Cho đến khi ăn xong bữa sáng, Tạ Thu vẫn không hiểu tại sao Hạ Ti Yến lại đột nhiên khen cậu là thiên phú dị bẩm.
Nhưng cậu cũng không có thời gian để bận tâm đến chuyện đó, dọn dẹp một chút là chuẩn bị đến trường học.
Mặc dù khu chung cư không xa trường, nhưng đi bộ cũng mất khoảng mười phút, Hạ Ti Yến tiện đường chở cậu đi một đoạn.
Trên xe, Tạ Thu nhớ ra một chuyện quan trọng: “À, có một chuyện em quên nói với anh.”
Hạ Ti Yến nắm lấy tay cậu: “Em nói đi.”
Tạ Thu tóm tắt đơn giản: “Tối qua anh trai em nói với em, thứ Bảy tuần này anh ấy sẽ tổ chức một buổi tiệc, chính thức giới thiệu em với mọi người.”
Hạ Ti Yến nghiêng mặt nhìn: “Thứ Bảy tuần này?”
“Em biết là hơi gấp, nhưng anh trai em đã sắp xếp hết rồi.” Tạ Thu đáp, “Em chỉ cần lộ diện thôi, những mặt khác tạm thời không có thay đổi.”
Hạ Ti Yến nhìn cậu: “Tôi không nhận được lời mời.”
Tạ Thu: “Ặc…”
Hạ Ti Yến bình tĩnh hỏi: “Anh trai em có ý kiến gì về tôi à?”
“Không có, sao lại thế được?” Tạ Thu cố gắng dùng nụ cười để làm mờ mắt đối phương, “Chắc chắn là do gấp quá, chưa kịp gửi thiệp mời cho anh thôi.”
Hạ Ti Yến nói với giọng không lạnh không nhạt: “Thế à?”
Tạ Thu còn muốn giải thích thêm, nhưng xe đã dừng lại.
Hạ Ti Yến buông tay cậu ra: “Đi học đi.”
“Vậy em xuống xe trước nhé, anh lái xe cẩn thận.” Tạ Thu đeo ba lô lên, trước khi xuống xe lại quay lại, chủ động hôn lên khóe môi của người đàn ông, “Goodbye kiss.”
Ánh mắt Hạ Ti Yến tràn ngập ý cười, khẽ khen: “Bé ngoan.”
Tai Tạ Thu ửng đỏ: “Đi đây, tối gặp ở nhà.”
Hạ Ti Yến đáp: “Gặp ở nhà.”
Sau khi kết thúc tiết học buổi sáng, Tạ Thu và Mạnh Tử Diệp đi căn tin ăn trưa.
Ăn được vài miếng, cậu móc điện thoại trong túi ra nhắn tin cho Hàn Bách Ngôn.
Tạ Thu: [Anh, anh ăn trưa chưa?]
Hàn Bách Ngôn: [Anh chưa, em ăn chưa?]
Tạ Thu: [Em đang ăn ở căn tin.]
Hàn Bách Ngôn: [Chuyển khoản WeChat 20000.00]
Hàn Bách Ngôn: [Nhạc Nhạc vẫn đang tuổi lớn, ăn chút đồ bổ dưỡng đi.]
“Mười, trăm, nghìn, chục nghìn — Cái l*z má!” Mạnh Tử Diệp trợn tròn mắt, “Hàn đại ca cũng giàu kinh khủng vậy à?”
Tạ Thu cười nói: “Dù sao thì tao cũng là em trai ruột duy nhất của anh ấy.”
Mạnh Tử Diệp ghen tị đấm ngực dậm chân: “Lát nữa tao gọi điện hỏi ba mẹ xem, có phải tao được nhặt từ thùng rác về không!”
Tạ Thu: “…”
Cậu không khách sáo với anh trai nữa, nhấn nhận tiền, gửi một sticker mặt mèo đang bắn tim.
Tạ Thu: [À mà anh ơi, em muốn hỏi một chút, tiệc tối Thứ Bảy anh mời những ai vậy?]
Hàn Bách Ngôn: [Họ hàng bạn bè, và một số người thường xuyên qua lại với nhà họ Hàn.]
Hàn Bách Ngôn: [Nhạc Nhạc, em có ai muốn mời không?]
Tạ Thu: [Bạn bè em không nhiều, người có thể mời cũng không nhiều.]
Hàn Bách Ngôn: [Các bạn học của em thì sao?]
Tạ Thu: [Anh, thực ra em muốn hỏi là, anh có mời người nhà họ Hạ không?]
Hàn Bách Ngôn: [Không.]
Tạ Thu: [Dù sao em cũng ở nhà họ Hạ hơn nửa năm, hơn nữa họ đối xử với em khá tốt.]
Hàn Bách Ngôn: [Vẫn là Nhạc Nhạc suy nghĩ chu đáo.]
Hàn Bách Ngôn: [Nhưng Tổng giám đốc Hạ công việc bận rộn, anh không chắc anh ta sẽ đến tham dự.]
Tạ Thu: [Chúng ta cứ mời là được, tham gia hay không là việc của họ mà.]
Hàn Bách Ngôn: [Anh biết rồi, tiểu quỷ tinh ranh.]
Tối về đến nhà, lúc ăn cơm Tạ Thu bóng gió hỏi: “Tổng giám đốc Hạ, hôm nay có nhận được lời mời mới nào không?”
Hạ Ti Yến ngước mắt lên: “Lời mời gì?”
Tạ Thu chớp mắt: “Chẳng hạn như lời mời dự tiệc gì đó?”
“Có nhận được.” Hạ Ti Yến cười như không cười, “Là em đề nghị với Hàn Bách Ngôn đúng không.”
“Không phải em…” Dưới cái nhìn của anh, Tạ Thu thừa nhận, “Thôi được rồi, em chỉ nhắc nhẹ một chút thôi.”
Hạ Ti Yến nhàn nhạt hỏi: “Em định khi nào thì thú nhận mối quan hệ của chúng ta với anh trai em?”
Tạ Thu mím môi cười: “Đợi em tìm được thời cơ thích hợp.”
Hạ Ti Yến hiển nhiên không ăn cái thói này: “Thời cơ thích hợp là gì?”
“Thì…” Tạ Thu do dự một chút, “Sau buổi tiệc này đi.”
“Được.” Ánh mắt Hạ Ti Yến rất sâu, “Vậy tôi sẽ đợi em thêm vài ngày nữa.”
**
Sáng sớm thứ Bảy, Tạ Thu đã thức dậy.
Cậu cử động hai chân đang đan vào nhau, đùi trong truyền đến một cảm giác đau nhói nhẹ.
Hôm nay là một ngày quan trọng đối với cậu, cậu không muốn ngủ quên cũng không muốn dáng đi trở nên kỳ quặc, nên đêm qua Hạ Ti Yến đã không làm quá.
Nhưng cậu đã phải dùng cả tay và chân, phần da non bên cạnh đùi suýt nữa bị trầy xước, sau một hồi vật lộn mới được miễn cưỡng buông tha.
Hạ Ti Yến cũng tỉnh, ôm người trong lòng chặt hơn một chút: “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Tạ Thu đưa tay đẩy lồng ngực săn chắc, “Em phải dậy rồi.”
“Vẫn còn sớm.” Hạ Ti Yến cúi đầu h*n l*n ch*p m** cậu, “Ngủ với tôi thêm một lát nữa đi.”
Tạ Thu lắc đầu: “Em không ngủ được nữa.”
Hạ Ti Yến mở mắt ra, bàn tay lớn trượt dọc theo đường eo thon gọn: “Không ngủ được, vậy thì làm chút vận động buổi sáng.”
“Không muốn…” Tạ Thu vừa cười vừa tránh né sang bên cạnh, “Chân em vẫn còn đau đấy.”
Giọng Hạ Ti Yến khàn khàn: “Ai bảo em chủ động trêu chọc tôi.”
“Em mới không có.” Tạ Thu phủ nhận, “Đừng đùa nữa, để em dậy đi.”
Hạ Ti Yến lật người đè cậu dưới thân, hôn một hồi không cần hỏi ý kiến, hôn đến mức hơi thở cả hai đều dồn dập, lúc này mới cho cậu dậy vệ sinh cá nhân.
Tạ Thu vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh, điện thoại đặt đầu giường đã reo lên.
Hạ Ti Yến duỗi dài cánh tay, lấy điện thoại xem: “Anh trai em.”
“Để em nghe!” Tạ Thu lao nhanh tới, giật lấy điện thoại từ tay anh, bắt máy.
Giọng Hàn Bách Ngôn truyền đến: “Nhạc Nhạc, dậy chưa?”
Tạ Thu hắng giọng: “Em dậy rồi anh.”
Hàn Bách Ngôn cười đáp: “Vừa đúng lúc, anh cũng đến dưới lầu khu chung cư của em rồi.”
Lông mày Tạ Thu giật giật, vội vàng đáp: “Em xuống ngay đây, anh không cần phải chạy nhiều chuyến nữa.”
Hàn Bách Ngôn không nghi ngờ gì: “Vậy được, anh đợi em dưới lầu.”
Tạ Thu thầm thở phào nhẹ nhõm, cúp điện thoại, quay sang nhìn người đàn ông đang dựa vào đầu giường.
Hạ Ti Yến cười như không cười: “Sợ anh trai em phát hiện ra gian tình giữa chúng ta đến vậy cơ à?”
Mặt Tạ Thu đỏ lên: “Gian tình gì chứ, đừng nói khó nghe như vậy mà…”
Hạ Ti Yến đứng dậy khỏi giường, bóp cằm cậu nâng lên: “Không phải gian tình, vậy có cần phải lén lút như thế không?”
Tạ Thu: “…”
Nói đến mỉa mai, vẫn là Tổng giám đốc Hạ mạnh nhất.
Tạ Thu kiên nhẫn dỗ dành một hồi, mặc áo khoác đi về phía cửa lớn: “Em đi trước nhé, tối gặp nhé.”
Hạ Ti Yến nhìn theo bóng lưng cậu rời đi: “Có việc thì gọi cho tôi.”
Tạ Thu xuống lầu, liếc mắt đã thấy Hàn Bách Ngôn đang dựa vào cửa xe đợi cậu, không khỏi tăng nhanh bước chân, chạy nhẹ tới: “Anh.”
“Chậm thôi.” Hàn Bách Ngôn nở nụ cười, “Không vội, còn sớm mà.”
Lên xe xong, hai người đi ăn sáng gần đó, sau đó lái xe về nhà.
Bữa tiệc tối được tổ chức ngay tại nhà họ Hàn, lúc này biệt thự đã bắt đầu bận rộn.
Hàn Trọng Niên hiếm khi mặc vest, mái tóc bạc cũng được chải chuốt cẩn thận, khuôn mặt rạng rỡ, trông rất có tinh thần.
“Ba đã lâu không vui như vậy rồi.” Hàn Bách Ngôn nói nhỏ, “Nhạc Nhạc, cảm ơn em đã đồng ý tổ chức buổi tiệc này.”
“Cảm ơn gì chứ?” Tạ Thu cố ý nhíu mày, “Người một nhà mà phải nói cảm ơn sao?”
“Nhạc Nhạc nói đúng.” Hàn Bách Ngôn cười, “Là anh nói sai rồi.”
Lúc này, Hàn Trọng Niên dành chút thời gian qua nói: “Bách Ngôn, đưa Nhạc Nhạc lên lầu xem phòng của nó.”
“Suýt nữa quên mất.” Hàn Bách Ngôn ôm vai em trai, “Nhạc Nhạc, ba chuẩn bị cho em phòng ngủ mới rồi, phòng trẻ con trước kia vẫn hơi nhỏ.”
Tạ Thu đi theo anh lên lầu, tham quan phòng ngủ mới của mình.
Phòng hướng Nam, tầm nhìn cực tốt, cửa sổ sát đất đối diện với cảnh hồ, cả căn phòng rộng rãi và sáng sủa.
Tạ Thu quay người lại, giọng nói vui vẻ: “Em thích căn phòng này lắm, ngồi trong phòng là có thể ngắm cảnh hồ rồi.”
“Nhạc Nhạc thích là tốt rồi.” Giọng Hàn Bách Ngôn dịu dàng, “Sau này rảnh rỗi, có thể thường xuyên về nhà ở.”
Tạ Thu gật đầu: “Em sẽ, anh.”
**
Sáu giờ mười phút tối, còn khoảng hai mươi phút nữa buổi tiệc bắt đầu, các khách mời được mời bắt đầu lần lượt vào cửa.
Tạ Thu thay một bộ vest màu nhạt, ra cửa đón Mạnh Tử Diệp.
Mạnh Tử Diệp đi taxi đến, vừa đi gần đến đã kêu lên: “Wow! Biệt thự đẹp quá!”
“Bên trong còn đẹp hơn.” Tạ Thu giới thiệu, “Tao vừa mới biết, phòng của tao có thể nhìn thấy cảnh hồ đấy.”
“Vãi ò!” Mạnh Tử Diệp làm động tác ôm tim kiểu Tây Thi, “Nếu cho tao ở biệt thự đẹp thế này, dù có bắt tao lái xe thể thao tôi cũng đồng ý!”
Tạ Thu cười: “Mày đúng là chẳng chịu thiệt thòi chút nào.”
Hai người vừa nói vừa cười đi vào, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng gọi: “Tạ Thu!”
Tạ Thu quay người lại, chào hỏi: “Bạch thiếu gia.”
“Đừng đừng đừng, cậu đừng gọi tôi là thiếu gia nữa.” Bạch Hữu nhìn quanh một vòng, hạ giọng hỏi, “Tạ Thu, cậu đi cùng Tổng giám đốc Hạ à?”
“Không.” Tạ Thu dừng lại một chút, “Chuyện đó qua rồi, cậu không cần lo lắng.”
“Không là tốt rồi!” Bạch Hữu yên tâm, tò mò hỏi, “Nhưng cậu cũng quen người nhà họ Hàn à?”
“Không chỉ quen đâu?” Mạnh Tử Diệp xen vào, “Tiểu Thu chính là người nhà họ Hàn đấy.”
“Cái gì?” Bạch Hữu ngẩn người, chợt phản ứng lại, “Chẳng lẽ cậu chính là thiếu gia thất lạc của nhà họ Hàn?”
Mạnh Tử Diệp vỗ tay: “Cũng may cậu chưa ngu đến mức đó.”
Bạch Hữu vẻ mặt khó tin: “Vậy buổi tiệc tối nay là tổ chức vì cậu à?”
Tạ Thu gật đầu: “Chắc là vậy.”
Đang nói chuyện, một giọng nói khác chen vào: “Tạ Thu.”
Tạ Thu nhìn theo hướng tiếng nói, chỉ thấy Hạ Cảnh Thần đang đi đến từ phía xa.
Bạch Hữu thấy Hạ Nhị Thiếu không những không dính vào, mà còn né ra sau lưng Tạ Thu: “Tổng giám đốc Hạ đến chưa?”
“Chưa.” Tạ Thu khẽ đáp, “Cậu vào trong trước đi.”
Xem ra cái bóng ma tâm lý mà Tổng giám đốc Hạ để lại cho người nhà họ Bạch lần trước không hề nhỏ, khiến Bạch thiếu gia chưa thấy người đã sợ hãi.
“Vậy tôi vào trước đây.” Bạch Hữu nói xong, liền chạy biến.
“Tạ —” Hạ Cảnh Thần cũng đi đến gần, “Không đúng, tên mới của cậu là gì?”
Tạ Thu cười đáp: “Hôm nay tôi gọi là Hàn Thu, nếu cậu gọi không quen thì cứ gọi tôi là Tạ Thu.”
Thực ra cậu có tình cảm với cái tên này, vì trong ký ức của cậu, cái tên này là do mẹ viện trưởng đặt cho, họ Tạ cũng là họ của mẹ viện trưởng, không liên quan đến người khác.
Hạ Cảnh Thần suy nghĩ một chút, khẽ hỏi: “Hay là tôi gọi cậu là Tiểu Thu, giống như mọi người?”
“Tất nhiên là được.” Tạ Thu cong mắt cười, “Cậu muốn gọi thế nào thì gọi.”
Hạ Cảnh Thần lại hỏi: “Anh tôi vẫn chưa đến à?”
Tạ Thu nhìn đồng hồ: “Chắc sắp rồi.”
Tổng giám đốc Hạ là người đúng giờ, xưa nay không thích đến muộn.
Ba người vừa trò chuyện vừa đi vào trong, phòng tiệc đã đứng không ít người, mọi người đang bận rộn giao tiếp.
Tạ Thu vừa bước vào, mọi người như đã hẹn trước, đồng loạt nhìn về phía cậu.
Lần này Tổng giám đốc Hạ không có mặt, mọi người coi như đã nắm được cơ hội, bắt đầu thì thầm bàn tán.
Tạ Thu mặt không đổi sắc xuyên qua phòng tiệc, đi về phía Hàn Bách Ngôn.
Thấy hai người đứng cùng nhau, ánh mắt của một số người lại thay đổi.
Tạ Thu biết bọn họ đang nghĩ gì, có lẽ đang nghĩ cậu đã bị Tổng giám đốc Hạ bỏ rơi, lại câu được Hàn Đại Thiếu.
Trong nháy mắt, sự chú ý của mọi người đều bị chuyển hướng.
Hạ Ti Yến mặc vest đen bước vào, dáng người cao ráo, khí chất cao quý, xuất hiện như có ánh đèn sân khấu đi kèm.
Cách một đám đông, Tạ Thu và anh nhìn nhau.
Hàn Bách Ngôn nhìn theo ánh mắt em trai, cũng nhìn thấy người đàn ông đó.
Hạ Ti Yến khẽ gật đầu, coi như chủ động chào hỏi.
Hàn Bách Ngôn dời mắt đi chỗ khác, đưa tay gõ vào ly rượu vang.
Phòng tiệc im lặng, tất cả mọi người lại nhìn về phía họ.
“Kính thưa các vị khách quý, chào buổi tối.” Hàn Bách Ngôn đặt ly rượu xuống, giọng nói trầm ổn, “Xin chân thành cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian quý báu đến tham dự buổi tiệc tối nay. Tiếp theo, tôi xin giới thiệu nhân vật chính của buổi tiệc tối nay, cũng chính là em trai ruột của tôi – Hàn Thu.”
Mọi người đồng loạt kinh ngạc, giây tiếp theo, phòng tiệc vỡ òa.
Hạ Ti Yến nhận lấy ly rượu vang từ người bên cạnh, từ xa giơ ly ra hiệu.
Những người khác lúc này mới phản ứng lại, lũ lượt làm theo, giơ ly rượu trong tay lên.
Tạ Thu giữ nguyên nụ cười, nhìn vào đôi mắt đen quen thuộc đó, thản nhiên giơ ly đáp lễ.
Giờ phút này, bên cạnh cậu là gia đình, ánh mắt đang nhìn người yêu.
Người thân yêu nhất và người mình yêu đều ở bên cạnh, cậu dường như trở thành người hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Buổi tiệc tiếp tục, Tạ Thu cầm ly rượu, theo sau anh trai lần lượt chào hỏi mọi người.
Giao tiếp một vòng, Hàn Bách Ngôn chu đáo nói: “Nhạc Nhạc, em đi nghỉ ngơi một lát đi.”
Tạ Thu nóng lòng trả lời: “Vâng anh, có việc gì anh gọi em nhé.”
Cậu đi sang một bên vài bước, ánh mắt tìm kiếm trong đám đông.
Rất nhanh, Tạ Thu lại đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm.
Cậu đặt ly rượu xuống, chậm rãi đi về phía cầu thang.
Tạ Thu bước lên lầu hai, dừng lại trước cửa phòng mình, lấy điện thoại ra từ trong túi ra.
Tin nhắn còn chưa kịp gửi đi, một bàn tay lớn đột ngột xuất hiện từ phía sau, bịt miệng cậu lại.
Tạ Thu không giãy giụa, đưa tay vặn mở cửa phòng.
Cửa phòng vừa mở ra, hai người hòa vào nhau bước vào trong phòng.
Tiếng “rầm” vang lên, cửa phòng đóng lại, Tạ Thu cũng bị ấn vào cánh cửa.
Hơi thở như sói như hổ ập đến, bao trùm lấy cậu.
Hạ Ti Yến hôn dữ dội như thường lệ, lùng sục mọi ngóc ngách trong khoang miệng, đầu lưỡi mạnh mẽ gần như muốn đi sâu vào cổ họng.
Chỉ trong thoáng chốc, Tạ Thu đã bị hôn đến mắt ứa nước, chân mềm nhũn không đứng vững, hoàn toàn phải dựa vào bàn tay lớn đang kẹp chặt eo để chống đỡ.
Nhưng Hạ Ti Yến vẫn chưa hôn đủ, hết lần này đến lần khác l**m-hôn môi cậu.
Hai tiếng “cốc cốc”, cửa phòng bị gõ.
Toàn thân Tạ Thu run lên, c*n m** d*** đẩy người đàn ông đang đè lên mình.
“Nhạc Nhạc, em có ở trong phòng không?” Giọng Hàn Bách Ngôn vang lên ngoài cửa, “Nhạc Nhạc?”
Hạ Ti Yến không hề hoảng loạn, ngậm lấy vành tai mềm mại nóng bỏng của cậu, thì thầm vào tai: “Làm sao đây, hình như sắp bị anh trai em phát hiện rồi.”
Tạ Thu vừa xấu hổ vừa lo lắng, chỉ có thể dùng hơi thở đáng thương cầu xin: “Anh xã, đừng như vậy…”
“Bé yêu, chúng ta không phải đang vụng trộm à?” Hạ Ti Yến thì thầm ác ý bên tai cậu, “Nếu tôi là anh xã của em, còn sợ bị anh trai em phát hiện ư?”
