Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 51: Sự hiểu lầm tai hại



Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau với Thành Việt Long, não bộ Bùi Kha như bị sét đánh, chỉ kịp kêu lên một tiếng "Á" ngắn ngủn rồi tối sầm mặt mũi, chân tay bủn rủn ngã ngửa ra sau.

Tại sao! Tại sao Thành Việt Long lại ở đây! Tại sao cậu ta đi vệ sinh không khóa cửa!

Dù Harry Potter cũng họ Ha, truyện cổ tích thế giới đã bắt đầu bản địa hóa, nhưng có cần thiết phải nhập khẩu cả con ma nhà vệ sinh Myrtle vào đây không!

"Anh Bùi!"

Thành Việt Long cũng hoảng hốt không kém, vội vàng đỡ lấy Bùi Kha, theo phản xạ định đưa người ra khỏi cái buồng chật chội này để hít thở không khí trong lành, nhưng bị Bùi Kha đang nhắm tịt mắt túm chặt tay áo.

Chỉ nghe anh nghiến răng rít lên từng chữ: "Mau, mau kéo quần lên cho tôi."

Mất mặt cũng được nhưng mất quần thì không!

Thành Việt Long sực tỉnh, để Bùi Kha dựa vào người mình, vòng tay ra sau kéo quần, kéo khóa, cài cúc cho anh, rồi thì thầm: "Xong rồi anh Bùi."

Hai người ôm nhau với tâm trạng rối bời, Thành Việt Long không ngờ sự việc lại ra nông nỗi này, cậu chỉ muốn tạo bất ngờ cho Bùi Kha thôi mà, có gì sai đâu?

Cậu không sai, sai là cái thế giới này!

"Xin lỗi anh Bùi, tôi chỉ muốn tạo bất ngờ cho anh thôi." Thành Việt Long ôm chặt eo anh, chậm rãi nói: "Nhưng không ngờ lại nhìn thấy..."

"Im mồm!"

Sắc mặt Bùi Kha giờ đủ để mở đêm hội âm nhạc rồi, anh không biết nên ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Thành Việt Long hay nên kinh hoàng vì sự cố lộ hàng vừa rồi.

Im lặng một hồi lâu, anh khó khăn mở mắt nhìn cậu: "Nói cho tôi biết, cậu là ảo giác của tôi đi."

Cậu mà gật đầu là coi như xong chuyện này.

Hai người nhìn nhau, Thành Việt Long tưởng Bùi Kha bị sốc quá không tin vào mắt mình, bèn nắm lấy tay anh áp lên mặt mình: "Không, không phải ảo giác đâu, tôi đang sờ sờ ở đây mà."

Bùi Kha: ...

Anh giai! Đây không phải câu trả lời tôi muốn nghe!

Bùi Kha dứt khoát rút tay về, đau khổ nhắm mắt lại, thôi miên bản thân cũng thất bại rồi.

Mình đã làm gì sai? Tại sao ngày đầu năm mới lại phải trải qua những chuyện mà người thường cả đời cũng không gặp phải!

Chẳng lẽ do vừa nãy thắp hương cho Bồ Tát không đủ to? Hay là dập đầu chưa đủ lâu? Hoặc là vì mình không kịp thời ngăn cản Triệu Đỉnh Thiên quỳ lạy xin vé số cào?

Có gì từ từ nói chứ Bồ Tát ơi! Sao Người nỡ trừng phạt con thế này!

Bùi Kha gào thét trong lòng, nhưng ngoài miệng chỉ hỏi: "Cậu vào đây lúc nào?"

Từ lúc can ngăn Bùi Nam đến giờ, anh hoàn toàn không thấy bóng dáng Thành Việt Long. Cậu ta dùng nguyên lý tốc độ cao nào để chui tọt vào đây thế?

Thành Việt Long im lặng vài giây, chọn cách nói sự thật: "Tôi ở trong này suốt mà."

Bùi Kha: ...

Thấy Bùi Kha lại ôm đầu im lặng, Thành Việt Long ngập ngừng hỏi nhỏ: "Anh Bùi, anh còn buồn... nữa không?"

"Hết rồi." Bùi Kha lắc đầu chậm rãi, "Nín ngược vào trong tái hấp thu rồi."

Thành Việt Long: ...

Nhìn mặt Thành Việt Long bây giờ, Bùi Kha cảm thấy mệt mỏi như vừa bị tổn thương hệ tiết niệu, không biết có ảnh hưởng đến cuộc sống sau này không, chắc ra tết việc đầu tiên là phải đi gặp bác sĩ tâm lý.

Chỉ mong bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp một chút, đừng có nghe chuyện của anh xong lại lăn ra cười.

"Anh Bùi, có gì ra ngoài nói chuyện, trong này bí quá." Thành Việt Long vẫn ôm eo anh đầy vẻ hối lỗi, "Nếu chân anh yếu quá thì để tôi cõng anh ra."

Bùi Kha giật mình quay phắt lại: "Cậu có biết nếu tôi được cậu cõng từ buồng vệ sinh ra ngoài thì có ý nghĩa gì không?"

Thành Việt Long ngẫm nghĩ vài giây, không chắc chắn lắm: "Nghĩa là anh được tôi cõng ra ngoài?"

Bùi Kha nhìn cậu nghiêm túc: "Nghĩa là chúng ta sẽ bị trời phạt, rồi bị các sư thầy Long Hòa Cung cho vào danh sách đen vĩnh viễn, ch.ết xuống mười tám tầng địa ngục."

"Tôi theo chủ nghĩa duy vật mà." Thành Việt Long nói khéo.

Đạo bất đồng bất tương vi mưu*! Bùi Kha gạt tay cậu ra, kiên quyết tự đi.

*Không cùng chí hướng, không cùng quan điểm thì không thể cùng nhau mưu sự, bàn bạc.

Hạ quyết tâm, anh mở toang cửa buồng vệ sinh, rồi bốn mắt nhìn nhau với dòng người xếp hàng dài dằng dặc đang cầm sẵn giấy vệ sinh bên ngoài.

Bùi Kha: ...

Sao đông thế này! Chẳng lẽ trong này cũng có Bồ Tát à!

Da đầu Bùi Kha căng cứng, trước ánh mắt sốt ruột của bà cô đứng đầu hàng, anh từ từ đóng cửa lại, quay sang Thành Việt Long: "Cho tôi cái khẩu trang."

Cửa buồng vệ sinh cuối cùng cũng mở ra lần nữa, và dưới con mắt của bàn dân thiên hạ, hai người đàn ông lần lượt bước ra.

Ánh mắt bà cô chuyển từ ngạc nhiên sang khó hiểu, cuối cùng thua trận trước cơn buồn vệ sinh, mặc kệ mọi thứ lao ngay vào buồng thực hiện nhiệm vụ chính tuyến.

Dưới ánh mắt săm soi của bao người, Bùi Kha rời khỏi nhà vệ sinh trở lại dưới ánh mặt trời, anh dang tay ôm lấy ánh nắng, cảm giác như được tái sinh, Thành Việt Long đi theo sau cũng hít lấy hít để không khí trong lành, day day mũi cảm thấy sống lại rồi.

Đi được một đoạn xa mới dám tháo khẩu trang, Thành Việt Long thậm chí còn thay cả áo khác, Bùi Kha lúc này mới quay lại nhìn cậu, muốn nói gì đó mà chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Ngại quá thể đáng.

Anh nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh.

Thành Việt Long đang đắn đo có nên nói chuyện Bùi Nam và Khúc Hầu không, Bùi Kha là bạn đời của Khúc Hầu, lẽ ra phải được biết chứ không nên bị lừa dối, nhưng ngày đầu năm mới đối phương đã chịu quá nhiều cú sốc, nói ra bây giờ tàn nhẫn quá.

Nghĩ đi nghĩ lại, cậu chủ động mở lời: "Anh Bùi, tôi..."

"Suỵt —"

Bùi Kha ra hiệu cho cậu im lặng, đợi bình tĩnh hẳn mới hỏi: "Sao hôm nay cậu lại ở đây."

"Ở nhà không có việc gì, với lại nghĩ anh Bùi ăn tết một mình buồn nên tôi về trước. Nhưng tôi thật sự không nghĩ là sẽ dọa anh sợ thế." Thành Việt Long lại xin lỗi, "Xin lỗi anh Bùi."

Chủ yếu là do Bùi Kha đột ngột đi từ góc ch.ết tới mở cửa, làm cậu sợ quá quên cả khóa cửa.

Bùi Kha bịt miệng Thành Việt Long lại, khẩn khoản: "Tôi xin cậu đừng nhắc đến chuyện này nữa, coi như chưa từng xảy ra, quên sạch sành sanh đi được không?"

Thành Việt Long gật đầu lia lịa, Bùi Kha mới buông tay ra.

Anh mệt mỏi ngồi xuống ghế đá, rút giấy xì mũi thật mạnh, ho vài tiếng định nói chuyện nghiêm túc với Thành Việt Long thì nghe thấy Triệu Đỉnh Thiên gọi tên mình, quay lại thấy tên này đang cầm cái xúc xích nướng đi tới.

Bùi Kha: ...

Kẻ đáng bị trời phạt nhất đến rồi đây.

"Sao mày lại ăn cái này ở đây." Bùi Kha trừng mắt nhìn má Triệu, "Khúc Hầu với Bùi Nam đâu?"

Má Triệu điên thì thôi đi, hai người kia cũng điên theo à? Không ai ngăn cản hành vi điên rồ của Triệu Đỉnh Thiên à?

"Khúc Hầu bảo có chuyện muốn nói với anh Nam, tao kêu đói, hỏi vừa ăn vừa nói được không. Anh Nam liền mua cho tao cái xúc xích bảo ăn lót dạ trước đi." Má Triệu đưa nửa cái xúc xích còn lại cho Bùi Kha. "Ăn không? Ngon phết đấy."

Bùi Kha từ chối thẳng thừng: "Không, tao chưa muốn sáng mai đột quỵ ch.ết trên giường đâu."

"Làm gì đến mức đấy." Má Triệu hừ một tiếng, lúc này mới phát hiện Thành Việt Long cũng ở đây, ngớ người rồi cười toe toét: "Em Long đến bao giờ thế? Chẳng phải về quê ăn tết rồi à?"

Thành Việt Long cười lịch sự: "Tôi vừa mới đến."

"Hai người gặp nhau ở đâu thế?" Má Triệu lại hỏi.

Bùi Kha bực dọc: "Trong cái cổng không gian dị giới của nhà vệ sinh, sao? Mày đến đấy chưa chắc gặp được Jerry đâu, khuyên thật là đừng có đi."

Triệu Đỉnh Thiên nghe đến cái tên nhạy cảm liền cau mày: "Tao hỏi mỗi câu mà mày làm sao thế? Cứ thích xát muối vào lòng tao là mày vui à?"

Thành Việt Long biết tâm trạng Bùi Kha không tốt, vội giảng hòa: "Anh Bùi không có ý đó đâu, anh ấy bị tụt đường huyết, giờ đầu óc hơi choáng, nói năng không suy nghĩ được."

"Tụt đường huyết á?" Triệu Đỉnh Thiên nghe thế nhét ngay cái xúc xích vào mồm Bùi Kha, "Thế ăn miếng đi, ăn vào là đỡ ngay."

Bùi Kha: ...

Anh thật sự muốn cầm dao lên hóa thành quỷ ngay tại chỗ.

Đang lúc Thành Việt Long luống cuống lấy giấy lau mồm cho Bùi Kha, điện thoại cậu rung lên, tin nhắn WeChat của Bùi Nam gửi đến.

> Anh Nam: Không sao chứ.

Tâm trạng đầy phức tạp, Thành Việt Long nhìn điện thoại mấy giây mới nhắn lại "Không sao", còn bảo thêm mình chưa nói gì với Bùi Kha cả.

Nhận được tin nhắn, Bùi Nam thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể tập trung đối phó với Khúc Hầu đang hừng hực khí thế hỏi tội, anh ta hắng giọng dịu dàng nói: "Thúi thúi ơi, em nghe anh giải thích chuyện này đã."

"Dừng, làm ơn đừng gọi tôi thế." Khúc Hầu chặn họng ngay, tỏ ý chúng ta không thân thiết đến mức đấy, cậu ta nghiêng người chỉ vào tượng Phật phía sau: "Bây giờ trước mặt Bồ Tát, anh có quyền giữ im lặng, nhưng mỗi câu nói dối của anh đều sẽ bị quả báo đấy."

Bùi Nam lập tức nói: "Anh chưa hề nói dối em một lời nào."

Khúc Hầu cười khẩy: "Không giả dối sao ngay từ đầu anh không nói thật thân phận của anh? Lừa tôi vui lắm à?"

"Anh không hề cố tình đánh lạc hướng về thân phận của mình, nên không thể gọi là lừa, chỉ là giấu em thôi." Bùi Nam đầy nghiêm túc nói, "Những lời anh nói trong nhà vệ sinh lúc nãy đều là thật. Anh thật sự thích em, thích đến mức không ngại bên cạnh em còn có Triệu Đỉnh Thiên và Bùi Kha."

Mọi đạo đức của anh ta đã tan biến trong khoảnh khắc này.

Tuy Khúc Hầu đã xâu chuỗi lại quá trình tiếp xúc với Bùi Nam và đưa ra kết luận, nhưng nghe chính miệng đối phương nói ra vẫn sốc không kém.

Nhất là câu cuối cùng của Bùi Nam, khiến Khúc Hầu không thể tin nổi hỏi lại: "Anh có ý gì? Cái gì mà không ngại Triệu Đỉnh Thiên và Bùi Kha?"

"Nghĩa đen đấy." Bùi Nam thấy vẻ mặt kinh ngạc của Khúc Hầu, tưởng cậu ta không chấp nhận nổi mình, nỗi đau trong lòng nhân đôi. Anh ta đưa tay khẽ vuốt lọn tóc xoăn dính trên má Khúc Hầu, bước tới gần cúi đầu sát trán cậu ta hỏi: "Họ được, tại sao anh lại không được?"

Em trai được, thì anh trai cũng được chứ!

"Được với không được cái gì, nói linh tinh cái gì thế." Khúc Hầu vuốt mặt, tìm ra mấu chốt vấn đề, nhìn Bùi Nam chất vấn: "Đừng bảo anh tưởng Triệu Đỉnh Thiên và Bùi Kha đều là... người yêu của tôi đấy nhé?"

"Giờ anh là con voi thứ ba của em rồi." Bùi Nam công bố với thế giới (chơi chữ "đối tượng" và "con voi" đồng âm).

Khúc Hầu: ...

Cậu ta không nhịn được nữa hét lên: "Thần kinh! Tôi gi.ết anh bây giờ!"

Trước mặt Bồ Tát, Khúc Hầu vẫn phá giới đấm Bùi Nam một cái, nhưng Bùi Nam không giận, thậm chí còn nắm tay cậu ta an ủi: "Anh biết em chưa thể chấp nhận được, chúng ta cứ từ từ, trước kia trên mạng mình nói chuyện hợp nhau lắm mà?"

"Anh bị bệnh não à!" Khúc Hầu giãy giụa định đánh tiếp, "Chả liên quan quái gì cả! Tôi với Triệu Đỉnh Thiên và Bùi Kha chẳng có quan hệ gì hết! Bọn tôi chỉ là bạn bè đơn thuần thôi!"

Bùi Nam vẫn nhìn cậu ta với ánh mắt đau thương: "Không sao đâu, Thúi Thúi, em không cần lừa anh, anh chấp nhận được mà! Dù sao anh cũng tận mắt thấy Triệu Đỉnh Thiên cắn em tóe máu mồm còn gì."

Mùa hè năm đó Bùi Nam không phải bị hun ngất, mà là nhìn thấy Triệu Đỉnh Thiên miệng đầy máu ngã bên cạnh Khúc Hầu nên tức ngất đi.

Khúc Hầu: ...

Khúc Hầu: "Anh bị điên à? Anh tưởng tôi là Tôn Ngộ Không nứt ra từ đá thật, ai cắn cũng tóe máu à! Mồm Triệu Đỉnh Thiên đầy máu là tại lúc ngất nó cắn phải lưỡi đấy!"

Bùi Nam: ...

Bùi Nam không dám tin vào tai mình, nhìn Khúc Hầu với ánh mắt không thể tin nổi, há miệng rồi lại ngậm miệng mấy lần mới tìm lại được giọng nói: "Vừa nãy em nói cái gì?"

Khúc Hầu nhìn chằm chằm anh ta vài giây, bất ngờ bước lên một bước.

"Tôi nói là, tôi chưa từng thực hiện hành vi đánh dấu với bất kỳ ai cả." Khúc Hầu nhìn thẳng vào mắt Bùi Nam, "Giờ nghe rõ chưa? Đại gia top 1."

Lời tác giả:

Bùi Nam: Sau này em không cần phải gồng mình mạnh mẽ nữa, sự mạnh mẽ của em đến rồi đây.

Má Triệu: Xúc xích tinh bột chắc không tính là phá giới đâu nhỉ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...