Nếu chuyện tương tự xảy ra với Thành Việt Long, cậu sẽ chỉ thấu hiểu Bùi Nam, trở thành Bùi Nam, và vượt qua cả Bùi Nam. Đối mặt với bộ ba "quái thai" Má Triệu - Khúc Hầu - Bùi Kha thì chỉ võ mồm thôi là chưa đủ đâu.
Nhưng may mắn thay cậu không phải Bùi Nam.
"Thật ra anh Nam quan tâm anh lắm đấy." Thành Việt Long kể lại ngắn gọn chuyện đi siêu thị, "Anh ấy biết rõ anh thích ăn gì, ghét ăn gì."
Bùi Kha không tin: "Tại khẩu vị hai anh em giống nhau thôi."
"Vẫn có điểm khác chứ." Khúc Hầu bất ngờ xen vào, "Anh mày thích ăn sầu riêng, còn mày thì không bao giờ động vào."
Bùi Kha ngớ người: "Thiệt hả? Tao chưa thấy ổng ăn bao giờ."
"Sao lại không, hồi xưa anh mày nghỉ hè đại học về, tuần nào chả qua cửa hàng nhà tao mua sầu riêng một lần." Khúc Hầu khựng lại, cau mày: "Tên này chẳng lẽ là..."
"Ăn mảnh, chắc chắn là ổng ăn mảnh rồi." Bùi Kha cười khẩy, "Hồi bé về nhà bà ngoại cũng thế, lén lút ăn một mình rồi đổ tại chó ăn, bị tao bắt quả tang còn chối đây đẩy."
Thành Việt Long: ...
Thành Việt Long: "Tôi thấy anh Nam không đến nỗi thế đâu."
"Sao hôm nay cậu cứ bênh Bùi Nam chằm chặp thế?" Bùi Kha quay sang nhìn cậu đầy nghi ngờ.
Chẳng lẽ hai người này có giao dịch ngầm gì sau lưng mình?
Muốn để lại ấn tượng tốt trong mắt người nhà Bùi Kha, nhưng em Long nghĩ không chọc giận Bùi Kha mới là quan trọng nhất, vội vàng nói: "Đâu có, chắc tại tôi chưa hiểu rõ anh ấy thôi."
Bùi Kha hừ một tiếng, tiếp tục lái xe, nhấn ga một mạch về đến Hạnh Phúc Hoa Đình. Để tiện cho Khúc Hầu về nhà, anh đỗ xe ngay cửa hầm.
Nhưng Khúc Hầu ngồi ghế sau cứ dán mắt vào điện thoại không nhúc nhích, Bùi Kha nhướng mày: "Làm gì đấy? Đến nơi rồi xuống xe đi Khỉ."
Khúc Hầu lập tức tỉnh táo lại, ậm ừ hai tiếng, mở cửa xuống xe, quên cả chào tạm biệt Bùi Kha. Thành Việt Long thấy thế không kìm được hỏi: "Anh Khúc sao trông cứ như người mất hồn thế nhỉ?"
"Chắc đang giằng co với đại gia top 1 đấy." Bùi Kha cười lạnh, "Kệ nó, toàn những đứa chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, bị lừa cho một vố mới sáng mắt ra."
Chưa đến tết mà vận đào hoa của anh em đã nở rộ, nhưng trong mắt Bùi Kha toàn là hoa đào thối. Anh bấm ngón tay tính toán, trực giác của Beta mách bảo rằng má Triệu và Khỉ phen này chắc chắn ăn hành ngập mồm.
Nhưng khi đánh lái rẽ phải, qua gương chiếu hậu, Bùi Kha thoáng thấy góc nghiêng của Thành Việt Long bị ánh sáng và bóng tối chia cắt.
Bóng tối nuốt chửng mái tóc, ánh sáng soi rọi đôi mắt, tiếng đèn xi nhan tích tắc của chiếc Jetta gần như cùng nhịp với tiếng tim đập của Bùi Kha.
Toang rồi.
Hình như mình cũng chẳng có tư cách gì mà cười nhạo Khỉ với má Triệu.
Nhận ra điều này, Bùi Kha với tâm trạng bi tráng phải lùi xe ba lần mới vào được chỗ đỗ, rồi cùng Thành Việt Long xách đồ lên nhà.
Đồ ăn vặt, hoa quả, rau củ được phân loại cất gọn, tủ lạnh và tủ đồ chật kín, Bùi Kha nhìn mà cứ ngỡ hai người đang cùng nhau chuẩn bị đón tết.
Anh gãi đầu, quay lại hỏi: "Mai cậu bắt đầu nghỉ rồi đúng không?"
"Đúng vậy, nhưng mai tôi phải ra ngoài, chắc phải mượn xe anh Bùi một lúc." Thành Việt Long nhìn điện thoại cau mày, "Mai tôi đưa anh đi làm, xong rồi phải qua Cục Công thương và Cục Lao động một chuyến, tối lại qua đón anh nhé?"
Bùi Kha: "Mai tôi làm nửa ngày là nghỉ rồi."
"Thế trưa tôi qua đón, tiện thể mình ăn trưa ở ngoài luôn." Thành Việt Long đổi lịch ngay.
Bùi Kha thắc mắc: "Cơ mà cậu đi Cục Công thương với Cục Lao động làm gì?"
"Anh không xem tin nhắn trong nhóm à?" Thành Việt Long nhắc anh xem nhóm chat đòi quyền lợi của hội viên phòng gym, Bùi Kha mới nhớ ra cái nhóm mình đã tắt thông báo từ đời nào.
Anh mở ra xem, điện thoại load tin nhắn mất một lúc, thầm nghĩ đám người này không phải đi làm à?
Nạn nhân vụ phòng gym S.B bỏ trốn đông nhung nhúc, ban đầu ai nấy đều kể lể mình mất bao nhiêu tiền làm thẻ, nhưng vì có hai tên khoe của quá đà, chủ đề suýt nữa lệch sang chuyện mua nhà mua xe, may mà quản trị viên xuất hiện kịp thời kéo lại đúng quỹ đạo.
Anh giai quản trị viên của nhóm chắc làm bên tuyên truyền, câu nào câu nấy đánh trúng tâm lý, nói năng hùng hồn, miêu tả chuyện đi khiếu nại Cục Công thương cứ như sắp đánh chiếm huyện thành Bình An trong hai mươi tư giờ vậy.
*Một trận đánh nổi tiếng trong phim Lượng Kiếm.
Đọc hết tin nhắn, Bùi Kha cau mày.
Giờ anh đang ngồi ghế sô pha của phòng gym S.B, dùng máy tập của phòng gym S.B, sữa tắm dầu gội dầu xả thậm chí giấy ăn cũng của phòng gym S.B.
Phòng gym S.B thể xác đã tan, nhưng linh hồn vẫn trường tồn trong nhà Bùi Kha.
Nhỡ bọn họ đòi Cục Công thương bồi thường, tên chủ phòng gym lấy đồ đạc trong phòng ra gán nợ, thế chẳng phải anh phải nôn hết đồ đã khuân về ra à?
Không đời nào!
"Cậu chắc chắn muốn đi à?" Bùi Kha nhắc nhở Thành Việt Long đừng quên đống đồ này đều từ phòng gym S.B mà ra, tính theo giá trị thì tên chủ đấy không nợ Bùi Kha cái gì cả.
Thậm chí Bùi Kha còn nợ ngược lại ông ta.
Thành Việt Long kiên quyết gật đầu: "Phải đi chứ, ổng nợ tôi hơn nửa năm lương, dù có lấy cái sô pha này gán nợ cũng chả thấm vào đâu."
Bùi Kha cau mày: "Nợ cậu bao nhiêu?"
Thành Việt Long đọc ra con số năm chữ số suýt soát sáu chữ số, khiến Bùi Kha bật dậy ngay tắp lự, tuyên bố bây giờ ngay lập tức lái xe đưa Thành Việt Long đến Cục Lao động khiếu nại.
"Không vội, cứ từng bước một." Thành Việt Long có thể làm bảo vệ một thời gian nhưng không thể làm cả đời, "Đợi lấy lại được tiền cộng với tiền tiết kiệm, tôi sẽ thuê lại mặt bằng phòng gym S.B, thậm chí chẳng cần sửa sang gì, khai trương luôn."
S.B tái sinh từ tro tàn thành B.T, mức độ nguy hiểm tăng vọt.
Thành Việt Long tràn trề tham vọng, nhưng Bùi Kha nghi ngờ: "Phòng gym phải lôi kéo được hội viên làm thẻ mới duy trì được, không là lỗ vốn đấy."
"Vấn đề này anh không phải lo." Thành Việt Long cho biết mình vẫn giữ liên lạc với hội viên cũ qua nhóm chat, "Với lại tôi tính cả rồi, đến lúc đó tôi sẽ lôi Bàng Đồng ra làm mẫu giảm cân trong một tháng, người thật việc thật luôn."
Nghe thấy tên Bàng béo, Bùi Kha khựng lại rồi gật đầu: "Thế cũng tốt, Bàng béo đúng là cần giảm cân thật."
Thành Việt Long gật gù: "Đúng thế, cậu ấy mà gầy đi thì khỏe hơn nhiều, nhiệm vụ chính là vì sức khỏe cậu ấy, quảng cáo chỉ là phụ thôi."
Mấy lời này lọt vào tai Bùi Kha nghe chói tai vô cùng, anh vội chuyển chủ đề hỏi Thành Việt Long tối nay ăn gì.
Vì muộn rồi, Thành Việt Long lười nấu nên hai người quyết định "buông thả" gọi đồ ăn ngoài, mùi thơm nức mũi, đi tiểu cũng nghe mùi công nghệ (ý nói gia vị hóa chất).
Sáng hôm sau Thành Việt Long đưa Bùi Kha đi làm rồi phi thẳng đến Cục Công thương hội họp với mọi người. Ngoài quản trị viên của nhóm, vài hội viên thẻ vàng và luật sư, Đại Ngưu và Tiểu Hổ cũng đến với tư cách đại diện nhân viên bị hại.
Vì công việc mới, Đại Ngưu ăn mặc ngày càng hoang dã, trên khoác áo lông thú giả, dưới mặc quần bó sát, toàn hàng hiệu thật giả lẫn lộn. Thành Việt Long nhìn mà sốt ruột thay, khoác vai anh bạn thấm thía nói: "Đại Ngưu này, anh định tự mở phòng gym, đến lúc đấy cậu dẫn anh em về làm với anh nhé."
Đại Ngưu im lặng hai giây rồi lắc đầu: "Không về được nữa rồi anh ơi."
"Sao lại không về được!" Thành Việt Long kinh ngạc, "Cậu làm gì rồi? Đánh ai à?"
Đại Ngưu rít một hơi thuốc: "Không, còn kinh khủng hơn đánh người."
"Chẳng lẽ..." Thành Việt Long ngó nghiêng rồi hạ giọng: "Chẳng lẽ cậu chém người ta? Cậu điên à?"
"Cũng không phải." Đại Ngưu nhả khói thuốc, u sầu nói: "Em ngủ với ông chủ rồi, giờ ổng nhất quyết không thả em đi đâu."
Thành Việt Long: ...
Cậu nhớ ngay đến ông chủ gầy nhom từng gặp một lần, với vóc dáng của Đại Ngưu thì đúng là áp đảo hoàn toàn, đang định hỏi sự việc thế nào thì Đại Ngưu dập thuốc, vỗ vai cậu đầy tang thương.
"Anh Long, nghe em khuyên một câu, đừng uống rượu, rượu vào hỏng việc." Đại Ngưu lau giọt nước mắt nơi khóe mi, nghẹn ngào: "Em vì uống say làm liều một lần mà cả đời đi làm không công, giờ mua bao thuốc cũng phải xin tiền ổng..."
Thành Việt Long vội vỗ lưng an ủi, bảo cậu ta nghĩ thoáng ra, tuy mất sự nghiệp nhưng có gia đình, được cái này mất cái kia là lẽ thường.
"Đã không về được thì bảo Tiểu Ngưu về nhé." Bạn Long vẫn không quên chiêu mộ nhân tài cho phòng gym tương lai, "Chỗ anh vẫn có người hỏi Tiểu Ngưu đi đâu làm rồi đấy."
Đại Ngưu gật đầu: "Về em bảo nó."
Không thể để em trai cũng sa lầy ở chốn này giống mình được.
Tiểu Hổ thấy Đại Ngưu thảm quá, buột miệng nói: "Ông chủ của cậu đáng sợ thật đấy."
"Đừng nói thế, trừ việc ổng không trả lương ra thì cũng tốt tính." Đại Ngưu sụt sịt mũi, "À đúng rồi, dự kiến tháng hai em cưới, anh em nhớ đến nhé, mừng phong bì dày dày chút để em còn giấu quỹ đen."
Tiểu Hổ: ...
Tiểu Hổ: "Súc vật, cậu còn đáng sợ hơn cả ông chủ cậu."
Mọi người nhanh chóng đến lượt vào làm việc, Bùi Kha theo dõi sát sao hành tung của Thành Việt Long qua nhóm chat, thoải mái lười biếng nốt ngày làm việc cuối cùng.
Lãnh đạo đã biến mất tăm, đồng nghiệp cũng chẳng còn tâm trí làm việc, chị Vương tổ chức bữa trà chiều cuối cùng trong năm, và trước khi tan làm báo cho Bùi Kha một tin vui.
"Ra tết chú ý check mail nhé." Chị Vương vỗ vai anh, "Văn phòng của lão Trương bảo người dọn dẹp đi, bẩn quá chuyển vào bất tiện."
Bùi Kha gật đầu lia lịa, nhưng không quên hỏi: "Thế bên lão Bành sao rồi chị?"
"Chưa rõ, cứ bình tĩnh quan sát đã." Chị Vương lắc đầu.
Bùi Kha hơi thất vọng nhưng vẫn cười tươi, lén đưa cho chị Vương hai phiếu buffet Khải Hoàn, chúc tết sớm.
Thu dọn đồ đạc xong xuôi chuẩn bị về, Bùi Kha bất ngờ nhận được điện thoại của má Triệu.
Chưa đợi má Triệu mở miệng, Bùi Kha đã chặn đầu: "Mời ăn tết ấn phím 1, cần đưa đón ấn phím 2, chia sẻ đồ ăn tết ấn phím 3, tư vấn tình cảm xin vui lòng dập máy, xin cảm ơn."
Má Triệu khựng lại, đột nhiên nấc lên một tiếng, khóc lóc: "Kha ơi! Ảnh chặn tao rồi!"
—
Lời tác giả:
Thành Việt Long: Người anh em cũng phải có sự nghiệp riêng chứ!
Bùi Kha: Thăng chức tăng lương rồi hú hú!
