Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 17: Anh đang hẹn hò với tôi à?



“A a ——” Tiểu Cầm, người đang giúp Cố Tiêu Duy chỉnh lại trang phục không xa, vội vàng lao tới, nhưng đã chậm một bước.

Bên tai Cố Tiêu Duy vang lên một tiếng “Cẩn thận!”.

Tấm vách ngăn đang đổ xuống phía cậu khẽ rung lên, bị một bàn tay chống lại.
Cố Tiêu Duy quay mặt lại, đúng lúc chạm vào một ánh mắt.

Là Lạc Tự đã kịp chạy đến bên cậu, hai bên tấm vách ngăn còn đang rung lắc, nhân viên vội vã chạy tới đỡ nó lên.

“Xin lỗi! Xin lỗi!” Bọn họ vội vàng xin lỗi rối rít.

“Anh Cố, anh có sao không ạ?”

Suýt nữa rơi trúng ai không rơi, lại suýt trúng ngay nam chính.

“Không sao.” Cố Tiêu Duy hoàn toàn không có vẻ gì là trách móc.

Lạc Tự vừa định đứng dậy, thì phát hiện Cố Tiêu Duy bên cạnh vẫn đang nhìn mình.
Ánh mắt ấy giống hệt như Nghiêm Dã trong phim, muốn lấy tầm nhìn làm bầu trời, giam giữ một người trong đó.

Chưa kể Cố Tiêu Duy còn có xu hướng tiến gần lại, ánh mắt cậu càng lúc càng gần, khiến Lạc Tự có cảm giác như thành trì thất thủ, mất cân bằng và ngã ngồi ra sau.

Cố Tiêu Duy chống một tay bên cạnh anh, tay kia nắm lấy cánh tay Lạc Tự kéo lại trước khi anh chạm đất.

Bóng dáng cậu gần như hoàn toàn bao trùm lấy Lạc Tự.

“Đàn anh, anh không sao chứ?”

“À, không… không sao…”

Rõ ràng đó là ánh mắt thuộc về Nghiêm Dã, nhưng Cố Tiêu Duy lại gọi anh là “đàn anh”.

Điều đó có nghĩa là… cậu không còn trong vai diễn, cậu biết rõ người trước mặt là Lạc Tự chứ không phải là Bạch Dĩnh?

Cố Tiêu Duy đứng dậy, tiện tay kéo Lạc Tự đứng lên theo.
Bàn tay cậu rất lớn, ngón tay dài, gần như có thể nắm trọn cổ tay Lạc Tự.

“Cảm ơn.” Lạc Tự vội cảm ơn.
“Phải là tôi cảm ơn anh mới đúng.” Cố Tiêu Duy đáp.

Lạc Tự cảm nhận được khí chất của Cố Tiêu Duy, không chỉ đơn giản là lạnh lùng, mà còn phức tạp hơn: một kiểu h*m m**n hủy diệt và chiếm hữu bẩm sinh, hòa quyện một cách thầm lặng, được ngụy trang bằng sự xa cách, khó nhận ra.

Lạc Tự lùi lại một bước, nhưng Cố Tiêu Duy lại nhìn chằm chằm vào mắt anh rồi bước lên nửa bước. Cho đến khi Lạc Tự đụng vào chuyên viên trang điểm.
Không gian đang tĩnh lặng bỗng nhiên chuyển động trở lại.

“Xin lỗi!” Lạc Tự vội vã xin lỗi rồi nhanh chóng rời đi.

Anh siết chặt nắm tay rồi lại thả lỏng như không có chuyện gì, lòng bàn tay đổ một lớp mồ hôi mỏng.

Nếu Nghiêm Dã của Cố Tiêu Duy luôn giữ khí chất như thế này, Lạc Tự không chắc Bạch Dĩnh của anh có thể chống đỡ nổi.

Nhưng may quá… may là họ không còn cảnh diễn chung nữa!

Bạch Dĩnh sẽ lãnh cơm hộp vào ngày kia! Vạn tuế!

Khi cảnh quay cuối cùng trong ngày kết thúc, mọi người vui vẻ kết thúc công việc và bắt đầu đi ăn.

Lạc Tự cầm hộp cơm quay về ký túc xá, vừa bước vào phòng thì thấy Phương Tần đang ngồi mặt mày ủ rũ ở đầu giường, trên bàn đầu giường là hộp cơm còn nguyên chưa đụng tới.

“Phương Tần, cậu sao vậy?”
“Anh Lạc, tôi bị khản giọng rồi.” Phương Tần chỉ vào cổ họng mình nói.

Lạc Tự nheo mắt bước lại gần, phát hiện Phương Tần không chỉ bị khản tiếng mà còn nổi vài nốt mẩn trên cằm, rõ ràng là bị nóng trong người.

Nhưng từ khi vào đoàn phim tới giờ, đâu có ăn mấy món nóng như lẩu hay đồ nướng đâu?

“Cậu là tự mình lo lắng vớ vẩn mà thành ra như vậy thôi.” Lạc Tự bất lực nói.
Anh và Phương Tần không chung tổ, Lạc Tự thuộc tổ A, Phương Tần thuộc tổ B. Tổ B chủ yếu quay các cảnh liên quan đến tuyến cảnh sát.

“Vậy phải làm sao bây giờ? Ngày mai tôi còn có thoại nữa…” Phương Tần thở dài.
Lạc Tự mở vali của mình, ném cho cậu ấy vài gói thuốc thanh nhiệt.

“Ăn cơm đi rồi uống thuốc.”

Phương Tần cảm động suýt rơi nước mắt: “Cảm ơn anh Lạc! Không ngờ anh lại mang theo thuốc thanh nhiệt nữa! Đúng là chuẩn bị kỹ càng quá!”

“Chứ sao. Anh Lạc của cậu nhiều kinh nghiệm mà. Dù gì cũng ăn mặn hơn cậu cả chục năm!”

“Hả? Anh Lạc, anh đâu phải ba bốn mươi tuổi, còn trẻ như vậy làm sao ăn nhiều muối đến thế?”

“Ha ha, nói quá lên chút thôi mà.”

Phương Tần lấy điện thoại ra, chụp lại hộp thuốc thanh nhiệt rồi đăng lên Weibo, kèm theo dòng chữ: [Cảm ơn anh Lạc đã tặng tôi thuốc hạ hỏa, anh Lạc nhà ta vừa đẹp trai vừa tốt bụng lại còn chu đáo nữa.]

Chỉ có điều, Phương Tần chỉ là một diễn viên phụ tuyến mười tám vừa mới ra mắt, số người theo dõi trên Weibo chưa đến mười nghìn, nên chỉ có vài người bạn học và bạn bè ngoài đời bấm thích, bình luận kiểu: “Cảm ơn anh Lạc, cảm ơn anh đã chăm sóc đứa ngốc nhà chúng tôi.”

Nhưng Phương Tần vẫn thấy rất vui. Dù trên mạng có nhiều người hiểu lầm Lạc Tự, nhưng cậu ấy có thể lan tỏa chút thiện ý cho anh thì vẫn thấy đáng.

Lạc Tự mở nắp hộp cơm, không tệ chút nào, mỗi bữa lại có một bất ngờ mới, tối nay còn có cả cánh gà nữa chứ!

Chỉ riêng vì hộp cơm này thôi, Lạc Tự cũng thấy làm quần chúng cho đoàn phim của Lâm Việt không thiệt chút nào.

Ăn tối xong, Lạc Tự theo thói quen đi bộ vài vòng, kết hợp đi dạo và chạy đêm.
Cánh gà ngon thật đấy, nhưng vẫn phải giữ dáng.

Chạy bộ khoảng hai tiếng, Lạc Tự bỗng nhớ ra cần mua vài viên kẹo bạc hà, phòng khi cổ họng khó chịu. Mà Phương Tần chắc cũng cần dùng đến.

Anh bước vào một cửa hàng tạp hóa nhỏ, thấy có vài người trong đoàn phim và trợ lý diễn viên cũng đang mua đồ ở đây.

Mọi người chào hỏi lẫn nhau.

Trước đây, mấy trợ lý này chẳng để mắt tới Lạc Tự, bởi nếu lỡ anh bắt chước hình tượng của Hà Mộ để ăn theo độ nổi tiếng thì sao?

Nhưng hôm nay, đạo diễn Lâm đã đặc biệt gọi Lạc Tự đến để giảng dạy về diễn xuất, Hoa Tinh Vân còn sửa kịch bản ngay tại chỗ cho anh, chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp đoàn.

Lâm Việt nổi tiếng là người tính khí tốt nhưng cực kỳ nghiêm khắc. Một cảnh quay nếu chưa hài lòng, ông ấy có thể quay đi quay lại nhiều ngày cho đến khi diễn viên bộc lộ được thần thái. Đừng nói đến việc diễn cùng Cố Tiêu Duy, rất nhiều diễn viên còn không theo kịp nhịp diễn của cậu. Nhưng Lạc Tự không những theo kịp, mà hầu hết đều qua một lần duy nhất.

Nếu bảo qua cảnh trong một lần là do thoại ít, vai diễn đơn giản, thì việc được Hoa Tinh Vân chỉnh sửa lời thoại ngay tại chỗ chính là thực lực thật sự!
Điều này khiến các diễn viên trong đoàn kính nể hơn vài phần, trợ lý của bọn họ gặp Lạc Tự trong cửa hàng, dù không gọi “anh Lạc” thì ít ra cũng gật đầu chào một tiếng.

“Anh Lạc cũng đi mua đồ muộn thế này à?”

“Mua ít kẹo bạc hà.”

“Ồ ồ, tôi vừa thấy ở đằng kia.”

“Anh Lạc vừa chạy đêm về à?”

“Ừ.”

Những đồng nghiệp và trợ lý vốn trước giờ đánh giá con người qua mức độ nổi tiếng nay lại lịch sự với anh, khiến Lạc Tự không quen chút nào, thậm chí còn nghi ngờ không biết họ có bị ma nhập không nữa.

Anh tìm đến quầy kẹo, thấy rất nhiều loại: kẹo dẻo, kẹo cao su, kẹo cứng… nhưng chẳng thấy kẹo bạc hà đâu.

“Ơ… bọn họ nói là ở đây mà.”

Ngón tay Lạc Tự lần lượt dò theo từng hàng, nhưng vẫn không thấy. Anh tập trung quá nên không để ý rằng sau lưng mình có một bóng người cao lớn đang lặng lẽ đứng nhìn anh suốt nửa phút.

Lạc Tự nghĩ chắc phải hỏi thu ngân thôi, có khi mình tìm sai quầy rồi.

Anh vừa lùi lại nửa bước định xoay người thì đụng phải ai đó.

“Xin lỗi!”

Chậc… ngực người này cứng quá!

Lạc Tự nhìn kỹ lại thì thấy người đứng sau mình chính là Cố Tiêu Duy!

Chỉ cần nhìn vào mắt cậu, Lạc Tự lập tức có cảm giác hồi hộp như có ai đó nắm chặt lấy tim mình.

Sao Cố Tiêu Duy lại xuất hiện ở siêu thị nhỏ này?

Nếu muốn mua gì, chẳng phải nên bảo Tiểu Cầm đi mua sao?

Lạc Tự cao ráo, không phải người yếu ớt, bình thường va trúng thì lực cũng khá mạnh, vậy mà Cố Tiêu Duy chẳng nhúc nhích gì, thậm chí còn đỡ nhẹ sau lưng anh, giúp anh lấy lại thăng bằng.

“Đàn anh đang tìm gì vậy?” Cố Tiêu Duy hỏi.

“Ờ… kẹo bạc hà.” Lạc Tự trả lời.

Cố Tiêu Duy đưa tay kia vòng qua người anh, từ dãy kệ bên dưới lấy ra một hộp sắt tròn: “Là loại này sao?”

“Đúng… đúng là loại này.”

Lạc Tự thấy tư thế này cứ như mình đang được đối phương ôm lấy, thì vội vàng xoay người đối mặt với kệ, giả vờ lấy thêm vài hộp rồi tranh thủ rời khỏi vòng tay của Cố Tiêu Duy.

“Muộn thế này rồi, sao cậu lại nghĩ đến chuyện đi siêu thị vậy? Tiểu Cầm đâu?” Lạc Tự hỏi bâng quơ.

Cố Tiêu Duy giơ tay lên, Lạc Tự nhìn thấy trong tay cậu là một hộp băng cá nhân.

“Gót chân của Tiểu Cầm bị giày cọ rách, tôi ra ngoài mua băng cá nhân cho cô ấy.” Cố Tiêu Duy trả lời.

“Cậu đúng là chu đáo thật đấy, Tiểu Cầm có một ông chủ như cậu đúng là may mắn.”

Nói xong, Lạc Tự cầm ba hộp kẹo ngậm rồi nghiêng người đi ngang qua Cố Tiêu Duy.

Khi lướt qua nhau, Lạc Tự vô cùng cẩn thận, sợ vô tình chạm vào đối phương.

Đứng trước quầy thu ngân, Lạc Tự đặt kẹo ngậm lên bàn, thì có người từ phía sau đưa tay đặt hộp băng cá nhân xuống, nói với nhân viên thu ngân: “Để tôi thanh toán luôn nhé.”

Lạc Tự biết đó là Cố Tiêu Duy. Anh vừa định từ chối khéo thì đối phương đã đưa mã QR trên điện thoại ra cho thu ngân quét.

Dù là ở phim trường, các thu ngân cũng từng gặp không ít người nổi tiếng, nhưng đẳng cấp như Cố Tiêu Duy thì đây là lần đầu tiên cô ấy thấy.

Nhiều ngôi sao khi rời khỏi ảnh chỉnh sửa kỹ lưỡng thì chẳng khác gì người bình thường.

Nhưng Cố Tiêu Duy thì không, ngũ quan tuấn tú, ảnh chụp vội chưa bao giờ bị dìm hàng.

Thu ngân sững người hai giây, sau đó nhanh chóng quét mã và thanh toán.

Trời ơi, cô ấy vừa quét mã thanh toán của Cố Tiêu Duy đó!

Đây chắc chắn là khoảnh khắc huy hoàng nhất trong sự nghiệp thu ngân của cô ấy rồi!

Cố Tiêu Duy đưa ba hộp kẹo ngậm cho Lạc Tự, ngón tay cậu dài, cầm ba hộp thiếc nhẹ như không.

“Cảm ơn.” Lạc Tự cúi đầu, cố gắng tránh không chạm vào tay Cố Tiêu Duy, nhưng không ngờ khi Cố Tiêu Duy buông tay ra lại khẽ chạm vào lòng bàn tay anh.

Đối phương chỉ mua giúp anh ba hộp kẹo ngậm, Lạc Tự không cần phải nói chuyện trả tiền để khiến cả hai khó xử.

Nhưng Lạc Tự vẫn lấy một hộp đưa lại cho đối phương: “Cậu có muốn giữ lại một hộp không?”

“Cảm ơn anh.” Cố Tiêu Duy không từ chối, nhận lấy hộp kẹo và cho vào túi áo khoác.

Chỗ ở của hai người cùng hướng nên đành đi bộ về cùng nhau.

Trên đường gặp mấy nhân viên đoàn phim khác, vừa thấy Cố Tiêu Duy là bọn họ lập tức rút điện thoại ra chụp ảnh.

Lạc Tự thấy vậy, lập tức tăng tốc, kéo giãn khoảng cách với Cố Tiêu Duy.
Nhưng không ngờ chân Cố Tiêu Duy dài, bước vài bước là đã sánh vai với anh.

Lạc Tự không nhịn được nhắc nhở: “Cậu không thấy họ đang chụp hình à? Bị chụp lúc đang đi với tôi thì không hay đâu.”

“Đàn anh, anh đang hẹn hò với tôi à?” Cố Tiêu Duy hỏi.

Lạc Tự lập tức bị nghẹn: “Tôi… làm sao chúng ta có thể hẹn hò được chứ?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...