Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 35: Only One [END]



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Một ngày trước khi rời tháp Babel, Kỷ Tư Du thu dọn đồ đạc của mình trong ký túc xá, Nhậm Tri Nhiên ngủ cùng cậu một đêm, hôm sau mắt sưng đỏ bỏ đi, cậu không nói lời tạm biệt với cậu, đầu cũng không ngoảnh nói: “Lời tạm biệt là sau này không gặp được nữa mới nói, chúng ta nhất định sẽ gặp lại.”

Cậu chạy ra khỏi ký túc xá, thế nhưng chưa được bao lâu liền chạy quay lại, đứng ở ngoài cửa sổ, hét lên với Kỷ Tư Du: “Tư Du! Thuận buồm xuôi gió!”

Trong khoảnh khắc đó lồng ngực Kỷ Tư Du chua xót khó kìm nén, xoay người đi, lau nước mắt trước khi nó rơi xuống.

Nhậm Tri Nhiên là một đứa trẻ rất nỗ lực trong cả công việc lẫn cuộc sống, cuối cùng Kỷ Tư Du vẫn để lại cho cậu 2 viên kẹo.

Cậu không có đồ vật gì quan trọng, chỉ muốn mang đi cuốn sổ tay viết quy tắc Alpha kia.

An Sơn Lam rời khỏi căn cứ sớm hơn cậu 2 ngày, y cần liên hệ xe về liên minh tại địa điểm tiếp theo của Tháp Babel, xe quân sự của căn cứ vì nhiệm vụ tạm thời nên còn lại không nhiều, y chỉ có thể tự mình nghĩ cách, y từng nói, muốn bản thân cậu ở đây đợi y.

Một đêm trước khi Alpha rời khỏi căn cứ, lại lén lút đưa đồ ăn cho cậu trong đêm, là một miếng bánh mì vừa lạnh vừa cứng, nhưng có mứt quả ngọt ngào.

“Ở đâu ra vậy?”

Cậu được An Sơn Lam ôm vào trong lòng, 2 người ngồi trên một chiếc ghế, muộn thế này thật ra không nên ăn đồ ăn, nhưng An Sơn Lam khăng khăng muốn cậu ăn.

“Nhậm Tri Nhiên nói với tôi hôm nay cậu đều không ăn cơm tối mấy, cậu không đói sao?”

Cậu không hiểu rõ ngẩng đầu lên, ánh sáng đèn bàn yếu ớt dường như ngưng tụ một lớp mỡ, chiếu rọi rõ ràng từng sợi lông tơ nhỏ bé trên mặt cậu.

“Tôi có ăn mà.”

An Sơn Lam cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mắt cậu.

Dưới hàng lông mi đen nhánh dày rậm là đôi đồng tử trong veo sáng ngời, sau khi thị lực khôi phục, vẫn theo thói quen kiểm tra mắt của cậu.

“Mặc kệ, dù sao cũng mang đã đến, cậu ăn chút đi.”

Kỷ Tư Du bưng bánh mì, “Vậy cùng ăn.”

Đêm tối ở Tháp Babel không có mặt trăng, An Sơn Lam cùng cậu chia nhau ăn một nửa nhỏ bánh mì, mứt quả bên khóe miệng chưa kịp lau, y vươn đầu qua tỉ mỉ l**m sạch.

Đánh dấu của kỳ ph*t t*nh tồn tại trên người cậu gần nửa tháng, tất cả những hành động thân mật đều là lẽ đương nhiên.

Không biết lần đánh dấu tiếp theo có phải đợi đến kỳ ph*t t*nh lần sau hay không, nhưng hiện tại cậu muốn ôm và hôn môi thì không cần đợi.

“Kỷ Tư Du, cậu làm gì vậy?” Alpha ôm eo cậu, cổ kề cổ dán vào nhau, cằm gác lên vai cậu, “Tối nay tôi không thể ngủ chỗ cậu, gần đây kiểm tra rất nghiêm, tên Kiều Ảnh kia gan bé, bảo cậu ta giúp tôi che giấu, sắp nói tôi bắt nạt cậu ta nữa mất.”

“Được, không sao.” Cậu sờ tóc Alpha, giọng ôn hòa hỏi: “Vậy lát nữa là đi sao?”

An Sơn Lam vùi vào trong cổ cậu, lúc lắc đầu da thịt cọ xát cả cái đầu, ngứa đến mức cậu không nhịn được cười, vừa nghĩ đến ngày mai Alpha phải đi, trong lòng tràn đầy không nỡ, “Tiểu Tước, ôm ôm tôi……”

“Không phải vẫn luôn đang ôm sao.”

Giọng cậu rất nghèn nghẹn nói: “Không đủ.”

An Sơn Lam ngồi dậy từ trên người cậu, dưới vẻ mặt mờ mịt của cậu 2 tay luồn xuống dưới nách cậu, ngay sau đó giống như ôm đứa nhỏ xách cậu lên.

“Tiểu Tước!” Kỷ Tư Du khàn giọng hoảng hốt kêu lên, Alpha cao hơn cậu rất nhiều, lúc 2 chân rời mặt đất theo bản năng co đầu gối lên.

“Thả, thả tôi xuống.”

An Sơn Lam cố ý hù dọa cậu, buông hai tay ra, trơ mắt nhìn sắp rơi xuống đất, 2 chân cậu dò mặt đất, kết quả lại được Alpha nâng lên.

“Đừng quậy nữa……”

“Honey.” An Sơn Lam có ý đồ xấu nói: “Là tự cậu muốn ôm mà.”

Cậu mặt đỏ tới mang tai, giải thích không rõ, tư thế được ôm lên có thể khiến cậu nhìn rõ bản thân trong mắt An Sơn Lam.

Một Kỷ Tư Du hoảng loạn, thẹn thùng, tràn đầy không nỡ cùng tình yêu.

Có điều không kéo dài quá lâu, giây tiếp theo khi 2 chân chạm đất đã bị Alpha ấn gáy hôn.

Nụ hôn dày đặc triền miên khiến cậu cảm thấy hít thở không thông hơn bất cứ lần nào, có thể là sự chia xa ngắn ngủi sắp đến, cậu lưu luyến không rời co mình vào trong lòng An Sơn Lam.

Cái bóng xoay quanh dưới lòng bàn chân giống như ngọn đồi nhô lên, lắc lư chao đảo, cảm giác sưng tấy cùng tê dại trên môi khiến cả trái tim cậu đều treo lơ lửng.

“Tôi sẽ đợi cậu.” Cậu nói: “Tôi không chạy lung tung.”

Mứt quả còn sót trong miệng trở nên ngọt ngấy hơn, nửa cái bánh mì còn thừa không ăn tiếp nữa.

Tiểu Tước vẫn ở chỗ cậu đến rạng sáng, 2 người rúc vào nhau trên chiếc giường nhỏ trong ký túc xá của cậu, cởi áo khoác đắp cùng một cái chăn, thỉnh thoảng gió lạnh lùa vào từ khe cửa sẽ khiến cậu rùng mình một cái, cậu sẽ trốn vào trên người Tiểu Tước.

Alpha một tay ôm cậu, tay kia 10 ngón đan chặt với cậu, vết chai dưới lòng bàn tay ma sát da thịt cậu, mang đến sự run rẩy luôn khiến cậu tim đập nhanh.

“Ba mẹ biết chúng ta sắp về không?” Cậu khẽ giọng hỏi.

“Không biết, tôi không nói.” An Sơn Lam dùng miệng thổi tóc cậu một cái, sợi tóc mềm mại bay lên, y nói: “Dù sao trở về chẳng phải sẽ biết sao, hơn nữa không phải cậu nói cậu chỉ tới đây một năm à, tính toán thời gian cũng xấp xỉ nhỉ.”

Cậu gật gật đầu, bắt đầu móc ngón tay An Sơn Lam chơi.

“Tiểu Tước.”

“Hử?”

“Cậu tới tháp Babel lúc nào?” Kỷ Tư Du quay mặt ra sau, hỏi y: “Cậu và Kiều Ảnh là được liên minh điều đến cùng nhau sao?”

An Sơn Lam nhìn cậu một cái, có hơi không tự nhiên giữ cằm cậu để cậu quay mặt về, Kỷ Tư Du mờ mịt chớp chớp mắt, “Sao vậy?”

“Cái này tôi từ chối trả lời.”

“Tại sao?”

Y không biết lại đang nghĩ ý đồ quỷ quái gì, Kỷ Tư Du cách lớp quần áo có thể cảm nhận được nhịp tim bình ổn mạnh mẽ của y.

“Cậu cầu xin tôi đi.”

Quả nhiên.

Y nói: “Cầu xin tôi, tôi sẽ nói cho cậu biết.”

Loại lời nói này lúc nhỏ y thường hay nói, Kỷ Tư Du chiều theo y, đem hai tay y nâng trong lòng bàn tay, giống như cầu nguyện dán lên ngực, sau đó quay mặt qua, vẻ mặt thành kính nói: “Cầu xin cậu, nói cho tôi biết được không?”

Để chứng minh thành ý của mình, cậu còn cúi đầu hôn lên tay Alpha một cái.

“Cầu xin cậu đó.”

An Sơn Lam tâm mãn ý túc, khuôn mặt tuấn tú thoạt nhìn rất kiêu ngạo, nhếch môi cười, ngay sau đó dán về phía cậu, nói bên tai cậu: “Lừa cậu đấy.”

Kỷ Tư Du hé miệng, còn chưa phản ứng lại đã bị bẹo má hôn.

Cho dù bị lừa cũng không cảm thấy tủi thân, một nụ hôn là có thể dỗ dành tốt.

……

Kiều Ảnh là do liên minh phái tới, ngày đầu tiên đến y đương nhiên đã khóc, An Sơn Lam không ở đó, y mới có thể đường hoàng kể khổ với Kỷ Tư Du.

“Tôi một chút cũng không muốn tới nơi này, nhưng mà ba tôi nói, tới đây rèn luyện cũng khá tốt.”

Y nói rồi nói rồi bắt đầu lau nước mắt, “Tư Du, cậu làm sao chịu đựng được vậy, nhưng mà cậu yên tâm, tôi có thể kiên trì, sau khi trở về, cậu đừng nói với bọn họ là tôi khóc được không?”

Kỷ Tư Du mím môi cười, đồng ý với y: “Được.”

Kiều Ảnh cho cậu một cái ôm ngắn ngủi, nức nở dụi mắt, lúc đi mới nhớ tới chính sự.

“Tôi quên mất, An Sơn Lam thu dọn đồ đạc không mang theo cái này, cậu đưa cho cậu ta luôn đi.”

Kiều Ảnh đưa cũng là một cuốn sổ tay, nhưng dày hơn cuốn của cậu nhiều, bìa da, trang đầu in dòng chữ Sổ tay công tác căn cứ Tháp Babel, cậu nhận lấy.

“Ừm, tôi biết rồi.”

Sau khi Kiều Ảnh rời đi, Kỷ Tư Du đầu tiên là về giường ký túc xá ngủ một lát, đột nhiên muốn viết thư cho mẹ, nhưng nghĩ lại, sắp phải về, đến lúc đó nói không chừng cậu và Tiểu Tước người đã đến đảo thành, thư còn chưa tới.

Không giày vò nữa.

Trong trại huấn luyện căn cứ có tiếng ồn ào của Alpha, cũng chưa chia xa mấy ngày, nỗi nhớ nhung đã giống như thủy triều ập tới, Kỷ Tư Du không định ngủ tiếp, mặc quần áo tử tế, vốn dĩ muốn ra ngoài đi dạo, khóe mắt liếc thấy sổ tay công tác mà Kiều Ảnh đưa tới, ngón tay đặt trên tay nắm cửa mãi vẫn chưa vặn xuống, đồ vật dày như vậy, theo tính cách của Tiểu Tước nhất định là chê nặng, mang theo phiền phức mới cố ý để lại.

Cậu nghĩ nghĩ, đi đến bên bàn sách, quyết định mở cuốn sổ tay này ra.

Tốc độ lật trang của cậu rất chậm rất chậm, bởi vì bắt đầu từ trang đầu tiên, trên trang giấy ố vàng viết chi chít tên của cậu.

Trái tim nhăn nhúm giống như thủy tinh vỡ nát, máu thịt điên cuồng sinh trưởng, ý đồ thoát khỏi cơ thể cậu.

Quỷ khóc Kỷ Tư Du vào ngày cuối cùng rời khỏi Tháp Babel vẫn rơi rất nhiều nước mắt.

Nước mắt thấm ướt dòng cuối cùng, bị cậu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi.

Nước mắt rơi càng dữ dội hơn, trong tầm mắt mơ hồ, nét chữ hiện ra:

Điều cuối cùng trong quy tắc Alpha: Vĩnh viễn yêu Kỷ Tư Du.

– Toàn văn hoàn –

[Tác giả có lời muốn nói]

Kết thúc của câu chuyện, vẫn là hạnh phúc nha ~

KY: cảm giác theo dõi 1 bộ truyện từ khi nó bắt đầu đến kết thúc hạnh phúc thực sự, không có drama máu cún, chỉ có ngọt và ngọt nhưng đọc mãi không chán, tiếc là ngắn quá hic, không đủ 1 chút nào, nhưng hạnh phúc vì 2 đứa nhỏ mãi mãi ở bên nhau là thật, vĩnh viễn iu Tước Du ❤️

Cảm ơn các bạn độc giả đã cmt lẫn vote cho truyện nhiều nhé, nếu thấy truyện hay mọi người pr giúp tụi mình nha, cảm ơn nhìu

Tác giả còn 1 bộ Cồn Cát Vùng Lầy siêu đáng yêu mà nhà mình đang thầu nữa có gì mọi người ghé qua đọc thử nha :3

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...