Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa

Chương 15: Đoán đúng thì sao, đoán sai thì thế nào



Hắn tự nhiên hiểu rõ, Vệ Nhã Lan làm hết thảy những điều này đều là vì hắn, bất luận là đêm qua hay hôm nay, đều chỉ mong hắn có thể ngủ một giấc yên ổn.

Nàng đang tận lực suy nghĩ cho hắn, cũng đang dụng tâm làm một vị Dục Vương phi.

Hắn không muốn hỏi thêm nữa, rốt cuộc nàng là vì cái thân phận Dục Vương này mà đối tốt với hắn, hay là vì hắn – người này.

“Chỉ cần Vương gia thích là được. Giờ Mùi đã đến, Vương gia hẳn đã đói, để thiếp hầu hạ Vương gia dùng bữa.”

Trần Ứng Trù vén tấm chăn lông trên người, Giang Mạt tiến lên đỡ hắn đứng dậy, nào ngờ hắn lại hất tay nàng ra: “Kiều Vân.”

Kiều Vân không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chủ tử chẳng phải vừa mới nói thích hương hoa nhài sao, sao bây giờ lại đổi ý?

Tay Giang Mạt dừng lại giữa không trung, cả người khựng lại tại chỗ.

“Hôm nay ta còn một số công vụ cần xử lý, nàng không cần bồi tiếp. Đêm nay, nàng cứ nghỉ trước, ta xử lý xong sẽ đến Triêu Mộ Viện với nàng.”

Người này! Vừa mới một khắc trước còn cự tuyệt ý tốt của nàng, khắc sau lại nói muốn tới bồi nàng, thật là tâm tính thất thường.

Trong lòng, Giang Mạt ngổn ngang trăm mối, hắn hất tay nàng ra, từ chối bầu bạn với nàng, là vì hắn vốn dĩ không thích nàng.

Lại nói ban đêm sẽ đến, chắc là bởi vì nội phủ còn nhiều tai mắt chưa trừ, cần tiếp tục đóng vai phu thê ân ái.

Nếu không cần diễn nữa, chẳng biết hắn sẽ đối xử với nàng thế nào.

Nhưng nàng đã đáp ứng với Từ Thái y, thì sẽ không tính toán với Trần Ứng Trù, sẽ nghĩ cách để hắn vực dậy tinh thần.

Dù là vì thiếu niên rực rỡ trong lòng nàng cũng được.

“Dạ, thiếp thân đợi Vương gia.”

Dùng xong bữa trưa, Giang Mạt dặn Tỉnh Xuân đừng quấy rầy Trần Ứng Trù, lại âm thầm gọi Kiều Vân đến, bảo năm người nghĩ cách đến chợ chim, chọn vài con có tiếng hót dễ nghe, bày biện trong Triêu Mộ Viện.

Sắp đến giờ Tý, Trần Ứng Trù bước vào Triêu Mộ Viện, hắn cho rằng Giang Mạt đã nghỉ, liền căn dặn Kiều Vân: “Không cần thông truyền, cũng đừng đánh động nha hoàn trong viện.”

Lời vừa dứt, bên tai liền vang lên tiếng chim hót trong trẻo.

Giang Mạt đang đứng trong viện, ra hiệu cho người hầu tháo khăn trùm lồng chim họa mi. Họa mi hót liền bảy tám tiếng, nàng lại bảo che lồng lại, rồi đến lồng chim chiền chiện, chim hót vài tiếng lại phủ khăn, tiếp theo đến sơn ca…

Đợi tám con chim lần lượt hót xong, Giang Mạt bước đến cạnh Trần Ứng Trù: “Vương gia, có muốn đoán tên chim chăng?”

Ngay khi nghe tiếng con thứ hai, Trần Ứng Trù đã đoán được nàng muốn làm gì: “Quả là làm khó mấy con chim này rồi, vốn là giống hót buổi sớm, chắc nàng mua về rồi trùm suốt cả buổi chiều, cưỡng ép đổi giờ sinh hoạt của chúng.”

Lâu rồi hắn không nghe tiếng chim, nay chợt nghe, lại thấy vô cùng êm tai.

Ba tháng nay hắn luôn ru rú trong phòng, quên cả thế gian ngoài phủ. Hắn từng nhiều lần ra chinh chiến, đi qua biết bao rừng núi khe sâu, từng cắm trại nơi thảo nguyên, từng nghe tiếng chim ca, cũng từng nghe tiếng đại bàng xé gió. Giờ phút này, nghe nhiều loài chim thi nhau hót, cũng khiến lòng hắn dần dần thư thái.

“Tốt. Ta hỏi nàng, đoán đúng thì thế nào, đoán sai thì ra sao?”

Kiều Vân đã rất lâu không thấy chủ tử hứng thú như thế, cũng vui lây, ánh mắt nhìn Giang Mạt tràn đầy cảm kích.

“Nếu Vương gia đoán đúng hết, thiếp thân nguyện thực hiện một điều ngài yêu cầu. Nếu Vương gia đoán sai một con, liền xem như thua, phải đáp ứng thiếp một việc, thế nào?”

Trần Ứng Trù khẽ cười: “Hóa ra là rình sẵn ta ở đây. Việc Vương phi muốn ta đáp ứng, chẳng lẽ là hồi doanh ra mắt tướng sĩ, vào triều nghị chính?”

Giang Mạt nào có nghĩ xa như thế, trò đoán tên chim cũng chỉ là bốc đồng nhất thời, càng chưa từng nghĩ đến phần thưởng là gì: “Vương gia còn chưa đoán, sao thiếp phải nói trước điều muốn nhờ? Nếu Vương gia nóng lòng muốn biết, chẳng bằng khỏi đoán, giờ nhận thua cũng được.”

Nàng chắc chắn Dục Vương sẽ không chịu nhận thua, nhưng cũng mong hắn chịu thua, nàng sợ nếu hắn thắng, điều hắn muốn nàng làm lại là điều nàng không thể, cũng không dám làm — bởi nàng chỉ là người thế thân.

“Con đầu tiên là họa mi,” Trần Ứng Trù bắt đầu đoán ngay, thể hiện quyết tâm không nhận thua. “Con thứ hai là chiền chiện, thứ ba sơn ca, thứ tư hoàng yến, thứ năm chim cổ đỏ, thứ sáu tu hú, thứ bảy chim sẻ, con cuối cùng là kim thanh điểu.”

Giang Mạt hết sức kinh ngạc, những loài chim này đến từ khắp nơi, sao hắn lại biết hết?

“Vương gia thật sự đoán trúng tất cả. Vậy, Vương gia muốn thiếp đáp ứng điều gì, xin cứ nói.”

Trần Ứng Trù theo thính lực mà lần đến bên lồng họa mi, tay đặt lên khung lồng: “Kiều Vân, các người lui xuống trước.”

Trong viện không còn ai, lũ chim bị trùm lồng lại nên cũng im tiếng, so với náo nhiệt khi nãy, giờ lại thêm phần tĩnh mịch.

“Vệ Nhã Lan, từ nay về sau nàng không cần làm những việc lấy lòng bổn vương nữa. Đây chính là điều ta muốn nàng đáp ứng. Bổn vương hiểu nỗi khổ tâm của nàng, cũng biết nàng thực tâm muốn làm một Dục Vương phi tốt, hôm nay mới không khiến nàng mất mặt. Nhưng hôm nay cũng là lần cuối cùng chúng ta đóng vai phu thê ân ái trong phủ.”

Trần Ứng Trù nhẹ nhàng vuốt một góc lồng chim đen cạnh bên: “Chiều nay, bổn vương đã sai Hà Tế điều tra, kẻ nào đáng nghi, theo nguyên tắc thà giết nhầm ngàn người còn hơn bỏ sót một, tất cả đều bị trục xuất khỏi phủ. Về sau trong phủ, chúng ta mạnh ai nấy sống, ngoài hai ngày dễ thụ thai mỗi tháng, những ngày còn lại không cần gặp mặt.”

Giang Mạt ngây người đứng tại chỗ. Lúc trước nàng còn đang nghĩ, nếu không còn diễn vai phu thê ân ái, hắn sẽ đối xử với nàng thế nào — thì ra là như vậy.

Dù Từ Thái y từng nói, lời của Dục Vương không phải đều là thật tâm, nhưng thế này cũng quá mức tổn thương người rồi.

Dập tắt bao nhiêu nhiệt tình, uổng phí bao nhiêu tấm lòng, ngay cả lời khẳng định nàng có lòng cũng chỉ là để nói rằng — có dụng tâm thế nào cũng vô ích, cuối cùng chỉ để lại câu “mạnh ai nấy sống, không cần gặp nhau”, như muốn nàng biết khó mà lui.

Không chỉ vậy, còn ban cho nàng hai ngày một tháng “đồng phòng”, khiến nàng có cảm giác bản thân chỉ là công cụ truyền thừa tông tộc. Nàng có thể không chấp bệnh nhân, nhưng không có nghĩa là không vì bản thân mà lên tiếng.

“Vương gia xem thiếp là chính thê, hay là công cụ sinh con nối dõi? Mỗi tháng hai lần, là vì giải quyết d*c v*ng, hay là ban phát? Vương gia thật không cần phải miễn cưỡng bản thân như vậy.”

Trần Ứng Trù khóe miệng khẽ giật, đầu ngón tay đang v**t v* khăn trùm lồng chim bất giác siết chặt: “Vương phi nếu có bản lĩnh, sớm ngày mang thai, bổn vương cũng không cần phải miễn cưỡng nữa.”

Giang Mạt vốn định không nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến trận chiến năm ấy, chỉ muốn từng bước dẫn dắt, từng bước gỡ rối tâm tình của Trần Ứng Trù. Nhưng lúc này nàng đã bị chọc giận đến mức nói năng không kiêng dè:

“Vương gia đã không thích thiếp, không muốn gặp thiếp, sao không ngày ngày đêm đêm ngủ lại Phi Kỵ doanh? Thiếp thật lòng mong Vương gia sớm hồi doanh, Hoàng thượng và Hoàng hậu thấy Vương gia phấn chấn trở lại, vui lòng rồi ắt sẽ không thúc giục chuyện con nối dõi nữa. Vương gia đã không muốn thấy thiếp, sao biết thiếp muốn gặp Vương gia? Đợi đến khi ước hẹn một năm với phụ thân thiếp mãn hạn, Vương gia có thể nạp một vị trắc phi vừa ý, sinh con dưỡng cái, chẳng phải càng hay sao?”

Trần Ứng Trù lui lại một bước, rời khỏi lồng chim, nói lạnh nhạt:

“Không cần dùng khích tướng với bổn vương. Đêm đã khuya, đi nghỉ đi.”

Nói đoạn, quay lưng: “Kiều Vân.”

Giang Mạt sững sờ. Sao hắn lại nghĩ như vậy? Nàng vốn không định khích hắn. Nàng biết Phi Kỵ doanh quan trọng với hắn ra sao, biết hắn khao khát quay về nhưng lại không dám. Phi Kỵ doanh là chiếc gai trong lòng Dục Vương, nàng chính là muốn dùng chiếc gai ấy để khiến hắn đau, khiến hắn phẫn nộ, thế mà hắn lại cho rằng nàng đang khích tướng.

Kiều Vân bước vào sân, cảm thấy không khí có gì đó không đúng. Hắn nhìn về phía Giang Mạt, muốn tìm lời giải trong ánh mắt nàng, nhưng Giang Mạt lại không nhìn hắn lấy một lần.

“Đỡ ta về chính viện.” Trần Ứng Trù đưa tay cho Kiều Vân.

Kiều Vân hoàn toàn nản lòng, không hiểu vì sao. Rõ ràng những việc Vương phi làm, chủ tử đều rất hưởng thụ, đáng lý nên xích lại gần nàng mới phải. Cớ sao lại cứ đẩy nàng ra xa?

Giang Mạt nhìn theo bóng Trần Ứng Trù rời đi, âm thầm tức giận trong lòng: Một cục đá vừa cứng vừa lạnh, nếu không phải nể tình công lao năm xưa, nàng nào chịu đựng uất ức như vậy. Thật muốn chặn hắn lại, nói thêm mấy câu ác độc cho hả dạ.

Chính khoảnh khắc đó, Giang Mạt chợt giật mình, sợ hãi với chính suy nghĩ của mình. Chẳng lẽ nàng đã nhập vai quá sâu, đã quên mất bản thân chỉ là người thế thân? Nàng sao dám chọc giận Dục Vương? Chẳng lẽ đã quên khi mới bước chân vào vương phủ, điều nàng cầu cũng chỉ là mạnh ai nấy sống?

Chắc hẳn là do lòng tôn kính ngày trước cùng niềm thương hại hiện tại khiến tâm nàng loạn.

“Tỉnh Xuân, Lãm Thu, ta muốn tắm.”

Đêm nay không cần xoa huyệt cho ai, không cần ru ai ngủ, hẳn sẽ có một giấc mộng an lành.

Nghĩ thông suốt rồi, Giang Mạt liên tục hơn mười ngày không tới gặp Dục Vương, mà đêm nào cũng ngủ rất yên ổn.

Ngược lại, Trần Ứng Trù thì chưa một đêm yên giấc.

Lại một lần nữa hắn tỉnh dậy từ ác mộng, mồ hôi lạnh đầm đìa, ngồi nơi mép giường, hai tay chống giường hồi lâu vẫn bất động.

Trong bóng tối tĩnh lặng, trong đầu hắn vang lên khúc hát quen thuộc. Hắn há miệng, muốn ngân nga giai điệu Giang Mạt từng hát ru hắn.

Tiếng đầu tiên khàn đặc, vụng về vang lên. Một hồi lâu mới có tiếng thứ hai, ngâm nga hai câu rồi lại ngừng.

Lần thứ ba cất giọng, đã qua một khắc.

Lần này, tiếng hát nhẹ nhàng liên tục kéo dài nửa canh giờ mới dừng.

Trần Ứng Trù nằm xuống, đưa tay lên muốn chạm vào mắt đang nhắm chặt. Chạm một lần, rụt về. Lại chạm lần nữa, vẫn rụt về.

Nước mắt trào ra nơi khoé mắt. Hắn cuối cùng không dám đưa tay lên.

Trời sáng rỡ, trong phòng Trần Ứng Trù vẫn chưa có động tĩnh. Kiều Vân bắt đầu lo lắng, sợ xảy ra chuyện, chẳng biết là bệnh hay lại tự nhốt mình. Nhưng giờ chưa tính là muộn, hắn không dám mạo muội quấy rầy.

Đến giờ Thìn, Kiều Vân không chờ nổi nữa, gõ cửa gọi: “Vương gia, Vương gia!”

Bên trong không ai hồi đáp, Kiều Vân không màng phép tắc, đẩy cửa xông vào, chạy thẳng vào nội thất. Trong phòng trống rỗng, không thấy người đâu.

Kiều Vân thất thanh gọi: “Vương gia đi đâu rồi?!”

Phía sau hai tiểu thái giám đêm qua canh đêm cũng theo vào.

Một tên run rẩy đáp: “Không… không thấy Vương gia ra khỏi phòng…”

protected text

“Mau, báo cho Hà hộ vệ, lệnh toàn phủ lục soát tìm người!”

Dục Vương phủ tức thì rối như tơ vò. Kiều Vân cùng Hà Tế lục soát khắp nơi trong phủ, trừ Triêu Mộ Viện, nhưng vẫn không tìm được tung tích.

Hà Tế: “Hay là nên bẩm báo với Vương phi?”

Kiều Vân: “Không cần, nói với Vương phi cũng vô dụng. Chỉ khiến Tỉnh Xuân bọn họ thêm hoảng loạn, nếu để Hoàng hậu nương nương biết thì chuyện sẽ lớn mất.”

Hà Tế: “Vương gia không có mặt, người có địa vị cao nhất trong phủ chính là Vương phi, vẫn nên báo thì hơn.”

Kiều Vân sắc mặt phức tạp: “Vương gia không phải người hay lặng lẽ biến mất như vậy. Chắc chắn người sẽ sớm trở về. Chúng ta đợi thêm chút nữa… hơn nữa ta cảm thấy…”

Hà Tế trong lòng nóng như lửa, ngắt lời: “Đừng cảm thấy nữa, lải nhải làm gì! Vạn nhất Vương gia thật xảy ra chuyện thì sao? Cho dù có bị Hoàng hậu nương nương trách phạt, việc này cũng phải lập tức báo với Vương phi, có khi Vương phi biết người ở đâu.”

Lúc ban đầu, Hà Tế chưa từng coi Giang Mạt là nữ chủ nhân của phủ Dục Vương, chỉ nghĩ nàng là vật phẩm trân quý chủ tử buộc phải cưới, cần được bảo vệ cẩn thận, không để xảy ra sai sót. Nhưng gần đây, hắn đã nhìn ra được Giang Mạt thật lòng đối tốt với chủ tử, cũng cảm nhận được chủ tử không hề bài xích nàng. Nếu chủ tử đã nhận nàng làm chính thê, thì hắn cũng nên nhận nàng là nữ chủ nhân của phủ.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...