Sau Khi Chia Tay Người Phụ Nữ Tâm Cơ Xấu Xa

Chương 98



Hoàng hôn như mực được hắt xuống từ bầu trời, ánh đèn rực rỡ từ nhà ga sân bay quốc tế Hải Thành xuyên qua bóng đêm, tiếng ầm ầm của máy bay cất hạ cánh vang vọng khắp không gian, những chiếc áo phản quang của nhân viên mặt đất chớp tắt trong gió đêm, chỉ huy các chuyến bay đỗ chính xác vào vị trí.

 

Một chuyến bay từ Kinh Thành vừa hạ cánh an toàn, cánh cửa khoang trước mở ra trước tiên, để hành khách hạng nhất xuống máy bay trước.

 

Vạn Y đeo tai nghe, đeo hộp đàn sau lưng, kéo vali hành lý bước lên đường dẫn.

 

Cô đeo khẩu trang và đội mũ, nhưng dáng người cao ráo cùng khí chất người mẫu vẫn dễ dàng thu hút ánh mắt của người qua đường, điều này cô đã quá quen thuộc từ lâu.

 

Trong tai nghe vang lên tiếng chuông cuộc gọi, cô nhấn nút nhận, vừa mở miệng liền tuôn một tràng:  "Sở Vãn Đường, làm ơn đừng thử thách nhân tính có được không? Cây vĩ cầm mấy triệu tệ mà cậu bắt tôi đích thân mang đến, không sợ tôi giữa đường đem bán à? Đúng lúc tôi đang kẹt tiền đây này."

 

"Không sao, tôi còn đang giữ rất nhiều hình cũ của cậu, tin chắc ai cũng sẽ hứng thú."

 

"Có thể xóa mấy tấm ảnh dìm hàng hồi cấp ba đi không?" Vạn Y sụp đổ. Hồi đó ba người họ chơi thân với nhau, có một thời gian mốt chụp ảnh sticker đầu to rất thịnh hành, cô hứng chí kéo hai người đi chụp chung.

 

Nói là cùng nhau làm mặt xấu, mặt ngố, nhưng chụp xong mới phát hiện có một người tên là Sở Vãn Đường rất tâm cơ, suốt buổi toàn tạo dáng xinh đẹp. Cô và Tô Trừng thì thật thà làm mặt ngố, càng tức hơn là Sở Vãn Đường vẫn giữ nguyên cả bộ ảnh đó đến giờ.

 

"Đợi tôi theo đuổi lại được Hạnh Hạnh rồi sẽ giao ảnh cũ cho cậu và Tô Trừng."

 

"Không muốn đưa thì cứ nói thẳng đi."

 

"......"

 

Không khí im lặng mấy giây, Vạn Y cười gượng:  "Ha ha, tối nay thời tiết đẹp ghê, tôi sắp ra tới cửa đến rồi, chờ chút nha."

 

Trời ạ, trên giường thì nhanh mồm nhanh miệng còn đỡ, vừa nãy cô lại lỡ nhanh miệng nói thật lòng mất rồi.

 

Cuộc gọi kết thúc, hơn mười phút sau, hai người gặp nhau ở cửa đến.

 

Sở Vãn Đường im lặng nhận lấy hộp đàn, Vạn Y nhìn dáng vẻ của cô, cũng thấy hơi áy náy nói: "Nãy tôi lỡ lời thôi, Vãn Đường, cậu nhất định sẽ theo đuổi lại được mà, yên tâm 1 vạn lần nha, Y của cậu đến hỗ trợ rồi nè."

 

"Y của tôi là sao?" Sở Vãn Đường đi về phía trước, nhướng mày, "1 của tôi là Hoài Hạnh."

 

*Câu này là chơi chữ nha, chữ Y trong Vạn Y đồng âm với 1 trong công/thụ, mà Y cũng có nghĩa là theo đến. Cho nên câu này khi SVĐ chơi chữ lại là ngầm nhận Hạnh công còn cổ thụ.

 

Vạn Y ôm đầu, gương mặt dưới lớp khẩu trang lộ rõ vẻ đau khổ: "Ối ối! Xin một đôi tai chưa từng nghe thấy gì cả! Đúng rồi! Trừng Trừng còn chưa được nghe đâu! Xin cậu đấy Sở Vãn Đường, cậu cũng gửi cho cậu ấy một tin nhắn thoại để cậu ấy cũng phải nghe tin này đi! Đừng tha cho cậu ấy được không?"

 

Sở Vãn Đường hừ lạnh: "Không. Đây là màn trả đũa đơn phương cho câu vừa nãy của cậu."

 

Vạn Y ôm ngực, thì thào tự nói: "Ngày 15 tháng 7 năm 2025, Hải Thành, trời quang mây tạnh, tôi đã đánh mất đôi tai trong sáng của mình, tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa rồi."

 

Sở Vãn Đường nhìn dáng vẻ đó của cô, khẽ bật cười. Trong suốt năm năm qua, nhờ có sự đồng hành của Tô Trừng và Vạn Y, cuộc sống của cô đôi lúc trở nên dễ chịu hơn nhiều. Cô thật lòng biết ơn hai người bạn này.

 

Trong lúc vừa đi vừa nói cười, hai người đến bãi đậu xe.

 

"Xe này cậu thuê à?" Vạn Y nhìn chiếc xe màu xanh rêu hỏi, Sở Vãn Đường mới đến Hải Thành chưa bao lâu, tạm thời chưa đủ điều kiện để mua xe ở đây.

 

"Của Hạnh Hạnh."

 

Sở Vãn Đường trả lời nhẹ nhàng, mở cốp sau, đặt hộp đàn vào một cách cẩn thận, rồi xếp vali vào luôn bên cạnh.

 

Vạn Y nhìn nghiêng gương mặt cô, cảm thán: "Xem ra lần này tiểu tam lên chính thất là thật rồi, tôi đã nói cậu có thiên phú dị bẩm mà."

 

"Muốn bị bỏ lại ở đây à." Thực ra là vì Hoài Hạnh rất coi trọng việc Vạn Y đến đây.

 

"Không đời nào." Vạn Y nhanh nhẹn chui vào ghế phụ, cài dây an toàn vèo một cái, tiện tay tháo luôn khẩu trang.

 

Trong xe rất sạch sẽ, mùi cũng dễ chịu tươi mát.

 

Sở Vãn Đường cầm tay lái rồi lái xe rời khỏi bãi đậu, bóng đêm mênh mông ùa vào trong tầm mắt hai người.

 

"Nhưng nói thật này, bây giờ cậu tiến triển tới đâu rồi?" Vạn Y trả lời xong tin nhắn của Tô Trừng, quay đầu hỏi nghiêm túc.

 

Sở Vãn Đường trầm ngâm một lúc, thong thả nói năm chữ: "Bọn tôi đã hôn nhau."

 

"Wow! Lần trước cậu đến Hải Thành, ở quán nướng còn chẳng dám nhìn mặt nhau, giờ đã hôn nhau rồi à? Vậy xem ra tiến triển cảm động thật đấy."

 

"Nhưng có giới hạn thời gian." Sở Vãn Đường nhớ đến nụ hôn tối qua thì lại thấy bồi hồi, chua xót nói, "Trước khi buổi diễn kết thúc, tôi vẫn còn được hôn em ấy tám mươi phút. Mỗi lần năm phút thì ngắn quá, nếu mười phút thì cũng chẳng được mấy lần..."

 

"Giờ đó đâu ra thế? Cái gì mà tám mươi phút? Phải thực hiện nghiêm túc thật à?"

 

"Giờ đó cậu không cần biết, nhưng đúng là phải tuân thủ nghiêm ngặt. Nếu không, tôi sợ em ấy... sẽ nói tôi được voi đòi tiên." Thành ngữ đó như hằn sâu vào tim cô, mỗi lần nghĩ đến là lại đau.

 

Vạn Y: "Vẫn còn thời gian mà, tin vào bản thân đi."

 

Một tiếng sau, họ về đến căn hộ.

 

Ban đầu Sở Vãn Đường định để Vạn Y nghỉ sớm, nhưng Vạn Y lại quay sang nhắn tin cho Hoài Hạnh, hỏi có thể gặp nhau bây giờ không, khiến cô hoảng hồn đến mức vội đem hộp đàn vào thư phòng giấu đi.

 

Khi cô quay ra, Vạn Y đã vắt chân ngồi trên ghế sofa, cười hì hì: "Em ấy từ chối rồi, bảo mình mới đến chắc mệt, hẹn gặp ở công ty vào sáng mai."

 

"Đúng là cô em gái chu đáo, đáng yêu ghê luôn, xứng đáng có nhiều người yêu, cậu mà không theo đuổi lại được thì.... hừ hừ..."

 

"...Hay là tranh thủ chưa ký hợp đồng, mai cậu về lại Kinh Thành đi?" Cô lại bắt đầu hối hận vì đã nhờ Vạn Y mang đồ đến Hải Thành cho mình.

 

Vạn Y ném gối ôm sang, cười tít mắt: "Muộn rồi!"

 

Sở Vãn Đường chụp lấy cái gối, tức tối ngồi phịch xuống ghế, nhắn tin cho Hoài Hạnh. Không lâu sau, cô đứng dậy: "Tôi xuống dưới một lát."

 

"Lát là bao lâu? Có phải sau 80 phút mới về không? Đừng có dùng hết một lần đấy nhé."

 

"......"

 

Hoài Hạnh đứng trước thang máy, đang đắp mặt nạ, gương mặt nhỏ nhắn bị lớp mặt nạ trắng che kín, chỉ lộ ra đôi mắt và cái miệng.

 

Cô cúi mắt nhìn ghi chú "80min" mà mình đã sửa lại cho Sở Vãn Đường từ tối qua, trong mắt lấp lánh ý cười, mình đúng là chính trực, công tư phân minh.

 

Đến khi nghe thấy tiếng "ting", cô lập tức thu lại biểu cảm, chỉnh lại dáng vẻ nghiêm túc nhìn thẳng phía trước.

 

Cửa mở, Sở Vãn Đường đứng trong khoang thang máy, vừa nhìn thấy gương mặt bị mặt nạ che kín kia thì sững người lại, cô đang quá muốn được nhìn thấy gương mặt Hoài Hạnh một chút, kết quả hiện tại còn chẳng thấy được cả mặt.

 

"Đưa cho tôi đi." Hoài Hạnh đưa tay ra, xòe lòng bàn tay: "Chị không cần

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...