Chúc Dư trên người còn chưa kịp tháo go-pro và micro.
Theo quy trình bình thường, nhân viên tổ chương trình sẽ thu thiết bị khi tuyển thủ đang nghỉ ngơi ăn uống. Trong thời gian này, livestream sẽ chuyển thành phần hậu thi đấu, nơi khán giả chúc mừng, tán gẫu. Vì vậy nên cảnh Tôn Hữu Tài vừa mở miệng đòi 100 vạn đã bị phát sóng nguyên xi ra ngoài.
Mà gia đình Tôn Hữu Tài thì hoàn toàn không biết go-pro là gì, cũng chẳng biết cái cục tròn lông xù trước ngực Chúc Dư là micro. Thế nên hắn không kiêng nể gì mà đe dọa: "100 vạn thôi mà! Cậu tuỳ tiện tham gia cái chương trình nào cũng kiếm được. Tôi bảo đảm, chỉ cần cậu đưa 100 vạn này, chúng ta coi như đường ai nấy đi. Chẳng lẽ cậu muốn sau này nổi tiếng rồi lại bị lan tin bất hiếu không nuôi bố mẹ?"
【 Chuyện gì xảy ra vậy?? 】
【 Mở miệng cái đòi 100 triệu? Tống tiền à?? 】
【Ông ta nói tiền dưỡng lão là ba của Chúc Dư thật sao??? 】
【 Trên đời làm gì có ba kiểu vậy, rõ ràng là du côn tống tiền.】
【 Cái túi rách kia đáng giá 100 vạn??? 】
【Xung quanh không có chị em ở gần sao? Nhào lên đi. Sao để ông ta khi dễ Tiểu Ngư như vậy.】
【 Bình tĩnh chút, người này với Tiểu Ngư quan hệ hình như không bình thường. Chờ xem thêm chút đã, kẻo lại làm Tiểu Ngư khó xử. 】
"Tôi không có 100 vạn." Chúc Dư lạnh lùng nói, giọng đều đều nhưng từng chữ nện thẳng mặt. "Tôi nói rồi, trước đây kiếm được bao nhiêu đều đưa về thôn để sửa đường và mua xe cứu thương. Bây giờ cùng lắm chỉ lấy ra được 40 triệu, nhiều hơn thì không có."
"Thì đi mượn. Cậu quen biết bao nhiêu minh tinh, đại lão như vậy, sao lại không mượn nổi 100 vạn." Nói đến đây, ánh mắt Tôn Hữu Tài theo bản năng lướt qua người đang đứng sau Chúc Dư, Tống Tri Nghiên. Hắn không dám nhìn lâu, chỉ liếc một cái rồi quay đầu lại, nhổ ra một câu đầy ám chỉ: "Tôi thấy vị này với cậu quan hệ cũng không tồi. Mở miệng một câu thôi, sao lại khó đến thế."
Một bên, Tôn Hàng nghe vậy liền cười khẩy, giọng nói đầy ý dâm tà: "Còn mượn gì nữa mà mượn. Môi chạm môi một cái, tiền không phải tự chui vào túi à? Không cần trả luôn."
Tống Tri Nghiên còn chưa kịp phản ứng, Chúc Dư đã bước lên một bước, động tác nhanh đến mức chỉ như một bóng. Cậu đẩy mạnh Tôn Hữu Tài sang bên, nắm chặt cổ áo Tôn Hàng kéo lại gần.
Đôi mắt hạnh vốn ôn hoà giờ đen sầm, chỉ còn lại lửa giận cháy bùng: "Miệng mày liệu mà sạch sẽ một chút."
"M–mày... mày làm gì!" Tôn Hàng hoảng loạn chụp lấy cổ tay Chúc Dư muốn bẻ ra, nhưng tay hắn không nhúc nhích dù chỉ nửa phân. "M–mày như vậy... tao hét đó. Đại minh tinh đánh người nha."
Chúc Dư bật cười, nụ cười lạnh lẽo đến mức khiến người xung quanh dựng tóc gáy: "Hét đi. Tao đâu phải minh tinh cái quái gì. Không sợ mất mặt. Gọi hết người đến xem, xem rõ bộ mặt thật của nhà mày hôm nay."
"Chúc Dư. Mau buông con trai tao ra."
"Nhãi ranh, mày muốn tạo phản à. Buông tay mau."
Tôn Hữu Tài và Đổng Diễm Hồng xông lên, nhưng vừa kịp lao tới đã bị Hình Huy và Triệu Cương vốn đứng quan sát từ nãy, mỗi người một tay đè xuống, giữ chặt tại chỗ. Hai vợ chồng lúc này mới ý thức được, quan hệ của Chúc Dư mạnh hơn bọn họ tưởng rất nhiều.
"Buông ra. Chúng tôi là cha mẹ Chúc Dư. Việc nhà chúng tôi, không cần các người nhúng vào."
Hình Huy và Triệu Cương chỉ cười nhạt, hoàn toàn không để vào mắt.
Đến lúc này, Chúc Dư mím môi, khẽ nói: "Hình Huy, Triệu Cương, cảm ơn hai anh. Nhưng buông họ ra đi."
Dù sao cũng đang ở nơi công cộng. Cậu đã thấy mấy người xem ngoài hàng rào còn chưa rời đi, đều đang giơ điện thoại quay. Thêm nữa, máy quay của cậu GoPro vẫn đang bật, không biết tổ chương trình có đang livestream hay không.
Ban đầu cậu đã định mượn livestream làm bằng chứng việc Tôn Hữu Tài và Đổng Diễm Hồng ép tiền, nhưng đồng thời, mọi hành động bây giờ cũng đều bị ghi hình.
Cậu thì không sao nhưng không thể liên lụy Hình Huy và Triệu Cương.
Hình Huy và Triệu Cương đều hiểu rõ, Chúc Dư là không muốn kéo bọn họ xuống nước. Hai người vốn còn định tỏ ra mình chẳng sợ mấy lời đồn nhảm, nhưng khi thấy ánh mắt kiên định của Chúc Dư, họ chỉ có thể liếc nhau một cái rồi lặng lẽ buông tay.
Vừa được thả ra, Tôn Hữu Tài và Đổng Diễm Hồng lập tức nhào đến phía Chúc Dư, miệng còn gào ầm lên: "Buông con tôi ra./ Mày buông tay ra ngay."
Tống Tri Nghiên khẽ nhíu mày, chuẩn bị bước lên, nhưng Chúc Dư đã nhanh hơn một bước. Cậu buông cổ áo Tôn Hàng, rút người lại phía sau, né gọn cú nhào tới của hai kẻ kia. Mất đi điểm tựa, Tôn Hàng vốn đang giãy giụa mạnh lập tức loạng choạng. Kết quả, đúng lúc Tôn Hữu Tài và Đổng Diễm Hồng lao tới, cả hai đụng thẳng vào người Tôn Hàng.
Một tiếng phịch lớn.
Ba người quăng xuống đất thành một đống, chật vật vô cùng.
【 hahaha đúng là nghiệp quật 】
【 Tôi coi như đã nhìn ra rồi, thì ra đây là trốn khỏi gia đình nguyên sinh. 】
【 Tiểu Ngư thật dũng cảm. Cùng cảnh ngộ gia đình nguyên sinh nát bét như tôi mà ngày nào cũng bị chỉ thẳng mặt mắng, cũng chẳng dám hé răng. 】
【 Bé trên lầu, bất kể là nữ hay nam, nếu tự thân lực lượng không đủ để phản kháng trực diện, cách tốt nhất chính là rời xa, rời khỏi thành phố, tỉnh thành thậm chí là quốc gia, đổi toàn bộ phương thức liên lạc, lặng lẽ mà biến mất. 】
【 Nhưng Tiểu Ngư giờ phải làm sao đây, gặp loại người mặt dày vô lý như này thật sự sợ nhất. 】
Tiếng cười xung quanh còn chưa tan hết, ba người Tôn Hữu Tài vịn nhau chật vật đứng lên.
Sắc mặt Tôn Hữu Tài lúc đỏ lúc trắng, hắn tức đến muốn hộc máu, chỉ thẳng vào Chúc Dư mà chửi: "Nhãi ranh, lúc trước đúng là mắt tao mù mới nhặt mày về. Tao lẽ ra nên để con đàn bà kia ném mày vào rừng cho chết. Không có tao, mày sớm thành phân bón trong rừng rồi, làm gì có cơ hội đứng trước mặt tao mà hống hách."
"Con đàn bà kia?" Chúc Dư sững lại, ngay sau đó không kìm được khẩn trương mà hỏi: "Không phải ông nói là nhặt tôi ở ven đường sao? Gì mà ném vào rừng?"
Thấy Chúc Dư căng thẳng như vậy, Tôn Hữu Tài lập tức đắc ý cười: "Đúng thế, tao nhặt mày ở ven đường, nhặt từ ngay trong tay cái con muốn ném mày vào rừng đó. Mày là thứ không ai thèm muốn, ngay cả mẹ ruột mày cũng không cần mày, là tao cứu mày. Vậy mà giờ mày lấy oán báo ơn?"
"Lão Tôn." Đổng Diễm Hồng hoảng hốt tát mạnh vào tay Tôn Hữu Tài một cái. Lúc này ông ta mới chợt nhớ ra trong tay mình còn đang cầm cái túi phúc dùng để uy h**p Chúc Dư.
Tôn Hữu Tài choàng tỉnh: việc chính là đòi tiền.
Ông ta vội vàng lấp l**m: "Nhưng, nhưng lúc ấy con đàn bà kia trông cũng rất thương tâm, nói chung, nó treo cái bùa bình an này lên cổ mày, nói để phù hộ mày bình an suôn sẻ."
Ông ta giơ phúc túi lên: "Nói một câu thôi: muốn hay không? Muốn thì bỏ ra 1 tỷ, không thì..."
Ông ta bật bật lửa, làm bộ muốn đốt.
Chúc Dư cúi mắt, trầm mặc hồi lâu. Ngay khi Tôn Hữu Tài sắp không nhịn được muốn thúc giục, cậu khẽ cười lạnh: "Ông biết không? Ông nói dối rất tệ."
Ánh mắt Chúc Dư lạnh như băng. Cậu rút điện thoại, bấm số.
"Alo, tôi báo án. Có người tống tiền..."
"Thằng điên." Tôn Hữu Tài giật mình hoảng hốt, lao tới muốn cướp điện thoại.
Tống Tri Nghiên liền bước lên chắn trước Chúc Dư, đang định ra tay thì bên cạnh bỗng có vật gì quét tới, một chiếc Hermes Birkin da cá sấu băng trắng nặng trịch, bay thẳng vào mặt Tôn Hữu Tài. Bên trong không biết đựng gì, nhưng đập cái bốp khiến ông ta loạng choạng, trên đầu lập tức nổi u.
Ôm đầu rống lên: "Đứa nào quăng túi vào tao thế. Tao...."
"Mẹ nó."
Một người phụ nữ khoác áo choàng trắng, mặc sườn xám xanh, trên chân là đôi giày tế nhã chạy tới.
Khí chất vốn dịu dàng đoan trang, vậy mà vừa vọt lại đã chộp ngay cái túi dưới đất, liều mạng ném tiếp lên đầu Tôn Hữu Tài, vừa ném vừa khản đặc giọng mà gào: "ÔNG DỰA VÀO ĐÂU MẮNG NÓ. Dựa vào đâu nói nó là đồ không ai cần. Tôi hận không thể nâng nó trong lòng bàn tay. Tôi ngày ngày đêm đêm đều đi tìm nó. Ông dựa vào cái gì mà mở miệng xúc phạm nó, đồ khốn nạn."
Nhìn người phụ nữ trước mặt, người đã dùng toàn bộ sức lực, chẳng còn giữ nổi dáng vẻ đoan trang mà che chắn cho mình, Chúc Dư ngây người tại chỗ.
Cậu chỉ theo bản năng mà khẽ lẩm bẩm: "...... Lâm phu nhân?"
"Từ đâu chui ra con điên này vậy."Tôn Hữu Tài vừa giơ tay che mặt, vừa gào lên: "Còn không mau qua đây giúp bố mày?"
Đổng Diễm Hồng và Tôn Hàng như bấy giờ mới bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng lao lên. Nhưng còn chưa chạm được vào ai thì đã bị các bảo vệ chạy đến chặn lại. Cùng lúc đó, Lâm Tư Thành và Lâm Khiêm cũng hoảng hốt tiến đến, ôm lấy vai Quý Nhã Ca để trấn an.
Ban đầu, bọn họ vốn chỉ định để Quý Nhã Ca phát tiết một chút cho hả giận. Vì thế khi bà ném ra hai bình nước và một cục sạc dự phòng hai vạn mAh, họ đều im lặng chịu trận. Nhưng bọn họ không ngờ nàng lại chạy nhanh như gió, lúc hai người mở cửa xe, vòng qua đầu xe để giữ bà lại thì Quý Nhã Ca đã lao xuyên qua đám đông, vung túi đập thẳng xuống đầu Tôn Hữu Tài.
Được hai người trấn an, Quý Nhã Ca dần dần bình ổn lại. Lúc này bà mới nhận ra toàn thân mình đang run rẩy, cánh tay mềm nhũn đến chẳng còn chút sức. Hơi thở dồn dập, nàng buông phịch chiếc túi, rơi bịch xuống đất.
Lâm Khiêm và Lâm Tư Thành nhẹ nhàng vỗ lưng bà, hỏi han lo lắng, nhưng Quý Nhã Ca chỉ thở hổn hển, run rẩy, nói chẳng ra lời.
"Uống nước."
Một giọng nói trầm thấp vang lên, cùng với ly nước đưa đến trước mặt.
Quý Nhã Ca ngẩng mắt lên, liền thấy Chúc Dư đứng trước mặt mình, tay đưa ly nước tới. Bị bà nhìn chăm chú, cậu hơi mím môi, giọng khẽ run vì căng thẳng nhưng vẫn nhắc lại: "Uống nước, bình tĩnh một chút đi."
"Được.... Được, được."
Quý Nhã Ca đáp liên tục, giọng run run. Nàng đưa tay nhận ly nước, nhưng trong lúc giao ly, ngón tay vô tình chạm vào tay Chúc Dư, khiến toàn thân bà khẽ giật, run bắn lên.
Đúng khoảnh khắc đó, Chúc Dư liền đưa tay nâng lấy tay bà, dìu nàng cầm chắc ly nước. Hơi ấm từ tay cậu truyền sang khiến trái tim Quý Nhã Ca run rẩy, cảm xúc dồn nén bấy lâu như bị ai đó chạm nhẹ liền vỡ tung.
Một giọt nước mắt rơi xuống, nhanh tới mức chính bà cũng không kịp ngăn.
Bà vội vàng đưa ly lên uống một ngụm để che đi sự thất thố, nhưng nước mắt lại càng rơi nhiều hơn, không sao cầm lại được. Bà nức nở, run như chiếc lá, cúi đầu càng ngày càng thấp.
Cảnh tượng ấy khiến cổ họng Chúc Dư đau nhói, hốc mắt nóng lên. Cậu không biết vì sao, nhưng trong lòng chỉ có một cảm giác, đau thay bà.
Một lúc lâu sau, cậu khẽ bước đến gần hơn nửa bước. Rồi đưa tay nhẹ nhàng vén sợi tóc rối rơi bên má bà ra sau tai.
"Vừa nãy dì nói..." Cậu vừa mở miệng đã phát hiện giọng mình khàn đến mức như bị xé rách.
Chúc Dư ho nhẹ một tiếng, rồi mới tiếp tục: "Dì nói con không phải là người sinh ra đã không ai cần..."
"Đương nhiên không phải." Quý Nhã Ca lập tức ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ hoe, ướt sũng nước, nhìn cậu không hề do dự.
Yết hầu Chúc Dư khẽ chuyển động. Cậu nhìn bà, khẽ run, giống như lấy hết dũng khí trong đời mới hỏi được: "Vậy... con là ai?"
