Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 8: Thánh Phụ



Ngón tay khẽ v**t v* cái áo khoác dính máu, Sầm Sênh quá mức kích động, ngay cả hơi thở cũng run nhè nhẹ.

Mật ngữ này chỉ có hai người bọn họ biết, đây là Dung Dã lưu lại cho anh.

Hắn còn có sức lực để lại nhiều tin tức như vậy, tức là lúc ấy tính mạng của hắn không gặp nguy hiểm. Hắn thông minh như vậy, chắc chắn đã nghĩ ra cách gì đó để tránh đòn tập kích trí mạng.

Sầm Sênh rất muốn lấy áo khoác đi, nhưng nam quỷ vẫn đang lải nhải trong điện thoại, nói thịt người rốt cuộc ăn ngon cỡ nào.

Có hắn ta nhìn chằm chằm, anh không thể làm gì được. Thậm chí lén lút cầm quần áo cọ cọ cũng không làm được.

Trước khi nam quỷ nhận thấy điều bất thường, Sầm Sênh lại nhìn kỹ thông tin thu được một lần.

Tuy rằng hai người chỉ mới là người yêu được một tuần, nhưng đã hợp tác cùng nhau suốt năm năm, hiểu biết lẫn nhau rất rõ.

Dung Dã có thể đoán được Sầm Sênh nhất định sẽ tới tìm hắn, hắn cố gắng hết khả năng, lưu lại cho Sầm Sênh những tin tức hữu dụng.

Sau đó tại đây, hắn còn gặp phải nguy cơ trí mạng nào nữa hay không?

Hắn rất thông minh, nhưng một người vẫn luôn bị nhốt ở trong phòng ngủ, làm sao lại biết được nhiều tin tức như vậy?

Quan trọng nhất chính là "chúng ta rất nhanh sẽ có thể vĩnh viễn ở bên nhau" rốt cuộc là ý gì?

Trong ấn tượng của Sầm Sênh, Dung Dã quả thực là người có chút cố chấp cực đoan, nhưng hắn chưa từng nói qua những lời tương tự.

Sầm Sênh có rất nhiều nghi vấn, anh còn chưa kịp nghĩ lại, bên tai chợt truyền đến giọng nói khàn khàn của nam quỷ: "Mày đang xem cái gì?"

Trong lòng Sầm Sênh căng thẳng, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười xu nịnh hèn yếu như cũ: "Không có gì, chỉ là cảm thấy quần áo này nhìn có chút quen mắt, hình như có người đã mặc cái này trên TV."

Anh không nói dối, Dung Dã thường xuyên xuất hiện trên TV.

Nam quỷ từ dưới gầm giường chui ra, khuôn mặt đầy máu gần như dán ở trước mắt Sầm Sênh. Hắn ta nhớ lại mấy giây, thở dài mà a một tiếng: "Thì ra lời hắn nói là sự thật."

"Cái gì?"

"Lúc trước có một tên bị cầm tù trong căn phòng ngủ này, là một tên đàn ông rất trắng trẻo rất xinh đẹp. Hắn nói với tao, hắn là một thám tử, rất nổi tiếng, thường xuyên được lên tin tức."

"Hắn nhìn thấy tao cũng không sợ hãi, còn tiến tới gần nghiên cứu, muốn biết tao rốt cuộc làm sao cải trang mình thành dáng vẻ này. Vì để làm hắn yên tĩnh một chút, tao đã cắn đứt tay phải của hắn."

Vương Văn Long rơi vào hồi ức, trong miệng phát ra tiếng cười giễu cợt.

Yết hầu hắn ta bị người ta cắt mấy nhát, khi cười rộ lên không ngừng rỉ ra hơi, giống như là máy quạt gió cũ kỹ: "Hắn thật sự rất ngon, tao đã ăn nhiều người như vậy, hắn là ăn ngon nhất."

"Mày cũng rất ngon, nhưng đáng tiếc mày đã bị người khác đánh dấu, trên người đều là mùi hương của người khác. Tao và con đàn bà điên kia không giống nhau, tao không ăn đồ ăn thừa của người khác."

Mí mắt Sầm Sênh hơi nhảy lên.

Đánh dấu gì, ăn thừa gì, anh nghe không hiểu.

Nam quỷ không có ý định giải thích, Sầm Sênh chỉ có thể yên lặng ghi nhớ lời của hắn ta ở trong lòng.

Vóc dáng cao, dáng vẻ xuất chúng, kiên định theo chủ nghĩa vô thần, còn là một thám tử thường xuyên xuất hiện trên TV.

Người bị nam quỷ ăn mất tay phải, chính là Dung Dã.

Nhìn Vương Văn Long còn đang hồi tưởng lại hương vị, Sầm Sênh rũ mi mắt xuống, che giấu hận ý trong mắt.

Anh thay đổi kế hoạch, anh muốn g**t ch*t con ác quỷ này!

Cách cánh cửa phòng ngủ, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng mấy người phụ nữ nói chuyện với nhau. Bọn họ dường như sinh ra bất đồng, đang nhỏ giọng tranh cãi.

Nam quỷ không ngừng nuốt nước miếng, như thể một giây tiếp theo sẽ phá cửa mà ra, ăn tươi nuốt sống mấy người phụ nữ.

Sầm Sênh đã có kế hoạch đối phó với Vương Văn Long, anh nghiêng đầu nhìn về phía Vương Văn Long, hỏi ra vấn đề mà bản thân để ý nhất: "Anh, vì sao anh không tự mình g**t ch*t mấy người phụ nữ đó?"

Nam quỷ đột nhiên quay đầu lại, lạnh lùng nhìn về phía anh.

Sầm Sênh run lập cập: "Em không có ý gì khác, chỉ là đối phương có năm người, em lo lắng một mình em không phải là đối thủ của bọn họ."

"Năm người phụ nữ, mày cũng không đánh lại?"

"Một hai người còn được, nhưng năm người thật sự quá nhiều."

Vương Văn Long nhìn Sầm Sênh từ trên xuống dưới, chàng trai tóc dài cao khoảng 1m76, vòng eo tinh tế hai chân thon dài, làn da trắng nõn như ngọc, đeo cặp kính gọng mạ vàng, dáng vẻ phong độ trí thức.

Nhìn qua đúng thật là nho nhã yếu ớt, yếu đuối mỏng manh.

Nam quỷ còn chưa kịp mở miệng chế nhạo, Sầm Sênh giành trước một bước nói: "Anh, mới vừa rồi anh không giết Tiêu Khiết Khiết, có phải có điều cố kỵ hay không? Là chỉ có thể qua 12 giờ đêm nay, sau khi hiến tế một người sống cho tượng Đồng Minh Thánh Hậu, anh mới có thể ăn thịt người sao?"

Nam quỷ không nói chuyện, chỉ lạnh lùng nhìn anh. Răng nanh dày đặc, dưới ánh đèn chiếu xuống lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Nhìn quen mặt nam quỷ rồi, Sầm Sênh đã không còn sợ hắn ta nữa.

Dưới cái nhìn chằm chằm của Vương Văn Long, anh ra vẻ hoảng sợ mà run rẩy hai cái: "Em không có ý gì khác. Không phải ở phòng 404 còn có một nữ quỷ sao? Chúng ta phân ra một người phụ nữ hiến tế cho tượng Đồng Minh Thánh Hậu thì vẫn còn dư lại bốn người. Anh muốn ăn bốn người, vậy nữ quỷ kia phải làm sao bây giờ, cô ta ăn cái gì?"

"Mày lo lắng đến lúc đó tao tá ma sát lư(*) khiến cho con đàn bà điên kia ăn thịt mày sao?" Vương Văn Long dán ở bên tai Sầm Sênh cười rộ lên, dường như là đang cực lực áp chế sự thèm ăn của mình.

(*): Thành ngữ chỉ việc giết lừa sau khi dùng sức nó để chở hàng hóa. Được dùng để ám chỉ việc qua cầu rút ván, ăn cháo đá bát.

"Mày cho rằng một cái pho tượng sẽ ăn người sao? Hiến tế cho tượng Đồng Minh Thánh Hậu và đút cho nữ quỷ ăn, hai việc này có mâu thuẫn à?"

Ánh mắt Sầm Sênh lập lòe, đại não nhanh chóng hoạt động.

Dựa theo cách nói của Vương Văn Long, chỉ cần nữ quỷ ăn một người sống thì nghi lễ hiến tế liền tính là thành công, là có thể có được sự che chở của tượng Đồng Minh Thánh Hậu.

Nữ quỷ trong tủ và tượng Đồng Minh Thánh Hậu, thật ra là cùng một người.

Ngày thường cô ta bị nhốt ở trong tủ, chỉ có thể thông qua tượng thần theo dõi tình hình bên ngoài.

Mấy người Tiêu Khiết Khiết đã bị lừa, bọn họ cho rằng thờ cúng tượng thần thì có thể che chở cho mình, nhưng thực chất đã mang ác quỷ về nhà?

Không, không đúng, không hợp logic, Vương Văn Long đã nói dối.

Bọn họ đều không phải tín đồ của Đồng Minh Thánh Hậu, nhất định là đã gặp phải quỷ trước, mới lựa chọn thờ cúng Đồng Minh Thánh Hậu.

Từ cuộc đối thoại của mấy người, có thể nghe ra bọn họ đã bị ác quỷ đeo bám một thời gian dài. Hiện tại đi đến bước này, cũng là thật sự không còn cách nào khác.

Vì mạng sống hại chết người qua đường vô tội, chắc hẳn năm người đã phải chịu áp lực tâm lý rất lớn. Cho đến bây giờ, bọn họ còn vì rốt cuộc có muốn hiến tế Sầm Sênh hay không mà ở trong phòng khách nhỏ giọng tranh cãi.

Nếu lúc bọn họ bị ác quỷ đeo bám, từ đầu đến cuối Đồng Minh Thánh Hậu không hề che chở cho bọn họ. Vậy thì hôm nay bọn họ tuyệt đối không thể tụ tập ở chỗ này, thử cử hành nghi lễ hiến tế.

Chắc chắn Đồng Minh Thánh Hậu đã bảo vệ bọn họ, chỉ là mức độ bảo vệ còn chưa đủ.

Từng mảnh thông tin hiện lên ở trong đầu, hai mắt Sầm Sênh trở nên sáng ngời.

Anh đã biết nên làm thế nào vượt qua nguy cơ lần này.

"Không phải lúc trước đã nói, ai ở trong căn phòng ngủ trống đó sẽ bị hiến tế sao."

"Nhưng anh ta không có làm gì sai cả, chúng ta vẫn là lại..."

"Trong tủ quần áo ở phòng ngủ của Tiểu Khiết có một nữ quỷ, nếu đêm nay cô ta chạy ra khỏi tủ quần áo, chúng ta làm sao bây giờ!" Quý Manh tức giận đến mức dậm chân: "Hành lang có quỷ, trong tiểu khu cũng có quỷ, chúng ta đã bị vây chết ở phòng 404, muốn hối hận cũng không còn cơ hội!"

"Tôi thật là phục các cô, nếu không thể nhẫn tâm hại chết người khác, sao trước đó không nói! Một hai phải chờ đến thời điểm này, mới bắt đầu nói những lời này!"

Trong phòng khách phòng 404, Quý Manh và cô gái đeo kính đang cãi nhau, Đậu Lỵ khóc trong lòng ngực của nữ giáo viên.

Tiêu Khiết Khiết đi lại khuyên can nhưng Quý Manh đẩy cô ta ra, tay cầm dao gọt hoa quả hung ác trừng mắt nhìn cô ta: "Cô cũng đừng tới đây giả vờ làm người tốt, chúng ta năm người tính từng người một, về sau trên người đều phải gánh một mạng người."

"Các cô đều là thánh mẫu nhưng theo tôi đều là ác nhân. Ngoài miệng nói dễ nghe như vậy, vậy thì đưa ra một biện pháp giải quyết đi! Anh ta không chết, chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Tiêu Khiết Khiết đứng tại chỗ, vành mắt hơi đỏ lên. Cô gái đeo kính mở miệng, ấp úng không nói nên lời.

Không ai nói gì, phòng khách yên tĩnh như chết. Bầu không khí quá mức áp lực, ép đến người ta không thở nổi, Đậu Lỵ rốt cuộc không thể nhịn được nữa, òa khóc thành tiếng.

Quý Manh hung hăng rít điếu thuốc, giọng nói không ngừng run rẩy: "Hiến tế trẻ con thì các cô không xuống tay được, người già cũng không thể nhẫn tâm, kéo tới kéo lui, kéo dài đến cuối cùng, thật vất vả mới quyết định hiến tế khách thuê mới, bây giờ lại bắt đầu xung đột nội bộ!"

"Các cô nói xem, bây giờ nên làm sao? Dù sao tôi cũng không muốn chết, ai nguyện ý đi tìm chết thì thay người đó làm vật hiến tế đi. Nếu đều không muốn thì đừng ở đây nói vô nghĩa nữa, đừng kéo chân sau của tôi."

Quý Manh còn chưa dứt lời, cửa phòng ngủ đang đóng chặt bỗng nhiên mở ra, Sầm Sênh ló đầu ra từ bên trong.

Tiêu Khiết Khiết lập tức bịt miệng Đậu Lỵ lại, Quý Manh vội vàng giấu con dao gọt hoa quả đi.

Thu hết những động tác nhỏ của mấy người đó vào đáy mắt, khuôn mặt Sầm Sênh lộ vẻ quan tâm: "Hình như tôi nghe thấy có người đang khóc, có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Không có gì, chỉ là cãi nhau một chút chuyện nhỏ thôi." Vẻ mặt Tiêu Khiết Khiết tái nhợt, cầm lon Coca trên bàn lên: "Dư ra một lon, cho anh. Tuy đã mở nắp rồi, nhưng chúng tôi cũng chưa động tới."

Khoảnh khắc duỗi tay tiếp nhận lon Coca, Sầm Sênh rõ ràng nghe được, cô gái đeo kính và Đậu Lỵ nhẹ nhàng nức nở một tiếng, bọn họ dính sát vào nhau, vừa áy náy lại bất lực.

Trước khi ra cửa, camera giám sát đã ghi lại cảnh mấy người bỏ thuốc ngủ vào Coca. Sầm Sênh không uống, nói cảm ơn rồi tiện tay đặt lon Coca lên tủ bên cạnh.

Mấy người phụ nữ hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt rất phức tạp.

Cho tới bây giờ, Sầm Sênh cũng không tức giận với bọn họ. Bao gồm cả Quý Manh, không ai trong số năm người này là người xấu chân chính.

Ban đầu Sầm Sênh nghĩ rằng đêm nay chính mình sẽ đấu 1vs5.

Anh một mình đối phó với năm người phụ nữ muốn hại anh.

Hiện tại xem ra chỉ cần anh hành động thỏa đáng, nói không chừng có thể là 6vs2.

Anh liên thủ với đám người Tiêu Khiết Khiết, đối kháng với Vương Văn Long cùng nữ quỷ trong tủ.

Sầm Sênh không dấu vết nhìn thoáng qua trong phòng ngủ. Vương Văn Long vẫn luôn lảng vảng bên người anh, quả nhiên không đi ra cùng anh.

Sầm Sênh trở tay đóng cửa phòng ngủ lại, nắm lấy cổ tay Tiêu Khiết Khiết, kéo cô ta về phía giữa phòng khách.

Trong lòng Tiêu Khiết Khiết căng thẳng, cho rằng kế hoạch của bọn họ đã bị bại lộ, sắc mặt tái nhợt muốn giãy giụa.

Quý Manh lập tức chạy tới giúp cô ta.

Sầm Sênh tránh Quý Manh, cúi đầu thì thầm nói với Tiêu Khiết Khiết: "Đừng khẩn trương, bình tĩnh. Tôi biết kế hoạch của các cô, tôi không có tức giận với các cô."

"Tôi là một thám tử, chuyển đến tiểu khu Ân Hà là vì để điều tra các vụ án dân cư mất tích liên tiếp xảy ra gần đây. Tiêu tiểu thư, các cô toàn lực phối hợp với tôi, tôi đảm bảo sáu người chúng ta đều có thể sống sót."

Tiêu Khiết Khiết kinh ngạc nhìn về phía anh.

Ánh mắt chàng trai tóc dài vô cùng dịu dàng, trong mắt dường như cất giấu một tia sáng mặt trời ấm áp, khiến người ta không nhịn được muốn ỷ lại anh, tin tưởng anh.

Anh giữ chặt Quý Manh đang rón rén nghe lén, hạ giọng nói với hai người: "Nếu các cô đã không thể nhẫn tâm giết người, vậy sao không thử giải quyết vấn đề từ gốc rễ. Chúng ta cùng nhau g**t ch*t nữ quỷ trong tủ, không phải đã cởi bỏ được khốn cảnh trước mắt sao?"

Hai người phụ nữ cũng chưa nói gì, chỉ nhìn anh chằm chằm, như thể đang nhìn một quái vật nào đó.

Sau một lúc lâu, bọn họ do dự vươn tay, móc vào ngón tay út đang duỗi ra của Sầm Sênh. Cùng lúc đó, trong đầu Sầm Sênh vang lên âm thanh máy móc.

【 Độ hảo cảm của Tiêu Khiết Khiết +20. 】

【 Độ hảo cảm của Quý Manh +15. 】

【 Mức độ đóng vai Thánh Phụ hiện tại: 5. 】

【 Bạn tha thứ sai lầm của bọn họ, cho bọn họ cơ hội lựa chọn một lần nữa. Ở trong mắt bọn họ, tuy rằng đầu óc của bạn không bình thường, nhưng là người hiền lành, dịu dàng thiện lương. 】

Sầm Sênh: ?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...