Sinh Tồn Nơi Hoang Dã, Tôi Chỉ Muốn Hái Thuốc Thôi Mà

Chương 115: Giáo sư Trương, Tiểu Ngư đâu?



Chúc Dư nhìn một cái liền hiểu, ba học sinh cúi đầu không phải vì biết sai mà nhận lỗi, mà là đang né tránh. Bọn họ cố tình dùng im lặng để xoa dịu cơn giận của mọi người. Sự nhượng bộ của họ không phải vì lý lẽ không đứng vững, mà đơn thuần bởi họ còn muốn rời khỏi khu rừng này.

Chúc Dư nhắm mắt, hít sâu một hơi để đè nén cảm xúc trong ngực, rồi nhìn ba người kia hỏi: "Vừa rồi các cậu nói là tách khỏi cậu ấy ở trong hang động đúng không?"

Ngô Thần gật đầu.

"Lúc rời đi, có để lại tin tức gì cho cậu ấy không? Cậu ấy có đủ vật tư không?"

Ba người Ngô Thần liếc nhìn nhau một cái, cuối cùng lắc đầu: "Chúng tôi đi hơi vội... cậu ấy hình như là tay không mà vào núi."

Ánh mắt Chúc Dư lướt qua ba chiếc ba lô trên lưng họ, trong lòng lửa giận bốc lên thêm mấy phần.

Nhưng cứu người là quan trọng nhất, cậu chỉ đành nén giận, tiếp tục hỏi: "Vậy hang động đó ở đâu? Các cậu còn nhớ rõ phương hướng không?"

"Giờ ai mà còn nhớ được..." Tôn Hạo Nhiên lầm bầm. Sau đó như chợt nhận ra điều gì, trợn tròn mắt, kích động kêu lên: "Ý mấy người là sao? Không lẽ muốn quay lại tìm cậu ta? Không được đâu. Nhìn xem xung quanh đi, trời sắp tối rồi. Cho dù có nhớ đường thì bây giờ quay lại cũng không kịp. Tôi không muốn trải nghiệm cảm giác ngủ lại trong núi thêm lần nào nữa đâu."

Ánh mắt Chúc Dư lạnh như băng: "Vậy các cậu không sợ chú ta chết trong núi à? Không để lại tin tức, cũng không để lại vật tư, tối nay chú ta phải làm sao mới có thể sống sót, các cậu đã nghĩ đến chưa?"

"Tôi..." Tôn Hạo Nhiên á khẩu, ánh mắt chột dạ trốn tránh: "Tôi chỉ là chú ta quen thuộc núi rừng như vậy, chỉ cần đốt lửa lên, qua một đêm chắc cũng, chắc cũng không sao. Tối qua chú ta cũng qua đêm như vậy mà. Thêm một đêm nữa, chắc cũng không vấn đề gì đâu. Ngày mai các người hãy đi tìm chú ta là được mà..."

Hắn nói thì lắp bắp chột dạ, nhưng thân thể lại hơi nghiêng đi, rõ ràng là bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị quay đầu bỏ chạy.

Tào Thắng thử dò hỏi, cũng mở miệng: "Kỳ thật mọi người đông như vậy, hoàn toàn có thể chia làm hai nhóm. Một nhóm đưa chúng tôi ra khỏi núi, nhóm còn lại tiếp tục ở lại tìm cậu ấy."

Mắt Tôn Hạo Nhiên sáng rực, vỗ mạnh lên tay Tào Thắng: "Chủ ý này hay đấy."

"Hay cái gì mà hay." Trương Húc Thanh tức đến đỏ cả mặt, lớn tiếng quát: "Mấy người như thế này thì làm cái gì nghiên cứu khoa học. Đội ngũ nghiên cứu của chúng tôi không cần loại người ích kỷ như các cậu."

Sắc mặt Tôn Hạo Nhiên biến đổi, lông mày dựng đứng: "Ông chỉ là một người làm địa chất thì...."

Ngô Thần vội vàng kéo mạnh Tôn Hạo Nhiên một cái, nghiêm mặt ra hiệu bảo câm miệng. Sau đó cậu ta bước lên một bước, giọng nói liên tục xin lỗi: "Các thầy thực sự xin lỗi. Bọn họ không có ý đó, chỉ là cảm thấy, nếu giữ chúng tôi lại, thì cũng chỉ thêm vướng chân, chẳng giúp được gì, thậm chí còn khiến mọi người thêm phiền toái, tiêu hao mất vật tư của mọi người... Còn về đường đến hang đá kia, thật lòng mà nói là bọn tôi không biết. Lúc đó chỉ lo chạy trốn, thật sự không để ý phương hướng. Với lại núi này như mê cung, cho dù có muốn nhớ cũng chẳng nhớ nổi. Nếu không thì bọn tôi đã chẳng bị lạc đến mức này."

Chúc Dư liếc nhìn Ngô Thần một cái.

Ba người này, trong đó Ngô Thần trông có vẻ thật thà nhất.

...Nhưng cũng chỉ là trông thôi.

Trương Húc Thanh bị thái độ mềm xuống của Ngô Thần làm cho bớt kích động hơn, ít nhất giọng điệu cũng hòa hoãn lại đôi chút: "Nhưng các cậu cũng không thể bỏ mặc ân nhân cứu mình, chỉ lo chạy trốn chứ. Các cậu như vậy thì..."

"Để họ đi đi."

Trương Húc Thanh sững người, quay đầu nhìn Chúc Dư: "Tiểu Ngư, cậu nói... để họ đi?"

Chúc Dư gật đầu: "Bọn họ nói không sai. Giữ họ lại chỉ làm vướng chân, ảnh hưởng tiến độ cứu hộ. So với việc phải giữ họ bên mình, nhìn sắc mặt họ, nghe họ càu nhàu suốt đường, chi bằng đưa họ ra ngoài cho xong, đỡ nảy sinh chuyện rẽ ngang."

Ánh mắt cậu lạnh lùng lướt qua ba học sinh kia, rồi quay sang Trương Húc Thanh: "Ban đêm trong Vụ Lâm quả thực rất nguy hiểm. Người đông chưa chắc là lợi thế, mà còn có thể thành gánh nặng. Chúng ta vào núi để cứu người, chứ không phải để cõng thêm người vào lại trong núi. Cho nên..."

Cậu dừng lại một chút, sau đó kiên định nói: "Các người đều đưa họ ra ngoài. Tôi ở lại tìm Trịnh Cao."

"Không được." Triệu Trung lập tức bác bỏ: "Chính tôi cũng nói núi này nguy hiểm, sao có thể để tôi một mình ở lại."

"Yên tâm đi, tôi từ nhỏ đã chạy nhảy trong núi, kinh nghiệm không thiếu. Một mình hành động còn linh hoạt hơn, có gặp nguy hiểm cũng dễ thoát thân."

"Như vậy cũng không được. Trừ khi tôi cũng ở lại. Hai người còn có thể hỗ trợ nhau."

Lời Triệu Trung vừa dứt, cả nhóm liền nhao nhao xung phong đòi cùng Chúc Dư ở lại. Người này một câu, người kia một tiếng, ồn đến mức Chúc Dư không chen được lời. 

Cuối cùng vẫn là Triệu Trung quen ứng phó cảnh này, quát lớn một tiếng: "Đủ rồi. Đừng tranh nữa. Chúc lão sư đã nói ban đêm nguy hiểm, người đông không phải lợi thế. Việc quan trọng nhất bây giờ là đưa ba đứa này xuống núi an toàn trước."

"Vậy tôi ở lại với các cậu cũng được chứ?" Trương Húc Thanh giơ tay nói: "Cả đời tôi đều làm địa chất ở những vùng hoang vu, coi như kinh nghiệm dã ngoại phong phú. Đừng nhìn tôi lớn tuổi hơn mấy cậu, tôi tập luyện mỗi ngày đấy, sáu múi vẫn còn nguyên. Thể lực tuyệt đối không thua đám trẻ các cậu đâu."

Chúc Dư kéo tay Trương Húc Thanh xuống: "Đương nhiên tôi tin năng lực của thầy, nhưng đội ngũ này phải do thầy dẫn theo tôi mới yên tâm. Không thì tôi lại lo bọn họ không tìm được đường về, chờ tôi ra tới nơi còn phải quay lại đi tìm họ."

Trương Húc Thanh quay đầu nhìn đám đội viên của mình.

Ông tin năng lực họ, nhưng điều đó cũng không làm ông bớt lo, dù sao đây là Vụ Lâm...

"Được rồi, vậy họ nhờ thầy." Chúc Dư đặt tay lên vai Trương Húc Thanh, xoay người ông về đúng hướng: "Trên đường tôi đều đã đánh dấu, thầy phải nhìn cho kỹ. Thầy cũng nên để lại vài dấu khác biệt để đề phòng, nếu lỡ bị xóa thì còn đường quay lại. Nhưng ngàn lần đừng để đến khi tôi ra khỏi rừng rồi vẫn phát hiện mọi người còn lạc vòng trong này đó."

"Hắc, tiểu tử này, coi thường ai vậy."

Chúc Dư le lưỡi, rồi quay sang nhìn Triệu Trung.

Vốn đang dặn dò cấp dưới đủ điều, Triệu Trung nhạy bén nhận ra ánh mắt cậu, lập tức nói rõ thái độ: "Đừng nhìn tôi kiểu đó, tôi nhất định phải ở lại. Đừng quên tôi là cảnh sát, cứu hộ vốn là trách nhiệm của tôi. Nếu các người xảy ra chuyện, người thất trách chính là tôi."

Chúc Dư nhìn Triệu Trung một lát. Trong ánh mắt đối phương chẳng có chút do dự nào. Cuối cùng, cậu cong mắt cười, đưa tay ra: "Anh đúng là một cảnh sát tốt."

Sau khi thương lượng, cuối cùng Chúc Dư và Triệu Trung ở lại tìm kiếm, tiến hành cứu hộ Trịnh Cao.

Còn Trương Húc Thanh dẫn theo những người còn lại cùng ba học sinh xuống núi. Hai bên cũng ước định: nếu họ về đến nơi mà đội cứu viện khác cũng chưa gặp được Trịnh Cao, thì 11 giờ sáng hôm sau sẽ quay lại điểm này hội hợp. Nếu đến giờ đó Chúc Dư vẫn chưa tìm thấy người và không xuất hiện hội hợp, tức là Trịnh Cao đã được đội khác cứu, và họ cũng có thể ngừng tìm kiếm để xuống núi.

Trong lúc cả nhóm tranh nhau đòi ở lại, ba học sinh chỉ đứng bên cạnh im lặng nhìn. Không nói câu nào, nhưng cứ thỉnh thoảng lại có đứa ngước nhìn trời, cái vẻ nôn nóng hệt như muốn nhanh lên một chút đi sắp viết lên trán.

Không ai quan tâm đến chúng nữa, ai nấy bận tổ chức nhân lực, dặn dò nhau cẩn thận, giữ an toàn. Một đội tiếp tục đi sâu vào núi, đội kia thì men theo đường cũ mà quay lại.

Đường xuống núi đã có đánh dấu chỉ dẫn. Dù giữa đường mấy lần suýt rẽ sai, nhưng nhìn chung vẫn thuận lợi hơn rất nhiều so với lúc vào. Đến đoạn có đỉa núi, mọi người đều chuẩn bị trước: mặc áo mưa, đội mũ, bọc kín người.

Ba học sinh không mang theo áo mưa, mà cũng chẳng ai có ý định nhường áo mưa cho họ. Mọi người chỉ tử tế đến mức nhắc bọn họ buộc chặt ống quần, cổ tay áo, rồi hái cho vài chiếc lá to để che đầu, xem như đã thể hiện chút tinh thần nhân đạo của đội cứu hộ.

Ngô Thần thì im lặng không nói gì, nhưng Tôn Hạo Nhiên với Tào Thắng thì oán trách không ngừng. Chỉ là chưa kịp than được mấy câu đã lập tức câm miệng, ngoan ngoãn buộc chặt ống quần, cổ tay áo, đội lá cây, theo sau cả đội với một khuôn mặt trắng bệch. 

Bởi vì Trình Hà vừa lạnh lùng buông một câu: "Hai người kia là cảnh sát, còn các cậu thì không. Còn bày đặt lên giọng nữa là tôi tát cho một cái đấy. Khiếu nại hả? Tôi sống bằng kỹ thuật, chẳng sợ ai hăm doạ hết."

Các đồng đội hiểu rõ tính Trình Hà, lập tức cười nhăn cả mặt.

Có thể cùng đám đàn ông thô lỗ, chuyên lăn lộn dã ngoại như họ mà vẫn được tôn trọng, đủ biết Trình Hà tuyệt đối không phải dạng quả hồng mềm dễ bóp.

Đi mãi, cuối cùng cũng ra đến rìa Vụ Lâm. Tất cả đều thở phào nhẹ nhõm. Rồi từ xa, họ nhìn thấy trong vùng tối ngoài rừng có vô số đốm sáng tụ lại thành một mảng ánh đèn.

Có lẽ để chỉ đường cho người trong rừng, mọi người ngoài kia đang hướng vào Vụ Lâm mà bật đèn pin, hoặc chiếu đèn pha ô tô, chỉ mong có thể soi sáng cho những người đang mò mẫm tìm đường về nhà.

Vừa thấy những ánh đèn ấy, cả đội cứu hộ lập tức dâng lên một luồng ấm áp trong lòng.

Nhưng đúng lúc ấy, ba bóng người bỗng lao vụt qua bên cạnh. Ai nấy khóe miệng giật giật, cảm xúc cảm động vừa mới dâng lên lập tức bị ba tên học sinh phá nát không còn một mảnh.

Nhìn ba tên đã nóng ruột muốn chạy thẳng ra ngoài, đội cứu hộ cũng chậm rãi bước theo, thoát khỏi cánh rừng. Đến lúc này họ mới phát hiện: đèn pin chiếu đường vào rừng đã chẳng còn tác dụng gì nữa.

Trong rừng tối đến mức không nhìn rõ đường, nhưng ở ngoài rừng lại như vừa bước sang hoàng hôn, ráng chiều nhuộm đỏ cả bầu trời.

Thấy bọn họ bước ra, dân làng, cảnh sát, người nhà cùng nhóm truyền thông nghe tin chạy đến chờ sẵn liền đồng loạt vỗ tay vang dội. Đám học sinh giữa tiếng vỗ tay lao vào lòng cha mẹ, thậm chí có đứa bật khóc òa, như thể toàn bộ sợ hãi và tủi thân đều được trút xuống lúc này.

Trương Húc Thanh hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi, nhưng ngay sau đó đã bị nhóm truyền thông bao vây.

Ông vốn không am hiểu ứng phó truyền thông, đang cảm thấy vừa phiền vừa đau đầu, thì bỗng thấy có người cau mày, cả người toát ra khí thế áp bức khiến người khác vô thức tránh đường, đang sải bước đi về phía mình. Anh đi đến đâu, đám phóng viên tự động tách ra thành một lối đi.

Trương Húc Thanh liếc mắt một cái đã nhận ra người đến, lập tức cảm thấy đầu càng đau hơn; so với việc phải đối phó người này, ông thậm chí thấy đối phó truyền thông còn dễ chịu hơn.

Ông ngượng ngùng cười: "Tống tổng..."

Tống Tri Nghiên đi đến trước mặt Trương Húc Thanh, vội vàng gật đầu xem như chào hỏi, ngay sau đó hỏi thẳng: "Giáo sư Trương, Tiểu Ngư đâu?"

Trương Húc Thanh: "......"

Làm sao mà giải thích chuyện mình cứu được người nhưng để người ta còn đang trong rừng, còn mình lại ra trước đây? Xin trợ giúp online, rất gấp.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...