Nhậm Đàn Chu từ trong nhà tắm đi ra, tấm rèm bị gió lớn cuốn lên, đồ chặn giấy đặt ở mép bàn không biết rơi từ khi nào, giấy tờ rơi vãi trên mặt đất, Quý Ngưỡng Chân ngồi thần thờ ở giữa.
Cậu cúi đầu, tay cầm một tờ giấy, vệt nước in trên một góc trắng hiện lên rõ ràng.
Nhậm Đàn Chu bỗng căng thẳng, sải bước đến bên cạnh rút tờ giấy trong tay cậu, vo thành một cục rồi ném vào thúc rác bên chân.
Nội dung trong tập hồ sơ này có phần sớm nhất là từ đầu năm, nhưng vị giáo sư khi đó liên lạc với anh còn chưa được Tề Minh mời về nước làm việc, Quý Ngưỡng Chân dễ dàng lên tưởng đến thời điểm đó là khi kỳ mẫn cảm của Nhậm Đàn Chu bắt đầu có dấu hiệu rối loạn, mà từ tận lúc đó anh đã có tính toán như vậy rồi.
Nếu vẫn luôn trù tính cho cậu đổi tuyến thể, thì vì sao mấy tuần trước lại chịu chủ động sắp xếp trị liệu phân hoá cho cậu?
Đối với Nhậm Đàn Chu mà nói không phải là làm điều thừa sao.
Hốc mắt Quý Ngưỡng Chân đau xót, cậu không thể không nghi ngờ phương pháp trị liệu phân hoá mà mình đang tiếp nhận rốt cuộc có hiệu quả gì không. Cho cậu hy vọng giả dối, sắp đặt một con đường chắc chắn dẫn đến thất bại, cuối cùng chỉ có thể chấp nhận một kết cục đã được bày bố sẵn.
Tinh vi đến mức khó ai có thể tưởng tượng ra.
"Mặt đất lạnh, em đứng lên trước đã."
Nhậm Đàn Chu ngồi xổm xuống trước mặt Quý Ngưỡng Chân, bàn tay ướt nước nắm lấy khuỷu tay cậu muốn nâng cậu đứng dậy, nhưng Quý Ngưỡng Chân lại dùng sức đẩy anh ra, tự mình bám lấy chân bàn đứng lên.
Nhậm Đàn Chu không biết cậu đã đọc được bao nhiêu, đã nghĩ được đến đâu, lời giải thích nghẹn trong cổ họng, cuối cùng chỉ có thể lặng im nhìn cậu.
Dù Quý Ngưỡng Chân đã bị giam một thời gian dài, nhưng cậu cũng không thật sự trở mặt với Nhậm Đàn Chu, nhưng nếu đổi thành chuyện tuyến thể, hậu quả thật sự không dám nói chắc.
"Vì sao trên bàn anh lại có tài liệu liên quan đến chuyện đổi tuyến thể?"
Rốt cuộc là có mưu đồ gì?
Thông tin trên mấy tờ giấy mà Quý Ngưỡng Chân vừa nắm chặt không quá rõ ràng, câu hỏi của cậu đưa ra cũng không quá cặn kẽ, Nhậm Đàn Chu nghe xong không khỏi thở ra một hơi, trả lời đây là hạng mục hợp tác có liên quan giữa công ty và Tế Minh, đang làm vài điều tra có liên quan.
Nếu Quý Ngưỡng Chân hỏi anh, nếu chỉ là chuyện công việc thì sao vừa rồi phải ném tờ giấy kia vào thùng rác, anh hẳn sẽ không biết phải giải thích thế nào.
May mắn là Quý Ngưỡng Chân không hỏi gì nữa, nhấc chân vòng qua đám giấy tờ bừa bãi trên đất, về phòng tắm rửa.
Nhậm Đàn Chu đành thu dọn lại đống giấy tờ, ngồi trầm ngâm trước bàn hai mươi phút phân tích tình hình. Với tính cách của Quý Ngưỡng Chân, nếu thật sự phát hiện ra gì đó thì hẳn là cậu sẽ không bình tĩnh được như vậy. Xem ra cùng lắm chỉ là nghi ngờ, nhưng chỉ là nghi ngờ mà thôi.
Thay đổi tuyến thể là một dạng phẫu thuật có chỉ số rủi ro rất thấp, chỉ cần tìm được tuyến thể thích hợp, muốn từ Beta trở thành Omega là chuyện cực kỳ dễ dàng, ở chợ đêm có rất nhiều Omega cần tiền treo biển bán tuyến thể của chính mình, chẳng qua 90% đều là những Omega cấp thấp.
Omega cấp cao sẽ không dùng cách này để kiếm tiền.
Huống hồ mua bán tuyến thể là chuyện phạm pháp.
Tầng lớp của bọn họ nếu muốn thật ra vẫn có cách, nhưng đối với Nhậm Đàn Chu mà nói, chỗ khó duy nhất ở đây là Quý Ngưỡng Chân nhất định sẽ không đồng ý.
Chẳng mấy chốc đã đến mười giờ.
Quý Ngưỡng Chân dù có lề mề đến mấy cũng không bao giờ tắm rửa quá nửa tiếng.
Nhậm Đàn Chu tuy trên mặt vẫn là biểu tình bình tĩnh, nhưng trong lòng đã lo lắng không yên, ngay khi anh định đi gõ cửa phòng Quý Ngưỡng Chân thì cậu đã tự bưng một cốc sữa nóng quay lại.
Cậu đưa cốc sữa nóng kia cho Nhậm Đàn Chu, như không có chuyện gì hỏi: "Sao anh vẫn còn làm việc thế, không phải đã bảo đi ngủ sớm rồi à?"
Nhậm Đàn Chu không có thói quen uống sữa trước khi ngủ, Quý Ngưỡng Chân cũng chỉ khách sáo với anh, vốn không phải cho anh thật, thấy anh ngồi im không nhúc nhích, bèn tự mình bưng cốc uống cạn, sau đó đi vào nhà vệ sinh súc miệng.
Thật ra giờ này đi ngủ vẫn có hơi sớm, nhưng hai người ai cũng không định trì hoãn, đều tự tắt đèn hai bên đầu giường của mình.
Chiếc gối chặn ở giữa không biết đã bị ném đi đâu.
Quý Ngưỡng Chân ở trong bóng tối chuẩn bị hai phút, sau đó chợt mở miệng: "Anh có thể tự trói hai tay mình lại không?"
Nhậm Đàn Chu đang có tâm sự trong lòng, không nghe rõ cậu nói gì, thế là hơi nghiêng người sang bên cậu, "Em nói gì cơ?"
Quý Ngưỡng Chân hiếm khi tốt tính lặp lại một lần, sau đó hỏi, "Có được không?"
Nhậm Đàn Chu đương nhiên muốn hỏi vì sao...
"Vì hai ngày nay anh ngủ đều... không nằm yên."
Ba từ "không nằm yên" này bao gồm một loạt những hành vi không văn minh.
Nhậm Đàn Chu hiểu rõ, lại hỏi: "Được thôi, dùng cái gì trói?"
Quý Ngưỡng Chân cũng là bỗng nhiên nghĩ tới, bèn suy ngẫm một lát, mới lại lên tiếng: "Dùng dây áo choàng ngủ của anh đi."
"Như thế rất khó chịu."
"Ồ, thế thôi."
Quý Ngưỡng Chân đưa lưng về phía Nhậm Đàn Chu, tư thế đi vào giấc ngủ có hơi khác so với ngày thường, hai tay ôm trước ngực, nửa khuôn mặt chôn trong gối, nhắm mắt một lúc lâu mà vẫn không ngủ được.
Nhưng cậu không nói gì tiếp nữa, cứ chịu đựng như thế cho đến mười hai giờ, nghe thấy đồng hồ ở đầu giường tích tích hai tiếng.
Quý Ngưỡng Chân nhẹ tay nhẹ chân vén chăn xuống giường, ôm chiếc notebook trên bàn rồi đi vào nhà vệ sinh.
Xoay chốt cửa xong, cậu bắt đầu thử các dãy số mở khoá, cuối cùng giống với két sắt, là cùng một dãy, thử một lần đã thành công.
Quý Ngưỡng Chân kiểm tra hòm thư của Nhậm Đàn Chu đầu tiên, dựa theo ngày tháng ghi trên tập hồ sơ kia, quả nhiên tìm được manh mối.
Có lẽ Nhậm Đàn Chu thật sự không nghĩ tới Quý Ngưỡng Chu sẽ chủ động đi kiểm tra hòm thư của anh, vốn dĩ mấy thứ này dù có đặt trước mặt thì Quý Ngưỡng Chân cũng lười liếc một cái, những ghi chép thông tin đơn giản này cũng không hề rõ ràng.
Trong này quả thật không có nội dung liên quan đến Quý Ngưỡng Chân, nếu cậu hỏi anh, anh hoàn toàn có thể lấp l**m bằng cách nói cậu nghĩ nhiều mà thôi, giống như tối hôm nay, dùng hạng mục của công ty làm lý do qua mắt cậu.
Quý Ngưỡng Chân ngẩn người nhìn chằm chằm màn hình máy tính, suy nghĩ trong đầu giống như đã bị vo lại một cục.
Cậu ra khỏi nhà vệ sinh, đặt notebook về chỗ cũ. Bên ngoài trời mưa tầm tã, nước mưa đập lên cửa kính liên tiếp không ngừng, đối lập hẳn với căn phòng bên trong đang chìm trong bóng đêm tĩnh lặng.
Quý Ngưỡng Chân bỗng nhớ đến hai mươi chậu hoa hồng ở sân sau, nhất định là không chịu nổi mưa to thế này tàn phá. Cậu xoay người muốn đi xuống tầng, nhưng vừa đi đến đầu cầu thang đã lộn lại, đẩy đẩy Nhậm Đàn Chu đang ngủ say.
Nhậm Đàn Chu đã uống thuốc trước khi ngủ, bị cậu đẩy hai cái mới mở mắt, mất gần mười giây mới phản ứng lại, đưa tay day day trán, khàn giọng hỏi: "Làm sao thế?"
Lo lắng trên mặt Quý Ngưỡng Chân không giống như đang giả vờ, "Anh, anh đừng ngủ nữa, trời mưa rồi."
