Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 49: Màn kịch trong nhà vệ sinh Long Hòa Cung



Mùng một Tết năm nào cũng là ngày náo nhiệt nhất của Long Hòa Cung.

Năm nào cũng có người đánh nhau lên báo vì tranh giành thắp nén hương đầu tiên, nhưng năm nào người ta cũng nườm nượp kéo đến, chỉ để Bồ Tát ngày đầu đi làm nhìn thấy mặt mình đầu tiên, nghe thấy nguyện vọng của mình đầu tiên.

Khúc Hầu không biết Bồ Tát đi làm thấy bao nhiêu người nhao nhao trước mặt mình thì chịu đựng kiểu gì, chứ là cậu ta thì chắc nổ tung từ lâu rồi.

Nhất là năm ngoái ai cũng khó khăn, nên mùng một năm nay số lượng người đến chùa cầu may đông kỷ lục.

Đúng là people mount people sea (biển người mênh mông), chen chúc nhau không nhúc nhích nổi, khiến Khúc Hầu buộc phải từ bỏ kế hoạch vây bắt Nam Viên, đành xin một nén hương từ dì tình nguyện viên mặc áo gile đỏ để điểm danh với Bồ Tát trước đã.

Báo cáo với Bồ Tát xong, coi sự im lặng của Người là đồng ý, Khúc Hầu tìm một góc ngồi xuống, mắt dán chặt vào cửa ra vào bắt đầu kế hoạch số hai: Ôm cây đợi thỏ.

Chỉ cần Bùi Nam xuất hiện ở cửa, cậu ta sẽ tóm gọn ngay.

Dù sao cũng lớn lên cùng nhau, đối với tên Alpha xảo quyệt Bùi Nam, Khúc Hầu đã chuẩn bị sẵn tinh thần tên này sẽ cải trang mà đến.

Nên khi Thành Việt Long đeo kính râm, khẩu trang vừa xuất hiện ở cửa, radar của Khúc Hầu đã réo inh ỏi.

Tuy nhìn thoáng qua thì tóc hơi nhiều, nhưng không loại trừ khả năng đội tóc giả; nhìn lần hai thì người hơi cao, vai hơi rộng, nhưng cái này dùng lót giày và miếng độn vai là xong; kể cả mông có cong hơn chút thì cũng có thể độn mông mà.

Khúc Hầu phân tích một hồi, cau mày nhớ lại mông Bùi Nam hình như cũng không tệ.

Khi bạn nhìn chằm chằm vào vực thẳm, vực thẳm cũng nhìn chằm chằm vào bạn.

Thành Việt Long ban đầu nhìn thấy Khúc Hầu còn mừng thầm, tưởng tìm được Khúc Hầu là tìm được Bùi Kha, nhưng chợt nhận ra có gì đó sai sai, nhớ lại lời Bùi Kha nói hôm qua —

Anh ấy không đi leo núi cùng Khúc Hầu, vì hôm nay Vua Khỉ đi gặp đại gia top 1.

Mà Khúc Hầu lại đang trong tư thế tay trái cầm nước khoáng tay phải cầm tạp chí chờ người, vậy người cậu ta đang đợi chẳng phải là...

Trời ơi!

Em Long chứng kiến hiện trường ngoại tình mà run rẩy, lập tức hiểu ra tại sao Bùi Kha và Triệu Đỉnh Thiên lại đột ngột đổi địa điểm leo núi, tại sao lại đến Long Hòa Cung lễ Phật!

Họ đâu phải đi tập thể dục, họ đi bắt gian!

Em Long thật thà dựng tóc gáy, nhận ra mình tuyệt đối không được chào hỏi Khúc Hầu làm lộ thân phận, nếu không sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của Bùi Kha.

Mình phải đi, phải đi ngay lập tức!

Cậu cúi đầu đi sang một bên, tìm một góc khuất hơn để ẩn nấp, chuẩn bị làm "chim sẻ rình sau lưng bọ ngựa".

Anh hùng luôn xuất hiện muộn, Thành Việt Long muốn đợi đến lúc Bùi Kha bắt tại trận cảnh thân mật của đại gia và Khúc Hầu rồi mới tỏa sáng, dùng lồng ngực vững chãi và cái ôm nồng nhiệt cứu vớt linh hồn đang chao đảo của Bùi Kha, nói cho anh ấy biết người thuê nhà vẫn luôn ở đây.

Nhưng vừa đi được hai bước, cậu kinh hoàng phát hiện Khúc Hầu đứng dậy, và bắt đầu di chuyển về phía mình.

Ý gì đây! Chẳng lẽ đại gia top 1 đang ở ngay cạnh mình?

Thành Việt Long vừa di chuyển vừa quan sát xung quanh, tìm kiếm sự tồn tại của đại gia.

Còn Khúc Hầu thấy gã đeo kính râm khả nghi kia vào chùa không đi xin hương lễ Phật mà cúi đầu lủi đi, nghi ngờ từ 20% tăng vọt lên 50%, không nghĩ ngợi gì lập tức đuổi theo.

Nhưng hôm nay người đi lễ quá đông, các cụ ông cụ bà bình thường yếu ớt nay được Bồ Tát phù hộ bỗng khỏe như vâm, chen lấn còn hăng hơn ai hết.

Khúc Hầu không muốn hét to làm các cụ sợ, cũng không dám xông phi gây họa, chỉ đành luồn lách qua đám đông đuổi theo, giữ khoảng cách lúc gần lúc xa với gã đàn ông đeo kính râm.

Cuộc rượt đuổi im lặng xuyên qua nửa ngôi chùa, Thành Việt Long cuối cùng cũng phát hiện ra điều bất thường, sao mình đi đâu Khúc Hầu theo đấy?

Chẳng lẽ...

Đại gia top 1 chính là mình!

Thành Việt Long nín thở, nhớ đến cái kính râm và khẩu trang che kín mặt, nhận ra không thể trách Khúc Hầu được, bộ dạng mình bây giờ đúng là rất khả nghi.

Phải tìm chỗ cắt đuôi anh ta đã!

Cậu tăng tốc, rẽ ngoặt một cái rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh bên cạnh, chen chúc vào cùng một buồng với một tình nguyện viên mặc áo gile đỏ đang quay lưng lại, rồi đóng cửa cái rầm.

Người kia quay lại định mắng "Làm cái trò gì thế" thì bốn mắt nhìn nhau, Thành Việt Long tháo cái kính râm đang trễ xuống mũi ra, kinh ngạc hỏi: "Anh Nam, sao anh lại ở đây?"

Bùi Nam: ...

Bùi Nam: "Tôi đang định hỏi cậu đấy!"

Thành Việt Long ngập ngừng hạ giọng: "Chuyện này phức tạp lắm, tạm thời tôi không giải thích được."

Lúc này Khúc Hầu đã đuổi tới cửa nhà vệ sinh, nhìn cánh cửa buồng đóng chặt cười khẩy, nghĩ thầm chạy trời không khỏi nắng, dám chơi trò trốn tìm với ông à?

Cậu ta lôi điện thoại ra gọi WeChat cho Nam Viên, giây tiếp theo tiếng chuông điện thoại vang lên trong nhà vệ sinh.

Khúc Hầu, người giải sai quy trình nhưng vẫn ra đáp án đúng, đứng trước cửa buồng phát ra tiếng chuông, gõ gõ cửa, lịch sự và dịu dàng nói: "Ra đi, anh Nam Viên."

Trong buồng, Thành Việt Long nhìn Bùi Nam trợn tròn mắt, không dám tin vào tai mình.

Đại gia trên mạng và đại ca ngoài đời hợp thể rồi! Lụt lội miếu Long Vương, người nhà không nhận ra người nhà!

Phòng trộm phòng cướp khó phòng người nhà! Phút chốc em Long cảm thấy vừa giận vừa đau, nhớ lại những lần mình bênh vực Bùi Nam mà thấy lòng tốt bị chó tha.

Bùi Nam đúng là không phải thứ tốt đẹp gì! Đến bạn đời của em trai cũng không tha!

Còn Bùi Nam cũng trừng mắt nhìn Thành Việt Long, môi mấp máy muốn chửi thề một ngàn câu, không ngờ cái thằng mặt mũi sáng sủa này lại dẫn đội quân khỉ đến đây!

Đêm qua anh ta thức trắng đêm, tưởng tượng ra một nghìn kịch bản gặp mặt Khúc Hầu.

Ký ức từ nhỏ đến lớn, tình cảm chỉ dám nhớ không dám nói, dưới gốc bồ đề, bên tượng Quan Âm, khói hương lảng bảng, bốn mắt nhìn nhau. Cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ lẽ ra phải đầy màu sắc nhân duyên và định mệnh.

Nhưng cái cảnh tượng này là sao! Trong nhà vệ sinh, bên bồn tiểu, trong ngoài vách ngăn, đối mặt nhau, bên cạnh còn nghe rõ tiếng người ta đi vệ sinh!

Đã thế Khúc Hầu còn gõ cửa: "Đừng giả ch.ết, tôi biết anh ở trong đấy, mở cửa nhanh lên, không tôi trèo vào đấy!"

Khúc Hầu được gọi là Vua Khỉ không phải chỉ vì tên cậu ta có chữ Hầu (Khỉ), mà vì kinh nghiệm chiến đấu bao năm ở trường học đã tôi luyện cho cậu ta thân thủ nhanh nhẹn hơn cả khỉ.

Cậu ta bảo trèo vào là chắc chắn trèo vào được.

Nhưng trèo vào rồi thì sao?

Giờ mình và Thành Việt Long đang ở chung một buồng, nếu Khúc Hầu trèo vào thấy cảnh này, Bùi Nam có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.

Cuộc đời anh ta đã quá nhiều tai tiếng rồi, ít nhất trước mặt Khúc Hầu, anh ta phải trong sạch!

Bùi Nam quyết tâm, ném cho Thành Việt Long một ánh mắt, đẩy cậu vào góc khuất sau cánh cửa, rồi với tâm thế "hy sinh vì nghĩa lớn", từ từ mở cửa buồng vệ sinh.

Khúc Hầu nhìn thấy Bùi Nam bước ra thì kinh hãi.

Bùi Nam đúng là Bùi Nam, nhưng sao ăn mặc khác thế! Thế cái thằng mình vừa đuổi theo là ai?

Khúc Hầu che miệng nhận ra có chút sai sai, nhưng rất nhanh cậu ta tiêu hóa được tình huống này.

Không quan trọng nữa, cứ coi như chuyện vừa rồi là Bồ Tát chỉ đường đi.

Thế là, trong nhà vệ sinh Long Hòa Cung, Bùi Nam và Khúc Hầu cuối cùng cũng gặp mặt offline, không còn chút che giấu nào.

Hai người im lặng nhìn nhau một lát, Bùi Nam thấy Khúc Hầu bình tĩnh hơn mình tưởng tượng rất nhiều, trong lòng thót lên một dự cảm chẳng lành.

Chỉ nghe Khúc Hầu cười khẩy nói: "Tên kia, anh tưởng mặc áo gile vào là tôi không nhận ra anh à?"

Bùi Nam mặc áo gile đỏ tình nguyện viên đang định mở miệng giải thích thì Khúc Hầu bất ngờ đưa tay ra.

Uy danh "Hầu Quyền" anh ta đã nghe danh từ lâu, dù sao cũng là mình lừa dối trước, bị Khúc Hầu đấm cho một phát cũng đáng đời. Biết hôm nay không trốn được, Bùi Nam nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận tất cả những gì Khúc Hầu mang đến.

Nhưng cơn đau dự kiến không xuất hiện, tay Khúc Hầu chỉ nhẹ nhàng lướt qua đầu anh ta.

Chẳng lẽ em ấy mềm lòng? Em ấy vẫn còn tình cảm với mình!

Bùi Nam vội mở mắt nhìn Khúc Hầu, lại thấy cậu ta vê vê ngón tay dính chút bột đen, nhìn anh ta khẳng định: "Ha ha! Tôi đã bảo nhìn cứ sai sai mà, đúng là anh bôi phấn che hói thật!"

Bùi Nam: ...

Thà bị đấm một phát còn sướng hơn!

Bùi Nam: "Khúc Hầu, có một số chuyện anh có thể giải thích, em nghe anh nói từ từ..."

"Điện thoại!" Khúc Hầu chẳng thèm nghe, giật phắt điện thoại từ tay Bùi Nam, nhìn màn hình khóa hỏi: "Mật khẩu là bao nhiêu?"

Bùi Nam nhìn cậu ta chậm rãi nói: "Là sinh nhật em."

Khúc Hầu ngớ người, Thành Việt Long đang áp tai vào cửa buồng nghe lén cũng sốc, suýt thì cào nát cửa nhà vệ sinh.

Thằng cha này! Khá lắm!

Thành Việt Long lấy điện thoại ra định ghi âm, nhưng chợt nghĩ nếu Bùi Kha biết anh trai ruột mình yêu đương qua mạng với Khúc Hầu thì sẽ thế nào? Bị người nhà phản bội chắc anh ấy sẽ đau lòng lắm.

Mình ghi âm cho anh ấy nghe, chẳng khác nào tự tay đâm dao vào tim Bùi Kha sao?

Người trong cửa đau lòng thay cho người ấy, người ngoài cửa vẫn tiếp tục câu chuyện.

Khúc Hầu đã phát hiện Bùi Nam cũng giống Tôn Ngộ Không thật giả lẫn lộn, có hai tài khoản WeChat chính phụ. Nhìn khung chat của mình được ghim trên cùng trong WeChat phụ của Bùi Nam, cuối cùng cậu ta cũng xác định được thân phận của Nam Viên.

Con khỉ thông minh đã đoán đúng!

Tay hơi run, nhưng mắt không rơi lệ. Bùi Nam thấy Khúc Hầu cười ha hả quái dị tưởng cậu ta bị sốc quá hóa điên, vội bước tới một tay giữ gáy cậu ta bảo bình tĩnh.

Kết quả Khúc Hầu tưởng Bùi Nam định cưỡng hôn mình, một giây biến sắc hỏi: "Anh định làm gì!"

"Cảm xúc em kích động quá dễ bị ngất, phải bình tĩnh!" Bùi Nam nghiêm túc nói.

Khúc Hầu nhìn mặt anh ta cười khẩy: "Anh đoán xem tôi có tin không? Tuy người ta gọi tôi là Vua Khỉ, nhưng không có nghĩa anh được phép coi tôi như khỉ mà dắt mũi, cảm ơn."

"Tất cả tình cảm của anh đều là thật, chưa bao giờ anh có ý định dắt mũi em." Bùi Nam nhìn sâu vào mắt cậu ta, chậm rãi hỏi: "Chẳng lẽ em quên nickname của anh là gì rồi à?"

Khúc Hầu giật mình: "Nam Viên (Vượn phương Nam), sao? Có ý nghĩa gì đặc biệt à?"

Bùi Nam bất ngờ nắm lấy tay cậu ta: "Em là Khỉ phương Bắc, anh là Vượn phương Nam, vì em mà anh học cách đi thẳng đứng sống đến tận bây giờ, chỉ để đến bên cạnh em."

Khúc Hầu: ...

Anh không thấy mình hài hước lắm đâu nhỉ, người anh em?

"Không chịu nổi nữa rồi!"

Đột nhiên một tiếng gầm vang lên, Thành Việt Long tưởng tiếng lòng mình bộc phát, ai ngờ là ông anh buồng bên cạnh chịu hết nổi.

Ông anh đẩy cửa ra trừng mắt nhìn Bùi Nam và Khúc Hầu quát: "Mấy người trẻ tuổi các cậu làm cái trò gì thế! Để người ta đi vệ sinh cũng không yên! Có chút ý thức công cộng đi chứ!"

Lời tác giả:

Thành Việt Long: Là lỗi của tôi! Anh Bùi nói đúng! Bùi Nam chẳng phải thứ tốt đẹp gì!

Bùi Nam: Biết thế không vào cái nhà vệ sinh này!

 

Ông anh buồng bên: Tôi mới là người oan uổng nhất đây này!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...