Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 59



Nếu là giao dịch từ hai phía anh tình tôi nguyện, thì có nhận tấm thẻ kia hay không cũng không quan trọng.

Nhậm Đàn Chu vốn không muốn làm gì khác, nhưng Quý Ngưỡng Chân lại trưng ra cái dáng vẻ như gặp đại địch, khoa trương đến mức Nhậm Đàn Chu mà không làm gì thì lại có lỗi với tư duy xuyên tạc quá lố của cậu quá.

"Tự em không cần, không trách được ai."

Nhậm Đàn Chu chẳng hề tốn sức đã bắt được Quý Ngưỡng Chân đang chuẩn bị trốn xuống giường, nhấc đầu gối đè xuống bên cạnh, cúi người cầm chăn quấn cậu thành cái bánh trưng rồi đặt ở giữa giường.

"Tôi nói không cần là có ý gì chẳng lẽ anh không hiểu à?" Quý Ngưỡng Chân tránh khỏi ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của anh, giãy dụa không ngừng, "Tôi mới không làm loại giao dịch dơ bẩn này với anh."

"Thế em muốn làm loại giao dịch dơ bẩn này với ai?"

(*) thề nhiều khi thấy ảnh bắt mấy cái trọng điểm khác người ghê, toàn những cái tui không ngờ tới :))))))

Quý Ngưỡng Chân suýt thì bị anh tạt ngang đến mức quẹo nhầm lối theo luôn, muốn nhấn mạnh trọng điểm của mình là "giao dịch dơ bẩn", chứ không phải "với ai", nhưng lời đến bên miệng lại xoay chuyển hẳn, mang theo sự phản nghịch từ trong xương cốt.

Sao cậu phải giải thích nhiều thế chứ?

"Dù sao cũng không làm với anh..." Quý Ngưỡng Chân lầm bầm hai tiếng, trưng ra cái mặt lạnh lặp lại một lần, "Với ai cũng không với anh."

Cậu thấy Nhậm Đàn Chu không vui mím môi, trời trong chuyển thành mây đen phủ kín, chút thả lỏng cuối cùng còn sót lại cũng bị thổi bay không còn một cọng.

Nồng độ pheromone trong phòng thoáng chốc trở nên dày đặc.

Chỉ cần là một mâu thuẫn nho nhỏ nào đó cũng có thể khiến cho trời sập tuyết lở.

Biểu cảm thiếu đánh của Quý Ngưỡng Chân thoắt cái chuyển thành khuôn mặt vô tội, dáng vẻ giống như mình chỉ đang nói thật lòng, người nào nghe mà tức giận mới là kẻ lòng dạ hẹp hòi, dù sao cũng không phải lỗi của cậu.

Bộ đồ ngủ của Quý Ngưỡng Chân có chất liệu cực kỳ mềm mại, trong lúc hai người giằng co, phần cổ áo màu xanh lam trượt qua vai tụt xuống dưới, chốc chốc cậu lại hừ hai cái, giống một con mèo kiêu ngạo nuôi trong nhà.

Nhậm Đàn Chu coi như nhìn rõ, Quý Ngưỡng Chân này chỉ cần được tiến một tấc là sẽ lấn thêm vài thước, không hề nể nang gì.

"Không nghe rõ." Alpha đè thấp giọng, không để cậu bắt được sơ hở nào để tiếp tục lấn lướt anh, nghiêm giọng hỏi lại: "Vừa rồi em nói gì?"

Quý Ngưỡng Chân bỗng thấy khung cảnh này thật quen thuộc, cậu hơi gục đầu xuống, có một sợi dây linh cảm nào đó đang nhắc nhở cậu chớ có đi vào vết xe đổ trước đây.

Có phải nói sai sẽ lập tức bị xử trảm không?

Có giỏi thì cứ đánh chết cậu đi.

Quý Ngưỡng Chân nghẹn uất trừng anh, "Anh đừng có giả bộ... Không nghe thấy thì thôi, lời hay không nói lại lần hai."

Giọng điệu không tính là khách khí, nhưng cũng coi như đặt được một bậc thang đi xuống rồi.

Nhậm Đàn Chu biết, đây đã là nhượng bộ lớn nhất của Quý Ngưỡng Chân.

Ở phương diện này, cho dù Quý Ngưỡng Chân chỉ đang giỡn chơi, nhưng Nhậm Đàn Chu cũng phải thấy buồn cười mới được.

Đấu đá tranh giành trên thương trường có gian nan hiểm hóc đến đâu cũng không thể khiến Nhậm Đàn Chu do dự, loại chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc đến này, anh lại cứ nghiêm túc với Quý Ngưỡng Chân đến thế.

Alpha nhìn khuôn mặt còn mềm mại hơn cả ánh đèn vàng cam chiếu lên kia, còn chưa trầm tư xong, trước ngực bỗng bị đấm một cái không nặng cũng không nhẹ.

Không biết Quý Ngưỡng Chân lén lút thò được một tay ra từ lúc nào, hẳn là muốn đánh lén Nhậm Đàn Chu, nhưng còn chưa kịp đánh ra phát thứ hai, cái gáy đã rơi về chiếc gối mềm mại.

Sức tay của Alpha có thể đi gõ sắt nung, dễ dàng giữ lấy eo của Quý Ngưỡng Chân, thuận thế khoá chặt hai tay cậu trên đỉnh đầu.

Nhậm Đàn Chu hành động cực kỳ thuận lợi, sau khi chăn bị vén lên còn không quên nhắc nhở cậu muốn kêu cũng kêu nhỏ thôi, đừng vì xúc động quá mà phải bỏ luôn cổ họng.

Quý Ngưỡng Chân cũng không muốn sau khi xuống giường lại biến thành bé câm, thế là không thể không mím chặt môi.

Mỗi lần đều bắt đầu giống nhau, tỉ mỉ so sánh một phen, Quý Ngưỡng Chân bắt đầu muốn chê anh không có sáng kiến gì mới mẻ.

Chẳng qua, chiêu không cần nhiều, dùng ngon là được.

Quý Ngưỡng Chân vốn còn muốn cứu lấy chiếc eo đã bị giam chặt của mình, nhưng lại không dám nâng lên hay động loạn, chỉ sợ đụng phải nơi nào không nên đụng.

Giữa bọn họ còn chưa thể tính là quá quen thuộc, nhưng hai ngày trước mới ôn tập một đêm, không đến mức quá lạ lẫm.

Nhậm Đàn Chu từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt chăm chú dán chặt vào cậu mang theo sự nghiêm chỉnh như vị thẩm phán phụ trách đưa ra quyết định tăng giảm hình phạt, thế nhưng động tác lại cực kỳ thân mật, tuyệt không khách khí, còn mang theo sự trừng phạt nho nhỏ.

"Em cho rằng giá thị trường của mình rất cao cho nên không cần lo không có kim chủ, hửm?"

Kiệm lời không có nghĩa là không biết ăn nói, cũng có thể là vì lười nói.

Mấy phút thích ứng ngắn ngủi mà nói, còn xa mới đủ cho một Beta.

Nhậm Đàn Chu biết rõ Quý Ngưỡng Chân không ăn đắng sẽ không học được ngoan ngoãn, dù anh có kiên nhẫn đến mấy cũng không thể khiến người không biết cảm kích này tự giác động não một phen.

Lúc trước thay vì giày vò Quý Ngưỡng Chân, Nhậm Đàn Chu lại luôn khiển trách chính mình, bất kể cậu làm gì cũng nhún nhường khoan dung, kết quả chẳng lập được quy củ gì, càng khiến Quý Ngưỡng Chân tự tung tự tác hơn.

"Bán cho ai cũng được, chỉ không bán cho anh? Em ghét cay ghét đắng anh như vậy, rốt cuộc cũng chỉ có thể làm với anh, không phải sao?"

Nhậm Đàn Chu đổ dầu bôi trơn xuống.

Quý Ngưỡng Chân giống như một con cá nằm trên thớt, tưởng bản thân còn đang giương nanh múa vuốt, nhưng thực tế lại vô cùng chật vật, ở hoàn cảnh chênh lệch sức lực một khoảng lớn thế này, cũng chỉ có thể mặc cho Alpha giày xéo.

Nguy cấp nhất chính là, Alpha này đang nhắm đến tuyến thể của cậu.

Sớm muộn cũng có ngày này.

Tuyến thể yếu ớt bị cắn thủng, lượng pheromone cực lớn được rót vào, giống như một loại thuốc đặc hiệu nào đó có thể k*ch th*ch các giác quan, Beta dù đang cố gắng gìn giữ dây thanh quản bị tổn thương của mình cũng không nhịn được mà rên lên đau đớn, sau đó là sự sợ hãi trước nay chưa từng có.

Quý Ngưỡng Chân suýt nữa thì ngất đi vì đau, tưởng như hồn đã lìa khỏi xác.

Beta sẽ không bị đánh dấu vĩnh viễn, rót vào bao nhiêu pheromone đi chăng nữa cũng vô dụng.

Nhìn nhận từ một góc độ nào đó mà nói, đây còn là một dạng lãng phí tài nguyên của xã hội.

Tầm mắt của Quý Ngưỡng Chân bị một tầng sương mù dày đặc bao phủ, cậu không biết vì sao Nhậm Đàn Chu thích làm vậy với cậu, cậu cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Không để ý được gì nữa, bản thân mình còn không lo nổi đây.

Điều may mắn duy nhất là, tư thế này giúp cậu không cần nhìn thẳng vào mặt Nhậm Đàn Chu, cũng sẽ không bị anh phát hiện ra những lần mình có biểu cảm thất thố.

Nhậm Đàn Chu lặp lại những lời lúc trước một lần.

"Tôi nhận tiền này của anh mà." Bàn tay của Quý Ngưỡng Chân run rẩy nắm lại, trong cổ họng như có hai cái bánh xe lăn qua lăn lại, giọng nói run rẩy quật cường cũng không có cách nào truyền tải sự không tình nguyện của cậu, "Nhưng là tiền hôm qua anh đồng ý cho tôi, anh không thể nói lời không giữ lời, nếu không tôi sẽ không bao giờ tin anh nữa..."

"Tiền này là tiền gì?"

Quý Ngưỡng Chân đầu óc không tỉnh táo, nơm nớp lo sợ mà nắm chặt ga giường, vô tình bỏ qua câu hỏi của anh.

"Không phải em muốn bán cho người khác sao, thế nào mà bây giờ lại ngại không mở miệng được thế?"

Quý Ngưỡng Chân không chống đỡ được lâu, đầu cũng gục xuống không nhấc lên nổi nữa.

Giống như một cơ thể người bị nắm vào đống tuyết đã trở nên cứng ngắc, phải dùng nước ấm liên tục dội lên mới có thể mềm mại trở lại.

Nhậm Đàn Chu cúi đầu hôn lên tuyến thể của cậu, Quý Ngưỡng Chân vừa đau vừa ngứa, lúc này mới như sống lại mà rụt cổ một cái.

Đáng ghét, cậu vẫn chưa quen đâu.

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...