Đợt trò chơi thứ hai cũng kết thúc rất nhanh, tất cả khách mời đều trở về phòng khách.
Tổng đạo diễn đứng giữa phòng, nhìn mọi người đã tập hợp đông đủ rồi lên tiếng: “Hiện tại tất cả khách mời đã hoàn thành nội dung trò chơi. Theo kết quả hai vòng, phó tổng và Tiểu Tô không nghi ngờ gì là cặp đứng đầu. Hai người được quyền ưu tiên chọn phòng quyền lực. Bây giờ mời hai vị lên rút thăm lịch hẹn hò ngày mai. Sau khi rút xong, xin đừng mở tờ giấy ra, hãy đưa thẳng cho tôi. Sau đó hai người có thể đi chọn phòng mình thích.”
Khi Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài bước lên chỗ tổng đạo diễn, ống kính camera lập tức bám sát, chiếu nguyên một đoạn trực tiếp cảnh họ cùng nhau tiến lên.
Nhìn bóng hai người tay trong tay, bình luận trên màn hình tràn ngập fan CP đang “điên đảo”.
【 Vừa rồi cảnh phó tổng và Tô Tô gặp nhau ở hoa viên như hai người tâm linh tương thông, Phó tổng nhìn Tô Tô cười mà sủng nịch muốn xỉu 】
【 Phó tổng đoán trúng tay Tô Tô, Tô Tô cũng chọn đúng tranh của phó tổng. Đây chẳng phải tình yêu hai chiều sao 】
Tô Kinh Mặc không hề biết bình luận đang nói gì. Cậu rút một tờ giấy gấp vuông đưa cho tổng đạo diễn, sau đó cùng Phó Thanh Hoài đi theo một nhân viên chương trình lên lầu chọn phòng cho những ngày tiếp theo.
Nhân viên vừa dẫn đường vừa nói: “Đạo diễn đã chọn trước ba phòng trong biệt thự này để làm phòng cho khách mời, hai vị sẽ chọn trong ba phòng đó.”
Tô Kinh Mặc vừa đi vừa ngắm trang trí trong biệt thự. Cậu thích phong cách ở đây đến mức thầm nghĩ sau này nếu có nhà riêng có thể cũng sẽ trang trí giống thế này.
Nghe xong lời nhân viên, bước chân cậu khựng lại, ngẩng đầu hỏi: “Ý anh là… một cặp sẽ ở chung một phòng sao?”
“Đúng vậy.”
Được xác nhận, hơi thở của Tô Kinh Mặc như ngừng một nhịp. Đôi mắt màu hổ phách thoáng hiện vẻ kinh ngạc, đồng tử cũng co lại nhẹ…Cậu và Phó tiên sinh lại ở chung phòng nữa ư?
Trước đây vì phải chăm sóc Phó tiên sinh bị thương nên hai người từng ngủ chung giường, nhưng lúc đó cậu chỉ coi anh là một người bệnh. Còn bây giờ, quan hệ giữa hai người đã hoàn toàn khác.
Nghĩ tới chuyện sắp cùng Phó Thanh Hoài ở chung một phòng, thậm chí có thể lại ngủ cùng giường, tim Tô Kinh Mặc đập loạn không yên.
Bình luận thì như nổ tung:【 Đây là nội dung miễn phí mà chúng ta thực sự được xem sao?! 】
【 Đêm nay ánh trăng không ngủ, tôi cũng không ngủ. Tôi mở ba giao diện để hóng cho đã! 】
Nhân viên chương trình dường như cũng đoán trước phản ứng này nên bổ sung ngay: “Để đảm bảo quyền riêng tư, chương trình không lắp camera trong phòng. Hai vị cứ yên tâm.”
Vừa nói anh ta vừa dẫn họ lên hành lang tầng hai, chỉ về phía cuối: “Phòng đầu tiên bên kia chính là một trong ba phòng, mời hai vị theo tôi.”
Bình luận đồng loạt kêu gào:
【 Trời ơi chương trình, các người không chơi kiểu này chứ!!! 】
Rất nhanh, nhân viên đã đưa họ đi xem hết ba phòng. Nhưng Tô Kinh Mặc gần như không chú tâm vào việc chọn lựa. Mỗi phòng cậu nhìn thấy chỉ có một chiếc giường đôi, chăn cũng chỉ có một bộ, khiến cậu vốn đã căng thẳng nay càng khẩn trương hơn.
“Kinh Mặc, em thích phòng nào?”
Giọng của Phó Thanh Hoài vang lên bên tai kéo Tô Kinh Mặc trở lại thực tại. Vừa đối diện ánh mắt của Phó Thanh Hoài, cậu đã vội quay đi, trong mắt ánh lên nét bối rối. Cậu chẳng nhớ nổi ba căn phòng có gì khác nhau nên đành lúng túng nói: “Chọn phòng đầu tiên đi.”
“Được, vậy chúng ta ở phòng đầu tiên.”
Tô Kinh Mặc không ngờ Phó Thanh Hoài lại đồng ý ngay căn phòng cậu vừa thuận miệng chọn. Nhưng cậu cũng không tiện giải thích rằng lúc đó mình chỉ nói đại.
“Có chuyện gì sao?” Phó Thanh Hoài hỏi.
Thật ra ngay khi xem phòng đầu tiên, Phó Thanh Hoài đã nhận ra Tô Kinh Mặc hơi lơ đãng. Anh còn để ý mỗi lần vào phòng, ánh mắt cậu thường lướt về phía chiếc giường lớn. Chỉ nghĩ một chút anh đã hiểu Tô Kinh Mặc đang để tâm điều gì. Nhưng anh lại thấy dáng vẻ lúng túng đó của cậu rất đáng yêu, nên không định nói ra.
Tô Kinh Mặc vội đáp: “Không có gì… mình mang đồ lên phòng này luôn nhé.”
Sau khi hai người thu dọn xong, tổng đạo diễn thông báo cả đoàn xuống ăn tối.
Ăn xong, vì chương trình không còn lịch quay gì thêm, Tô Kinh Mặc mở TV trong phòng khách xem phim, Phó Thanh Hoài cũng ngồi cạnh xem cùng.
Kê Tử An thì bị Chu Mẫn Sâm kéo ra ngoài đi dạo biển cho tiêu cơm.
Lộ Huyên sau khi vào phòng khách liền lặng lẽ ngồi xuống gần chỗ Phó Thanh Hoài. Ánh mắt hắn len lén quan sát đồng hồ trên cổ tay Phó Thanh Hoài mẫu giới hạn, đặt riêng, giá ít nhất vài trăm triệu. Phó thị vốn là tập đoàn khổng lồ, dù hắn không hiểu tường tận cũng biết sức ảnh hưởng khủng khiếp của nó.
Nếu không nhờ tham gia show hẹn hò này, hắn vốn chẳng có cơ hội gặp người tầm cỡ như Phó Thanh Hoài.
Lộ Huyên rất muốn nói chuyện để gây ấn tượng, nhưng Trịnh Tuấn Húc đang ngồi cạnh khiến hắn không dám manh động.
Trịnh Tuấn Húc liếc qua Lộ Huyên, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng rồi lập tức giấu đi, nên camera không bắt được. Anh ta chuyển ánh nhìn về phía Tô Kinh Mặc người suốt cả buổi chiều vẫn lạnh nhạt với mình. Chính thái độ “không ăn thua” này càng k*ch th*ch Trịnh Tuấn Húc, khiến anh ta muốn kéo Tô Kinh Mặc về phía mình hơn nữa.
…
Tô Kinh Mặc nhìn TV nhưng đầu óc lại bay chỗ khác. Cậu cứ nghĩ tới chuyện tối nay phải ngủ chung giường với Phó Thanh Hoài mà lòng cứ thấp thỏm.
Thời gian trôi nhanh, mới đó đã chín giờ tối.
“Đã đến giờ phát sóng kết thúc. Để chuẩn bị cho lịch trình ngày mai, xin các khách mời về phòng nghỉ sớm,” tổng đạo diễn nhắc.
Phó Thanh Hoài quay sang: “Giờ về phòng được rồi chứ?”
Tô Kinh Mặc gật đầu, tắt TV cùng Phó Thanh Hoài đi lên lầu hai. Lần đầu tiên trong đời cậu thấy tiếc khi phải tắt TV như vậy.
Phó Thanh Hoài nhìn Tô Kinh Mặc căng như dây đàn mà chỉ cười nhẹ. Anh thong thả khóa cửa phòng rồi quay lại hỏi: “Em có muốn tắm trước không?”
Tô Kinh Mặc vừa bước vào phòng, lưng đã căng cứng. Nghĩ đi tắm trước có thể giúp mình bình tĩnh hơn, cậu gật đầu, lấy quần áo rồi chui vào phòng tắm.
