Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 82: Sự thật phơi bày



Chồng ơi chồng à em yêu anh, A Di Đà Phật phù hộ anh, chúc anh có sức khỏe tốt, vừa khỏe mạnh lại vừa đẹp xinh.

Đây là ước nguyện giản dị nhất của Thành Việt Long lúc này, hy vọng một tiếng gọi "chồng" là cả đời làm chồng, để Bùi Kha hiểu lòng mình, không vì sự cố "Vượn Khỉ ở tiệm trái cây" mà biến mình thành "chồng cũ".

Bùi Kha không dám tin vào tai mình, người yêu mình lại lừa mình sâu nhất. Môi anh run rẩy mấy cái rồi mới thốt nên lời: "Sao cậu biết! Chẳng phải cậu luôn ở bên cạnh anh sao?"

Chẳng lẽ Gin (trong Conan) chính là mình! Xung quanh toàn nội gián như trạm Thiên Tân của Dư Tắc Thành thế này à?

Một quả đào gi.ết ba dũng sĩ, một câu nói dọa ch.ết hai người.

Khúc Hầu càng sốc hơn gấp bội, ngoài thắc mắc giống Bùi Kha, cậu ta còn hét toáng lên: "Wait! Wait! Wait! Em Long, cậu vừa gọi Kha là gì cơ?"

Để thể hiện quyết tâm, Thành Việt Long dõng dạc hơn: "Gọi là chồng!"

"Dạo này đang mốt gọi chủ nhà là chồng à?" Khúc Hầu vẫn chưa tin nổi quay sang hỏi Bùi Nam.

Bùi Nam nhìn cậu ta với ánh mắt trìu mến: "Không phải mốt đâu, ý Long là cậu ấy và Cục cưng đang yêu nhau đấy."

Vẻ mặt kinh hoàng của Khúc Hầu khiến Bùi Kha thấy hả dạ phần nào, anh xoa đầu con trai cả Đen Trắng Xám: "Đúng thế, bọn tao có con rồi."

"Thế còn Bàng Đồng? Bàng béo tính sao!" Khúc Hầu nhớ đến đứa em trai đang hùng hục tập gym giảm cân mà ngớ người, "Chúng mày làm cái trò gì thế? 'Sự quyến rũ của người vợ' (phim truyền hình) phiên bản đời thực à?"

Bùi Kha cười khẩy: "Sao? Chỉ cho phép Khỉ đốt lửa, không cho ông đây thắp đèn à?"

Cú sốc và nỗi đau anh phải chịu, anh sẽ trả lại gấp nghìn lần!

Thấy tình hình căng thẳng, Thành Việt Long vội giải thích: "Anh Khúc, tôi với Bàng Đồng là anh em tốt cả đời, cậu ấy có người yêu rồi, tôi còn đi ăn với người yêu cậu ấy rồi cơ mà."

Để tăng độ tin cậy, Thành Việt Long còn tiết lộ một thông tin quan trọng: "Người yêu Bàng Đồng cao hơn em một tí."

Khúc Hầu chớp mắt, giơ tay ra hiệu để mình bình tĩnh suy nghĩ lại đã.

Mấy giây sau, cậu ta ngẩng phắt lên chất vấn Bùi Nam: "Khoan đã! Sao anh chẳng ngạc nhiên tí nào khi biết hai đứa nó yêu nhau vậy?"

Bùi Nam rất muốn nói "vì anh có mắt để nhìn", nhưng anh ta tuyệt đối không nói thế với Khúc Hầu, chỉ dịu dàng đáp: "Hôm rằm tháng giêng Kha đưa Long về nhà ăn cơm mà."

Khách thuê nhà nào lại theo chủ nhà về quê ăn rằm tháng giêng? Có què chân cũng chưa từng thấy. Ba người nhà họ Bùi đều thấy cả, chỉ là Bùi Kha không nói toạc ra thì họ cũng không vạch trần thôi.

"Chuyện nào ra chuyện đấy." Bùi Kha dùng khúc mía gõ xuống bàn, "Tất cả im lặng."

Anh chĩa khúc mía vào Thành Việt Long: "Cậu biết chuyện bọn họ yêu nhau từ bao giờ?"

"Hôm chúng ta gặp nhau ở Long Hòa Cung." Thành Việt Long chậm rãi kể, "Vừa vào chùa anh Khúc đã bám đuôi em, phát hiện bị theo dõi em hoảng quá chui bừa vào buồng vệ sinh của anh Nam, sau đó em ở lì trong đấy đến tận lúc anh vào."

Khúc Hầu: ...

Bùi Kha: ...

"Đương nhiên em không nhìn thấy anh Nam đi vệ sinh đâu nhé." Thành Việt Long nhìn Bùi Kha thề thốt.

Bùi Nam: "Thế chẳng lẽ cậu nhìn thấy Bùi Kha đi vệ sinh à?"

"Im mồm, đừng đánh trống lảng." Bùi Kha tức tối gõ bàn, "Thế là hôm đó anh bảo đi l*m t*nh nguyện viên thật ra là đi gặp Khúc Hầu offline hả?"

Thành Việt Long gật đầu: "Theo em biết thì đúng là thế."

"Anh xin đính chính một chút, lúc đó chưa offline thành công ngay đâu." Bùi Nam không cho phép Thành Việt Long xuyên tạc sự thật, "Năm phút trước anh mới hết thời gian thử việc, hai đứa anh mới chính thức yêu nhau."

Bùi Kha cười khẩy: "Khác gì nhau không?"

"Anh thấy có đấy, em thấy sao?" Bùi Nam quay sang nhìn Khúc Hầu đang ôm mặt, "Bé Khỉ sao thế?"

Khúc Hầu vuốt mặt thật mạnh: "Tôi muốn làm gì á? Tôi muốn ch.ết!"

Cứ tưởng Bồ Tát chỉ đường dẫn lối đến nhà vệ sinh tìm người, hóa ra là em Long chỉ đường! Nghĩ đến cảnh lúc đó Thành Việt Long nấp ngay sau cánh cửa nghe hết cuộc đối thoại của họ là Khúc Hầu muốn độn thổ.

"Sao anh không bảo tôi là em Long biết chuyện?" Khúc Hầu quay sang hỏi Bùi Nam.

"Sao cậu biết sớm thế mà không bảo anh?" Bùi Kha quay sang hỏi Thành Việt Long.

Bốn người cộng lại đúng là một vở kịch "Người giấu anh, em giấu người", quá hợp nhau.

Bùi Nam: "Anh sợ ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta."

Thành Việt Long: "Em sợ ảnh hưởng đến tình cảm của các anh."

Bùi Kha và Khúc Hầu đồng thanh: Xuất phát điểm là tốt, nhưng mong hai vị sau này đừng xuất phát nữa. Nói xong hai người nhìn nhau.

Hiểu quá rõ tính nết ăn mềm không ăn cứng của bạn, Khúc Hầu lập tức tỏ vẻ hối lỗi: "Kha à, tao thật sự không định giấu mày đâu, tao vẫn đang tìm thời điểm thích hợp để nói với mày đó."

Nghe Khỉ nói trong lòng nó tình bạn Gà Chó Khỉ luôn xếp thứ nhất, tình yêu xếp thứ hai, lời lẽ khẩn thiết khiến những câu trách móc của Bùi Kha nghẹn lại trong họng.

Bạn bè bao nhiêu năm không thể vì chuyện cỏn con này mà cạch mặt nhau, nhưng Bùi Kha vẫn không kìm được thở dài u oán: "Tao vốn định tạo tin giật gân, dùng chuyện tao với Thành Việt Long dọa chúng mày một trận, ai ngờ bị chúng mày dọa ngược lại."

Chẳng lẽ đây là số kiếp vai phụ của Beta sao?

"Không, mày vẫn còn cơ hội." Khúc Hầu chớp thời cơ nắm lấy tay anh, mặt đầy nghiêm túc: "Đừng quên chúng ta còn má Triệu."

Trong phòng bao VIP của khách sạn Khải Hoàn, má Triệu vẫn chưa hay biết nguy hiểm đang đến gần, đang nhân lúc chỉ có mình và Jerry, chủ động xắn tay áo khoe cơ bắp cuồn cuộn, bảo hắn sờ thử cảm nhận thớ thịt săn chắc.

Nhưng tay Thang Kiệt Thuỵ vừa chạm vào bắp tay rắn chắc của má Triệu thì người chơi hệ Gà láu cá bước vào.

Thấy Bùi Kha đến, Thang Kiệt Thuỵ rụt tay về cười với anh, học theo cách gọi của Triệu Đỉnh Thiên: "Kha đến rồi à."

"Tao đang định gọi xem mày đến đâu rồi, không ngờ nhanh thế." Triệu Đỉnh Thiên đang định chào Đen Trắng Xám thì thấy Bùi Nam đi theo sau, mắt trợn tròn.

Sai sai! Chuyện gì thế này!

"Thêm người thêm ghế nhé." Khúc Hầu nhìn má Triệu một cái, hắng giọng giới thiệu với Thang Kiệt Thuỵ: "Đây là anh ruột Bùi Kha, bác sĩ Bùi Nam, chắc hai người gặp nhau rồi."

Thang Kiệt Thuỵ chủ động bắt tay: "Bác sĩ Bùi lần trước đến đón Bùi Kha, chúng ta có gặp qua rồi."

"Chào anh, chào anh." Bùi Nam bắt tay, quan sát kỹ vị sếp Thang này.

Nhìn thế nào cũng giống người bình thường, sao gu thẩm mỹ lại độc lạ thế, giữa biển người mênh mông lại chọn trúng má Triệu mặc áo trùm nồng nặc mùi xăng?

Thật không thể hiểu nổi.

Chào hỏi xong xuôi mọi người ngồi xuống, không ai nói gì, bầu không khí yên tĩnh khiến Triệu Đỉnh Thiên bất an tột độ, mắt đảo liên tục giữa hai anh em họ Bùi và Khúc Hầu.

Chuyện gì thế này! Sao Bùi Nam lại ở đây! Sắp có biến lớn à! Nhưng Bùi Kha trông rất bình tĩnh, không giống người biết chuyện tình Vượn Khỉ tí nào.

Sự hoảng loạn của Triệu Đỉnh Thiên lọt hết vào mắt Thang Kiệt Thuỵ, dưới gầm bàn hắn nắm lấy tay cậu ta hỏi nhỏ: "Sao thế? Khó chịu ở đâu à? Hay lại muốn đi vệ sinh?"

"Không không không, em không sao." Triệu Đỉnh Thiên nói xong nhìn sang Bùi Nam với tia hy vọng mong manh: "Hôm nay sao anh Đại Nam lại đi cùng thế?"

Không ngờ Khúc Hầu nhìn cậu ta một cái rồi lật bài ngửa luôn: "Má Triệu đừng diễn nữa, Kha biết hết rồi."

Dừng tay đi Đỉnh Thiên, bên ngoài toàn là Bùi Kha thôi.

Triệu Đỉnh Thiên: !!!

Bùi Kha mặt vô cảm quay sang nhìn Triệu Đỉnh Thiên: "Đúng vậy, chào mừng đến với chương trình 'Tiêu điểm', giờ mày có thể khai báo mày phát hiện ra bọn họ yêu nhau từ bao giờ rồi đấy."

"Tao... không phải... chúng mày..." Má Triệu sốc đến mức mất kiểm soát thanh quản, phải nhờ Thang Kiệt Thuỵ nắm chặt tay truyền sức mạnh mới nói trọn vẹn được một câu: "Ngay cái hôm mặt tao sưng vù như đầu lợn ấy."

Bùi Kha chốt ngay mốc thời gian: "Rồi sao nữa? Lúc họ đưa mày đi viện mày phát hiện ra à?"

"Không, vì phát hiện ra bọn nó nên tao mới phải đi viện đấy." Triệu Đỉnh Thiên thành khẩn khai báo.

Bùi Kha ngớ người, tưởng Triệu Đỉnh Thiên vì phát hiện chuyện hai người kia mà tức quá nhập viện, buột miệng gọi một tiếng "má Triệu".

Chó đúng là bạn trung thành nhất!

Ai dè má Triệu lại bảo tưởng mình bị ảo giác.

"Không phải ảo giác thì giải thích thế nào được?" Triệu Đỉnh Thiên nhớ lại hôm đó, cảm thán, "Sau đó trên xe cứu thương tao mới biết sự thật."

Thang Kiệt Thuỵ ngồi bên cạnh không hiểu lắm về ân oán tình thù của họ, thắc mắc hỏi: "Tại sao bác sĩ Bùi và Khúc Hầu yêu nhau lại là ảo giác?"

Theo hắn thấy thì A tài O sắc, xứng đôi vừa lứa mà.

"Chuyện này cũng tương đương với việc tôi và sếp Bành hạnh phúc bên nhau trọn đời ấy." Bùi Kha lấy ngay ví dụ đồng nghiệp trong công ty để giải thích một cách cường điệu.

Thang Kiệt Thuỵ: ...

Thang Kiệt Thuỵ: "Thế thì tôi hiểu rồi, mọi người tiếp tục đi."

Bùi Kha nhìn Triệu Đỉnh Thiên hỏi tiếp: "Thế sao mày không nói cho tao biết?"

"Vì tao không muốn phá hỏng tình bạn của chúng ta, không muốn mày với Khúc Hầu cãi nhau." Triệu Đỉnh Thiên đau khổ, "Mày còn nhớ hồi lớp 12 hai đứa mày cãi nhau vì ai ăn cái bánh mỳ cuối cùng không, tao thật sự không muốn chuyện đó lặp lại lần nữa."

Nhắc đến chuyện cũ, Khúc Hầu và Bùi Kha đều im lặng. Thấy không khí trong phòng chùng xuống, Thành Việt Long chủ động khuấy động bầu không khí: "Thế rốt cuộc ai ăn cái bánh mỳ cuối cùng?"

Triệu Đỉnh Thiên chỉ vào mình: "Là anh."

Thành Việt Long: ...

Thế thì anh đáng đời lắm!

"Tóm lại tao không cố ý giấu mày đâu, Khúc Hầu hứa sẽ tìm cơ hội thích hợp nói cho mày biết nên tao mới không nói." Má Triệu quay sang Khúc Hầu, "Đây là thời cơ thích hợp mày chọn đấy à?"

Khúc Hầu tặc lưỡi: "Đương nhiên là không rồi, hôm nay Bùi Nam đến tìm tao đúng lúc bị Kha bắt gặp."

"Bắt tại trận, lúc tao đẩy cửa vào Bùi Nam đang gặm mồm con Khỉ." Bùi Kha nói.

Khúc Hầu: ...

Bùi Nam: ...

Bùi Nam: "Chi tiết này không cần miêu tả kỹ thế đâu em trai."

"Còn một chuyện nữa, em Long biết chuyện còn sớm hơn mày." Bùi Kha nhìn Triệu Đỉnh Thiên, "Nhớ cái nhà vệ sinh ở Long Hòa Cung mùng một Tết không? Lúc đó em Long đang ở trong cái buồng vệ sinh mà Bùi Nam bước ra đấy."

Lần này thì Triệu Đỉnh Thiên sốc thật sự, Thành Việt Long nhận được tín hiệu của Bùi Kha liền kể lại chân tướng sự kiện nhà vệ sinh Long Hòa Cung, Thang Kiệt Thuỵ người ngoài cuộc nghe mà mắt tròn mắt dẹt, gật gù: "Tết của các cậu đặc sắc thật đấy."

"Thế là cậu cũng không nói cho Bùi Kha biết?" Triệu Đỉnh Thiên hỏi.

Thành Việt Long gật đầu: "Đúng vậy anh Triệu."

Triệu Đỉnh Thiên đập bàn nói với Bùi Kha: "Được rồi, thực tế chứng minh tao không chiến đấu đơn độc, em Long biết còn sớm hơn tao! Nếu tao bị tù năm năm thì cậu ấy cũng phải ba năm!"

Bùi Kha nhìn má Triệu kích động, từ từ nở nụ cười, rồi bất ngờ nói: "Còn chuyện cuối cùng nữa. Má Triệu, tao phải xin lỗi mày trước."

"Hả?"

Triệu Đỉnh Thiên chưa kịp hiểu Bùi Kha nói gì thì Thành Việt Long bất ngờ đứng dậy giơ tay chào mọi người, rồi bê cả Bùi Kha lẫn cái ghế anh đang ngồi lên, xoay một vòng lớn trên không.

Trước ánh mắt kinh hoàng của má Triệu, Thành Việt Long dừng lại, hôn chụt lên má Bùi Kha một cái, rồi cùng anh đồng thanh nói —

"Chúng tôi đang yêu nhau."

Triệu Đỉnh Thiên: ...

Triệu Đỉnh Thiên: "Á —!"

Phục vụ bên ngoài nghe thấy tiếng hét vội chạy vào: "Xin chào, quý khách cần giúp gì không ạ?"

Thành Việt Long đặt ghế xuống vững vàng, quay sang cười với phục vụ: "Không sao đâu ạ, bạn tôi vừa đá phải ngón chân út thôi."

Đợi phục vụ đi khỏi, Bùi Kha nhìn Triệu Đỉnh Thiên đang hoảng loạn: "Chuyện là như thế đấy, meo~"

Triệu Đỉnh Thiên gào lên: "Meo cái rắm!"

Thang Kiệt Thuỵ đã bị chấn động đến mức vô thức vỗ tay: "Tuyệt vời, tuyệt vời."

Vốn tưởng chỉ là bữa cơm bạn bè bình thường ai ngờ còn có cả biểu diễn tạp kỹ, đúng là bạn của Triệu Đỉnh Thiên cũng giống cậu ta, chẳng ai bình thường cả.

Tìm đúng đối tượng rồi.

Bùi Kha bảo má Triệu bình tĩnh nghe mình kể đầu đuôi câu chuyện. Đợi thức ăn lên đủ, câu chuyện của Bùi Kha cũng kết thúc, anh nhìn Thang Kiệt Thuỵ ngại ngùng: "Để sếp chê cười rồi."

"Không có gì, không có gì." Thang Kiệt Thuỵ vẫn đang nghiền ngẫm chuyện tình song Beta vừa nghe được, cảm thán: "Cảm giác như đang xem chương trình 'Đồng hành cùng gia đình Bùi Kha' (Keeping Up with the Kardashians) vậy."

Lời tác giả:

Thang Kiệt Thuỵ: Tôi cũng được tính là khách mời danh dự rồi.

Má Triệu: Thực tế chứng minh chỉ có chuyện tình của tôi là đường hoàng công khai thôi! Antifan câm nín!

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...