Sau Khi Chia Tay Người Phụ Nữ Tâm Cơ Xấu Xa

Chương 56



Đối với phản ứng của Hoài Hạnh, Sở Vãn Đường cũng không lấy gì làm bất ngờ, cô chỉ cảm thấy may mắn, may mắn vì sáng nay ở bệnh viện cô không chơi trò chơi chữ với Hoài Hạnh như vậy, nếu không tình cảnh lúc này còn khó xử hơn nhiều.

 

Cô cũng thấy may... vì Hoài Hạnh vẫn còn có cảm xúc không mấy bình tĩnh với cô, dù cho cảm xúc đó là tiêu cực.

 

"Xin lỗi." Sở Vãn Đường lập tức cụp mắt xuống, làm ra vẻ mình đã vượt quá giới hạn, "Là chị hiểu lầm."

 

Ánh chiều tà rực rỡ khắp bầu trời, gió biển mang theo chút mằn mặn và ẩm ướt quẩn quanh bên họ.

 

Tô Trừng dắt tay con gái, biết ý lên tiếng xoa dịu bầu không khí đang căng thẳng: "Hạnh Hạnh, tối nay chúng ta ăn với nhau một bữa nhé? Cũng nhờ em trông giúp Kiều Kiều suốt cả buổi."

 

"Không cần đâu, chị Tô Trừng." Hoài Hạnh cũng thu lại vẻ lạnh nhạt, mỉm cười dịu dàng, "Kiều Kiều đáng yêu như thế, đâu có gây phiền gì cho em. Hơn nữa tối nay em còn có hẹn với khách hàng."

 

"Dì ơi." Tiểu Kiều nghe vậy lập tức bước tới nắm tay cô, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn chớp chớp, "Kiều Kiều muốn ăn cơm với dì."

 

Hoài Hạnh xoa đầu con bé: "Sau này có cơ hội nha."

 

"Sau này là khi nào ạ?"

 

"Chờ con đến Hải Thành chơi, được không?" Hoài Hạnh ngồi xổm xuống, "Hoặc đợi dì đến Kinh Thành, dì sẽ rủ con ra chơi, được chứ? Với lại dì đã kết bạn WeChat với mẹ con rồi, lúc nào cũng có thể liên lạc với dì mà."

 

Tô Kiều suy nghĩ một chút, sau đó móc ngón út ngoắc tay Hoài Hạnh, giòn tan nói: "Móc nghéo nha dì."

 

Hoài Hạnh không nhịn được bật cười, cũng làm động tác móc nghéo với con bé: "Ừ, trăm năm không đổi."

 

Sở Vãn Đường đứng một bên, chống nạng, nhìn Hoài Hạnh dịu dàng với Tô Kiều, chỉ cảm thấy có chút xa xôi, xa như mấy năm trước, khi Hoài Hạnh cũng từng dịu dàng với cô như thế; xa như hiện tại, khi Hoài Hạnh sẽ không đối xử với cô như vậy nữa.

 

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên phá vỡ bầu không khí, dây thần kinh của Sở Vãn Đường lại căng lên.

 

Không ngoài dự đoán, cô nhìn thấy Hoài Hạnh lấy điện thoại từ trong túi ra, không cần nhìn cũng biết ai gọi, liền hỏi thẳng người bên kia: "Hàm Nguyệt, cậu còn bao lâu thì tới?"

 

"Ừ, tôi đợi cậu, lái xe cẩn thận nhé, đang giờ cao điểm tan làm."

 

Tô Trừng lần đầu tiên nghe thấy nhạc chuông của Hoài Hạnh, đợi cô cúp máy thì hơi kinh ngạc hỏi: "Đây là nhạc chủ đề của Ultraman à?"

 

"Vâng, bài 'Phép màu tái hiện'."

 

Tô Kiều bắt đầu ngân nga, giọng non nớt: "Cơn bão mới lại đến rồi~~~"

 

Hoài Hạnh phối hợp rất nhiệt tình: "Hay lắm."

 

Rồi quay sang nói với Tô Trừng: "Vậy chị Tô Trừng, chị đưa Kiều Kiều đi ăn trước đi, lát nữa em cũng phải đi rồi."

 

"Ừm." Tô Trừng cúi xuống bế con gái lên, "Vậy bọn chị đi ăn trước đây, có gì thì liên hệ qua WeChat nhé."

 

Hoài Hạnh gật đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt bình tĩnh của Sở Vãn Đường, người này ban chiều vừa mới phát sốt, giờ nhìn vẫn còn hơi tái.

 

Sở Vãn Đường cố đè nén tảng đá đang lăn lộn trong lòng, lên tiếng, giọng có phần xa cách: "Hoài tổng."

 

"Còn có chuyện gì sao?"

 

"......." Sở Vãn Đường rất muốn hỏi về nhạc chuông kia, nhưng mọi câu chữ đều nghẹn lại trong cổ họng, bởi vì cô biết rõ câu hỏi đó thừa thãi. Cô cần gì phải tự chuốc lấy bẽ bàng?

 

Huống hồ, với thân phận hiện tại, cô còn tư cách gì để hỏi?

 

Cô mím môi, nở một nụ cười khách sáo đầy công thức: "Chị đã đề xuất với công ty về việc hợp tác với quý công ty, sau khi về Kinh Thành sẽ bắt đầu sẽ đặt hẹn làm việc. Chị tin rằng không lâu nữa, chúng ta sẽ lại gặp nhau."

 

"Vâng, Tơ Quý luôn chào đón mọi sự hợp tác." Câu trả lời của Hoài Hạnh cũng mang tính công thức không kém.

 

Tô Trừng đứng bên cạnh nghe không chịu nổi nữa, kéo nhẹ cây nạng của bạn: "Đi thôi, Vãn Đường."

 

Rồi quay sang nói với Hoài Hạnh: "Vậy bọn chị đi trước nha Hạnh Hạnh, hẹn gặp lần sau."

 

Tô Kiều cũng luyến tiếc vẫy tay chào Hoài Hạnh, còn lớn tiếng gọi: "Dì ơi, hẹn gặp lại!"

 

Sở Vãn Đường khẽ ho một tiếng: "Hẹn gặp lại, Hoài Hạnh." Sau đó hơi do dự hỏi, "Gọi tên thế này... được chứ?"

 

"Tùy ý." Hoài Hạnh để lại hai chữ, rồi quay người bước về hướng khác với bọn họ.

 

Mười phút sau, cô đến bãi đậu xe. Lúc này điện thoại của Lục Hàm Nguyệt lại gọi đến, bài Phép màu tái hiện vang lên.

 

"Có chuyện gì vậy?" Hoài Hạnh bật loa ngoài.

 

Lục Hàm Nguyệt tức giận hỏi: "Cậu còn bao lâu nữa mới tới? Không phải nói sẽ đến đón tôi sao?"

 

"Có chút việc phát sinh, giờ tôi tới ngay."

 

Bên kia, Sở Vãn Đường ngồi ở hàng ghế sau ô tô, cạnh cô là Tô Kiều rõ ràng đang buồn bã. Cô vươn tay ôm lấy cô bé vào lòng, hỏi: "Kiều Kiều sao trông con không vui vậy?"

 

Tô Trừng ngồi ghế lái liếc gương chiếu hậu, rất hiểu ý trả lời: "Do con bé mới tạm biệt Hạnh Hạnh đấy."

 

"Mẹ ơi, bao giờ tụi mình mới được đi tìm dì chơi vậy ạ?"

 

Sở Vãn Đường nhướng mày: "Con thích dì ấy đến thế à?"

 

"Rất thích ạ." Tô Kiều bày tỏ lý do, "Chiều nay dì ấy còn cho con xem hoạt hình bằng điện thoại của dì nữa."

 

Sở Vãn Đường bật cười, ánh mắt cong cong: "Chỉ vậy thôi mà đã bị mua chuộc rồi à?"

 

Tô Trừng nói: "Không biết Hạnh Hạnh học kinh nghiệm chăm trẻ từ đâu nữa, tôi thấy em ấy xử lý mọi chuyện rất thành thạo, không giống người ít tiếp xúc với trẻ con chút nào. Mà tư thế bế Kiều Kiều cũng rất chuẩn." Cô thở dài, "Vẫn cảm thấy em ấy thay đổi nhiều thật. Trước đây có phần như dòng nước trôi, bây giờ thì giống như..."

 

"Tô Trừng." Sở Vãn Đường gọi tên bạn.

 

"Sao vậy?"

 

"Mai hội chợ kết thúc rồi, cậu có gấp về Kinh Thành không?"

 

Tô Trừng im lặng mấy giây: "......." Rồi cô quay sang nói với con gái: "Kiều Kiều."

 

Tô Kiều lập tức đáp: "Có mặt!"

 

"Chuẩn bị sẵn tinh thần làm bé công cụ đi nhé!"

 

"Dạ!" Tô Kiều đồng thanh, rồi phản ứng lại, "Nhưng mẹ ơi, bé công cụ là gì ạ? Công cụ là đồ chơi gì à?"

 

Sở Vãn Đường nghe giọng non nớt của bé con, đưa tay day trán, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên.

 

Chỉ là vừa nghĩ đến mấy lần gặp lại Hoài Hạnh trong hai ngày nay, niềm vui đó lập tức tiêu tan. Nhất là sau khi nghe những lời cảm thán của Tô Trừng vừa rồi... Cô buộc phải thừa nhận: Hoài Hạnh bây giờ khiến cô cảm thấy xa lạ.

 

Cô không biết nên cư xử với Hoài Hạnh thế nào nữa, cũng chẳng trả lời được những điều Tô Trừng vừa nhắc đến, vì cô đã bị gạt ra khỏi thế giới của Hoài Hạnh mất rồi.

 

Nhưng có lẽ, dùng từ "không thích ứng" mới chính xác nhất để mô tả tâm trạng cô lúc này. Cô không thích ứng với việc Hoài Hạnh ngày xưa từng một lòng một dạ hướng về mình, giờ đây lại có thể dung chứa một người khác trong đáy mắt.

 

Ba chữ "Song Sinh Thụ" cứ lởn vởn trong đầu cô, xua thế nào cũng không đi. Một lúc lâu sau, cô nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở của mình.

 

Dù sao thì, có thể gặp lại Hoài Hạnh đã là tốt rồi. Chỉ cần Hoài Hạnh vẫn còn dao động cảm xúc vì cô, thì vẫn chưa

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...