“Rầm” một tiếng, Tạ Thu tối sầm mặt mũi.
Cậu rít lên một hơi lạnh, ôm trán lùi lại phía sau hai bước, lúc này mới giật mình nhận ra mình đã lấy đầu va vào cánh cửa.
Bên ngoài cửa vang lên một giọng nữ lạ lẫm chói tai: “Thời gian này con cứ ở trong phòng mà suy nghĩ cho kỹ, không đồng ý cuộc hôn nhân này thì đừng hòng bước chân ra ngoài!”
Đầu óc Tạ Thu vẫn còn đang quay cuồng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Hôn sự gì cơ?”
Không đúng, cậu đang ngủ trong căn phòng trọ của mình cơ mà, sao mới ngủ dậy lại đổi sang một căn phòng khác thế này?
“Cuộc hôn nhân của nhà họ Tạ và nhà họ Hạ đã được định từ lâu rồi, cho dù hiện tại Hạ Ti Yến có trở thành người thực vật đi cho nữa, đó vẫn là nhà họ Tạ được trèo cao.” Người ngoài cửa có vẻ vô cùng kích động, “Nếu con hủy hôn, nhà họ Hạ truy cứu trách nhiệm, lúc đó chính là con hại cả nhà họ Tạ đấy, biết chưa!”
Khoan đã… Nhà họ Hạ, Hạ Ti Yến?
Đầu Tạ Thu “Ầm” một tiếng, như bị sét đánh ngang tai, khiến cậu choáng váng.
Tối qua trước khi đi ngủ, cậu đã đọc một cuốn tiểu thuyết đam mỹ máu chó ngược luyến tàn tâm, hình như tên là gì đó về hào môn, về ánh trăng sáng, tên quá dài nên không nhớ rõ, nói tóm lại là trong cuốn tiểu thuyết đó có một nhân vật phụ ác độc cùng tên với mình là Tạ Thu.
Tạ Thu này có hôn ước với anh trai của công chính trong truyện, nào ngờ trời không chiều lòng người, một vụ tai nạn xe hơi đã khiến người nắm quyền tập đoàn Hạ thị, người từng khuynh đảo giới kinh doanh, trở thành người thực vật.
Khi Hạ Ti Yến còn nắm quyền điều hành nhà họ Hạ, nguyên chủ đã tìm đủ mọi cách để bám víu, sau khi xác định Hạ Ti Yến có khả năng cao sẽ không tỉnh lại được nữa, hắn lập tức diễn màn lật mặt nạ kịch Tứ Xuyên*, không chỉ làm loạn đòi hủy hôn, mà còn nhắm đến công chính, cố chen chân vào giữa công chính và thụ chính, gây đủ mọi trò rắc rối, cuối cùng tự gánh lấy hậu quả, bị một vụ tai nạn xe hơi tông cho tàn tật nửa người, kết cục vô cùng thê thảm.
(*Kịch đổi mặt Tứ Xuyên, còn gọi là Biến diện, là một nghệ thuật biểu diễn độc đáo, có lịch sử lâu đời, nổi tiếng với kỹ thuật thay đổi mặt nạ trong tích tắc để thể hiện cảm xúc nhân vật. Nghệ thuật này được coi là “bí mật quốc gia” của Trung Quốc và đã được Bộ Văn hóa Trung Quốc đưa vào danh sách bảo tồn vì tính độc đáo)
Nhớ đến đây, Tạ Thu không khỏi rùng mình.
Thật trùng hợp, cậu lại xuyên đến đúng lúc nguyên chủ đang khóc lóc, làm mình làm mẩy đòi hủy hôn.
Trong lúc Tạ Thu còn đang ngây người, người bên ngoài cửa đã đi xa rồi.
Tạ Thu: “…”
Đi luôn rồi à? Sao không cho tôi cơ hội nói lại là mình đồng ý rồi cơ chứ.
Tạ Thu thở dài, nghĩ đến điều gì đó, cậu nhanh chóng quay người bước đến trước gương soi toàn thân.
Trong gương phản chiếu một khuôn mặt xinh đẹp, da trắng, lông mi dài và cong vút, dưới mắt có một nốt ruồi nhỏ, môi màu hồng nhạt với một hạt châu môi nhỏ nhắn, đẹp đẽ như một con búp bê sứ được bày trong tủ kính.
Tạ Thu phát hiện khuôn mặt này hầu như giống hệt khuôn mặt của chính mình, ngay cả nốt ruồi dưới mắt cũng được sao chép y hệt, ngoại trừ mái tóc dài hơi xoăn, có lẽ nguyên chủ đã lâu không cắt tóc.
Đến đâu thì ở đó đi, sau cơn sốc, Tạ Thu nằm vật xuống giường, bắt đầu suy nghĩ về những dự định tiếp theo của mình.
Chiếc giường rất mềm, sau khi suy tính một hồi, mí mắt cậu ngày càng nặng trĩu…
Tạ Thu lại bị tiếng gõ cửa đánh thức khi màn đêm đã buông xuống.
“Tiểu Thu.” Giọng nữ chói tai đó lại vang lên ngoài cửa, “Cha con nói rồi, nếu con cứ khăng khăng đòi hủy hôn—”
Tạ Thu bật dậy khỏi giường, ngắt lời đe dọa của đối phương: “Con gả!”
Diêu Mạn không ngờ cậu lại có thể thay đổi nhanh đến vậy, ngây người mất vài giây mới phản ứng lại, vội vàng mở cửa: “Thật không? Con cuối cùng cũng nghĩ thông rồi?”
Tạ Thu nhìn người phụ nữ có vẻ khoa trương trước mặt, gật đầu chắc chắn: “Thật, con đồng ý gả cho Hạ Ti Yến.”
Mặc dù Hạ Ti Yến đã thành người thực vật, tập đoàn Hạ thị sau này sẽ do em trai anh ta là Hạ Cảnh Thần quản lý, nhưng dù sao nhà họ Hạ cũng là một đại gia tộc, gả cho Hạ Ti Yến ít nhất có thể đảm bảo cuộc sống sung túc, lại không cần phải thực hiện nghĩa vụ chồng chồng, điều này có khác gì chiếc bánh từ trên trời rơi xuống đâu?
Đùa à, cậu cóc thèm làm nhân vật phụ ác độc nhé, cứ để công chính và thụ chính tự ngược nhau 300 chương đi, ông chồng người thực vật giàu có này không thơm hơn à!
“Tuyệt vời quá!” Diêu Mạn mừng đến phát khóc, dang hai tay ôm chầm lấy cậu, “Mẹ biết mà, nhà họ Tạ không nuôi con uổng công!”
Mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi, Tạ Thu nhanh nhẹn né sang một bên, tránh được cái ôm của đối phương.
Thực ra thân thế của nguyên chủ cũng có chút đáng thương, cha mẹ mất sớm, được vợ chồng Tạ Tấn nhận nuôi về.
Tuy nhiên niềm vui ngắn chẳng tày gang, chưa đầy hai năm sau Diêu Mạn đã mang thai, sinh ra thiếu gia thực sự của nhà họ Tạ, từ đó về sau, tình cảnh của nguyên chủ ở nhà họ Tạ trở nên khó khăn.
Đúng lúc công ty nhà họ Tạ làm ăn không tốt, vì thế hai vợ chồng này đã ép con nuôi gả vào nhà họ Hạ để xung hỉ cho Hạ Ti Yến, không chỉ bán được giá cao, mà còn có thể dựa vào cây đại thụ nhà họ Hạ mà hưởng lợi, một công đôi việc.
Mặc dù Tạ Thu không hiểu tại sao thế kỷ 21 rồi mà vẫn có người tin vào hoạt động mê tín phong kiến xung hỉ như thế này, nhưng dù sao đây cũng là thế giới tiểu thuyết, tác giả nói hợp lý thì là hợp lý.
Diêu Mạn ôm hụt, có chút xấu hổ, lại sợ Tạ Thu đổi ý, vội vàng thúc giục: “Đi thôi Tiểu Thu, cùng mẹ đi báo tin vui này cho nhà họ Hạ.”
“Cái đó…” Tạ Thu nhất thời không thể gọi tiếng mẹ, “Con đói rồi, có thể ăn tối trước được không?”
“Đương nhiên có thể!” Diêu Mạn vừa đi ra ngoài, vừa lớn tiếng gọi: “Bà Vương, mau hâm nóng bữa tối!”
Một lát sau, Tạ Thu bước xuống lầu, chạm mặt một thiếu niên mười mấy tuổi.
“Này, xem ra mày cũng biết điều đấy.” Tạ Hằng Vũ ngẩng cao đầu, vẻ mặt kiêu ngạo và khinh thường, “Nhà họ Tạ chúng tao không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi đâu.”
Tạ Thu mím môi, không đáp lời.
“Khốn kiếp, mày nhìn tao bằng ánh mắt gì thế?” Tạ Hằng Vũ đột nhiên như bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên, “Nhà họ Tạ nuôi mày lớn đến chừng này, chẳng lẽ mày không nên làm gì đó—”
“Cho qua một chút.” Tạ Thu lịch sự lên tiếng, cắt ngang lời độc thoại của cậu ta.
Tạ Hằng Vũ nghẹn lời: “Mày, mày…”
Lúc này, Tạ Tấn đang ngồi trên ghế sofa đọc báo lên tiếng: “Tiểu Thu, lại đây.”
Tạ Thu cụp mắt xuống, vòng qua Tạ Hằng Vũ đang đứng ngây người, bước đến trước ghế sofa.
“Đừng trách cha mẹ nhẫn tâm, thực ra tất cả là vì tốt cho con thôi.” Tạ Tấn ra vẻ nói với giọng điệu chân thành, “Bỏ qua những chuyện khác, gả vào nhà họ Hạ, cuộc sống tốt đẹp của con vẫn còn ở phía trước.”
Tạ Thu cong khóe môi: “Vậy con nên nhường cái phúc phần này lại cho em trai mới phải chứ.”
Sắc mặt Tạ Tấn lập tức thay đổi: “Tạ Thu, con—”
“Con đùa thôi mà.” Tạ Thu lại cười một tiếng, “Con biết phải làm thế nào rồi.”
“Con biết là tốt.” Sắc mặt Tạ Tấn dịu xuống, đứng dậy rời khỏi ghế sofa, “Tiểu Vũ, về phòng con đọc sách đi.”
Tạ Hằng Vũ lầm lì không vui vẻ bỏ đi, trong phòng khách chỉ còn lại Tạ Thu, cậu yên tâm ngồi vào bàn ăn, bắt đầu dùng bữa.
Bà Vương lại bưng thêm nửa đĩa gà nướng đến: “Đại thiếu gia, cậu ăn chậm thôi.”
Tạ Thu ngước mắt lên, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Dù sao cũng là đứa trẻ mình nhìn lớn lên, Bà Vương lau khóe mắt: “Đại thiếu gia, có ấm ức gì thì cứ nói với bà Vương, nói ra sẽ dễ chịu hơn.”
“Bà Vương, gà nướng có thể rắc thêm chút bột thì là không ạ?” Tạ Thu chớp chớp mắt, “Bột ớt cũng được.”
Dù có ấm ức đến mấy, cũng không thể để cái bụng mình chịu ấm ức được.
**
Sáng sớm hôm sau, Tạ Thu còn đang mơ màng ngủ, lại bị tiếng đập cửa “thùng thùng” làm cho tỉnh giấc.
Cậu chậm chạp một hồi, đứng dậy đi đến sau cánh cửa, mở cửa phòng ra.
Diêu Mạn đứng ngoài cửa, nói với tốc độ cực nhanh: “Tiểu Thu à, hôm nay phu nhân nhà họ Hạ muốn gặp con, con mau sửa soạn rồi đi đến nhà họ Hạ đi!”
Nói xong, bà ta lại chủ động đóng cửa lại.
Tạ Thu quay người đi đến trước tủ quần áo, kéo ra nhìn, quần áo trong tủ không ít, nhưng lại chẳng có mấy bộ mặc được.
Khó khăn lắm mới lôi ra được một chiếc áo hoodie, phối với một chiếc quần jeans rộng thùng thình, Tạ Thu nhìn người trong gương, thầm nghĩ tóc thật sự cần phải cắt rồi.
Bản thân cậu đã có vẻ ngoài khá bán nam bán nữ rồi, nếu còn để tóc dài nữa, sẽ dễ gây nhầm lẫn về giới tính cho người khác.
Thế là trên đường đến nhà họ Hạ, Tạ Thu tranh thủ ghé vào tiệm cắt tóc để cắt tóc.
Sau khi cắt tóc xong, cậu lại ngủ một giấc ngắn trên xe, tỉnh dậy thì thấy xe đã dừng trước một tòa trang viên biệt thự.
Cánh cổng dày và uy nghi từ từ mở ra, chiếc xe tiếp tục đi vào trong.
Sau vài phút, xe dừng lại, lập tức có người bước lên mở cửa xe.
Tạ Thu nói lời cảm ơn, bước xuống xe đi theo một người trông như quản gia vào bên trong.
Ngôi nhà siêu sang được miêu tả trong tiểu thuyết thực sự xuất hiện trước mắt, cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, không muốn để mình trông quá thiếu kiến thức.
Nhưng Tạ Thu vẫn không kìm được mà cảm thán trong lòng, thảo nào các nhân vật chính bị cưỡng ép yêu trong tiểu thuyết dù có trốn thế nào cũng không thoát khỏi nhà của bá tổng.
Nhưng nếu là cậu thì cậu sẽ không trốn đâu, dù sao cậu cũng là người mù đường, chỗ rộng lớn thế này dễ bị lạc đường lắm đấy…
Đi vòng vo một hồi, Tạ Thu cuối cùng cũng đến một phòng khách sáng sủa và rộng rãi.
Quản gia Lâm cung kính mở lời: “Phu nhân, Tạ Thu thiếu gia đã đến.”
Tạ Thu ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy một quý phu nhân xinh đẹp đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa.
Khuôn mặt quý phu nhân không có nhiều dấu vết thời gian, trang phục và trang điểm giản dị, nhưng không giấu được vẻ quý phái, cử chỉ và hành động đều toát lên vẻ duyên dáng, cao quý.
Tạ Thu lịch sự chào hỏi: “Hạ phu nhân.”
Cùng lúc đó, Hạ phu nhân cũng đang âm thầm đánh giá cậu.
Người thanh niên trước mặt có khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng trẻo, ngũ quan tinh tế, sống mũi cao, đôi mắt to như hạt lưu ly, trông rất lanh lợi và xinh đẹp.
Lần trước gặp vội, chỉ thấy đứa trẻ này để tóc khá dài, nhưng không để ý bên dưới lại ẩn chứa một dung mạo đẹp đẽ như vậy.
Hạ phu nhân hơi gật đầu, cất tiếng gọi: “Tiểu Thu, lại đây với ta.”
Tạ Thu bước chân, đi đến gần hơn.
Hạ phu nhân vô thức gật đầu lần nữa, không chỉ dung mạo xuất chúng, vóc dáng cân đối, khí chất cũng không hề kiêu ngạo và tự ti.
Hạ phu nhân dịu dàng nói: “Tiểu Thu, nghe mẹ con nói, con đồng ý kết hôn với Ti Yến rồi?”
“Vâng, Hạ phu nhân.” Tạ Thu đưa ra câu trả lời khẳng định.
Nói ra thì, cơ duyên để nguyên chủ và Hạ Ti Yến định hôn ước cũng rất vô lý.
Hạ Ti Yến hồi nhỏ gặp nhiều tai ương, có lần không may rơi xuống hồ nước trong nhà vào mùa đông lạnh giá, suýt mất nửa cái mạng.
Có lẽ người càng giàu càng mê tín, ông cụ Hạ đã tìm một cao nhân xem bói, cao nhân nói Hạ Ti Yến khi trưởng thành vẫn còn một đại nạn lớn, cần phải tìm được người có mệnh cách đặc biệt để kết hôn mới có thể hóa giải tai ương.
Nhà họ Hạ tìm tới tìm lui, cuối cùng tìm đến nguyên chủ, nhà họ Tạ có thể trèo lên cành cây cao như Nhà họ Hạ, đương nhiên cầu còn không được, ông cụ lập tức quyết định định hôn ước cho hai người.
Chỉ là Hạ Ti Yến sau khi trưởng thành thì toàn tâm toàn ý lo cho sự nghiệp, hoàn toàn không thèm để ý đến nguyên chủ, càng không muốn thực hiện cuộc hôn nhân hoang đường này, hôn sự cứ thế bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Vì vậy, lần này Hạ Ti Yến gặp chuyện, ông cụ Hạ tin chắc là do hai người chưa kịp kết hôn nên Hạ Ti Yến mới không thể giải tai tránh họa.
Và Hạ phu nhân, người đã cùng đường, cũng chỉ có thể đặt hy vọng cuối cùng vào Tạ Thu, hy vọng sau khi họ kết hôn, Hạ Ti Yến có thể tỉnh lại.
Hạ phu nhân v**t v* chiếc vòng ngọc trong suốt trên cổ tay, lại nói: “Vậy ta có thể hỏi con, tại sao đột nhiên lại thay đổi ý định không?”
Thời gian này Tạ Thu làm loạn ở nhà, bà ít nhiều cũng có nghe nói.
Tạ Thu khẽ đáp: “Dù sao thì cháu và anh Hạ cũng đã có hôn ước từ trước, hơn nữa…”
Hạ phu nhân truy hỏi: “Hơn nữa là gì?”
Tạ Thu cụp mắt: “Hơn nữa cháu có tình cảm với anh Hạ, anh Hạ trở nên như ngày hôm nay, cháu cũng rất đau lòng, rất muốn đóng góp một phần sức lực của mình.”
Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, hàng mi dài như cánh quạt hơi run rẩy, trông mong manh dễ vỡ, vô cùng đáng thương.
Hạ phu nhân lập tức quên hết lời nhắc nhở của con trai út, dịu dàng an ủi: “Đứa trẻ ngoan, không ngờ con lại trọng tình trọng nghĩa như vậy, là ta đã hiểu lầm con rồi, chắc chắn có hiểu lầm gì đó ở đây.”
Một cậu bé đẹp trai như thế này, làm sao có thể là người có ý đồ xấu được chứ?
Không đợi Tạ Thu trả lời, Hạ phu nhân đứng dậy: “Tiểu Thu, lại đây, ta đưa con đi thăm Ti Yến.”
Tạ Thu đáp lời: “Vâng, Hạ phu nhân.”
Hai người đi qua hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, đi đến trước một phòng ngủ ở tầng hai.
Hạ phu nhân đẩy cửa: “Vào đi, Tiểu Thu.”
Tạ Thu bước vào phòng ngủ, nhìn xung quanh một lượt.
Rõ ràng, phòng ngủ này đã được cải tạo thành phòng bệnh gia đình thích hợp cho bệnh nhân.
Tạ Thu chuyển ánh mắt về phía giường bệnh, đột nhiên khựng lại.
Trên giường nằm một người đàn ông đang ngủ say, sắc mặt tái nhợt, hai má hốc hác, mặc dù nhắm nghiền mắt, nhưng không khó để nhận ra từ sống mũi cao và đường nét khuôn mặt ưu tú, đây hẳn là một người đàn ông rất anh tuấn.
Vì công chính trong sách gốc là Hạ Cảnh Thần, nên đối với người anh trai này, người chỉ xuất hiện vài dòng đã bị tai nạn trở thành người thực vật, tác giả không miêu tả chi tiết.
Trong sách chỉ giới thiệu Hạ Ti Yến còn trẻ tuổi đã trở thành người nắm quyền nhà họ Hạ, sau khi tiếp quản tập đoàn Hạ thị đã mở rộng bản đồ kinh doanh nhiều lần, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã xây dựng nên một đế chế thương mại thực sự.
Đáng tiếc một đứa con của trời như vậy lại không có hào quang nhân vật chính, một vụ tai nạn xe hơi bất ngờ khiến anh ta nằm bất động trên giường bệnh, mãi đến gần cuối tiểu thuyết mới tỉnh lại.
Tạ Thu mím môi, nhưng tại sao tác giả lại không đề cập đến việc Hạ Ti Yến đẹp trai đến thế này cơ chứ?
Hạ phu nhân bên cạnh nhận thấy ánh mắt của cậu, trong lòng càng thêm chắc chắn, đứa trẻ này thật sự có tình cảm với Ti Yến.
“Bác sĩ nói Ti Yến đã qua thời kỳ vàng để tỉnh lại, khả năng tỉnh lại…” Hạ phu nhân nhìn người trên giường bệnh, vẻ mặt trở nên đau buồn, giọng nói cũng nhỏ dần, “Mặc dù hai con có hôn ước, nhưng con cũng nên suy nghĩ cho kỹ.”
“Cháu đã suy nghĩ kỹ rồi, Hạ phu nhân.” Tạ Thu bước đến trước giường bệnh, “Hạ phu nhân, cháu tin rằng anh Hạ nhất định sẽ tỉnh lại.”
“Thật sao?” Hạ phu nhân quay mặt nhìn cậu, giọng nói có chút gấp gáp, “Con thật sự tin Ti Yến sẽ tỉnh lại sao?”
Từ vụ tai nạn đến giờ, Hạ Ti Yến đã hôn mê gần nửa năm, tất cả mọi người ngầm lặp đi lặp lại nhắc nhở bà, khả năng con trai lớn của bà tỉnh lại là rất mong manh.
Nhưng lúc này lại có một người kiên định nói với bà rằng Hạ Ti Yến nhất định sẽ tỉnh lại, bà như thể đã nắm được một cọng rơm cứu mạng.
“Thật ạ.” Tạ Thu đưa tay ra, nắm lấy bàn tay to lớn có khớp xương rõ ràng trên giường bệnh, “Cháu có niềm tin—”
Lời chưa dứt, cậu cảm thấy ngón tay trong lòng bàn tay mình hình như cào nhẹ vào mình một cái.
Tạ Thu giật mình, rụt tay lại như bị điện giật, cúi đầu nhìn chằm chằm vào bàn tay đó.
Hạ phu nhân cũng nhìn sang: “Sao thế?”
Bàn tay to lớn thon dài tái nhợt được đặt trên tấm ga trải giường màu trắng, các mạch máu màu xanh hiện rõ, không hề có sức sống.
Tạ Thu hoàn hồn, thử nắm lấy bàn tay đó lần nữa.
Dưới sự chứng kiến của cả hai người, ngón tay của Hạ Ti Yến khẽ cử động.
Khóe mắt Hạ phu nhân lập tức rưng rưng nước mắt, mừng rỡ nói: “Tiểu Thu! Ti Yến nó biết con đến rồi!”
Trước khi đến đây, Tạ Thu đã tìm hiểu về kiến thức liên quan, một số người thực vật có phản xạ, nhưng điều đó không có nghĩa là họ đã tỉnh lại hoặc hồi phục ý thức.
Chính những phản ứng nhỏ bé này thường khiến người nhà không thể từ bỏ, luôn ảo tưởng rằng một ngày nào đó thức dậy, bệnh nhân sẽ mở mắt và nói chuyện.
Tuy nhiên, Tạ Thu cũng biết sớm muộn gì Hạ Ti Yến cũng sẽ tỉnh lại, vì vậy cậu cam đoan: “Hạ phu nhân, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho anh Hạ, cho đến khi anh ấy thực sự tỉnh lại.”
“Tốt, tốt…” Hạ phu nhân nắm lấy cánh tay kia của cậu, “Ti Yến có con là cái phúc của nó!”
Tạ Thu cảm thấy hổ thẹn: “Hạ phu nhân, người quá lời rồi ạ.”
“Ôi chao, đứa nhỏ ngốc, con còn gọi gì là Hạ phu nhân nữa!” Tô Uyển Dung dùng đầu ngón tay lau khóe mắt, giọng trách nhẹ, “Mau gọi mẹ đi!”
Tạ Thu: “Hả?”
“Con có thấy quá nhanh không?” Tô Uyển Dung thấy cậu ngây người, chủ động đưa ra một cái bậc thang để đi xuống, “Không sao đâu Tiểu Thu, cứ từ từ, đợi sau khi hai con kết hôn rồi gọi mẹ cũng chưa muộn.”
Tạ Thu thầm thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn người đã thông cảm.”
Tô Uyển Dung nhìn cậu với ánh mắt đầy hy vọng: “Vậy ngày mai con kết hôn với Ti Yến luôn nhé?”
Tạ Thu: “…”
