Trong lúc lái xe Trì Hoà không nhịn được mà nghĩ, vị tổ trưởng thân yêu của mình rốt cuộc đang hẹn hò với ai mà Alpha có điều kiện như cậu ta cũng không thể khiến Quý Ngưỡng Chân rung động. Nguyên nhân chỉ có hai, một là cậu thích Omega, một là phẩm hạnh cao, cho rằng bắt cá hai tay là không tốt, cho nên luôn phải khắc chế tình cảm của bản thân.
Thật ra vẫn còn một nguyên nhân nữa, đó là người yêu hiện tại khiến Quý Ngưỡng Chân rất hài lòng, mà cậu ta cũng không có điểm nào hơn đối phương.
Thông thường thì loại thứ ba không nằm trong phạm vi cần lo lắng của Trì Hoà.
Nhưng Beta giống như Quý Ngưỡng Chân, có thể yêu đương với Alpha cao cấp cũng rất bình thường.
Chắc chắn phải có nguyên nhân thất bại nào đó, tìm ra nguyên nhân rồi mới có thể đúng bệnh bốc thuốc.
Trì Hoà tự thuyết phục bản thân một phen, ngâm nga một điệu nhạc rồi lái xe vào khách sạn mà Quý Ngưỡng Chân đã đặt cho mình.
Trì Hoà: Chia sẻ hình ảnh.
Trì Hoà: Tổ trưởng, em đến rồi! Chỗ này ổn áp lắm! Thật sự cám ơn anh nhiều lắm lắm luôn, không có anh chắc tối nay em phải ngủ ở gầm cầu *run rẩy vì lạnh.jpg*
Quý Ngưỡng Chân giờ đó đã ngủ, sáng hôm sau thức dậy mới đọc được tin nhắn của cậu ta. Tấm ảnh kia là Trì Hoà vừa tắm xong mặc áo choàng tắm nằm trên giường lớn khách sạn, cổ áo choàng mở rộng để lộ cơ ngực săn chắc, trên làn da vẫn còn nước đọng chưa khô, nhìn đúng là có hơi...
Quý Ngưỡng Chân nhìn tấm ảnh không khỏi nghi ngờ trong lòng, nhưng lại sợ mình chỉ đang tự kỷ.
Nhìn tấm ảnh này, Quý Ngưỡng Chân cảm thấy xác suất Trì Hoà có tính hướng không bình thường đã cao đến 99%.
Nhân viên thực tập mình dẫn dắt lại gửi một tấm ảnh đầy ám chỉ thế này.
Lẽ nào Trì Hoà là kiểu người đến trường thích thầy giáo, học quân sự thì thích sĩ quan huấn luyện, khám bệnh lại thích bác sĩ sao?
Quý Ngưỡng Chân nhìn chằm chằm tấm ảnh kia một hồi.
Bỏ đi, cậu ta không nói thì cứ coi như không biết.
Quý Ngưỡng Chân thoát khung chat với Trì Hoà rồi kéo xuống, lịch sử trò chuyện vơi Nhậm Đàn Chu dừng lại ở tối qua.
Đã bảy rưỡi rồi, sao hôm nay không có cả chúc buổi sáng tốt lành?
Quý Ngưỡng Chân ngẫm nghĩ một lát, đoán anh giống như hồi mình đi công tác ở nông trường, bảo anh không gọi anh sẽ thật sự không gọi.
Tức là ngày hôm qua cậu đã làm anh không vui thật sao?
Quý Ngưỡng Chân không nói nên lời, thầm nghĩ hôm qua mình cũng có nói gì đâu, chỉ là giọng điệu hơi không tốt tí thôi mà?
Không gọi thì không gọi.
Nếu anh tức giận đến mức đòi chia tay mới là chuyện lớn, mấy thứ sét đánh giữa trời quang, chiến tranh lạnh gì đó đều không phải vấn đề, mấy cái này cậu cũng chơi chán rồi.
Quý Ngưỡng Chân ào ào đánh răng rửa mặt rồi ra ngoài, trên đường đi ngang qua cửa hàng bánh mì tiện tay mua luôn bữa sáng, vừa đến văn phòng còn chưa kịp đặt đồ trong tay xuống đã thấy trên bàn có thêm một bình hoa thuỷ tinh, bên trong cắm mấy cành hồng phai, dùng dây lụa trắng buộc lại, thoạt nhìn khá là gọn gàng.
Ở đâu ra đây?
Quý Ngưỡng Chân đưa mắt qua lớp kính thuỷ tinh, Trì Hoà ngồi ở góc trong cùng giống như chỉ chờ có vậy, một giây khi tầm mắt giao nhau lập tức vẫy vẫy tay với cậu.
Trì Hoà trưng ra khuôn mặt tươi rói như ánh mặt trời, Quý Ngưỡng Chân cũng miễn cưỡng nhếch môi một cái.
Phiền phức rồi đây.
Này coi là gì? Làm chuyện như thế ở công ty, tóm lại là không ổn lắm.
Quý Ngưỡng Chân rút bó hoa kia ra, nước ở cành rơi xuống sàn nhà màu xám, cậu đạp mở nắp thùng rác rồi ném thẳng vào trong, sau đó lại cầm bình hoa kia đến nhà vệ sinh công cộng.
Quý Ngưỡng Chân chăm sóc Trì Hoà chỉ bởi vì đối phương là nhân viên thực tập dưới trước cậu, hiện tại nếu đã nhìn ra tâm ý của đối phương sẽ mang đến phiền phức cho mình thì cậu nhất định sẽ không lưu tình mà chặt đứt từ gốc.
Thời gian họp buổi sáng, Trì Hoà liên tục cố tình đưa mắt về phía cậu, cậu đều làm như không thấy.
Đến giờ cơm, Trì Hoà giống như mọi ngày ghé vào văn phòng hỏi lát nữa cậu muốn đi đâu ăn, như là hoàn toàn không để bụng chuyện bó hoa và bình hoa kia đã biến mất.
Quý Ngưỡng Chân cũng không ngẩng đầu, ngón tay lướt trên màn hình, nói với cậu ta trưa nay mình đã có hẹn, không đi ăn với cậu ta nữa.
Trì Hoà im lặng mấy giây không nói thêm gì, thấy Quý Ngưỡng Chân không phản ứng mình, cuối cùng chỉ đành ủ rũ rời đi.
Chờ cậu ta đi rồi, Quý Ngưỡng Chân mới khẽ thở phào một hơi, cầm áo khoác lên rồi cũng ra ngoài.
-
Trì Hoà nghĩ thế nào cậu không quan tâm, điều khiến cậu quan tâm là đến chiều rồi mà Nhậm Đàn Chu vẫn chưa gửi tin nhắn gì cho mình, không hỏi mấy câu nhạt nhẽo trưa nay cậu ăn gì, đi với ai.
Buổi chiều không có, buổi tối cũng không nốt.
Qua thời gian liên lạc bình thường, Quý Ngưỡng Chân bèn chủ động gửi tin nhắn cho Nhậm Đàn Chu.
Quý Ngưỡng Chân: Hôm nay cậu nhân viên thực tập kia tặng hoa cho tôi.
Hai phút sau.
Quý Ngưỡng Chân: Hồng phai, màu gì mà tục chết đi được.
Sự im lặng của Nhậm Đàn Chu khiến Quý Ngưỡn Chân hơi giận, bận đến mức đấy cơ à.
Năm phút sau.
Quý Ngưỡng Chân: Hôm nay anh bận lắm hả? Không gửi tin nhắn cho tôi luôn ´༥'
Quý Ngưỡng Chân: Không sao, có thời gian thì liên lạc với tôi.
...
Ngày đầu tiên không trả lời, ngày thứ hai cũng không.
Quý Ngưỡng Chân bắt đầu cảm thấy anh không đến mức vì chuyện nhỏ kia mà giận cậu liền hai ngày không thèm quan tâm thế này, trừ phi đã làm mất điện thoại.
Nhưng anh có đến hai ba chiếc điện thoại dự phòng, dùng cái nào cũng có thể liên lạc được với Quý Ngưỡng Chân, chỉ cần anh muốn thì sẽ không khiến Quý Ngưỡng Chân phải vắt óc đắn đo như hiện tại.
Quý Ngưỡng Chân bắt đầu lo lắng, tối hôm sau trước khi ngủ bèn gọi điện cho Nhậm Đàn Chu, nhưng không có ai nghe máy.
Chắc là đang họp, anh bận xong nhất định sẽ gọi lại, Quý Ngưỡng Chân chỉ đành ngủ trước.
Sáng hôm sau, Quý Ngưỡng Chân vừa tỉnh đã lập tức kiểm tra xem điện thoại có cuộc gọi nhỡ nào không, nhưng chỉ có mấy email công việc, ngoài ra là tin nhắn của Trì Hoà.
Lần này Nhậm Đàn Chu đi công tác không đưa theo thư ký Chu, sau khi tan làm Quý Ngưỡng Chân bèn gọi cho Chu Án đến đón mình. Cậu vừa lên xe đã muốn nhắc, nhưng lại nghẹn mất một lúc, đến tận khi sắp về đến nhà mới làm như vô tình hỏi: "Nhậm tổng của mấy anh lần này đi công tác có phải không được thuận lợi cho lắm không? Lâu lắm rồi không thấy bóng dáng..."
Thư ký Chu mấy ngày nay chắc cũng bận, cằm đã lún phún mấy cọng râu còn chưa kịp cạo, khiến hình tượng luôn tràn đầy tinh thần thường ngày của anh ta trong đầu Quý Ngưỡng Chân xuất hiện một vết nứt.
Anh ta chậm rãi đánh vô lăng, tốc độ xe chậm lại.
"Có vài phiền phức nhỏ, đàm phán khá căng thẳng." Thư ký Chu cho hạ cửa kính xe, gió nóng tràn vào xe, "Nhưng không phải vấn đề gì lớn, thiếu gia không cần lo lắng."
Quý Ngưỡng Chân bị nóng khẽ nhíu mày, theo bản năng nói: "Anh ta không nghe máy của tôi, tôi còn tưởng anh ta chết dí ở đâu rồi."
Đằng trước bỗng có một đứa bé từ đâu chạy ra, thư ký Chu đạp mạnh phanh, hai người cùng ngã dúi về đằng trước.
Đứa bé ngã trên đất khóc ầm lên, mẹ của cậu bé lập tức chạy tới bế nó lên dỗ dành, thư ký Chu cũng nhanh chóng xuống xe tỏ ý muốn đưa đứa bé đến bệnh viện kiểm tra, nhưng đối phương vội vã rời đi nên đã từ chối.
Quý Ngưỡng Chân tận mắt nhìn thấy xe mình suýt thì đâm trúng người ta, xe đã tiếp tục đi mà vẫn còn chưa hoàn hồn, lại nhìn sang thư ký Chu mặt mày cũng như màu đất.
Thư ký Chu có kỹ thuật lái xe rất tốt, làm việc trước nay luôn cẩn thận thoả đáng. Quý Ngưỡng Chân cứ cảm thấy hôm nay anh ta luôn bồn chồn lo lắng, ví như vừa rồi nói chuyện cũng luôn lảng tránh gì đó.
Lúc xuống xe, Quý Ngưỡng Chân thật sự lo lắng cho trạng thái của anh ta, hỏi anh ta có phải ở nhà xảy ra chuyện gì rồi không.
--- Lời tác giả ---
Tiểu Quý nói hồng phai tục, tiểu Quý hư.
