Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại Lão

Chương 37



Bộ ảnh thứ hai là ảnh chụp trang phục thường ngày nên Tô Kinh Mặc thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Nhưng vì trước đó vừa chụp cảnh hồ bơi, lúc cậu kéo cà vạt của Phó Thanh Hoài để ghé sát mặt anh, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia, tim cậu vẫn không kiềm được mà đập loạn. Tô Kinh Mặc vội cụp mắt xuống, nhưng rồi cảm thấy vòng tay Phó Thanh Hoài khẽ siết eo mình, ép cậu tựa lên tường. Hơi thở của anh gần như bao trùm lấy cậu.

Không biết bao lâu, tiếng của Lâu Linh vang lên sau máy ảnh: “Xong bộ này rồi, hai người vào thay trang phục cuối cùng nhé.”

Tô Kinh Mặc lập tức tỉnh lại, đẩy nhẹ Phó Thanh Hoài, tránh ánh mắt anh, vội vã nói: “Phó tiên sinh, tôi… tôi đi thay đồ trước.”

Phó Thanh Hoài đứng yên, nhìn bóng dáng có phần hoảng loạn của Tô Kinh Mặc. Ánh mắt anh tối đi vài phần nhưng vẫn không bước theo. Anh thong thả chỉnh lại cà vạt vừa bị cậu kéo lệch, nhét vào cổ áo vest. Nhưng dù động tác bình tĩnh, nút cà vạt vẫn lăn mấy vòng, tố cáo trái tim anh chưa hề bình ổn.

“Đằng nào cũng phải thay đồ, anh còn chỉnh cà vạt làm gì?” Lâu Linh đi tới cười.

Cô nhắc thêm: “Bộ cuối là chụp ảnh mặc đồ ngủ. Có thể sẽ hơi gợi cảm một chút, nhưng anh không phản đối chứ? Đây là kế hoạch đã chốt, anh đồng ý chụp rồi thì không thể đổi ý đâu.”

Phó Thanh Hoài nghe xong chỉ đáp trầm giọng: “Tôi sẽ không đổi ý. Chụp thế nào cứ chụp như thế.”

Lâu Linh mỉm cười hài lòng.

Tô Kinh Mặc không ngờ bộ cuối cùng lại là một chiếc áo choàng tắm màu trắng tinh. Chỉ nhìn trang phục và nhớ đến những cảnh trước, cậu đã đoán được buổi chụp này chắc chắn sẽ gợi cảm. Dù hơi do dự trong phòng thay đồ, cậu vẫn phải cắn răng mặc vào.

Chiếc áo choàng chỉ dài tới gối, để lộ đôi chân dài trắng mịn. Thắt lưng buộc sát eo càng làm nổi bật vòng eo thon. Cổ áo rộng, nếu không buộc chặt sẽ lộ cả phần ngực.

Ra ngoài, cậu thấy Phó Thanh Hoài đã mặc xong một chiếc áo choàng đen dài gần tới mắt cá chân, trông càng thêm cao ráo và khí chất. Anh ngồi dựa ghế cho stylist dặm lại nhẹ nhàng, dáng vẻ ung dung còn cậu thì lúng túng như học trò.

Nghe tiếng bước chân, Phó Thanh Hoài ngẩng lên, khóe môi nhếch nhẹ: “Lại đây, tôi gần xong rồi. Cậu ngồi chỗ này cho tiện.”

Cậu lại thấy tim mình đập nhanh, theo bản năng bước đến.

Stylist nhanh chóng chỉnh cho cậu xong. Khuôn mặt Phó Thanh Hoài vốn đã đẹp, thêm lớp trang điểm nhẹ càng trở nên góc cạnh và sâu hút. Bộ áo choàng lụa đen mềm mại làm anh toát lên vẻ lười biếng mà nguy hiểm.

Tim Tô Kinh Mặc lại run lên khi nhìn anh.

Ga giường nhung đỏ trải trên chiếc giường lớn. Một người mặc áo choàng đen nửa ngồi nửa nằm, cổ áo mở để lộ ngực và lấp ló cơ bụng sáu múi. Ngồi trên người anh là một chàng trai mặc áo choàng trắng, vì tư thế mà áo choàng gần như xộc xệch đến tận hông, để lộ làn da trắng như ngọc dưới ánh đèn.

Chàng trai cụp hàng mi dài, đôi mắt ánh lên chút ẩm ướt, bàn tay bị ép đặt lên ngực người đàn ông, vòng eo cũng bị giữ chặt kéo về phía anh. Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, hơi thở như hòa lẫn vào nhau.

Tấm hình mang một sức căng khó diễn tả: một bên thuần khiết, một bên đầy h*m m**n. Đứng sau máy quay, Lâu Linh đỏ bừng mặt vì phấn khích, cô gần như chắc chắn số báo này sẽ gây bão.

Tô Kinh Mặc run nhẹ, tim đập dồn dập. Phó Thanh Hoài ôm eo cậu, gương mặt tuấn tú càng lúc càng sát. Cậu suýt nữa đẩy anh ra thì nghe giọng Lâu Linh vang lên:“Tốt rồi, bộ thứ ba xong rồi. Hai người có thể đi thay đồ.”

Cậu lập tức thở phào, đẩy tay Phó Thanh Hoài khẽ nói:“Phó… Phó tiên sinh, anh có thể buông tôi ra không?”

Vừa định rời khỏi, cậu chợt khựng lại: chiếc áo lụa mỏng manh kia khiến cậu cảm nhận rõ phản ứng cơ thể của Phó Thanh Hoài.

Anh siết nhẹ cổ tay cậu, giọng khàn xuống: “Đừng nhúc nhích.”

Anh nuốt khan mấy lần, quay sang nói với Lâu Linh:“Lâu Linh, có thể cho mọi người ra ngoài một chút không?”

Không hỏi gì thêm, Lâu Linh gật đầu, ra hiệu cho toàn bộ ê-kíp rời khỏi. Chỉ còn lại hai người.

“Phó tiên sinh, mọi người đi rồi, anh có thể buông tôi ra…” Tô Kinh Mặc chống tay lên vai anh, cố gắng đứng dậy.

Nhưng cánh tay ôm eo cậu vẫn như vòng sắt, kéo cậu sát vào ngực mình.

“Đừng nhúc nhích,” anh khàn giọng lặp lại, tay khẽ vuốt da cổ cậu, “Để tôi ôm cậu, để tôi bình tĩnh lại một chút. Được không, Kinh Mặc?”

Cuối câu, giọng anh như có móc câu, nhẹ mà gợi cảm đến mức tim cậu đập thình thịch.

Tô Kinh Mặc nín thở. Cậu biết chỉ cần mình cử động, phản ứng của anh sẽ còn rõ hơn nữa.

Không biết bao lâu, cuối cùng Phó Thanh Hoài thả lỏng. Anh khẽ nhéo cổ cậu, mỉm cười nói nhỏ: “Giờ cậu có thể đứng lên.”

“V… vâng…” Tô Kinh Mặc mặt đỏ bừng, tai nóng ran, chỉ biết nghe lời anh.

Nhưng trước khi cậu kịp đứng hẳn, cánh tay anh lại kéo cậu trở về, giọng trầm ấm bật ra bên tai: “Đợi một chút… tôi hình như quên mất một việc.”

Rồi một nụ hôn nóng rực khẽ dừng lên môi cậu.

Đứng trong phòng thay đồ, Tô Kinh Mặc nhìn mình trong gương, khuôn mặt đỏ bừng. Một lúc lâu sau cậu mới kịp phản ứng: Phó Thanh Hoài… đã hôn mình.

Tại sao anh lại làm vậy?

Cậu khẽ chạm tay lên má nóng ran, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tô Kinh Mặc thực ra đã thay đồ xong từ lâu, nhưng lúc này cậu chỉ muốn co mình như một con trai ẩn trong vỏ, không muốn mở cửa ra ngoài đối diện Phó Thanh Hoài.

Cửa phòng thay đồ vang lên ba tiếng gõ nhẹ. Giọng Phó Thanh Hoài khẽ cười vọng vào: “Kinh Mặc, cậu chưa thay xong sao?”

Tô Kinh Mặc giật thót. Một lúc lâu sau mới lấy lại giọng:“Xong… xong ngay đây.”

Dù thế nào cũng không thể trốn mãi trong phòng thay đồ. Cậu tự vỗ nhẹ vào mặt mình, hít sâu rồi mới mở cửa bước ra.

Tưởng Phó Thanh Hoài đang chờ ngay trước cửa, cậu thấp thỏm mở ra, nhưng anh lại đứng dựa ở bàn hóa trang phía xa, như đang nghe điện thoại. Chỉ có ánh mắt anh vẫn nhìn về phía cậu.

Thấy cậu bước ra, Phó Thanh Hoài nở nụ cười, rồi quay sang điện thoại: “… Con biết rồi ông nội. Con sẽ đưa cậu ấy qua gặp ông.”

Nói thêm vài câu, anh cúp máy, nhấc chân tiến lại gần. Tô Kinh Mặc nhìn anh càng lúc càng tới gần, đôi mắt hổ phách thoáng hiện vẻ hoảng loạn, vô thức lùi một bước.

Phó Thanh Hoài thấy phản ứng đó chỉ khẽ cười, rồi dừng lại, giữ khoảng cách: “Tô Kinh Mặc, ông nội nói muốn gặp cậu.”

Tô Kinh Mặc ngạc nhiên:“Vì sao… ông nội anh lại muốn gặp em?”

“Ông đã biết về chuyện của chúng ta, và cũng biết chúng ta đã đăng ký kết hôn.” Phó Thanh Hoài khẽ nhếch môi. Ban đầu anh kết hôn với Tô Kinh Mặc chỉ vì công việc, nhưng giờ đây lại thấy như món quà mà số phận trao tặng.“Một ông cụ muốn gặp nửa kia của cháu trai mình thì cũng bình thường thôi mà.”

“Nhưng… chúng ta chỉ là kết hôn theo thỏa thuận, em lấy thân phận này đến gặp ông nội anh có khi không thích hợp…”

“Từ góc độ pháp luật, cậu chính là bạn đời duy nhất của tôi. Hơn nữa xe ông nội phái tới chắc cũng đã đợi dưới lầu. Ông ấy rất mong gặp cậu, Tô Kinh Mặc. Cậu không nỡ để một ông cụ thất vọng chứ?”

Trái tim Tô Kinh Mặc lại đập mạnh. Anh ấy vừa nói những lời đó… có ý gì?

Không nhớ mình đã trả lời thế nào, đến lúc định thần lại thì cậu đã ngồi trong xe cạnh Phó Thanh Hoài.

Chiếc xe màu xám đậm chạy nửa tiếng trong thành phố, rồi rẽ lên đường núi. Một biệt thự lớn hiện ra trước mắt Tô Kinh Mặc.

Trước cổng, một ông cụ tinh thần minh mẫn đang đứng chờ. Thấy xe tới, trên mặt ông rạng rỡ hẳn, thậm chí bước vội lên vài bước như muốn đến thật nhanh.

Xe dừng lại. Ông cụ đi nhanh đến cửa xe, ghé nhìn vào trong: “Thanh Hoài, Kinh Mặc tới chưa? Mau để ta nhìn cậu ấy.”

Tô Kinh Mặc ngồi cạnh Phó Thanh Hoài, nhìn ông cụ mà bất giác khẩn trương. Cậu cảm nhận bàn tay ấm áp của Phó Thanh Hoài vỗ nhẹ lên tay mình: “Đừng lo ông nội rất hiền. Hôm nay chỉ gặp thôi, cậu cứ bình thường là được.”

Rồi anh mở cửa kính nói ra:“Ông nội, ông đứng sát quá, làm sao con mở cửa cho Kinh Mặc xuống?”

“Ôi, ta nóng ruột muốn gặp cháu dâu mà.” Ông cụ bật cười, lùi vài bước nhường chỗ.

Phó Thanh Hoài xuống xe trước. Tô Kinh Mặc do dự một lát mới bước xuống. Vừa đứng vững, tay cậu đã được một bàn tay lớn, ấm và có nếp nhăn nắm lấy:“Cậu là Kinh Mặc phải không?”

Đối diện ánh mắt đầy từ ái ấy, Tô Kinh Mặc gần như không có sức kháng cự, ngoan ngoãn nói:“Cháu chào ông nội.”

“Ôi trời, thật ngoan.” Ông cụ vui mừng, gương mặt già nua như nở hoa.

“Còn sớm mới tới bữa tối, hai đứa vào phòng khách ngồi trò chuyện với ta nhé.”

Không từ chối được, Tô Kinh Mặc đành theo ông cụ đi qua vườn vào phòng khách. Phó Thanh Hoài lặng lẽ đi sau, ánh mắt sâu thẳm đầy dịu dàng khi nhìn thấy cảnh ông nắm tay Kinh Mặc.

Trong phòng khách, ông cụ kéo Kinh Mặc ngồi xuống sofa, hỏi han nhiều điều nhưng không hề động đến chuyện riêng tư. Tô Kinh Mặc cảm nhận được sự quan tâm chân thành nên trả lời rất nghiêm túc, dần quên luôn cảm giác hồi hộp ban đầu.

Ông cụ mỉm cười, vốn chỉ định gặp mặt một lần, xem người mà cháu trai mình chọn ra sao. Không ngờ lại thấy quý mến cậu thật sự.

“Suýt nữa ta quên. Lần đầu gặp cháu, ta có chuẩn bị quà.” Ông cụ lấy từ túi ra một mặt dây chuyền ngọc phỉ thúy chạm hình hoa sen tinh xảo.

Tô Kinh Mặc lúng túng chưa kịp từ chối thì cửa phòng khách có tiếng gõ. Một người giúp việc bước vào: “Lão gia, bữa tối đã sẵn sàng.”

“Nhanh vậy sao? Thôi đi ăn nào, các cháu chắc cũng đói rồi.” Ông cụ nhét mặt dây chuyền vào tay Tô Kinh Mặc rồi đứng dậy.

Phó Thanh Hoài cũng đứng dậy. Tô Kinh Mặc chưa kịp trả quà thì đã phải theo họ vào phòng ăn, đành bỏ tạm vào túi.

Phòng ăn của biệt thự rộng lớn, bàn tròn đủ chỗ cho hơn ba mươi người đã ngồi đầy. Nghe động tĩnh ở cửa, mọi người đều quay đầu nhìn.

Một tiếng nam trầm tràn kinh ngạc vang lên: “Tô Kinh Mặc, sao cậu lại ở đây?!”

Tô Kinh Mặc nhìn theo, thấy một người đàn ông có nét giống Phó Thanh Hoài. Bên cạnh anh ta là Tô Thần đang mở to đôi mắt đen ngạc nhiên nhìn cậu.

Trong tích tắc, Tô Kinh Mặc đoán ra thân phận người đàn ông kia.

Ông Phó nhìn hai người rồi cười hỏi: “Sao thế? Tử Nghiêu, con cũng quen Kinh Mặc à? Đừng nói với ta là con cũng chưa biết Thanh Hoài đã kết hôn nhé?”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...