Trong tiếng nhạc du dương thư giãn, Tô Kinh Mặc hài lòng đặt đôi đũa xuống.
Dù nhà hàng này nằm trên đỉnh núi, mất hơn một giờ mới lên tới, nhưng đồ ăn ở đây thực sự đáng giá. Cậu thậm chí còn nghĩ, nếu có dịp sẽ quay lại lần nữa.
Phó Thanh Hoài nhìn qua phần thức ăn trước mặt Tô Kinh Mặc, thấy cậu đã buông đũa mới lặng lẽ đặt bộ dao nĩa của mình xuống, như thể vẫn chờ cậu ăn xong mới thôi.
“Có vẻ hai vị khách quý đã dùng xong bữa tối?” Nhân viên chương trình thấy cả hai đã dừng tay mới lên tiếng. “Nếu không có vấn đề gì, chúng ta có thể chuẩn bị xuống núi.”
Tô Kinh Mặc vốn nghĩ ban tổ chức sẽ đưa họ xuống núi bằng xe như lúc đi lên. Không ngờ nhân viên dẫn hai người đi ra cửa sau của nhà hàng.
Cách đó không xa là một vách đá, trên vách dựng một trạm cáp treo nhỏ.
Bầu trời giờ đã tối hẳn, ánh đèn vàng ấm áp từ trạm cáp treo tỏa ra, trở thành nguồn sáng duy nhất, khiến nơi đây trông như một góc cổ tích.
“Đặc sắc của nhà hàng này,” nhân viên giải thích, “là sau khi ăn xong, khách có thể ngồi cáp treo xuống núi. Một cabin chỉ ngồi được hai người, mời hai vị khách quý đi trước, tôi và nhiếp ảnh gia sẽ đi sau.”
Nhân viên phục vụ kiểm tra vé rồi mở cửa cabin.
Tô Kinh Mặc hơi cúi người bước vào cabin nhỏ hẹp, Phó Thanh Hoài theo sau ngồi xuống phía đối diện. Khi hai người ổn định chỗ ngồi, cửa cabin đóng lại.
Chiếc cáp treo nhỏ theo dây cáp lặng lẽ trượt xuống núi. Máy bay không người lái cũng bám sát, thỉnh thoảng vòng quanh cabin để khán giả livestream có thể thấy rõ cảnh bên trong.
Không gian cabin quá nhỏ; dù ngồi đối diện, đầu gối hai người vẫn thỉnh thoảng chạm vào nhau khi cabin khẽ lắc. Trong khoảng không hẹp ấy, họ nghe rõ cả tiếng thở nhẹ của nhau, những lần vô tình chạm tay càng khiến không khí thêm lửng lơ như rượu vang đỏ, say mà ấm.
Tô Kinh Mặc thấy tim mình đập nhanh. Lúc này, cậu chợt nhớ trong túi quần còn có món quà chưa kịp đưa cho Phó Thanh Hoài.
Cậu thò tay vào túi, lấy ra một con cá heo nhựa nhỏ đã ấm lên vì nhiệt cơ thể. Khi còn nhỏ, mỗi lần được đưa đi vườn bách thú, cậu đều được mua cho món đồ chơi tương tự. Cậu biết giờ Phó Thanh Hoài đã là người nắm quyền Phó thị, hẳn không cần những thứ trẻ con này, nhưng cậu vẫn muốn tặng anh bù đắp cho tuổi thơ thiếu thốn của anh, từng chút một.
“Phó tiên sinh, em có món này muốn tặng anh.”
Phó Thanh Hoài nhìn cậu thanh niên đối diện, thấy cậu khẽ mở tay ra, trong lòng bàn tay là một con cá heo xanh mũm mĩm bé xíu.
【 Aaaa, Tô Tô nhân lúc phó tổng thay đồ đã đi mua cá heo này tặng rồi 】
【 Gào thét, đáng yêu quá 】
Tô Kinh Mặc nhìn ánh mắt của Phó Thanh Hoài, hai tai đỏ lên: “Hồi nhỏ, mỗi lần đi vườn bách thú xong người nhà đều mua cho em một món như vậy, nên em cũng muốn tặng anh.”
Thấy anh vẫn im lặng, cậu bối rối, ngón tay khẽ co lại có lẽ mình tự tin quá, anh không thích món quà trẻ con này thì sao?
“Nếu anh không thích thì thôi vậy…” Cậu khẽ ho, mắt lảng đi, định rụt tay về.
Nhưng ngay giây sau, bàn tay cậu bị giữ lại.
“Anh chưa hề nói là không thích.” Phó Thanh Hoài cúi mắt nhìn chăm chú con cá heo nhỏ bé trong tay cậu.
Vốn những món như vậy anh chẳng mấy khi để ý, nhưng lúc này, trong tay Tô Kinh Mặc, nó lại trở thành món quà quý giá nhất thế giới. Anh cảm nhận được tình cảm chân thành của cậu qua món quà này.
Anh nhìn Tô Kinh Mặc với ánh mắt dịu dàng: “Anh rất thích. Kinh Mặc, em có thể giúp anh gắn nó lên điện thoại không?”
Nghe anh nói vậy, lồng ngực Tô Kinh Mặc như tràn đầy thứ gì đó dâng lên. Tai cậu nóng bừng nhưng vẫn gật đầu: “Dạ.”
Cậu ngoan ngoãn ngồi sát bên cạnh Phó Thanh Hoài, cabin nhỏ chỉ vừa đủ cho hai người, nửa người họ gần như chạm hẳn vào nhau. Tô Kinh Mặc cảm nhận rõ hơi ấm từ anh truyền sang.
【 Tô Tô sao lại ngồi sát bên phó tổng thế kia 】
【 Không thể không nói phó tổng nhìn bề ngoài nghiêm túc nhưng tâm tư nhiều thật 】
Tô Kinh Mặc cầm sợi dây trang trí, nhận điện thoại từ tay Phó Thanh Hoài rồi cẩn thận luồn dây qua lỗ bên mép điện thoại, treo con cá heo xanh lên.
Trong khi đó, Phó Thanh Hoài rũ mắt nhìn từng động tác của cậu. Ánh đèn vàng trong cabin ôm trọn hai người.
Máy bay không người lái lúc này bay xa ra một chút. Khán giả còn chưa kịp phản đối thì đã bị khung cảnh bên ngoài hút hồn.
Bầu trời đêm đen như lụa, đầy sao lấp lánh. Dưới cabin là dòng sông lặng chảy, phản chiếu ánh sao như ngân hà rơi xuống nước. Xa xa là thành phố sáng đèn như biển sao nhân gian. Cabin nhỏ như viên ngọc sáng treo lơ lửng giữa hai dải ngân hà ấy.
Tô Kinh Mặc treo xong, đưa điện thoại lại cho anh: “Phó tiên sinh, em treo xong rồi.” Khi đưa, ngón tay cậu khẽ chạm vào ngón tay ấm áp của anh. Tim cậu như rung lên.
Đúng lúc đó, dưới chân núi pháo hoa được bắn lên. Tô Kinh Mặc vội nhìn ra ngoài, mắt ánh lên theo từng chùm sáng nổ tung trên trời, không dám quay sang nhìn anh mà nói:“Phó tiên sinh, anh nhìn kìa, họ đang bắn pháo hoa.”
Phó Thanh Hoài không nhìn ra ngoài, chỉ nhìn cậu với nụ cười nhạt: “Hôm nay anh thật sự rất vui. Cảm ơn em, Kinh Mặc.” Anh khép tay lại, ôm trọn món quà nhỏ, “Cả món quà này nữa, anh sẽ trân trọng.”
Giọng nói trầm thấp, dễ nghe của người đàn ông vang lên trong không gian nhỏ hẹp của cabin cáp treo, từng chữ chậm rãi trượt vào tai Tô Kinh Mặc.
Khoảng cách quá gần khiến cậu cảm nhận rõ hơi thở của Phó Thanh Hoài khẽ dừng trên vành tai mình, mang theo một luồng hơi ấm.
Tô Kinh Mặc không kìm được, rời mắt khỏi màn pháo hoa bên ngoài để nhìn sang Phó Thanh Hoài đang ngồi cạnh.
Rồi cậu nhìn thấy, trong đôi mắt sâu thẳm của anh, phản chiếu đầy sắc pháo hoa rực rỡ.
Những chùm pháo hoa lộng lẫy được thu nhỏ lại trong mắt Phó Thanh Hoài thành từng vệt sáng bảy màu, đẹp không kém gì ngoài kia. Nhưng với Tô Kinh Mặc, pháo hoa trong mắt anh còn đẹp hơn cả ngoài trời.
Gương mặt tuấn tú, tự tin của Phó Thanh Hoài lúc sáng lúc tối theo ánh pháo hoa ngoài xa, ánh mắt anh nhìn cậu thì dịu dàng và lưu luyến. Ngực Tô Kinh Mặc dâng trào cảm xúc mãnh liệt, cậu khẽ nhắm mắt lại, nghe rõ tiếng tim mình đập trong tai, rồi nghiêng người về phía Phó Thanh Hoài.
Phó Thanh Hoài nhìn cậu thanh niên đang dựa sát vào mình, ánh mắt hơi tối lại. Ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên mặt đồng hồ bên tay trái, rồi ôm lấy cậu, cúi đầu xuống hôn lên bờ môi đang hé mở kia.
Ngoài cabin cáp treo, qua ống kính máy bay không người lái, khán giả livestream đang nín thở chờ khoảnh khắc Tô Kinh Mặc hôn Phó Thanh Hoài.
Nhưng ngay khi mọi người đang háo hức, màn hình livestream đột ngột tối đen.
Cả phòng bình luận tràn ngập dấu hỏi: 【?????】
【 Gì thế này, tổ chương trình còn có thể “dằn” chúng tôi hơn nữa không?! 】
Nhưng mặc cho người xem phẫn nộ hay ầm ĩ phản đối dưới bài đăng Weibo của “Hương vị tình yêu”, tổ chương trình vẫn im thin thít như không nghe thấy. Suốt đêm hôm đó, phòng livestream của Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài cũng không sáng trở lại.
