Sinh nhật của Nhậm Đàn Chu là vào mùa hè, tuần đầu tiên của tháng bảy.
Sinh nhật ngày một đến gần, mỗi ngày Quý Ngưỡng Chân đều phải rút ra mười phút để suy nghĩ xem năm nay tặng quà gì cho anh.
Năm ngoái không tặng, năm kia cũng không tặng.
Cũng có thể đã nhặt bừa thứ gì đó tặng rồi, nhưng Quý Ngưỡng Chân không nhớ.
Năm nay đương nhiên không thể cũng như thế, cậu cần tặng món gì đó cho đàng hoàng mới được.
Quẹt thẻ của Nhậm Đàn Chu để mua quà cho anh, nghe không ổn lắm.
Nhưng với số tiền lương ít ỏi của mình, Quý Ngưỡng Chân thật sự không nghĩ ra nên mua thứ gì cho xứng với địa vị của anh.
Một tuần trước sinh nhật, Quý Ngưỡng Chân tan làm hẹn Nhậm Đàn Chu đi xem một bộ phim điện ảnh mới ra rạp, diễn viên chính là Chương Ngâm, nghe nói đạt hiệu quả khá tốt, được đánh giá cao.
Bộ phim làm theo đề tài hiện thực, khán giả trong rạp có không ít người cảm động đến rơi lệ, nhưng thi thoảng Quý Ngưỡng Chân nhìn khuôn mặt của Chương Ngâm đều sẽ hơi không được nhập tâm. Tuy gần nửa năm nay danh tiếng của Chương Ngâm nghịch chuyển, nhưng đánh giá về khoản diễn xuất vẫn khá là bình bình.
Bộ phim kết thúc, Nhậm Đàn Chu thuận miệng nhắc chuyện mấy ngày trước từng gặp Chương Ngâm, Quý Ngưỡng Chân hỏi kỹ mới biết Chương Ngâm lôi kéo anh đầu tư vào bộ phim mới của mình, vì người trong ngành không quá đề cao nên mới tìm đến Nhậm Đàn Chu.
Số tiền đầu tư không nhỏ, Nhậm Đàn Chu lại không có điều kiện gì khác, chỉ muốn đưa một người vào đoàn phim.
"Anh bắt đầu tiếp xúc với giới làm phim từ bao giờ thế?" Quý Ngưỡng Chân lập tức tỏ ra hứng thú, "Tập đoàn mở công ty giải trí hả, thuận tiện nhét diễn viên nhà mình vào?"
Tập đoàn đúng là có công ty quan liên quan đến ngành giải trí, có chuyên gia phụ trách.
"Em biết đấy, Văn Tương."
"Cậu ta?" Mấy ngày trước Quý Ngưỡng chân mới gọi cho Văn Tương, nhưng không nghe cậu ta nhắc gì đến chuyện này, "Sao cậu ta không nói với em! Hai người chẳng có ai nói với em cả!"
Nhậm Đàn Chu vốn tưởng Văn Tương sẽ nói với Quý Ngưỡng Chân, mà Văn Tương cũng nghĩ như vậy.
Quý Ngưỡng Chân có cảm giác chỉ có mình là chẳng biết gì, thở phì phì đánh Nhậm Đàn Chu một cái, "Cậu ta có biết diễn không, cũng chỉ có cái mã ngoài xinh đẹp, còn không được học hành ra hồn, anh đây là làm liều... Giới giải trí loạn như thế, cậu ta đi vào đó khác gì cho người ta ăn sạch?"
Nhậm Đàn Chu bình tĩnh giải thích với cậu, đây là quyết định của chính Văn Tương, đã học qua một khoá biểu diễn, kết quả cũng không tồi.
"Trước đây lúc có bên tìm kiếm tài năng đến gặp em, anh còn hỏi em có xoá được lịch sử đen tối sau khi ra mắt không, bây giờ thì hay rồi, anh chạy đi làm ông chủ luôn." Quý Ngưỡng Chân rất muốn trợn mắt trắng, "Không thèm nói chuyện với anh nữa, về nhà."
Đang yên đang lành tự nhiên lại chọc cho Quý Ngưỡng Chân nổi giận, Nhậm Đàn Chu đi chậm đằng sau được hai bước thì đuổi theo, giữ lấy cánh tay cậu, nhẹ nhàng nói: "Dù anh không nói thế thì em cũng không có hứng thú đi quay phim mà đúng không?"
"Em có dậy được lúc bốn năm giờ sáng để quay phim không? Giờ này mà có ai đi đánh thức em, chắc em nổi khùng luôn ấy chứ."
Thêm nữa, với cái tính của Quý Ngưỡng Chân, đạo diễn nào dám mở miệng mắng cậu chứ? Không khéo có khi còn làm cậu đem con bỏ chợ rồi chạy mất.
Ngành này là giấc mộng đẹp của rất nhiều người, nhưng Quý Ngưỡng Chân không cần phải lăn lộn trong đó.
Nhậm Đàn Chu mới chỉ nói ra một điều, Quý Ngưỡng Chân đã không chấp nhận nổi.
"Bốn năm giờ? Thế thì anh chém em đi cho rồi." Quý Ngưỡng Chân không muốn tay trong tay với anh, lặng lẽ nhéo anh một cái, "Dậy sớm vậy làm gì chứ?"
Nói về khả năng chịu cực khổ, Văn Tương có đầy đủ tư cách.
Quý Ngưỡng Chân sầu não một đường, trong lòng thầm nghĩ hay là năm nay không tặng quà sinh nhật cho Nhậm Đàn Chu nữa, anh có tiền như thế, nhấc tay một cái là dễ dàng làm được chuyện cả đời này cậu không làm nổi, anh chẳng thiếu cái gì, càng không có thú vui gì.
Tặng quà cho một người như thế thật sự quá khó rồi.
Quý Ngưỡng Chân rầu rĩ không vui lên giường đi ngủ, còn tha cả cái chăn đi mất.
Nhậm Đàn Chu lôi hai cái không xi nhê gì, tưởng cậu vẫn giận vì chuyện lúc tối, bèn nhích tới ôm lấy cả cậu cả chăn, "Giận thành như vậy, liệu có ngủ được không đây?"
Quý Ngưỡng Chân đang tập trung suy nghĩ, lúc phản ứng lại mới nhận ra mình như một con nhộng không thể động đậy, cậu vùng vẫy giải thoát được cho một cánh tay để đẩy Nhậm Đàn Chu ra, "Ai giận chứ, em đang suy nghĩ một vấn đề hệ trọng, đừng làm phiền em..."
"Vấn đề gì phiền phức lắm hả, anh thấy em mấy ngày không cười rồi." Nhậm Đàn Chu đương nhiên đã cảm giác được, nghiêm mặt hỏi, "Chuyện công việc? Gặp phải phiền phức?"
Quý Ngưỡng Chân sợ mình không nói ra thì anh sẽ không buông tha, bèn nói bừa một cái, làm như nghe anh giảng giải mấy câu, sau đó vờ như bừng tỉnh đại ngộ, coi như đã giải quyết xong.
Ba ngày trước sinh nhật, đầu óc Quý Ngưỡng Chân vẫn tắc tịt, tan làm cũng không vội về nhà, một mình đi dạo trong trung tâm thương mại, chọn mãi không được thứ gì phù hợp, cuối cùng ôm một cái cà vạt về nhà.
Cà vạt mà cũng đắt kinh, trước đây sao cậu lại không nhận ra chứ.
Lúc thanh toán Quý Ngưỡng Chân cực kỳ đau lòng, do dự mất nửa phút giữa quay người bỏ đi với trả tiền, cuối cùng vẫn chìa tấm thẻ của mình ra.
Về đến nhà, cậu vội vào nhà vệ sinh nên đặt chiếc túi ở ngay trước gương trong phòng thay đồ. Chờ cậu đi ra, Nhậm Đàn Chu đã đang cầm chiếc cà vạt kia ngắm nghía.
Quý Ngưỡng Chân choáng váng, suýt thì la lên, "Anh, tối nay anh phải dự tiệc mà? Sao mới mười giờ đã về rồi!"
Nhậm Đàn Chu cũng bị cậu làm cho giật mình, động tác trong tay dừng lại, "Thay đổi giữa chừng, sao thế?"
"Không..." Quý Ngưỡng Chân khóc không ra nước mắt.
Quà sinh nhật đương nhiên là phải tặng vào ngày sinh nhật rồi, cứ thế mà mở ra, đúng là chẳng có tính nghi thức nào cả.
Nhậm Đàn Chu thả chiếc cà vạt kia về hộp, "Hôm nay em đi mua sắm?"
Hiện tại Quý Ngưỡng Chân đi làm cũng cần mặc quần áo vest, nhưng cậu rất ít khi đeo cà vạt, nếu công ty không yêu cầu thì cậu chỉ ném trong túi, cần mới lôi ra.
"Chỉ mua một cái cà vạt?"
"Cà vạt này đắt lắm đó." Quý Ngưỡng Chân cất đồ vào tủ, "Em định tháng sau sẽ dùng vào dịp khen thưởng của công ty, anh đừng có động linh tinh."
Nhậm Đàn Chu có rất nhiều cà vạt màu lam khói như thế này, anh không hiểu sao Quý Ngưỡng Chân phải nâng niu nó như thế, "Thấy em đặt trên đất nên anh nhặt lên thôi, không phải cố tình động vào đâu."
Quý Ngưỡng Chân nghĩ, giờ thì hay rồi, quà này không tặng được nữa.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân không buồn chuyện quà nữa, mà bất kể cậu nói vớ vẩn gì, chỉ cần giọng điệu hơi kém là Nhậm Đàn Chu sẽ nghiêm túc mà giải thích với cậu, giống như đã xảy ra chuyện nghiêm trọng gì vậy.
Quý Ngưỡng Chân điều chỉnh lại tâm trạng của bản thân, ngẩng đầu nhìn Nhậm Đàn Chu cũng đang nặng nề nhìn mình, cậu hé miệng, "Được rồi, không trách anh... Thật ra cái đó vốn để tặng cho anh, em định giấu đi trước, ai ngờ nay anh lại về sớm thế, em chỉ hơi giận vì anh làm hỏng kế hoạch của em thôi."
Cậu không nên quên mất món quà này ban đầu vốn là để khiến cho Nhậm Đàn Chu vui vẻ.
"Tặng anh?" Nhậm Đàn Chu thoáng sửng sốt, dáng vẻ vui mừng ngoài mong đợi hiện rõ trên mặt, "Bảo sao anh vừa nhìn đã rất thích rồi, cảm ơn em, Chân Chân."
Quý Ngưỡng Chân bĩu môi, "Không cần cảm ơn đâu, anh thích là tốt rồi."
Ngày sinh nhật, không cần Quý Ngưỡng Chân phải lo lắng, Nhậm Đàn Chu ra tay hào phóng bao cả một nhà hàng hạng sang, ánh nến lay động và tiếng nhạc du dương làm toát lên không khí lãng mạn.
Quý Ngưỡng Chân nhấp một ngụm rượu vang, hai tai đỏ ửng, ánh nến chập chờn trong mắt cậu, men say bắt đầu phát tác, cậu nhấc ly lên, "Nhậm Đàn Chu, sinh nhật vui vẻ..."
"Mà nè, anh có thể nói cho em biết anh vừa ước cái gì không?"
Nhậm Đàn Chu cầm ly nhẹ nhàng cụng ly với cậu, "Nói ra mất linh."
"Không đúng không đúng!"
Quý Ngưỡng Chân ồn ào, "Anh có ngốc không hả, lẽ nào anh tin Thượng Đế sẽ giúp anh thực hiện nguyện vọng thật à... Anh bao nhiêu tuổi rồi, ngốc chết đi được, anh phải nói ra với mọi người thì điều ước mới thành hiện thực được chứ."
Nhậm Đàn Chu: "... Em uống say rồi, Chân Chân."
Thư ký Chu đưa hai người đến cổng khu rồi rời đi.
Quý Ngưỡng Chân cũng không đến mức say bí tỉ, cậu ôm cánh tay Nhậm Đàn Chu đi một bước lại lùi hai bước, làm nũng nói còn sớm mà, muốn ra vườn hoa chơi với chó mèo.
Nhậm Đàn Chu không từ chối, hai người chậm rãi đi về phía cổng vào vườn hoa, nhìn thấy một nhóm người đang vây quanh chỗ cổng vòm bằng hoa tươi.
"Trời nóng quá, chắc là bị nhiễm bệnh, chết hết cả ổ, không còn con nào sống."
"Khu mình sao lại có cả chó hoang nhỉ? Mau đi bảo bên quản lý đến dọn dẹp, để trẻ con tiếp xúc phải thì nguy hiểm."
Quý Ngưỡng Chân cũng chen vào xem, chân cổng vòm có mấy con chó nhỏ màu vàng đất nằm sát vào nhau, nhìn như mới sinh được mấy ngày thôi, nhỏ đến là đáng thương.
Người xung quanh dùng cành cây lật từng con một kiểm tra, vốn tưởng không có con nào may mắn còn sống sót, nhưng Quý Ngưỡng Chân lại cảm giác như có một con vừa động chân sau một cái.
Quý Ngưỡng Chân kéo kéo tay áo Nhậm Đàn Chu, nhỏ giọng nói: "Nhậm Đàn Chu, anh nhìn thấy không, con bên phải kia vừa động..."
Nhậm Đàn Chu không thấy, người bên phụ trách vội vàng chạy tới bắt tay vào xử lý, người vây xem cũng dần tản ra.
Một người mặc đồng phục dọn vệ sinh cầm chiếc túi đen nhặt từng con chó nhỏ vào, lúc nhặt con cuối cùng lên, chú chó nhỏ bỗng giãy dụa một cách yếu ớt.
"Chờ đã!" Quý Ngưỡng Chân gọi người kia lại, "Nó còn sống mà, anh đưa cho tôi đi, tôi mang nó đến bệnh viện thú y."
Cậu cũng đã nói vậy rồi, nhân viên bèn tìm một cái túi sạch, để cậu có thể mang cún con đi mà không bị bẩn tay.
Thư ký Chu đi rồi quay lại, lái xe đến một bệnh viện thú y gần đó.
Cún con được làm kiểm tra toàn diện, may mắn là không có vấn đề gì lớn, bác sĩ khử trùng làm sạch người nó, lại dùng ống tiêm bơm cho nó ít sữa, lúc giao vào tay Quý Ngưỡng Chân, cún con đã có sức sống hơn.
Men say trong người Quý Ngưỡng Chân còn chưa tan đi hết, biết cún con khoẻ mạnh thì cực kỳ vui vẻ, nâng cún con trong tay, nghiêm túc nói: "Em không bị bệnh đâu, chú bác sĩ nói em chỉ cần ngoan ngoãn uống sữa là được, em đúng là bé con may mắn!"
Ở đây bán cả sữa, đồ chơi và những thứ đồ linh tinh cho cún con, nhân viên quầy giới thiệu cho Quý Ngưỡng Chân vài mẫu ổ cho cún con, có loại bằng vải nhung, có cả loại hình quả dứa như trong phim hoạt hình.
Cún con nằm trong lòng bàn tay Quý Ngưỡng Chân l**m tới l**m lui, Quý Ngưỡng Chân ngước đôi mắt lấp lánh về phía Nhậm Đàn Chu, "Không đắt, mua một cái nha..."
Nhậm Đàn Chu hỏi cậu bằng giọng điệu không nhìn ra hàm ý bên trong: "Em muốn nuôi nó?"
Quý Ngưỡng Chân gật đầu như giã tỏi, "Muốn!"
Mười phút sau, Quý Ngưỡng Chân ôm cún con ngồi vào xe.
Thư ký Chu và ông chủ Alpha của mình thì mỗi người xách hai túi lớn, đều là đồ ăn vật dụng và đồ chơi cho cún con, may là cốp sau xe của bọn họ đủ rộng.
Trên đường lớn xe cộ đông đúc, xe của bọn họ cũng chạy băng băng.
Nhậm Đàn Chu có hơi thất thần, điều ước trong ngày sinh nhật hôm nay của anh vậy mà cứ thể thành hiện thực rồi.
Mọi thứ đều quá không chân thật...
Tuy rằng về mặt chữ thì khác biệt khá lớn, nhưng ý nghĩa lại giống nhau.
Tấm lòng của Quý Ngưỡng Chân là đắt đỏ nhất, là vô giá, không cần biết là cà vạt hay là thứ gì khác, chỉ cần do cậu tặng thì anh đều thích.
Nhưng so sánh với những món quà kia, Quý Ngưỡng Chân muốn cùng anh nuôi chú cún con đáng thương này mới là món quà sinh nhật quý báu nhất với anh.
--- Toàn văn hoàn ---
--- Lời tác giả ---
Cảm ơn các cục cưng đã theo dõi truyện đến đây!
Còn chưa biết viết cảm nghĩ cuối truyện thế nào, chắc là sẽ có mấy cái ngoại truyện...
***
88: Bả nói vậy chứ truyện hoàn từ tháng 4 rồi giờ vẫn không thấy cái ngoại truyện nào nên chắc là hổng có rùi, thôi thì mình tạm biệt nhau tại đây ha kkk~
Bộ này không có nhiều người đọc, phần giữa cũng có khá nhiều đoạn (có thể là vì tác giả còn non tay) Bát không được ưng ý cho lắm, cảm thấy hơi trẻ trâu, tuy đã len lén sửa một xíu nhưng cũng không thể sửa hẳn cái cốt được, mà thôi kệ đi, đoạn cuối này của tác giả Bát lại khá ưng ý, chắc vẫn tốt hơn là mấy chương đầu ưng mà nửa cuối truyện thì suy sụp như bộ nào đó huhu (cái tội đọc chục chương đầu đã đào nó vậy :3)
Dù sao cũng cám ơn những ai đã đọc truyện tới đây, cám ơn những tình yêu luôn thả tim thả like cho Bát ở mỗi chương, động lực để Bát lấp hố bộ này hoàn toàn là nhờ vào tương tác của mọi người í, yêu nhìu nhìu (˶^ з^˶)♡
