Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm

Chương 607: Trạch Lâm (15)



Bên trong tập tài liệu ghi chép đầy đủ các bằng chứng phạm tội của hai gia đình này.

Gia đình Phương Đào giúp ông chủ quản lý một nhà máy thiết bị. Ông chủ nhà máy sống định cư ở nước ngoài quanh năm. Gã và vợ, một người làm giám đốc nhà máy, một người ngồi ở phòng tài vụ, thường xuyên lợi dụng chức vụ để thực hiện các giao dịch riêng và nhận hoa hồng khi xuất hàng. Trong số hàng tiền triệu đã được kế toán xuất đi và các hóa đơn có giá trị tương đương được đưa vào, thực tế có tới hai phần mười đã bị hai vợ chồng này âm thầm rút ruột.

Đáng lẽ chuyện này sẽ không bị phanh phui, nhưng thế lực nhà họ Trạch quá lớn. Chỉ trong một đêm, họ đã tìm hiểu rõ ràng các công ty hợp tác của nhà máy, vạch trần những khuất tất bên trong.

Ông chủ thực sự của nhà máy thiết bị đã quay về, cùng với phòng tài vụ gọi kiểm toán đến điều tra kỹ lưỡng, mới phát hiện ra số tiền mà cặp vợ chồng này đã rút khỏi công ty trong vài năm qua lên đến hai triệu tệ.

Đây không chỉ là vấn đề liên quan đến việc phạm luật và ngồi tù, mà còn phải bồi thường tương ứng. Đó là lý do tại sao ba mẹ Phương Đào lại lo lắng đến mức chạy đến trường cầu xin tha thứ.

Gia đình còn lại cũng trong tình huống tương tự. Khương Noãn Noãn đọc xong tập tài liệu này, không khỏi cảm thán: "Làm việc thật hiệu quả."

Cô trả lại tài liệu cho anh: "Vậy cậu muốn dùng cái này để giao dịch sao? Bắt họ ký giấy hòa giải vụ đánh nhau, rồi đưa con trai họ - kẻ bịa đặt vào trại giam?"

Trạch Lâm đi đến máy bán hàng tự động mua hai lon Coca. Mở một lon, tiếng nước có ga xì xì vang lên. Anh đưa cho cô, động tác tự nhiên: "Đương nhiên là không."

Anh nhìn cô, vết thương trên gò má đã kết vảy, nghiêng nghiêng như một hình xăm phong cách chiến đấu ngầu lòi, kết hợp với nụ cười lạnh lùng mang tính sát thương của anh, trông thật nổi bật.

"Tôi là một người thần kinh, làm sao đi ngồi tù được?"

Đội ngũ luật sư của anh giỏi nhất là làm những chuyện như thế này.

Anh mở lon Coca của mình, chạm vào lon của cô: "Đây là cách khoan dung nhất của tôi dành cho loại rác rưởi này."

Những lời lẽ độc địa, giọng điệu đê tiện, vẻ mặt không hề quan tâm đó đã làm tổn thương cô đến mức nào, tất cả đều là ngòi nổ đốt cháy ngọn lửa trong lòng anh.

"Đây là thế giới của tôi."

Trạch Lâm khẽ lẩm bẩm, giơ tay lên, chạm vào khuôn mặt ấm áp của cô: "Cậu đang sống sờ sờ ngay trước mặt tôi, làm sao tôi có thể để cậu bị tổn thương thêm lần nữa."

Ánh mắt tràn ngập tình yêu dính dính lại đến, che lấp đi ánh mắt như kẻ sát nhân, méo mó hòa quyện vào nhau, toát lên vẻ quỷ dị.

Khương Noãn Noãn nhìn anh lặng lẽ tiến lại gần, tự cho là đúng, gần như chạm vào mặt cô. Mùi hương hoa ylang phảng phất trong hơi thở anh sắp chạm vào môi cô.

Cô cố gắng mở lời đánh lạc hướng: "Tôi biết chuyện cậu bị bệnh rồi, bà nội cậu đã nói rõ lôi cho tôi."

Mũi Trạch Lâm chạm vào má cô, anh hít hà, chạm vào một cách mơ hồ và thân mật. Môi anh hơi hé mở, dường như muốn cắn.

Khương Noãn Noãn gần như không chịu nổi sự sát thương từ nhan sắc của anh. Khi cô nhìn thấu anh thực sự muốn hôn, cô đột nhiên dùng tay chặn ngực anh: "Trạch Lâm, hôm nay tôi chỉ đến đón cậu về trường."

Bị từ chối, Trạch Lâm mím môi, cúi đầu. 

Đôi mắt lấp lánh dưới mái tóc vàng nhạt của anh khẽ động: "Cậu bận tâm đến sự không bình thường của tôi?"

Khương Noãn Noãn ngước lên, cố gắng kiềm chế, chọc ngón tay vào má anh làn da trắng sứ, mịn màng hơn cả con gái, gần như chạm vào là tan vỡ: "Trạch Lâm, cậu nên soi gương đi. Tôi không chịu nổi khuôn mặt hoàn hảo không tì vết này của cậu và cả cái cách cậu cố gắng làm những chuyện này mà không quan tâm đến ý muốn của tôi."

Anh khẽ cười, như một thiên thần, không thấy một chút u ám hay nóng nảy nào: "Vậy sao."

Khương Noãn Noãn ho nhẹ một tiếng, quay người: "Đi thôi, không còn sớm nữa."

Trạch Lâm theo sát cô: "Cậu hiện đang sống ở đâu?"

Nhiều taxi xếp hàng chờ khách trước cổng bệnh viện. Cô kéo anh lên xe, tránh né câu hỏi: "Khu tập thể cũ gần trường. Nhà tôi rất bừa bộn, đợi tôi dọn dẹp xong xuôi, tôi sẽ mời cậu đến chơi."

Đưa Trạch Lâm về trường, anh đi tìm giáo viên để chuyển chuyên ngành, còn Khương Noãn Noãn đi học tiết cuối cùng buổi chiều. Khi cô ra khỏi lớp, anh đã đợi sẵn ở cửa.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào họ. Rốt cuộc, chuyện Trạch Lâm đánh nhau vì cô đã gây xôn xao dư luận. Ai cũng biết Phương Đào và nam sinh kia đang nằm viện sẽ bị đuổi học, cùng với vài người khác lan truyền tin đồn cũng sẽ bị xử lý.

Thân phận của Trạch Lâm hiện vẫn chưa bị bại lộ. Mọi người dành sự tò mò tăng gấp bội cho nam sinh đẹp trai từ nước ngoài trở về này.

Khương Noãn Noãn đi thẳng tới: "Tôi muốn ăn gà hầm nấm, cậu thì sao?"

Trạch Lâm đút một tay vào túi quần, đi bên cạnh cô, phớt lờ những ánh mắt tò mò đó: "Giống cậu."

Bên ngoài trời đổ mưa. Khương Noãn Noãn mở ô đưa cho anh: "Vậy chúng ta gọi một suất lớn ăn chung nhé."

"Được thôi."

Trạch Lâm nhận lấy chiếc ô, che trên đầu cả hai. Cô và anh vai chạm vai đi đến căn tin, không có hành động nào thân mật hơn, nhưng cũng trở nên gần gũi hơn.

Anh hài lòng với tiến độ này, nhưng vẫn còn lâu mới đủ. Anh muốn nhanh hơn, nhanh hơn nữa để có được cô.

Ăn xong ở căn tin, Khương Noãn Noãn đưa Trạch Lâm về ký túc xá nam rồi tự mình cầm ô đi ra cổng trường về nhà.

Không lâu sau, Trạch Lâm cũng ra khỏi trường, lên một chiếc xe hơi màu đen.

Trời sắp có bão, tức nói bão đang di chuyển về phía này, mây đen dày đặc, sấm sét cuồn cuộn. Dự kiến thời tiết xấu sẽ kéo dài trong suốt tuần tới.

Khương Noãn Noãn bước xuống xe taxi. Chiếc ô trên tay không thể che chắn được cơn mưa lớn nghiêng ngả dưới gió mạnh. Ống quần jeans của cô gần như ướt hết. Cô vội vàng chạy vào tòa nhà căn hộ để về nhà tắm rửa, thay quần áo.

Mặc bộ đồ ngủ thoải mái đi vào phòng khách, cô phát hiện cửa sổ vẫn đang mở, mưa lất phất bay vào.

Khi cô bước đến đóng cửa sổ, một bóng người lờ mờ dưới ánh đèn ấm áp trong tòa nhà đối diện chợt lóe lên rồi biến mất.

Cô khựng lại, nhìn chăm chú. Ánh đèn đó đã tắt, hòa vào màn đêm đen kịt trong mưa.

Đứng một lúc, cô dùng cây lau nhà lau khô sàn rồi không để tâm nữa.

Còn Trạch Lâm, anh đang đứng trong bóng tối đó, lặng lẽ nhìn cô gái đóng cửa sổ. Nhìn cô đi vào căn bếp nhỏ bên cạnh, mở tủ lạnh lấy một hộp trái cây ra rửa.

Anh là một kẻ rình mò không có giới hạn, giám sát mọi hành động của cô.

Khương Noãn Noãn đặt chùm nho đã rửa sạch lên bàn máy tính, cầm cọ vẽ và cắm đầu vào làm việc.

Bản thiết kế mới nhất đã hoàn thành trong đêm nay, được gửi cho đối tác thường xuyên hợp tác.

Nhìn đồng hồ đã gần 3 giờ sáng. Cô tiện tay kéo chăn, ngáp ngắn ngáp dài rồi ngủ thiếp đi trên ghế sofa.

Mấy ngày liền anh đều thấy cô sống cuộc sống tùy tiện như vậy, không hề quan tâm đến sức khỏe của bản thân.

Trạch Lâm rất không hài lòng với cách làm này của cô. Nhưng cô không cần tiền anh cho, lại liều mạng học tập, hoàn toàn không chấp nhận sự giúp đỡ của người khác cũng không hề lơ là.

Tại sao cô lại cố gắng như vậy?

Tất cả là vì cô không có người thân để nương tựa, tất cả bọn họ đều phản bội cô.

Không thể làm gì khác với Khương Noãn Noãn, không dám làm trái ý cô để rồi bị ghét, nỗi đau lòng và sự tức giận mà Trạch Lâm phải kìm nén cuối cùng chuyển thành sự trả thù đối với nhà họ Khương.

Anh giỏi giải quyết vấn đề từ gốc rễ.

Một khu thương mại mới sắp được đầu tư xây dựng và kêu gọi đầu tư. Bên ngoài đồn rằng đây là một khu đất có triển vọng lớn được Tập đoàn Trạch thị rất coi trọng.

Cạnh tranh rất khốc liệt.

Nhà họ Khương nghe tin liền rục rịch điều tra, muốn xem liệu có thể tham gia đầu tư hay không...

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...