Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa

Chương 1: Hãy ngoan ngoãn gả đi



Đêm lạnh lẽo rợn người, trời đất mịt mù.

Gió lớn gào thét, tuyết lớn tung bay.

Một đôi lồng đèn đỏ phát ra ánh sáng yếu ớt, phủ một lớp bạc tuyết, treo lơ lửng trên cao, lắc lư như sắp rơi xuống.

Nơi đầu hẻm vắng lặng, một cỗ xe ngựa từ ngõ Tây chạy tới, lảo đảo trong gió tuyết rồi dừng lại trước phủ Khánh Quốc Công. Vết bánh xe kéo dài sau đó chẳng mấy chốc đã bị tuyết phủ kín.

Người đánh xe ép sát nón đấu lạp rồi nhảy xuống, đôi giày vải bùn nhão in lại một chuỗi dấu bẩn trên nền tuyết trắng dày.

Vòng cửa bị gõ vang.

Mành xe được vén lên.

Gió lạnh lẫn tuyết bắn vào mặt nữ tử trong xe, tựa như kim châm, không chút nể tình đâm vào đôi má trắng nõn mịn màng của nàng, làm đông cứng đôi mắt vẫn còn sưng đỏ. Cái lạnh thấu xương len lỏi từ cổ áo thấm vào, lan khắp cơ thể, khiến trái tim vốn đã sợ hãi càng thêm co rút lại.

Tỳ nữ của phủ Khánh Quốc Công là Huệ Tình nhảy xuống xe trước, vén mành xe chờ nàng.

“Giang cô nương, mời.”

Gió lớn thổi tới, tay Giang Mạt đang giữ lấy cổ áo vô thức siết chặt thêm, nàng theo phản xạ nghiêng đầu nhìn về phía sau, bước chân tuy hướng về trước, nhưng tâm lại đang giằng co muốn quay về.

Nhưng nàng biết, mình căn bản không có đường quay lại.

Đôi mắt nhẹ khép, màn hơi nước vẫn chưa tan nơi đáy mắt kết thành tinh thể băng trên hàng mi, hòa cùng tuyết bay táp vào mặt.

Đặt chân lên bậc xe, mu bàn tay lạnh như băng của Huệ Tình khẽ đỡ lấy đầu ngón tay cũng lạnh buốt của nàng, khách khí mà xa cách.

Người đánh xe vẫn đang gõ cửa, Giang Mạt đứng trước cỗ xe, ngẩng đầu nhìn lên tấm biển cửa gỗ nam mộc nền lam chữ vàng treo phía trên cánh cửa sơn đỏ đóng đinh vàng, trong lòng không hề có chút mong chờ, chỉ toàn hoảng loạn bất an.

Trên tường cao lờ mờ ánh sáng, đèn lồng đỏ trước cửa lay động không ngừng, ánh nến yếu ớt chập chờn trong trận tuyết rơi, dải lụa đỏ bay bay, dáng uốn lượn run rẩy trong gió lạnh hất tung từng mảng tuyết. Gió rít bên tai, lẫn trong đó là những tiếng sột soạt khe khẽ.

Tiếng gõ cửa từng nhịp trong đêm tối vắng lặng vang lên chói tai, khiến người ta toàn thân run rẩy.

Cánh cửa nặng nề hé ra một khe, người bên trong liếc nhìn rồi mở hẳn một cánh.

Huệ Tình nói: “Giang cô nương, đi thôi.”

Thân thể Giang Mạt không khỏi run lên, rất nhanh liền hít sâu một hơi, bước chân vào.

Vòng qua bức bình phong, bên trong cửa phủ đèn đuốc sáng trưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ tiêu điều tịch mịch bên ngoài.

Thấy các nàng vào phủ, lập tức có ba tỳ nữ tiến đến hành lễ cung kính, nhưng không phải với nàng.

Tỳ nữ đi đầu bước lên một bước, nói: “Huệ tỷ tỷ, phu nhân dặn, sau khi tỷ trở về lập tức đến phòng người.”

Huệ Tình đáp lời ôn hòa nhàn nhạt: “Sáng mai là ngày đón dâu, Giang cô nương giao cho các muội, nhất định phải cẩn thận, đừng để xảy ra sơ suất.”

Nói xong nàng bước ngang qua Giang Mạt, chẳng buồn nhìn lấy một cái.

“Dạ.” Cả ba đồng thanh.

Tỳ nữ đi đầu quay đầu nhìn nàng: “Giang cô nương, mời bên này.”

Giang Mạt nhìn nụ cười khách khí nhàn nhạt của các tỳ nữ trước mặt, không cảm nhận được chút thiện ý nào, chỉ thấy mình chẳng khác gì con cừu non chờ bị làm thịt, khổ cực mới cầu được một tia sinh cơ, đến cả tiếng be be yếu ớt cũng không dám thốt, sợ chọc giận kẻ cầm đao mà mất mạng oan uổng.

Tỳ nữ dẫn đầu nói xong liền đi trước, Giang Mạt ngoan ngoãn theo sau, hai người còn lại lập tức bám sát.

Bước vào phòng, hơi nóng phả vào mặt khiến tinh thể băng trên lông mi nàng tan thành sương nước, tuyết trên cổ áo lông trắng cũng hóa thành nước lạnh.

Tỳ nữ bên phải bước đến trước nàng, muốn cởi đai áo choàng.

Nàng ngẩng đầu, động tác tay người kia rõ ràng chậm lại, Giang Mạt dễ dàng cảm nhận được tỳ nữ này cố tình như vậy, nguyên do nàng cũng đoán được.

Không ngoài việc muốn nhìn xem, nữ tử xuất thân hàn môn như nàng rốt cuộc giống bao nhiêu phần so với tiểu thư dòng chính của phủ Quốc Công.

Tỳ nữ dẫn đầu quát: “Động tác nhanh lên, đừng để lỡ đại sự sáng mai.”

Tỳ nữ trước mặt không dám nhìn lâu nữa, vội cởi áo choàng cho nàng.

Sau bình phong gỗ tử đàn chạm hoa, sương nước mờ mịt, Giang Mạt ngâm mình trong thùng nước, ôm chặt lấy tay, hơi ấm xuyên qua làn da, một gáo nước dội từ vai xuống, lại không khiến nàng thấy dễ chịu, mà trái lại như con cá sắp bị mổ bụng, run rẩy vì sợ hãi.

Thân thể gò bó, thần kinh căng chặt, nỗi sợ hãi trước con đường mù mịt phía trước, lo lắng cho phụ thân và đệ đệ khiến nàng trong khoảnh khắc này càng thêm tỉnh táo.

Cuộc đời nàng vốn có thể bình lặng giản đơn, nhưng thế sự vô thường, gương mặt quá đỗi giống với tiểu thư dòng chính phủ Khánh Quốc Công – Vệ Nhã Lan, khiến nàng trở thành người thích hợp nhất để thay thế.

Từ xưa đến nay, trước quyền lực tuyệt đối, sự uy h**p của kẻ quyền cao chức trọng là điều kẻ nhỏ bé không thể kháng cự.

Giang Mạt nhắm mắt lại, tự nhủ lòng: chuyện đã đến nước này, không được sợ, không được hoảng, hiện tại chỉ cần nàng bình an, phụ thân và đệ đệ mới có thể vô sự.

“Cô nương, mời đứng dậy.”

Bàn chân ngọc bước ra khỏi nước, các tỳ nữ lau khô th*n th* tr*ng n*n mềm mại cho nàng, thay nàng mặc lên bộ hỉ phục đỏ rực nặng nề, mời nàng ngồi trước gương đồng, trời lúc này đã sáng rõ.

Nàng vẫn luôn khép hờ mắt, để mặc các tỳ nữ trang điểm.

Đợi mọi thứ hoàn tất, tỳ nữ lui xuống, thì đã quá giờ ngọ.

Giang Mạt từ từ mở mắt, nhìn vào gương đồng hoa văn khắc nổi đặt trên bàn trang điểm gỗ tử đàn, dung nhan trong gương má hồng đều đặn, lông mày thanh tú, môi son óng ánh, là vẻ diễm lệ chưa từng có; mũ phượng trâm vàng, châu ngọc đầy đầu, là sự hoa quý chưa từng thấy.

Cúi mắt xuống, thấy hộp trang sức khắc hoa mai sơn đỏ, đoán rằng đây là dành cho nàng, dù sao với thân phận dòng chính phủ Quốc Công, cũng phải có vài món đồ quý giá, nàng biết trong đó hẳn toàn là báu vật, nhưng lại không có tâm trạng mở ra.

Giang Mạt xoay người, nhìn bàn vuông phía sau trải vải đỏ, bên trên là bộ trà cụ sứ men xanh, kiểu dáng trang nhã.

Nàng bước đến trước vài bước, ngẩng đầu đánh giá, chiếc giường lớn khảm ngọc chạm hoa phía trước, ngoài túi hương nhỏ màu xanh móc bên màn giường, chăn gấm gối thêu, màn trướng lụa là tinh xảo phức tạp đều là sắc đỏ, vậy mà không hề lòe loẹt, trái lại cực kỳ tinh mỹ.

Phía bên trái là giá sách và bàn đọc, gỗ lê chạm khắc hoa văn chim muông mây lành. Trên bàn giấy hoa văn xếp chỉnh tề, giá bút treo sáu chiếc bút, bốn tròn hai nhọn theo thứ tự lớn nhỏ, bên cạnh là nghiên mực sơn đen nặng trịch.

Trên vách tường bên phải treo một bức tranh sơn thủy mùa xuân, phía dưới là một cây thất huyền cầm, thân cầm màu tím than ánh lên tia sáng dịu nhẹ, hẳn được chế tác từ loại gỗ sam trăm năm cực kỳ quý giá.

Ngày thường nếu có cơ hội như vậy, nàng nhất định sẽ hân hoan tiến đến gảy đàn, lúc này, nàng chỉ khẽ vuốt nhẹ dây đàn, đến đầu ngón tay cũng không hề gảy lên một tiếng.

Đích nữ của phủ Khánh Quốc Công – Vệ Nhã Lan tinh thông thất huyền cầm, điều này người dân Thượng Kinh ai nấy đều hay, may thay nàng từ nhỏ đã yêu âm luật, kỹ nghệ thất huyền cầm cũng coi như tạm ổn. Nếu không, phủ Khánh Quốc Công cho người dạy dỗ nàng suốt tháng qua, nếu kỹ thuật không khiến người hài lòng, e rằng vì để che giấu mà sẽ hủy hoại gân mạch tay nàng, viện cớ giấu đi sự thật.

Các vật bài trí khác trong phòng đều xa hoa cực độ, cả gian phòng nguy nga lộng lẫy, vốn nên là điều đẹp đẽ vừa ý, nhưng trong mắt Giang Mạt, chỉ thấy sắc đỏ khắp nơi chói lòa đến nhức mắt.

Bên cạnh cầm là một chiếc nhuyễn tháp, bên cạnh nhuyễn tháp là cửa sổ. Từ ngoài truyền vào âm thanh ồn ào náo nhiệt, phủ Quốc Công lúc này chắc hẳn đang treo đèn kết hoa, không khí hân hoan tràn ngập.

Giang Mạt đang định bước chậm tới bên cửa sổ thì nghe thấy một tiếng “két——”.

Nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy cửa phòng khẽ mở, một phụ nhân bước vào, mình khoác áo khoác gấm thêu màu tím sẫm, đầu cài trâm vàng, tai đeo khuyên ngọc đỏ, trang dung tinh xảo.

Giang Mạt chưa từng thấy người nào quý phái sang trọng đến vậy, từng cử chỉ đều toát lên vẻ được nuông chiều từ bé, cao ngạo tự nhiên mà thành. Không chỉ thế, trong nàng còn có cảm giác quen thuộc, giống như đang đối diện với chính mình trong gương.

Vào phòng, tỳ nữ bên người liền bước lên cởi áo khoác cho Lưu Ánh Vinh, bà phất tay, tỳ nữ lui xuống, đóng cửa lại.

Khoảnh khắc Lưu Ánh Vinh ngẩng mắt nhìn Giang Mạt, suýt nữa liền thất thần – nữ tử trước mắt rõ ràng là con gái mình – Lan nhi, dung mạo giống hệt, không sai khác nửa phần. Nhưng bà biết rất rõ, con gái bà hiện không ở Thượng Kinh.

Trước đó bà từng từ xa trông thấy Giang Mạt một lần, lúc ấy nàng mặc váy lụa thô màu nguyệt bạch, búi tóc bằng trâm gỗ, lông mày nhạt môi hồng phơn phớt. Dù dung mạo dáng người tương tự, nhưng so với Lan nhi, vẫn có vẻ gầy gò mờ nhạt hơn chút. Hôm nay tận mắt nhìn thấy, mới biết chẳng qua khác biệt là do y phục và trang dung mà thôi.

Giang Mạt tiến lên hành lễ: “Tiểu nữ tham kiến phu nhân, phu nhân cát tường.”

Giọng nói lại khác với Lan nhi, Lan nhi thanh âm uyển chuyển trong trẻo, còn nàng thì mềm mại ôn hòa hơn nhiều.

Lưu Ánh Vinh nhìn nàng hồi lâu mới mở miệng: “Phụ thân ngươi nuôi dạy ngươi rất tốt.”

Huệ Tình giám sát, bà cho người dạy dỗ Giang Mạt suốt tháng qua, cứ năm ngày lại có người bẩm báo tiến độ. Nữ tử này cầm kỳ thư họa đều thuộc hạng thượng thừa, trí nhớ phi thường, chỉ trong năm ngày đã nhớ rõ chân dung và tính cách sở thích của các chủ mẫu thế gia ở Thượng Kinh, học quy củ lễ nghi cũng như bẩm sinh, khí chất đoan trang trời ban.

Là một đứa trẻ thông minh, ôn thuận, biết chừng mực.

Giang Mạt không lên tiếng, ngoan ngoãn cúi đầu đứng đó. Nàng mất mẹ từ năm mười tuổi, phụ thân hết mực yêu thương, dạy nàng đọc sách hiểu lý, dạy cờ vẽ viết văn, biết nàng yêu âm luật nên tằn tiện gom góp mua đàn thất huyền, lại còn mời nhạc sư về dạy.

Mọi thứ người làm, đều là để nàng trở thành người nàng muốn, sống cuộc đời nàng yêu thích, chứ không phải để lấy lòng ai, càng không phải để thay người khác mà gả đi.

Lời nói tưởng như bình thường của Lưu Ánh Vinh, vào tai Giang Mạt lại thấy chói tai, nàng không muốn đáp, chỉ có thể cúi đầu giả bộ khiêm nhường.

“Phụ thân ngươi tháng sau sẽ được thăng làm Chính Lục Phẩm Chủ Sự Công Bộ, chức vụ ở Doanh Thiện Thanh Lại Ty đấy.” – Lưu Ánh Vinh nói tiếp.

Việc này, nàng đã sớm biết rõ.

Một tháng trước, phụ thân đêm khuya trở về, thần sắc mỏi mệt. Nàng nhận ra phụ thân có tâm sự, liền đi theo vào thư phòng, sau mấy lượt thở dài, phụ thân mới nói rõ nguyên do.

Khánh Quốc Công – một đẳng nhất phẩm hiện triều, thân đến mời. Nói rằng độc nữ Vệ Nhã Lan bệnh nặng, e rằng nửa năm một năm không thể khỏi, Khánh Quốc Công không muốn để hôn sự bị hủy, muốn nàng thay thế.

Khánh Quốc Công vừa uy h**p vừa dụ dỗ – thăng quan tiến chức, bạc vàng đất đai không cần nói, còn hứa sau khi việc thành, sẽ không để ai biết quá khứ nàng, lại còn chọn cho nàng một mối hôn sự tốt.

Khánh Quốc Công già đời giảo hoạt, tâm tư khó đoán, lời nói thật giả lẫn lộn, khó mà phân biệt.

Nếu là giả, chẳng lẽ là vì thương con gái không muốn gả cho vị hoàng tử mù không có cơ hội đoạt đế vị? Hay là còn âm mưu khác? Không thể biết.

Dù là thương con thật, thì cũng là mượn danh nghĩa phủ Khánh Quốc Công, Vệ Nhã Lan sau này sao có thể tái giá? Chẳng lẽ vứt bỏ thân phận kim tôn ngọc quý, sống đời giấu tên ẩn tích?

Được gả cho hoàng tử đã là vinh quang nhất của nữ tử, danh phận mới có thể mang lại vận mệnh cao quý hơn chăng?

Nếu mọi thứ là thật, vậy đây chính là tội khi quân, một khi thân phận hoán đổi quay lại, cả nhà nàng với tư cách người biết chuyện, liệu có bị giết để diệt khẩu?

Khánh Quốc Công mưu tính điều gì, nàng không đoán nổi. Cho dù phía sau là một âm mưu lớn, thì nhà họ Giang cũng chỉ là một con tốt nhỏ trên bàn cờ, từ lúc bị đặt lên đã không thể tự chủ, không còn đường lui.

Suy nghĩ nhiều cũng vô ích, nàng chỉ biết việc thay hôn đã là chuyện không thể thay đổi, không còn đường vãn hồi.

Không đồng ý là chết, đồng ý có lẽ còn chút cơ hội sống, cha con họ không còn lựa chọn nào khác.

Lưu Ánh Vinh thấy Giang Mạt chỉ lặng lẽ đứng đó, không thay đổi thần sắc, cũng không hé lời, điều bà muốn nghe chưa nghe được, điều muốn thấy chưa thấy được, trong lòng không khỏi bực bội, lại nói:

“Lần này, Huệ Tình là tỳ nữ hồi môn đi theo ngươi. Trong phủ, ngoài mấy người tối qua ra thì không ai biết thân phận thực của ngươi, những người khác đều xem ngươi là Lan nhi của ta. Nhưng trong lòng ngươi phải biết rõ, bản thân là ai, mọi hành sự sau này đều phải nghe theo sắp đặt của Huệ Tình. Ngươi là đứa thông minh, nên hiểu rõ tình cảnh hiện nay của Cửu hoàng tử, đừng nảy sinh tâm tư không nên có, đừng tự cho là đúng mà rước họa cho cha và đệ đệ ngu ngốc của ngươi.”

Ý tứ trong lời, nàng hiểu rõ – Lưu thị đang cảnh cáo nàng đừng mơ tưởng tới Cửu hoàng tử.

Nàng cũng phần nào đoán được lý do – nghe nói đích nữ phủ Khánh Quốc Công, Vệ Nhã Lan dung mạo tuyệt thế, từ nhỏ đã kiêu căng, tính tình ngạo mạn, nhưng vì thân phận và nhan sắc mà khiến các công tử thế gia Thượng Kinh tranh nhau cầu hôn. Nhưng đáng tiếc, một năm trước Thái hậu lúc lâm chung đã định hôn sự giữa Cửu hoàng tử và phủ Khánh Quốc Công, hoàng đế lại ban hôn vào tháng sáu khi Cửu hoàng tử xuất chinh. Đối với hôn sự này, Cửu hoàng tử cũng tỏ vẻ vui mừng, hẳn là đã sớm có tình ý với Vệ Nhã Lan.

Lưu thị lo nàng lợi dụng tình cảm Cửu hoàng tử dành cho Vệ Nhã Lan, khiến Cửu hoảng tử sinh tình với nàng, rồi liều lĩnh nói ra sự thật, tìm chỗ dựa nơi Cửu hoàng tử để thoát khỏi sự khống chế của phủ Khánh Quốc Công.

Vì thế, Lưu thị mới cho người giám sát nàng.

Mà nàng thay hôn vào phủ Cửu hoàng tử, ngoài mặt là chủ tử, thực chất chẳng qua là con rối.

Giang Mạt hiểu cách làm của Lưu thị, nhưng nàng chưa từng có ý định “thay thế” ai.

Đã như vậy, có vài lời chi bằng nói rõ, tránh ngày sau nghi kỵ mà mang họa sát thân. Giang Mạt hành lễ nói:

“Tiểu nữ hiểu rõ đạo lý ‘Đông Thi bắt chước Tây Thi’, ‘Ưu Mông đóng kịch’*, từ xưa đến nay, chỉ có kẻ giả mạo bị người đời khinh khi, mà kẻ giả một khi bị vạch trần, kết cục đều là tan xương nát thịt.”

Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Tội khi quân là trọng tội. Hai bên cùng tổn hại hay đôi bên cùng có lợi, lựa chọn thế nào, tiểu nữ đều hiểu rõ.”

Sau đó chậm rãi quỳ xuống, hai tay chống trán dập đầu:

“Từ nay về sau, phụ thân tiểu nữ tất sẽ lấy Quốc công đại nhân làm đầu, tiểu nữ cũng nguyện vì Quốc công đại nhân cùng phu nhân mà tận tâm tận lực. Phu nhân muốn tiểu nữ là ai, tiểu nữ liền là người ấy.”

Nghe được điều muốn nghe, thấy được điều muốn thấy, Lưu Ánh Vinh hài lòng gật đầu: “Đứng lên đi.”

Bà bước tới vài bước, nhẹ đỡ Giang Mạt đứng dậy, rồi nắm lấy tay nàng, thuận thế tháo chiếc vòng ngọc dương chi đeo lên cổ tay nàng, nhẹ vỗ mu bàn tay mềm mịn trắng nõn, nói đầy hàm ý:

“Hãy ngoan ngoãn mà gả đi.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...