Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 55



Mẹ của Nhậm Đàn Chu và chồng sắp cưới đã gần đến ngày kết hôn, vậy mà bị ông ta cưỡng ép rồi sinh ra anh, tuy là miễn cưỡng sinh ra, nhưng lại không hề yêu thương anh, khi anh còn chưa đủ một tháng tuổi đã bỏ anh mà đi.

Mẹ của anh với người ba này cũng chỉ là một đối tượng nào đó để ông ta giải quyết nhu cầu một đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy có thể ném vào một cọc tiền mà phủi tay hết trách nhiệm.

Với anh, Quý Ngưỡng Chân không giống thế.

Khi còn chưa hiểu chuyện, Nhậm Đàn Chu rất oán hận mẹ mình, sau khi biết được chân tướng mới dần hiểu vì sao mẹ lại ghét anh như vậy.

Nhậm Đàn Chu chỉ có thể bỉ ổi mà quy những khuyết điểm ít ỏi của mình là do gen di truyền.

Đã là gen thì khó mà sửa được, anh biết rõ như vậy là không đúng, nhưng anh không thể trơ mắt nhìn Quý Ngưỡng Chân rời khỏi anh.

"Chỉ có anh không nói lý lẽ?" Nhậm Đàn Chu giận cậu thà tin người khác chứ không chịu tin mình, càng không thích cậu nói giúp người khác, "Vì sao Omega cạnh bọn họ đều là tự nguyện? Cái đầu của em chỉ dùng để trang trí à?"

Quý Ngưỡng Chân ngẩn ra, tuy không hiểu anh có ý gì, nhưng vẫn có thể cảm nhận được anh đang không vui, thế là chột dạ giải thích: "Đây là lời ba anh nói mà, có phải tôi nói đâu..."

Nhậm Đàn Chu muốn mình bình tĩnh trở lại, bèn dứt khoát nhắm mắt lại, "Nói tiếp đi."

Quý Ngưỡng Chân ò một tiếng, "Sau đó ổng lại hỏi tôi có thích anh không."

Nhậm Đàn Chu nghe vậy thì không khỏi mở mắt ra, trong mắt là uy h**p rõ ràng, giống như chỉ cần Quý Ngưỡng Chân nói ra lời nào không đúng ý mình là sẽ lập tức lôi cậu ra hành hình.

"Em trả lời thế nào?"

Quý Ngưỡng Chân bày ra vẻ mặt biết rõ còn cố hỏi, "Anh biết rồi còn phải hỏi à, tất nhiên là tôi nói không thích rồi, ba anh cũng nói rồi, không mong giữa chúng ta có quan hệ gì khác, ổng nói còn phải tác thành cho anh với cái vị Omega vị cam ủng kia, độ xứng đôi của hai người vậy mà tận sáu tám phần trăm đó, đúng là khó hiểu, khó ngửi thế mà cũng sáu tám phần trăm?"

"Nhưng ổng cho tôi xem ảnh của Omega kia rồi, nhìn cũng xinh xắn đấy, rất xứng với anh." Quý Ngưỡng Chân rất nghiêm túc mà gật gù cái đầu, "Nghe nói nhà bọn họ mở khách sạn, rất giàu có."

"Câm miệng."

Nếu không phải vì bên ngoài rất lạnh, Nhậm Đàn Chu nhất định sẽ quăng cậu xuống xe, cho cậu đi bộ mười dặm về nhà.

Quý Ngưỡng Chân vờ như không nghe thấy, càng được nước lấn tới: "Ba anh nói hai người có thời gian hẹn hò cố định là tối thứ sáu, bảo sao hôm qua lúc anh đến tìm tôi lại dính cái mùi cam ủng kia trên người, lẽ nào hai người lăn giường rồi..."

Nhậm Đàn Chu không nhịn được nữa, đưa tay nắm lấy sau gáy cậu kéo đến trước mặt mình, "Anh ngủ với cậu ta còn đi tìm em? Em có biết mình đang nói cái gì không? Quý Ngưỡng Chân, có phải không chọc cho anh tức chết thì em không vui không hả?"

Quý Ngưỡng Chân bị kéo mạnh đến mức đầu ngửa ra sau, tưởng đâu cái đầu cũng rớt ra theo, trái tim cũng vọt theo lên đến cuống họng, "Tôi hỏi bừa vậy thôi, ai biết sẽ chọc giận anh chứ, tự anh thích tức giận còn đổ tại người khác! Bỏ tay ra, đồ đần!"

"Em không biết?" Nhậm Đàn Chu giữ cậu như giữ một con chó nhỏ, sức lực trên tay còn lớn hơn gấp đôi, "Em nói em không biết thêm một lần nữa xem?"

Cậu không sợ Nhậm Đàn Chu khi còn bình tĩnh nói chuyện, những lúc thế này cậu không khỏi ngoan ngoãn hơn, cố tìm lối thoát cho bản thân.

"Tôi cũng đâu có nói sai, chẳng lẽ anh chưa từng hẹn hò với người ta? Nếu không thì mùi cam ủng trên người anh từ đâu mà ra? Dám làm mà không dám nhận..." Quý Ngưỡng Chân có cảm giác cổ họng lại ẩn ẩn đau, "Anh phiền quá rồi đó, sao cứ phải vậy nhỉ, ức h**p tôi không đánh lại anh, đau chết mất, mau bỏ tay ra!"

Mùi pheromone dính trên người anh hôm qua không thể chỉ ở khoảng cách xã giao có thể dính lên được, không thể trách Quý Ngưỡng Chân hiểu lầm, cho rằng bọn họ đã làm hành động thân mật gì đó.

Bởi vì cậu ngửa đầu ra, ánh mắt của Nhậm Đàn Chu chợt dừng trên dấu vết trên cần cổ trắng nõn còn chưa nhạt đi, sự áy náy thoáng chốc che lấp những cảm xúc khác, bàn tay cũng thoáng thả lỏng, lại đặt lên bả vai đang run run của Quý Ngưỡng Chân.

Trong thời gian này, anh thường xuyên không khống chế được bản thân, người chịu thiệt thòi vẫn là Quý Ngưỡng Chân.

Anh thật sự không cố ý, anh cũng đã âm thầm đến gặp bác sĩ, mới biết là do ảnh hưởng của kỳ nhạy cảm bị rối loạn.

"Hôm đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cậu ta bị bỏ thuốc, không khống chế được pheromone của bản thân, khiến cả nhà hàng đều ngập tràn mùi pheromone của cậu ta." Nhậm Đàn Chu chỉ hận không thể móc trái tim mình ra cho Quý Ngưỡng Chân xem, trong đó chỉ có một mình cậu, nhưng nhìn dáng vẻ chẳng mấy để tâm của Quý Ngưỡng Chân, anh cũng chỉ có thể thản nhiên nói: "Nếu em để ý, anh sẽ không gặp lại cậu ta nữa."

Trái tim Quý Ngưỡng Chân bỗng đập rộn lên, cậu rũ mắt không biết đang nghĩ gì, một hồi lâu sau mới lên tiếng: "Không phải đã nói rồi à, anh cũng không phải dựa vào chính mình đạt được thành quả của ngày hôm nay, bởi vì anh là con của ba anh, mới được ngồi chiếc xe mà cả Diêm Kinh này không tìm ra chiếc thứ hai, ở trong căn hộ có điều kiện tốt nhất nơi trung tâm này, mặc những bộ vest người khác tranh nhau sứt đầu mẻ trán cũng không giành được, trước đây anh còn dạy tôi có ơn thì phải trả mà, thế thì anh phải nghe lời ba mình chứ? Ổng bảo anh gặp ai thì anh gặp người đó đi, bảo anh cưới ai anh cũng phải cưới. Nếu anh không nghe lời ổng, cứng rắn chống đối đến cùng, thế thì anh sẽ chẳng còn lại gì."

Lão gia tử không phải quả hồng mềm, lời nói tuy bọc đường nhưng bên trong toàn là gai nhọn, Quý Ngưỡng Chân không quá hiểu đạo đối nhân xử thế, nhưng khi nghe những lời ông ấy nói vẫn ý thức được một điều, hoá ra không phải trên đời này người ba nào cũng như người ba nào, ít nhất là ba của Nhậm Đàn Chu không giống với ba cậu.

Có những lời, cậu cảm thấy dù Nhậm Đàn Chu có cứng rắn đến mấy khi nghe xong vẫn sẽ đau lòng, cho nên khi bước ra khỏi cánh cửa kia, cậu đều ép mình quên đi hết.

Nói tóm lại, nghe lời mới được làm con, không nghe lời thì chẳng là gì cả.

"Anh sẽ trở lại là một kẻ khố rách áo ôm." Quý Ngưỡng Chân không thể nói rõ tâm trạng hiện tại của bản thân là vui sướng khi người khác gặp hoạ, hay là buồn bã thay cho anh: "Từ chín tầng mây rơi xuống vũng bùn, anh nhất định sẽ không chịu được."

Nhậm Đàn Chu bỗng nhận ra, cuộc trò chuyện hôm nay trong thư phòng không nhẹ nhàng vui vẻ như Quý Ngưỡng Chân bày ra ngoài, sự trầm mặc của ba khi ở trước mặt anh cũng không phải thoả hiệp, mà là một loại phủ quyết đã bị giấu đi.

Vì sao chứ, rõ ràng anh đã lùi một bước, không còn mong cầu ba coi trọng mình, như vậy vẫn chưa đủ sao?

Đối mặt với kẻ chèo chống cả một gia tộc lớn qua bao nhiêu sóng gió, anh vẫn còn quá non nớt. Ngồi ở vị trí hiện tại của ba, cũng sẽ không vì đã có tuổi mà giảm đi tham vọng với quyền lực, ngược lại chỉ có lòng nghi ngờ là tăng lên.

Đặt hai vấn đề có mức độ quan trọng ngang nhau lên bàn cân lợi ích, anh hiện tại chính là đang khiêu chiến quyền uy của ba.

Nếu là một đứa con được nuôi dưỡng từ nhỏ bên người thì còn ổn, nhưng lại cứ là anh.

Khoảnh khắc khi Nhậm Đàn Chu nghĩ thông, tình cảm cha con như chiếc bình hoa chất lượng kém, chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể lung lay rồi rơi xuống vỡ vụn.

Chẳng có gì ghê gớm cả, anh vốn đã qua cái tuổi khát khao tình yêu của ba.

Nhậm Đàn Chu nhìn về phía Quý Ngưỡng Chân lòng đầy tâm sự ngồi bên cạnh, tuy cậu không biết rõ những điều xấu xí đằng sau nó, nhưng vẫn vì lo lắng mà nói ra những lời này với anh, có thể biết được mục đích của cậu không phải để chế giễu anh.

"Không có ai lại mong mình trở thành kẻ khố rách áo ôm." Nhậm Đàn Chu nói, "Anh cũng thế."

Quý Ngưỡng Chân không ngờ anh lại thẳng thắn như thế, chồng gỗ xếp trong lòng bỗng bị rút ra một thanh, ầm ầm sụp đổ.

Quý Ngưỡng Chân khịt khịt mũi, to gan cười nhạo anh, "Thế anh... vẫn đi gặp cái kẻ có mùi cam ủng kia đi thôi, sau này đừng nói mạnh miệng nữa, cười chết người khác."

Nhậm Đàn Chu làm như không nghe thấy, day day huyệt thái dương, cố gắng khiến cho bản thân giữ bình tĩnh.

Ô tô đi vào khu chung cư, dừng lại trước cửa vào toà nhà.

Vốn tưởng sẽ là một đường trầm mặc về nhà, lúc đi vào thang máy, Nhậm Đàn Chu bỗng nói: "Quý Ngưỡng Chân, lúc anh có tiền em còn chướng mắt anh, nếu anh thật sự biến thành kẻ khố rách áo ôm, có phải nếu nhìn thấy em cũng sẽ làm như không thấy anh không?"

Quý Ngưỡng Chân đứng đối diện với các nút bấm thang máy ngẩn người, giống như không nghe thấy lời vừa rồi, đến tận khi cửa thang máy tinh một tiếng mở ra, cậu vẫn giữ dáng vẻ như không có việc gì nhấc chân bước ra ngoài.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...