Sau Khi Ma Tôn Thức Tỉnh Ý Thức

Chương 65: Chính Văn Hoàn



Sở Tự đưa tay vuốt lên trán, chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một vị chua xót.

Hóa ra, sợi thần hồn mà Lý Mẫn nói rằng Thẩm Chi Ngạn đã đánh mất, chính là mất đi vào khoảnh khắc đó.

Chân hắn khẽ nhích, cuối cùng không còn là một khách xem lạnh lùng nữa.

Bầu trời Ma vực đen kịt, càng tôn lên vẻ nổi bật của một thân bạch y nơi Thẩm Chi Ngạn.

Sở Tự tiến lại gần y, chậm rãi ngồi xổm xuống, đối mặt với y.

Hắn đưa tay ra, do dự một thoáng, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng v**t v* gò má y, khẽ nói: "Thẩm Chi Ngạn, ta muốn nhìn thấy người."

Hắn muốn đứng bên cạnh Thẩm Chi Ngạn, để nhìn y thật rõ.

Để xem xem tại sao y lại làm như vậy? Vốn dĩ không có chút giao thoa nào, tại sao y vẫn vì "Sở Tự" mà rút ra thần hồn?

Dứt lời, cảnh tượng trước mắt lại thay đổi. Sở Tự đứng dậy, lần này, hắn đứng ở góc độ của Thẩm Chi Ngạn, chứ không còn đi theo kịch bản nữa.

Thẩm Chi Ngạn từng nói, y đã từng gặp Sở Tự giữa núi thây biển máu.

Lúc đó hai người cầm kiếm đối đầu.

Sở Tự vốn chẳng màng đến lời y nói, thậm chí còn thấy thật nực cười.

Trong quá khứ mà hắn ghi nhớ, hắn tự cho rằng mình chưa từng gặp Thẩm Chi Ngạn, càng đừng nói đến chuyện "núi thây biển máu" mà Thẩm Chi Ngạn nhắc tới có thể là ở Ma vực.

Bầu trời đen tối của Ma vực không thể nuôi dưỡng ra một người thanh cao nhã nhặn như Thẩm Chi Ngạn.

Thế nhưng lúc này, hắn đứng giữa Rừng Vô Sinh, nhìn một lớn một nhỏ trước mặt, nhất thời lặng thính.

Thẩm Chi Ngạn trong bộ bạch y nhạt màu vô cùng nổi bật giữa Rừng Vô Sinh. Sự xuất hiện đột ngột của y khiến đứa trẻ nhỏ bé phía đối diện giật bắn mình.

Đứa trẻ ngồi xếp bằng trên vùng đầm lầy được lót bằng vài cành cây khô thưa thớt, ôm chặt lấy thứ gì đó đen thui trong lòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu ngước lên, đôi mắt hồ ly mới chớm hình thành đen kịt đầy cảnh giác, nhưng cũng thấp thoáng vẻ tò mò.

Đó là Sở Tự năm mười bốn tuổi.

yk: vclllllllllllll

Một Sở Tự đang vật lộn cầu sinh trong Ma vực, giành giật thức ăn với ma thú, bị người ta sỉ nhục, đấm đá túi bụi.

Tựa như một con sói con bẩn thỉu nhưng đầy cảnh giác, gượng ép sống sót trong Rừng Vô Sinh.

Vị Ngọc Trạch Tiên tôn vốn luôn được tu chân giới sùng kính như bậc tôn giả kiếm đạo, chắc hẳn là lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng này. Một lớn một nhỏ, một cao một thấp, đối diện không nói nên lời.

Nhìn ra một tia lúng túng quái dị trên người Thẩm Chi Ngạn, Sở Tự bỗng muốn cười, tâm trạng nặng nề cuối cùng cũng vơi đi phần nào.

Lần đầu tiên, tiểu Sở Tự và Thẩm Chi Ngạn không nói với nhau câu nào, lần thứ hai cũng không, lần thứ ba vẫn vậy. Mãi đến lần thứ tư, tiểu Sở Tự mới do dự đưa thứ trong tay cho y.

Đó là chút thức ăn duy nhất của cậu bé.

Thẩm Chi Ngạn rũ mắt, không đón lấy. Giữa ánh mắt thất vọng của tiểu Sở Tự, y hỏi: "Nhóc có muốn học kiếm không?"

"Ta dạy nhóc."

Tiểu Sở Tự ngẩng đầu hỏi y tại sao.

Thẩm Chi Ngạn không nói gì, chỉ đưa tay xoa xoa đầu cậu bé.

Ma vực là một thế giới ăn thịt người, mỗi ngày số người chết không sao kể xiết, nên chuyện đó chẳng có gì lạ.

Mỗi người đều có mệnh của riêng mình, Thẩm Chi Ngạn tự nhắc nhở bản thân như vậy. Lần đầu tiên y dùng thân phận thần hồn đến Ma vực và gặp tiểu Sở Tự, y chỉ nghĩ đó là một sự tình cờ.

Một đứa trẻ nhỏ như vậy khó mà sống sót nổi ở Ma vực. Có lẽ lần này gặp tiểu Sở Tự, lần sau sẽ là một đứa trẻ khác.

Nhưng bọn họ lại âm sai dương thác mà gặp nhau không dưới ba lần.

Đây có lẽ là thiên ý chăng. Thẩm Chi Ngạn tự tìm cái cớ cho lòng trắc ẩn của mình.

Thế là, sau đó mỗi lần Thẩm Chi Ngạn đến Rừng Vô Sinh, y đều dạy kiếm pháp cho tiểu Sở Tự.

Sở Tự lặng lẽ quan sát, trong đầu hiện lên những hình ảnh mờ mịt, bàn tay buông thõng bên hông vô thức cuộn lại.

Ký ức này bị chôn vùi sâu dưới lòng đất, ngay cả chính hắn cũng không nhớ rõ.

Hắn cúi đầu bật cười ngắn ngủi, thầm nghĩ hắn và Vân Xác đúng là người của Ma vực, ngay cả cách đối diện với quá khứ không mấy tốt đẹp cũng đều chọn cách lãng quên như nhau.

Điểm khác biệt là, Vân Xác giết sạch những kẻ từng chứng kiến quá khứ nhục nhã của mình, còn Sở Tự là tự lãng quên.

Có lẽ hắn đã thực sự quên mất rằng mình và Thẩm Chi Ngạn đã từng gặp nhau ở Ma vực, quên mất mình biết kiếm pháp, còn biết múa kiếm hoa, và cũng quên mất tại sao mình lại tu luyện Nhiếp Hồn.

Nhiếp hồn thuật chuyên tu luyện thần hồn, giết người không thấy hình, phá giải mọi mị thuật và ảo cảnh.

Nhưng lúc ban đầu khi Sở Tự muốn tu luyện Nhiếp hồn, lý do không phải vì điều đó.

Hiếm ai biết rằng, Nhiếp hồn có thể phá ảo cảnh, nhưng cũng có thể tạo ra ảo cảnh.

Trong Rừng Vô Sinh, ma thú hoành hành ngang ngược, những nguy hiểm không tên và nỗi kinh hoàng của cái chết luôn bao vây Sở Tự. Ý niệm muốn sống sót của hắn ngày càng sâu sắc, cuối cùng trở thành chấp niệm.

Ảo cảnh của tiểu Sở Tự không ngăn cản được sự giày xéo của ma thú, nhưng có thể giúp hắn tự lừa dối bản thân. Trong ảo cảnh, không có ma thú, không có Trảo Trạch Ám Hỏa, không có sự đe dọa của cái chết.

Chỉ có một mình hắn.

Ảo cảnh của hắn, người đầu tiên bị nhốt vào chính là bản thân hắn, nhưng hắn lại cam tâm tình nguyện.

Cho đến khi Thẩm Chi Ngạn xuất hiện, đập tan sự tự lừa dối của hắn.

Sau khi học kiếm pháp, tiểu Sở Tự dần có khả năng tự bảo vệ mình, hắn dần không còn dựa dẫm vào ảo cảnh nữa, số lần gặp Thẩm Chi Ngạn cũng ít dần đi.

Tiểu Sở Tự bẩn thỉu ngày trước biến mất, thay vào đó là một Sở Tự sạch sẽ, nụ cười nhàn nhạt trên môi nhưng đáy mắt lại tràn đầy hàn ý.

Vì lòng tự tôn không thể nói thành lời của thiếu niên, mỗi lần xuất hiện trước mặt Thẩm Chi Ngạn, Sở Tự đều mang dáng vẻ chỉnh tề sạch sẽ. Cộng thêm việc giết ma thú nhiều, hắn không còn là đứa trẻ mười bốn tuổi nữa, nên mỗi lần gặp Thẩm Chi Ngạn đều là dáng vẻ thiếu niên phong nhã, ung dung tự tại.

Bọn họ đều ngỡ rằng mọi chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến khi Sở Tự học xong kiếm pháp và không sử dụng ảo cảnh nữa.

Sự thật đúng là như vậy, sau mỗi lần học xong kiếm pháp đều có một khoảng thời gian trống trải rất dài, rất dài.

Thế nhưng rất lâu sau đó, trong một lần nọ, Thẩm Chi Ngạn lại dùng thân phận thần hồn đến Ma vực. Khi gặp lại Sở Tự, hắn toàn thân đầy vết thương, sắc mặt trắng bệch, cánh tay trái bị người ta sống sờ sờ giật đứt, cánh tay phải cũng vặn vẹo một cách bất thường.

Dưới lớp y phục đẫm máu là những vết thương li ti, mái tóc bết bát mồ hôi dính chặt vào mặt, một bên má đầy vết máu bẩn.

Hắn dường như ngay lập tức quay trở lại dáng vẻ con sói con mười bốn tuổi đói rách, chật vật và bẩn thỉu, ánh mắt tàn độc, đôi môi trắng bệch mím chặt.

Hắn lại một lần nữa trốn vào ảo cảnh.

Lần đó Sở Tự nói rất nhiều. Hắn đau đến mức gần như hôn mê, ý thức mơ hồ nhưng miệng vẫn không ngừng lảm nhảm. Thẩm Chi Ngạn chữa trị cho hắn, cầm máu cho vết thương của hắn.

Về sau Sở Tự đã có lại cánh tay trái, được thay bằng Bất Hủ Mộc, bên cạnh hắn cũng có thêm một chiếc quạt màu bạch ngọc, được làm từ xương tay của chính hắn...

Kể từ đó, Sở Tự không dùng kiếm nữa, cũng không gặp lại Thẩm Chi Ngạn...

Hắn vẫn là con sói con mờ nhạt trong Ma vực, Thẩm Chi Ngạn vẫn là Ngọc Trạch Tiên tôn được tu chân giới sùng kính. Hắn chọn cách chôn sâu ký ức, còn Thẩm Chi Ngạn thì nhớ tất cả.

Vị chua xót trong lòng càng đậm, vành mắt Sở Tự hơi đỏ lên. Hắn đứng cạnh Thẩm Chi Ngạn, nhìn dưới góc nhìn của y, nên hắn biết rõ đêm hắn hôn mê đó, trong mắt Thẩm Chi Ngạn mang theo cảm xúc gì.

Một người trong Ma vực, một vị tiên tôn tu chân giới, cả đời này bọn họ vốn dĩ không nên có bất kỳ sự giao thoa nào.

Thẩm Chi Ngạn đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại Sở Tự nữa.

Chỉ là ý trời trêu ngươi, sau trăm năm xa cách, gặp lại nhau, Sở Tự đứng sau lưng đệ tử tọa hạ của y, đôi mắt hồ ly cong lên cười nhẹ, thần tình tự nhiên...

Tựa như đang nhìn một người không liên quan.

Nhưng hắn và Vân Xác lại như hình với bóng, quan hệ vô cùng thân thiết.

Nhìn đến đây, Sở Tự im lặng hồi lâu, nhất thời không nói nên lời.

Trong mắt Thẩm Chi Ngạn, Sở Tự luôn đi theo bên cạnh Vân Xác, cùng Vân Xác đi rèn luyện, cùng Vân Xác đến Nam Thành Châu tham gia Đại hội Tiên môn, cùng Vân Xác quay về Ma vực.

Cho nên dù Sở Tự biết rõ mình chỉ muốn giết Vân Xác, nhưng đứng ở góc độ của Thẩm Chi Ngạn mà nhìn thì lại không phải vậy. Sở Tự gần như nghi ngờ bản thân mình bị phân liệt nhân cách.

Thẩm Chi Ngạn ở điện Nguyệt Hoa ngày càng lâu, y tìm khắp các thư tịch nhưng vẫn không tìm thấy chút manh mối nào mình mong muốn.

Lúc đó điện Nguyệt Hoa luôn rất yên tĩnh.

Trống rỗng.

Bên ngoài điện là rừng đào xào xạc, những đóa hoa hồng nhạt ẩn hiện trong đám lá xanh, hương hoa thoang thoảng. Trong điện, ánh nắng sớm ấm áp chiếu xiên vào, phủ lên người Thẩm Chi Ngạn.

Khiến y tựa như một vị tiên nhân lạc giữa trần thế.

Những lúc này, Sở Tự rất thích ngồi đối diện y, hoặc là chống cằm, hoặc là gục xuống bàn, nhìn y ngày qua ngày lật xem thư tịch.

Về Nhiếp Hồn, tu chân giới quy nó vào hàng cấm thuật, tà thuật, vì vậy không có ghi chép nào về nó.

Nhưng vì Sở Tự tu luyện Nhiếp hồn, nên Thẩm Chi Ngạn vẫn muốn tìm một chút ghi chép về nó.

Y muốn làm rõ tại sao chỉ mới trăm năm mà hắn đã không còn nhớ nữa.

Khi đó Sở Tự theo Vân Xác đến Nam Thành Châu tham gia Đại hội Tiên môn, Thẩm Chi Ngạn không đi cùng.

Vân Xác là đệ tử của y, do một tay y nuôi lớn, bản tính của Vân Xác thế nào y là người hiểu rõ nhất.

Vì vậy, khi những tin tức xôn xao ở Nam Thành Châu truyền đến Ly Kiếm tông, lúc đầu y ngỡ ngàng, sau đó là im lặng.

Tin tức y nhận được là Vân Xác trốn về Ma vực.

Sở Tự cũng trốn về Ma vực rồi.

Tứ đại chủng tộc gần như đều muốn giết bọn họ với quyết tâm nhổ cỏ tận gốc, các tông môn tiên gia cũng không chịu kém cạnh.

Nhưng ma chướng giữa Ma vực và tu chân giới là một bức màn chắn hai chiều, người bên trong không ra được, người bên ngoài không vào được, trừ phi chém đứt nó.

Thế là mọi người đồng loạt nghĩ đến Ngọc Trạch Tiên tôn – sư tôn của Vân Xác.

Sở Tự đứng bên ngoài điện Nguyệt Hoa, nhìn Ngọc Kỳ Tiên tôn và Thẩm Chi Ngạn đối thoại trong điện.

Cảnh tượng này rất quen thuộc, chính là cuộc đối thoại mà hắn chưa nghe hết sau cánh cửa đá ở cổ bí cảnh.

Lần này, hắn đã nghe được rành mạch từng câu từng chữ.

"Đệ thực sự đã nghĩ kỹ chưa? Ma vực không phải nơi dễ vào, chỉ riêng lớp ma chướng bên ngoài thôi cũng đã tốn không ít công sức rồi."

"Ngọc Trạch, đệ thực sự đã nghĩ kỹ chưa?"

"...Việc đến Ma vực là ý của đệ, không liên quan đến người khác."

...

"Đệ làm việc gì cũng có chừng mực, đã vậy ta cũng không cản đệ. Chỉ là bất kể là Vân Xác hay là Sở Tự bên cạnh hắn, đều là người của Ma vực..."

Hóa ra, khoảng lặng đó chính là "Sở Tự".

Lẽ ra hắn nên nghĩ đến từ sớm mới phải.

Sở Tự vô cảm nghe hết toàn bộ, lát sau nhếch mép, vị chua xót trong lòng càng đậm.

Thẩm Chi Ngạn cuối cùng vẫn vào Ma vực.

Bầu trời âm u tạo cho người ta ảo giác nghẹt thở. Dù đã ở Ma vực lâu năm, nhưng lúc này đây đứng trên mảnh đất Ma vực, Sở Tự cũng cảm thấy tâm trạng đè nén lạ thường.

Hắn cất bước, từng bước một giẫm lên bãi cát đỏ thẫm sình lầy, phớt lờ những hài cốt tàn chi nằm ngang dọc, đứng trước mặt Thẩm Chi Ngạn.

Mọi lần trước hắn đều đứng sau lưng Thẩm Chi Ngạn, không nhìn rõ biểu cảm của y. Lần này, hắn đứng trước mặt y, cuối cùng cũng nhìn rõ, và cuối cùng cũng đã hiểu.

Sợi thần hồn mà Thẩm Chi Ngạn rút ra, từ đầu đến cuối đều nằm trên người Sở Tự. Để không cho Sở Tự đi vào vết xe đổ của kiếp trước, sợi thần hồn đó đã giả mạo làm hệ thống, dẫn dắt hắn thoát khỏi cốt truyện.

yk: trời ơi, không có xuyên không xuyên thư j ở đây hết, chỉ có trọng sinh yêu nhau thôi huhu rớt mọa nc mắt rồi…

Vân Xác là do nó đưa Sở Tự đi tìm, Thẩm Chi Ngạn là do nó dẫn đến Ma vực, việc Sở Tự rời khỏi Ma vực là do nó thiết kế, bản đồ cổ bí cảnh trong Tàng Thư Các là do nó để lại. Những lần Sở Tự bị vây khốn, bị thương, cũng là do nó phá cục, chữa trị.

Nó dẫn dắt Sở Tự và Thẩm Chi Ngạn gặp lại nhau sau một trăm năm.

Và tất cả những điều này đều là sự sắp đặt của Thẩm Chi Ngạn.

Sở Tự nghĩ ngợi, nhìn dáng vẻ chật vật hiếm thấy của Thẩm Chi Ngạn. Trên người y nhuốm máu, trên mặt cũng bị bắn trúng vài vệt, mái tóc chỉ hơi rối loạn một chút.

Thanh trường kiếm Thị Huyết bị ném sang một bên, trong lòng y đang ôm một người.

Sở Tự rũ mắt, sau khi nhìn rõ người đó là ai, hắn cúi đầu bật cười nhẹ một tiếng, chỉ coi đó là chuyện đã dự liệu trước.

Hắn ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào Thẩm Chi Ngạn. Dù là ảo cảnh, hắn cũng có thể cảm nhận rõ sự bất thường của y – đáy mắt y hơi đỏ, sau khi rút ra một sợi thần hồn, linh lực trở nên hỗn loạn bạo động, dao động quá lớn.

Đó hẳn chính là sự "nhập ma" khiến cả tu chân giới phải kinh hoàng.

Không ngờ vị Ngọc Trạch Tiên tôn đường đường lại có ngày bị người ta ép đến nước này.

Nghĩ đoạn, Sở Tự khẽ thở dài, giơ tay ra, đầu ngón tay chạm vào giữa chân mày của Thẩm Chi Ngạn. Do dự một thoáng, hắn đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt y, nói:

"Có đáng không? Thẩm Chi Ngạn..."

"Thẩm Chi Ngạn, người đừng nhập ma. Nhập ma xấu lắm, chẳng giống người nữa..."

Dứt lời, trong nháy mắt, cổ tay hắn bị ai đó chộp chặt, mạnh mẽ kéo về phía trước. Sở Tự rơi vào một vòng ôm đầy mùi máu tanh.

Mặt hắn cọ vào cổ Thẩm Chi Ngạn, hơi nghiêng đầu, mùi vị tanh ngọt tan biến, thay vào đó là một mùi trầm hương thoang thoảng, giống hệt mùi trầm hương đặt bên giường hắn ở điện Nguyệt Hoa.

Hắn còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình thì bên tai đột nhiên ngứa ngáy, Thẩm Chi Ngạn chậm rãi ôm chặt lấy hắn, thấp giọng nói:

"Sở Tự, ngươi căn bản không có lòng..."

Cảnh tượng hoàn toàn sụp đổ, Sở Tự ngẩn ngơ nhìn bụi phấn tan biến. Xung quanh lại là một mảnh bóng tối, lại chỉ còn một mình hắn, giống như mỗi đêm hắn vật lộn cầu sinh trong Rừng Vô Sinh.

Rất lâu, rất lâu sau, cho đến khi ý thức quay trở lại, hắn mới tỉnh táo hẳn.

Chưa kịp mở mắt, Sở Tự đã cử động ngón tay, cảm giác mềm nhũn, không có lực, nhưng cũng không đau.

Hắn chậm rãi mở mắt, đập vào mắt là tấm rèm quen thuộc, quẩn quanh nơi đầu mũi là mùi trầm hương rất nhạt, rất nhạt. Trong thoáng chốc, Sở Tự ngỡ mình vẫn còn trong ảo cảnh.

Mãi đến khi bên tai nổ vang một tiếng rầm, kèm theo tiếng bước chân lạch bạch hối hả và tiếng reo hò của tiểu đồng: "Tỉnh rồi, Sở sư huynh tỉnh rồi, Tiên tôn——"

Sở Tự ngơ ngác chớp mắt, lát sau khẽ cười lên.

Không lâu sau liền có người vào điện Nguyệt Hoa, mà còn không chỉ một người.

Ánh mắt đầu tiên của Sở Tự đã nhìn thấy Thẩm Chi Ngạn.

Cùng với vị trưởng lão y tu đi cùng.

Chẳng buồn để ý đến những người không liên quan, Sở Tự ngoan ngoãn một hồi. Chờ đến khi vị trưởng lão khám bệnh vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm vẻ không thể tin nổi rồi rời đi.

Sở Tự mím môi, sau đó nở nụ cười nhạt trắng bệch, ngón tay không yên phận móc lấy ngón tay thon dài của Thẩm Chi Ngạn. Thấy y không từ chối, Sở Tự đánh bạo hơn, kéo lấy tay y.

Thẩm Chi Ngạn nhíu mày, lật tay nắm lấy tay hắn: "Đừng có móc, cơ thể ngươi chưa khỏe đâu."

Sở Tự: "..."

Sở Tự không nghe, lắc lắc tay y, đôi mắt hồ ly tràn đầy ý cười, khàn giọng nói: "Thẩm Chi Ngạn, ta dường như đã mơ một giấc mơ. Ta mơ thấy người."

"Người nhớ lại từ khi nào vậy?"

Thẩm Chi Ngạn: "Ở Nam Thành Châu, khi ngươi nhập họa, ta đã dần nhớ lại rồi."

Sở Tự ngẩn người: "Hóa ra sớm như vậy sao?"

"Giờ ta mới nhớ ra, chẳng phải là quá muộn rồi sao?" Hắn cười nói.

Thẩm Chi Ngạn rũ mắt nhìn hắn, ánh mắt ấm áp thâm trầm, nói: "Không muộn, vừa vặn lắm."

Bất kể là lần dạy kiếm trong ảo cảnh đã bị lãng quên, hay là lần gặp lại sau trăm năm này, sự hội ngộ của bọn họ đều vừa vặn đến lạ kỳ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...