Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 17: Nhầm Chương



Kỷ Tư Du luôn tỉnh giấc vào sáng sớm, ngủ không ngon, còn hay mơ, đứt quãng, nhưng phần lớn đều liên quan đến An Sơn Lam.

Mơ thấy lần đầu tiên gọi An Sơn Lam là em trai, là Sophia nói đùa, Tiểu Tước nhỏ hơn cậu 1 tuổi, nói cậu phải gọi người ta là em trai, bây giờ xem ra, có lẽ cũng không phải là nói đùa, mọi người đều nghĩ như vậy.

Thực ra không nhớ rõ mấy tuổi, chỉ biết là mùa hè, hoa hồng trồng dọc theo bờ sông trước nhà đã nở rộ khắp nơi, thỉnh thoảng chạy qua cánh hoa rơi rụng, cậu thấy rất tiếc nên sẽ nhặt từng cánh một, còn dùng để làm gì thì không biết, liền dùng một cái hộp sắt đựng, nhưng để lâu đều héo cả, cậu sẽ buồn rất lâu.

Lúc đó tuổi còn chưa lớn, dưới sự xúi giục của Sophia, đã gọi Tiểu Tước một tiếng em trai, lúc đó Sophia cười rất lớn, đến nỗi Tiểu Tước đỏ cả mặt, đuổi theo Sophia chạy, y nói y ghét Sophia, cũng ghét Kỷ Tư Du.

“Cậu không được nghe lời Sophia!”

Tiểu Tước nói với cậu như vậy.

Đêm đó rất nóng, Tiểu Tước nằm chung giường với cậu, Alpha nhỏ bé thân hình đã cao hơn cậu không ít, sau khi tắm xong tóc ướt sũng nằm trên đùi cậu, những giọt nước làm ướt ống quần, thấm vào da thịt cậu, cậu liền cầm sách quạt cho người ta.

Cậu biết Tiểu Tước đang giận vì cậu gọi y là em trai, muốn xin lỗi, cũng muốn y đừng ghét Kỷ Tư Du, nhưng Tiểu Tước nói với cậu, ở ngoài không được gọi như vậy, lén lút ghé sát vào tai cậu như đang nói bí mật gì đó, nếu Kỷ Tư Du gọi y là em trai, thì y cũng phải gọi là anh trai, nhưng y ngại.

Cậu liền hứa với Tiểu Tước, sau này sẽ không gọi trước mặt người khác.

Nhưng trên thực tế, giữa họ dù là trước mặt hay sau lưng, chưa bao giờ xưng hô với nhau như vậy, đến nỗi lớn lên, Tiểu Tước cũng không muốn người khác gọi tên ở nhà của y.

Nhưng trong lòng cậu rõ hơn bất cứ ai, Kỷ Tư Du là anh trai, phải chăm sóc tốt cho em trai.

Ký ức về Tiểu Tước rất sống động, nhưng lúc tỉnh dậy gối lại ướt đẫm.

Cậu không hề muốn cãi nhau với em trai, đau đến mức tim cũng không thoải mái.

Vết đánh dấu trên tuyến thể sắp biến mất, cậu dùng khăn quàng quấn mình lại, lúc xuống lầu bên ngoài trời tờ mờ sáng, An Niên đã làm bữa sáng cho cậu.

“Hai hôm nay lạnh quá, Tư Du, con mặc thêm vào đi.”

“Vâng ạ.”

Sữa là lấy từ nhà Sophia, An Niên hâm nóng cho cậu uống, cậu ôm cốc, hơi nóng bốc lên làm mờ cả mắt và lông mi, cậu hỏi An Niên Tiểu Tước có phải vẫn đang ngủ không, An Niên nói đúng vậy.

“Vậy con đi trước đây mẹ.”

An Niên mở cửa cho cậu, gió lạnh đột ngột lùa vào cổ, An Niên quàng lại khăn quàng cho cậu từ phía sau cho chặt hơn, tiện thể xoa xoa mặt cậu.

“Về sớm nhé.”

Gò má trắng nõn của Kỷ Tư Du ửng hồng, hơi ngại ngùng trả lời: “Vâng ạ.”

Cậu vẫn ngoan ngoãn như hồi nhỏ, khăn quàng che nửa khuôn mặt, lưu luyến tạm biệt An Niên, sau đó quay người dần dần hòa vào làn sương sớm lượn lờ.

Kỷ Ương Nam chưa đến 7 giờ sáng đã gọi An Sơn Lam dậy, bảo y ăn sáng xong ra ngoài cùng mình một chuyến, dưới mắt An Sơn Lam có quầng thâm, vừa nhìn đã biết không ngủ ngon, An Niên cũng rót cho y một cốc sữa đã hâm nóng.

“Con làm gì vậy, tối không ngủ sao?”

An Sơn Lam mặt mày cau có nói giọng lí nhí: “Ngủ không ngon mà.”

Thỉnh thoảng y vẫn làm nũng với An Niên, lần này tự tìm cho mình một cái cớ, “Lạnh quá, Kỷ Tư Du đâu? Cậu ấy vẫn chưa dậy à?”

Kỷ Ương Nam liếc y một cái, không nói gì, An Niên nói với y: “Tư Du đi trạm y tế từ sớm rồi, vất vả lắm.”

“À.” Biểu cảm rất thất vọng, mí mắt rũ xuống cũng trở nên im lặng.

Hai đứa trẻ đều có tâm sự nặng trĩu, người lo lắng nhất là An Niên, mấy lần đã mở miệng định hỏi thẳng, bị Kỷ Ương Nam ngăn cản, Alpha dùng tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay y, y cũng chỉ có thể thở dài ngậm miệng.

“Ăn no chưa?” Kỷ Ương Nam mở lời, nói với An Sơn Lam: “Đi thôi.”

“Dạ.” An Sơn Lam tiện tay lau miệng, đứng dậy định đi theo anh, An Niên vẻ mặt lo lắng, muốn đi cùng, Kỷ Ương Nam khuyên y: “Ở nhà đợi Tư Du, anh về nhanh thôi.”

An Niên đành thôi.

Hồi nhỏ An Sơn Lam phạm lỗi, Kỷ Ương Nam sẽ nói chuyện riêng với y, An Niên không đặc biệt lo lắng, dù sao lỗi lầm mà Tiểu Tước phạm từ nhỏ đến lớn cũng chỉ là thích đánh nhau với người khác.

Chỉ là lần này, một lần đợi là cả một ngày.

An Niên khó tránh khỏi lo lắng, lúc chuẩn bị bữa tối không cẩn thận cắt vào ngón tay, vừa hay bị Kỷ Tư Du về nhà bắt gặp, vội vàng sát trùng cho y.

“Không được dính nước nữa, bữa tối để con nấu là được.” Cậu dùng một chút gạc quấn lấy ngón tay của An Niên.

“Tư Du.” An Niên dùng bàn tay bị thương chạm vào mặt Kỷ Tư Du, ánh đèn trong bếp mờ ảo và u tối, y dịu dàng nói với Kỷ Tư Du: “Mẹ không sao.”

Mắt Kỷ Tư Du khẽ ửng hồng, không biết có phải bị gió thổi ở ngoài không, tay cũng rất lạnh, An Niên dùng 2 tay ủ ấm cho cậu, 2 người ngồi trên chiếc ghế dài ngoài bếp, vai kề vai, bóng cũng chồng lên nhau.

Lần trước ban đêm Kỷ Tư Du hỏi câu hỏi đó, An Niên đã đoán ra cậu chắc là có người mình thích, chỉ là nhiều chuyện đào sâu gốc rễ không có kết quả, Kỷ Tư Du không muốn nói, y có hỏi cũng vô ích, y không muốn ép Kỷ Tư Du phải nói ra bí mật mà y cho là vậy.

Y vẫn luôn biết, Kỷ Tư Du không hề giống Kỷ Ương Nam, mà giống Bạch Du, Omega nhạy cảm và yếu đuối đó, là con người của y trước đây, nhưng Kỷ Tư Du thông minh hơn y, cũng dũng cảm hơn y.

“Mẹ ơi.”

“Hửm?”

“Ba đâu rồi ạ?”

An Niên tháo mũ và khăn quàng cho cậu, lớp len dày rời khỏi làn da mềm mại khiến cơ thể Kỷ Tư Du co rúm, vẫn còn hơi căng thẳng, nhưng vết đánh dấu đã mờ đi chắc là không nhìn thấy được nữa, hơn nữa chiếc áo len cậu mặc bên trong cũng đã che đi phần lớn cổ.

“Ra ngoài rồi, chắc phải đợi thêm một lát nữa mới về.”

“Vâng ạ.”

Kỷ Tư Du thay An Niên nấu bữa tối, cậu nói với An Niên, hôm nay trạm y tế có một đứa trẻ bị bệnh, quấy khóc không chịu tiêm, cậu bắt cũng không được, mũi tiêm sắc nhọn suýt chút nữa đã đâm vào đùi đứa trẻ, An Niên cười nói: “Tiểu Tước hồi nhỏ không phải cũng như vậy sao? Nhưng nó hình như không mấy khi bị bệnh.”

Mắt Kỷ Tư Du sáng lên, sửa lại: “Không có đâu ạ, 1 năm ít nhất cũng phải cảm 2 lần, nhưng sau khi đi lính thì không biết nữa.”

Mày mắt An Niên cong cong, hài lòng nói: “Con nhớ rõ hơn cả mẹ.”

Kỷ Tư Du lập tức trở nên căng thẳng, như đã phạm lỗi, lúc quay người lại, cố ý áp đầu ngón tay vào lưỡi dao lạnh lẽo, tim đập nhanh rồi ngừng lại.

“Tư Du.”

“Sao ạ?”

Giọng An Niên vẫn rất nhẹ nhàng, vừa như một tiếng thở dài, y nói: “Nếu con có người mình thích có thể nói cho mẹ biết không?”

Kỷ Tư Du quay lưng lại, bóng người trông cô đơn lẻ loi, từ trong cổ họng phát ra tiếng: “Vâng ạ.”

Kỷ Ương Nam và An Sơn Lam không về nhà ăn tối, Kỷ Tư Du sớm đã về phòng, An Niên một mình đợi ở dưới lầu, gần 11 giờ đêm, ngoài cửa mới có tiếng bước chân giẫm lên tuyết.

An Niên vội vàng ra mở cửa, cả 2 đều mặc quần áo lúc sáng ra ngoài, Kỷ Ương Nam tháo găng tay, để An Sơn Lam vào, tuyết còn sót dưới chân đều rơi vào trong nhà.

“Tiểu Tước…”

An Sơn Lam đứng bất động, sắc mặt rất tệ, da trắng bệch, môi mím chặt, hàng mi khẽ khép còn vương hơi nước, như đã đóng băng.

“Niên Niên, trong nhà còn nước nóng không?” Kỷ Ương Nam hỏi.

An Niên nắm tay An Sơn Lam phát hiện cứng như đá, kinh ngạc nhìn Kỷ Ương Nam, mà Alpha chỉ nói để y tắm rửa ngủ sớm.

Đêm đông trầm lặng và sâu thẳm, ngay cả một ngôi sao cũng không có.

An Niên đẩy cửa phòng ngủ ra, Kỷ Ương Nam vừa hay niêm phong xong lá thư trong tay, Alpha biết y muốn hỏi gì, kéo y ngồi lên đùi mình.

“Tiểu Tước ngủ chưa? Tốt nhất là cho nó uống thuốc.” Kỷ Ương Nam hỏi.

“Uống rồi.”

Kỷ Ương Nam cúi đầu, cằm lướt qua mái tóc mềm mại của An Niên, “Em giận à?”

An Niên co người trong lòng anh lắc đầu, 2 tay ôm lấy anh, “Anh Ương Nam, nếu Tiểu Tước thật sự làm sai, bị phạt là đáng.”

“Anh đâu có phạt nó.”

Kỷ Ương Nam bất mãn véo d** tai An Niên, thở dài: “Bình thường nói nhiều hơn ai hết, lần này sao cũng không cạy được miệng nó.”

“Rốt cuộc làm sao vậy?”

An Niên không muốn giấu nữa, từ trong lòng Kỷ Ương Nam ngồi dậy, nhíu mày nói: “Em thấy vết đánh dấu trên tuyến thể của Tư Du, nhưng em không chắc, nhưng rất giống, nó chắc là có Alpha mình thích, nhưng nó không nói em cũng không tiện hỏi, chỉ là chưa gặp mặt, như vậy có phải quá nhanh không, nó mới 19 tuổi.”

Bàn tay Kỷ Ương Nam đang ôm eo y khựng lại, ngước mắt nhìn y, ánh mắt rất trầm, cuối cùng ôm lấy y.

“Vậy chắc là nhìn nhầm.”

An Niên không tin, “Thật sao?”

“Ừm.”

Anh phát hiện bàn tay bị thương của An Niên, dùng đầu ngón tay sờ lên lớp gạc.

“Đau không?”

An Niên trả lời anh không đau, chỉ là lúc nấu ăn không cẩn thận, Kỷ Ương Nam có hơi hối hận, lẽ ra nên đưa Tiểu Tước về sớm hơn, anh ôm An Niên, trán tựa vào vai người ta, “Nó lớn rồi, anh tưởng tâm tư của nó rất dễ đoán, nhưng không phải, Niên Niên, bất kể là Tiểu Tước hay Tư Du, đều không còn là trẻ con nữa.”

An Niên không biết tại sao, trong khoang mũi dâng lên một cảm giác chua xót, y ôm lấy đầu Kỷ Ương Nam, chân tóc bạc trắng thỉnh thoảng lại lẫn vài sợi tóc đen, y nói: “Em biết mà.”

Nhưng Kỷ Ương Nam mới 38 tuổi, y cảm thấy vẫn còn rất trẻ.

……

Mấy hôm nay Kỷ Tư Du ban đêm đọc sách chưa được bao lâu mắt đã rất mệt, có lẽ là do không ngủ ngon, định hôm nay sẽ ngủ sớm hơn, lúc nằm trên giường vốn định đợi thêm một lát, đợi Tiểu Tước và ba về, kết quả lúc mở mắt ra lần nữa đã là nửa đêm, đèn bàn của cậu vẫn chưa tắt.

Trong chăn ấm như lò sưởi, sau đó mới nhận ra có gì đó không ổn, mùi lá cam đắng từng đợt từng đợt bay vào mũi, tim đập nhanh bất chợt, cậu nằm nghiêng xoay người, trực tiếp được người ta ôm mặt đối mặt vào lòng.

Trán đập vào lồng ngực đối phương, nửa thân trên áp sát, trong phút chốc mắt bắt đầu cay cay.

“Tiểu Tước.” Giọng cũng run rẩy.

“Kỷ Tư Du.”

Toàn thân An Sơn Lam đều rất nóng, giọng nói khàn khàn, không có chút sức lực nào, cả người đều tựa vào người Kỷ Tư Du, hơi thở nóng hổi phun hết lên chiếc cổ trần của Omega.

“Cậu không cho tôi nói, tôi liền không nói.”

Như đang khoe công, đôi môi khô nứt nẻ lướt qua trán Kỷ Tư Du, mang theo một trận run rẩy.

Kỷ Tư Du trước giờ không ngốc, biết An Sơn Lam đang nói gì, cậu co chân, đầu gối chạm vào Alpha, cậu mở to mắt hỏi: “Ba hỏi cậu cái gì?”

An Sơn Lam nhắm mắt lại, bất kể là từ thần thái hay giọng điệu, y đều rất mệt, nhưng cũng ôm cậu rất chặt.

“Ba hỏi tôi có phải cậu đang yêu không, hỏi có phải bị đánh dấu không, tôi nói với ba không có, ba không tin, nhưng tôi chính là không nói cho ba biết, tôi nói Kỷ Tư Du không có yêu đương, cũng không có ai thích Kỷ Tư Du.”

Y cau mày khổ sở, hàng mi dày từ từ hé mở, Kỷ Tư Du nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong con ngươi đen sâu thẳm, rất mơ hồ, nhưng cũng biết là ai.

Nhịp tim của An Sơn Lam gần như sắp trùng với nhịp tim của chính mình, cậu bắt đầu cảm thấy ù tai.

Alpha lại tựa vào, vùi vào cổ cậu, nói chuyện cũng rất cố chấp.

“Có rất nhiều người thích Kỷ Tư Du.”

Như đã sốt đến hồ đồ, bắt đầu nói năng lảm nhảm.

Y nói: “Cậu không muốn bị biết, tôi sẽ không nói, cậu phải khen tôi, không được không để ý đến tôi nữa.”

Alpha chỗ nào cũng nóng, nhưng y lại nói lạnh, Kỷ Tư Du liền áp sát vào y, y thở rất nặng nề, bắt đầu ngủ, gọi thế nào cũng không tỉnh.

Nước mắt Kỷ Tư Du lại bắt đầu rơi, không kìm được mà hôn y, từ cằm đến khóe môi.

“Cậu là Alpha thông minh và dũng cảm nhất.” Dỗ y như hồi nhỏ, “Không ai có thể so sánh được với cậu.”

An Sơn Lam quay lưng về phía chiếc đèn bàn phía sau, không thể nhìn rõ mặt, chỉ lờ mờ thấy được chút lông tơ trên mặt, Kỷ Tư Du dùng gò má cọ vào yết hầu không ngừng chuyển động lên xuống của y, nước mắt như nhỏ giọt vào cơ thể, cảm giác hồi hộp gần như khiến cậu không nói nên lời.

Nhiệt độ cơ thể tăng cao và nhịp tim không thể hạ xuống, khiến cậu xác định mình đã phạm một sai lầm lớn.

Trong màn đêm tĩnh lặng chỉ có ánh đèn bàn chiếu rọi này.

Kỷ Tư Du cả đêm không ngủ.

Cậu nghĩ, cậu chính là thích Tiểu Tước.

Là sự thích giữa những người yêu nhau.

_____________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Để Tư Du chấp nhận Tiểu Tước từ em trai trở thành người yêu là một chuyện khá khó khăn, cậu rất nhạy cảm và dễ suy nghĩ nhiều, hồi nhỏ sẽ vì cảm thấy mình không giống ba mẹ mà buồn bã, lớn lên cũng sẽ vì sự thay đổi trong mối quan hệ với Tiểu Tước mà đau khổ, nhưng đây chính là cái giá của sự trưởng thành~ mỗi người đều phải học cách đưa ra lựa chọn cho cuộc đời mình, nên Tư Du và Tiểu Tước sẽ tạm thời xa nhau một thời gian, chỉ một thời gian ngắn thôi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...