Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 59: Ta sẽ tiếp tục thích điện hạ



Trì Huỳnh nghe thấy giọng nói quen quen ấy, một luồng lạnh lẽo bỗng từ sống lưng lan khắp người. Đến khi nhìn rõ gương mặt người phụ nhân lên tiếng, nàng càng chấn động toàn thân, cứng đờ tại chỗ, không biết phải đáp lại thế nào.

Người này nàng nhận ra.

Hơn nữa còn gắn với một đoạn ký ức vô cùng không vui.

Ba năm trước, nương lâm bệnh nặng, nàng chạy vạy khắp nơi cầu thầy hỏi thuốc, dựa vào việc làm chút nữ công, lên núi hái thuốc, hái nấm để kiếm tiền.

Khoảng thời gian đó, nàng thường gánh sơn sản rau dại hái được ra trấn bán. Khi ấy có một Lưu thẩm nhà họ Lưu, tỏ ra tốt bụng chiếu cố việc làm ăn của nàng, lại đem chuyện nương nàng bệnh nặng truyền ra ngoài.

Truyền tới truyền lui, cuối cùng lại thành nàng muốn "bán thân cứu mẫu". Một phụ nhân nhà đồ tể ở trấn bên nghe tin, đặc biệt tới xem nàng, nói sẵn sàng bỏ tiền chữa bệnh mua thuốc cho nương nàng, chỉ cần nàng đồng ý hôn sự, gả cho con trai bà ta làm vợ.

Chưa nói tới việc con trai nhà đồ tể nặng hơn hai trăm cân, trí lực lại chỉ như đứa trẻ ba tuổi; khi ấy nàng mới mười hai mười ba, làm sao có thể gả?

Trì Huỳnh dứt khoát từ chối. Từ đó để tránh nhà đồ tể dây dưa, nàng đến trấn cũng không dám thường xuyên nữa.

May mà lần ấy nương nàng qua được cửa ải, nếu không còn không biết sẽ bị phụ nhân nhà đồ tể quấy rầy đến khi nào.

Người trước mắt này, tuy đã lâu không gặp, nhưng Trì Huỳnh vẫn nhận ra ngay - chính là Lưu thẩm từng đứng ra nói mối cho nhà đồ tể khi đó.

Nàng cũng chợt muộn màng nhận ra, nơi này cách thôn trang nàng và nương ở không xa, chính là trấn nhỏ lân cận. Trước kia nàng từng đi khắp mười dặm tám thôn quanh đây tìm đại phu, nên khá quen thuộc.

Chỉ là không ngờ, suối nước nóng sơn trang lại gần thôn trang nàng ở đến vậy!

Lưu thẩm đánh giá nàng từ trên xuống dưới: "Cô là Tiểu Huỳnh phải không? Cô với nương cô đi đâu rồi? Dạo này không thấy hai người. Cô đây là... gả chồng rồi à?"

Trì Huỳnh cố nén cảm xúc cuộn trào, ép giọng mình đừng run, bình tĩnh nặn ra một nụ cười: "Ngài nhận nhầm người rồi."

Nghe nàng nói vậy, Lưu thẩm cũng có chút không chắc. Trong ấn tượng của bà ta, Trì Huỳnh là một cô nương thanh tú gầy yếu, sinh hoạt đạm bạc, một mình nuôi nương bệnh nặng. Người trước mắt tuy ngũ quan không thay đổi mấy, nhưng khí chất rực rỡ chói mắt này lại hoàn toàn khác xưa.

Chẳng lẽ nàng trở về kinh thành, gả cho nhà tốt?

Lưu thẩm lại lén liếc người đàn ông bên cạnh nàng - đó quả thực là dung mạo và khí độ hiếm thấy trong đời: tướng mạo tuấn lãng, thân hình thẳng tắp, hoa văn áo bào đều thêu chỉ vàng, bên hông đeo ngọc, quý khí tự nhiên, trông còn phong thái hơn cả quan lão gia.

So với con trai nhà đồ tể thì đúng là một trời một vực, một bên như heo bùn chó ghẻ, một bên tựa thần tiên hạ phàm.

Lưu thẩm nhìn mãi vẫn thấy giống: "Cô thật không phải Tiểu Huỳnh? Hai người các cô..."

Trì Huỳnh không muốn nói thêm, sợ bị nghe ra giọng nói cũng giống trước kia, lại không biết thoát thân thế nào, lòng bàn tay đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Đang nghĩ xem nên mở miệng thế nào, bỗng có một bàn tay nắm chặt lấy nàng, có người ghé tai nàng thấp giọng nói: "Đã không quen biết, vậy chúng ta đi thôi."

Yến Tuyết Thôi đặt lên quầy một nén vàng, coi như trả tiền cho cây trâm bạc kia, chỉ bỏ lại một câu "không cần thối", liền dắt Trì Huỳnh bước ra khỏi cửa tiệm.

Mọi người trợn mắt há mồm, nhìn nhau không nói nên lời - ai lại dùng nén vàng mua trâm bạc bao giờ? Đúng là quá hào phóng!

Lên lại xe ngựa, Trì Huỳnh nắm chặt cây trâm trong tay, tâm trạng vẫn không sao bình ổn.

Yến Tuyết Thôi hỏi: "Còn muốn đi đâu dạo nữa không?"

Trì Huỳnh hoàn hồn, vội lắc đầu: "Không... không cần, trâm đã mua rồi, chúng ta về thôi."

Nơi này gần thôn trang đến vậy, đi thêm về phía đông, người từng gặp nàng sẽ càng nhiều. Nàng sống ở đây bảy năm, láng giềng xung quanh đều có thể nhận ra nàng.

Yến Tuyết Thôi chăm chú nhìn sắc mặt nàng, bỗng hỏi: "Người vừa rồi, nàng thật sự không quen?"

Trì Huỳnh siết chặt ngón tay, lắc đầu: "Không quen."

Yến Tuyết Thôi: "Nhưng ta thấy thần sắc nàng không đúng."

Trì Huỳnh mím môi: "Chỉ là... có chút đột ngột, sững người một lát."

Khóe môi Yến Tuyết Thôi lướt qua một tia tự giễu rất khẽ: "Ừ."

Trở về suối nước nóng sơn trang, Trì Huỳnh vẫn nặng lòng tâm sự. Vốn định nhân ngày cuối cùng dạo quanh sơn trang thêm chút nữa, rốt cuộc cũng không đi.

Nàng từng tự an ủi mình, có lẽ mọi chuyện sẽ không tệ như nàng nghĩ. Nhà họ Trì tiếc mạng, Trì Dĩnh Nguyệt lại trèo cao, hai bên đều sẽ nghĩ cách che đậy, không đến mức náo động tới cảnh cả nhà chịu tội.

Nhưng sự xuất hiện đột ngột của Lưu thẩm đã phá vỡ yên bình vốn có, cũng nhắc nhở nàng rằng nàng không phải Vương phi rực rỡ hào nhoáng gì, mà là một thứ nữ từng lăn lộn mưu sinh ngoài phố, suýt nữa gả cho đứa con ngốc nhà đồ tể - một kẻ lừa gạt.

Trì Huỳnh cả ngày tinh thần sa sút, cũng không nhận ra bầu không khí vi diệu giữa hai người thay đổi, cho tới khi phát hiện đêm nay hắn lầm lì không nói, lại khiến nàng chịu khổ không ít.

Nàng mơ hồ chưa từng thấy hắn như vậy. Toàn thân nàng đẫm mồ hôi, đến cả cơ hội mở miệng cũng không có, cuối cùng hoàn toàn kiệt sức.

Nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, cơn đau lại ập tới - hắn hung hăng cắn nàng một cái.

Trì Huỳnh đau đến run lên, không nhịn được đẩy hắn ra: "Điện hạ!"

Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả lên người nàng, rất lâu sau mới bình ổn, hắn khẽ cười nói: "Lại bắt đầu gọi điện hạ rồi?"

Mắt Trì Huỳnh đỏ lên, nghe tiếng canh trong phòng, nhắc hắn: "Điện hạ, đã tới giờ Tý rồi."

Tháng ở suối nước nóng sơn trang của họ đã hoàn toàn kết thúc.

Sắc mặt Yến Tuyết Thôi có chút u ám, đôi mắt xám tịch tựa vực sâu không đáy, lạnh đến khiến người ta run sợ.

Trì Huỳnh nói xong câu ấy, lại thấy vẻ mặt hắn, tưởng hắn hiểu lầm thành nàng không muốn thân cận với hắn nữa, nhất thời bối rối.

Nàng gắng gượng chống người dậy, lau khô nước trên mặt hắn: "Điện hạ, ta không có ý đó."

Thấy hắn mím môi không nói, gương mặt lạnh lẽo chưa từng có, Trì Huỳnh nhịn khóc ôm lấy hắn, cằm nhẹ nhàng tựa vào hõm vai hắn, một giọt nước mắt không khống chế được, rơi xuống vai hắn.

Giữa mày Yến Tuyết Thôi khẽ nhíu, tựa như bị bỏng nhẹ.

Trì Huỳnh nghẹn giọng nói: "Ta không nói muốn xa cách điện hạ... ta sẽ tiếp tục thích điện hạ, thích cho tới khi điện hạ không thích ta nữa thì thôi."

Cảm nhận người đàn ông dần bình ổn, bàn tay lại vòng qua ôm nàng chặt hơn, Trì Huỳnh mới hơi thở phào, cúi đầu nhìn vết cắn kia, nhỏ giọng oán trách: "Vừa rồi, chàng cắn ta đau lắm..."

Yến Tuyết Thôi quả thật là giận nàng.

Suốt một tháng này hắn đều cho nàng cơ hội, cũng đã nói từ sớm, bất luận nàng nói gì, làm gì, hắn đều không trách, nhưng cho tới hôm nay, nàng vẫn không có lấy một câu thật lòng.

Nàng vẫn sợ hắn, có lẽ từ đầu đến cuối chưa từng tin hắn.

Hắn nhắm mắt, nhưng vẫn chìm đắm trong vòng ôm này. Rất lâu sau mới thấp giọng nói: "Ta để nàng cắn lại, được không?"

Trì Huỳnh: "......"

Nàng mím môi: "Vậy ta cắn thật nhé?"

Yến Tuyết Thôi trầm giọng: "Ừ."

Lúc này thuận theo hắn là tốt nhất. Nếu để hắn nhìn ra nàng cố ý giữ khoảng cách, sự kính sợ nhiều hơn yêu mến, hắn chỉ càng nổi giận.

Trì Huỳnh mở miệng, cắn lên vai hắn một cái, không nặng không nhẹ.

Yến Tuyết Thôi nhắm mắt, cảm nhận môi mềm của nàng dán lên người hắn, răng khẽ chạm vào da thịt, hắn siết chặt bàn tay, hơi thở không kìm được mà run rẩy.

......

Trở về Chiêu Vương phủ, công vụ tích lại suốt một tháng của Yến Tuyết Thôi cần xử lý gấp, còn bận rộn hơn cả lúc vừa nhậm chức.

Nhưng hắn vẫn đối xử với nàng rất tốt. Dù bận đến đâu cũng sẽ về bồi nàng, mang cho nàng những món ăn, đồ chơi thịnh hành nơi phố chợ; mỗi đêm đều ôm nàng ngủ, dường như thế nào cũng không đủ.

Trì Huỳnh dần dần bước ra khỏi những giả thiết bi quan - sống tốt hiện tại mới là quan trọng nhất.

Nàng cũng không nhàn rỗi. Nhân dịp này, nàng lén ra ngoài thăm Tiết di nương. Tinh thần bà ngày càng tốt, thân thể cũng có da có thịt hơn, không còn ốm yếu như trước; mỗi ngày còn có thể ra sân phơi nắng, đi vài bước, trong viện còn trồng hoa.

Chỉ là nàng không dám đi quá thường xuyên. Ngày thường vẫn ở trong phòng, làm chút việc may vá, mỗi ngày đến trước mặt Trang Phi nương nương để hiếu kính.

Chiêu Vương phủ một mảnh yên ổn, nhưng bên ngoài thì không hẳn vậy.

Tháp cao ở hành cung Thượng Dương sụp đổ. Tuy là Vinh Vương ngầm gây ra, nhưng Vĩnh Thành Đế vẫn không yên tâm về chất lượng xây dựng. Dù sao đó cũng là cung điện sắp vào ở, ổn thỏa vẫn hơn, bèn lệnh cho Đô Sát Viện phái mấy vị giám sát ngự sử tới nghiệm thu.

Quả nhiên nửa tháng sau, một ngự sử phát hiện phía sau biển ngạch "Thiên Bảo Cửu Như" trong tẩm điện hành cung có những phù văn quỷ dị bị sơn son che lấp.

Ngự sử biết việc này không tầm thường, lập tức tâu báo.

Vĩnh Thành Đế liền triệu Quốc sư Động Dương Tử và Khâm Thiên Giám Giám chính tới. Hai người xem kỹ phù văn, cân nhắc xong đều cho rằng đó là tinh tượng "Huỳnh Hoặc Nhập Đẩu".

Huỳnh Hoặc là tai tinh, Nam Đẩu chủ ngôi thiên tử. Từ xưa đã có sấm truyền "Huỳnh Hoặc nhập Nam Đẩu, thiên tử hạ điện tẩu", báo hiệu thiên tử gặp nạn, quyền lực thay đổi, giang sơn đổi chủ.

Vĩnh Thành Đế nghe xong lời giải, long nhan đại nộ, triệu Tuyên Vương vào cung yết kiến.

Tuyên Vương vừa bước vào điện, còn chưa kịp hành lễ, đã bị thẻ tre khắc phù văn trong tay Vĩnh Thành Đế ném thẳng vào đầu. Trán bị cạnh sắc của thẻ tre làm rách, máu tươi lập tức chảy xuống.

Tuyên Vương đau đớn khó chịu, xem xong phù văn càng toát mồ hôi lạnh, vội phủ nhận: "Nhi thần không hề hay biết, nhất định có kẻ cố ý hãm hại, xin phụ hoàng minh xét!"

Vĩnh Thành Đế lạnh lùng chỉ vào hắn: "Phù văn này trẫm tất sẽ tiếp tục điều tra, nhưng Công Bộ liên tiếp xảy ra sai sót, ngươi cũng không thể thoát tội nặng!"

Tuyên Vương run rẩy quỳ sấp xuống đất, máu theo trán nhỏ giọt: "Quả thật là nhi thần sơ suất, khẩn cầu phụ hoàng trách phạt..."

Vĩnh Thành Đế: "Từ hôm nay ngươi ở trong phủ đóng cửa hối lỗi, đợi trẫm tra rõ sự tình, khi đó sẽ cùng ngươi tính sổ!"

Tuyên Vương mồ hôi lạnh đầm đìa, quỳ nhận mệnh.

Về phủ, Tuyên Vương phi thấy hắn mặt mũi đầy máu, vội tiến lên đỡ: "Đây là làm sao vậy?"

Tuyên Vương hất tay nàng ra, lạnh giọng nói: "Để ta yên tĩnh một chút, đừng theo tới."

Tuyên Vương phi còn muốn hỏi, nhưng chỉ thấy bóng lưng lạnh nhạt hắn để lại, trong lòng lạnh buốt, đành sai người đi mời đại phu trước.

Tuyên Vương vào thư phòng, lau khô máu trên mặt, gọi thị vệ bên cạnh: "Nguyên chân nhân đâu?"

Thị vệ ngập ngừng: "Nguyên Chân đạo trưởng nói đi du phương, người của thuộc hạ không theo kịp..."

Lời vừa dứt, chén trà trên án "choang" một tiếng bị ném xuống đất. Tuyên Vương vẫn chưa nguôi hận trong lòng, lại quét hết bút mực công văn trên án rơi xuống đất.

Phù văn hôm nay, hắn không phải không biết. Chính là mưu sĩ trong phủ hắn - Nguyên Chân đạo nhân - hiến kế, nói khắc phù văn này sau biển ngạch có thể giúp dời sao đổi Đẩu, đế vương thay ngôi. Hắn thuận thế mượn vận của phụ hoàng, thuận thiên thừa mệnh, đến lúc đó còn có thể dựa vào tinh tượng này tạo thế cho mình.

Phụ hoàng ngồi trên vị trí ấy đã quá lâu, lại chậm chạp không lập trữ. Hắn nhất thời nóng ruột, mới động tâm tư.

Chỉ là hắn không ngờ, phù văn sau biển ngạch vốn đã cực kỳ kín đáo, vậy mà lại bị một ngự sử nho nhỏ phát hiện! Mà Nguyên Chân đạo nhân lại mất tích đúng lúc này. Nói hai người họ không có cấu kết ngầm, Tuyên Vương tuyệt đối không tin.

Nguyên Chân đạo nhân theo hắn ba năm, vậy mà lại là gian tế do kẻ khác phái tới! Dụ hắn làm việc đại nghịch bất đạo này, muốn hắn chết không chỗ chôn!

Đáng hận hơn là việc này hắn có trăm miệng cũng khó cãi, chỉ có thể giả vờ không biết. Bằng không chính là thừa nhận mình nghe lời yêu đạo, có ý nguyền rủa quân phụ, mưu triều soán vị, thay thế mà lên. Phụ hoàng lại là người cực kỳ tin phong thủy kham dư, sao có thể dung thứ!

Tuyên Vương phái người âm thầm truy tìm tung tích Nguyên Chân đạo nhân. Nhưng chưa qua mấy ngày, Đô Sát Viện lại phát hiện sau trụ đá trấn sát trước điện có khắc dòng chữ "cải thiên hoán địa, tái tạo càn khôn".

Tin tức lan nhanh không cần cánh. Công Bộ trên dưới lòng người hoảng loạn. Tuy việc này còn đang tra xét, tội danh của Tuyên Vương chưa định, nhưng khắp triều văn võ ai chẳng biết long nhan đại nộ. Chỉ trong mấy ngày, đã có mấy chục quan viên và thợ thuyền Công Bộ bị bắt giam.

Ban đêm, Xương Viễn Bá thở dài không dứt. Không chịu nổi sự truy hỏi đến cùng của Ân thị, ông cuối cùng hạ giọng, tiết lộ cho bà tình cảnh gần đây của Tuyên Vương.

Ân thị sợ đến tái mặt: "Vậy chẳng phải là... tội mưu nghịch sao?"

Kết cục của Vinh Vương còn đó. Mưu nghịch không phải chuyện nhỏ, không bị xử tử thì cũng là giam cầm suốt đời.

Giọng Ân thị run rẩy: "Tuyên Vương cũng không còn trông cậy, vậy Dĩnh Nguyệt nhà ta phải làm sao đây?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...