Khung hình đó đã trở thành tấm ảnh đăng trên Weibo thông báo phim Tây Song Thủ Trát đóng máy, khiến người hâm mộ vô cùng phấn khích.
Ngay cả những người sáng tạo chính của bộ phim cũng không cầm được nước mắt.
Trần Vân Cạnh lau nước mắt ở khóe mắt, giọng nghẹn ngào: “Tôi vẫn là lần đầu tiên cảm thấy lưu luyến đến vậy. Phim này tôi đạo diễn… rất nhẹ nhàng. Từ diễn viên đến góc quay, rồi trang phục, hóa trang, đạo cụ, thậm chí cả nhà đầu tư, tôi đều không có gì không hài lòng… Không biết sau này còn có thể gặp được một ekip như thế nữa không?”
Ánh mắt Trần Phong cũng đỏ hoe.
Ông vỗ vai Trần Vân Cạnh, nhắc lại câu nói khi mới bấm máy: “Anh bạn trẻ à, cậu vẫn còn quá trẻ non. Trong thiên hạ tuy không có bữa tiệc nào không tàn, nhưng non xanh vẫn đó, nước biếc vẫn chảy, rồi chúng ta nhất định sẽ còn gặp lại nhau!”
Lạc Tự và Cố Tiêu Duy cũng tiến tới ôm Trần Vân Cạnh. Không ngờ, Trần Vân Cạnh bỗng òa khóc, lấy tay che mặt.
“Tôi chỉ là… chỉ là không nỡ thôi… Lần sau không biết còn có thể gặp được hai diễn viên xuất sắc như hai cậu nữa không, rồi trưởng nhóm quay phim Đỗ Xuyên, lại còn cả Trần Phong… một đạo diễn hành động quá đỉnh nữa… Đúng là một dàn ekip vàng!”
Lạc Tự hiểu ra, sự ra đời của một tác phẩm kinh điển cần rất nhiều “vận may”, mà vận may đó chính là gặp được một ekip tốt. Chỉ khi từng khâu, từng vị trí đều là những người giỏi nhất trong lĩnh vực của họ, mới có thể hoàn thành một tác phẩm khiến khán giả khó lòng quên được.
Cố Tiêu Duy, người hiếm khi an ủi ai, cũng lên tiếng: “Đạo diễn Trần, phần lớn mọi người trong phim này đều còn trẻ, ngay cả anh cũng vậy. Lần hợp tác tới, mỗi chúng ta đều sẽ trưởng thành hơn bây giờ. Đến lúc đó, những tác phẩm hoàn mỹ hơn, kinh điển hơn chắc chắn sẽ được ấp ủ.”
“Phải! Chúng ta đều còn trẻ! Non xanh nước biếc hẹn có ngày tái ngộ, chúng ta nhất định sẽ hợp tác lần nữa!”
Sau bữa tiệc đóng máy, Cố Tiêu Duy và Lạc Tự cũng thu xếp hành lý, rời khỏi phim trường đầy ắp kỷ niệm này, trở về với cuộc sống thực tại.
Ngồi trên xe, Lạc Tự nhìn cảnh vật ở trường quay lùi dần về phía sau. Anh biết có lẽ chưa đầy một năm hoặc nửa năm, anh sẽ lại trở về nơi này, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy bồi hồi, xúc động.
Đây là vai diễn chính đầu tiên của canh, một khởi đầu mới hoàn toàn.
#TaySon Thủ Trát Đóng Máy không ngoài dự đoán đã lên trending, và giữ vững vị trí đó suốt hai ngày.
Những đoạn phim hậu trường và teaser được đăng tải bởi kênh chính thức đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng.
Thật bất ngờ, Đài C – nơi vốn chỉ thiên về đề tài hiện thực, lại muốn mua bản quyền phát sóng bộ phim. Chưa hết, còn có cả công ty điện ảnh nước ngoài muốn mua lại.
Điều này cũng khiến cho khâu hậu kỳ của Tây Song Thủ Trát gặp nhiều thách thức, chưa kể đây là sản phẩm quy mô lớn đầu tiên mà Lạc Tự đảm nhận nam chính.
Với mức độ nổi tiếng và sự công nhận từ khán giả như vậy, kịch bản gửi đến Lạc Tự sau đó chất lượng cao ngất, ê-kíp thực hiện cũng ngày càng mạnh mẽ, hùng hậu hơn.
Người hâm mộ vẫn tiếp tục theo dõi động thái của Lạc Tự và Cố Tiêu Duy. Điều khiến họ thất vọng là không những dự án tiếp theo của hai người khác hướng, mà ngay cả Lạc Tự cũng livestream về việc chuyển nhà.
Buổi livestream hiếm hoi lại diễn ra, lần này Diệp Thịnh Nghi là người cầm điện thoại quay phim, nhân vật chính là Lạc Tự và Cố Tiêu Duy.
Phòng livestream đã rền rĩ tiếng khóc, ai cũng bảo câu “trong thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn” Lạc Tự nói lần trước giờ đã ứng nghiệm.
[Tây Song Thủ Trát vừa đóng máy hai bạn đã “chia lìa”, có cần phũ phàng vậy không!]
[Dự án mới của anh Lạc dù có hay đến mấy cũng không ngăn nổi trái tim tôi vỡ vụn…]
[Đây là livestream chuyển nhà ư? Rõ ràng là livestream đâm dao vào lòng fan! Rõ là không muốn xem, nhưng lại sợ đây là khung hình chung cuối cùng nên không thể bỏ lỡ!]
…
Nhưng Lạc Tự như không thấy những bình luận đó, tiếp tục giới thiệu ngôi nhà mới của mình qua ống kính.
“Căn nhà mới này đúng là đắt thật. Khoản vay mua nhà của tôi chắc không dễ trả nổi. Phải đóng thêm vài bộ phim nữa, mọi người mà thấy tôi xuất hiện thường xuyên thì đừng có chán nhé!”
Vừa nói, Lạc Tự vừa mở cửa phòng ngủ chính.
“Phòng ngủ chính này to thật. Nếu sống ở đây, tôi có thể ngồi trên giường ăn mì tôm được nhỉ, thưa thầy Cố?”
[Thầy Cố, mau nói đi, ngài cũng cho phép đàn anh ăn mì tôm trên giường nhà ngài đi! Như vậy anh ấy sẽ không chuyển đi đâu!]
[Hu hu, ăn mì tôm là chuyện nhỏ, chỉ cần anh ấy không chuyển đi, chúng tôi thay anh Cố cho phép anh mở tiệc nướng trên giường!]
Người hâm mộ chưa kịp đau lòng hai giây, lập tức reo hò phấn khích.
Bởi vì bên cạnh giường, Cố Tiêu Duy đang giúp Lạc Tự bao gối, động tác thuần thục cho thấy rõ là một tay quán xuyến gia đình.
“Phòng ngủ của anh có mấy khi sử dụng đâu, trải ga, bao gối dễ bám bụi lắm.” – Giọng Cố Tiêu Duy vang lên.
“Đó là ổ của tôi mà. Khăn trải giường, vỏ chăn ga toàn là chọn theo sở thích của em đấy, còn nhiều ý kiến thế.”
“Nhưng người bao gối là em.” Cố Tiêu Duy quay đầu lại, thấy Diệp Thịnh Nghi đang quay phim liền quay mặt đi. Trông có chút ngại ngùng.
[Anh Lạc, anh nhìn kìa, anh Cố đảm đang biết bao gối!]
[Tổ của anh không ở đây, thầy Cố mới là tổ của anh!]
Lạc Tự lại mở tủ quần áo, phát hiện bên trong đã xếp đầy.
“Ủa, đống này là quần áo của anh, vậy dãy này là của ai?” Lạc Tự tò mò lật xem, “Anh có mua đâu.”
“Của em.” – Cố Tiêu Duy trả lời nhạt nhẽo. “Quần áo của anh chiếm một nửa tủ đồ của em, em chiếm một nửa tủ của anh không được sao?”
“Rõ ràng là mấy bộ quần áo này em không mặc nữa. Để trong tủ đồ chiếm chỗ, nên em mới chuyển qua đây.” – Lạc Tự nói bằng giọng hơi chê bai.
“… Anh nhìn kỹ đi, em đã phối sẵn rồi, xem phong cách này hợp với ai nào.”
Người hâm mộ nghe xong lập tức sống lại.
[Anh Lạc quá xấu xa, cứ liên tục phá đám CP của chúng ta, may mà có anh Cố luôn vun đắp!]
[Trong tủ đồ của anh có quần áo của em, trong tủ đồ của em có quần áo của anh, làm tròn là vẫn đang sống chung!]
[Đây đều là sự phối đồ đầy yêu thương của Thầy Cố đó!]
…
Rời khỏi phòng ngủ, họ lại đi sang một phòng khác.
Người hâm mộ vốn mừng rỡ muốn xem phòng ngủ thứ hai của Lạc Tự, trong lòng họ nghĩ đây chính là phòng dành cho Cố Tiêu Duy.
Ai ngờ mở cửa ra, phát hiện nơi đó lại là một thư phòng. Mọi người thất vọng không thôi, Lạc Tự rốt cuộc không để lại “địa bàn” nào cho Cố Tiêu Duy trong nhà mình sao? Những bình luận buồn bã và đau lòng tràn ngập livestream.
Cố Tiêu Duy bước đến bàn làm việc bằng gỗ kim tơ nam mộc đặt giữa thư phòng, nghiêng mặt nói: “Cái bàn này giống một kiểu với cái trong thư phòng của em.”
“Đương nhiên rồi, không phải sợ em dùng không quen sao?” – Lạc Tự đang đứng trên thang, lần lượt xếp sách cũ của mình lên giá.
“Thực ra anh chỉ cần chọn cái bàn anh thích là được.”
“Vậy thì anh cần gì bàn làm việc. Anh chỉ cần một cái bệ cửa sổ là đủ.” – Lạc Tự quay đầu ra hiệu, trên bệ cửa sổ đã trải thảm, đặt chiếc ghế sofa lười mà anh yêu thích, bên cạnh còn kê một chiếc bàn gấp di động nhỏ.
Người hâm mộ lại một lần nữa reo hò.
[Bề ngoài thì có vẻ không cho Thầy Cố một chỗ, nhưng thực ra chỗ nào cũng là địa bàn của Thầy Cố~]
[Đầu tôi đã hiện lên hình ảnh rồi, Thầy Cố ngồi đọc sách ở bàn, Anh Lạc nằm dài trên bệ cửa sổ, cuộc sống hạnh phúc và hài hòa biết bao!]
[Bỗng cảm thấy căn nhà này không giống của riêng Lạc Tự, mà giống hơn… phòng tân hôn của hai người~]
…
Diệp Thịnh Nghi cầm điện thoại, theo chân Lạc Tự ra ban công.
Cố Tiêu Duy cầm tách cà phê, Lạc Tự cầm một cốc trà Phổ Nhĩ hòa tan, cả hai dựa vào lan can ban công, nâng cốc chạm nhẹ. Ánh nắng rọi lên đầu mũi Lạc Tự, cậu nhắm mắt, giãn người duỗi tay ra sau, còn Cố Tiêu Duy thì đưa mắt nhìn anh.
Khung cảnh ấy đẹp chẳng kém gì quảng cáo bất động sản.
“Ánh sáng ở đây khá tốt, chỉ tiếc là… không có hồ bơi…”
“Căn hộ hai phòng ngủ mà còn đòi có hồ bơi?” – Cố Tiêu Duy bật cười. “Thế biệt thự có cần xây cho anh cả một bãi đáp trực thăng không?”
“Dù sao thì cũng không sao, nhà em có hồ bơi mà! Nếu em định xây thêm bãi đáp trực thăng thì anh cũng chẳng phản đối đâu.” – Lạc Tự làm vẻ mặt “Anh không ngại gì đâu, cứ tự nhiên theo ý em thôi.”
[Tôi hiểu giá trị và ý nghĩa căn nhà anh Lạc mua rồi! Đây rõ là nhà kho mà! Để chứa quần áo và sách mà hai người không bỏ hết vào nhà kia!]
[Tuy nói là sắp sống riêng, nhưng thực tế thì có sống riêng đâu chứ!]
[Ha ha ha, tôi tra được rồi! Nhà anh Lạc ở ngay trong khu biệt thự của Thầy Cố, đắt cắt cổ! Cố gắng đóng phim để sớm trả hết nợ nhà nhé!]
Livestream chưa kết thúc, #Lạc TựChuyểnNhà đã viral.
Cư dân mạng đều bình luận đùa rằng, đây không phải là chuyển nhà, mà là mua một căn nhà để dùng làm kho chứa đồ.
Dù sao đi nữa, Lạc Tự đã có nhà riêng tại Đế Bạc Loan, việc hai người bị chụp ảnh cùng rời khỏi khu biệt thự hoặc Lạc Tự ra vào biệt thự của Cố Tiêu Duy cũng đều có lý do để giải thích – hai người vốn dĩ đã sống cùng một khu dân cư, việc qua lại chơi nhà nhau, cùng ra cùng vào cũng chẳng có gì lạ.
Đúng lúc Lạc Tự đang bận chọn kịch bản, một tin vui khác đã tới.
— Dã Thú Và Hoa Hồng đã định ngày công chiếu.
Đoạn giới thiệu của Dã Thú Và Hoa Hồng có thể xem được ở trên các trang web phổ biến.
Hơn nữa, Đạo diễn Thịnh Vân Lam còn đặc biệt cho sản xuất tới ba phiên bản teaser.
Phiên bản đầu tiên mang phong cách kỳ bí, xâu chuỗi nhiều vụ án mạng trong phim khiến người xem căng thẳng. Đột nhiên, khung hình chuyển cảnh về một căn nhà của gã thợ săn. Máy quay lia vào đôi mắt của Lục Bình Phong, cậu ta chợt mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như hạt thủy tinh đen kịt, tựa hồ một hố đen kéo lấy ánh nhìn của người xem.
Giọng thuyết minh vang lên: “Thế giới này tồn tại những quy tắc ngoài sức tưởng tượng, mà kẻ đặt ra những quy tắc ấy… là một kẻ điên.”
Phiên bản thứ hai, từ góc nhìn của Lục Bình Phong, lần lượt lướt qua từng bức tranh cậu vẽ, cùng những vụ giết người mà chúng gây ra, bao gồm cả cách cậu nhìn nhận thế giới và mỗi người xung quanh.
“Thế giới nhìn ngắm tôi, tôi nhìn ngắm thế giới. Thoạt nhìn thật công bằng và cô độc, nhưng tôi lại đang mong chờ một kết quả nào đó… khác biệt, thậm chí là không tưởng. Trái tim con người có những khuôn mẫu cố hữu, họ thích dán nhãn người khác dựa trên kinh nghiệm của bản thân, loại bỏ những kẻ khác biệt, chỉ có vậy… khuôn mẫu của họ mới có thể được duy trì. Trong khuôn mẫu của họ… tôi là thiên tài, là ác quỷ, là thú dữ, là kẻ tâm thần, cũng có thể là kẻ sát nhân. Cho đến khi anh ấy xuất hiện…”
Lục Bình Phong cúi đầu, tay cầm con dao dính máu, lang thang trong biệt thự tối tăm, tựa một đóa hồng cô độc, u ám nhưng lại ánh lên vẻ điên cuồng.
Nhưng khi cánh cửa phòng vẽ bất ngờ mở ra, thứ lộ ra lại là một bức tường ngập tràn sắc màu rực rỡ, như muốn thiêu đốt đôi mắt người xem.
Phiên bản thứ ba, từ góc nhìn của pháp y Ôn Dục Trì. Cậu tiến hành khám nghiệm tử thi cho từng nạn nhân, sự bình tĩnh và lý trí toát lên vẻ thương xót.
Cậu thực hiện khám nghiệm tử thi cho từng nạn nhân, trong vẻ bình tĩnh và lý trí, nhưng ẩn chứa sự thương xót.
Trên ban công, rèm trắng nhẹ bay, Ôn Dục Trì đeo khẩu trang ngẩng đầu lên, chỉ với một đôi mắt, cậu đã thu hút sự chú ý của người xem.
Đôi mắt ấy có đường nét thanh thoát, giống như những viên ngọc thủy tinh trong suốt, ánh mắt sâu lắng và đầy vẻ huyền bí, như chứa đựng cả một câu chuyện dài.
Đôi mắt ấy có đường nét ưu tú, tựa những hạt thủy tinh lấp lánh, ánh nhìn sâu thẳm đầy hoài niệm, chứa đựng vô vàn câu chuyện.
“Người ta bảo anh ấy miêu tả cái chết, nhưng trong mỗi hình ảnh về cái chết ấy, đều ẩn chứa khát khao sự sống. Cũng có kẻ nói anh ấy thiếu thốn tình cảm con người… thật là nực cười, làm sao một kẻ không có trái tim đa cảm có thể khắc họa được cái chết? Họ chỉ nhìn thấy thú dữ, còn tôi, tôi thấy đóa hồng anh ấy nâng niu trong tay.”
Tất cả các phiên bản teaser đều kết thúc bằng cuộc đối thoại giữa Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì.
“Tôi là một pháp y, tôi đối thoại với tử thi, tôi chỉ tin vào những sự thật họ nói cho tôi.”
“Tôi là một họa sĩ, tôi đối thoại với cái chết, tôi chỉ tin vào vẻ đẹp tất yếu của cái chết.”
Dù không có ánh mắt giao nhau, không thấy được biểu cảm của hai người, chỉ cần nghe thoại của họ, cảm giác như định mệnh đã lập tức trào dâng trong lòng khán giả.
Những cuộc thảo luận trên mạng không ngừng nghỉ.
Đáng lý ra, một bộ phim đòi hỏi tư duy logic và khai thác nhân tính như vậy thường không được khán giả đón nhận.
Xét cho cùng, sau những giờ làm việc và học tập mệt mỏi, khi bước vào rạp chiếu phim, ai cũng muốn xem thứ gì đó nhẹ nhàng, tiết tấu nhanh và không cần động não.
Nhưng không khí mãnh liệt trong Dã Thú và Hoa Hồng đã khơi dậy sự tò mò của cư dân mạng, ai nấy đều muốn tận mắt chứng kiến.
Bản teaser cho thị trường nước ngoài cũng được ra mắt đồng thời, và mức độ thảo luận mà nó tạo ra còn cao hơn nhiều so với tưởng tượng của bên mua bản quyền.
Đặc biệt tại nước F, khán giả ở đây vô cùng yêu thích phong cách kết hợp giữa u ám, ly kỳ và lãng mạn này. Bên mua bản quyền thậm chí đã gửi lời mời tới đoàn làm phim, hy vọng đạo diễn Thịnh Vân Lam có thể mang Cố Tiêu Duy và Lạc Tự tham dự liên hoan phim vào tháng tới.
Điều này vô cùng quan trọng với Cố Tiêu Duy và Lạc Tự. Ở đó, họ chắc chắn sẽ được gặp những nhà sản xuất và đạo diễn nổi tiếng thế giới, mang lại lợi ích to lớn cho sự phát triển sự nghiệp tại nước ngoài sau này. Dù chỉ là xuất hiện trên thảm đỏ, cũng đã là sự ghi nhận cho năng lực của họ.
Lúc Lạc Tự và Cố Tiêu Duy nhận được tin này, một người đang dựa vào bệ cửa sổ đọc kịch bản do ê-kíp sàng lọc, người kia ngồi ở bàn làm việc đọc sách.
“Cố Tiêu Duy, em nghe tin chưa? Liên hoan phim nước F đã mời cả anh và em đó!” Lạc Tự ngoảnh đầu nhìn Cố Tiêu Duy, “Kiếp trước anh còn chưa từng ra nước ngoài! Diễn viên nam tớ thích nhất lại chính là người nước F, biết đâu lúc đi thảm đỏ anh có thể chụp ảnh chung với người ấy!”
Cố Tiêu Duy đặt cuốn sách trong tay xuống, ánh mắt khiến Lạc Tự thấy lạnh sống lưng.
“Diễn viên nam anh thích nhất là người nước F?”
“À… Diễn viên nam anh thích nhất đương nhiên là em! Người ta chỉ xếp thứ hai thôi! Thứ hai thôi mà!”
“Diễn viên nam anh thích nhất là em, không có thứ hai.” Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Tự ực một tiếng nuốt nước bọt, dạo này rảnh rỗi ở nhà chọn kịch bản, Cố Tiêu Duy hơi bị quá đáng, mà mình còn đổ thêm dầu vào lửa, nói nhầm câu, thế là sắp phải nói lời vĩnh biệt với mặt trời ngày mai rồi.
“Lòng dạ anh chỉ có mình em thôi… Em đẹp trai như vậy, giỏi giang như vậy, tài năng như vậy, anh làm gì còn tâm trí đâu mà nghĩ đến người khác chứ. Chẳng lẽ em chưa từng thích một ngôi sao bóng đá, bóng rổ nào sao? Đó cũng chỉ là ngưỡng mộ kỹ thuật của họ, chứ đâu phải muốn ngủ với họ, phải không?”
Cố Tiêu Duy vẫn lạnh lùng nhìn anh.
Sau vài giây im lặng, Lạc Tự nhận ra Cố Tiêu Duy đang giả vờ tức giận, liền vo viên khăn giấy ném về phía đối phương, nhưng bị Cố Tiêu Duy dễ dàng đỡ lấy.
“Em trêu anh có vui không?”
“Có chứ.” Cố Tiêu Duy cười khẽ, rồi đứng dậy đi đến bệ cửa sổ, ôm chầm lấy anh.
“Này này, em định làm gì? Ban ngày ban mặt đấy, em đừng có làm bậy!”
“Ban ngày ban mặt em giúp anh phối vài bộ đồ thì sao gọi là làm bậy?” Cố Tiêu Duy cúi đầu nhìn vẻ mặt cảnh giác của Lạc Tự, buồn cười hỏi.
“Phối đồ?”
“Nước F vốn là kinh đô thời trang. Chẳng lẽ anh định tiếp tục phong cách tối giản để dạo bước trên thảm đỏ?”
Cố Tiêu Duy đã phối cho Lạc Tự mấy bộ, nhưng họ vẫn quyết định đến WHYME tìm nhà thiết kế Cao Đồ để đặt thiết kế riêng vài bộ.
Lúc Lạc Tự mở WeChat định hẹn lịch với Cao Đồ, anh phát hiện nhóm đại học vốn lặng im bấy lâu bỗng xuất hiện hơn ba mươi tin nhắn chưa đọc.
Anh mở ra xem, thì ra mọi người đang bàn tán về việc giáo sư Trần của họ đột ngột ngã quỵ trong lúc tập kịch tại đoàn kịch, đã được đưa vào viện. Kết quả chụp chiếu cho thấy tắc nghẽn mạch máu tim khá nghiêm trọng, vừa mới phẫu thuật bắc cầu khẩn cấp, hiện vẫn chưa ra khỏi phòng mổ.
*Phẫu thuật bắc cầu là phương pháp ngoại khoa tạo ra một đường dẫn máu mới đi qua đoạn mạch máu bị tắc nghẽn hoặc hẹp, giúp máu lưu thông bình thường trở lại. Phổ biến nhất là phẫu thuật bắc cầu động mạch vành (CABG), dùng để điều trị bệnh động mạch vành, trong đó các mạch máu từ ngực, chân hoặc tay được sử dụng để tạo “cầu nối” cho máu chảy.
Các bạn học khác đang xôn xao về chuyện này.
Lớp của họ có người trở thành diễn viên, người chuyển sang làm công việc phía sau hậu trường, và cũng có người không bước vào ngành giải trí mà chọn con đường kinh doanh.
Mấy người đang nổi tiếng vì còn đang quay phim không thể đến bệnh viện ngay, nói là sẽ gửi tiền mừng cho lớp trưởng, nhờ anh mang đến thăm giáo sư Trần.
Một số bạn ở xa muốn quay về cũng khá bất tiện, nhờ lớp trưởng thông báo tình hình giáo sư Trần trong nhóm, số người có thể đến thăm trực tiếp chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Lạc Tự nhíu chặt mày.
Giáo sư Trần không chỉ dạy anh diễn xuất, mà còn từng khuyên cậu nên nhìn xa trông rộng, đừng ký hợp đồng với công ty của Bạc Văn Viễn. Hơn nữa, trong năm năm anh suy sụp, giáo sư đã gọi điện yêu cầu ạm phải mạnh mẽ và tỉnh táo.
Kiếp trước, người giới thiệu Lạc Tự đi diễn kịch chính là giáo sư Trần, ông đã cho anh một cơ hội khẳng định bản thân ở một phương diện khác.
Trong ký ức của anh, tim giáo sư Trần quả thật có vấn đề, và ông nhập viện vào năm đầu tiên anh diễn kịch.
Nghĩ lại, thì quả thật khoảng thời gian này.
“Cố Tiêu Duy! Anh không hẹn Cao Đồ nữa! Anh phải đến bệnh viện ngay!” Lạc Tự lên tiếng.
“Vì giáo sư Trần phải không? Nhóm bạn đại học của em cũng đang nói về chuyện này.”
“Ừ. Giáo sư Trần có ơn với anh, anh phải đi thăm ông ấy!”
Lúc này, Lạc Tự tràn đầy cảm giác tội lỗi. Ở kiếp này, anh đã mạnh mẽ hơn trong làng giải trí, không lặp lại vết xe đổ và sự suy sụp của kiếp trước. Lịch quay dày đặc, công việc bận rộn, nhưng thật sự anh đã không dành đủ thời gian quan tâm đến giáo sư Trần.
Lần cuối gặp giáo sư Trần, đã là mấy tháng trước, khi anh và Cố Tiêu Duy đến xem vở kịch Trường Môn Phú do ông dàn dựng.
Lúc gặp Lạc Tự trong hậu trường, giáo sư mừng rơi nước mắt, ôm anh và vỗ liên tục vào lưng, nói rằng trong số học trò của mình, Lạc Tự là người có tố chất nhất. Nhìn anh suy sụp trong những năm đó, giáo sư Trần không biết đau lòng và tiếc nuối đến nhường nào. Giờ thấy anh phấn chấn trở lại, giáo sư vô cùng vui mừng.
Giáo sư Trần còn ngồi xem Phản Kích và Bão Tố của anh trên TV, đặc biệt nhắn tin trên WeChat nhận xét về diễn xuất của anh. Ngay tuần trước, Lạc Tự còn gọi điện thảo luận với ông về mấy kịch bản, việc cuối cùng chọn vai nào anh cũng tham khảo ý kiến giáo sư Trần. Không ngờ chỉ trong chớp mắt, giáo sư đã phải nhập viện.
Lạc Tự sốt ruột như lửa đốt, vội vã khoác đại một chiếc áo khoác bên ngoài bộ đồ ngủ định đi ra ngoài, Cố Tiêu Duy vội kéo anh lại.
“Ông ấy cũng là giáo sư của em. Anh thay quần áo chỉnh tề đi, chúng ta cùng đi.”
Hai người lái xe rời Đế Bạc Loan, đến Bệnh viện Thành phố Số 1 nơi giáo sư Trần nằm. Từ lớp trưởng, họ xác nhận được phòng mổ của giáo sư Trần. Khi đến nơi, họ thấy trên ghế dài bên ngoài phòng mổ đã ngồi khá đông người.
Có vợ giáo sư Trần, con trai và con gái ông, cùng đồng nghiệp trong đoàn kịch và một số học trò của giáo sư.
Nhìn thấy Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, mọi người đều rất ngạc nhiên.
“Sư mẫu, cháu và Cố Tiêu Duy đến rồi.” Lạc Tự chạy đến, ôm lấy sư mẫu.
Vừa thấy họ, mắt bà đã ươn ướt.
Lớp trưởng cũng thở dài cảm thán, “Không ngờ Cố Tiêu Duy và Lạc Tự lại đến…”
“Đúng vậy, các bạn khác thì ở xa, còn ngay trong thành phố cũng lịch trình dày đặc không thể sắp xếp thời gian đến. Không ngờ Cố Tiêu Duy và Lạc Tự nổi tiếng như vậy, vừa nghe tin đã lập tức chạy đến ngay.”
Ca phẫu thuật vẫn tiếp diễn, sư mẫu vỗ nhẹ chỗ bên cạnh, ra hiệu cho Lạc Tự ngồi xuống.
“Con à, con là học trò mà lão Trần quý nhất và cũng không nỡ buông bỏ nhất. Ông ấy luôn nói con có tố chất nhất, nhưng đường đời lại lắm chông gai. Mấy năm con suy sụp, lão Trần ngày nào cũng nhắc tới, mỗi lần xem TV thấy vai diễn lẽ ra con nên đi thử nhưng lại từ bỏ, ông đều nói – giá mà Lạc Tự diễn, xử lý lời thoại sẽ tốt hơn, biểu cảm sẽ chuẩn hơn. Hôm qua… tối hôm qua ông ấy còn đang xem teaser của Dã Thứ và Hoa Hồng, bảo sẽ ra rạp xem… ai ngờ hôm nay đột nhiên…”
“Sư mẫu, con biết tim giáo sư Trần không tốt, nhưng sao đột nhiên… Là trong đoàn kịch xảy ra chuyện gì sao?” Lạc Tự hỏi.
Sư mẫu há hốc mồm, rồi vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lạc Tự, nói: “Không có gì đâu, toàn là chuyện nhỏ có thể giải quyết được. Trên mạng người ta bảo con và Tiểu Uy tháng sau sẽ đi dự liên hoan phim nước F, thật là làm rạng danh lão Trần.”
Nhìn vẻ muốn nói lại thôi của sư mẫu, Lạc Tự luôn cảm thấy có chuyện gì đó.
Anh ngoảnh mặt đi, phát hiện Cố Tiêu Duy đã mời một nhân viên đạo cụ của đoàn kịch vào cầu thang thoát hiểm, hỏi kỹ nguyên nhân giáo sư Trần lên cơn đau tim.
Nhân viên đạo cụ thở dài, “Kịch bản mới của giáo sư Trần có hơi… không đủ đáp ứng thị trường. Tứ Hải Yên Vân loại vở kịch kể về sự hưng suy của một gia tộc… làm sao có thể sánh được với những vở hài kịch đang thịnh hành hiện nay.”
“Hài kịch?” Cố Tiêu Duy nhất thời chưa kịp phản ứng.
“Đó là loại kịch với những lời thoại mạnh mẽ, bất ngờ, khiến người ta phải bật cười. Câu chuyện không cần quá sâu sắc, giống như tiểu phẩm hài hay tấu hài dài, khán giả bỏ tiền ra là để cười thỏa thích trong vài giờ. Nói thẳng ra, họ bỏ tiền mua niềm vui, nhưng đây chính là xu hướng của thị trường hiện nay.”
Nhân viên đạo cụ nói xong, Cố Tiêu Duy gật đầu, ý là cậu đã hiểu, mời đối phương tiếp tục nói.
