Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 99



Quý Ngưỡng Chân đã đồng ý với Nhậm Đàn Chu là tan làm sẽ đến bệnh viện với anh, nhưng xui cái hôm nay là ngày 25, phải làm báo cáo quý của hạng mục, phòng bọn họ bận đến mức ai cũng như con quay, ngay cả thời gian để gọi một cuộc gọi cá nhân cũng không có.

Báo cáo quý liên quan đến tiền thưởng, không thể qua loa hay phân tâm, Quý Ngưỡng Chân tạm thời gác Alpha đang ở bệnh viện sang một bên, cùng các thành viên trong tổ tăng ca đến tám giờ tối, tận khi bật điện thoại lên đặt đồ ăn cho mọi người mới nhìn thấy tin nhắn trong máy.

Bệnh tật: [Đến đâu rồi.]

Bệnh tật: [Tăng ca?]

Bệnh tật: [Xong thì gọi cho thư ký Chu, bảo cậu ta đi đón em.]

Chỉ gửi tin nhắn lia lịa mà không chơi chiêu gọi điện liên hoàn đoạt mệnh?

Đồng nghiệp bên cạnh chuyển số liệu sang cho cậu, Quý Ngưỡng Chân đặt chén trà trong tay xuống, bấm nhanh một hàng chữ: [Chắc sẽ xong trước chín giờ, tôi tự gọi xe qua đó cho tiện.]

Để chứng minh mình thật sự đang ở công ty chứ không phải đang ở ngoài lêu lổng, Quý Ngưỡng Chân bật camera trước chụp một tấm tự sướng có văn phòng làm nền, chỉ chụp bừa, ảnh còn khá mờ, nhưng không ảnh hưởng đến việc xác nhận vị trí, thế là cứ thế gửi đi.

Bệnh tật: [Đẹp.]

Không có ai phải làm việc quần quật cả ngày rồi lại tăng ca đến tối mà vẫn cười được cả, Beta chỉ chụp đại một tấm từ góc chếch trên cao xuống bốn mươi lăm độ, đổi lại là người khác nhìn sẽ rất thảm, nhưng tấm cậu chụp lại vẫn khá ra gì và này nọ, tuy không thấy rõ mặt mũi, nhưng vẫn có thể theo người trong trí nhớ mà tự vẽ ra dung mạo hoàn thiện.

Quý Ngưỡng Chân hoài nghi tên bệnh tật này hôm nay uống nhầm thuốc, vậy mà lại không soi mói bắt cậu chụp lại? Còn đột nhiên khen một câu khiến người ta không thích ứng kịp nữa, cậu chần chừ một giây, cuối cùng vẫn ném điện thoại sang một bên, tiếp tục đẩy nhanh tốc độ.

Phòng bệnh.

Thư ký Chu ngồi một bên im lặng nhìn ông chủ nhà mình lưu tấm ảnh chất lượng kém kia vào máy, quả lê trong tay được gọt vỏ đẹp đẽ, chuẩn bị đến đoạn cuối, Alpha bỗng nhiên quay đầu nhìn sang.

Anh ta lập tức đẩy nhanh tốc độ trên tay.

"Không cần cậu đi đón." Nhậm Đàn Chu đặt điện thoại xuống, rút một cái khăn ướt lau tay, "Em ấy nói sẽ tự gọi xe đến."

Thư ký Chu cắt quả lê thành miếng nhỏ, "Vâng, Nhậm tổng, bữa khuya ngài dặn cũng đã được đưa đến, đúng là Quý thiếu gia đang ở công ty."

Nhậm Đàn Chu cúi đầu lật văn kiện, nói một câu không rõ ý tứ: "Nếu em ấy không tăng ca thì nhất định đã tới rồi."

Đừng nói là Nhậm Đàn Chu, đến cả thư ký Chu sau khi xem xong video kia, sự tín nhiệm dành cho Beta lập tức tăng vọt. Nhưng một người làm công ăn lương như anh ta cũng không thể đoán chính xác ông chủ nhà mình nghĩ gì, quan sát phân tích Quý Ngưỡng Chân đã thành công việc hàng ngày của anh ta, bây giờ bỗng nhiên thay đổi, nhất thời anh ta chưa điều chỉnh kịp.

Cho nhân viên giao hàng đưa cơm đến, nhân tiện chính mắt xác nhận lại, điều này rất phù hợp với phong cách làm việc của anh ta.

Nhưng rõ ràng là ông chủ của anh ta đã có đầy đủ sự tự tin.

Chỉ có anh ta làm việc thừa thãi thôi.

Thư ký Chu hậm hực đáp vâng.

Con người thường dễ khiến cảm xúc lẫn lộn lại với nhau, người thật sự có thể chia tách công việc và cuộc sống đã ít lại càng ít. Cái gọi là không mang tâm trạng ở nơi làm việc về nhà hay không mang tâm sự ở nhà đến nơi làm việc, toàn là mấy lời vô nghĩa.

Như vậy không có gì là không tốt hết, cuộc sống cá nhân của ông chủ hạnh phúc trọn vẹn, ở công ty cũng sẽ bớt nổi nóng hơn.

Nếu hỏi có ai thật lòng mong Quý Ngưỡng Chân và Nhậm Đàn Chu trăm năm hạnh phúc, thư ký Chu nhất định sẽ là một trong số đó.

Quý Ngưỡng Chân tan làm thì trời đã tối đen, buổi tối oi bức lại có dấu hiệu mơ hồ sắp mưa.

Cậu đặt xe trên điện thoại, trong lúc chờ bèn đi tới cửa hàng hoa dưới tầng, chủ tiệm đang thu dọn chuẩn bị đóng cửa, thấy có người đi đến thì lập tức nhiệt tình đi ra hỏi muốn mua hoa gì, tặng ai? Dùng để làm gì?

Quý Ngưỡng Chân thành thật nói là mua đi thăm người bệnh.

Hoa trong tiệm hoa hầu hết đều là những loại mang ngụ ý lãng mạn, chủ tiệm gãi đầu chọn cho cậu một bó hoa cát cánh, nhưng cậu không ưng.

Hoa cát cánh này còn không đẹp bằng hoa ở biệt thự ngoại ô lúc trước.

Không thèm.

Quý Ngưỡng Chân đi dạo một vòng trong tiệm, trước khi chủ tiệm mất hết kiên nhẫn muốn đuổi người rốt cuộc chọn được một bó hồng phấn để ông ấy gói lại cho mình.

Không dùng thiệp được giảm hai tệ.

Tiệm hoa bình thường thích hợp với tầng lớp lao động phổ thông, cho nên bên trong không có giống hoa gì đắt đỏ.

Quý Ngưỡng Chân thật sự khó mà xuống tay được với đống hoa hồng đậm rực rỡ trong tiệm, ý nghĩa và mùi hương của nó đều khiến người ta sợ hãi, thật sự rất không ổn.

Cân nhắc hồi lâu, cậu mới chọn hồng phấn từng bị chính mình chế giễu là quê mùa.

Quý Ngưỡng Chân rất ít khi vào tiệm hoa, hoa cẩm chướng hôm qua mang cho Alpha là thuận tay mua ở cổng bệnh viện. Cậu không có nhiều kinh nghiệm với hoa tươi, nhưng vẫn biết hoa gì phù hợp tặng người bệnh.

Nhưng ở đây không có hồng vàng.

...

Thư ký Chu thấy Quý Ngưỡng Chân ôm một bó hoa hồng đi vào, trên mặt thoáng không giấu được ngạc nhiên, nhưng cũng rất nhanh kiềm nén lại được, thức thời rời khỏi phòng bệnh.

Hoa cẩm chướng cắm ở đầu giường có vẻ được chăm chút rất cẩn thận, vẫn còn nở to đầy sức sống, màu sắc vừa phải, không nhạt nhoà quá cũng không quá lố.

Nhưng sao nó có thể so với hồng phấn chứ.

Mùi thơm ngào ngạt khiến người ta liên tưởng đến làn váy dưới màn mưa đêm hè, uyển chuyển mập mờ biểu đạt thứ tình yêu không nói thành lời, quả là đầy ý nghĩa.

Nhậm Đàn Chu nhìn Quý Ngưỡng Chân tháo dây buộc, lần lượt cắm từng cành hoa tươi mới vào bình thuỷ tinh, sự vui vẻ trong lòng thậm chí đã tràn ra bên môi.

Một bông cuối cùng không nhét vào nổi nữa, Quý Ngưỡng Chân thất vọng nói: "Sớm biết đã mua ít đi mấy bông, đều tại chủ tiệm kia cứ mời mọc hoài, nói cái gì mà mua nhiều tặng nhiều."

Nhậm Đàn Chu ho nhẹ một tiếng, "Không phải em bảo hồng phấn nhìn tục à."

Lẽ nào tiệm hoa chỉ có hồng phấn được giảm giá.

Quý Ngưỡng Chân đương nhiên vẫn nhớ chuyện lần trước, hơi ngượng ngùng nói: "Cái đó còn phải xem là hồng phấn nào, anh không biết đầu, đừng nghĩ đều là hoa hồng nhạt, hồng nhạt cũng chia thành nhiều loại lắm đó, cái loại đậm hơn kia đương nhiên không đẹp rồi, còn loại tôi mua này, hồng nhạt phơn phớt, nhìn tươi mát hơn hẳn!"

"Tuy là khuyến mãi, nhưng không rẻ hơn đám hoa hồng cùng loại đâu."

Quý Ngưỡng Chân nhanh chóng đi tới đưa cành hồng còn sót lại cho anh, "Tôi chọn lâu lắm đó, anh có thích không?"

Phần lớn Alpha đều không thích thú mấy thứ này, thay vì Beta, bọn họ mới là phía nên mua hoa tặng cho người thương.

Nhậm Đàn Chu cười cười, vui vẻ nhận lấy cánh hoa hồng kia, thuận tiện kéo luôn Quý Ngưỡng Chân lại gần, để hai người chỉ còn cách nhau một khoảng cách một cánh tay.

Ánh trăng chiếu rọi ngoài cửa sổ, anh ngồi thẳng lưng, nghiêm túc hỏi cậu: "Chân Chân, sao em lại tốt với anh thế?"

Tặng một bó hoa được khuyến mãi mà cũng gọi là tốt á?

Quý Ngưỡng Chân chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Ngày đó đúng là cậu đã hạ quyết tâm, chỉ cần Nhậm Đàn Chu thoát khỏi nguy hiểm, sau này cậu nhất định sẽ không cố tình nổi giận với anh nữa, sẽ cố gắng đối tốt với anh.

Điểm xuất phát khá tốt, nhưng thời gian này Quý Ngưỡng Chân luôn trong trạng thái bối rối, không biết phải bắt đầu từ đâu.

Cậu chỉ nghĩ đơn giản là, trong phòng bệnh nên đặt thứ gì đó có sức sống.

Nhưng nếu như thế thì cần gì phải đổi cẩm chướng thành hoa hồng chứ, rõ ràng cẩm chướng rẻ hơn nhiều.

Quý Ngưỡng Chân hoảng hốt mở to mắt, "Chúng ta là ai với ai chứ, đều là chuyện nhỏ thôi, tôi còn mang đồ ngon cho anh này, bây giờ anh muốn ăn thử luôn không?"

Nhậm Đàn Chu không trả lời cậu, nhưng trong ánh mắt luôn lạnh nhạt thường ngày hiện tại lại tràn đầy dịu dàng đến mức như đang phát sáng, anh rất kiên nhẫn mà chờ Quý Ngưỡng Chân phủ định đáp án của mình, một lần nữa trả lời ngay trước mặt anh.

Hai bàn tay đặt sau lưng Quý Ngưỡng Chân đã xoắn hết lại với nhau, biết không thể trốn được chuyện này, trên mặt lúc đỏ lúc trắng, cúi đầu nhỏ giọng biện bạch: "Anh đúng là phiền chết đi được, mua hoa cho anh thôi anh đã thấy người ta tốt với anh rồi, đúng là dễ thoả mãn quá đó, một bó hoa cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền... Anh đừng quên mình là ông chủ của tập đoàn lớn, nói ra khéo người ta cười cho thối mũi!"

Không có gì kỳ lạ hết.

Nếu không phải hôm qua xem được video ghi lại lúc Quý Ngưỡng Chân khóc lóc thảm thiết cạnh giường bệnh của mình, bây giờ có lẽ anh cũng sẽ bị cậu doạ sợ. Nhậm Đàn Chu vui đến mức cả đêm không ngủ được, nằm một lúc lại không nhịn được ngồi dậy, mở máy tính bảng ra xem lại video kia mấy lần.

Đến tận khi thư ký Chu đến đưa văn kiện, anh mới tạm dừng.

"Rẻ nữa cũng là tấm lòng của em." Nhậm Đàn Chu v**t v* vành tai đã đỏ ửng của Quý Ngưỡng Chân, "Chỉ cần là của em tặng thì là hoa cẩm chướng của hôm qua hay hoa hồng của hôm nay anh đều thích."

"Bởi vì, so với mọi món quà trên thế gian này..."

Quý Ngưỡng Chân không muốn nói ra cũng không sao, để anh nói là được.

"Anh thích em nhất, không ai có thể so với em."

Nhậm Đàn Chu nhẹ nhàng ôm lấy hai má nóng bừng của Quý Ngưỡng Chân, tiếng tim đập ổn định mà hữu lực tựa như nhịp trống, anh hít sâu một hơi, chậm rãi hỏi: "Chân Chân, em cũng thích anh, là như vậy có đúng không?"

Đối với Alpha mà nói, thích và yêu đều là rung động từ trái tim, có được đáp lại hay không vẫn sẽ ôm ấp một sự mong chờ nhất định. Từ đầu đến cuối có một điều rõ ràng nhất đó là, dù Quý Ngưỡng Chân nói không thích anh, nói ghét anh hận anh, nhưng tình yêu của anh với Quý Ngưỡng Chân vẫn trước sau như một không hay đổi.

Quý Ngưỡng Chân nhìn như mơ mơ hồ hồ mà sống qua ngày, nhưng cậu thông minh như vậy sao có thể không hiểu chứ, chỉ là dù đã nhận ra trái tim mình, cậu vẫn cắn chặt không chịu nhả, là do tính cách trời sinh của cậu mà thôi.

Chỉ có thích đơn phương mới chấp nhận sự lợi dụng và giày vò không có giới hạn, cậu vừa mắng Nhậm Đàn Chu hèn hạ nhất trần đời, trắng trợn bắt nạt người khác, lại vừa ôm theo mong chờ không thể nói ra, đúng là cực kỳ ích kỷ.

Chỉ có bản thân Quý Ngưỡng Chân mới hiểu, thừa nhận thích một người là việc còn khó hơn cả lên trời, bởi vì thích không đơn giản là một từ đại biểu cho tình yêu, giả sử không tồn tại sự lừa gạt làm nền, thành thật đi theo tình cảm mà bỏ qua thiên tính chỉ nghĩ cho bản thân, thời điểm mang tình cảm thật lòng giao ra sao có thể không đấu tranh do dự đây?

Lý lẽ gì cậu cũng hiểu, nhưng cậu giống như đã không thể dùng lý trí mà quyết định nữa.

Nhậm Đàn Chu một lần lại một lần nói thích cậu, yêu cậu, cậu nghe xong sao cố thể không rung động?

Quý Ngưỡng Chân ra vẻ cao ngạo hững hờ mà im lặng một hồi lâu, sau đó nói: "Anh nói thế nào thì là thế ấy đi..."

--- Lời tác giả ---

Chân Tương cao ngạo: Nhất định phải nói ra sao (っ ̯ -。)

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...