Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 50: Chung cư Hạnh Phúc



Sầm Sênh không dấu vết thu hồi tờ giấy, thử hỏi hắn về tình huống ở chung cư này.

Dung Dã không trả lời, chỉ cười với anh một cách đầy ẩn ý. Thật kỳ lạ, nụ cười đó lại khiến trái tim Sầm Sênh đập thình thịch.

Hắn quá đẹp, hoàn toàn phù hợp gu thẩm mỹ của Sầm Sênh.

Điều này thật vô lý, anh không phải đồng tính luyến ái, sao lại có thể yêu một người đàn ông từ cái nhìn đầu tiên được.

Hơn nữa, anh đã có vợ rồi mà!

Sờ lên gương mặt nóng bừng, Sầm Sênh dần dần nhớ lại một số chuyện: "Giọng nói của anh rất quen, trước đây anh có sống gần tôi không?"

Dung Dã thu lại nụ cười, mặt không biểu cảm ừ một tiếng.

"Sao lại chuyển lên tầng trên vậy?"

"Đổi bạn đời, căn nhà trước là của người cũ, bây giờ tôi sống với người hiện tại ở tầng trên."

Đại não Sầm Sênh trống rỗng trong chốc lát, tâm trạng đột nhiên trở nên rất kém.

Anh không nên nổi nóng vì chuyện tình cảm của một người hàng xóm xa lạ, Sầm Sênh hít thở sâu, ép mình bình tĩnh lại.

"Người cũ người mới? Anh có hai vợ sao?"

"Là đã từng, quản lý yêu cầu tất cả các cư dân trong chung cư Hạnh Phúc này phải có đôi có cặp, cũng không được ly hôn. Muốn ở đây thì phải tìm bạn đời. Không có nền tảng tình cảm, bản chất kỳ thật giống như bạn cùng phòng."

"Tại sao chúng ta phải nghe quản lý..."

Sầm Sênh chưa nói xong, Dung Dã đã kẹp một chiếc sủi cảo, nhẹ nhàng đưa vào miệng anh.

Trên bàn chỉ có hai đôi đũa, hắn dùng chính là đũa của mình, trước đó Sầm Sênh đã thấy Dung Dã dùng đũa ăn đồ.

Nhổ ra trước mặt mọi người có vẻ không lịch sự. Sầm Sênh đỏ bừng tai, nuốt sủi cảo xuống.

Khi đối mặt với anh, người đàn ông lai này dường như rất kiên nhẫn. Cho dù Sầm Sênh không hỏi, hắn cũng nghiêm túc giải thích.

"Người cũ của tôi là một người đồng tính nam, lúc đầu còn có thể chịu đựng, ở trong một phòng lâu rồi, cậu ta khó chịu, tôi cũng thấy ghê tởm."

"Tôi có vấn đề tâm lý, môi trường quá ngột ngạt sẽ khiến tôi vô cùng cáu kỉnh. Tôi gào thét, đập phá đồ đạc trong nhà mấy ngày. Người đó không chịu được tính cách của tôi, dùng một cơ hội, đề nghị với quản lý đổi bạn đời."

Sầm Sênh chú ý khi Dung Dã nói chuyện, ánh mắt của hắn luôn liếc về phía ngoài cửa sổ phòng ăn, cơ thể cũng căng cứng, giống như lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu.

"Tôi không thích phụ nữ, cũng không thích đàn ông. Tất cả những tiếp xúc quá thân mật đều sẽ k*ch th*ch thần kinh của tôi. Cho nên, lần này tôi chọn bạn đời là một cậu bé 8 tuổi."

"... Cậu bé 8 tuổi?!"

"Cậu hét gì vậy, có gì ngạc nhiên đâu." Dung Dã hạ giọng: "Người lớn phiền phức, dễ mách lẻo, cũng khó kiểm soát. So ra thì vẫn nên tìm một đứa trẻ tốt hơn."

"Nhưng 8 tuổi cũng quá nhỏ!"

"Tôi cũng đâu có làm gì thằng bé, phần lớn thời gian đều là nó chơi xếp hình, tôi đọc tiểu thuyết. Mỗi ngày chúng tôi chỉ tương tác khi tôi kể chuyện trước khi ngủ cho thằng bé."

Dung Dã khảy giấm chua trong bát, đôi mắt xanh biển nhìn thẳng vào Sầm Sênh.

"Cậu và người phụ nữ ở phòng 302 không phải cũng chán ghét nhau sao? Tôi nhớ ở tầng 5 có một gia đình, hai vợ chồng đều là trẻ con. Một đứa 10 tuổi, một đứa 11 tuổi. Mặc dù chúng chơi trò đóng giả gia đình rất vui vẻ. Nhưng không có người lớn, chỉ có trẻ con, chúng sẽ không thể ở lâu trong chung cư này."

Hắn lướt ngón tay qua cần cổ tái nhợt, mờ mịt ám chỉ hành động cắt cổ.

Trong lòng Sầm Sênh căng thẳng.

Đây là đang ám chỉ, hai đứa trẻ ở tầng 5 có thể chết bất cứ lúc nào?

"Tất cả mọi người trong chung cư đều phải kết hôn, trẻ con cũng không ngoại lệ?"

"Đây là quy định, không có biện pháp. Có người từ diễn thành thật, thực sự phát sinh quan hệ. Có người giống như cậu và tôi, chỉ coi bạn đời là bạn cùng phòng."

Sầm Sênh chỉ vào Quý Manh đang cúi đầu ăn cơm ở gần đó: "Anh có quen cô ấy không?"

Biểu tình người đàn ông lai càng thêm kỳ quái: "Quý Manh? Bạn... cùng phòng hiện tại của cô ấy biết cô ấy chưa đủ tuổi. Hắn cố ý chọn cô ấy, nhưng mục đích không giống tôi, nhân phẩm hắn có vấn đề."

"Bạn cùng phòng nam không tính là cường tráng, mà cô ấy lại rất giỏi đánh nhau, hai người đánh nhau mỗi ngày. Bạn cùng phòng đánh không lại cô ấy, đã sớm từ bỏ mục tiêu này rồi. Nhưng mỗi cư dân chỉ có một lần cơ hội đổi bạn đời, hắn đã dùng hết rồi. Hai người muốn chia tay, chỉ còn cách Quý Manh đi tìm quản lý."

Lượng thông tin không quá lớn, Sầm Sênh nhanh chóng tiêu hóa xong: "Những vết thương trên người Quý Manh rất mới, cô ấy vẫn chưa chia tay?"

"Chưa. Cô ấy sợ hắn sẽ chọn đứa trẻ khác làm bạn đời mới. Cô ấy có thể đánh thắng hắn, nhưng những bé gái bảy tám tuổi thì không thể."

Sầm Sênh quay đầu nhìn lại.

Cô gái nhuộm tóc xanh lá, đeo khuyên tai tạo hình khoa trương. Trong miệng hùng hùng hổ hổ, trợn trắng mắt với tất cả những người muốn ngồi cùng bàn với cô ấy.

Bên dưới vẻ ngoài lưu manh của Quý Manh, ẩn chứa một trái tim trong sáng và nhiệt huyết.

Dung Dã ăn rất nhanh, Sầm Sênh mới ăn được một nửa, hắn đã bưng đĩa không rời đi.

Trước khi đi, hắn vỗ vỗ vai Sầm Sênh.

"Tối nay chín giờ phải đi ngủ, đọc sách ở nơi thiếu sáng không tốt cho mắt. Nếu cậu cần, tôi có một chiếc đèn ngủ nhỏ, có thể tặng cậu."

Sầm Sênh cũng không biết mình bị làm sao, hắn mới chạm vào vài cái, thân thể anh đã bắt đầu mềm nhũn.

Anh kẹp chặt hai chân: "Cảm ơn, tôi thực sự có thói quen thức khuya đọc sách, anh rảnh lúc nào, tôi đến nhà anh lấy?"

"Không, tôi sẽ đưa đến phòng 302."

Thanh âm Dung Dã hơi khàn khàn, Sầm Sênh vô thức ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt sâu thẳm như biển cả.

Bàn tay đặt trên vai không ngừng dùng sức, d*c v*ng trong mắt người đàn ông lai càng rõ ràng, yết hầu hắn lăn lộn, như thể tùy thời sẽ cúi xuống cưỡng hôn anh.

"Sầm Sênh, có phải tôi đã từng gặp cậu ở đâu..."

"Chú Dung! Chú Dung Dã ơi, cháu tìm chú lâu lắm rồi!"

Giọng trẻ con mềm mại đánh gãy lời Dung Dã, cũng phá vỡ không khí mập mờ giữa hai người.

Sầm Sênh né tránh tay người đàn ông, cúi đầu tiếp tục ăn sủi cảo.

Một cậu bé mặc quần áo trẻ em chạy tới, cảnh giác liếc Sầm Sênh một cái, giữ chặt tay người đàn ông lai bước nhanh rời đi.

"Tay bẩn chết đi được, Tuế Tuế, mau đi rửa tay!"

Một tay Dung Dã xách theo cậu bé, kéo cậu bé đến bên bồn rửa tay bên cạnh.

Sầm Sênh nghiêng đầu quan sát hai người.

Hình thức ở chung của bọn họ rất kỳ lạ, Dung Dã không tính là thích trẻ con, nhưng cậu bé tên Tuế Tuế này lại rất dính hắn.

Rửa tay xong, Dung Dã một mình đi phía trước, cậu bé chạy chậm theo sau, gắt gao nắm chặt vạt áo hắn.

Giống như là, bắt lấy cọng rơm cứu mạng.

Cho dù trong căng tin có rất nhiều người, Tuế Tuế vẫn rất sợ hãi. Chỉ khi ở bên cạnh bạn cùng phòng cao lớn cường tráng, cậu bé mới có cảm giác an toàn.

Hai người đã rời khỏi căng tin, Sầm Sênh vừa ăn sủi cảo vừa trầm tư.

Anh và Dung Dã là lần đầu tiên gặp mặt, anh không hiểu tại sao hắn lại cố ý kể cho anh những chuyện này.

Nhưng căn cứ vào cuộc trò chuyện vừa rồi và mấy ngày nay trải qua, anh đã tổng hợp được một số thông tin.

Trong chung cư Hạnh Phúc này, quản lý có có quyền lực lớn nhất. Hắn ta đặt ra quy tắc, bắt buộc tất cả cư dân phải nghe theo sự sắp xếp của hắn ta.

Một khi có người vi phạm quy tắc, sẽ phải chịu một hình phạt nào đó.

Có thể thảo luận về quản lý, nhưng không được nghi ngờ quản lý.

Mỗi cư dân đều phải có bạn đời, đây là quy tắc cố định của chung cư Hạnh Phúc. Bọn họ có thể thay đổi bạn đời mới, nhưng không thể đề nghị ly hôn.

Mỗi người có một lần cơ hội thay đổi bạn đời, dùng hết rồi thì không thể thay đổi nữa.

Chung cư này rất không an toàn, tính mạng có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào. Nếu không có người lớn đi cùng, trẻ em rất dễ bỏ mạng.

Sở dĩ Tuế Tuế trừng mắt nhìn anh, hơn phân nửa là vì hiện tại không có người lớn đáng tin cậy để đề cập với quản lý về việc thay đổi bạn đời.

Cậu bé lo lắng mình sẽ bị bỏ rơi, mất đi ô dù Dung Dã này.

Điều này cũng gián tiếp nói lên một điều, việc thay đổi bạn đời có thể được đơn phương thực hiện, không cần sự đồng ý của bên kia.

Cuộc trò chuyện của Dung Dã và anh chủ yếu xoay quanh về người bạn đời. Là đơn thuần trò chuyện, hay là muốn ám chỉ điều gì đó với anh?

Sầm Sênh cầm đĩa thức ăn rỗng, không dấu vết đánh giá xung quanh.

Trong căng tin không có camera giám sát, cũng không có bảo vệ. Nhân viên công tác đều ngồi nghỉ ngơi sau bếp, không có khả năng nghe thấy bọn họ nói chuyện.

Một khi đã như vậy, khi Dung Dã nói chuyện, vì sao lại phải che che giấu giấu. Hắn đang đề phòng cái gì?

Nghĩ đến hành động trước đó của người đàn ông lai, Sầm Sênh đi đến bên cửa sổ căng tin, thật cẩn thận nhìn ra bên ngoài.

Đã vào đêm, bên ngoài cửa sổ tối đen như mực. Ánh đèn đường mờ nhạt hắt xuống đường phố yên tĩnh.

Yên bình tĩnh lặng, không nhìn ra bất kỳ cái gì dị thường.

Sầm Sênh đang muốn rời đi, thân thể chợt cứng đờ.

Anh đứng trước cửa sổ, không cảm thấy một chút gió đêm nào. Ánh trăng lẳng lặng treo trên bầu trời, xung quanh không có một đám mây.

Không nghe thấy tiếng côn trùng hay chim hót, bóng cây trên mặt đất không hề lay động. Thế giới bên ngoài chung cư như thể đã dừng lại.

Trăng tròn có chút kỳ quái, không vàng không trắng, màu sắc đục ngầu.

Sầm Sênh nheo mắt nhìn chằm chằm vào nó, ánh trăng càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần...

Khoan đã, mặt trăng lại gần hơn rồi!

Sầm Sênh đột nhiên lùi lại một bước, đóng sầm cửa sổ.

Mặt trăng là vật sống, nó có thể di chuyển!

Tình hình có vẻ không ổn, Sầm Sênh kiểm soát biểu cảm, giả vờ như không nhìn thấy gì.

Anh bưng đĩa thức ăn đến bồn rửa tay, nơi Dung Dã và Tuế Tuế rửa tay trước đó, vẫn còn sót lại những vệt máu mờ mờ.

Tay cậu bé dính nhớp, là bởi vì có máu?

Cậu bé bị thương, hay là chạm vào máu ở đâu đó?

Dung Dã và các cư dân khác đều rất bình tĩnh, dường như đã quen với điều này.

Tại sao mọi người đều sống trong chung cư Hạnh Phúc, chỉ có anh là không biết gì?

—-

Đầu đầy dấu hỏi chấm, Sầm Sênh xách hộp sủi cảo đã đóng gói trở lại phòng 302.

Tiểu Nhu không có trong phòng, có lẽ cũng đã đến căng tin, chỉ là hai người không gặp nhau.

Đặt hộp sủi cảo lên tủ đầu giường, Sầm Sênh lấy tờ giấy nhỏ trong túi ra.

Trước khi đi, Dung Dã đã cố tình nhắc đến chuyện đèn ngủ nhỏ, thực ra có hai tầng hàm ý.

Một là nhắc nhở anh, nhất định phải xem nội dung trên tờ giấy này trước 9 giờ, càng nhanh càng tốt.

Một cái khác, là hẹn gặp mặt anh lần sau. Hắn có một số việc muốn nói riêng với anh trong phòng 302.

Khóa cửa phòng lại, Sầm Sênh trốn vào nhà vệ sinh, mở tờ giấy nhỏ ra.

Tờ giấy không lớn, trên đó viết kín chữ nhỏ.

【 Gần đây các cư dân quá hoạt động, quản lý không hài lòng, quyết định tiến hành một cuộc thanh lọc lớn. Tối nay không được ở trong phòng, trước 9 giờ tối, trốn vào nhà vệ sinh tầng 4, buồng cuối cùng. 】

Rốt cuộc Dung Dã đang làm gì, hắn một bên nhắc nhở anh phải tuân thủ quy tắc của chung cư, mặt khác lại bảo anh vi phạm quy tắc.

Bọn họ quen nhau sau khi tình cờ gặp ở căng tin. Lần đầu gặp mặt, Dung Dã như thế nào lại viết giấy trước được.

Quăng lưới rộng sao? Đã sớm âm thầm quan sát anh từ lâu rồi sao?

Hay là đây là một âm mưu, Dung Dã muốn hại anh!

Sầm Sênh có ấn tượng rất tốt về người đàn ông lai, mỗi lần tiếp xúc gần, tim anh đều đập nhanh hơn.

Lý trí nói anh nên đề phòng nhiều hơn. Nhưng tiềm thức của anh lại nói có thể tin tưởng Dung Dã.

Manh mối quá ít, Sầm Sênh tạm thời không có đầu mối.

Anh muốn đến nói chuyện với những người hàng xóm khác nữa, thử xem có thể hỏi ra thêm manh mối hữu dụng nào không.

Đi một vòng trong căng tin, Sầm Sênh không thấy cô gái tóc xoăn quen thuộc.

Anh có chút lo lắng, gõ cửa phòng bên cạnh, hỏi bọn họ có thấy Tiểu Nhu ra ngoài hay không.

Người mở cửa là một người đàn ông trẻ tuổi thanh tú. Anh ta có vẻ lười biếng, trên người có vết đỏ, giống như vừa làm vận động đặc biệt nào đó.

Sầm Sênh nhìn vào bên trong, một người đàn ông cơ bắp cường tráng đang mặc quần áo.

Xem ra sau khi đổi bạn cùng phòng là Dung Dã, hắn ta cũng đã tìm được người bạn đời thực sự phù hợp với mình.

"Tiểu Nhu? Hơn 10 phút trước, cô ấy còn hét lớn trong phòng. Nói cái gì mà buông tha cho cô ấy, cô ấy không muốn sống nữa. Bây giờ cô ấy không ở trong phòng, chắc là đi tìm chỗ tự tử rồi."

"Tự tử? Anh biết cô ấy có thể đi đâu không!"

"Cậu quan tâm cô ấy làm gì, dù sao trước 9 giờ, cô ấy chắc chắn sẽ trở về."

Người đàn ông thanh tú ngáp một cái, định quay về ngủ bù.

Sầm Sênh giữ lấy cổ tay anh ta: "Làm ơn nói rõ một chút, tôi không hiểu."

"Hiện tại là thời kỳ đặc biệt, không ai có thể rời khỏi chung cư Hạnh Phúc, chết cũng không được, hiểu chưa?"

"..."

Sầm Sênh không hiểu, anh còn muốn hỏi thêm, đột nhiên tiếng loa vang lên bên ngoài tầng chung cư.

【 Tất cả các cư dân, 8 giờ 10 phút, đến đại sảnh tầng một tập trung! Lặp lại một lần nữa, trong vòng mười phút, đến đại sảnh tầng một tập trung! 】

Đây là giọng của quản lý.

Người đàn ông thanh tú giật tay khỏi Sầm Sênh, cười khẽ với anh: "Không cần vội, tìm được vợ cậu rồi."

Chung cư Hạnh Phúc có tổng cộng 6 tầng, tầng một không có người ở, các tầng còn lại mỗi tầng có 6 phòng, tổng cộng có 30 hộ gia đình.

Sầm Sênh đi theo những cư dân khác cùng xuống tầng.

Đại não của anh ngày càng hỗn loạn, luôn cảm thấy tòa nhà này không giống nơi ở, cũng không giống chung cư. Đến tột cùng giống cái gì, anh như thế nào cũng không thể nhớ nổi.

Đại sảnh tầng một, thực ra là một khoảng đất trống khá rộng. Đặt hai chiếc ghế sô pha dài và một bàn trà pha lê.

Căn phòng duy nhất ở đây là phòng bảo vệ.

Đại sảnh chứa 60 người cùng lúc, trông rất chật chội.

Tất cả các cư dân đều chen về phía sau, không ai muốn đứng ở phía trước. Trong đám đông có mấy cánh tay vươn ra, dùng sức đẩy Sầm Sênh về phía trước.

Sầm Sênh không phản kháng, trực tiếp bị đẩy lên hàng đầu.

Anh cảm thấy như vậy cũng khá tốt, nếu quản lý thực sự muốn làm gì bọn họ, vậy thì đứng ở đâu cũng không trốn được. Không có đám đông che chắn, còn có thể quan sát tình hình tốt hơn.

Đa số các cư dân đều rất bồn chồn lo lắng. Số ít còn lại thì giống như Sầm Sênh, vẻ mặt mờ mịt.

Xem ra anh không phải là người duy nhất trong chung cư không hiểu rõ tình hình.

Quý Manh vóng dáng nhỏ bé bị đám đông nhấn chìm, Sầm Sênh chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu xanh mướt của cô.

Cô đang túm lấy một người đàn ông gầy gò, gân cổ gào lên: "Đây là một tên ** d*m, là tên b**n th** chết tiệt đấy bà nội nó chứ! Mọi người nhìn cho rõ, đặc biệt là các em nhỏ, hãy nhớ khuôn mặt của thằng khốn này! Cho dù có phải đổi bạn đời, cũng không được ở cùng tên khốn nạn này!"

Tên kia tức muốn hộc máu, muốn che miệng cô lại, bị Quý Manh cắn một phát đau điếng. Hắn ta ôm bàn tay đang chảy máu, đau đến mức dậm chân.

Sầm Sênh càng nghe càng thích cô.

Quý Manh là người tốt, chung cư Hạnh Phúc này không an toàn, anh có thể thử tiếp xúc nhiều hơn với cô, tìm cho mình một đồng minh.

Chỉ là cô vẫn là một cô gái vị thành niên, lại luôn ở cùng với một tên ** d*m cũng không thích hợp. Anh nên nghĩ biện pháp giải quyết rắc rối trên người Quý Manh trước.

Còn một phút nữa là đến giờ tập trung, người đàn ông lai mới xách cậu bé giống như xách hành lý đi xuống tầng.

Sầm Sênh đứng ở trước đám người, rất dễ thấy.

Dung Dã hơi ngạc nhiên nhìn anh, kéo đứa bé đi đến bên cạnh anh.

Tuế Tuế còn nhỏ, đã quên hết những chuyện không vui trước đó.

Cậu bé trốn sau lưng Dung Dã, dường như cảm thấy một cái đùi không an toàn, còn bắt lấy vạt áo Sầm Sênh, cười nịnh nọt với anh.

Sầm Sênh nhìn cậu bé như có điều suy nghĩ: "Lát nữa sẽ rất nguy hiểm sao?"

"Không, chỉ là nhìn đáng sợ thôi."

Lần thứ hai gặp mặt, Dung Dã đã dễ nói chuyện hơn nhiều so với khi ở căng tin. Hai người đứng rất gần, Sầm Sênh ngửi thấy trên người hắn có mùi máu tươi nhàn nhạt.

Tập hợp xong, tất cả các cư dân đều đứng quay mặt về phía cửa kính.

Đồng hồ trên tường chỉ 8 giờ 10 phút. Bên ngoài cửa kính đen kịt xuất hiện hai bóng người.

Người đi trước là một phụ nữ mặc váy công chúa lộng lẫy. Làn váy rất dài, ngay cả khi đi lại cũng không nhìn thấy chân cô ta.

Người phụ nữ đó quyến rũ gợi cảm, tóc vàng mắt xanh mũi cao, rất khác biệt so với các cư dân khác.

Cửa kính tự động mở ra, người phụ nữ mặt không biểu tình nhìn những cư dân trong đại sảnh.

"Tôi là quản lý của chung cư Hạnh Phúc, mọi người đều ngoan như vậy, đều là những đứa nhỏ ngoan, tôi rất vui."

"Hôm nay gọi mọi người đến đây, là bởi vì có một cư dân hư đã vi phạm quy tắc của chung cư, khiến chung cư trở nên không hạnh phúc. Để bảo vệ hạnh phúc của mọi người, tôi quyết định giáo dục cô ấy thật tốt."

Trong khuôn miệng mở một nửa phát ra giọng nữ du dương, nhưng Sầm Sênh lại không thấy miệng cô ta cử động.

Quản lý thường dùng loa thông báo cho bọn họ, là thanh âm của một người đàn ông. Chung cư Hạnh Phúc này không chỉ có một quản lý?

Một tiếng kéo lê cắt ngang suy nghĩ của Sầm Sênh.

Gã béo vẫn luôn đứng ngoài cửa bước vào. Ngay khi thấy rõ khuôn mặt gã, Sầm Sênh rùng mình một cái.

Khuôn mặt béo phì của bảo vệ nở một nụ cười khoa trương. Gã dường như muốn cố gắng thể hiện sự thân thiện của mình, nhưng chỉ khiến người ta cảm thấy rùng rợn.

Những chiếc ghim bấm bằng kim loại ghim chặt môi trên và môi dưới của gã lại với nhau, khóe miệng gã nhếch cao, gần như kéo đến tận mang tai.

Làn da lộ ra ngoài bộ đồng phục bảo vệ đầy những chấm trắng dày đặc.

Những chấm trắng rất lớn, rộng bằng một ngón tay. Qua những chấm trắng, có thể mơ hồ nhìn thấy máu tươi và thịt đỏ bên trong. Nhìn từ xa, làn da của gã giống như vòi sen trong phòng tắm.

Cảnh tượng này cực kỳ có sức công phá, Sầm Sênh không mắc chứng sợ lỗ, nhưng vẫn thấy da đầu tê dại, theo bản năng muốn trốn về sau.

Dung Dã ôm lấy eo anh, ra hiệu cho anh đừng lộn xộn.

Thẳng đến khi bảo vệ bước vào đại sảnh, Sầm Sênh mới chú ý tới trong tay gã đang kéo theo một sợi xích sắt.

Cuối sợi xích có một cái móc sắt lớn, lúc này đang móc một miếng thịt lớn.

Miếng thịt không ngừng mấp máy, là một vật sống.

Trong lòng Sầm Sênh dâng lên một dự cảm không lành.

Thanh âm quản lý lại vang lên lần nữa: "Ai là người ở cùng với Tiểu Nhu?"

Sầm Sênh giơ tay lên.

"Người vợ đáng thương của anh đã tự sát, tuần này đã có 7 cư dân tự sát, 3 cư dân muốn trốn khỏi chung cư. Như vậy là không tốt, là thói quen xấu."

"Bảo vệ lương thiện chính trực của chúng ta đã cứu vớt Tiểu Nhu muốn tự sát. Vì phòng ngừa cô ấy tự làm hại mình lần nữa, chúng tôi đã tịch thu tay chân và đầu của cô ấy. Hiện tại cô ấy chỉ còn lại thân thể. Không thể chạy trốn, không thể chửi bới đánh người, rất ngoan ngoãn."

Sầm Sênh kinh ngạc nhìn miếng thịt trên mặt đất.

Đây là Tiểu Nhu đã bị lột da sao?

Người trong chung cư Hạnh Phúc không còn đầu, vậy mà còn có thể sống được sao?

Bảo vệ đưa xích sắt cho Sầm Sênh, ý bảo anh dùng cái này, dẫn bạn đời của mình về phòng 302.

Nhận lấy sợi xích sắt lạnh ngắt, đại não Sầm Sênh trống rỗng.

Quản lý nhìn chằm chằm mặt anh hồi lâu, rất hài lòng với diện mạo của anh.

Cô ta không làm khó Sầm Sênh, tiếp tục giương nửa miệng: "Chung cư Hạnh Phúc là thiên đường mọi người đều có thể sống vui sướng, ở đây các người không cần đi làm, không cần đi học, cũng không cần làm bài tập. Mỗi ngày đều có thể vui vẻ ăn uống ngủ nghỉ, mỗi tuần còn tổ chức cho mọi người chơi trốn tìm."

"Mọi người không được đánh nhau, phải làm bé ngoan, làm bạn tốt. Phải yêu thương nhau, phải bảo vệ tổ ấm nhỏ của mình..."

Quản lý nói rất nhiều, đại não Sầm Sênh ong ong, chỉ nghe được đại khái.

Quy tắc của chung cư, thực sự nêu rõ không được tự sát.

Bọn họ ngang nhiên lột da Tiểu Nhu, chặt đứt tứ chi và đầu của cô, còn ép cô phải tồn tại trong hình dạng này.

Vi phạm quy tắc của chung cư, ngay cả cái chết cũng là điều xa xỉ.

Sầm Sênh lại nghĩ đến tờ giấy Dung Dã đưa cho anh.

Hắn bảo anh sau 9 giờ vẫn phải ở ngoài phòng, đây hiển nhiên cũng không phù hợp với quy định.

Nếu đây là một âm mưu, nếu chuyện này bại lộ, anh có phải cũng sẽ trở nên giống Tiểu Nhu hay không?

Người đàn ông đeo túi du lịch vừa đi, Hà Tuấn Nghiệp lập tức dẫn theo Tiêu Khiết Khiết, lẻn lên tầng 3 khách sạn.

Tiêu Khiết Khiết hạ giọng: "Tôi nghe thấy rồi, anh ta cũng tìm tượng Đồng Minh Thánh Hậu. Anh Tuấn Nghiệp, người ủy thác kia ngoài chúng ta, còn tìm người khác sao?"

"Lấy một pho tượng thần, cần gì phải tìm hai thám tử. Phỏng chừng có hai thế lực đều muốn có pho tượng thần kia. Chúng ta đã nhận tiền, chắc chắn phải đứng về phía người ủy thác."

Hà Tuấn Nghiệp nhanh chóng cạy khóa cửa, thật cẩn thận bước vào phòng 302.

Phòng không có cửa sổ, ánh sáng tối tăm. Bọn họ không có thẻ phòng, không mở được đèn.

Hà Tuấn Nghiệp cầm đèn pin chiếu nửa ngày, cũng không tìm thấy thứ gì khả nghi.

"Người đàn ông đeo vòng tay kia cũng không tìm được tượng thần. Có người đến trước hắn một bước lấy tượng thần đi rồi. Anh Tuấn Nghiệp, có thể có đến ba thế lực hay không?"

"Không biết."

Hà Tuấn Nghiệp đóng cửa phòng 302 lại, kéo Tiêu Khiết Khiết chuẩn bị rời đi.

"Két—"

Khi hai người đang đợi thang máy, cánh cửa phòng chứa đồ bên cạnh bỗng nhiên mở ra, một con cún đồ chơi điện tử thò đầu ra khỏi khe cửa.

Đằng sau nó, còn mang theo một pho tượng Đồng Minh Thánh Hậu phủ đầy bụi.

Trạng thái của Dung Dã rất tệ, đôi mắt nổi lên tơ máu, tiếng th* d*c cũng càng lúc càng lớn.

Quản lý và bảo vệ vừa đi, hắn liền xách theo Tuế Tuế nhanh chóng rời đi, không cho Sầm Sênh cơ hội nói chuyện.

Quý Manh tát tên ** d*m mấy bàn tay, đá hắn ta đến tận cửa cầu thang.

Anh chàng thanh tú và người đàn ông xăm trổ ở phòng bên giúp Sầm Sênh đưa Tiểu Nhu lên tầng.

Anh chàng thanh tú đã quen với cảnh này: "Cậu vội cái gì, tay chân, đầu và da của cô ta, quản lý đã gửi đến phòng cậu từ lâu rồi, cậu về tự ghép lại là được."

Sầm Sênh ngây thơ hỏi: "Tôi không biết ghép, tôi chưa từng ghép người, các anh có thể giúp tôi không?"

Với sự giúp đỡ của hai người, Sầm Sênh rốt cuộc ghép lại Tiểu Nhu xong trước 9 giờ tối.

Tiễn hàng xóm đi, nhìn người phụ nữ tóc xoăn nằm trên giường, đầu óc anh hỗn loạn một mảnh.

Vậy mà thực sự có thể ghép lại người sống?

Đồng hồ báo thức đã được cài đặt trước đó reo lên, chỉ còn 5 phút nữa là đến 9 giờ tối.

Sầm Sênh cúi đầu nhìn đôi tay đầy máu, vẫn chưa nghĩ ra có nên đi hay không.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, anh nhanh chóng sắp xếp lại những manh mối đã biết, muốn tìm ra câu trả lời.

Đúng lúc này, trong đầu anh bỗng nhiên vang lên một âm thanh máy móc.

【 Ting— 】

【 Ngài Sầm đang đứng trước ngã rẽ cuộc đời lại không ném đồng xu, kích hoạt kỹ năng "Tự động bói toán" của Đồng xu may mắn. 】

【 Ngài Tiền bắt đầu tự ném mình. 】

Sầm Sênh: ...?!

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...