Trong lúc Hoài Hạnh còn ngẩn người, Sở Vãn Đường đã đi đến bên giường, cúi xuống, vén mấy sợi tóc hơi rối của em ra sau tai, dịu dàng mở miệng quan tâm hỏi: "Còn đau không? Tiểu Hạnh."
Hoài Hạnh hoàn hồn lại, lắc đầu trả lời: "Không đau nữa rồi."
Cô kéo lấy cổ tay chị, áp mặt vào lòng bàn tay ấm áp ấy, mở to đôi mắt vẫn đầy nghi hoặc hỏi: "Chị, sao chị lại về vậy?"
"Về lấy đồ thôi." Sở Vãn Đường nhẹ nhàng rút tay về, sắc mặt bình thản, giọng nói cũng nhàn nhạt: "Đã không đau nữa thì chị về trường đây."
Hoài Hạnh nghe chị nói vậy, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn vội vàng nhíu lại, người hơi cuộn tròn: "Sao tự nhiên lại thấy đau lên rồi..."
Sở Vãn Đường nhìn em diễn một cách vụng về, chỉ khẽ mím môi, nhưng cũng chưa lập tức rời đi.
"Hôm nay mới là thứ bảy mà, chị, mai hẵng về trường nha~"
"Không được."
"Tại sao chứ?"
"Chẳng lẽ em không rõ lý do sao?"
Hoài Hạnh mím môi, không dám nhìn vào mắt Sở Vãn Đường.
Trong lòng cô rất chột dạ, mấy giây sau, dời mắt nhìn lên trần nhà rồi mới mở miệng: "Chị vốn đã rất bận rồi, bận học, bận thi đấu... Em không muốn để chị phải lo lắng vì em nữa."
"Vì vậy nên em giấu chị?" Giọng điệu của Sở Vãn Đường khẽ nhướng lên ở cuối câu, "Chị đã từng nói em có thể nói với chị bất cứ chuyện gì đúng không? Nếu em làm vậy, thì chị cũng có thể giấu em mọi thứ, rồi viện cớ là không muốn em lo lắng à?"
Hoài Hạnh quay đầu nhìn chị, trả lời rất kiên quyết: "Không được!"
"Nhưng em đã làm như thế đấy."
"Em sai rồi..." Hoài Hạnh biết mình đuối lý, không còn cách nào khác, nước mắt rưng rưng, "Xin lỗi chị... Sau này em sẽ không giấu chị chuyện gì nữa."
Sở Vãn Đường thấy vậy thì khẽ thở dài, ngồi xổm xuống bên giường.
Cô đưa tay lên, trước tiên lau nước mắt cho em, sau đó luồn tay vào trong chăn, áp lòng bàn tay vào vùng bụng đang đau của em, nhẹ nhàng xoa xoa, xác nhận: "Đau ở đây đúng không?"
Hoài Hạnh gật đầu, giọng vẫn còn nghẹn ngào: "Dạ..."
"Văn Thời Vi đã nói với em những gì rồi?" Sở Vãn Đường nhướng nhẹ mày, "Để chị xem có cần bổ sung gì không."
Hoài Hạnh lần lượt trả lời từng câu.
Đến khi chủ đề này qua đi, cô mới vén chăn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Sáng nay Hoài Chiêu và Sở Lệnh Nghi đã nhân lúc trời xuân đẹp đẽ mà ra ngoài hẹn hò, nhưng vẫn để lại bữa sáng cho hai chị em.
Hoài Hạnh vừa ăn cháo vừa lén quan sát gương mặt của Sở Vãn Đường. Chị mới nghỉ đông hơn một tháng thôi, nhưng cô lại cảm thấy như đã rất lâu không gặp chị, ăn được một nửa, cô còn không dám tin mà hỏi lại: "Chị, mai chị mới về trường phải không?"
"Ừ." Sở Vãn Đường ngẩng đầu, "Nếu em muốn thì chị có thể về luôn hôm nay."
Hoài Hạnh: "Không muốn."
Cô nhìn tơ máu trong mắt chị, khuấy khuấy cháo trong bát, lòng đầy áy náy nói: "Nếu em nói với chị, thì chắc chị đã không cần phải chạy về như vậy..."
"Không khác biệt gì đâu." Sở Vãn Đường thong thả nói, "Dù sao thì chị vẫn sẽ về thôi."
"Nhưng... Em thấy chị vất vả quá, quá mệt mỏi..."
"Chị không thấy vậy." Sở Vãn Đường ăn gần xong, cất bát đi, rồi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống em: "Bởi vì chúng ta là chị em mà, Tiểu Hạnh."
"Giữa người nhà với nhau không cần phải để tâm đến mấy chuyện đó. Không tin thì em cứ hỏi hai mẹ, hoặc thử nghĩ xem nếu chị bị ốm ở Kinh Thành, em phải chạy đến tìm chị, em có thấy mệt không?"
Lúc này Hoài Hạnh mới hiểu ra, ngẩng mặt cười tươi: "Em biết rồi."
Nhưng vì phải vội vàng bắt chuyến bay đêm về nhà, lại muốn khi Hoài Hạnh mở mắt ra là thấy được mình đầu tiên, nên gần như Sở Vãn Đường không chợp mắt được bao nhiêu.
Sau khi ăn sáng, cô thay đồ ngủ rồi nằm xuống giường.
Chẳng bao lâu, Hoài Hạnh cũng nằm cạnh cô, ôm lấy eo cô, gối đầu lên vai cô.
Dần dần, hơi thở của hai người trở nên đều đặn, nhẹ nhàng, rồi cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.
***
Sau kỳ thi tốt nghiệp trung học cơ sở, Hoài Hạnh có một kỳ nghỉ hè dài tới hai tháng rưỡi.
Nhưng Sở Vãn Đường lại đang thực tập tại một studio thiết kế thời trang ở Kinh Thành, dù đã nghỉ hè cũng không về nhà, nên hai chị em chỉ có thể liên lạc qua điện thoại, QQ hoặc gọi video.
Hoài Hạnh suốt ngày đi chơi với bạn bè cũng thấy mệt, cộng thêm thời tiết oi bức, cô cũng chẳng muốn ngày nào cũng ra ngoài, bèn ở nhà xem tivi cho qua ngày.
Cuộc sống như vậy kéo dài nửa tháng, cô bắt đầu thấy buồn chán đến mức chịu không nổi, liền nói với Hoài Chiêu rằng mình muốn nhân tốt nghiệp để đi du lịch.
Hoài Chiêu đồng ý ngay: "Được."
Bà hỏi: "Con muốn đi đâu nào?"
"Muốn đến Kinh Thành." Hoài Hạnh cười toe toét.
Hoài Chiêu thẳng thắn: "Là muốn đến tìm chị con đúng không?"
"Không được sao, mẹ?" Hoài Hạnh ngồi sát lại gần mẹ, "Chị sẽ không thấy con làm phiền đâu, hơn nữa con còn chưa từng đến Kinh Thành nữa là."
"Mẹ có nói không được đâu. Chỉ là mẹ với dì Lệnh Nghi của con còn đang bận việc bên này, nếu đưa con đến đó rồi thì con chỉ có thể đợi chị con tan làm thôi."
"Không sao mà, ở nhà con cũng toàn đợi hai mẹ tan làm mà." Hoài Hạnh nói với vẻ uất ức, rồi bỗng nhớ tới một người, "Hơn nữa, Lục Hàm Nguyệt cũng ở Kinh Thành mà, ngày nào cũng giục con qua chơi với cậu ấy."
Hoài Chiêu bật cười, cố tình trêu ghẹo: "Hay là mẹ đăng ký cho con một lớp học thêm nhé? Có việc làm là đỡ chán ngay."
"......"
Tối thứ Sáu lúc năm giờ, sau khi tan làm, Sở Vãn Đường như thường lệ từ chối lời mời ăn tối của đồng nghiệp.
Tuy nhiên lần này rõ ràng có thể thấy tâm trạng của cô rất tốt, đến cả lúc từ chối, bên môi vẫn còn đọng lại lúm đồng tiền xinh xắn.
Một đồng nghiệp tò mò hỏi: "Tiểu Sở à, có chuyện gì vui mà nhìn cô phấn khởi thế?"
Bình thường thì Sở Vãn Đường sẽ chỉ lấp lửng cho qua, nhưng lần này cô nghĩ nghĩ rồi vẫn thật thà đáp: "Tôi đi đón em gái ở sân bay."
"Em ruột hả?"
"Ừ." Dù không phải ruột, cũng chẳng khác gì ruột thịt.
"Nhìn cô thế này thì tình cảm hai chị em tốt lắm ha."
"Phải." Sở Vãn Đường không nói nhiều với đồng nghiệp, rất nhanh nhận được tin nhắn từ Tô Trừng rồi ra đường lên xe của cô ấy.
Trên xe, người hào hứng nhất là Vạn Y: "Hôm nay tôi sẽ được gặp em gái nhỏ đáng yêu Tiểu Hạnh đúng không! Nghĩ thôi cũng thấy k*ch th*ch rồi nha!"
Sở Vãn Đường dặn dò: "Cậu đừng làm em ấy sợ đấy."
"Tôi sao mà làm em ấy sợ được chứ?"
Tô Trừng giải thích: "Ý của Vãn Đường là lúc cậu gọi điện cho bạn gái thì bớt nói mấy lời lả lơi lại, đừng để em ấy nghe thấy."
"......" Vạn Y quay đầu lại, ngạc nhiên chớp mắt: "Sao cậu biết bạn gái tôi là con gái?"
"Cậu gọi điện thoại chẳng biết kiêng dè gì cả."
"Cậu không thấy sốc hả?" Vạn Y chỉ vào mình, "Tôi là đồng tính đấy,
