Sau khi Diệp Thịnh Nghi bước vào, lập tức mở vali ra. Ngoài hộp trang điểm, bên trong còn có mấy bộ quần áo nam.
“Cậu chuẩn bị… cũng chu đáo đấy…”
Lạc Tự vốn tưởng rằng Diệp Thịnh Nghi sẽ mang theo vest, nhưng không ngờ chẳng có bộ vest nào cả, toàn là những bộ đồ công sở mang phong cách trưởng thành nhưng vẫn không kém phần phong độ, kiểu dáng thoải mái.
Diệp Thịnh Nghi sờ cằm, cảm nhận khí chất của Lạc Tự, rồi chọn một bộ đưa cho anh: “Anh, tôi thấy bộ này hợp với anh nhất. Hay là thử xem?”
Lạc Tự nhìn qua, trong lòng hơi bất ngờ, đây đúng là phong cách mà anh muốn, giống kiểu ăn mặc thường ngày của Cố Tiêu Duy, nhưng lại sáng sủa hơn một chút.
Chiếc áo len cổ cao vừa chạm đến yết hầu Lạc Tự, tạo nên cảm giác nửa che nửa hở đầy bí ẩn. Đường nét của áo khoác dài khiến vóc dáng của anh thêm phần cao ráo, kết hợp với quần tây sẫm màu và thắt lưng khiến vòng eo trông nhỏ, đôi chân dài nổi bật.
Đã lâu rồi Lạc Tự không ăn mặc như vậy. Anh đi vài bước, vừa quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt phấn khích của Diệp Thịnh Nghi.
“Anh, anh đẹp trai thật đấy. Lát nữa trang điểm xong, tôi có thể chụp ảnh gửi cho thầy tôi chấm điểm không?”
“Cậu… cứ gửi đi.”
Đứa trẻ này cũng phải nộp bài tập mà.
Diệp Thịnh Nghi lập tức cầm điện thoại lên, đi vòng quanh Lạc Tự, lúc thì tiến gần, lúc thì lùi lại, có lúc leo lên ghế, có lúc lại ngồi xổm xuống.
Đã lâu rồi không ai nghiêm túc chụp ảnh cho Lạc Tự như vậy. Anh nhìn mái tóc tím lắc lư của Diệp Thịnh Nghi, như thể cắm đầy hoa oải hương, không nhịn được mà bật cười.
Diệp Thịnh Nghi ngừng lại, rời mắt khỏi điện thoại rồi nhìn anh: “Anh, sau này anh không được cười tùy tiện như vậy nữa.”
“Sao vậy?”
“Cười thế là thuốc độc hút hồn người ta đấy.”
Lạc Tự cười lớn hơn: “Cậu nịnh lộ liễu quá đấy!”
Diệp Thịnh Nghi bắt đầu trang điểm, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc.
Lạc Tự nghi ngờ mặt mình không phải là mặt, mà là một bức tranh cho một bậc thầy thỏa sức vẽ vời.
“Da anh đều màu và sáng, không cần đánh nền dày quá, sẽ bị bóng dầu.” Diệp Thịnh Nghi cẩn thận quan sát làn da của Lạc Tự.
“Được.”
“Đường nét mắt của anh cũng rất đẹp, vì đây là buổi thử vai cho một giám đốc cấp cao của tập đoàn lớn, nên tôi sẽ tạo chiều sâu ở vùng hốc mắt một chút, để trông trưởng thành và có khí chất.”
“Cảm ơn.”
“Cằm anh có độ gấp khúc cao, nên đường nét rõ ràng. Tôi sẽ đánh khối đậm hơn một chút để làm nổi bật ưu điểm đường quai hàm của anh hơn.”
“Được.”
Nhìn vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của Diệp Thịnh Nghi, tâm trạng Lạc Tự vốn hơi lo vì không có đồ thích hợp để thử vai, cũng tốt dần lên.
“Anh, anh thật sự rất đẹp trai. Tôi thật muốn cắn chết anh.” Diệp Thịnh Nghi đưa gương cho Lạc Tự xem, đồng thời làm mặt hổ con há miệng gầm gừ.
Lạc Tự không nhịn được, ấn nhẹ lên mái tóc tím của cậu ta: “Cậu cũng dễ thương lắm.”
Lúc nãy Diệp Thịnh Nghi còn mang khí chất của một nghệ sĩ tài ba, giờ thì ngượng ngùng hiện rõ trên mặt.
Chuông cửa lại vang lên, Diệp Thịnh Nghi lớn tiếng nói: “Tôi đi mở cửa!”
Là chị Thôi đến. Khi vừa thấy Diệp Thịnh Nghi, cô ấy suýt tưởng mình đến nhầm tầng, suýt nữa quay đầu bỏ đi.
“Chị Thôi, không nhầm đâu, vào đi ạ!”
Nghe thấy giọng Lạc Tự, chị Thôi mới bước vào, vừa thấy Lạc Tự thì ngây người.
Lạc Tự trước giờ ăn mặc khá thoải mái và đơn giản, rất ít khi trau chuốt, khó có thể liên tưởng đến hình tượng giới tinh anh.
Nhưng hiện tại, anh mang phong thái trưởng thành, bình tĩnh và tao nhã, như thể từng trải qua sóng gió lớn, giờ có thể ung dung ngồi bên cửa sổ uống cà phê như một người thành đạt thực thụ.
Quan trọng là hình ảnh bây giờ của anh hoàn toàn khác với hình ảnh trong đoàn phim [Phản Kích] hay những tấm ảnh đời thường đăng trên Weibo.
“Chị Thôi, sao vậy?” Lạc Tự mỉm cười hỏi.
Chị Thôi bước lại gần, nhẹ nhàng chỉnh cổ áo cho anh: “Chị mơ cũng muốn được yêu một người như… em bây giờ.”
Vừa dứt lời, không chỉ Lạc Tự mà cả Diệp Thịnh Nghi bên cạnh cũng bật cười khúc khích.
Biết tạo hình này là do Diệp Thịnh Nghi làm, chị Thôi vui vẻ kéo cậu ta hỏi han đủ thứ.
“Thì ra em là học trò của anh Nham à! Quả là danh sư xuất cao đồ, gu thẩm mỹ đỉnh thật!”
“Chị cũng biết thầy em sao?”
“Tất nhiên rồi, anh Nham là chuyên gia trang điểm riêng của thầy Cố đấy. Phong cách trang điểm tự nhiên, lại đặc biệt biết làm nổi bật ưu điểm của các nghệ sĩ nam. Ví dụ như khí chất alpha điềm tĩnh của thầy Cố, trong ngành không ai có thể bắt chước được. Mà em cũng rất giỏi nha!”
Vừa khen, chị Thôi vừa thấy tiếc nuối trong lòng.
Họ không có nhiều kinh phí, cho dù muốn lập một đoàn đội cho Lạc Tự thì cũng không thể để Diệp Thịnh Nghi sống trong cảnh bữa đói bữa no được.
“Tiểu Diệp, chị không thể để em đến đây mà không có gì. Để chị gửi cho em một bao lì xì nhé!”
Diệp Thịnh Nghi vội vàng xua tay: “Không cần đâu ạ! Em đến đây thực tập mà! Thầy em nói anh Lạc có nền tảng tốt, nếu đến mức này mà em vẫn không làm được, thì sau này em cũng không cần lăn lộn trong giới nữa.”
“Vậy còn bộ quần áo này…” Chị Thôi nghĩ bụng, cho dù đứa nhỏ này đến học hỏi và giúp đỡ, cũng không thể để nó tự bỏ tiền túi ra được.
Diệp Thịnh Nghi ghé vào tai chị Thôi, thì thầm: “Bộ này cũng không tốn tiền đâu ạ. Chị Thôi đừng khách sáo nữa.”
“Vậy thì để chị mời em ăn cơm nhé! Em muốn ăn gì, chị mời hết!”
Thời gian cũng đã gần đến, chị Thôi búng tay một cái, dẫn Lạc Tự và Diệp Thịnh Nghi đi thử vai.
Địa điểm thử vai vẫn là phòng họp của một khách sạn, từ bãi đỗ xe đến sảnh lớn đều rất đông người qua lại.
Khi vào thang máy, Lạc Tự nhận ra người đứng cạnh là nghệ sĩ của Truyền thông Đế Tuấn, vẻ ngoài nổi bật, mà chưa cần thử vai đã bắt đầu ganh đua khí thế rồi.
So với họ, Lạc Tự khiêm tốn hơn hẳn, nhưng khí chất xuất chúng của anh nhanh chóng thu hút sự chú ý của Hách Tường, người quản lý đi theo hai nghệ sĩ kia.
Hách Tường rất được cấp trên của Truyền thông Đế Tuấn tin tưởng, trước đây từng quản lý một số nghệ sĩ lưu lượng, sau này do chiến lược công ty điều chỉnh nên được giao nhiệm vụ đào tạo người mới, nhằm cung cấp “máu mới” và bồi dưỡng vài gương mặt đại diện cho công ty.
Chỉ tiếc là, trong lòng Hách Tường không mấy hài lòng với lứa nghệ sĩ mới hiện tại, nhưng dù không hài lòng cũng đành phải chọn người tốt nhất trong số đó thôi.
Lúc đầu, Hách Tường còn tưởng Lạc Tự là một doanh nhân đang ở khách sạn này, thầm cảm thán không biết tổng giám đốc công ty nào mà lại đẹp trai đến vậy. Nhưng rồi anh ta nhận ra ngoại hình của Lạc Tự thật sự quá xuất sắc, lại nhìn thấy chị Thôi và Diệp Thịnh Nghi đang đẩy hộp đồ trang điểm bên cạnh, bỗng chốc hiểu ra, người này cũng là diễn viên.
“Xin hỏi, các vị là nghệ sĩ của công ty nào vậy?” Hách Tường hỏi.
“Truyền thông Chu Tước.” Lạc Tự mỉm cười nhạt với đối phương.
“Chu Tước… Truyền thông Chu Tước?” Hách Tường đẩy gọng kính, thầm nghĩ Bạc Văn Viễn đốt nhang gì mà may mắn vậy? Dưới trướng lại có diễn viên có ngoại hình và khí chất xuất sắc như vậy!
Chỉ là trông hơi quen mắt, nhưng nhất thời Hách Tường không nhớ ra được người này là ai.
Hơn nữa, nam diễn viên này chỉ nói bốn chữ “Truyền thông Chu Tước” mà khẩu hình rõ ràng, giọng nói ôn hòa và trầm ổn, cho thấy năng lực thoại không hề tồi.
“Vậy các vị đến thử vai, hay là đã được xác định vai rồi?” Hách Tường lại hỏi.
“Tôi đến thử vai Hoắc Hạo Ngôn.”
Lời vừa dứt, hai diễn viên khác trong thang máy lập tức quay sang nhìn anh, mãi đến khi thang máy “ting” một tiếng mở ra, họ mới hồi thần lại.
Lạc Tự hơi gật đầu, bước ra ngoài trước.
Hách Tường đẩy kính, nhìn bóng lưng anh. Khi Lạc Tự bước đi, lưng anh thẳng tắp, vạt áo khoác gió phía sau nhẹ nhàng đung đưa theo bước chân, cánh tay buông thõng tự nhiên, mang lại cảm giác điềm tĩnh và đáng tin.
Đây mới thực sự là khí chất của “ông trùm”.
Anh ta lại quay sang nhìn nghệ sĩ của mình, người thì đeo kính gọng vàng, người thì mặc vest công sở, tóc ai nấy đều chải ngược lộ trán, cố ý thể hiện sự trưởng thành.
Nhưng khi đã thấy nam diễn viên Truyền thông Chu Tước vừa rồi, nhìn lại nghệ sĩ nhà mình, thật sự giống như trẻ con đang cố đóng giả người lớn, vô cùng gượng gạo.
“Vừa rồi… là Lạc Tự đúng không?” Một nghệ sĩ lên tiếng.
“Lạc Tự? Không thể nào…” Hách Tường sững người.
Anh ta thừa nhận Lạc Tự rất đẹp trai. Lúc trước khi Âu Tuấn Đào muốn ký hợp đồng với Lạc Tự, Hách Tường từng xin được dẫn dắt anh.
Nhưng đầu năm nay, tại một sự kiện triển lãm trang sức, anh ta từng gặp Lạc Tự, lúc đó tinh thần anh rất tệ, vừa thấy phóng viên là né tránh, hoàn toàn khác với người bước ra khỏi thang máy ban nãy.
Hách Tường hít sâu một hơi, chau mày nói: “Đúng là… ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác.”
Ngoại hình đẹp thì trong giới này không thiếu, nhưng khí chất thì rất khó rèn luyện.
Lạc Tự và mọi người đi đến trước phòng thử vai, buổi thử vai thật sự được tổ chức ở một phòng họp nhỏ, còn phòng họp lớn hơn cùng tầng thì là nơi để mọi người chờ đợi.
Khi Lạc Tự bước vào, đã có không ít người chú ý đến anh, thì thầm bàn tán với nhau.
“Người vừa bước vào là ai vậy?”
“Khí chất và ngoại hình nổi bật quá!”
“Muốn biết anh ấy thử vai nhân vật nào quá đi…”
Ngược lại, những người của Hồng Hà Ảnh Thị đứng không xa lại nhận ra Lạc Tự, vì họ đã từng thấy ảnh của anh được Tạ Thường đăng lên vòng bạn bè.
Tạ Thường rất được lòng trong công ty, người được cô ấy đặc biệt đăng ảnh lên vòng bạn bè, các quản lý của Hồng Hà Ảnh Thị đều khá xem trọng. Họ còn đặc biệt dẫn theo hai tân binh đến chào hỏi.
“Chào thầy Lạc, tôi là Trần Hà, quản lý của Hồng Hà Ảnh Thị. Trước đây tôi chỉ thấy anh qua ảnh trên Weibo và vòng bạn bè của Tạ Thường. Anh đẹp trai quá, lúc đó tôi còn tưởng là Tạ Thường dùng app chỉnh ảnh quá đà cơ. Không ngờ hôm nay lại được gặp anh ngoài đời, vẫn đẹp trai như vậy.”
Vừa nghe đến tên Tạ Thường, Lạc Tự lập tức đoán ngay cô gái nhỏ này hẳn đã nói rất nhiều điều tốt đẹp về mình với người trong công ty, nên lập tức đứng dậy bắt tay đối phương.
Vì quản lý của Hồng Hà Ảnh Thị đang đứng, nên Lạc Tự ngẩng đầu lên nhìn đối phương.
Chỉ là một cái liếc nhìn rất tự nhiên, nhưng lại mang cảm giác thời gian gột rửa bụi trần, như ngọc thô được mài giũa sáng ngời.
“Rất hân hạnh, đừng gọi là thầy Lạc gì cả, cứ gọi tôi là Lạc Tự là được rồi.” Lạc Tự nghiêng người giới thiệu: “Đây là quản lý của tôi, Thôi Trúc Tâm, còn đây là stylist kiêm chuyên viên trang điểm của tôi, Diệp Thịnh Nghi.”
Thôi Trúc Tâm và Diệp Thịnh Nghi không ngờ Lạc Tự lại chủ động giới thiệu họ trước mặt người của Hồng Hà Ảnh Thị, nên cũng nhanh chóng đứng dậy.
Hai bên nói chuyện vài câu, bầu không khí rất thân thiện.
“Trước đây nghe cô Tạ nói về anh, khen anh vừa có ngoại hình vừa có diễn xuất tuyệt vời, còn tưởng là nói quá. Giờ gặp anh rồi, có lẽ tôi chỉ còn biết an ủi tân binh của công ty rằng ‘quan trọng là tham gia’ thôi.” Trần Hà cười nói.
“Anh khách sáo quá rồi. Ai mà không biết Hồng Hà Ảnh Thị mấy năm nay phát triển nhanh chóng là nhờ có con mắt nhìn người rất tinh tường.”
Hai bên lại khách sáo thêm vài câu rồi trao đổi danh thiếp. Ngay sau đó, người của Hồng Hà được gọi đi thử vai.
Bên trong phòng họp, mọi người bắt đầu bàn tán rôm rả hơn.
“Đó là Lạc Tự á? Đẹp trai thế mà lại bị nói là bản sao của Hà Mộ? Nhưng nếu là công ty điện ảnh, tôi cũng chọn Lạc Tự!”
“Dạo trước anh ấy còn lên bảng tìm kiếm suốt khi quay phim Phản Kích nữa mà.”
“Trên mạng còn ầm ĩ vụ Lâm Việt và Hoa Tinh Vân thêm đất diễn cho anh ấy nữa!”
“Không có thực lực thì sao được hai vị tai to mặt lớn đó ưu ái cơ chứ?”
“Nãy tôi còn nghe anh ấy nói chuyện với quản lý Hồng Hà nữa, không chừng sắp ký hợp đồng với bên đó luôn rồi!”
“Anh ấy đến thử vai nhân vật nào vậy?”
“Hoắc Hạo Ngôn! Là giám đốc tài chính phản diện đó!”
“Ồ ồ ồ, yên tâm rồi! Nếu phải cạnh tranh cùng vai với anh ấy thì chắc chắn không có cửa đâu!”
Ba vị giám khảo trong phòng họp nhỏ đã rất mệt mỏi rồi.
Nhà sản xuất day nhẹ khóe mắt: “Sao lại khó tìm một diễn viên phù hợp vai Hoắc Hạo Ngôn đến vậy? Người nào người nấy đều như đi thử vai tổng tài bá đạo cả. Hoắc Hạo Ngôn là kiểu người sống kín đáo đến mức còn không có siêu xe cơ mà… Họ có đọc kỹ hồ sơ nhân vật không vậy?”
Phó đạo diễn cũng thở dài: “Mấy năm nay không biết Truyền thông Đế Tuấn đang làm gì nữa. Mấy người họ đưa đến, người thì như đang thuyết trình PowerPoint, người thì như đi phỏng vấn xin việc. Còn có người khí chất bá đạo quá mức, tôi cứ tưởng đang phỏng vấn tôi cơ!”
Nhà sản xuất cười: “Giờ Truyền thông Đế Tuấn chuyên làm show giải trí và nuôi thần tượng lưu lượng, mấy nghệ sĩ của bọn họ thì giỏi hát nhảy thôi chứ diễn xuất thì… không phải ai cũng làm được. Ngược lại, hai người của Hồng Hà Ảnh Thị nhìn còn ổn.”
Phó đạo diễn cũng nói: “Ừ, nếu sau đó không có ai xuất sắc hơn, thì chắc chỉ có thể chọn trong hai người đó thôi.”
Nhà sản xuất dựa về vị trí trung tâm, hỏi: “Đạo diễn Hứa, anh thấy sao?”
“Đợi thêm chút nữa đi. Có khi còn có người xuất sắc hơn.” Đạo diễn Hứa Hàm lật sang trang tiếp theo của tài liệu trong tay.
Nhân viên đi tới cửa nói: “Người tiếp theo, Truyền thông Chu Tước – Lạc Tự!”
Cửa mở ra, tiếng bước chân ung dung truyền đến.
Nhà sản xuất mở tài liệu ra, ngẩng đầu lên một chút, thấy một đôi chân dài, rồi nhìn lên nữa thì không thể rời mắt được nữa.
Phó đạo diễn bên cạnh vừa liếc Lạc Tự một cái, lập tức tháo kính xuống, lau thật kỹ rồi mới đeo lại.
Lạc Tự bình tĩnh gật đầu chào ba vị giám khảo, giới thiệu tên mình, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Xin hỏi, tôi có thể bắt đầu chưa ạ?”
Sau quá trình tuyển chọn dài đằng đẵng, chỉ cần nghe giọng nói của Lạc Tự, ba vị giám khảo lập tức hiểu thế nào là “vừa mở miệng đã đỉnh”.
Hơi thở, phát âm và nhấn nhá ngữ điệu đều cho thấy nền tảng thoại rất vững.
Đạo diễn Hứa Hàm cười thầm trong lòng: quả không hổ danh là diễn viên được anh Lâm giới thiệu, vừa xuất hiện đã khiến người khác bừng tỉnh tinh thần.
“Nếu cậu đã sẵn sàng thì có thể bắt đầu.”
Phân đoạn mà Lạc Tự phải diễn là: thư ký thông báo với Hoắc Hạo Ngôn rằng đội điều tra kinh tế mang theo lệnh đến kiểm tra hồ sơ tài chính. Hoắc Hạo Ngôn vừa chỉ đạo công việc cho thư ký, vừa âm thầm báo cáo tình hình cho ông trùm đứng sau, đồng thời đưa ra ý kiến đối sách.
Theo quan điểm của Lạc Tự, điểm mấu chốt trong phần diễn xuất là nắm bắt được chính là hai thái độ đối nội và đối ngoại của Hoắc Hạo Ngôn. Nhưng bất kể là thái độ nào, cuộc điều tra kinh tế vẫn chưa thể tạo ra đòn chí mạng đối với anh, anh đều có thể bình tĩnh ứng phó, vì vậy sẽ không nổi giận hay mất bình tĩnh.
Lúc này, Lạc Tự đang ngồi trước bàn, anh khẽ nâng tay phải, cúi đầu gật nhẹ, trông như đang thưởng thức ly cà phê buổi chiều.
Cảnh diễn vô hình này rất đẹp, tạo nên sự tương phản rõ rệt với bầu không khí căng thẳng của cuộc điều tra kinh tế.
Nhà sản xuất tỏ vẻ hứng thú, chống cằm theo dõi; phó đạo diễn dần thả lỏng đôi lông mày đang nhíu chặt, còn đạo diễn Hứa Hàm khẽ gật đầu.
Lạc Tự nhắm mắt lại, dựa lưng vào ghế, như thể đang cảm nhận ánh nắng từ cửa sổ sát đất rọi vào.
Đúng lúc đó, điện thoại từ thư ký gọi tới, Lạc Tự cầm máy áp vào tai.
“Thư ký Lý, cô nói người của đội điều tra kinh tế đã đến? Giấy tờ và thủ tục của họ đều đầy đủ chứ?”
Giọng nói của Lạc Tự rất điềm đạm, như thể chuyện đó chẳng có gì lạ. Tay trái anh khẽ điểm nhẹ giữa không trung, như thể đang chạm vào miệng ly cà phê.
Sau đó, Lạc Tự nở một nụ cười nhẹ, như muốn trấn an cấp dưới đang có phần hoảng hốt: “Vậy thì cứ theo đúng thủ tục mà giao tài liệu liên quan cho họ. Chúng ta kinh doanh hợp pháp, đương nhiên sẽ hợp tác toàn diện với cuộc điều tra kinh tế. Tình hình tài chính và dòng tiền của chúng ta đều chịu được kiểm tra.”
Đến đoạn này, cách diễn xuất điềm tĩnh của Lạc Tự khiến ba giám khảo lập tức có ấn tượng tốt hơn.
Bởi vì họ cần chính là kiểu điềm đạm này, không chỉ trấn an cấp dưới một cách khéo léo, mà còn khiến người ngoài tin rằng công ty của anh không có vấn đề.
Cách thể hiện của Lạc Tự không cần cốt truyện hỗ trợ, khán giả cũng có thể đoán được lần điều tra này của đội điều tra kinh tế sẽ không thu được gì, có lẽ Hoắc Hạo Ngôn đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.
Trước Lạc Tự, những diễn viên khác có người thể hiện sự kiêu căng của một lãnh đạo cấp cao; người thì mang vẻ mặt cao ngạo, coi đội điều tra kinh tế đến kiểm toán như đối thủ trên thương trường, thái độ này đã không đúng; cũng có người diễn như một ông trùm phố Wall, muốn đối đầu gay gắt với nhân viên điều tra, cười nhạo họ sẽ tay trắng ra về.
Chỉ có Lạc Tự là diễn ra được sự bình tĩnh và đầy toan tính của Hoắc Hạo Ngôn, một người đã quá quen với những cuộc điều tra kinh tế thường ngày.
Một con cáo thực thụ sẽ không bao giờ để người ta cảm thấy nó quá thông minh.
Khi cúp máy với thư ký, Lạc Tự lại bấm một số điện thoại không có trong danh bạ, mà anh đã ghi nhớ trong đầu.
“Alô, sếp, vừa rồi người bên điều tra kinh tế lại đến nữa rồi.”
Giọng anh lúc này trầm hơn so với khi nói chuyện với thư ký.
“Nhưng sếp yên tâm, tài liệu họ mang đi đã trải qua nhiều vòng kiểm toán nội bộ lẫn bên ngoài, sẽ không tra ra được gì đâu.”
Lạc Tự dừng lại, nét mặt điềm tĩnh như thể thực sự đang có người ở đầu dây bên kia nói chuyện với anh.
Vài giây sau, anh khẽ cúi đầu, biểu cảm có phần khiêm tốn: “Nhưng sếp à, tôi nghĩ vẫn nên đưa kế toán Vương rời đi. Cảnh sát sớm muộn gì cũng sẽ gọi ông ta thẩm vấn. Ông ta rất kín miệng, nhưng không ngăn được người khác tìm đến vợ con ông ta… Vâng.”
Trong kịch bản, kế toán Vương đã theo Hoắc Hạo Ngôn nhiều năm. Dù Hoắc Hạo Ngôn biết lời gợi ý này sẽ khiến ông trùm phía sau ra tay diệt khẩu kế toán Vương, nhưng anh vẫn nói ra.
Chỉ có chưa đầy một giây ngập ngừng, xem như chút lòng trắc ẩn dành cho cấp dưới. Từ đầu đến cuối, giọng nói của anh lạnh lùng, đều đều như một cỗ máy.
Màn trình diễn ngắn ngủi kết thúc tại đây. Lạc Tự bỏ điện thoại vào túi, đứng trước ba vị giám khảo cúi người chào: “Phần diễn của tôi kết thúc rồi, cảm ơn đoàn làm phim đã cho tôi cơ hội.”
Nhà sản xuất vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, nhưng trong mắt đã ánh lên vẻ vui mừng.
Phó đạo diễn quay sang đạo diễn Hứa Hàm đang ngồi giữa, nhỏ giọng nói: “Anh… không định nói gì sao?”
Hứa Hàm mỉm cười rất ôn hòa với Lạc Tự: “Về chờ tin đi. Kết quả sẽ có trong tối nay.”
Lạc Tự nói lời cảm ơn, lùi lại một bước rồi xoay người rời đi. Khi cửa khép lại, họ không vội gọi người tiếp theo mà phấn khởi bàn tán.
Nhà sản xuất là người không nhịn được đầu tiên: “Trời ơi! Ngay từ lúc Lạc Tự bước vào, tôi đã choáng váng rồi. Còn tuyệt hơn cả hình dung của tôi về Hoắc Hạo Ngôn!”
Phó đạo diễn cũng nói: “Mọi người có nghe thấy lời thoại cậu ấy nói không? Còn biểu cảm nữa! Không hề làm màu, ngược lại toát lên khí chất của một lão làng thương trường. Đây mới là diễn xuất! Thử vai từ sáng đến giờ, cuối cùng tôi cũng được rửa mắt rồi!”
Khóe miệng Hứa Hàm nhếch lên, tuy không nói gì, nhưng cả hai bên đều nhận ra anh rất hài lòng.
“Cái cậu Lạc Tự này diễn xuất tốt thật, hơn nữa ngoại hình… ngoài Cố Tiêu Duy ra tôi không nghĩ ra được người thứ hai nào giống cậu ấy cả. Sao lại ở trong cái công ty Truyền thông Chu Tước chỉ biết chạy theo lợi ích ấy nhỉ?” Nhà sản xuất tỏ vẻ khó hiểu.
“Tôi cũng nghe con gái tôi nhắc tới cái tên Lạc Tự này. Con bé là fan của Hà Mộ, nghe nói fan Hà Mộ ai cũng ghét cay ghét đắng Lạc Tự.”
“Ghét Lạc Tự? Vì sao vậy?” Nhà sản xuất hoàn toàn không hiểu.
“Ài, nghe nói là vì Lạc Tự giành với Hà Mộ cái gì đó… cái gì ấy nhỉ…” Phó đạo diễn nhất thời không nhớ ra là tranh giành cái gì.
Hứa Hàm chậm rãi nói: “Nam thần học đường quốc dân.”
“Đúng đúng đúng! Nam thần học đường quốc dân! Đây chẳng phải là một hình tượng nhân vật sao? Tôi thật không hiểu sao họ có thể cãi nhau vì cái này. Ý là danh xưng này trong giới giải trí chỉ thuộc về Hà Mộ, người khác không được gọi như vậy.”
Nhà sản xuất bĩu môi một tiếng: “Không hổ là Truyền thông Đế Tuấn, vẫn bá đạo như mọi khi.”
“Còn nói Lạc Tự giành lịch trình của Hà Mộ, nhận những vai diễn mà Hà Mộ không muốn, nói chung là… lời lẽ rất khó nghe… Tôi về phải dặn con gái mình cho kỹ, đừng cả ngày bị người ta tẩy não rồi lại trở thành công cụ cho người khác.”
Hứa Hàm lại bổ sung: “Là bản sao giá rẻ của Hà Mộ, ăn đồ thừa của Hà Mộ.”
Nhà sản xuất cười khẩy hai tiếng: “Với cát xê của Hà Mộ, ngay cả Cố Tiêu Duy cũng chỉ là bản sao giá rẻ thôi. Còn ăn đồ thừa à? Cái cậu Hà Mộ ấy đến thoại còn không nhớ nổi, quay phim thì mặt đơ như tượng, chỉ mở miệng máy móc để về sau lồng tiếng, vì đang vội chạy sang ghi hình show khác. Đợi đến lúc độ hot của Hà Mộ qua đi, cứ xem ai mới là đồ thừa.”
Hứa Hàm ho một tiếng: “Không nói chuyện này nữa, chúng ta phỏng vấn người tiếp theo đi.”
Nhà sản xuất lập tức ôm đầu: “Không! Không! Không! Tôi đã thấy mây ở núi Vu rồi, thì còn có thể nhìn thấy cảnh đẹp nào nữa đây!”
Phó đạo diễn cũng bật cười: “Đạo diễn Hứa, cái cậu Lạc Tự này là ai mời tới vậy? Tôi thật sự muốn biết ai trong đoàn chúng ta có con mắt tinh tường như thế?”
Hứa Hàm cúi đầu cười: “Tôi là người gửi lời mời thử vai.”
Phó đạo diễn lập tức xán lại gần: “Đạo diễn Hứa, anh giấu kỹ thật đấy!”
“Tôi cũng chỉ tin vào đề cử của đạo diễn Lâm thôi.”
“Đạo diễn Lâm… Anh nói là Lâm Việt à?”
“Đúng vậy.” Hứa Hàm chậm rãi nói, nhưng trên mặt lại hiện rõ vẻ ‘Tôi đang chờ các anh khen tôi đây’.
“Lâm Việt mà cũng giới thiệu Lạc Tự cho anh sao? Người anh ta giới thiệu cho anh lần trước là Cố Tiêu Duy, đúng không?”
“Đúng thế.” Hứa Hàm hít sâu một hơi: “Hai người, nếu còn không tiếp tục, thì hôm nay đừng mơ về ngủ nữa.”
“Thử vai! Thử vai nào!”
…
Lạc Tự quay lại phòng họp lớn, số người còn lại bên trong đã chưa đến một nửa. Nhưng khi anh vừa bước vào, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía anh.
Chị Thôi dè dặt hỏi: “Sao rồi? Đạo diễn và nhà sản xuất có nói gì không?”
Lạc Tự ghé sát tai chị Thôi: “Bảo em tối nay chờ tin.”
“Chỉ vậy thôi à? Không có nhận xét gì sao?”
Khóe môi Lạc Tự cong lên, khí chất lúc gật đầu ấy khiến người đối diện không thể rời mắt.
“Họ nói ‘tối nay’ sẽ có tin, vậy còn không đủ rõ à?”
Lạc Tự nói xong, chị Thôi như bừng tỉnh.
Nếu nói “về chờ tin nhé” là cách trả lời lịch sự, thì thêm từ “tối nay” lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác.
Đến giờ phòng họp vẫn còn nhiều người chờ thử vai, chứng tỏ buổi thử vai sẽ kéo dài đến rất muộn. Nhưng những ai được báo tin ngay trong tối nay chắc chắn là người được chọn, vì sợ họ sẽ nhận lịch trình khác nên đoàn phim muốn nhanh chóng quyết định.
Nhưng lại không thể nói trắng ra, vì quá trình thử vai vẫn đang tiếp diễn, phải đảm bảo sự công bằng cho các thí sinh sau.
Lạc Tự cười nói: “Đi thôi, chị Thôi. Tối nay mình đi ăn món gì ngon ngon.”
“Đúng, ăn gì ngon một chút.” Chị Thôi gật đầu lia lịa.
Trước đó cô ấy còn thiếu tự tin, nhưng sau này phải học cách tự tin lên, vì Lạc Tự ngày càng xuất sắc!
Lạc Tự quay sang nhìn Diệp Thịnh Nghi, hỏi: “Còn Tiểu Diệp thì sao? Cậu muốn ăn gì?”
“Tôi hả? Vẫn dẫn tôi theo sao?” Diệp Thịnh Nghi hỏi.
“Nếu không có cậu, có khi hôm nay tôi đã đi thử vai trong bộ đồ vải lanh với đôi dép lê kia rồi. Cậu là công thần đấy.” Lạc Tự cúi đầu, nhỏ giọng nói bên tai Diệp Thịnh Nghi: “Nhưng mà anh của cậu không giàu, không đãi nổi sơn hào hải vị đâu, chỉ có cơm nhà thôi.”
“Được ăn với một anh đẹp trai như anh, anh mà đãi tôi bát hoành thánh 5 tệ thôi, tôi cũng vui rồi.”
“Vậy sao? Hoành thánh 5 tệ ở đâu? Chúng ta đi ăn ngay bây giờ luôn.”
Nói vậy nhưng Lạc Tự vẫn đưa Diệp Thịnh Nghi và chị Thôi đến một nhà hàng món gia đình, gọi ba món mặn một món canh.
Hiện tại anh vẫn chưa nổi tiếng, tuy đi trên đường hay ngồi trong quán ăn thì có không ít người ngoái nhìn, nhưng chí ít vẫn còn chút tự do.
Món ăn vừa dọn ra, chị Thôi đã nhận được cuộc gọi, mới nói vài câu sắc mặt đã sầm xuống.
Chị Thôi tranh cãi vài câu với đối phương, rõ ràng đối phương đã dập máy.
