Sau Khi Nghe Thấy Tiếng Lòng, Bá Tổng Liền Thèm Muốn Tôi

Chương 162: Chúng ta từng có một đêm



Diệp Tình Nhã dường như cũng cảm nhận được điều bất thường, căng thẳng nuốt nước bọt, lùi lại một bước.

"Chính Diệu, nếu anh không tin Vân Đình là con anh, vậy lần sau chúng ta có thể hẹn xét nghiệm ADN. Hôm nay cũng muộn rồi, em đưa Vân Đình về trước."

Nói xong, Diệp Tình Nhã kéo tay Lục Vân Đình, chuẩn bị rời đi.

Nhưng vừa bước ra đến cửa, đã bị một nhóm vệ sĩ cao lớn lực lưỡng chặn lại, vây hai người vào giữa.

Ánh mắt lạnh lẽo của Lục lão phu nhân quét qua hai người: "Sao hả? Lục gia nhà tôi là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?"

"Lục lão phu nhân! Bà làm vậy là giam giữ trái phép!" Sắc mặt Diệp Tình Nhã tái nhợt.

Lục lão phu nhân chẳng hề để tâm: "Cô đã lên mạng nói đứa bé này là con Chính Diệu. Giờ cha con họ nhận nhau, ở lại Lục gia thì có gì sai?"

"Bà... bà không thể làm vậy..." Diệp Tình Nhã lùi bước, giọng run rẩy.

Lục lão phu nhân cười lạnh: "Dẫn người đến hậu viện, mời bác sĩ gia đình tới lấy mẫu, gửi đi xét nghiệm ADN."

Diệp Tình Nhã hoàn toàn không ngờ Lục lão phu nhân lại cứng rắn, quyết liệt đến mức này. Bà ta bị dọa đến mức mặt mày trắng bệch, nói không nên lời.

Lục Vân Đình lập tức chắn trước mặt Diệp Tình Nhã, hung hăng trừng mắt nhìn đám người trước mặt: "Tôi chỉ muốn biết cha ruột mình là ai! Cũng chẳng có ý định nhận tổ quy tông gì hết! Các người không có tư cách ép chúng tôi ở lại đây!"

Lục lão phu nhân chỉ lạnh nhạt liếc hắn ta một cái: "Ta cũng đâu đang hỏi ý kiến cậu."

Không khí lập tức căng như dây đàn, tưởng chừng chỉ một động tác nhỏ cũng có thể làm bùng nổ.

Ngay lúc ấy, một nhân viên an ninh vội vã chạy vào từ ngoài cửa, thở gấp nói: "Lão phu nhân, Lục tổng, bên ngoài đột nhiên xuất hiện một nhóm phóng viên, nói muốn gặp Diệp tiểu thư và Lục tiên sinh."

Diệp Tình Nhã âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Bà ta vốn đã đoán trước lần này tới Lục gia chắc chắn sẽ có không ít trắc trở.

Tự mình liên lạc trước với truyền thông, cô ta hiểu rõ: chuyện nhà hào môn luôn là thứ mà giới truyền thông khao khát nhất.

Diệp Tình Nhã quay đầu nhìn Lục lão phu nhân, khóe miệng hiện lên một nụ cười đắc ý: "Lão phu nhân, nếu hôm nay bà không để chúng tôi rời đi, nhỡ ngày mai xảy ra chuyện gì bất lợi với Lục gia thì tôi cũng không biết trước được đâu."

Ánh mắt Lục lão phu nhân tối sầm lại, trầm mặc giây lát rồi mới lên tiếng: "Để họ đi."

Diệp Tình Nhã lập tức kéo Lục Vân Đình rời khỏi nhà cũ của Lục gia.

Đợi đám người đó đi rồi, Lục lão phu nhân quay sang nhìn Lục Chính Diệu, giọng trách cứ: "Năm đó tôi đã nói, con bé đó không phải thứ tốt lành gì, vậy mà con không tin. Giờ hay rồi, kéo cả con riêng tới cửa."

"Con thật sự không làm gì với Diệp Tình Nhã hết." Lục Chính Diệu vội vàng cam đoan.

Lục lão phu nhân hừ một tiếng: "Cho nên tôi mới nói, phải xét nghiệm ADN! Đứa bé đó không phải con của con thì càng tốt. Nhưng chỉ cần cô ta kéo dài không xét nghiệm, dư luận bên ngoài sẽ càng lúc càng dữ dội!"

Lục Chính Diệu không nói gì, chỉ im lặng.

Lục lão phu nhân thở dài: "Đây là chuyện của con, ta cho con một tuần. Phải xử lý dứt điểm. Đừng để Tiểu Vũ bị ảnh hưởng."

"Vâng, con biết rồi." Lục Chính Diệu gật đầu đồng ý.

Lục lão phu nhân xoay người rời đi.

Tống Thời An khẽ kéo tay Lục Minh Vũ, thì thầm: "Hay là thời gian tới em ở lại nhà cũ nhé?"

"Em ở lại để hóng chuyện thì có?" Lục Minh Vũ buồn cười nói.

Tống Thời An nghiêm trang phản bác: "Không phải hóng chuyện. Là vì lo cho anh, sợ có người âm mưu hãm hại, em phải ở đây bảo vệ anh."

Lục Minh Vũ không nhịn được bật cười thành tiếng, nhưng cũng sảng khoái đồng ý: "Làm khó em, thân thể còn chưa khỏe mà vẫn chạy về đây xem kịch."

Tống Thời An không đáp lại, trong lòng lại lờ mờ dâng lên cảm giác bất an.

Cậu đã sống khá lâu trong sự bình yên, nhưng theo nguyên tác, chính vì chuyện này mà Diệp Tình Nhã cùng con trai lợi dụng dư luận, gây ra không ít sóng gió cho Lục gia.

Cuối cùng vẫn là Lục Minh Vũ phải đánh đổi rất nhiều, liều lĩnh mới giúp Lục thị chuyển nguy thành an.

Dù cậu biết rõ tương lai cuối cùng sẽ ổn, nhưng vẫn không đành lòng nhìn Lục Minh Vũ chịu tổn thương vì dư luận.

"Em cảm thấy nếu bọn họ không đạt được mục đích thì sẽ không dễ buông tha. Nếu em cho người điều tra thân phận thật sự của người cha ruột kia, thì bọn họ lợi dụng dư luận được, mình cũng có thể dùng dư luận phản công, buộc họ phải xét nghiệm ADN."

Tống Thời An đem toàn bộ suy nghĩ của mình nói ra: "Còn nữa, Lục Vân Đình lớn lên giống các anh như vậy, chắc chắn không phải trùng hợp. Rất có thể là do phẫu thuật thẩm mỹ. Bọn họ chắc chắn không dám chỉnh công khai, để tránh để lại chứng cứ. Vậy nên cần cho người điều tra các phòng khám nhỏ quanh nơi bọn họ từng ở."

Lục Minh Vũ xoa đầu cậu, khẽ cười: "Được."

Không bao lâu sau khi rời đi, Diệp Tình Nhã và Lục Chính Diệu không đạt được thỏa thuận gì, bà ta lập tức lên mạng bịa chuyện.

Thời gian này, các từ khóa như:

#Con riêng của Lục gia#

#Con trai của bạch nguyệt quang Lục Chính Diệu #

# Năm xưa vì hôn nhân liên kết mà bỏ rơi vợ con#

Đều là về Lục gia lần lượt lên hot search.

Tựa đề càng lúc càng giật gân, càng ngày càng phóng đại.

Lục Chính Diệu hoàn toàn bị mạng xã hội vẽ thành hình tượng một gã đàn ông tệ bạc.

Lục phu nhân sau khi xem những tin tức lan truyền trên mạng thì tức giận không chịu được, thu dọn đồ đạc rồi lập tức quay về nơi ở riêng của mình.

Lúc Lục Chính Diệu đuổi theo thì bị bảo vệ đẩy thẳng ra ngoài, chỉ có thể uất ức quay về nhà cũ của Lục gia.

Lục Minh Vũ nhìn cha mình thất thểu như hồn bay phách lạc, không nhịn được bật cười, an ủi một câu: "Ba à, ít nhất mẹ còn chưa đòi ly hôn với ba, vẫn còn cơ hội mà."

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Lục Chính Diệu liền thay đổi.

Hồi còn trẻ, hai người họ đều là kiểu người tính tình mạnh mẽ, mỗi lần cãi nhau, Lục phu nhân đều quăng một câu: "Bà đây không phải không ly hôn được với ông, ai không chịu ly hôn là cháu trai!"

Và lần nào ông cũng là cháu trai.

Lục Chính Diệu tức tối: "Cái đám ăn vạ đó dám giở trò với tôi, đúng là không muốn sống!"

Chuyện lần này xảy ra quá đột ngột, Lục gia lại không kịp phòng bị, mới khiến dư luận trở nên ồn ào đến vậy.

Nhưng người có thể đưa Lục gia đứng vững ở Hải Thành như Lục Chính Diệu, tất nhiên không phải kẻ tầm thường.

Dạo gần đây, Lục Chính Diệu tất bật điều tra về Diệp Tình Nhã, còn Lục Minh Vũ thì lo giải quyết những tin tức tiêu cực liên quan đến tập đoàn Lục thị.

Chỉ có Tống Thời An là rảnh rỗi hơn chút.

Xử lý xong công việc, thấy Lục Minh Vũ vẫn đang vùi đầu vào đống tài liệu, cậu không muốn làm phiền, liền một mình xuống lầu tìm đồ ăn.

Lúc đi ngang qua tiệm bánh ngọt, thấy các món bánh được bày biện rất đẹp mắt, Tống Thời An liền bước vào mua vài cái.

Lục Minh Vũ bề ngoài thì lạnh lùng, nhưng thật ra rất thích đồ ngọt, iểu đối lập này mới chính là điểm đáng yêu nhất.

Vừa mới thanh toán xong, phía sau đột nhiên có người xuất hiện.

Còn chưa kịp rời khỏi tiệm, người đó đã chắn trước mặt Tống Thời An: "Tống trợ lý, chúng ta nói chuyện một lát được không?"

Tống Thời An cau mày nhìn lên, vừa vặn chạm mặt Lục Vân Đình.

Tức thì mất hết hứng, cậu lập tức lui lại một bước: "Tôi không có gì để nói với anh."

Lục Vân Đình bước tới, duỗi tay định kéo cậu lại: "Liên quan đến Lục Minh Vũ, tốt nhất là nên nói chuyện rõ ràng. Nếu không ở đây lôi lôi kéo kéo mà để Lục Minh Vũ thấy được, nhỡ hiểu lầm thì sao?"

Tống Thời An đặt hộp bánh ngọt lên bàn bên cạnh, rồi nhấc chân giẫm thẳng lên mu bàn chân hắn. Nhân lúc Lục Vân Đình hét lên vì đau, cậu xoay người nắm lấy cánh tay hắn, dùng kỹ thuật khống chế khiến đối phương quỳ rạp xuống sàn.

"A!" Lục Vân Đình hét thảm một tiếng. Tống Thời An không hề khách sáo, tiếp tục bẻ ngược tay hắn lên, lại khiến đối phương rú lên vì đau.

Thấy sắc mặt hắn vặn vẹo đến đáng thương, Tống Thời An mới chịu buông tay.

Lục Vân Đình ôm lấy cánh tay, vừa đau vừa sợ hãi nhìn về phía Tống Thời An.

Tống Thời An chẳng buồn quan tâm, cầm đồ lên chuẩn bị rời đi.

Lục Vân Đình vội hét với theo: "Cậu mà không muốn để Lục Minh Vũ biết chúng ta từng có quan hệ, thì tốt nhất nên ngồi xuống nói chuyện với tôi đi!"

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...