Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 50



Quý Ngưỡng Chân tưởng Nhậm Đàn Chu sẽ đưa mình về biệt thự ở ngoại thành, như vậy sẽ phải ngồi xe thêm mười tiếng nữa, dù là ngồi ô tô cũng mệt chết người. Xương cốt trên người cậu sắp rời ra thành từng mảnh, thật sự nghĩ không thông cái kẻ đáng ghét Nhậm Đàn Chu này làm thế nào mà vẫn duy trì được dáng vẻ thong dong nhàn nhã kia.

Xe rẽ vào một khu phố quen thuộc, toà chung cư dành cho người giàu duy nhất nằm ở trung tâm khu thương mại của Diêm Kinh tấc đất tấc vàng, tỷ lệ phủ xanh cực kỳ cao, đi vào có thể nhìn thấy vườn hoa trên không trung cực kỳ xa hoa.

Trước khi Quý Ngưỡng Chân và Nhậm Đàn Chu chuyển đến biệt thự ngoại thành vẫn luôn ở nơi này.

Ở đây khác biệt rất lớn với biệt thự, kiểu cách khác biệt, dân cư cũng ít hơn nhiều.

Ở biệt thự, riêng dì giúp việc đã có ba người, nhưng trước đây ở nơi này chỉ có một đầu bếp và một dì phụ trách dọn dẹp nhà cửa.

Cấp ba bọn họ chuyển đến đây, đếm trên đầu ngón tay cũng phải có năm sáu năm. Lên đại học hai người không cùng trường, Qý Ngưỡng Chân và Nhậm Đàn Chu cũng chỉ gặp nhau vào hai ngày cuối tuần khi về nhà. Về sau khi bắt đầu thực tập, công ty của Quý Ngưỡng Chân ở ngay đối diện công ty Nhậm Đàn Chu, cách nhà không xa nên buổi trưa nếu có thời gian đều sẽ cùng về nhà ăn cơm.

Vì sao chuyển đến biệt thự, Quý Ngưỡng Chân thật sự không muốn nhắc lại.

Lần nay quay lại đây, Quý Ngưỡng Chân bỗng có ảo giác đã qua mấy đời, cậu hơi sững sờ đứng ở cửa, đến tận khi Nhậm Đàn Chu thay giày xong đi vào phòng khách, thấy cậu vẫn còn ngây ngốc đứng ở cửa, hỏi cậu có phải còn muốn anh lấy dép cho không, cậu mới giật mình tỉnh lại, nhanh chóng thay giày rồi đi vào.

Đổi thành một cái lồng rộng rãi hơn.

Ở đây ngoại trừ cậu và Nhậm Đàn Chu thì không còn ai khác.

Căn nhà diện tích khoảng hơn hai trăm mét vuông, bốn phòng ngủ thông thành hai phòng, không có chỗ nào cho giúp việc ở.

Quý Ngưỡng Chân đi vào phòng của mình, bày biện bên trong vẫn giống với trước kia, thay đổi rõ ràng nhất là ảnh cậu để ở đầu giường đã không còn nữa.

Cậu đi tiếp vào phòng thay đồ, cách một lớp kính thuỷ tinh nhìn đến những chiếc đồng hồ trước đây mình đã sưu tầm, trong lòng bỗng dâng lên xúc động cửu biệt trùng phùng, lại lặng lẽ điểm lại giá của từng chiếc.

Vì sao Nhậm Đàn Chu đưa cậu về đây...

Quý Ngưỡng Chân không có sức phán đoán, c** q**n áo trên người rồi đi tắm, cuối cùng chui vào chăn đánh một giấc.

Cậu không đóng cửa, không phải quên, mà là vì cậu biết dù mình có khoá cũng sẽ bị Nhậm Đàn Chu mở ra, thôi thì khỏi đóng cho nhàn thân.

Lúc bọn họ về đến nhà đã là hai giờ sáng, Nhậm Đàn Chu ở trong thư phòng xử lý công việc, rửa mặt đánh răng xong xuôi đã gần ba giờ.

Anh không về phòng mình và đi thẳng đến chỗ của Quý Ngưỡng Chân.

Trong nhà bật hệ thống sưởi, chăn trên người Quý Ngưỡng Chân đã bị trượt ra, cánh tay và cẳng chân đều lộ ra ngoài.

Nhậm Đàn Chu chỉnh lại chăn cho ngay ngắn mới lên giường, Quý Ngưỡng Chân không ngủ sâu, nhận ra có thêm người cũng chỉ khẽ nhíu mày, lúc bị anh ôm vào lòng cũng không hề giãy dụa.

Hai người yên ổn ngủ đến khi trời sáng.

Nhậm Đàn Chu tỉnh dậy trước Quý Ngưỡng Chân, trước khi thư ký đến đã gửi tin nhắn, anh thả nhẹ bước chân đi xuống giường, mặc áo ngủ xong mới đi mở cửa.

Thư ký Chu xách theo bữa sáng, đặt đồ xuống mới lấy một chiếc hộp nhung hình vuông từ trong cặp ra.

Nhậm Đàn Chu mở nắp nhìn thoáng qua, sau đó để cho thư ký Chu ra về.

Anh biết Quý Ngưỡng Châm đã mang chiếc châm cài này đi, còn tưởng rằng nó cùng số phận với chiếc đồng hồ, khi Quý Ngưỡng Chân cùng đường đã bán giá rẻ đổi lấy tiền rồi.

Chẳng trách người của anh nghe ngóng đến tận hôm nay vẫn không tìm kiếm được thông tin gì về chiếc châm cài này, hoá ra là Quý Ngưỡng Chân không bán đi.

Vì chưa tiêu hết tiền sao?

Nhậm Đàn Chu hiểu rõ Quý Ngưỡng Chân nghèo túng đến mức nào, chỉ hận không thể bẻ một đồng tiền thành hai, bán chiếc châm này, ngày tháng của cậu sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.

Cũng rất có thể là vì không tìm được người mua thích hợp.

Nhậm Đàn Chu đi vào thư phòng, cất chiếc hộp kia vào một ngăn tủ ở góc trong cùng bên phải của kệ sách, sau đó quay lại phòng ngủ của Quý Ngưỡng Chân, kéo rèm ra.

Nắng sớm ấm áp như một chậu nước ấm hắt vào căn phòng, hai hàng lông mày của Quý Ngưỡng Chân cau lại, cổ họng phát ra hai tiếng càu nhàu mới nhớ ra thời gian này không nên nói chuyện.

Quý Ngưỡng Chân bị gắt ngủ khá nặng, Nhậm Đàn Chu gọi hai lần không thấy cậu phản ứng, chỉ có tiếng hừ hừ đáp lại.

Nhậm Đàn Chu biết cậu không khoẻ trong người, cũng không bắt ép cậu, dù sao hôm nay anh không đến công ty, cũng không còn việc quan trọng gì cần làm, thế là lại cởi áo ra nằm xuống cạnh cậu.

Quý Ngưỡng Chân rất tỉnh táo, từ lúc Nhậm Đàn Chu rời giường cậu đã tỉnh rồi, chỉ là không mở nổi mắt thôi.

Nhậm Đàn Chu chẳng giống với những lời anh nói, bởi vì đến kỳ nhạy cảm lại thuận tiện mới chọn Quý Ngưỡng Chân, anh vừa nằm lên giường đã kéo Beta đang đưa lưng về phía mình ôm vào lòng, hết sờ đến hôn, căn bản không cho người ta ngủ.

Hôm qua còn là trận địa căng thẳng anh chết tôi sống, hôm nay đã vui vẻ thế rồi.

Quý Ngưỡng Chân bị anh làm phiền đến mức không ngủ nổi nữa, xoay người lại đối diện với anh, túm lấy tay trái của anh, dùng đầu ngón tay viết vào lòng bàn tay anh.

[Đừng rộn]

Lòng bàn tay Nhậm Đàn Chu ngưa ngứa, không đợi cậu viết xong đã nắm lấy ngón trỏ của cậu.

"Sáng nay thư ký Chu mang đồ của em ở Tích Cảng về rồi."

Hô hấp của Quý Ngưỡng Chân đình trệ một giây, ngẩn người nhìn anh.

Nhậm Đàn Chu vẫn là khuôn mặt không biểu cảm, hỏi cậu: "Vì sao không bán đi?"

Quý Ngưỡng Chân sợ anh hiểu lầm, quýnh quáng đến mức quên cả phải giữ giọng mà mở miệng giải thích.

"Không ai mua..."

Thật là không có ai mua sao?

Đúng là lời nói dối dùng để lừa đứa con nít ba tuổi.

Quý Ngưỡng Chân lại bắt lấy tay anh viết chữ: [Thật đấy]

Nhậm Đàn Chu cũng không tranh luận với cậu, "Không bán được thì sao không ném đi? Còn giấu kỹ như thế, trộm vào nhà em cũng phải trắng tay quay ra."

"Quý Ngưỡng Chân, em giấu giỏi thật đấy..."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...