Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 1: Trọng sinh



Bên tai của Lạc Tự vang lên tiếng nước ùng ục, thế giới dường như chìm trong làn nước lạnh buốt.

Anh ra sức vùng vẫy, nhưng cơ thể đã mất hết sức lực vì thiếu oxy. Dù vậy, đôi tay anh vẫn cố gắng vẫy loạn lên, mong níu lấy một cọng rơm cứu mạng trong khoảng không vô định ấy.

Thế nhưng, thân thể anh lại chìm xuống ngày một sâu hơn, bóng tối vô tận đã bao trùm lên cả đỉnh đầu.

Có người vẫn đang điên cuồng đập mạnh vào cửa kính, một tiếng lại một tiếng, kiên quyết mà điên cuồng.

Cảm ơn anh… Đừng đập nữa… Đừng để bản thân cũng bị cuốn vào…

Lạc Tự dùng chút sức lực cuối cùng chạm nhẹ vào lớp kính đang rung lên kia, như nhịp đập cuối cùng của trái tim.

“Cốc cốc cốc—cốc cốc cốc—”

Lạc Tự choàng tỉnh dậy, mở mắt ra thấy phía trên mặt nước đang dao động là một vùng ánh sáng rực rỡ.

“Lạc Tự! Lạc Tự, chị biết em ở trong đó! Em ra đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

Âm thanh đó xuyên qua mười năm thời gian, vọng đến bên tai anh.

Lạc Tự bật dậy, bên tai là tiếng nước chảy rào rào từ trên đỉnh đầu rơi trở lại bồn tắm. Anh dùng sức lau sạch nước trên mặt mình, phát hiện ra mình đang ngồi trong một cái… bồn tắm!

Chuyện gì đang xảy ra? Sao lại là bồn tắm?

Rõ ràng là anh đang ngồi trên xe đến một liên hoan phim lớn, sau hơn mười năm thăng trầm cuối cùng cũng nhờ thực lực mà được đề cử Nam phụ xuất sắc nhất. Hơn nữa, theo như ban tổ chức tiết lộ, tám phần là anh sẽ nhận giải này.

Nhưng khi đi qua đại lộ ven sông, vì tránh cánh săn ảnh mà chiếc xe không may lao khỏi đường rơi xuống sông.

Anh còn nhớ tiếng động lớn khi rơi xuống nước và lực va chạm khủng khiếp gần như khiến hồn hắn lìa khỏi xác. Nước sông tràn vào, còn bản thân thì xui xẻo đến mức – khóa an toàn và vạt áo lễ phục bị kẹt vào nhau, không cách nào kéo ra được…

Anh không ngờ rằng tác phẩm tích lũy suốt mười năm ròng rã để nhận giải thưởng lại trở thành một khúc tuyệt xướng cuối cùng.

Nhưng sao khi tỉnh dậy anh lại thấy mình trong bồn tắm?

Và căn phòng tắm này, thoạt nhìn thì lạ lẫm, nhưng dần dần… cảm giác quen thuộc tràn về.

Đây chẳng phải là căn hộ nhỏ mà anh từng vay tiền mua hơn mười năm trước sao?

“Lạc Tự, chị đã cố gắng hết sức rồi, đây là vai diễn có sức nặng nhất mà chị có thể giành được cho em hiện tại. Nếu… nếu ngay cả vai này em cũng không muốn, thì chị thực sự… thực sự không biết phải làm gì nữa.”

Giọng người phụ nữ ngoài cửa vang lên một tiếng thở dài sâu, đó là sự bất lực sau bao áp lực đè nặng, cũng là sự bao dung cuối cùng dành cho người bên trong cánh cửa.

Lạc Tự nghiêng đầu, khó tin nhìn về phía cửa.

Đoạn hội thoại này, trong suốt mười năm qua anh đã nhớ đến vô số lần, và cũng vô số lần hối hận vì sự bướng bỉnh của mình đã phụ lòng sự trả giá và tâm huyết của đối phương, đồng thời cũng đẩy cơ hội lật ngược cuộc đời ra khỏi cánh cửa.

“Là… chị Thôi sao?” Yết hầu Lạc Tự chuyển động, một cảm xúc mong chờ dâng lên trong lòng, như ngọn gió thổi qua đống lửa, bùng cháy mãnh liệt.

Nghe thấy anh trả lời, chị Thôi ngoài cửa rõ ràng bờ vai run lên, cao giọng nói: “Ngoài chị ra, em còn có mấy người chị nữa?”

Ngón tay Lạc Tự bấu chặt lấy mép bồn tắm đến trắng bệch.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao anh lại quay về căn hộ cũ của mười năm trước? Người quản lý họ Thôi đã từng thất vọng tột cùng mà rời bỏ anh… sao lại đang đứng ngoài cửa nhà anh?

“Chị Thôi, chị cứ ngồi tạm trên sofa một lát nhé. Em… em chỉnh đốn lại một chút rồi sẽ ra ngay, được không?”

Chị Thôi ngoài cửa hơi khựng lại, nửa đùa nửa thật nói: “Chị tưởng em từ lâu đã chẳng thèm để ý đến hình tượng rồi chứ, không ngờ còn biết sửa soạn à? Đây là sự trân trọng dành cho chị à?”

Lạc Tự hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh nói: “Không có hình tượng thì đừng nói là đạo diễn, đến chị Thôi cũng sẽ chán ghét em.”

Viền mắt chị Thôi bỗng đỏ lên, khẽ cười: “Em nghĩ được vậy là tốt rồi. Em muốn chỉnh đốn bao lâu cũng được, chị sẽ chờ.”

Nói xong, chị Thôi trở lại phòng khách. Nhưng nói thật là… cái gọi là sofa của Lạc Tự thì đúng là chẳng có chỗ nào để ngồi.

Áo quần nhăn nhúm bị vo thành đủ loại hình dạng, hộp mì ăn liền, cơm hộp từ cửa hàng tiện lợi chưa ăn hết, bày bừa khắp nơi, thậm chí còn bốc ra mùi ôi thiu.

Chị Thôi vất vả lắm mới dọn được một chỗ sạch sẽ, vừa ngồi xuống đã móc ra một mẩu tàn thuốc từ khe ghế sofa.

“Lạc Tự! Chị nói em bao nhiêu lần rồi! Đừng nằm trên sofa hút thuốc, tàn thuốc rơi xuống lỡ như cháy lên thì làm sao hả!” Chị Thôi không nhịn được mà hét lên.

Nếu là trước đây, đối phương hoặc là im lặng, hoặc lạnh lùng phản bác: “Liên quan gì đến chị?”

Nhưng lần này, người trong phòng tắm vang to giọng đáp lại: “Em sẽ bỏ thuốc, sau này trừ khi vai diễn cần, em sẽ không hút nữa!”

Chị Thôi chớp mắt, rồi tự nhéo mình một cái, đau đến mức mặt suýt nhăn lại như cái bánh bao, lại nhìn vết đỏ trên cánh tay, rõ ràng cho thấy, đây không phải là mơ.

Lạc Tự bước ra khỏi bồn tắm, cảm giác đôi chân chạm đất thật không chân thực. Anh chống hai tay lên bồn rửa mặt, nhìn vào bản thân trong gương, hơi nước mờ ảo phản chiếu một dáng hình lờ mờ, tim đập nhanh, anh cũng không biết anh sẽ thấy một bộ dạng thế nào.

Anh đưa tay lau vệt nước trên gương, để lộ ra gương mặt tuy tiều tụy nhưng vẫn không giấu được vẻ điển trai.
Mái tóc mái dài che khuất đôi mắt, trong mắt không còn ánh sáng, trông mệt mỏi và sa sút, râu trên cằm không biết đã bao lâu chưa cạo, cả người như đang viết chữ thất bại to tướng.
“Chị… chị Thôi…” Lạc Tự gọi lớn.
“Sao thế? Em bị trượt ngã trong phòng tắm à?” Chị Thôi vội vã đứng dậy.
“Em chỉ muốn hỏi… năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?” Lạc Tự hỏi.
“Em ngâm nước đến hỏng não rồi à?”
“Em chỉ muốn… suy ngẫm một chút thôi.” Lạc Tự nói.
“Được, em suy ngẫm đi! Em còn ba tháng nữa là hai mươi sáu tuổi! Trong số diễn viên tuyến ba, tuyến tư thì vẫn còn trẻ, chỉ cần em đừng tiếp tục sa sút nữa là vẫn có cơ hội lật mình! Dù vai diễn mà em chuẩn bị bao lâu bị Hà Mộ giành mất, nhưng trong buổi thử vai, em vẫn để lại ấn tượng sâu sắc với đạo diễn. Đạo diễn nói riêng với chị là chắc chắn sẽ giữ ý em cho cơ hội sau! Chỉ cần em đừng tự nhốt mình vào ngõ cụt, bất kể là hai mươi sáu hay ba mươi sáu tuổi thì cũng không phải đường cùng!”

Lạc Tự đứng đơ ra ba giây, rồi đưa tay lên che mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.
Đường cùng?
Ngày ấy còn trẻ, cảm thấy bị đỉnh lưu Hà Mộ cướp vai diễn duy nhất có thể giúp mình lật ngược tình thế, bị truyền thông đối thủ gán mác là “bản sao giá rẻ của Hà Mộ” khiến cư dân mạng chế giễu, bị công ty từng hết lòng đối đãi coi như phế phẩm muốn vứt bỏ, mỗi lần đi thử vai thì Weibo cá nhân đầy lời công kích của anti-fan, không tìm được công ty nào muốn ký tiếp… Hà Mộ khiến Lạc Tự hiểu thế nào là “ra mắt liền vô địch”, còn bản thân thì đến vạch xuất phát còn chưa đứng được.

Trải qua mười năm phấn đấu ở kiếp trước, không ngừng đâm đầu vào tường, không ngừng tìm lối ra, Lạc Tự cuối cùng cũng hiểu được: thời khắc hiện tại anh đang đối mặt không phải là đường cùng, mà là cơ hội chuyển mình.
Chỉ là kiếp trước lòng tự trọng quá lớn, anh đã không nhìn ra mà thôi.

Lạc Tự 26 tuổi có những điều mà chính anh 36 tuổi không có được đó là tuổi trẻ, sức sống, và vô vàn khả năng phù hợp với vai diễn. Chỉ là khi đó anh sống trong những nhãn mác và kịch bản đã được người khác thiết kế sẵn, không nhìn ra mà thôi.

Kiếp này, anh muốn tâm không vướng kẻ tồi, rút kiếm tự có thần.

“Sao đột nhiên im lặng vậy?” Chị Thôi lo lắng áp tai vào cửa.
Lúc đó, tiếng máy cạo râu điện vang lên vo vo khiến chị nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Chẳng mấy chốc, cằm đã sạch sẽ hơn nhiều, đường viền hàm rõ ràng hiện lên trong gương.
Lạc Tự khẽ mỉm cười, lại cầm máy sấy sấy khô tóc, tiện tay lấy một chiếc kẹp, kẹp gọn mái tóc rối phía trước ra sau, để lộ vầng trán sáng sủa gọn gàng.

“Chị Thôi, phiền chị lấy giúp em một bộ đồ sạch được không?” Lạc Tự nói.
“Chị đi tìm đây.”

Chị Thôi mở tủ quần áo của Lạc Tự, thấy bên trong lộn xộn, chẳng biết bao lâu chưa dọn, vất vả lắm mới lôi ra được một chiếc áo thun trắng và chiếc quần thể thao rộng rãi, đưa qua khe cửa phòng tắm.

Lạc Tự nhận lấy và thay đồ thật nhanh.
Anh đứng trước gương nhìn bản thân, cao 1m85, lưng thẳng, vai rộng eo thon, đúng chuẩn “móc áo di động”. Bao nhiêu sao nam có gương mặt ưa nhìn nhưng lại không có vóc dáng như anh. Anh may mắn sở hữu một ngoại hình trời cho, vậy mà lại nằm trong bồn tắm diễn cảnh chết trôi, đúng là phí phạm của trời.

Anh mở cửa phòng tắm, bước nhanh về phía chị Thôi.
Chị Thôi mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng bàn tay siết chặt cho thấy sự lo lắng trong lòng. Cô ấy không biết sự thay đổi đột ngột của Lạc Tự là hồi quang phản chiếu, hay thật sự đã quyết tâm vùng dậy.

“Chị Thôi!” Lạc Tự bất ngờ ôm chầm lấy cô ấy, tay siết rất chặt.
Người quản lý này, lúc anh tiêu cực và u ám vẫn luôn cố gắng duy trì các mối quan hệ trong giới cho anh, chạy ngược xuôi tìm vai diễn cho anh. Dù công ty đã giải tán đội ngũ của anh, chị Thôi cũng chưa từng buông tay. Đáng tiếc khi đó anh như bùn nhão không thể trát nổi tường, phụ lòng cô gái mạnh mẽ này.

Nếu đã có cơ hội sống lại một lần nữa, anh sẽ không để tâm huyết của cô ấy uổng phí.

“Em… em sao vậy?” Chị Thôi ngơ ngác vỗ nhẹ lưng anh.
“Không sao đâu. Chẳng phải chị nói đã giành được cho em một vai diễn sao?”

Lạc Tự buông chị ra, mời chị Thôi ngồi lại ghế sofa, còn mình thì tiện tay gạt hết đồ lộn xộn trên bàn trà, ngồi đối diện cô ấy.

Chị Thôi nhìn chàng trai trước mặt, dáng vẻ lười biếng tùy hứng nhưng lại toát lên sự chín chắn và điềm tĩnh, khiến cô ấy nhất thời không thể phản ứng kịp.

Trong mắt anh đã không còn sự u ám, thất vọng như lớp bụi xám xịt nữa, ngược lại, mọi u ám đã tan biến, giống như một khối ngọc được chạm khắc tinh xảo, sau khi phủi đi lớp bụi bặm thì đặt bên cửa sổ liền trong suốt và tỏa sáng.

Hy vọng nơi đáy lòng chị Thôi vốn sắp tắt lịm bỗng cháy bùng lên.

“Chị… chị muốn nói với em là, có một kịch bản tên là [Phản Kích], kể về một cảnh sát ngầm thâm nhập vào một tổ chức tội phạm, xoay sở giữa các thế lực, dần dần giành được lòng tin của các ông trùm, thu thập chứng cứ và cuối cùng triệt phá toàn bộ tổ chức đó. Hiện tại đã xác định được đạo diễn là Vương Đại Hành, nam chính là Lâm Kiều, nữ chính là Lý Lan Quân.”

“Ừ.” Lạc Tự gật đầu.

“Chị biết đạo diễn Vương xuất thân từ dòng phim truyền hình chính quy, các tác phẩm của ông ấy khá rập khuôn và theo lối mòn, đến mức giới trẻ thậm chí cả người trung niên cũng không muốn xem.”

Lạc Tự không có phản ứng gì lớn, điều đó khiến chị Thôi càng có dũng khí nói tiếp.

“Chị đã xem qua kịch bản… đúng là khá rập khuôn, không có xung đột kịch tính nào thật sự hấp dẫn, thậm chí thoại phim cũng có thể đoán trước được câu sau khi nghe câu trước. Lâm Kiều và Lý Lan Quân cũng không phải là diễn viên nổi tiếng… nhưng vì đề tài này nên đây là phim được lên sóng truyền hình.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...