Cửa kính phòng bảo vệ hơi rung lên, Sầm Sênh kinh ngạc quay đầu, đối diện với con mắt đỏ tươi ngoài cửa sổ.
Thấy quái vật, người đàn ông mặc quân phục đen lập tức căng chặt thân thể. Nhưng giây tiếp theo, chàng trai tóc dài đã nghiêng người bảo vệ anh ta ở phía sau.
Động tác của anh rất tự nhiên, cứ như đã sớm thành thói quen bảo vệ người khác.
Sầm Sênh vẫn chưa quên thiết lập người vợ yếu đuối của mình, anh chui vào vòng tay của chồng, sợ hãi đến cả người phát run.
Dung Dã gắt gao bảo vệ anh, người hắn cao to gần 1m9, khiến thân hình Sầm Sênh trông cực kỳ nhỏ bé.
Ngoài cửa sổ vang lên giọng trẻ con trong trẻo: "Chú muốn có con, chỉ là bởi vì, chú muốn mang đến hạnh phúc cho nó?"
"Đúng vậy, bọn trẻ còn nhỏ như vậy, không nên chịu nhiều đau khổ như thế."
Con mắt đột nhiên đập vỡ cửa sổ: "Chú nói chung cư của tôi không hạnh phúc? Chung cư của tôi không tốt chỗ nào hả?"
Sầm Sênh rúc ở trong lòng ngực Dung Dã, tiếp tục che lại lương tâm nói chuyện: "Con cái không có cha mẹ, vợ chồng không có con cái, gia đình như sao có thể hạnh phúc!"
Nếu phía đối diện là người, Sầm Sênh còn có thể nói đạo đức và pháp luật với nó. Nhưng đứa trẻ lưu lạc là một con quái vật, chỉ có thể chiều theo sở thích của nó.
Anh đoán không sai, đứa trẻ lưu lạc thích thiết lập "một nhà ba người".
Nó im lặng một lát: "Chú muốn nhận nuôi đứa trẻ nào?"
"Ai cũng được, dù là con trai hay con gái, ngoan ngoãn hay bướng bỉnh, chúng tôi đều sẽ yêu thương nó bảo vệ nó. Đúng không, anh Dung?" Sầm Sênh quay đầu, nhìn về phía người yêu mình.
Tuy rằng thường ngày anh vẫn luôn nói chuyện dịu dàng, nhưng chưa từng ngọt ngào như vậy. Anh đang giả bộ cho đứa trẻ lưu lạc xem, nhưng Dung Dã vừa nghe đã tê rần nửa người.
Hắn cố nén xúc động muốn hôn môi Sầm Sênh: "Đúng vậy, chúng ta sẽ làm nó hạnh phúc."
Giọng nam khàn khàn trầm thấp trên đỉnh đầu mang theo d*c v*ng không thèm che giấu, khiến tai Sầm Sênh nóng bừng lên.
Hai người thâm tình nhìn nhau, chỉ ôm nhau mà đã vui vẻ đến mức gương mặt đỏ bừng. Trong phòng búp bê của đứa trẻ lưu lạc, lần đầu tiên xuất hiện một đôi tình nhân ân ái ngọt ngào như vậy.
Đây cũng là lần đầu tiên, có cư dân chủ động xin con nuôi.
Đứa trẻ lưu lạc suy nghĩ một lúc lâu: "Chú có ý tưởng gì, nói nghe một chút."
Sầm Sênh giơ tờ đơn lên, anh viết rất đơn giản, cho dù là trẻ con cũng có thể hiểu được.
Con mắt nhìn từ trên xuống: "Chú không thể tổ hợp lại cư dân trong chung cư, đây là chung cư của tôi, tôi có sự sắp xếp của riêng mình. Ngoại trừ cái này, những cái khác tôi đều đồng ý."
"Các chú là những đứa trẻ đặc biệt nhất, những đứa trẻ yêu nhau nhất. Tôi có thể cảm nhận được tình yêu mãnh liệt từ trên người các chú. Tôi có thể cho chú cơ hội để thử, nhưng tôi có một yêu cầu."
Đứa trẻ lưu lạc chuyển đề tài: "Chú chỉ có thời gian ba ngày, nếu sau ba ngày, chú vẫn không thể giúp những cư dân trong chung cư hạnh phúc, tôi sẽ ăn chú ngay!"
"Đây là thỏa thuận cá cược, người không làm được chính là kẻ lừa đảo! Người nói dối đều là đứa trẻ hư, đều đáng chết!"
Thỏa thuận cá cược?
Vẻ mặt Dung Dã nghiêm lại: "Chờ một chút! Đến lượt ta đánh cược, tôi sẽ là quản lý tạm thời!"
"Nói chuyện không suy nghĩ, cũng là đứa trẻ hư!"
Con mắt lạnh lùng nhìn về phía hắn, Sầm Sênh lập tức che miệng hắn lại.
Dung Dã tránh tay anh: "Được, để ngươi đánh cược với em ấy. Nhưng tiền đặt cược có thể đổi thành mạng của ta hay không? Nếu em ấy không làm được, ngươi cứ ăn ta."
"Anh Dung!"
"Em im miệng, em muốn làm anh tức chết đúng không! Anh đã sớm nói rồi, em không nên tốt bụng như vậy, vì mấy đứa trẻ không quen biết không liên quan mà chống đối quản lý!"
Ngực người đàn ông lai phập phồng kịch liệt, trán nổi cả gân xanh.
"Cho dù chúng ta muốn có con, muốn có được hạnh phúc thật sự, cũng không nên mạo hiểm tính mạng, đối nghịch với quản lý! Nó quản lý chung cư lâu như vậy, khẳng định biết cách chăm sóc cư dân hơn chúng ta."
Sầm Sênh hơi ngạc nhiên nhìn hắn.
Không nghĩ tới thám tử lớn Dung Dã mày rậm mắt to, vẻ mặt ngạo mạn này, vậy mà còn biết "nịnh nọt".
Trước khi anh mất ký ức, dường như thường xuyên hợp tác diễn kịch với Dung Dã.
Hai người lôi lôi kéo kéo, đều vì muốn chết thay đối phương,
Con mắt đỏ như máu ngơ ngác nhìn một màn này, trong phòng búp bê của nó, chưa bao giờ có đôi vợ chồng ân ái như vậy.
Quá khứ nó thêu dệt cho bọn họ, nhất định là rất xuất sắc, rất cảm động.
Đứa trẻ lưu lạc dò hỏi Sầm Sênh hai người yêu nhau như thế nào, chuẩn bị sau này sẽ chiếu theo khuôn mẫu này.
Sầm Sênh cố ý kể một câu chuyện bình thường, thậm chí rất nhàm chán.
Không có nhất kiến chung tình, không có kinh tâm động phách, đứa trẻ lưu lạc không hiểu nổi hai con búp bê này, rốt cuộc đã biến dị như thế nào.
Con mắt dán vào trước mặt hai người, giống như muốn móc trái tim của bọn họ ra, nhìn xem bọn họ vì sao lại yêu nhau như vậy.
Cuối cùng đứa trẻ lưu lạc cũng không thay đổi đối tượng thỏa thuận cá cược, chỉ kéo dài thời gian đến bảy ngày.
Khác với Sầm Sênh dự đoán, đứa trẻ lưu lạc không tự mình sắp xếp cho hai người một đứa trẻ, chỉ đưa cho anh danh sách cư dân trong chung cư, để anh tự chọn.
Mỗi người đều sẽ có định nghĩa khác nhau về hạnh phúc, hạnh phúc trong mắt đứa trẻ lưu lạc, gia đình mỹ mãn, yêu thương con cái và cha mẹ vô cùng yêu thương nhau.
Mỗi một biểu tình, mỗi một câu nói của Sầm Sênh đều hùa theo sở thích của đứa trẻ lưu lạc.
Anh đang tạo điều kiện cho đứa trẻ lưu lạc, để nó có cơ hội trải nghiệm hạnh phúc trong mắt nó.
Đứa trẻ lưu lạc thích dùng con rối ngón tay xuất hiện trước mặt người khác.
Anh vốn tưởng rằng nó sẽ chọn ngẫu nhiên một con rối ngón tay làm con của anh và Dung Dã. Rồi bọn họ sẽ đóng cửa lại, để nó hạnh phúc đến chết.
2vs1, anh không tin không cảm hóa được con quái vật này.
Sự tình nằm ngoài dự đoán, trên mặt Sầm Sênh không lộ ra sơ hở gì.
Anh thu hồi danh sách: "Anh à, chúng ta rất nhanh sẽ có con của mình! Em có thể may quần áo cho nó, anh có thể dạy nó gấp giấy. Nó nhất định sẽ là đứa trẻ vui sướng nhất trên thế giới này!"
Con mắt đỏ như máu lặng lẽ rời đi, trước khi đi, nó bay tới giữa Sầm Sênh và Dung Dã, như muốn cảm nhận một chút cái ôm của bọn họ.
Nhưng hai người đang đắm chìm trong vui sướng, không chú ý tới động tác nhỏ của nó.
Con mắt chần chừ do dự, cuối cùng vẫn bay ra khỏi phòng bảo vệ.
Khóe miệng Dung Dã gợi lên nụ cười rõ ràng.
Con mắt đỏ như máu toát ra sự khao vọng, đứa trẻ lưu lạc đã mắc câu, bọn họ thắng.
————
Mục đích đã đạt được, còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ ăn sáng.
Sầm Sênh không vội vã rời đi, anh vươn tay với người đàn ông mặc quân phục đen: "Xin lỗi, vừa rồi có nhiều mạo phạm, anh đang mặc là... quân phục?"
Người đàn ông mặc quân phục đen không hé răng, cũng không cần Sầm Sênh đỡ dậy.
Anh ta lảo đảo đứng lên, để mặc Dung Dã bóp nát từng cái đinh ghim còn sót lại trên miệng.
Sầm Sênh bị sửa đổi ký ức, rất nhiều thứ không nhớ nổi.
Anh mở thiết bị mô phỏng, làm lơ nhiệm vụ quản lý tạm thời mà trợ thủ nhỏ đưa ra, nhanh chóng tìm kiếm manh mối.
Ký ức của anh không hoàn toàn mất đi, một ít thường thức căn bản vẫn còn. Anh còn nhớ rõ quần áo quân nhân, đại khái trông như thế nào.
Bộ quân phục đen này, chất liệu hoàn toàn khác với quân phục mà anh quen thuộc.
Trong lời nhắn tự gửi cho mình, anh đặc biệt nhắc tới, muốn điều tra manh mối có liên quan đến Bạch Ngọc Kinh.
Sầm Sênh tin tưởng mình trong quá khứ.
Người quân nhân kỳ quái này, có thể là một cửa đột phá.
Sầm Sênh nghi ngờ người đàn ông mặc quân phục đen chính là người trong "Dị Giới Buông Xuống 1: Sóng Trắng", bị Bạch Ngọc Kinh bắt lấy đút cho đứa trẻ lưu lạc, nhưng anh không dám tùy tiện điều tra.
Người đàn ông mặc quân phục đen rất cẩn thận, anh sợ nếu mình đoán sai, sẽ khiến anh ta nghi ngờ.
Nhận thấy Sầm Sênh vẫn luôn nhìn mình, quân nhân gật đầu với anh.
Anh ta có ấn tượng không tồi với hai người bọn họ, một người dịu dàng chính trực, một người đội vợ lên đầu. Quan trọng nhất chính là, bọn họ đều rất thiện lương.
Chàng trai tóc dài nhìn chằm chằm quân phục của anh ta, dường như có lời muốn nói.
Quân nhân trầm mặc trong chớp mắt: "Không cần hỏi, tôi không nhớ gì hết."
"Có người đã sửa đổi trí nhớ của anh?"
"Không, tôi làm mảnh ghép trên thân quái vật quá lâu. Muốn sống không được muốn chết không xong, mỗi ngày đều phải chịu đựng đau khổ khủng khiếp. Tinh thần tôi đã có vấn đề từ lâu, toàn bộ quá khứ tốt đẹp đều đã quên hết, chỉ nhớ rõ những tra tấn vô tận."
Dung Dã nhíu mày lại: "Không thể nào, tôi cũng bị người lột da rút gân, tra tấn thời gian rất lâu, trải qua đau khổ không ít hơn anh. Nhưng từng chút quá khứ tôi đều nhớ rõ, thậm chí còn nhớ rõ ràng hơn trước đây."
Sầm Sênh đột nhiên quay đầu lại: "Lột da rút gân? Những đường máu trên người anh thật sự là vết khâu sao?! Là ai làm!"
Ký ức đã bị sửa đổi, Dung Dã không nhớ cái gì cả, hắn chỉ đang gạt người.
Hắn hôn trấn an Sầm Sênh một hồi, ra hiệu lát nữa lại nói chuyện. Dung Dã đi tới trước mặt quân nhân, trong mắt hiện lên vệt đỏ.
"Có người động tay động chân với ký ức của anh, tôi có thể giúp anh nhớ lại."
Khác với Sầm Sênh, biểu tình của hắn kiêu căng, ánh mắt ngạo mạn. Vừa kiêu ngạo vừa thô lỗ, nhưng lại khiến người ta cảm thấy đáng tin cậy.
Bốn mắt nhìn nhau, quân nhân kìm lòng không được gật đầu. Anh ta thả lỏng thân thể, trong mắt chỉ còn lại hai mắt đỏ tươi của người đàn ông.
Một vài hình ảnh hiện lên trong đầu, Sầm Sênh dịu dàng dẫn dắt, anh ta nói ra ký ức của mình.
"Tôi thuộc căn cứ nhân loại số 3, đoàn trưởng quân đoàn Hắc Lao. Tôi phát hiện có một tiểu đội đài quan sát, bị người phụ trách căn cứ bán cho Bạch Ngọc Kinh."
"308 mạng sống của quân nhân, đổi một tấm vé máy bay, ngồi lên chiếc máy bay đó, cấp cao lập tức có thể thoát khỏi thế giới sương mù, đi đến thiên đường trong miệng Bạch Ngọc Kinh."
"Tôi chưa từng nghĩ tới việc vứt bỏ thế giới của mình, cho dù nơi đó nguy hiểm hơn nữa, đó cũng là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Hết thảy đều đang thay đổi theo hướng tốt, chỉ cần chúng tôi nỗ lực hơn nữa, mạnh mẽ hơn một chút, quê hương đã từng mất đi nhất định có thể trở về! Đó mới là nhà của chúng tôi!"
"Tôi đi tìm bọn họ tranh luận! Tôi muốn vạch trần tội ác của bọn họ!"
"Cuối cùng tôi và quân đoàn của tôi, cũng trở thành "vé máy bay" lên thiên đường..."
————
Mặc dù mỗi tầng trong chung cư Hạnh Phúc đều có nhà ăn chung, nhưng nhà ăn ở tầng 3 gần phòng giải trí và thư viện nhất.
Hầu hết các cư dân đều thích đến tầng 3 ăn cơm. Trước khi dùng cơm xong, đến phòng giải trí lấy vài bộ cờ và bài.
Quý Manh ở phòng 601, hôm nay cô muốn chơi cờ tỷ phú. Cả chung cư Hạnh Phúc chỉ có một bộ cờ tỷ phú.
Chung cư có quy định, không được chơi trò chơi khi bụng đói. Cư dân phải ăn cơm xong mới có thể tự do hoạt động.
Còn chưa tới 8 giờ cô đã lôi kéo bạn gái chạy xuống lầu, đi chiếm vị trí tốt ở nhà ăn tầng 3. Chuẩn bị là hộ đầu tiên ăn cơm, và là người đầu tiên xông vào phòng giải trí.
Trong trí nhớ của Quý Manh, cô không chăm chỉ học tập, trốn học đánh nhau không nghe lời cha mẹ. Cô là đứa trẻ hư hỏng, để trừng phạt, cha mẹ đuổi cô ra khỏi nhà.
Cô trở thành đứa trẻ lưu lạc.
Trong lúc tuyệt vọng bất lực nhất, một người đã vươn tay ra với cô.
Cô ấy là một nhân viên quán trà sữa, vào mùa đông giá rét, đưa cho cô một ly trà sữa ấm áp, dẫn cô vào trong tiệm sưởi ấm.
Cô ấy sạch sẽ thuần khiết, giống như vầng trăng sáng mới mọc. Quý Manh đối với cô ấy như vừa gặp đã yêu, hai người rất nhanh trở thành đôi tình nhân đồng tính nữ, cùng nhau vào ở chung cư Hạnh Phúc.
Về phần cha mẹ có quyền gì đuổi cô ra khỏi nhà, thiếu nữ vị thành niên bị ép lưu lạc bên ngoài, vì sao không thử báo cảnh sát xin giúp đỡ? Cô là một cô gái 15 16 tuổi, làm sao có thể ở chung với người yêu?
Đầu óc Quý Manh không đủ để suy nghĩ, những vấn đề này, cô chưa từng suy xét tới.
Cô chỉ biết hôm nay khi xuống lầu gặp phải một người đàn ông khù khờ, cứ nhìn chằm chằm vào cô. Còn đi lên bắt chuyện với cô, hỏi cô bao nhiêu tuổi, đã trưởng thành hay chưa.
Bạn gái cô nhát gan, không dám đối mặt với tên đó. Quý Manh muốn cho hắn ta mấy quyền, đánh rụng răng cửa của hắn ta, còn bị bạn gái véo một cái.
Cô ôm một bụng tức giận, gõ đũa hờn dỗi: "Chết tiệt, sao chị lại cản em! Ánh mắt của tên kia thật đáng khinh, nếu chị không kéo em đi, em sẽ cho hắn mấy bàn tay!"
"Kẻ ** d*m đáng bị đánh, ngày mai em sẽ thiến hắn luôn!"
"Em nói nhỏ thôi! Chỉ có hai cô gái chúng ta ở cùng với nhau, lỡ như hắn nghe thấy, muốn trả thù chúng ta thì làm sao bây giờ!"
"Con gái thì sao? Con gái dễ bị bắt nạt nên phải kiềm chế sao! Em có thể đánh, chị tin em, em đánh nhau không thua đàn ông đâu."
Quý Manh vén tay áo lên, khoe hình xăm của mình. Bạn gái không nhìn thấy bao nhiêu cơ bắp, vẫn lo lắng bị trả thù.
"Chị không hiểu đâu, có cơ bắp không có nghĩa là có thể đánh, cơ bắp của bọn họ đều là ở phòng tập thể thao luyện ra, là đồ trang trí mà thôi. Không giống em, mỗi một khối đều là thực chiến mà ra. Nói về thành tích chiến đấu, em mạnh hơn hắn ta rất nhiều!"
Nhớ tới những ngày Quý Manh lưu lạc, gương mặt cô gái tóc xoăn lộ vẻ bi thương. Cô ấy giữ chặt tay Quý Manh, thề sẽ không bao giờ để cô chịu khổ nữa.
Quý Manh có chút không được tự nhiên rút tay ra.
Kỳ quái, rõ ràng trong trí nhớ hai người rất yêu thương nhau, còn là cô chủ động theo đuổi bạn gái. Nhưng mỗi lần hai người tiếp xúc thân mật, cô đều cảm thấy không thích ứng nổi.
Thật giống như cô kỳ thật không phải đồng tính luyến ái, không muốn hẹn hò với phụ nữ, chỉ muốn làm bạn với cô ấy.
Tính tình cô thẳng thắn, trở tay giữ chặt cánh tay cô gái kia: "Chị Lệ Lệ, nếu không chúng ta vẫn là nên làm..."
Hai chữ "chị em" còn chưa ra khỏi miệng, dưới lầu bỗng nhiên truyền đến tiếng ồn ào. Quản lý yêu cầu mọi người đi đến đại sảnh tầng 1 tập hợp.
————
Khác với thường ngày, hôm nay bên cạnh bảo vệ mặc đồ đen có thêm hai người.
Một người đàn ông lai người đầy vết khâu, thân hình cao lớn, ánh mắt lạnh băng tàn nhẫn.
Giống một con chó săn hung ác lại cao ngạo, con ngươi màu xanh biển lạnh lùng đảo qua từng cư dân.
Chàng trai tóc dài đứng đầu mang theo nụ cười thân thiết. Anh cầm loa lớn chuyên dụng của quản lý, đang điểm danh từng người một.
Mười một đứa trẻ theo tiếng gọi điểm danh của anh, đi từ trong hàng ra.
Thanh âm của chàng trai rất dịu dàng, vẫn luôn cười với bọn họ. Ở bên cạnh anh còn làm cho người ta cảm thấy yên tâm hơn so với ở cùng bạn đời.
Cô bé 6, 7 tuổi không hiểu chuyện, cô bé không sợ Sầm Sênh, còn chủ động đi tới bên cạnh anh, kéo tay anh.
"Chị ơi, chị thật xinh đẹp!"
Người đàn ông lai mím môi hừ một tiếng, như là đang cười.
Chàng trai tóc dài sờ sờ đầu cô bé: "Là anh trai, không phải chị gái."
"Ngoài bọn nhỏ ra, trong chung cư còn có ai chưa đủ 18 tuổi, xin mời đứng ở phía trước."
Quý Manh do do dự rời khỏi đám người, đứng cùng một chỗ với mấy người 16, 17 tuổi.
Chàng trai tóc dài vỗ vỗ tay: "Quản lý tạm thời có việc, trong lúc này tôi sẽ tạm quản lý chung cư Hạnh Phúc. Tôi tên Sầm Sênh, trong một tuần tới, sẽ là quản lý tạm thời của mọi người!"
"Chung cư có quy định mới, người trưởng thành không được ở cùng trẻ vị thành niên. Bởi vậy cư dân không còn bạn đời, có thể cùng những người trưởng thành khác tự tạo thành một nhóm, ưu tiên nhóm cùng giới..."
"Dựa vào cái gì hả?"
Sầm Sênh còn chưa nói xong, một người đàn ông bỗng nhiên ngắt lời anh.
"Các người thật quá quắt, dựa vào cái gì bắt tôi và vợ mình phải tách ra!"
"Vợ anh là ai?"
Cô gái đứng bên cạnh Quý Manh giơ tay lên.
"Cô bao nhiêu tuổi rồi?"
"16."
"Còn anh ta?"
"Đại khái khoảng 33."
Sầm Sênh dịu dàng cười với cô: "Cô cũng nên biết như vậy không thích hợp, ngoan, sau này ở với em gái tóc xanh kia."
Lời từ chối rõ ràng đã ở bên miệng, nhưng làm thế nào cũng nói không nên lời. Chàng trai cười quá đẹp, cô gái ngượng ngùng nhìn gương mặt anh.
Sầm Sênh vốn định trực tiếp chia lại toàn bộ chung cư, chỉ để những người cùng giới tính và có hình thể gần giống nhau thành một CP.
Không có quản lý thay đổi ký ức một lần nữa, bọn họ cũng biết người hiện tại sống chung không phải bạn đời của mình.
Nếu như vẫn phát sinh quan hệ, đó chính là thật sự nảy sinh cảm tình. Làm cái gì, đều là hai bên tự nguyện.
Cho dù có người muốn dùng thủ đoạn cưỡng bách, đối mặt với người cùng giới cường tráng giống mình, nhất thời cũng rất khó ra tay.
Hàng xóm láng giềng nghe được tiếng cầu cứu, đều có thể kịp thời đi qua trợ giúp.
Sầm Sênh tưởng tượng rất tốt, nhưng đứa trẻ lưu lạc không đồng ý.
Nó bị Sầm Sênh thuyết phục, đồng ý để anh quản lý chung cư thay. Đồng ý phân trẻ em trong chung cư cho các cư dân khác làm con, trải nghiệm hạnh phúc thật sự.
Nhưng nó không hiểu, vì sao người lớn cũng phải tách ra. Đây là phòng búp bê của nó, là CP mà nó đã vất vả sắp xếp và biên soạn ra quá khứ.
Sầm Sênh lo lắng yêu cầu của mình quá nhiều, đứa trẻ lưu lạc sẽ tức giận ăn thịt anh. Phát hiện cảm xúc quái vật không đúng, anh sáng suốt không lên tiếng nữa.
Cũng may anh là quản lý tạm thời, nhưng không gian thao tác rất nhiều, ít nhiều có thể nhìn qua cư dân ở đây.
Người đàn ông vẫn hét lên: "Chúng tôi là vợ chồng hợp pháp, các người dựa vào đâu mà làm như vậy, thật không công bằng!"
Có hắn dẫn đầu, các cư dân khác bị hủy CP cũng bắt đầu phản đối.
"Đúng vậy, dựa vào cái gì? Chúng tôi yêu nhau lâu như vậy, vì sao chỉ vì một câu nói của anh chứ mà phải tách ra?"
"Tôi biết rồi, có phải anh nghi ngờ tôi là kẻ ấu dấm không? Hôn sự của chúng tôi đều được quản lý đồng ý, quản lý tạm thời như anh có quyền gì mà nhúng tay hả?"
"Người có trái tim, nhìn cái gì cũng bẩn! Anh hoàn toàn không hiểu tình yêu thuần khiết giữa chúng tôi!"
Ngoại trừ bọn họ, còn có một số cư dân không bị tách ra, cũng ở bên cạnh phụ họa, chỉ trích Sầm Sênh quá mức độc đoán.
Sầm Sênh biết vì sao bọn họ phản đối.
Một khi chung cư thật sự sửa đổi quy tắc, đám trẻ kia cho dù không hiểu gì, cũng sẽ tuân thủ quy tắc, không bao giờ ngoan ngoãn, tùy ý để người khác dâm loạn nữa.
Vì thỏa mãn d*c v*ng đen tối, bọn họ phản kháng rất tích cực.
Sầm Sênh cười tủm tỉm nhìn chăm chú mọi người, thu hết phản ứng của các cư dân vào đáy mắt.
Trên lời nhắn anh để lại cho chính mình, chuyện này có lẽ có quan hệ với Bạch Ngọc Kinh.
Số người phản đối, đã vượt qua 20 người.
Nếu các cư dân thật sự là Bạch Ngọc Kinh đưa vào, vậy tiêu chuẩn bọn họ chọn lựa cư dân là cái gì? Ưu tiên kẻ ác?
Đứa trẻ lưu lạc lại làm sao để đánh giá các cư dân trong chung cư rốt cuộc có hạnh phúc hay không?
————
Các cư dân vẫn ồn ào nhốn nháo.
Sầm Sênh không nhúc nhích, Dung Dã cũng không nói chuyện.
Sầm Sênh và đứa trẻ lưu lạc quyết định thỏa thuận đánh cược, hiện tại chung cư có quá nhiều vấn đề. Mỗi cư dân đều bị bắt tiếp thu cuộc sống do đứa trẻ lưu lạc sắp xếp, nhưng trước khi bọn họ tiến vào chung cư Hạnh Phúc, cũng có cuộc sống của riêng mình.
Bọn họ có người yêu, gia đình, bạn bè. Người bên gối có bao nhiêu quen thuộc, liền có bấy nhiêu xa lạ.
Phần lớn cư dân không thể thích ứng với cuộc sống hiện tại, một bộ phận lựa chọn chấp nhận hiện thực, một bộ phận liều mạng phản kháng. Giống như Tiểu Nhu đã từng thử thoát khỏi chung cư. Hoặc giống như Quý Manh, ngày nào cũng đánh nhau với bạn đời.
Còn những đứa trẻ đó, cuộc sống của chúng càng bi thảm hơn.
Chung cư như vậy, rất khó làm đứa trẻ lưu lạc cảm nhận được hạnh phúc.
Dung Dã muốn làm quản lý tạm thời, như vậy cho dù đánh cược thất bại, đứa trẻ lưu lạc cũng sẽ chỉ lấy hắn ra trút giận, sẽ không làm tổn thương Sầm Sênh, đáng tiếc đứa trẻ lưu lạc thích Sầm Sênh hơn.
Bọn họ chỉ có thời gian một tuần, cần phải khống chế chung cư càng sớm càng tốt.
Hiện tại Sầm Sênh vừa thông báo quy tắc mới, cũng là đang thiết lập quyền lực, danh tiếng này phải do anh tự mình làm.
Mất đi ký ức trước đây, Dung Dã không biết năng lực Sầm Sênh rốt cuộc thế nào, có thể chống đỡ được hay không.
Hắn hơi nhíu mày, quanh người không ngừng tản ra hơi thở âm lãnh.
Khí thế của hắn quá mạnh mẽ, tiếng kháng nghị của các cư dân ngày càng nhỏ, bọn họ không dám nhìn hắn, nhưng dám mắng Sầm Sênh.
Khi hai người Sầm Sênh giằng co với đứa trẻ lưu lạc, người quân nhân mặc quân phục đen đã đứng nhìn toàn bộ quá trình.
Anh ta có ấn tượng rất tốt với Sầm Sênh, ở trong mắt anh ta, chàng trai này thiện lương chính trực, giàu tình cảm, nhu nhược lại dũng cảm.
Khuyết điểm duy nhất chính là quá mức dịu dàng. Cho dù nói chuyện với ai đều cũng đều nhẹ giọng nhỏ nhẹ, không giống người có thể quản lý.
Anh ta vốn cho rằng bạn trai Sầm Sênh sẽ giúp anh trò chuyện. Nhưng người đàn ông vẫn không có động tĩnh, anh ta nhìn mà sốt ruột.
Thấy tình hình sắp mất khống chế, người đàn ông mặc quân phục đen chuẩn bị giúp Sầm Sênh một tay.
Anh ta đang muốn kéo xích sắt trên người, Sầm Sênh bỗng nhiên vỗ vỗ tay: "Im lặng, ai có ý kiến với quy tắc này?"
Người đàn ông cầm đầu nghiến răng: "Tôi có! Anh dựa vào cái gì..."
Hắn ta vừa lên tiếng, trong bàn tay trống rỗng của Sầm Sênh bỗng dưng xuất hiện một hòn đá nhỏ. Anh ném về phía người đàn ông, viên đá hung hăng đập vào trán người đàn ông.
"Đùng —"
Cùng một tiếng trầm vang, hòn đá nhỏ giống như viên đạn, xuyên qua đầu người đàn ông.
Giữa trán hắn ta bị thủng một lỗ, từ đầu này có thể nhìn thấy đầu kia. Máu tươi từ mi tâm chảy xuống, hắn ta há to miệng, mềm nhũn ngã xuống đất.
Không chỉ các cư dân không kịp phản ứng, ngay cả Dung Dã cũng không ngờ Sầm Sênh lại đột nhiên ra tay tàn nhẫn.
Đại sảnh yên lặng mấy giây, bộc phát ra mấy tiếng thét chói tai hoảng sợ.
Hòn đá nhỏ vòng một vòng bay trở về trong tay chủ nhân, Sầm Sênh lấy khăn giấy ra, ung dung thong thả lau đạo cụ.
Cuối cùng cũng được chủ nhân v**t v* lần nữa, hòn đá nhỏ rất vui vẻ. Nó hơi chấn động, giống như đang cọ vào lòng bàn tay Sầm Sênh.
"Bé ngoan, vất vả rồi."
Đại sảnh ầm ỹ, trong nháy mắt yên tĩnh lại.
Sầm Sênh thưởng thức hòn đá nhỏ, nụ cười vẫn ôn hòa trước sau như một: "Hiện tại, còn ai có ý kiến?"
Các cư dân chen chúc ở một chỗ, ai cũng không dám lên tiếng.
"Cảm ơn mọi người đã phối hợp, tôi đã phân ra danh sách, đọc tới tên cư dân nào thì tới đây nhận con của các người. Từ nay về sau, các người chính là người một nhà."
"Hy vọng mọi người có thể đối đãi với chúng như con ruột của mình, che chở chăm sóc chúng. Để những đứa nhỏ này cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp của gia đình."
Mũi chân Sầm Sênh đè mạnh, người đàn ông lập tức kêu thảm thiết.
"Nơi này của chúng ta là chung cư Hạnh Phúc, bất kể là tôi hay là quản lý, điều chúng tôi đều coi trọng chính là trải nghiệm của cư dân. Nếu vì hành động nhỏ của một số người, phá hủy cuộc sống tốt đẹp của cư dân trong chung cư..."
Anh không nói tiếp nữa, chỉ là cầm lấy dây thừng, hai tay dùng sức kéo. Tiếng xương cốt vỡ vụn rõ ràng truyền đến trong tai mỗi người.
Giết gà dọa khỉ, hiệu quả rất tốt. Sầm Sênh giẫm lên thi thể người đàn ông, phân trẻ em cho các cư dân.
Cư dân được gọi tên, thành thành thật thật nhận lấy đứa bé, thở mạnh cũng không dám.
Tuy quản lý tàn nhẫn, nhưng nó sẽ không ra tay trước mặt người khác, các cư dân chỉ có thể nhìn thấy thi thể. Sầm Sênh trực tiếp g**t ch*t một người ở trước mặt bọn họ, so với quản lý còn muốn ngoan độc hơn.
Sắp xếp xong tất cả cư dân, Sầm Sênh ra hiệu cho mọi người giải tán.
Tất cả tiến hành rất thuận lợi, anh muốn chia sẻ niềm vui với anh Dung, vừa quay người lại nhìn thấy vẻ mặt đề phòng của người đàn ông mặc quân phục đen.
Trước khi quyết định giết người đàn ông kia, Sầm Sênh đã dự đoán được tình huống này. Anh miễn cưỡng cười cười, không nói gì.
Có vài lời, nếu anh tự mình nói ra, sẽ có vẻ dối trá, phải do những người khác nói thay.
Anh Dung sẽ giúp anh, nhất định là vậy.
Trong nháy mắt Sầm Sênh nhìn về phía Dung Dã, người đàn ông lai liền bước nhanh tới, dùng sức ôm chặt lấy anh.
"Em thật là...... Đêm nay sợ rằng lại gặp ác mộng rồi."
"Anh biết em chỉ vì muốn bảo vệ bọn trẻ mới có thể dùng thủ đoạn cực đoan như vậy. Sau này em không cần cậy mạnh, loại chuyện này giao cho anh."
Hắn hôn lên đuôi mắt phiếm hồng của Sầm Sênh: "Bọn họ sẽ mắng em sau lưng, bọn trẻ cũng sẽ sợ em. Tiểu Sênh, em làm tất cả đều là vì bọn họ. Em là người tốt, em không nên chịu đựng nỗi đau này."
Rõ ràng Dung Dã đang phối hợp diễn kịch với anh, nhưng Sầm Sênh lại cảm thấy, hắn giống như đang nói cho anh nghe.
Anh không cảm thấy khó chịu, tên đàn ông kia không biết đã làm gì với những đứa nhỏ, anh đã sớm muốn đánh hắn ta.
Sầm Sênh có nguyên tắc riêng của mình, nếu chung cư Hạnh Phúc không có pháp luật, vậy anh sẽ dùng thủ đoạn nguyên thủy dã man nhất, giữ gìn trật tự nơi này!
Người đàn ông mặc quân phục đen nhìn hai người, vẻ đề phòng trong mắt dần dần biến mất. Anh ta do dự một chút, vẫn là đi tới, vỗ vỗ sau lưng Sầm Sênh.
"Tôi có thể hiểu cậu, tôi là quỷ, cậu đã thiết lập được uy quyền, sau này gặp chuyện tương tự có thể để tôi làm. Tính tình cậu mềm mỏng, không cần phải ép bản thân giết người."
Sầm Sênh tràn ngập cảm kích nhìn về phía anh ta: "Cám ơn, làm phiền anh Lưu rồi."
Dung Dã nheo mắt, như thế nào lại tới thêm một anh trai nữa vậy?
Kỳ quái, vì sao hắn phải dùng từ "lại"?
————
Từ đầu tới cuối, đứa trẻ lưu lạc cũng không lộ diện, càng không nhúng tay.
Sầm Sênh chọn ngẫu nhiên bé trai Tuế Tuế, anh nắm tay Tuế Tuế, nhìn bóng dáng các cư dân, rơi vào trầm tư.
Đứa trẻ lưu lạc vẫn luôn ở bên ngoài chung cư, nó đến tột cùng là phán đoán người trong chung cư có hạnh phúc hay không như thế nào?
Chẳng lẽ muốn xem tỷ lệ tự sát và chạy trốn của chung cư?
Không nên chứ.
Sầm Sênh nhấc chân lên, tên ** d*m lập tức vừa lăn vừa bò chạy đi.
Ôm Tuế Tuế trở lại phòng 302, Sầm Sênh đang muốn tâm sự chuyện đứa trẻ lưu lạc với anh Dung, đã bị Dung Dã đè ra hôn.
Hắn vừa hôn môi, vừa dùng ánh mắt nhắc anh chú ý Tuế Tuế.
Có vài lời không thể nói trước mặt cậu bé, cậu bé có khả năng sẽ tố cáo.
Nụ hôn kết thúc, Sầm Sênh thở hổn hển, dựa vào ngực Dung Dã.
Tuế Tuế nghiêng đầu, tò mò đánh giá hai người.
Bị cậu bé nhìn đến mức gương mặt nóng lên, Sầm Sênh đẩy Dung Dã ra, muốn thực hiện lời hứa, làm một bộ quần áo mới cho Tuế Tuế.
Dung Dã vẫn luôn an tĩnh bỗng nhiên mở miệng nói: "Tiểu Sênh, em cẩn thận một chút, phòng hình như đang thay đổi."
Sầm Sênh vô thức ôm chặt cậu bé: "Sao lại thế này?"
"Trong không khí, có mùi mốc, nhưng anh không tìm thấy ngọn nguồn."
Mùi mốc?
Sầm Sênh lập tức nhớ tới nội dung tin nhắn.
Khi đồng thời xuất hiện mùi mốc và tiếng người ồn ào, người trong phòng sẽ biến mất.
Hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, hàng xóm xung quanh đều đang thảo luận, tiếng người cực kỳ hỗn loạn.
Hiện tại mùi mốc cũng xuất hiện...
Anh ở phòng 302 của chung cư Hạnh Phúc, không có tượng Đồng Minh Thánh Hậu. Phòng 302 trong khách sạn mới có tượng thần.
Là thế giới hiện thực xuất hiện biến cố gì sao?
Tối hôm qua đồ chơi mới của đứa trẻ lưu lạc không kịp đưa đến, hiện tại Bạch Ngọc Kinh tới đưa "đồ chơi mới"?
Không khí ẩn ẩn lay động, phảng phất như trong phòng có thêm một lối đi không thể nhìn thấy.
Dung Dã cong người lên, tùy thời chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Sầm Sênh che chở Tuế Tuế, nắm chặt "Thế giới ấm áp".
Một giây sau, dưới chân Sầm Sênh mềm nhũn, phía dưới chợt xuất hiện hai người đàn ông. Tiếp theo, lại có năm người đàn ông mặt đầy máu, từ bốn phía trong phòng xông ra.
Nhìn phòng 302 kín người hết chỗ, Sầm Sênh có chút mờ mịt.
Phòng 302 ở thế giới thực rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Không khí vẫn đang lưu động, mơ hồ vang lên tiếng thét chói tai của phụ nữ, và tiếng khóc la của một người đàn ông.
"Anh! Làm sao bây giờ! Tiểu Bạch không đóng lối đi được, bọn họ vẫn luôn xông ra ngoài!"
"Tôi cam đoan lát nữa sẽ lau khô ngài! Ngài nhẫn nhịn một chút, kiên trì một chút! Thánh Hậu ngài là mẹ ruột của tôi, sau này ngài chính là mẹ ruột của tôi!!!"
Sầm Sênh: ...?!
