Tạ Thu vẻ mặt nghi hoặc, đưa tay đặt lên bàn tay to lớn trên xe lăn: “Anh xã, anh có nghe thấy em nói không?”
Bàn tay dưới lòng bàn tay cậu mặc cho cậu x** n*n, không hề nhúc nhích.
Tạ Thu điên cuồng thăm dò: “Anh xã, em cài hoa lại cho anh nhé.”
Nhưng Hạ Ti Yến vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, dường như phản ứng vừa rồi vẫn chỉ là một sự trùng hợp nào đó.
Tạ Thu thở phào nhẹ nhõm: “May quá, may quá…”
Nếu người chồng thực vật thật sự có thể nghe thấy những lời lảm nhảm của cậu, thì người xấu hổ đến chết phải là cậu.
Hơn nữa cậu còn nói lung tung không ít lời, Hạ Ti Yến tỉnh lại chắc chắn sẽ tìm cậu tính sổ.
“Không trêu anh nữa, anh xã.” Tạ Thu rút tay về, “Chúng ta tắm nắng cho tốt đi.”
Cậu bỏ bông hoa sau tai xuống, ngồi ngay xuống đất, chống tay lên bãi cỏ, nheo mắt cảm nhận ánh nắng và làn gió nhè nhẹ, cùng với hương hoa thơm ngát khắp vườn.
Tắm nắng một lúc, Tạ Thu buồn ngủ, liền nhích mông, dựa vào chân người đàn ông ngủ trưa.
Giống như một chú mèo con, lười biếng cuộn tròn bên chân chủ nhân sưởi nắng, một cảnh tượng yên bình.
Hạ Cảnh Thần lặng lẽ xuất hiện ở hành lang, nhìn cảnh tượng này từ xa, không biết đang suy nghĩ gì.
Không lâu sau đó, Tạ Thu bị một giọng nữ đánh thức.
Cậu nhìn theo hướng tiếng động, người đến đội một chiếc mũ rộng vành kiểu Pháp cổ điển, bước đi duyên dáng bằng giày cao gót về phía mình.
Tạ Thu chống tay lên bãi cỏ đứng dậy: “Ngài là?”
“Là cô đây, Tiểu Thu.” Hạ Tịnh tháo mũ ra, để lộ khuôn mặt xinh đẹp tinh tế, “Cô út đây.”
“Thì ra là cô út.” Tạ Thu phản ứng lại, “Cháu chào cô út.”
Hạ Tịnh giả vờ thất vọng nói: “Xem ra cô phải thường xuyên về biệt thự hơn một chút, nếu không Tiểu Thu không nhận ra cô nữa rồi.”
“Là vì cô út đội mũ, cháu nhất thời nhìn nhầm.” Tạ Thu cười ngọt ngào, “Cô út xinh đẹp thế này, sao cháu có thể không nhận ra được cơ chứ?”
“Ôi chao, Tiểu Thu miệng ngọt thật đấy.” Hạ Tịnh che miệng cười, “Thảo nào chị dâu thích cháu đến thế.”
Tạ Thu chớp mắt: “Đâu có ạ, cháu nói thật thôi mà.”
“Thôi được, cô út tin cháu.” Ánh mắt Hạ Tịnh chuyển sang chiếc xe lăn phía sau acậu, quan tâm hỏi, “Ti Yến dạo này thế nào rồi?”
“Vẫn như cũ ạ.” Tạ Thu đáp, “Cháu thấy hôm nay thời tiết đẹp, nên đẩy anh Ti Yến ra ngoài tắm nắng một chút.”
“Haizz…” Hạ Tịnh thở dài một tiếng, “Đứa trẻ đáng thương, không biết rốt cuộc bao giờ mới tỉnh lại.”
Tạ Thu khẽ đáp: “Cháu tin là sắp rồi.”
Hạ Tịnh trưng ra biểu cảm suy tư: “Hy vọng là vậy, cô thấy có vài người sắp không ngồi yên được nữa rồi.”
Tạ Thu không muốn xen vào những ân oán nhà giàu này, không tiếp lời.
Hạ Tịnh đột nhiên đổi chủ đề: “À phải rồi Tiểu Thu, cháu không tò mò ba chồng của cháu, tức là ba ruột của Ti Yến đi đâu rồi sao?”
Tạ Thu giả vờ không biết gì, lắc đầu: “Cháu không biết ạ.”
“Ba của Ti Yến đã bị ông nội đuổi ra khỏi nhà từ lâu rồi, chị dâu vất vả nuôi nấng Ti Yến lớn lên, khó khăn lắm mới nắm quyền Hạ thị, giờ lại nằm ở đây, làm áo cưới cho người khác.” Hạ Tịnh ám chỉ, “Cháu nói nếu cháu là chị dâu, cháu có cam tâm không?”
Tạ Thu rủ mắt xuống, trả lời lảng tránh: “Mẹ rất vất vả.”
“Nói xa rồi.” Hạ Tịnh kịp thời dừng lại, “Tiểu Thu, cháu có biết mẹ cháu đi đâu không?”
Tạ Thu tiếp tục trả lời: “Cháu cũng không rõ nữa cô út, hay cô gọi điện thoại hỏi thử xem?”
Hạ Tịnh không nghi ngờ gì: “Được, vậy cô út đi trước đây.”
Tạ Thu ngoan ngoãn đáp: “Tạm biệt cô út.”
Hạ Tịnh quay người rời đi, đi được vài bước lại quay đầu lại: “Tiểu Thu, cô út nhắc nhở cháu một câu, đừng tin bất cứ ai trong nhà họ Hạ.”
Tạ Thu vẻ mặt có chút mơ hồ: “Ý của cô út là…”
“Từ từ cháu sẽ biết thôi.” Hạ Tịnh để lại một câu nói nửa vời, rồi rời đi.
Tạ Thu đứng tại chỗ, suy nghĩ về ý đồ thực sự của những lời nói này.
Cuộc đấu đá nội bộ nhà họ Hạ quả thực rất gay gắt, nhưng hiện tại cậu ở biệt thự của nhà họ Hạ, có thể tiếp xúc với chỉ có bấy nhiêu người.
Vậy ý của Hạ Tịnh là… bảo cậu đề phòng Hạ Cảnh Thần?
Tạ Thu nhíu mày, lẽ nào Hạ Tịnh nghi ngờ Hạ Cảnh Thần là người đứng sau vụ tai nạn xe hơi sao?
Tạ Thu nhìn người đàn ông trên xe lăn, khẽ hỏi: “Anh xã, anh có biết là ai đã hại anh bị tai nạn xe hơi không?”
Người đàn ông nhắm chặt mắt, đương nhiên sẽ không trả lời cậu.
Trong sách gốc không viết về sự thật đằng sau vụ tai nạn xe hơi của Hạ Ti Yến, điều duy nhất cậu có thể chắc chắn là vụ tai nạn không phải do Hạ Cảnh Thần gây ra.
Nhưng nếu vụ tai nạn này không phải là tai nạn, mà là một vụ mưu sát có chủ đích, thì hung thủ rất có thể ẩn náu trong gia tộc Hạ thị.
Nghĩ đến đây, Tạ Thu không khỏi rùng mình.
Một lúc sau, cậu hơi cúi người xuống, đưa tay phủi đi cánh hoa rơi trên vai người đàn ông: “Nắng bắt đầu gay gắt rồi, anh xã, chúng ta về thôi.”
Cậu đi vòng ra phía sau xe lăn, đẩy người đàn ông đi qua bãi cỏ, trở về nhà.
Hộ lý đang ngồi ngủ gật trên ghế hành lang, nghe thấy tiếng động liền đứng dậy: “Đại thiếu phu nhân, ngài về rồi.”
“Hôm nay tắm nắng được nửa tiếng.” Tạ Thu nhìn đồng hồ treo tường, “Lần sau có thể ra ngoài sớm hơn một chút, tắm lâu hơn một chút.”
Hộ lý bế Hạ Ti Yến về giường, thực hiện chăm sóc hàng ngày.
Tạ Thu ngồi bên mép giường quan sát, rồi học theo động tác của hộ lý lật người đàn ông lại, dùng tay nhẹ nhàng đấm bóp lưng và mông anh ấy.
“Đại thiếu phu nhân, kỹ thuật của ngài rất chuẩn xác.” Hộ lý nịnh nọt, “Cứ thế này, tôi sắp thất nghiệp rồi.”
“Cũng thường thôi.” Tạ Thu khiêm tốn đáp, “Anh vẫn chuyên nghiệp hơn.”
Gần đến giờ ăn, Tạ Thu xuống lầu ăn trưa.
Tô Uyển Dung đã về rồi, sắc mặt không được tốt cho lắm, nhưng vừa thấy cậu thì vẫn nở nụ cười: “Tiểu Thu, tắm nắng thế nào rồi?”
Tạ Thu cười đáp: “Sợ bị cháy nắng, tắm một lát thì con đẩy chồng con về phòng rồi.”
Tô Uyển Dung khen ngợi: “Tiểu Thu làm rất đúng, phải từ từ, từng bước một.”
“À phải rồi mẹ, hôm nay cô út đến nhà.” Tạ Thu tiện miệng hỏi, “Sau đó cô út có liên hệ với mẹ không?”
“Ừm, có gọi điện cho mẹ.” Tô Uyển Dung dừng lại, “Tiểu Thu, cô út không nói gì với con chứ?”
Tạ Thu mặt không đổi sắc: “Không ạ, chỉ trò chuyện vài câu thôi.”
“Tốt, mẹ biết rồi.” Tô Uyển Dung cười, “Cô út con là người khá tốt, cũng thật lòng yêu quý Ti Yến.”
Trong lòng Tạ Thu hiểu rõ, hai chị em dâu này hẳn là đứng cùng một chiến tuyến.
Cậu cười híp mắt, đáp lại: “Vâng vâng, con cũng rất quý cô út.”
“À, Cảnh Thần đâu rồi?” Tô Uyển Dung chợt nhớ đến con trai út, “Tiểu Thu, con có thấy Cảnh Thần đâu không?”
Tạ Thu lắc đầu: “Không ạ, hôm nay con chưa gặp Tiểu Thần.”
“Thôi kệ nó đi.” Tô Uyển Dung không hỏi thêm, gọi, “Chú Lâm, có thể chuẩn bị dọn cơm rồi.”
Chú Lâm đáp: “Vâng, phu nhân.”
**
Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, thoáng cái, Tạ Thu đã đến nhà họ Hạ tròn một tháng.
Cậu có khả năng học hỏi nhanh, lại không ngại vất vả, chăm sóc người chồng thực vật ngày càng thành thạo, thời gian ở bên chồng mỗi ngày cũng ngày càng dài hơn.
Trong một tháng này, nhà họ Tạ không có tin tức gì, không hề liên hệ với cậu, cứ như thể đứa con nuôi này đã hoàn thành giá trị duy nhất của mình.
Nếu nguyên chủ còn ở đây, có lẽ sẽ có chút buồn, nhưng Tạ Thu không hề có cảm giác gì, tình trạng hiện tại là điều cậu vui mừng nhất.
Tốt nhất là người nhà họ Tạ đừng bao giờ tìm cậu nữa, dù sao thì tìm cậu chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành.
Có đôi khi Tạ Thu cũng nhớ đến những người ở thế giới cũ của mình, ví dụ như bạn bè trong cô nhi viện, nhưng không hiểu sao, thời gian cậu ở thế giới này càng lâu, những ký ức còn sót lại trong đầu càng mơ hồ.
Cứ như thể trước đây chỉ là một giấc mơ dài, còn bây giờ mới là cuộc sống thực.
“Bộ não của con người thật sự rất kỳ diệu.” Tạ Thu ngồi bên giường bệnh, khẽ cảm thán, “Nếu không phải em vẫn có thể dễ dàng nhớ các điều luật, em đã phải nghi ngờ bản thân có bị chứng mất trí nhớ không rồi.”
Không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, cậu cầm cuốn truyện cổ tích đặt trên tủ đầu giường: “Để em xem xem, hôm nay nên đọc câu chuyện gì.”
Tạ Thu lật đến trang đánh dấu, cười rạng rỡ: “Cuối cùng cũng đến câu chuyện em mong chờ nhất.”
Cậu điều chỉnh tư thế ngồi, bắt đầu khẽ đọc: “Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua và hoàng hậu kết hôn đã lâu, nhưng vẫn chưa có con…”
Ánh trăng như bạc, khuôn mặt người đàn ông đang ngủ say trên giường bệnh thật tĩnh lặng.
Tạ Thu ngước mắt nhìn người đàn ông, tiếp tục đọc: “…Hoàng tử trèo lên căn phòng cao nhất, vừa mở cửa liền thấy công chúa đang ngủ say. Nàng xinh đẹp động lòng người, Hoàng tử mở to mắt, không nỡ chớp mắt một cái, nhìn hồi lâu, không nhịn được hôn công chúa một cái. Ngay khoảnh khắc đó, công chúa kỳ diệu tỉnh lại…”
Đọc đến đây, cậu dừng lại, cúi người ghé sát giường bệnh, cười híp mắt hỏi: “Anh xã, nếu em hôn anh một cái, anh có tỉnh lại không?”
Bàn tay buông thõng bên cạnh, khẽ nhúc nhích.
Tạ Thu đang chăm chú nhìn khuôn mặt người đàn ông, không phát hiện ra cử động nhỏ này.
Mặc dù cậu không phải là Hoàng tử, Hạ Ti Yến cũng không phải là công chúa, nhưng nhỡ đâu, nhỡ đâu phép màu trong truyện cổ tích thật sự sẽ xảy ra thì sao?
Hơi thở ấm áp ngày càng gần, mang theo mùi thơm nhẹ của sữa tắm lựu đỏ, vì hồi hộp nên hơi thở có chút không ổn định, khẽ phả lên mặt người đàn ông.
Bàn tay Hạ Ti Yến đặt trên giường, đột nhiên nắm chặt ga trải giường, lực mạnh đến mức kéo ga giường biến dạng.
May mắn là Tạ Thu đã đứng thẳng người dậy, lẩm bẩm một mình: “Thôi đi, không thể chiếm tiện nghi của người chồng thực vật như thế được.”
Cậu rủ mắt xuống, vô tình thấy hành động của bàn tay người đàn ông, không khỏi ngẩn người.
Lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy người chồng thực vật của mình có hành động lớn đến vậy.
Theo lý mà nói, vừa rồi cậu cũng không làm gì…
Khoan đã, lẽ nào nụ hôn cũng được coi là một loại k*ch th*ch đối với Hạ Ti Yến sao?
Tạ Thu tinh thần phấn chấn, lại cúi người xuống, “chụt” một tiếng hôn lên khuôn mặt tuấn tú gầy gò.
Đôi môi mềm mại đầy đặn đặt trên má, để lại một vết ẩm ướt nhàn nhạt, hàng mi đen rậm rạp của người đàn ông bắt đầu run rẩy, lồng ngực cũng phập phồng rõ rệt.
Tạ Thu nhận thấy những thay đổi này, trong lòng vui mừng, cố ý chọc tức anh: “Anh là chồng của em, hôn một cái thì sao chứ!”
Nói xong, cậu tự mình đỏ mặt vì sự vô liêm sỉ của bản thân.
Nhưng giây tiếp theo, Tạ Thu kinh ngạc phát hiện vị trí mình vừa hôn đã chuyển sang màu đỏ.
Màu đỏ đó nổi bật bất thường trên làn da trắng bệch của người thực vật, và lan nhanh đến tận mang tai với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, trở nên đỏ bừng.
Tạ Thu mở to đôi mắt tròn xoe, nói chuyện cũng lắp bắp: “Anh, anh xã, anh không sao chứ?”
