Chuyện bị mất vai vì bị người có quan hệ tốt với đạo diễn và biên kịch chen ngang, Lý Thắng Vũ cũng từng trải qua, nên tự nhiên rất đồng cảm với những gì Hà Mộ nói. Thêm vào đó, khi tham gia chương trình tuyển chọn trước đây, Hà Mộ đã chăm sóc cậu ta rất chu đáo, điều này càng khiến Lý Thắng Vũ không ưa nổi Lạc Tự.
Hiện tại đạo diễn lại tổ chức phần thi PK diễn xuất, những bất mãn tích tụ trong lòng Lý Thắng Vũ cuối cùng cũng có chỗ bộc phát. Cậu ta vừa định giơ tay thì đã bị một diễn viên cùng công ty kéo lại.
“Cậu ngốc à! Muốn làm cái gai sao! Mấy ngày nay tin đồn trong đoàn phim về việc Lạc Tự được sắp đặt trước vai diễn lan truyền khắp nơi, chắc chắn cũng đến tai đạo diễn rồi! Cậu lại thân thiết với người của Truyền thông Đế Tuấn, bên đó từ lâu đã nhằm vào Lạc Tự để đè ép, cậu tự cân nhắc xem có nên xông ra vào lúc này không!”
Lý Thắng Vũ hơi sững lại: “Đế Tuấn vẫn luôn đè ép Lạc Tự sao?”
“Nếu không thì cậu nghĩ sao? Hà Mộ đụng vai diễn, đụng lịch trình với người khác nhiều như vậy, sao chỉ có Lạc Tự là liên tục bị bôi nhọ trên mạng?”
Lời nhắc nhở ấy như khơi gợi điều gì đó trong sâu thẳm thần kinh của Lý Thắng Vũ. Mặc dù cậu ta vẫn tin tưởng Hà Mộ, nhưng trong lòng lại mơ hồ xuất hiện cảm giác mâu thuẫn.
“Dù Truyền thông Đế Tuấn thế nào, nhưng Hà Mộ không phải loại người như vậy.” Lý Thắng Vũ vội vàng bênh vực Hà Mộ.
“Cậu bị bộ lọc Hà Mộ dày quá rồi đấy? Hà Mộ đối xử với mỗi người mỗi khác mà.”
Một diễn viên khác cùng công ty cũng nói: “Đúng thế. Tin đồn Lạc Tự được sắp đặt vai diễn thật ra không có gì to tát, đoàn phim nào chả có vài vai được định sẵn? Quan trọng là tin đồn quá lố, nói Lạc Tự có quan hệ mờ ám với đạo diễn Lâm Việt!”
“Bộ phim đầu tiên của đạo diễn Hứa Hàm, nghe nói không kêu gọi được tài trợ, cũng chẳng có nhà sản xuất nào ủng hộ, chính đạo diễn Lâm Việt đã chạy khắp các công ty phim ảnh, còn đích thân liên lạc với diễn viên đáng tin cho anh ấy. Nhờ vậy tên tuổi đạo diễn Hứa mới bắt đầu có tiếng. Cho nên ai mà dám bôi xấu đạo diễn Lâm, đạo diễn Hứa là người đầu tiên đập bàn đòi lẽ đó!”
Nghe vậy, trong lòng Lý Thắng Vũ càng thêm hoang mang, không khỏi tự hỏi liệu mình có quá nóng nảy, dễ bị người ta kích động không?
Đàn anh cùng công ty khuyên nhủ: “Anh nghe nói, ngoài Lâm Việt và Hoa Tinh Vân, ngay cả Cố Tiêu Duy và Tạ Thường cũng có quan hệ rất tốt với Lạc Tự. Đừng bàn đến diễn xuất, nếu nhân phẩm cậu ta có vấn đề thì Cố Tiêu Duy sẽ chẳng thèm liếc mắt đâu. Vậy mà em lại lập tức đứng về phía Hà Mộ để bảo vệ cậu ta. Đàn em à, như vậy rất dễ chịu thiệt đó.”
“Nhưng Hà Mộ vì vai diễn cũng rất nỗ lực, anh ấy không có lý do gì để chèn ép Lạc Tự cả.” Lý Thắng Vũ tự nhủ phải kiên định, không để vài lời nói lung lay lòng tin với bạn bè. Ngón tay đang nắm chặt rồi lại buông ra, vô thức rịn cả mồ hôi.
Lúc này bầu không khí có chút lúng túng, vẫn chưa ai lên sân khấu khiêu chiến, ai nấy đều đang quan sát tình hình.
Năm phút diễn xuất cao trào không đủ để họ mạo hiểm đắc tội đồng nghiệp.
Trợ lý đạo diễn ghé tai Hứa Hàm nói: “Đạo diễn Hứa, tôi đã nói rồi mà, kiểu đấu đá nội bộ này chắc chắn không khả thi. Không ai muốn ra mặt đắc tội người khác đâu!”
“Cậu sợ gì? Có người thích truyền tin đồn, thì cũng sẽ có người muốn dùng thực lực để đập tan tin đồn.” Hứa Hàm vẻ mặt thản nhiên, như đang ngồi câu cá.
Trong ba giám khảo, Dương Trầm hướng về micro trên bàn nói: “Chuyện này… mọi người đừng nghĩ quá phức tạp. Tạm gác qua những suy nghĩ như đoàn phim có đang tìm cái gì”, hay đạo diễn đang loại bỏ bất đồng. Có rất nhiều người trong đoàn không cam lòng vì vai diễn chỉ có vài câu thoại, muốn để đạo diễn và mọi người thấy được thực lực của mình. So với những người ngoan ngoãn nghe lời công ty quản lý, đóng khung bản thân, đạo diễn Hứa càng thích những diễn viên có theo đuổi, có tư duy và có tham vọng.”
Chúc Quân cũng lên tiếng: “Có ba chúng tôi ở đây, trên sân thượng này chỉ là cuộc so tài diễn xuất đơn thuần. Đây không phải chương trình truyền hình thực tế, chúng tôi không có kịch bản, thậm chí không biết tên hay vai diễn của các bạn. Nhưng chỉ cần các bạn đủ xuất sắc, cả ba chúng tôi đều sẽ không để các bạn bị chôn vùi, nhất định sẽ đề cử hết sức.”
Nhan Minh Thụy cũng vỗ tay nói: “Nào, cho tôi thấy vài gương mặt mới đi! Giờ chẳng còn diễn viên nào có khí phách và tham vọng nữa sao?”
Vừa dứt lời, một chàng trai trẻ giơ tay lên: “Tôi… tôi tên là Trần Đông! Chỉ là một diễn viên quần chúng ở đây, tôi có thể tham gia khiêu chiến không ạ?”
“Được chứ! Không chỉ cậu, tất cả mọi người trên sân thượng này đều có thể.” Nhan Minh Thụy nói.
“Vậy thì… tôi muốn khiêu chiến thầy Trình Phi! Tôi muốn khiêu chiến vai Lăng Kình của anh ấy!”
Trình Phi đột ngột bị gọi tên, ghé tai Lạc Tự nói nhỏ: “Không phải cậu và đạo diễn Hứa sắp đặt đấy chứ?”
“Anh thấy đạo diễn Hứa rảnh đến vậy à? Mau đi đi, cho cậu nhóc kia một cơ hội!” Lạc Tự cười, nhẹ nhàng đẩy anh ta một cái.
Trần Đông còn rất trẻ, kinh nghiệm diễn xuất không nhiều, nhưng lại nhờ quan sát Trình Phi đóng phim mà học thuộc thoại, còn cố gắng bắt chước khí chất của Trình Phi. Tuy trông có chút non nớt, mang vẻ trẻ con học làm người lớn, nhưng ba giám khảo đều vỗ tay tán thưởng.
Vì vai của Trần Đông chỉ là một nhân viên điều tra đứng cảnh giới, không có thoại, chỉ ló mặt qua màn hình, thật sự không có gì để PK. Thế nên họ chọn vai của Lý Thắng Vũ, một điều tra viên kinh tế để làm màn thi thứ hai.
Trình Phi dù đối đầu với một vai nhỏ như vậy cũng rất nghiêm túc đọc đi đọc lại kịch bản, thể hiện rõ đặc điểm của một điều tra viên trẻ tuổi, thiếu kinh nghiệm và có phần cố chấp. Từ góc độ diễn xuất mà nói, Trình Phi hoàn toàn vượt trội Trần Đông.
Tuy nhiên, ba giám khảo vẫn dành cho Trần Đông lời khen rất cao. Họ cho rằng cậu ấy có thể học thuộc thoại nhờ quan sát Trình Phi, lại còn có thể bắt chước theo, thật sự là có năng khiếu. Chỉ là cần học cách tự hiểu vai diễn từ góc nhìn của chính mình, chứ không phải bắt chước người khác.
Dương Trầm mở miệng nói: “Cậu thanh niên trẻ à, tôi nghĩ cậu có thể thử đến đoàn kịch nói xem sao. Kịch nói là một loại hình rất rèn luyện khả năng thoại và diễn xuất. Trên sân khấu kịch, cậu phải nhớ lời thoại từ đầu đến cuối, hơn nữa mỗi cảnh đều không có khoảng nghỉ, cậu phải giữ vững cảm xúc cho đến khi cảnh đó kết thúc. Tôi sẽ để lại cho cậu một số điện thoại, nếu cậu suy nghĩ kỹ và thấy hứng thú, thì hãy đến tìm tôi.”
Trần Đông sững người: “Tôi… tôi… chưa bao giờ nghĩ sẽ vượt qua được thầy Trình Phi. Tôi chỉ muốn biểu diễn lời thoại của anh ấy thôi. Tôi thật sự có thể diễn kịch nói sao?”
“Bây giờ thì dĩ nhiên là chưa được, vì vậy cậu phải luyện tập.” Dương Trầm nói rất nghiêm túc: “Bắt đầu từ vai không có lời thoại để cảm nhận, rồi đến vai nhỏ, rồi đến vai phụ, từng bước từng bước vững chắc mà tiến lên. Không từ bỏ, không lười biếng, một ngày nào đó cậu sẽ trở thành vai chính.”
Nghe những lời này, Lạc Tự trong lòng trăm mối cảm xúc. Chẳng phải đây chính là con đường mà kiếp trước anh đã trải qua sao?
Hứa Hàm cũng lên tiếng: “Cậu thanh niên tên Trần Đông này, tôi rất thích sự dũng cảm của cậu. Dù chỉ là diễn viên quần chúng nhưng vẫn không ngừng quan sát và học hỏi. Để cậu học hỏi diễn xuất của Trình Phi tốt hơn, từ ngày mai cậu hãy nhận một bộ đồng phục, trở thành thành viên trong đội của cậu ấy, theo sát phía sau cậu ấy để quan sát cách cậu ấy diễn!”
Trần Đông vừa nghe xong thì vui mừng khôn xiết, không ngừng cảm ơn tất cả mọi người có mặt.
Ngay lập tức, mọi người đều hào hứng hẳn lên.
Không ít người giơ tay, thi nhau thách đấu, bầu không khí trở nên sôi động.
Cũng có vài diễn viên từ các công ty nhỏ, vì muốn được một lần đóng vai chính mà lên thách đấu với Trình Phi.
Trong chốc lát, Trình Phi bận rộn hẳn.
Anh ta quay về chỗ khán giả, nhận chai nước suối Lạc Tự đưa, uống một hơi hai ngụm lớn,
“Cái tên Lý Thắng Vũ kia đúng là đồ vô dụng, lâu vậy rồi mà vẫn chưa đến thách đấu cậu?”
“Nếu cậu ta không đến thách đấu tôi, thì tôi sẽ đi thách đấu cậu ta thôi.”
Lạc Tự cong khóe môi, giơ cao tay mình lên.
“Tôi muốn thách đấu…”
Giọng anh nghe thì nhẹ nhàng lễ độ, nhưng lại vô cùng vang dội.
Ba vị giám khảo lập tức nhìn về phía Lạc Tự.
Trợ lý đạo diễn hỏi: “Là Lạc Tự à, vai của cậu là Hoắc Hạo Ngôn đúng không? Giám đốc tài chính của tập đoàn lớn, chính là hình mẫu giàu có đẹp trai trong phim của chúng ta đấy. Cậu nói thử xem, cậu muốn thách đấu ai?”
“Hoắc Hạo Ngôn là phản diện mà. Cộng với vai trước của tôi, dường như cũng đều là phản diện. Tôi muốn thử cảm giác làm người chính nghĩa một lần.” Lạc Tự lên tiếng.
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.
Lạc Tự là người đã được định sẵn vào vai Hoắc Hạo Ngôn, tin này lan truyền đã lâu, không ít diễn viên trong đoàn đỏ mắt vì vai này của anh.
Lúc này anh không ẩn mình, mà lại tự mình đứng ra. Có trò hay để xem rồi!
Trợ lý đạo diễn lại hỏi: “Vậy cậu muốn thách đấu ai?”
Lạc Tự lúc này vẫn không quên diễn xuất, sờ cằm tỏ vẻ đang suy nghĩ: “Ừm…”
Hai diễn viên sáng nay nói xấu sau lưng anh giờ đây tim đập thình thịch, lùi về phía sau liên tục, sợ bị anh gọi tên.
Vốn dĩ vai đã chẳng có bao nhiêu lời thoại, nếu bị cắt thêm thì có thể về nhà luôn. Còn mấy bài viết trên Weibo, chẳng khác gì bản kiểm điểm cả, chắc chắn sẽ bị cộng đồng mạng chế giễu cho xem.
“Lạc Tự chắc không biết tên của bọn mình chứ?”
“Nhỡ đâu Trình Phi nói cho anh ta rồi thì sao?”
Trong khi đó, giữa đám đông, Lý Thắng Vũ siết chặt nắm đấm.
Một mặt cậu ta cảm thấy vai điều tra kinh tế của mình không có điểm nhấn gì, hơi hy vọng Lạc Tự đến thách đấu cậu ta, ít nhất cũng có thêm năm phút đất diễn.
Mặt khác, dù từng nghe Hà Mộ nói rằng Lạc Tự tranh vai, tranh lịch quay, còn qua lại với đạo diễn, có vẻ không có bản lĩnh gì, nhưng lỡ đâu Lạc Tự thật sự có năng lực thì sao?
“Tôi nghĩ xong rồi. Tôi muốn thách đấu Lăng Kình…”
Mọi người đều hít vào một hơi, không ngờ Lạc Tự lại muốn thách đấu Trình Phi, chuyện này đáng xem đây. Nghĩ lại mấy ngày nay Trình Phi còn chăm sóc anh, đúng là đồ vong ân phụ nghĩa!
Ai ngờ lời Lạc Tự vừa nói xong liền chuyển hướng: “Tôi muốn thách đấu điều tra viên kinh tế Hạ Duẫn Tri bên cạnh Lăng Kình.”
Lý Thắng Vũ kinh ngạc hít mạnh một hơi, mắt mở to. Đó là vai của cậu ta!
Lạc Tự bước ra khỏi đám đông, đứng vào chỗ trống, cúi người chào ba vị giám khảo.
Chúc Quân đẩy nhẹ gọng kính: “Cậu trai này trông thật khôi ngô, quan trọng là khí chất nhìn rất sạch sẽ.”
Dương Trầm, người vừa quay cảnh với Lạc Tự hôm nay, ghé lại nói: “Vai này đáng để xem đấy.”
Nhan Minh Thụy tò mò hỏi: “Đáng xem? Sao lại đáng xem?”
Dương Trầm không tiếc lời khen ngợi: “Lời thoại hay, khả năng kiểm soát biểu cảm cũng tốt. Nếu cậu ấy đi thử vai Trình Phi, tôi lại cảm thấy chẳng thú vị gì cả.”
“À, tôi hiểu rồi.” Chúc Quân cười nói: “Vai Trình Phi khí chất rất mạnh, một diễn viên có căn bản thì chắc chắn biết cách thể hiện khí chất. Ngược lại, vai điều tra viên kinh tế thì cần kiềm chế biểu diễn, phải thể hiện sự tin tưởng và phục tùng đội trưởng, đồng thời phải cẩn trọng, tỉ mỉ trong việc điều tra, phân tích. Làm thế nào để khắc họa nhân vật qua những chi tiết nhỏ, đó mới là then chốt.”
Ba vị giám khảo có vẻ rất hứng thú, cả đoàn phim cũng bị không khí sôi nổi ấy cuốn theo.
Trợ lý đạo diễn lớn tiếng gọi: “Điều tra viên kinh tế Hạ Duẫn Tri đâu rồi? Đừng ngại, ra đây nào!”
Lý Thắng Vũ hít sâu một hơi, giơ tay bước ra khỏi đám đông: “Điều tra viên kinh tế Hạ Duẫn Tri ở đây!”
Vừa mới lúc nãy còn muốn chủ động ra thử thách, giờ đây tim Lý Thắng Vũ đập thình thịch, đầu óc bỗng hiện lên đủ thứ suy nghĩ rối ren.
Vai Hạ Duẫn Tri không có nhiều lời thoại, nếu cắt đi mười phút thoại, sự hiện diện của cậu ta trong phim gần như bằng không.
Vì khoảnh khắc này, có khi Lạc Tự đã sớm chuẩn bị sẵn đoạn thoại nào của Hạ Duẫn Tri để đấu với cậu ta rồi, không chừng còn được đạo diễn Hứa Hàm trực tiếp hướng dẫn!
Nhưng điều Lý Thắng Vũ không ngờ là, Lạc Tự lại không chọn thoại của Hạ Duẫn Tri.
“Lý Thắng Vũ, cậu chắc chắn hiểu vai Hạ Duẫn Tri hơn tôi. Chúng ta thách đấu đoạn nào, cho cậu chọn đó.” Lạc Tự nói.
Mọi người đều kinh ngạc, dù sao vai này cũng là của Lý Thắng Vũ, chắc chắn cậu ta hiểu thoại và bối cảnh kỹ hơn Lạc Tự, vậy mà Lạc Tự lại để cho Lý Thắng Vũ chọn trước? Đây là tự tin thái quá, hay anh thật sự không định thắng Lý Thắng Vũ, chỉ đơn giản là muốn thử diễn một lần cho đã?
“Anh… để tôi chọn á? Nhưng chúng ta đang đấu vai Hạ Duẫn Tri mà.” Lý Thắng Vũ hơi không chắc chắn hỏi.
Lạc Tự quay sang nhìn trợ lý đạo diễn: “Tôi có thể để cậu ấy chọn không?”
Trợ lý đạo diễn đáp: “Được chứ. Miễn là cậu cảm thấy mình có thể thắng.”
Lạc Tự gật đầu, nhìn Lý Thắng Vũ: “Đúng vậy, cậu chọn đi.”
Trong lòng Lý Thắng Vũ dâng lên một cảm giác may mắn.
Cậu ta nhớ lại đoạn thoại mình đã thức trắng đêm qua để học. Nội dung là điều tra viên Hạ Duẫn Tri phân tích dòng tiền của công ty Hoắc Hạo Ngôn, trong khi đội trưởng Lăng Kình thì đang sốt ruột muốn báo cáo cấp trên, cần lệnh khám xét gấp nếu không chứng cứ quan trọng sẽ bị tiêu hủy.
Lý Thắng Vũ phải mất rất lâu mới học thuộc đoạn thoại này, khi diễn không chỉ cần nói thoại mà còn phải gọi điện báo cáo với Lăng Kình, phải thể hiện được sự bình tĩnh trong tình huống căng thẳng.
Ngược lại, Lạc Tự chỉ có chưa đến năm phút để học đoạn thoại này, còn phải diễn xuất biểu cảm, độ khó rất cao.
Lý Thắng Vũ nghĩ, ít nhất với vai Hạ Duẫn Tri, cậu ta cũng không thua kém.
Lạc Tự đeo tai nghe để tránh bị phân tâm, nhận kịch bản từ tay Lý Thắng Vũ, ngồi một bên đọc kỹ.
Còn Lý Thắng Vũ đứng ở trung tâm tầng thượng, Trình Phi đích thân diễn cùng, cậu ta bắt đầu biểu diễn, coi như luyện tập trước.
“Hạ Duẫn Tri, vẫn chưa xong à?” Giọng Trình Phi trong vai Lăng Kình mang theo sự gấp gáp.
“Cho tôi một phút.” Gương mặt Lý Thắng Vũ cũng hiện lên vẻ căng thẳng, cậu ta ngồi trên ghế, diễn thao tác máy tính mà không có đạo cụ.
“Vẫn chưa xong à?” Câu thoại của Trình Phi khiến người nghe cảm nhận được áp lực nặng nề lúc này.
“Ba mươi giây.” Lý Thắng Vũ nghiến răng, tay thao tác nhanh hơn.
“Hết ba mươi giây rồi.”
“Báo cáo đội trưởng Lăng, ngày 28 tháng 10, Thương mại Hồng Châu chuyển tám mươi triệu tiền hàng vào Vận tải Khoát Hải. Từ ngày 1 tháng 11 đến 31 tháng 12, Vận tải Khoát Hải đã chia tám mươi triệu này thành gần ba mươi khoản, chuyển vào mười hai công ty gồm Trường Lăng Thực Nghiệp, Hàn Giang Thương Mại, Tử Lăng Vân Đỉnh Chế Tạo, trong đó ba công ty đã bị xác định là công ty ma, còn bốn công ty bị nghi ngờ mạnh là công ty bình phong dùng để rửa tiền…”
Lý Thắng Vũ cẩn thận đọc hết đoạn thoại dài không có nhiều điểm nhớ này, cậu ta tăng tốc độ lời thoại để tạo cảm giác căng thẳng, các thầy cô giám khảo đều gật đầu, khán giả cũng cảm thấy ít nhất với vai Hạ Duẫn Tri, khả năng thắng của Lạc Tự là rất khó.
Thầy Dương Trầm nhận xét: “Tiết tấu lời thoại của Lý Thắng Vũ rất tốt, phát âm rõ ràng, hơn nữa còn phối hợp với Trình Phi để thể hiện bầu không khí căng thẳng.”
Chúc Quân gật đầu nói: “Diễn xuất của Lý Thắng Vũ rất ổn, khiến mọi người cảm nhận được tính chất gấp rút của công việc điều tra kinh tế.”
Nhan Minh Thụy cũng tỏ ý tán thành: “Có thể biểu diễn đoạn thoại dài như thế mà không bị ngắt giữa chừng trong một màn trình diễn ngẫu hứng như thế này là rất đáng khen. Mong chờ sự phát triển của cậu sau này.”
Lý Thắng Vũ thở phào một hơi, cuối cùng thì cũng không làm hỏng buổi biểu diễn này.
Trình Phi bước lại gần, A Thanh đưa cho anh ta một chai nước.
“Anh Trình, thằng nhóc đó diễn có vẻ cũng không tệ lắm.”
“Chỉ có thể nói là đúng chuẩn, không sai sót, nhưng cũng chẳng có điểm sáng gì cả.” Trình Phi thản nhiên nói.
“Anh Trình… Anh quá khắt khe với người khác rồi đó.”
“Chẳng lẽ tôi không khắt khe với chính mình sao?”
Lý Thắng Vũ đi về phía Lạc Tự đang đứng bên cạnh xem kịch bản, trong lòng thầm nghĩ: Một đoạn thoại dài như vậy, anh ta thật sự có thể nhớ được sao? Nhân vật Hoắc Hạo Ngôn và Hạ Duẫn Tri khác nhau một trời một vực, không biết anh ta sẽ diễn ra sao đây?
Lạc Tự ngẩng đầu nhìn Lý Thắng Vũ, mỉm cười với vẻ bình thản, rồi đưa kịch bản trả lại cho cậu: “Cảm ơn.”
“Không có gì. Anh có muốn giữ lại xem không. Dù sao đoạn thoại lúc nãy cũng hơi dài.” Lý Thắng Vũ nghĩ thầm, chẳng lẽ nếu Lạc Tự thua rồi còn đổ lỗi cho cậu ta cố tình chọn đoạn thoại siêu dài sao?
Nhưng Lạc Tự lắc đầu: “Không cần, tôi đã nhớ hết rồi.”
Nhớ hết rồi?
Được thôi, để xem anh thật sự nhớ được, hay là định đến đoạn đó thì cứ buông thả mà ứng biến?
Lạc Tự ngồi xuống ghế, gật đầu ra hiệu cho Trình Phi diễn cùng anh, có thể bắt đầu.
Diễn xuất của Trình Phi vẫn y như lúc nãy: “Hạ Duẫn Tri, còn chưa xong sao?”
“Cho tôi một phút.”
Tốc độ nói của Lạc Tự nhanh hơn bình thường một chút, nhưng chậm hơn Lý Thắng Vũ, phát âm rõ ràng, có nhịp điệu.
Dù lông mày anh nhíu lại, nhưng không phải kiểu căng thẳng như bị dồn vào đường cùng như Lý Thắng Vũ. Trái lại, nét mặt Lạc Tự rất tập trung. Dù anh cũng đang diễn cảnh đánh máy không có đạo cụ, nhưng ba vị giám khảo lại bị thu hút bởi biểu cảm trên gương mặt anh.
Đó là một cảm giác điềm tĩnh, thận trọng, như đang chạy đua với thời gian bằng trí óc.
Lúc này, Trình Phi trong vai Lăng Kình nhắc nhở lần hai: “Vẫn chưa xong à?”
Cảm giác căng thẳng ập tới, dù biết là đang diễn, nhưng khán giả ngồi hàng đầu vẫn không kìm được mà siết chặt nắm tay.
“Ba mươi giây.”
Giọng Lạc Tự hạ thấp hơn, nhưng âm thanh lại rất rõ ràng. So với cảm giác gấp gáp tranh từng giây từng phút của Lý Thắng Vũ, thì anh lại mang đến sự ổn định, khiến người ta cảm thấy đáng tin cậy.
Anh không chỉ tiếp nhận được cảm xúc căng thẳng từ Trình Phi truyền sang, mà còn dùng sự điềm tĩnh của mình để trấn an ngược lại bạn diễn.
Sự “lấy chủ thay khách” này rất tinh tế, khán giả chỉ đơn thuần cảm thấy Hạ Duẫn Tri của Lạc Tự không phải bị Lăng Kình thúc ép, mà vẫn giữ được nhịp độ của riêng mình. Nhưng ba vị giám khảo thì có thể dễ dàng phân biệt được những tầng lớp cảm xúc trong đó.
“Hết ba mươi giây rồi.”
Câu thoại này của Trình Phi cũng vì diễn xuất của Lạc Tự mà có sự thay đổi tinh tế, tốc độ nói chậm lại, nhưng giọng trầm hơn, mang theo cảm giác sắp có lời giải đáp.
Tiếp theo chính là đoạn thoại siêu dài.
Mọi người bất giác trở nên căng thẳng, phần diễn phía trước của Lạc Tự rất xuất sắc, nhưng nếu đoạn thoại dài này bị vấp, thì mọi thứ sẽ thành công cốc.
Lý Thắng Vũ cũng siết chặt tay. Dù không nói rõ ra được lý do, nhưng cậu ta mơ hồ cảm thấy diễn xuất của Lạc Tự ở một đẳng cấp cao hơn, thậm chí có thể ảnh hưởng đến ngữ điệu thoại của Trình Phi.
“Báo cáo đội trưởng Lăng, ngày 28 tháng 10, Thương mại Hồng Châu đã chuyển khoản 80 triệu vào Vận tải Khoát Hải. Từ ngày 1 tháng 11 đến 31 tháng 12, Vận tải Khoát Hải đã chia khoản tiền này thành gần 30 lần chuyển vào các công ty như Trường Lăng Thực Nghiệp, Hàn Giang Thương Mậu, Tử Lăng Vân Đỉnh Chế Tạo, tổng cộng 12 công ty.”
Lạc Tự đọc trôi chảy toàn bộ đoạn thoại, tại những điểm liên quan đến tình tiết sau anh còn cố ý dừng nhẹ, bề ngoài như đang nhắc nhở Lăng Kình chú ý điểm quan trọng, nhưng thực chất là để khán giả hiểu rằng những thông tin này có liên quan đến tình tiết tiếp theo, là manh mối vụ án.
“Trong đó có ba công ty đã được xác định là công ty ma, ngoài ra còn có bốn công ty bị nghi ngờ cao là công ty vỏ bọc dùng để rửa tiền…”
Lạc Tự đọc xong toàn bộ lời thoại, không sai một chữ nào. Khi anh kết thúc phần diễn, cả khán phòng yên lặng.
Đột nhiên, tiếng vỗ tay vang lên, là Trình Phi.
Ngay sau đó, mọi người đồng loạt vỗ tay. Họ không thể không thừa nhận, Lạc Tự có thể trong năm phút ghi nhớ từng chữ đoạn thoại dài như vậy, lại còn thể hiện xuất sắc, cho dù vai diễn này là do đạo diễn thiên vị mà định sẵn thì cũng là vì thực lực vượt trội.
Lý Thắng Vũ đứng đờ người tại chỗ. Một đoạn thoại dài như vậy, Lạc Tự làm sao mà nhớ được?
Huống hồ đoạn thoại này là do chính Lý Thắng Vũ chọn, Lạc Tự tuyệt đối không thể chuẩn bị trước!
Không cần giám khảo đánh giá, chỉ nhìn vào trình độ diễn xuất của đoạn thoại cũng đủ để Lý Thắng Vũ biết mình đã thua.
Dương Trầm đắc ý nhìn Chúc Quân và Nhan Minh Thụy: “Tôi đã nói với hai người rồi mà, chàng trai trẻ này có thực lực không tầm thường!”
Chúc Quân khẽ thở dài một hơi: “Quá chắc tay… Trong những diễn viên trẻ tuổi mà tôi từng gặp, chỉ có Cố Tiêu Duy là sánh được… Cậu ấy thật sự rất giỏi trong việc dẫn dắt cảm xúc khán giả!”
Nhan Minh Thụy vẫn còn đang dư âm: “Mà đoạn thoại này còn là do đối thủ chọn giùm cậu ấy. Chỉ trong vài phút đã có thể hiểu thấu được nội dung thoại đến vậy, tôi cũng không biết cậu ấy đã trải qua gì mà có khả năng lĩnh hội như thế.”
Trợ lý đạo diễn cười nói: “Ba vị giám khảo ơi, các vị mau lên tiếng đi chứ, đừng chỉ thảo luận riêng như vậy. Diễn viên ở đây còn đang mong chờ được học hỏi từ phần nhận xét của các vị đó!”
Dương Trầm cười hề hề nói: “Được rồi, chẳng phải các cậu chỉ muốn nghe bọn tôi khen Lạc Tự sao? Vậy thì mỗi người chúng ta nói một điểm mạnh của cậu ấy. Ưu điểm đầu tiên tôi muốn nói là khả năng diễn xuất có chiều sâu. Nhân vật điều tra kinh tế do Lạc Tự thủ vai ngoài cảm giác khẩn trương còn toát lên vẻ trầm ổn, chính xác và đầy tự tin vào chuyên môn của mình. Điều đó khiến nhân vật Hạ Duẫn Tri hiện lên rất rõ ràng, tuy trẻ tuổi nhưng lại là một tinh anh, không hề hoảng loạn trong tình huống nguy cấp, biết lúc nào cần động, lúc nào cần tĩnh.”
Chúc Quân nhấp một ngụm trà rồi mỉm cười nói: “Vậy tôi xin nói ưu điểm thứ hai, đó là sự tương tác giữa các nhân vật. Hạ Duẫn Tri do Lạc Tự thủ vai không bị cuốn theo nhịp độ dồn dập và không khí căng thẳng của Trình Phi. Không chỉ đáp ứng được yêu cầu nhanh mà Trình Phi đề ra, cậu ấy còn thể hiện được sự chuyên nghiệp và chuẩn xác của nghề điều tra kinh tế. Quan trọng nhất là, trong bầu không khí gấp gáp một chiều đó, cậu ấy đã phản hồi lại Trình Phi. Trình Phi tạo ra sự căng thẳng, còn cậu ấy đáp lại bằng sự bình tĩnh và trấn an, từ đó tạo ra một sự tin tưởng hai chiều giữa hai nhân vật. Điều này thật tuyệt vời.”
Nhan Minh Thụy kiên nhẫn đợi Chúc Quân nói xong mới chậm rãi lên tiếng: “Đoạn thoại dài cuối cùng, nhiều diễn viên thường chỉ chăm chăm nói cho trọn lời thoại mà quên mất cảm nhận của khán giả. Biểu cảm điềm tĩnh của Lạc Tự không chỉ trấn an được đội trưởng ở đầu dây bên kia, mà còn làm dịu đi bầu không khí căng thẳng, giúp khán giả trong sự đan xen động, tĩnh đó mà tiếp nhận được thông tin quan trọng trong lời thoại. Đặc biệt là một khoảng ngừng nhẹ, khiến khán giả bắt đầu mong đợi và tò mò về hướng điều tra tiếp theo. Không chỉ đơn thuần là đọc hết lời thoại, cậu ấy còn suy nghĩ cho mạch phim sau đó, điều này khiến tôi rất bất ngờ.”
Mọi người đồng loạt vỗ tay, ánh mắt nhìn Lạc Tự cũng thay đổi rất nhiều.
Lạc Tự cầm kịch bản bước đến trước mặt Lý Thắng Vũ, nói với cậu ta: “Vậy chúng ta bắt đầu phần thi thử vai nhân vật Hoắc Hạo Ngôn nhé.”
“À… được.” Tay Lý Thắng Vũ đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch, cho dù trước đây cậu ta rất hứng thú với nhân vật Hoắc Hạo Ngôn, thì giờ cũng không còn đủ tự tin để nhớ hết lời thoại chỉ trong năm phút.
“Cậu xem đi, muốn diễn đoạn nào?” Lạc Tự hỏi.
“Đoạn… đoạn của Hoắc Hạo Ngôn mà anh cũng để tôi chọn sao?”
“Chứ sao nữa? Tôi đã thuộc hết lời thoại của Hoắc Hạo Ngôn rồi, nhưng cậu mới tiếp xúc chưa lâu, tất nhiên là phải để cậu chọn rồi.”
Càng nghe giọng điệu đương nhiên của Lạc Tự, Lý Thắng Vũ càng cảm nhận rõ sự tự tin và mạnh mẽ từ anh.
Lý Thắng Vũ cảm thấy mình giống như một con côn trùng nhảy tung tăng trong bụi cỏ, ngang ngược lao đầu vào mạng nhện. Cậu ta từng nghĩ với khả năng nhảy vượt trội của mình thì chẳng thể nào bị mắc kẹt, nhưng đến khi va vào rồi mới biết, số kiếp đã định không thể thoát.
Dù biết chắc mình sẽ thua, cậu ta vẫn phải cắn răng tiếp tục.
Lý Thắng Vũ lật giở kịch bản, chọn cảnh Hoắc Hạo Ngôn uống thuốc tự tử.
“Vậy… đoạn này đi.”
Đoạn này lời thoại không nhiều, Lý Thắng Vũ thấy dễ nhớ hơn, mà cũng là cảnh đòi hỏi cao về việc thể hiện tâm lý nhân vật.
“Đoạn này à?” Lạc Tự cụp mắt cười: “Cậu chắc chứ?”
Lý Thắng Vũ sững người tại chỗ, trong lòng vẫn đang suy nghĩ xem đoạn này có gì đặc biệt.
