Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 35



"Cạch." Tiếng vặn tay nắm cửa vang lên giữa phòng ngủ yên tĩnh nghe đặc biệt đột ngột.

Tim Nhan Hạc đập thình thịch liên hồi, nàng luống cuống tay chân đem món đồ trong tay nhét đại vào ba lô. Nàng quay đầu lại, thấy Lộc Hữu Thanh đang cầm khăn bông lau tóc, đôi mắt xinh đẹp bị hơi nước làm cho mờ mịt nhưng vẫn trong veo, tựa như đang dập dềnh những mảnh băng vụn.

"Cậu đang làm gì đó?" Ánh mắt Lộc Hữu Thanh nhìn thẳng vào nàng, tầm mắt lướt qua người nàng rồi dừng lại ở chiếc ba lô phía sau, cô khẽ nhíu mày. Giọng nói của cô có chút ướt át, mềm mại như bông, có lẽ vì vừa mới tắm xong nên làn da trắng như sứ hơi ửng hồng, mái tóc ướt đẫm dán chặt vào người, đôi lông mày toát lên vẻ quyến rũ, nét kiều mị bỗng chốc hiện rõ.

Nhan Hạc theo bản năng đưa tay ra sau lưng kéo chiếc ba lô về phía mình thêm một chút, trong lòng đầy chột dạ: "Không có gì, mình đang lấy quần áo thôi." Nói rồi, tay nàng lấy từ trong ba lô ra một bộ nội y, nắm chặt trong tay khiến lòng bàn tay có chút nóng lên.

Động tác của nàng có chút cứng nhắc, ánh mắt nhìn về phía Lộc Hữu Thanh cũng có vài phần né tránh, khó tránh khỏi khiến người ta nảy sinh nghi ngờ. Lộc Hữu Thanh nhìn những cử động không tự nhiên của nàng, lại rũ mắt nhìn về phía chiếc ba lô đang bị nàng giấu sau lưng, khóe môi khẽ gợi lên một nụ cười phức tạp.

Có bí mật nhỏ của riêng mình rồi.

Cô cong môi, không hề vạch trần nàng, dù trong lòng đang nảy sinh cảm giác bị giấu giếm. Cô vốn dĩ không thích Nhan Hạc có bí mật gạt mình, nếu là trước kia, cô nhất định sẽ đi tới và cứng rắn yêu cầu Nhan Hạc phải mở ra, nhưng hiện tại thì không được, cô đã hạ quyết tâm muốn bắt đầu lại từ đầu, nên chỉ có thể lặng lẽ đè nén sự khó chịu này xuống.

Cô đưa tay cầm lấy chiếc máy sấy ở bên cạnh, khi nhìn về phía Nhan Hạc thì đã thu xếp ổn thỏa cảm xúc, giọng điệu mang theo vài phần làm nũng: "Vậy mau lại đây giúp mình sấy tóc đi, ngâm bồn xong cả người đều đau lưng mỏi eo, mệt quá đi mất."

Nhan Hạc ngơ ngác đặt bộ nội y trong tay sang một bên, khép lại vạt áo tắm: "Được."

Đêm qua Lộc Hữu Thanh đã thức trắng đêm để quay một phân cảnh, sau đó lại bị thương phải vào bệnh viện, lăn lộn cả đêm không ngủ nên càng thêm mệt mỏi. Trông cô bây giờ giống hệt một động vật nhỏ đang uể oải, lúc sấy tóc cũng lờ đờ thiếu sức sống, nửa người tựa vào cạnh Nhan Hạc nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhan Hạc nhìn mà không khỏi xót xa, đồng thời trong lòng cũng nảy sinh vài phần ngọt ngào vì sự ỷ lại theo bản năng của Lộc Hữu Thanh dành cho mình.

Căn phòng Lộc Hữu Thanh ở là một phòng suite đơn, cũng chỉ có duy nhất một chiếc giường này, cô đương nhiên không chịu để Nhan Hạc ra ngoài ghế sofa ngủ, cho nên lẽ tự nhiên là hai người cùng ngủ chung một giường.

Đối với chuyện này, Nhan Hạc đã không còn sự kháng cự như lúc ban đầu, thế nên khi Lộc Hữu Thanh ôm lấy mình, trong lồng ngực nàng càng nhiều hơn là một cảm giác rung động, giống như cánh bướm khẽ vỗ lướt qua, để lại một sự run rẩy.

"Mệt quá đi." Lộc Hữu Thanh ôm lấy nàng, tìm một vị trí thật thoải mái trong lòng nàng rồi lầm bầm, cô thật sự rất mệt mỏi, cường độ công việc cao khiến cô chỉ muốn đánh một giấc thật ngon, chẳng buồn mở mắt ra nhìn Nhan Hạc lấy một cái. đồ ngủ của hai người đều thắt rất lỏng lẻo, sau vài lần cọ xát đã sớm để lộ ra những mảng da thịt lớn trước ngực, lúc này ôm nhau càng giống như da thịt kề sát, thậm chí có thể cảm nhận được nhịp phập phồng nơi lồng ngực đối phương.

Vành tai Nhan Hạc ửng hồng, cơn gió nhẹ ngoài cửa sổ len qua khe hở chậm rãi thổi bay tấm rèm che, hắt vào trong phòng tạo thành những mảng sáng tối nhảy múa. Lông mi Nhan Hạc khẽ run, nàng không biết mình có nên cử động một chút hay không.

Hơi thở của Lộc Hữu Thanh trong lòng nàng đã trở nên nhẹ nhàng, cô tựa vào ngực Nhan Hạc ngủ rất ngon lành, thậm chí còn vô thức thốt ra một hai tiếng nói mớ. Sau khi tẩy trang, cô vẫn giữ nguyên vẻ đẹp thanh tú tuyệt trần, chỉ là so với trên tivi thì thêm vài phần dịu dàng và quyến rũ, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt phải phập phồng theo từng nhịp thở, tựa như đang trôi dạt trên bãi cát trắng.

Trong ấn tượng của Nhan Hạc, nàng chỉ thấy cô lộ ra biểu cảm như vậy với mình, trong lòng không khỏi dâng lên niềm vui sướng. Một Lộc Hữu Thanh rạng rỡ và trương dương mà nàng từng thấy qua mạng giờ đây đang ở ngay bên cạnh, Nhan Hạc không còn cảm thấy lo âu bất an nữa, trái tim nàng đã ngoan ngoãn nằm gọn nơi đáy lòng. Nàng ôm lấy Lộc Hữu Thanh, nhắm mắt lại, ngửi mùi hương dầu gội nhàn nhạt trên người cô, ý thức dần dần trở nên hỗn độn.

Chẳng biết có phải vì đã trở lại nơi từng gắn bó trước kia, hay là vì có Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh, mà những ký ức của Nhan Hạc giống như bị xé toạc ra một lỗ hổng lớn, tất cả mọi thứ đều ùa về trong đầu nàng với tốc độ cực nhanh.

Nàng mặc bộ đồng phục rộng thùng thình màu xanh trắng, đứng ở dãy hành lang vắng lặng, bên ngoài đang rơi những hạt mưa nhỏ tí tách. Một trận mưa thu mang theo một cơn lạnh lẽo, gió lạnh không ngừng len lỏi vào lòng, nàng co rụt người lại rồi kéo khóa áo lên.

Nhìn bộ quần áo, dường như trên đồng phục vẫn còn vương lại mùi nước giặt của nhà Lộc Hữu Thanh, nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm đó, vành tai ẩn sau làn tóc của nàng không kìm được mà đỏ bừng lên.

Ngày hôm ấy trời u ám, lòng người cũng mông lung, vì thẹn thùng mà ký ức ngày đó đã bị nàng quên đi không ít, nhưng hương thơm quanh quẩn nơi đầu mũi và sự nóng rực ấy lại cứ bám riết không rời. Giờ phút này nhớ lại, dường như nàng vẫn có thể ngửi thấy mùi hương thanh mát trên người Lộc Hữu Thanh, nàng theo bản năng mím môi, giữa hai cánh môi tựa như vẫn còn vương vấn xúc cảm mềm mại.

Gương mặt phóng đại của Lộc Hữu Thanh hiện lên trong đầu Nhan Hạc, đôi mắt trong veo lay động tựa như chứa đựng cả một hồ nước xuân. Nàng đột nhiên đỏ bừng cả hai má, bàn tay đút trong túi áo không kìm được mà nắm chặt lại, vùi hơn nửa khuôn mặt vào trong cổ áo đồng phục.

Đến tận bây giờ nàng vẫn không thể tin được mình và Lộc Hữu Thanh đã hôn nhau, nàng cứ luôn cảm thấy chuyện ngày hôm đó chỉ là một giấc mơ hư ảo. Thế nhưng mùi nước giặt vương trên mũi lại luôn kéo nàng trở về ngày mưa u tối ấy. Vì thẹn thùng và kinh ngạc, sau nụ hôn nồng cháy đó nàng căn bản không dám nhìn Lộc Hữu Thanh, chỉ biết vơ lấy bộ đồng phục bên cạnh rồi chạy trốn như bay khỏi nhà cô.

Đến nay đã gần hơn một tháng trôi qua, nàng vẫn không dám nói chuyện với Lộc Hữu Thanh, cũng không dám nhìn cô, cho dù hai người là bạn cùng bàn, là kiểu quan hệ ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy.

Phía sau truyền đến giọng nói của Ô Dụ, Nhan Hạc vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ đang rối bời trong đầu, nàng hắng giọng một cái để khiến bản thân trông có vẻ bình thường nhất.

Ô Dụ đeo ba lô chạy đến bên cạnh nàng, đưa tay vén lọn tóc bị xõa xuống khi đang chạy ra sau tai: "Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi hai ngày rồi, cái trường học đáng ghét này một tháng chỉ cho nghỉ có hai ngày thôi. Ngày mai đi chơi không? Mấy bạn nữ lớp 5, lớp 18 với lớp 32 cứ hỏi mình mãi là ngày mai cậu định làm gì đấy."

Nhan Hạc lắc đầu: "Mình không ra ngoài đâu, ở nhà chơi game thôi."

"Ơ kìa, đừng có ru rú trong nhà như thế chứ, khó khăn lắm mới được nghỉ hai ngày, ra ngoài chơi một chút đi mà. Ngày mai mấy bạn nữ bên Trường số 3 có một buổi tụ tập, họ đặc biệt muốn mời cậu tham gia đấy."

"Trường số 3? Chỗ Lê Nhã và mọi người sao?" Nhan Hạc và Ô Dụ vừa đi dọc hành lang vừa nói chuyện.

"Hình như là tỷ tỷ đi nước ngoài đã nhiều năm của Lê Nhã về nước, cho nên họ muốn tổ chức chúc mừng một chút, cậu thật sự không đi sao?"

Nhan Hạc suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Mẹ mình ngày mai về nhà, mình vẫn là không nên đi thì hơn."

Ô Dụ cười: "Được rồi, vậy thì chỉ có mình đi thôi, cậu lại muốn ở nhà đóng vai con ngoan trò giỏi à?"

Nhan Hạc không trả lời, chỉ nở một nụ cười bất đắc dĩ. Mẹ nàng công việc rất bận rộn, sự quản giáo đối với Nhan Hạc gần như bằng không, nhưng bà lại chỉ thích dáng vẻ ngoan ngoãn của nàng. Để không phải cãi nhau với Nhan Tố Dịch, từ nhỏ Nhan Hạc đã biết giả vờ thành một đứa trẻ ngoan không bao giờ gây chuyện, hai người chung sống với nhau cũng coi như bình an vô sự. Nhưng trên thực tế, con người thật của nàng hoàn toàn khác xa với những gì Nhan Tố Dịch kỳ vọng.

Ô Dụ vì thế không nhắc đến chuyện đó nữa, ngược lại mở miệng trêu chọc nàng và Lộc Hữu Thanh: "Lần này đổi chỗ cậu và Lộc Hữu Thanh vẫn là bạn cùng bàn nhỉ, cũng thật là khéo. Thế nào rồi, lần trước cậu bảo sang nhà cô ấy lấy đồng phục, hai người tiến triển đến đâu rồi? Mình cảm giác cô ấy đối với cậu có chút khác biệt đấy."

Những lời này lập tức kéo Nhan Hạc trở về ngày trời u ám trong căn phòng ngủ nhỏ hẹp ấy, bước chân nàng khựng lại một chút: "Cũng không có gì, nấu cho cậu ấy bữa cơm rồi lấy đồng phục về thôi."

Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng Nhan Hạc thầm tặc lưỡi, nấu bữa tối xong rồi còn hôn môi với Lộc Hữu Thanh thì nên xếp vào kiểu quan hệ gì đây? Đồng thời nàng cũng đột nhiên chú ý tới câu nói cuối cùng của Ô Dụ.

"Khác biệt? Khác biệt chỗ nào?" Giọng điệu Nhan Hạc đầy vẻ nghi hoặc, nàng quay sang nhìn Ô Dụ.

Ô Dụ lộ ra nụ cười hóng hớt: "Cậu không nhận ra sao? Khác biệt lắm luôn ấy. Chúng mình làm bạn học với cô ấy lâu như vậy rồi mà có khi cô ấy còn chẳng biết tên tụi mình là gì, nhưng đối với cậu thì lại quá mức đặc biệt. Chậc chậc chậc, đúng là phản ứng chậm chạp mà, quả nhiên người trong cuộc thì u mê, kẻ đứng ngoài mới tỉnh táo. Thôi bỏ đi, cậu tự mình tìm hiểu đi nhé, mình quên đồ rồi, phải quay lại lớp một chuyến, đợi mình ở đây nha."

Nhan Hạc căn bản chẳng nghe lọt tai những lời sau đó của Ô Dụ, cả tâm trí nàng đều bị câu nói "Lộc Hữu Thanh đối với nàng rất khác biệt" chiếm lĩnh. Bản thân nàng giống như biến thành một quả pháo hoa, nổ tung trong lòng rực rỡ sắc màu.

Những thiếu niên ngây ngô luôn dễ dàng cảm thấy hân hoan chỉ vì một chút cử chỉ của đối phương, Nhan Hạc giống như một dòng suối nhỏ cuối cùng cũng tìm thấy phương hướng, chảy tràn ra những dòng nước vui vẻ.

Chắc là... chỉ vì nàng là bạn cùng bàn nên mới khác biệt thôi nhỉ, Nhan Hạc thầm nghĩ như vậy, nhưng tay lại không tự chủ được mà chạm lên môi mình. Ngay cả chính nàng cũng không nhận ra rằng mình đang mỉm cười.

Vị trí nàng đang đứng cách văn phòng không xa, cho dù trong lòng đang nóng rực nhưng cơ thể vẫn run lên vì gió lạnh. Nàng quyết định tiến lên phía trước vài bước để tránh gió, đồng thời trong lòng vẫn luôn nghĩ về Lộc Hữu Thanh. Dần dần đi đến cửa văn phòng, nàng bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc của giáo viên chủ nhiệm, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, nàng thấy cửa văn phòng chỉ khép hờ, để lộ ra một khe hở khá lớn.

"Lần này đổi chỗ ngồi theo ý em rồi đấy, em đừng quên phải tham gia kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh." Đó là giọng của giáo viên chủ nhiệm, dường như đang trò chuyện với một học sinh nào đó. Nhan Hạc vốn không có hứng thú với mấy cuộc thi này nên định rời đi, nhưng giây tiếp theo nàng lại nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc.

"Em cảm ơn lão sư." Giọng của Lộc Hữu Thanh nương theo làn gió từ từ lọt vào tai nàng, Nhan Hạc bỗng nhiên không còn vội vã rời đi nữa.

"Tôi vẫn rất tò mò, tại sao em nhất định phải làm bạn cùng bàn với Nhan Hạc, đến mức còn phải riêng tìm tôi nhờ giúp đỡ? Với thành tích của em, hoàn toàn có thể ngồi cùng với những bạn có thứ hạng cao hơn mà."

Bước chân Nhan Hạc bỗng chốc như bị đóng đinh tại chỗ không thể nhúc nhích, nàng lắng nghe lời giáo viên chủ nhiệm nói, đôi mắt run rẩy dữ dội. Sự kinh ngạc khiến nàng nhất thời không hiểu nổi ý tứ trong lời nói của lão sư là gì, tiếp đó nàng lại nghe thấy giọng nói không rõ cảm xúc của Lộc Hữu Thanh.

"Không có lý do gì ạ, em đã đồng ý với lão sư là sẽ tham gia kỳ thi cấp tỉnh rồi." Ý ngoài lời chính là không cần phải hỏi thêm nữa.

Nhan Hạc nghe cuộc trò chuyện của hai người, cả thân mình tựa nửa vào vách tường. Nàng nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập loạn nhịp, tựa như tiếng trống dồn dập chiếm trọn tâm trí. Khi nghe thấy tiếng bước chân chuẩn bị rời khỏi văn phòng, nàng theo bản năng xoay người, chạy thật nhanh xuống cầu thang, tốc độ so với lần chạy khỏi nhà Lộc Hữu Thanh trước đó chỉ có hơn chứ không kém.

Cơn gió lạnh buốt thổi tạt qua khuôn mặt Nhan Hạc, gào thét dữ dội bên tai nàng, nhưng nàng lại chẳng hề thấy lạnh. Trái tim đang đập liên hồi như muốn thiêu cháy cả cơ thể nàng, thiêu cháy cả lý trí của nàng. Nàng cứ lặp đi lặp lại trong đầu cuộc đối thoại vừa rồi, cuối cùng sau ba mươi lần hồi tưởng, nàng đã hiểu rõ toàn bộ sự việc.

Nàng dừng bước, tựa vào một góc, vừa th* d*c vừa nhìn cơn gió lốc đang quét qua bầu trời. Gió lạnh tựa như lưỡi dao cứa vào mặt nàng, nhưng nàng lại cảm thấy không có lúc nào ấm áp hơn lúc này.

Gò má đột nhiên cảm thấy có chút ngứa ngáy, Nhan Hạc nhíu mày, mở bừng mắt thoát khỏi giấc mộng. Đập vào mắt nàng chính là đôi mắt cười cong cong của Lộc Hữu Thanh cùng cổ tay tinh tế xinh đẹp của cô.

Lộc Hữu Thanh đã tỉnh từ lâu, cô chống cằm, đang đưa tay khẽ v**t v* gò má Nhan Hạc để trêu chọc nàng, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ phong tình vạn chủng. Thấy nàng mở mắt, khóe môi Lộc Hữu Thanh mang theo ý cười, cô vén lọn tóc xõa bên mặt ra sau tai: "A Hạc cuối cùng cũng tỉnh rồi, cậu ngủ ngon không?"

Một Lộc Hữu Thanh ngây ngô trong ký ức và một Lộc Hữu Thanh quyến rũ dịu dàng của hiện tại như chồng khít lên nhau. Nhan Hạc nhìn cô hơi thẫn thờ, cuối cùng ngay giây tiếp theo khi Lộc Hữu Thanh vừa định nhíu mày, nàng đã mở lời.

"Mình mơ thấy chuyện ngày xưa."

Bàn tay đang chống của Lộc Hữu Thanh khẽ cuộn lại, trái tim cô đột nhiên chùng xuống. Cô không ngờ Nhan Hạc lại nhớ ra chuyện cũ nhanh đến vậy. Hàng mi khẽ run rẩy, cô nặn ra một nụ cười dịu dàng, giả vờ như lơ đãng mà cất tiếng hỏi thăm.

"Ồ, vậy cậu mơ thấy gì thế?"

Dứt lời, người phụ nữ trước mặt đột nhiên giơ tay ôm lấy cô, Nhan Hạc tựa đầu lên vai cô, ghé sát vào tai cô rồi trầm giọng nói, giọng nói mang theo vẻ từ tính đặc trưng của người vừa mới thức dậy.

"Mơ thấy... mình đã hôn cậu."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...