Nhậm Tri Nhiên trước khi rời đi đặc biệt chạy tới nhà gỗ nhỏ.
“Tư Du tỉnh chưa?”
Cậu vươn cổ nhìn về phía giường nhỏ, Alpha không biết từ lúc nào đã chuyển ghế đến bên giường ngồi, lò sưởi cũng bị dời qua đó, Kỷ Tư Du yên tĩnh nằm nghiêng, gò má ửng hồng, nhìn qua là nóng đến mức thấu người.
“Vậy tôi đi trước đây, các cậu đợi một lát hẵng về, tôi chuẩn bị đồ ăn cho Tư Du.”
Kỷ Tư Du cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện, không cần phải giả vờ ngủ nữa, cậu chống tay lên giường từ từ ngồi dậy.
“Không cùng đi sao?”
Nhậm Tri Nhiên kinh ngạc nói: “Cậu tỉnh rồi?”
“Ừm.”
Nhậm Tri Nhiên không vui cho lắm, chu miệng, nhỏ giọng lên án nói: “Có người bảo tôi đi trước đấy.”
Cậu cảm thấy Kỷ Tư Du có lẽ là ngủ nhiều quá, trở nên ngốc nghếch, hỏi một câu: “Ai cơ.”
“Không có gì.” Cậu vỗ vỗ tay, co được dãn được, định sau khi về ký túc xá sẽ cùng Kỷ Tư Du thảo phạt thật tốt Alpha mới tới từ liên minh này.
“Tư Du, tôi ở ký túc xá đợi cậu nhé.”
“Được.” Kỷ Tư Du không quên dặn dò: “Trên đường cẩn thận.”
Nhậm Tri Nhiên xoay người chạy ra ngoài, lớn tiếng hô: “Biết rồi!”
Nhà gỗ nhỏ yên tĩnh chật hẹp lại chỉ còn 2 người.
Gió ở Tháp Babel cũng giống như tuyết, chưa từng dừng lại, không biết thời gian, không nhìn thấy ánh sáng, nhưng vẫn có thể nghe thấy hơi thở đến từ một người khác.
Thời gian trôi qua không hay không biết, hôm nay cầu nguyện trôi qua chậm hơn một chút.
Mắt của Kỷ Tư Du chậm rãi mở ra dưới khăn tay.
“Cậu đói không?”
Cậu có hơi câu nệ ngồi bên mép giường, “Bây giờ là mấy giờ rồi?”
Củi lửa cháy trong lò lách tách, cậu không nhận được bất kỳ hồi đáp nào.
“Tôi…… Tôi tên Kỷ Tư Du.”
Cậu đột nhiên nói ra tên của mình, mắt cay cay.
Tiếng ghế kéo lê trên mặt đất rất chói tai, cùng với tiếng bước chân, Kỷ Tư Du cảm thấy y giống như muốn rời đi, vội vã đứng dậy, hét lên: “Cậu đi đâu?”
Tiếng bước chân dừng lại.
Kỷ Tư Du nắm chặt nắm đấm, nỗi nhớ nhung đã sớm điên cuồng lớn lên tận đáy lòng, cậu không thể chấp nhận chia xa thêm một lần nữa.
“Không đưa tôi đi sao?”
Ý thức được lời mình nói dường như có hơi khó hiểu, cậu không nhìn thấy, cứng đờ muốn nắm lấy tứ gì đó.
Không khí lạnh lẽo, nhẹ bẫng, giống như giấy viết thư cậu lén xem trên gác xép hồi nhỏ, rất nhiều người đều khen cậu thông minh, nhưng Kỷ Ương Nam lại nói, Kỷ Tư Du phải làm một Omega dũng cảm.
Nhưng cậu không dũng cảm, ít nhất là trong chuyện thích Tiểu Tước.
Trước khi rời nhà hy vọng ba mẹ có thể tha thứ cho cậu, bây giờ hy vọng Tiểu Tước có thể để ý đến cậu.
Cậu thu tay về, giống như một động vật nhỏ bị lạc đường tại chỗ.
“Tôi……”
Tiếng bước chân hỗn loạn nặng nề lại vang lên, Tiểu Tước thực sự muốn rời đi, cậu cái gì cũng không lo được, muốn đi theo, tấm ván gỗ lõm xuống làm cậu vấp một cái, nhưng cảm giác đau đớn không truyền đến như trong dự đoán.
Ngay sau đó một giây, nụ hôn ập tới mãnh liệt khiến cậu gần như sắp ngạt thở.
Bọn họ chưa từng hôn nụ hôn nào mang theo đau đớn.
Nụ hôn trong ký ức mãi mãi đều là dày đặc nhu hòa, mang theo sự ám muội cùng nhiệt độ cơ thể quấn quýt dính người, Tiểu Tước chưa bao giờ nỡ cắn cậu.
Nhưng hôm nay lại nếm được mùi máu tanh rất nặng.
“Kỷ Tư Du.”
Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói, cậu bỗng khóc òa, nước mắt tới quá hung mãnh, máu trên môi rỉ ra, tay đều đang run rẩy.
“Cậu cứ tùy tiện đi theo người khác như vậy sao.” An Sơn Lam tức muốn chết, gắt gao lôi kéo cổ tay Omega, kéo người về phía ngực mình, nói 2 câu là phải th* d*c, “Có thể có chút tâm phòng bị được không.”
“Người khác cõng cậu thì cậu cho người ta cõng.”
“Chủ động tìm người nói chuyện.”
“Còn giới thiệu tên mình nữa chứ.”
“Bảo người ta đưa cậu đi?”
“Cậu muốn làm gì?”
Nước mắt thấm ướt khăn tay, những giọt lệ dư thừa rơi xuống từ giữa gò má, Kỷ Tư Du dựa vào ký ức muốn nắm lấy tay y, nhưng đều thất bại.
Cậu muốn gọi tên thân mật của người ta, nhưng không cho cậu cơ hội này, An Sơn Lam nâng mặt cậu, hôn lên lần nữa, Kỷ Tư Du căn bản không phản kháng, khăn tay rơi xuống trong lúc loạng choạng, trong đôi mắt trống rỗng không nhìn thấy người yêu của cậu.
Hơi thở quá loạn, Kỷ Tư Du được ôm đặt lại lên giường.
“Tiểu Tước.”
An Sơn Lam không đáp, không biết y đang ở đâu, Kỷ Tư Du gọi thêm một tiếng, “Tiểu Tước.”
“Làm gì?”
Hình như ngay trước mắt, cậu vươn tay sờ, chạm vào mặt người.
“Kỷ Tư Du.” Y nói: “Không cho phép cậu chạm vào tôi.”
Cả người Kỷ Tư Du cứng đờ, chậm chạp thu tay về.
“Cậu giận.”
“Tôi có giận hay không quan trọng sao?” Trong giọng điệu giống như có oán niệm, “Lúc cậu giấu tôi rời khỏi nhà, có từng nghĩ tới tôi sẽ không vui không?”
Thật ra bây giờ nên xin lỗi, nhưng so với nói xin lỗi Kỷ Tư Du càng muốn một cái ôm hơn.
“Ôm tôi một cái được không?”
Ôm cậu đi, cậu có thể nói rất nhiều rất nhiều lần xin lỗi, cậu cái gì cũng sẽ nói.
“Tôi không thích cậu như vậy.” An Sơn Lam đứng dậy, y cao hơn Kỷ Tư Du đang ngồi rất nhiều, Omega nghe tiếng ngẩng đầu, đôi mắt vốn dĩ xinh đẹp giờ phút này xám xịt, trong lòng y như bị thứ gì đó gặm nhấm, đầu cúi xuống, lại hôn lên.
Lần này hôn rất chậm cũng rất nhẹ, cánh môi chạm nhau, y nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi bị y cắn rách của Kỷ Tư Du, dùng đầu lưỡi l**m chỗ rỉ máu.
Omega run rẩy trong đáy mắt y, theo bản năng muốn sáp vào gần, y bắt lấy tay Kỷ Tư Du, không cho phép cậu cử động lung tung, nói chuyện bằng âm hơi, chóp mũi dán vào cậu.
“Cậu sớm đã biết là tôi?”
Kỷ Tư Du vô thần chớp mắt, gật gật đầu: “Ừm.”
“Sao có thể?”
Kỷ Tư Du rất nhẹ rất nhẹ cọ vào mặt y, “Khăn tay, có mùi của cậu.”
Còn có 2 con chim cậu thêu nữa.
An Sơn Lam nhíu mày sờ sờ gáy, cách lớp quần áo dày nặng căn bản không cảm nhận được sự tồn tại của tuyến thể, càng đừng nhắc tới việc y còn dán băng keo.
Y là cố ý, cố ý không muốn để Kỷ Tư Du nhận ra y, Omega từ nhỏ đã không phải chịu phạt, nhưng y cảm thấy lén lút giấu y đến Tháp Babel thế nào cũng phải chịu chút bài học.
Nhưng y không nỡ, y cũng rất nhớ Kỷ Tư Du.
Thôi bỏ đi, y bây giờ tạm thời không muốn so đo với một người bệnh, thời gian không còn sớm nữa, y phải đưa người về, muốn kéo người đứng dậy, kết quả Kỷ Tư Du móc lấy cổ y lập tức quấn lấy.
Cậu không nhìn thấy, hôn cũng lung tung rối loạn.
Tần suất nhịp tim cộng hưởng khiến y căn bản không đẩy Kỷ Tư Du ra được.
“Tại sao hôn tôi?” Y căng cứng hàm dưới, cuối cùng cũng có cơ hội tỉ mỉ nhìn khuôn mặt Kỷ Tư Du.
“Tôi bây giờ không phải phát sốt, cũng không có kỳ mẫn cảm.”
Y dùng đầu ngón tay chạm vào mí mắt đỏ ửng của Kỷ Tư Du, “Kỷ Tư Du là anh trai, sao có thể hôn tôi.”
Omega lạc lõng cúi đầu xuống, tách ra một chút khoảng cách với y, lông mi ướt sũng biến thành tàn bông bay trước cửa nhà trong ký ức, y nghĩ, Kỷ Tư Du có gì mà phải tủi thân chứ.
Hôn trộm là cậu, tự ý rời đi cũng là cậu, cậu không có tư cách rơi lệ.
Nhưng Kỷ Tư Du là quỷ khóc, từ nhỏ đã vậy.
Y một chút cách cũng không có.
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt lại bắt đầu sát gần, hơi thở quấn quýt chứng minh bọn họ chưa từng tách ra, trán kề trán, y thở dài một hơi thật sâu.
“Tôi ghét cậu, Kỷ Tư Du.”
________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Chương sau sẽ kể đơn giản một chút về tâm trạng của Tước khi biết Tư Du rời khỏi nhà nhé (hẹ hẹ
KY: Tôi ghét cậu
