Trì Huỳnh cứng đờ lưng, cảm nhận được bên má truyền tới xúc cảm ấm nóng ẩm ướt, liền nhắm chặt hai mắt.
Hương hoa cam nhàn nhạt trên người thiếu nữ tản vào mũi, gò má trắng mịn như tuyết, hàng mi dính đầy giọt lệ run run khẽ động. Không son phấn trang điểm, ngay cả giọt nước mắt mằn mặn kia cũng phảng phất vị ngọt. Yến Tuyết Thôi lần đầu tiên thật sự cảm nhận được thế nào là "x**n th** ánh lê hoa".
Hắn cũng không rõ vì sao mình lại vô thức làm ra hành động như vậy, nhưng đã làm rồi thì không hối hận, thậm chí còn... muốn hôn thử cánh môi đỏ hồng đầy đặn kia, nhất định rất mềm.
Yết hầu Yến Tuyết Thôi khẽ chuyển động, ánh mắt càng lúc càng trầm tối. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt mờ sương, đầy hoảng loạn của nàng, rốt cuộc vẫn không tiếp tục.
Đầu ngón tay lướt qua vệt nước mắt trên gò má nàng, giọng hắn hơi khàn đi: "A Huỳnh, nàng có phải rất ghét ta không?"
Trì Huỳnh nghe thấy cách xưng hô thân mật ấy, đồng tử chợt co lại, vội vàng đáp: "Không có! Sao ta lại ghét điện hạ được..."
Khóe môi Yến Tuyết Thôi cong lên: "Vậy vì sao lại run dữ như thế?"
Trì Huỳnh không dám ngẩng đầu nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Chỉ là... quá đột ngột, hơn nữa chúng ta mới gặp nhau có mấy lần..."
Yến Tuyết Thôi nhẹ nhàng nắm lấy những ngón tay cứng đờ của nàng, cảm giác mềm mại nơi lòng bàn tay thiếu nữ khiến tim hắn khẽ run lên.
"Gặp mấy lần là đủ rồi."
Hắn nói: "Lần đầu gặp mặt, ta vừa hay ở trong phủ nhà nàng, lại hiếm khi nhúng tay vào chuyện nhà quan viên, giúp nàng tránh khỏi oan khuất; lần gặp ở chùa Sùng Hiếu, tin tức nàng mang tới khiến hoàng huynh kịp thời tra ra phản đồ, chuyển nguy thành an; sau đó ở núi Phù Thúy, nàng lại báo cho mẫu hậu chuyện gian tế trong điện. Lần gặp cuối cùng, nàng đến tìm ta để thoát khỏi những hôn sự không ra gì ấy..."
Ánh mắt hắn trầm tĩnh nhìn nàng: "Ta vẫn luôn cho rằng, giữa chúng ta đã rất quen thuộc rồi. Dù không gặp nhiều, nhưng mỗi lần gặp đều là thiên ý sắp đặt, là lòng người hướng đến, không phải sao?"
Huống chi còn có những điều nàng không biết: hơn trăm phong mật thư ghi lại từng chút vui buồn hờn giận của nàng. Hắn đọc đi đọc lại đến thuộc làu, như thể thật sự đã cùng nàng đi qua bao năm tháng ấy.
Trì Huỳnh bất an cụp mắt xuống: "Nhưng thân phận điện hạ tôn quý, các tiểu thư khuê các thích ngài nhiều như vậy, ta..."
Nếu không phải giấc mộng tiên tri kia cho nàng lý do đến gần hắn, e rằng lần gặp đầu tiên cũng đã là lần cuối cùng.
Trước mặt một hoàng thân quốc thích như hắn, nàng chẳng khác nào hoa dại ven đường, khác biệt như mây với bùn.
Huống chi hắn còn sinh ra đẹp đến vậy, dung mạo như vàng ngọc, tuấn mỹ vô song, là tình lang trong mộng của biết bao khuê nữ thế gia.
Đích tỷ muốn gặp hắn một lần còn khó, sao có thể đến lượt nàng?
Yến Tuyết Thôi lại nói: "Người khác có tốt đến đâu cũng không liên quan gì tới ta, ta chỉ nhìn vào lòng mình."
"Trước đó ta đã hỏi nàng rồi," hắn trầm ngâm chốc lát, "nàng không có người trong lòng, lại muốn tìm một lang quân đối đãi tốt với nàng, vậy thì... thử ta xem?"
Trì Huỳnh sững sờ nhìn hắn.
Yến Tuyết Thôi mím môi nói: "Ta may mắn sinh ra trong hoàng gia, nhờ hoàng huynh che chở, trong triều có một chức quan. Không rượu chè, không ham mê sắc đẹp, dung mạo cũng tạm được. Mười chín năm qua giữ mình trong sạch, chưa từng có thông phòng hay ngoại thất, cũng chưa từng để ý tới tiểu thư nhà ai. Người duy nhất từng khiến ta nảy sinh ý định cưới vợ, chỉ có nàng."
Mặt Trì Huỳnh chậm rãi đỏ lên.
Hắn đây là... đang tự tiến cử mình sao?
Nàng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: "Điện hạ rất tốt, ta vẫn luôn biết."
"Nàng cũng không cần tự coi nhẹ bản thân," Yến Tuyết Thôi nói, "nàng chân thành thiện lương, tâm tính thanh nhã, dịu dàng mà kiên cường. So với những điều ấy, dung mạo là ưu điểm không đáng nhắc tới nhất."
Trì Huỳnh càng cúi thấp đầu hơn, chưa từng có ai khen nàng như vậy.
Thấy nàng mím môi không nói, cũng không nhìn mình, hắn lại hỏi: "Hay là... nàng không muốn gả cho ta?"
Trì Huỳnh lúc này mới luống cuống lắc đầu: "Không phải."
Yến Tuyết Thôi: "Vậy là đồng ý rồi?"
Tự ti quấy phá, nàng vẫn không dám đáp lời.
Yến Tuyết Thôi nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, để nàng nhìn thẳng vào mình: "A Huỳnh, nếu nhất thời nàng chưa quen, chúng ta có thể bắt đầu từ việc ở bên nhau như bình thường. Nếu sau khi thành thân, ta khiến nàng sinh ra bất kỳ cảm giác chán ghét, mệt mỏi hay không thoải mái nào, nàng đều có thể lập tức dừng lại, tiếp tục làm Huyện chủ của nàng, được không?"
Trì Huỳnh không biết nên lắc đầu hay gật đầu thế nào. Nàng thật sự không ghét hắn, thậm chí... trong lòng còn rất thích.
Có lẽ chưa phải là ái mộ nam nữ, mà là sự ngưỡng mộ, tin cậy và quyến luyến đối với một người rất rất tốt.
Nàng hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí nói: "Ta... ta nguyện ý."
Yến Tuyết Thôi nhìn chằm chằm vào cánh môi hồng nhu mềm mại kia, rốt cuộc không thể kìm chế, cúi người hôn xuống.
Hơi thở ấm nóng của hai người hòa quyện, chóp mũi chạm nhau, Trì Huỳnh bỗng ngừng thở, bờ vai co lại, từ gò má đến vành tai đều đỏ bừng.
Nụ hôn của hắn rất nhẹ, sợ dọa nàng, chỉ hết sức khắc chế mà luyến lưu trên đó chốc lát, nếm qua rồi dừng.
Trì Huỳnh không thấy được, bàn tay đặt nơi sau gáy nàng của người đàn ông đã nổi đầy gân xanh.
Khi môi hắn hơi rời ra, Trì Huỳnh theo phản xạ lùi nửa bước, tim đập loạn nhịp, không dám nhìn mặt hắn nữa.
Yến Tuyết Thôi l**m môi, đợi đến khi xúc cảm mềm ướt kia tan đi hết, mới chậm rãi nói: "Qua năm mới, tam thư lục lễ sẽ được chuẩn bị đầy đủ. Của hồi môn do mẫu hậu và hoàng huynh lo liệu, cùng sính lễ giao đến tay nàng. Đợi sang năm nàng cập kê, chúng ta liền thành thân."
Trì Huỳnh không ngờ hắn đã sắp xếp chu toàn cả của hồi môn cho nàng.
Từ đây về sau, nàng sẽ hoàn toàn cắt đứt với cái gia đình khiến người ta nghẹt thở kia.
---
Đêm giao thừa, Yến Tuyết Thôi cố ý đưa nàng vào cung dự yến, ra mắt Bệ hạ, Hoàng hậu và Trang Thái hậu.
Trang Thái hậu thấy con dâu thứ hai xinh xắn ngoan ngoãn, càng nhìn càng thích, không chỉ ban cho bao lì xì dày làm tiền mừng tuổi, còn tặng nàng một bộ trâm vàng nạm bảo thạch làm lễ gặp mặt.
Hoàng hậu cũng rất yêu thích cô em dâu dịu dàng mềm mại này, tặng nàng một con ngựa hồng tông ôn thuận xinh đẹp.
Con ngựa mới bốn tuổi, bộ lông bóng mượt, không cao lớn ngạo nghễ như tuấn mã, tính tình hiền hòa, thích hợp nhất cho người mới học cưỡi.
Hoàng hậu cười nói: "Sau này cứ để Thất đệ dạy muội cưỡi ngựa. Kỵ thuật của nó ta từng thấy rồi, nó mà xưng thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất đâu, đặc biệt tuấn tú tiêu sái!"
Kiến An Đế lặng lẽ liếc nhìn người vợ đang thao thao bất tuyệt, ánh mắt hơi trầm xuống.
Yến Tuyết Thôi thì hứng thú quan sát cảnh này.
Trì Huỳnh khẽ gật đầu với Hoàng hậu.
Dù là lần đầu gặp Bệ hạ, Hoàng hậu và Thái hậu, nhưng sự ôn hòa và thiện ý của họ khiến nàng chân thực cảm nhận được hơi ấm của "gia đình".
Trước khi vào cung, nàng đã chuẩn bị sẵn một loạt lời đối đáp, lo Thái hậu hỏi về chuyện nhà họ Trì, hỏi vì sao nàng bất hòa với gia đình. Nhưng khi thật sự đến nơi, nàng mới phát hiện không ai chê bai thân phận nàng, cũng không ai soi mói lễ nghi của nàng.
Thái hậu nắm tay nàng, nói sau này đã là người một nhà; Hoàng hậu tính tình sảng khoái, mời nàng thường xuyên vào cung chơi; ngay cả Bệ hạ uy nghiêm, khi nói chuyện với nàng cũng đặc biệt ôn hòa thân thiện.
Trên đường về phủ, Yến Tuyết Thôi đưa cho nàng một chiếc hộp gấm: "Quà mừng năm mới."
Trì Huỳnh mở ra xem, bên trong là một chuỗi vòng tay bích tỷ màu đào hiếm thấy, xen kẽ mặt Phật bằng phỉ thúy, ánh sắc như nước xuân hoa đào, hồng nhuận trong suốt.
Yến Tuyết Thôi đeo vòng tay lên cổ tay nàng, sắc hồng lưu chuyển, càng tôn lên cổ tay trắng mịn như ngọc.
Khóe môi hắn cong lên: "Rất đẹp."
Trì Huỳnh đỏ mặt: "Đa tạ điện hạ."
Bên dưới vòng tay còn đặt một phong bao lì xì dày. Trì Huỳnh vội đẩy ra: "Vừa rồi Bệ hạ và mẫu hậu đều đã cho ta tiền mừng tuổi rồi, ta không cần nhiều như vậy."
Yến Tuyết Thôi cười: "Nàng còn chưa cập kê, cho tiền mừng tuổi chẳng phải chuyện đương nhiên sao? Huống chi tiền ta cho sao có thể giống của mẫu hậu?"
Trì Huỳnh nhỏ giọng nói: "Ta cũng đâu còn là trẻ con..."
Nàng đã nhiều năm không nhận được tiền mừng tuổi từ Xương Viễn Bá phu phụ. Chỉ có nương luôn lén dành dụm cho nàng. Hai mẹ con bị Ân thị khắt khe đủ điều, may mà chi tiêu không lớn, nhiều năm mới tích góp được mấy chục lượng bạc.
"Hơn nữa ta còn có bổng lộc Huyện chủ."
Số tiền ấy, nàng tiêu mấy đời cũng không hết.
"Cầm đi." Yến Tuyết Thôi véo nhẹ má nàng, "Còn một thời gian nữa mới thành thân, luôn có chỗ ta không lo tới được. Cầm số tiền này mua thêm y phục, trang sức, tuyệt đối đừng tiết kiệm cho ta, nghe rõ chưa?"
Trì Huỳnh vẫn có chút sợ hắn, lại rất nghe lời, chậm rãi gật đầu.
Yến Tuyết Thôi nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn ấy của nàng, đôi môi mím lại mềm mềm dẻo dẻo như bánh đường.
Hắn lại muốn hôn nàng.
---
Sau năm mới, Lễ Bộ và Phủ Nội Vụ liền khẩn trương chuẩn bị nạp thái, vấn danh. Sính lễ và của hồi môn rầm rộ được khiêng vào phủ Gia Ninh Huyện chủ, khiến dân kinh thành bàn tán không thôi.
Lần trước gây chấn động như vậy vẫn là khi Kiến An Đế lập hậu. Không ngờ chưa đầy một tháng, lại xuất hiện một Gia Ninh Huyện chủ, còn được chỉ hôn cho Chiêu Vương điện hạ.
Mãi đến khi người nhà họ Trì đến "thăm hỏi", mới có người nhắc tới xuất thân của Gia Ninh Huyện chủ: hóa ra là thứ nữ của Xương Viễn Bá phủ, nhờ công cứu giá mới một bước hóa phượng hoàng.
Trì Huỳnh đóng cửa không gặp. Mẹ con Ân thị cũng bị thị vệ Chiêu Vương phủ chặn ngoài cổng.
Cầu kiến mấy lần không được, Ân thị giận dữ, sai người lén tung tin đồn Trì Huỳnh bất hiếu giữa đám đông. Nhưng chưa đầy nửa ngày, mẹ con họ cùng kẻ tung tin đã bị Cẩm Y Vệ lấy tội vu khống áp giải vào Chiếu Ngục.
Mỗi người bị đánh hai mươi trượng. Thịt da tổn thương còn là chuyện nhỏ, nhưng khuê nữ chưa xuất giá đã từng vào ngục, lại còn bị đánh đòn, danh tiếng coi như hủy sạch cả đời.
Cuối tháng hai, Trang Thái hậu đích thân lo liệu lễ cập kê cho Trì Huỳnh. Sau lễ cập kê, nàng chính thức ở trong phủ Huyện chủ chờ gả, mỗi ngày theo các ma ma học lễ nghi đại hôn.
Hôm ấy, Phủ Nội Vụ đưa tới lễ phục đại hôn.
Trong chính phòng, Trì Huỳnh dưới sự hầu hạ của cung nữ và thợ thêu, đầu đội chín địch quan, mặc đại sam đỏ thẫm, khoác hà bí thêu loan phượng màu xanh. Toàn thân rực rỡ ánh sáng. Bộ địch y trang nghiêm hoa lệ ấy không những không lấn át dung mạo nàng, mà còn khiến làn da tuyết trắng, dung nhan như hoa, tư thái diễm lệ động lòng người.
Cả phòng tràn ngập tiếng trầm trồ kinh ngạc. Ngay cả Tiết di nương cũng không khỏi kinh ngạc trước dung mạo rực rỡ của con gái.
Trong ký ức, bộ y phục đẹp nhất con gái từng mặc cũng chỉ là áo váy ngày lễ tết. Khi ấy còn sợ lấn át nhị cô nương, chỉ chọn những màu nhạt không nổi bật. Không ngờ con gái khoác cẩm y hoa phục lại càng thêm đoan trang lộng lẫy, tương xứng vô cùng.
Phương Xuân cũng khen: "Huyện chủ hà váy nguyệt bí, tiên tư ngọc sắc, quả là một đôi trời sinh với Chiêu Vương điện hạ."
Trì Huỳnh bị mọi người nhìn đến đỏ bừng mặt. Dáng vẻ cúi đầu e thẹn ấy càng khiến đôi mày ánh mắt thêm phần kiều diễm, xinh đẹp không gì sánh được.
Đêm trước đại hôn, Tiết di nương đến phòng con gái, đưa cho nàng một cuốn sách bìa gấm: "Đây là Phương Xuân cô cô đưa tới. Ngày mai đại hôn, có vài chuyện nương phải dạy con biết trước."
Trì Huỳnh nghĩ lễ nghi đại hôn mình đã học xong, sao lại còn một cuốn riêng, lại đưa muộn thế này.
"Nương, sao nương không đưa cho con sớm hơn, bây giờ con mới học, còn kịp không..."
Chữ "không" còn chưa nói hết, hình vẽ nam nữ tr*n tr**ng quấn lấy nhau trong sách đã đập thẳng vào mắt nàng.
Trong đầu Trì Huỳnh như nổ "ầm" một tiếng, khí huyết xông l*n đ*nh đầu, sợ hãi vội khép sách lại.
"Nương, cái này..." Những hình ảnh tr*n tr** như vậy, lại còn bị biên thành sách?
Nàng tuy mơ hồ biết chuyện nam nữ, nhưng chưa từng dám nghĩ sâu. Dù sao đêm tân hôn tự có điện hạ làm chủ, nàng thuận theo là được, sao còn phải... học một cuốn tranh dày thế này?
Tiết di nương vỗ nhẹ mu bàn tay nàng: "Chiêu Vương điện hạ là thân vương tôn quý, con cũng phải chủ động phối hợp mới tốt. Chuyện phòng the hòa hợp thì vợ chồng mới thân mật không kẽ hở."
Trì Huỳnh đỏ mặt gật đầu. Trước mặt Tiết di nương nàng không dám lật xem, đợi người rời đi rồi mới cố nén tim đập thình thịch, lướt nhanh qua những tư thế muôn hình vạn trạng kia.
Dù điện hạ nói bắt đầu từ việc ở chung bình thường, nàng vẫn khó mà tiếp nhận việc thẳng thắn đối diện như vậy ngay lập tức. Nhưng điện hạ đối xử với nàng tốt như thế, nếu hắn muốn, nàng cũng sẽ cố gắng đáp lại, không thể khiến hắn thất vọng.
Tắt đèn rồi, Trì Huỳnh vẫn tim đập như trống. Nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh hai tiểu nhân quấn quýt triền miên, từ giường đến bên cửa sổ, thậm chí cả bàn sách, đứng, quỳ, tựa vào tường...
Nửa đêm về sáng, trong cơn mơ màng, những tiểu nhân kia dần biến thành gương mặt nàng và điện hạ.
Người đàn ông áo ngủ nửa mở, ánh mắt sâu như vực thẳm. Nàng không chịu nổi, muốn trốn, nhưng thân hình cao lớn rắn chắc kia lại vững vàng giam cầm nàng, ép sát nàng, đôi môi mỏng nóng rực m*t khắp toàn thân nàng...
Trì Huỳnh bừng tỉnh khỏi giấc mộng, mồ hôi thơm đẫm người, thân thể vẫn còn run rẩy vì dư vị trong mơ chưa tan.
Không biết đây là mộng tiên tri, hay là do xem cuốn tranh kia rồi bị ác mộng quấn thân.
Hẳn là vế sau.
Điện hạ xưa nay luôn ôn hòa lễ độ, ngay cả khi hôn nàng cũng nhẹ nhàng, sợ mạo phạm nàng, tuyệt đối sẽ không đáng sợ như trong mơ!
