậy mà anh lại cảm thấy cả người rét run.

Kẻ thù của bọn họ lần này, là một tên rất giỏi tạo ra ảo giác.

Nếu như bọn họ đang ở thế giới hiện thực, tại sao không thể tìm được giáo viên Lý?

Nếu không, vậy bọn họ rốt cuộc là từ khi nào, bị đối phương mê hoặc ý thức?

Quan trọng nhất là, nếu như anh trúng chiêu, bị nhốt trong ảo giác.

Vậy Dung Dã trước mắt anh, thật sự là Dung Dã của anh sao?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...