Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 105



Trong quán cà phê, người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa thấp sau gáy, ngồi trên ghế với vẻ mặt uể oải, có chút mệt mỏi, chắc hẳn là vừa tan làm đã vội vàng chạy đến đây. Nhan Hạc không để cô ấy phải tiếp tục chờ đợi, nàng bước tới.

"Chào cô, cô là bác sĩ Hứa phải không?" Nàng đưa tay về phía người phụ nữ đang ngồi, "Tôi là... vị hôn thê của Lộc Hữu Thanh, Nhan Hạc."

Người phụ nữ được nàng gọi là bác sĩ Hứa nhìn nàng, nơi khóe mắt lộ rõ quầng thâm, cô mỉm cười, bắt tay với nàng: "Cứ gọi tôi là Hứa Dã là được rồi."

"Cô và Lộc tiểu thư đã kết hôn rồi sao?" Hứa Dã nhìn Nhan Hạc đang ngồi đối diện, sau khi nghe nàng tự giới thiệu thì lên tiếng hỏi thăm, nhưng vừa dứt lời đã nhận ra mình hỏi hơi đường đột.

"Xin lỗi, tôi không có ý gì khác, chỉ là lần trước khi cô ấy đến chỗ tôi tái khám, cô ấy không hề nói với tôi chuyện này, cho nên tôi muốn nắm bắt tình hình toàn diện hơn một chút." Cô áy náy gật đầu với Nhan Hạc.

Nhan Hạc vừa ngồi xuống, nghe thấy lời cô ấy nói thì động tác khựng lại: "Thật ra là đến tận hôm nay, chúng tôi mới chính thức xác định quan hệ." Nàng hơi không dám nhìn Hứa Dã, thần sắc có chút tối tăm.

"Cô có thể kể cho tôi nghe một chút về tình hình cụ thể hiện tại của cô và Lộc Hữu Thanh không? Qua điện thoại nói hơi vắn tắt quá." Hứa Dã thấy vẻ mặt phiền muộn của nàng, chủ động mở lời.

"Là tại tôi." Nhan Hạc cười một cách chua xót, "Cô ấy rất thiếu cảm giác an toàn, luôn cảm thấy tôi sẽ rời đi, dù tôi có nói bao nhiêu lời hứa rằng mình không bỏ đi cũng vô ích. Trưa nay, cô ấy đột nhiên phát bệnh, tôi không dám tưởng tượng nếu mình không ở bên cạnh, cô ấy sẽ phải một mình chịu đựng những điều đó như thế nào. Tôi thật sự rất khó chịu, tôi không muốn cô ấy phải đau khổ như vậy." Nhan Hạc nhíu mày, vò tóc mình.

"Bác sĩ Hứa Dã, tôi muốn biết rốt cuộc mình nên làm gì thì mới có thể khiến cô ấy bớt đau khổ hơn. Tôi chỉ mong cô ấy có thể vui vẻ một chút, ít nhất là khi đối diện với tôi, cô ấy có thể không còn phải một mình gánh chịu những chuyện này nữa."

Nàng nhìn làn sương trắng mỏng manh bốc lên từ tách cà phê trên bàn, trong mắt phủ một tầng hơi nước, chóp mũi ửng hồng, quanh thân bao phủ bởi một bầu không khí u ám rệu rã.

Hứa Dã thở dài, tháo kính xuống, do dự một lát, cuối cùng vẫn lên tiếng.

"Thật ra, khi Lộc tiểu thư đến chỗ tôi khám bệnh, chúng tôi sẽ tiến hành tư vấn tâm lý, đôi khi còn thực hiện thôi miên. Một người khi tỉnh táo có lẽ không thể nhìn ra nỗi sợ sâu thẳm trong lòng mình là gì, nhưng dưới trạng thái thôi miên, loại cảm xúc bị đè nén này sẽ được giải phóng, từ đó cũng có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi tận cùng của cô ấy. Qua những lời cô vừa nói, tôi nghĩ cô cũng đã biết Lộc tiểu thư sợ nhất điều gì rồi."

"Cô ấy sợ tôi rời xa cô ấy." Cổ họng Nhan Hạc nghẹn đắng, nàng cắn môi, nuốt nước mắt vào trong, "Bởi vì trước đây tôi đã rời đi rất nhiều lần, cô ấy sẽ cảm thấy những lời tôi nói đều là bước đệm để chuẩn bị cho việc rời đi sau này. Cô ấy đã không còn tin vào lời tôi nói nữa rồi, tất cả đều là tại tôi."

—— Tí tách.

Một giọt nước mắt trong vắt rơi xuống mặt bàn gỗ, tầm mắt Nhan Hạc bị làn sương từ tách cà phê che lấp, không nhìn rõ biểu cảm của người đối diện, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn đầy thương cảm đang dừng trên người mình.

"Không sao đâu, những chuyện này tôi đều biết cả rồi, Lộc Hữu Thanh đã kể cho tôi nghe, tôi đều có thể tiếp nhận được, cô cứ nói đừng ngại." Nhan Hạc lau nước mắt nơi khóe mắt, uống một ngụm cà phê để che giấu, đè nén những cảm xúc nặng nề xuống.

"Được." Hứa Dã hít sâu một hơi, đầu ngón tay hơi run rẩy.

"Tình trạng cụ thể của bệnh nhân tôi không thể tiết lộ cho cô, nhưng thông qua tiến trình điều trị của Lộc Hữu Thanh có thể thấy, cảm giác bất an của cô ấy đúng là bắt nguồn từ cô. Tôi có thể cảm nhận được chấp niệm của cô ấy dành cho cô qua từng lời nói, đây không phải là chuyện xấu, ngược lại nó đại diện cho việc cô ấy có quyết tâm để tiếp tục sống. Nếu thật sự không còn bất cứ điều gì để bận tâm thì đó mới là lúc thật sự không ổn, cô không cần quá tự trách mình."

"Việc điều trị không phải là chuyện một sớm một chiều, có lẽ cô nên thử không đè nén tình cảm của mình nữa, mà hãy dốc toàn lực để bày tỏ ra ngoài. Lộc tiểu thư biết cô yêu cô ấy, nhưng tình trạng hiện tại khiến cô ấy trở nên nhạy cảm, phải suy đoán rất nhiều mới dám đưa tay ra, bước chân chần chừ này cần cô phải là người chủ động."

Cô ấy nói không quá rõ ràng, nhưng Nhan Hạc đã hiểu được ý tứ trong lời nói đó.

Lộc Hữu Thanh không cần nàng dùng ngôn từ để diễn tả tình yêu, điều cô cần là tình yêu toàn diện của Nhan Hạc dành cho mình, từ sinh hoạt, công việc, cho đến cả giấc ngủ, tất cả đều phải khiến cô cảm nhận được Nhan Hạc đang yêu mình, đây mới là tình yêu mà Lộc Hữu Thanh khao khát.

Nhan Hạc khuấy tách cà phê, đột nhiên nhớ tới khoảng thời gian nửa năm mình và Lộc Hữu Thanh ở bên nhau sau khi mất trí nhớ. Khi đó, nàng phụ thuộc vào Lộc Hữu Thanh trong mọi phương diện lớn nhỏ của cuộc sống và công việc. Nàng của lúc mất đi ký ức không còn những nỗi đau khổ trong tình cảm của hai người, chỉ có tình yêu dành cho Lộc Hữu Thanh ăn sâu vào xương tủy, cho nên lúc đó bọn họ mới thực sự giải phóng mọi tình yêu của mình, thật hạnh phúc biết bao.

Bây giờ nghĩ lại, lúc đó nàng và Lộc Hữu Thanh thật sự rất hạnh phúc, mỗi ngày đều dính lấy nhau mà không thấy chán, nàng còn đi làm trợ lý cho Lộc Hữu Thanh để được ở bên cạnh cô mỗi ngày.

Bởi vì không có gì phải đắn đo, cho nên càng thêm yêu đối phương sâu đậm, đó là một tình yêu không hề pha tạp bất kỳ yếu tố nào khác, là ký ức mà hiện tại bọn họ vô cùng khát khao quay trở lại.

Tầm mắt trở nên mờ mịt hơn, Nhan Hạc đưa tay lên chạm vào mặt mới thấy một mảnh ướt át, lúc này nàng mới nhận ra mình đã khóc không thành tiếng, mà tách cà phê cũng đã hòa lẫn nước mắt của nàng, không còn chút hơi ấm nào.

Sợ bị người khác chú ý khi ngồi khóc như vậy, nàng vội vàng lấy khăn giấy lau nước mắt, nhưng ngay khoảnh khắc ngước mắt lên, đôi đồng tử của nàng xuyên qua lớp kính cửa sổ nhìn thấy một chiếc xe với biển số cực kỳ quen thuộc ở phía đối diện đường, động tác của nàng khựng lại, đôi mắt đột nhiên sáng lên.

"Thật ra, hai người rất giống với một cặp đôi mà tôi đang tiếp xúc hiện nay, chỉ là tình trạng của họ còn nghiêm trọng hơn cô và Lộc tiểu thư một chút." Hứa Dã tháo kính xuống, xoa xoa sống mũi bị gọng kính đè trúng, mệt mỏi thở dài.

Cứ nghĩ đến là lại thấy mệt tâm, sao lại có hai người mâu thuẫn đến thế cơ chứ, một bên thì sắp suy sụp tinh thần, bên kia thì lại đang nghĩ cách làm sao để giam cầm đối phương, mấy ngày nay để sắp xếp phương pháp điều trị thích hợp nhất, cô đã mệt đến mức chân không chạm đất rồi.

"Cô có cần nghỉ ngơi không?" Bởi vì cuộc gặp mặt với Hứa Dã vốn dĩ đã chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi của cô ấy, Nhan Hạc sợ mình sẽ làm lỡ dở thời gian của cô.

"Cũng ổn." Hứa Dã mỉm cười, cô liếc nhìn ra ngoài theo tầm mắt của Nhan Hạc, khẽ cười một tiếng: "Không đi gặp vị hôn thê của cô sao, cô ấy đã đợi cô lâu lắm rồi đó, xa nhau một chút còn nồng nhiệt hơn cả vợ chồng mới cưới."

Gương mặt Nhan Hạc lập tức đỏ bừng trước lời trêu chọc của cô, làn da trắng ngần mịn màng chỉ cần một chút ửng hồng cũng trở nên nổi bật, từ vành tai lan xuống tận cổ đều đỏ rực, nàng vội vàng đứng dậy, khẽ gật đầu với Hứa Dã: "Vậy bác sĩ Hứa, tôi xin phép đi trước, lần tới tôi sẽ đưa cô ấy cùng đến tái khám."

Nàng hớn hở xoay người rời đi, không biết đi đứng thế nào mà suýt chút nữa thì tay chân lóng ngóng, chờ đến khi ra khỏi quán cà phê, hít hà bầu không khí se lạnh trên đường phố, lúc này mới cảm thấy hơi thở thông suốt hơn đôi chút.

Ánh mắt dừng lại trên chiếc xe vừa mới khởi động cách đó không xa, nàng nhấc chân vội vàng chạy tới, giữ lấy Lộc Hữu Thanh đang có ý định rời đi.

Lộc Hữu Thanh không ngờ Nhan Hạc lại ra khỏi quán cà phê nhanh như vậy, đến mức cô còn không kịp khởi động xe, động cơ vừa mới nổ máy, cửa kính xe đã bị người ta gõ nhẹ, động tác nắm vô lăng của Lộc Hữu Thanh khựng lại.

Không còn cách nào khác, cô hạ cửa kính xe xuống, cùng với luồng không khí se lạnh phả vào bên mặt cô, còn có giọng nói nhẹ nhàng êm ái của Nhan Hạc.

"Nhớ mình đến thế sao?"

Hơi thở của Lộc Hữu Thanh như bị đặt trên lửa nóng, cô lo lắng nắm chặt vô lăng, nhận ra có lẽ mình lại khiến Nhan Hạc cảm thấy đang bị giám thị, sớm biết vậy cô đã không nên vì một phút nhất thời nhớ nhung mà chạy đến đây.

Lộc Hữu Thanh dời mắt nhìn về phía Nhan Hạc, muốn giải thích, nhưng lại bắt gặp một đôi mắt ôn hòa.

Nhan Hạc mở cửa xe, đứng bên cạnh cúi xuống nhìn cô, ánh mặt trời nhảy nhót trên lông mi nàng, trong mắt đọng lại những tia sáng vụn vặt.

Cúi người xuống, nàng ôm lấy Lộc Hữu Thanh đang ngẩn ngơ, vùi đầu vào cổ cô, ôm chặt lấy cô như muốn ôm trọn tất cả những gì thuộc về mình vào lòng, đôi môi mỏng mấp máy, hơi thở nóng rực phả lên vùng da mịn màng sau tai cô, cô theo bản năng run rẩy, hơi ngửa đầu hé môi th* d*c một cách loạn nhịp.

"Sao cậu biết mình cũng rất nhớ cậu." Nhan Hạc khẽ hôn lên sau tai cô, sau đó lại hôn nhẹ lên vành tai, cuối cùng khẽ cắn một cái mới luyến tiếc buông vòng tay ra.

"Cũng may là cậu ở đây, nếu không mình thật sự sẽ vì nhớ cậu quá mà phải gọi điện thoại cho cậu mất." Trên đường phố thỉnh thoảng có xe cộ và người qua lại, lời nói của Nhan Hạc rất mập mờ, nhưng động tác lại không dám quá càn quấy, chỉ giúp cô chỉnh lại những sợi tóc bị mình hôn đến rối loạn, nhìn gương mặt ửng hồng của Lộc Hữu Thanh mà nở nụ cười thỏa mãn.

Hốc mắt Lộc Hữu Thanh ướt át, trong đôi mắt đen lánh ẩn hiện những tia sáng nhỏ bé, đuôi mắt cũng hơi đỏ lên, "A Hạc." Cô nắm lấy cổ tay Nhan Hạc, thanh âm mang theo vẻ quyến rũ, dùng ánh mắt khẩn cầu nàng hãy hôn mình, hiện tại cô thật sự rất muốn nhận được nụ hôn của Nhan Hạc để chứng minh rằng mình không phải đang chìm đắm trong ảo tưởng.

A Hạc của cô nói rằng nàng rất nhớ cô, vị hôn thê của cô nói rằng vì nhớ cô đến mức muốn gọi điện thoại cho cô.

Nhan Hạc rũ mắt nhìn cô, khẽ nuốt nước miếng.

Bạn gái đang chủ động đòi hôn, bất kể là ai cũng không thể khước từ, nàng cúi người, đầu ngón tay nâng cằm Lộc Hữu Thanh lên, trao cho cô một nụ hôn ngắn ngủi mà dịu dàng.

Nhan Hạc gọi một tài xế lái hộ, bảo người đó lái xe của mình về nhà trước, còn nàng thì ngồi vào ghế phụ của Lộc Hữu Thanh, cùng cô trở về nhà.

"Vậy nên vị hôn thê của mình ơi, bây giờ chúng ta định đi đâu làm gì đây?" Nhan Hạc thắt dây an toàn, nghiêng đầu nhìn cô một cách thâm tình.

"Đi siêu thị mua vài thứ." Lộc Hữu Thanh bị nàng nhìn đến mức vành tai hơi đỏ lên, mỗi một câu "vị hôn thê" của Nhan Hạc đều khiến cô cảm thấy rất vui vẻ, hận không thể để nàng nói thêm vài lần nữa.

"Được! Mua đồ về nhà của chúng mình, rồi về nhà nấu cơm tối."

Khóe miệng Lộc Hữu Thanh hiện lên nụ cười không rõ rệt, cô khởi động xe lái ra khỏi phố, chiếc xe lao nhanh trong cảnh đêm thành phố tấp nập xe cộ, trong mắt Nhan Hạc phản chiếu ánh đèn đường, nhưng nàng lại cảm thấy thế nào cũng không rạng rỡ bằng người phụ nữ bên cạnh.

Đầu ngón tay hơi cuộn lại, nàng nghiêng đầu nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, trong đầu lại không ngừng nghĩ về những lời bác sĩ Hứa đã nói ở quán cà phê, những lời giản đơn đó đã khái quát hết nỗi đau khổ suốt chín tháng qua của Lộc Hữu Thanh, nàng không dám nghĩ sâu xem rốt cuộc Lộc Hữu Thanh đã phải chịu đựng những nỗi đau như thế nào, đáy lòng như có một trận mưa kéo dài dai dẳng.

Xe dừng trước cửa một siêu thị, Nhan Hạc xuống xe rồi vòng sang mở cửa xe bên phía Lộc Hữu Thanh, sau khi đóng cửa lại nàng cũng không đi theo sau Lộc Hữu Thanh, mà là vươn tay nắm lấy cổ tay cô, các đốt ngón tay luồn vào khe hở giữa những ngón tay cô, mười ngón tay đan chặt lấy nhau.

"Đi thôi." Nàng nói.

Lộc Hữu Thanh rũ mắt, nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, lòng bàn tay chạm nhau dường như sinh ra những đốm lửa nhỏ, men theo huyết mạch trong lòng bàn tay len lỏi vào tận trái tim, có một loại khát vọng nào đó đang rục rịch nơi đáy lòng, cô siết chặt bàn tay, để hai người nắm lấy nhau chặt hơn một chút.

"Được."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...