Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 50: Lạc Tự ký hợp đồng



Giang Dẫn Xuyên đút tay vào túi áo khoác, cười khẩy: “Nghe nói tên giám đốc Bạc này thích diễn lắm, không ngờ lại thích diễn đến vậy.”

Nói xong, anh ấy bước vào thang máy.

Lạc Tự nheo mắt, tiến lại gần Cố Tiêu Duy: “Cậu nhờ Giang Dẫn Xuyên tranh giành buổi thử vai giúp tôi, tôi có thể hiểu là cậu rất muốn được diễn cùng tôi. Nhưng chuyện của Bạc Văn Viễn, sao cậu lại nói với anh ấy thế?”

“Muốn xem khả năng kiểm soát dư luận của anh ta.” Cố Tiêu Duy ngừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Thật ra trong lòng anh đã sớm quyết định hợp tác với Giang Dẫn Xuyên rồi.”

Lạc Tự nghẹn họng, không hiểu sao Cố Tiêu Duy lại đoán trúng được.

Dù sao thì, việc Tinh Hán Ảnh Nghiệp ngỏ ý muốn ký hợp đồng với anh chắc chắn là có công sức của Cố Tiêu Duy.

Nếu bản thân đã quyết tâm đầu quân cho Văn Hóa Dẫn Xuyên, thì nên nói chuyện thẳng thắn với Cố Tiêu Duy.

“Tôi biết Tinh Hán Ảnh Nghiệp muốn ký hợp đồng với tôi, phần lớn là nhờ sự giới thiệu của cậu và đạo diễn Lâm. Nhưng tôi chỉ cảm thấy… nếu vào Tinh Hán Ảnh Nghiệp thì thiếu một chút gì đó.”

Cố Tiêu Duy rót thêm cho mình tách trà Phổ Nhĩ, thong thả nói: “Bản chất sâu xa trong lòng anh không muốn theo đuổi con đường bằng phẳng. Với độ nổi tiếng hiện giờ của anh khi vào Tinh Hán, nhất định sẽ phải bắt đầu từ những vai phụ. Mà chưa chắc đó là những vai phụ anh ưng ý. Nếu may mắn gặp được nam chính có thực lực, ví dụ người có thể tạo phản ứng hóa học với vai diễn của anh như em thì còn đỡ. Anh sẽ có cơ hội bật lên nhanh hơn. Nhưng nếu không có gì bất ngờ, anh sẽ phải đóng vai phụ rất lâu, từ dưới bóng râm leo lên cành cây, làm nền cho người khác suốt nhiều năm. Đến khi anh được đóng chính, có lẽ đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội rồi.”

Quả nhiên, Cố Tiêu Duy rất hiểu anh đang nghĩ gì.

Lạc Tự nửa đùa nửa thật nói: “Có thể hiểu là thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi phượng không?”

Cố Tiêu Duy cau mày, có vẻ không hài lòng với cách ví von đó.

“Nhưng với tôi mà nói…” Lạc Tự ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, như thể xuyên qua nó để nhìn ra thế giới rộng lớn ngoài kia,

“Trước hết phải tự mình rời khỏi đàn gà đã. Trời cao rộng lớn như thế, chẳng lẽ lại không có chỗ cho tôi bay?”

Cố Tiêu Duy nhìn góc nghiêng của Lạc Tự, chợt phát hiện ra tầm nhìn của người trước mặt rộng lớn hơn cậu tưởng nhiều.

Anh không chỉ muốn làm phượng hoàng, mà là muốn cả bầu trời.

“Vốn định chạy bộ cùng nhau, vậy mà nói chuyện với Giang Dẫn Xuyên đến giờ này rồi.” Lạc Tự nhìn đồng hồ treo tường, đã mười giờ rưỡi.

“Vậy em về trước đây.” Cố Tiêu Duy đứng dậy, cầm lấy áo khoác đặt trên sofa, rồi đột nhiên quay lại gọi: “Đàn anh.”

“Hả?”

Không biết tại sao, lúc đầu khi Cố Tiêu Duy gọi như vậy, Lạc Tự thấy được sủng ái mà lo sợ, nhưng bây giờ mỗi tiếng “đàn anh” của cậu đều khiến Lạc Tự mềm lòng một cách khó hiểu.

“Anh ký hợp đồng với ai cũng được, em chỉ muốn được diễn chung với anh.”

Một câu nói đơn giản, lại khơi dậy tất cả tham vọng trong lòng Lạc Tự.

Sau khi Cố Tiêu Duy rời đi, Lạc Tự theo phản xạ bước đến bên cửa sổ, nhìn theo chiếc xe của cậu dần khuất xa.

Chẳng bao lâu sau, đoàn làm phim [Dã thú và hoa hồng] bắt đầu gửi lời mời thử vai.

Vì bộ phim này không liên quan đến tình yêu, nhân vật nữ có nhiều đất diễn nhất chỉ là quản lý của họa sĩ Lục Bình Phong – Alice.

Nam chính Lục Bình Phong đã được đạo diễn và nhà sản xuất chỉ định cho Cố Tiêu Duy đóng, nên vai được tranh giành khốc liệt nhất chính là trợ lý pháp y Ôn Dục Trì.

Hà Mộ đã im hơi lặng tiếng gần ba tháng nay, ngay khi nghe tin thì lập tức gọi ngay cho quản lý.

“Em muốn đóng Ôn Dục Trì! Anh không thấy vai này rất hợp với em sao?”

Quản lý có chút khó xử: “Hợp tác với Hồng Hà Ảnh Thị đã đổ vỡ rồi, muốn có vai này thì chỉ có đi thử vai thôi.”

“Vậy thì em đi thử vai!”

Quản lý hít sâu một hơi, rất muốn túm đầu Hà Mộ mà lắc mạnh, hỏi xem cậu ta lấy đâu ra tự tin nghĩ rằng mình có thể vượt qua hàng loạt ứng viên trong vòng thử vai!

Phim của Thịnh Vân Lam, người đến thử vai chắc chắn đều là người có thực lực! Huống chi đạo diễn Thịnh lại nổi tiếng là không đi theo lối mòn, dù đã gửi kịch bản thử vai, nhưng cũng có thể bất chợt ra đề thi biểu diễn sáng tạo khiến ứng viên trở tay không kịp.

Một buổi thử vai nguy hiểm như vậy, quản lý thật sự không muốn để Hà Mộ tham gia.

Người ta vẫn nói, không có đủ năng lực thì đừng nhận việc khó.

Nếu chỉ diễn theo kịch bản thì còn có thể giống lần trước thử vai Bạch Dĩnh, mời thầy giỏi đến đào tạo, mài gươm trước trận đấu, không sắc cũng có thể phát sáng.

Nhưng nếu gặp phải đề phụ khó như toán nâng cao, quản lý có thể tưởng tượng ra cảnh Hà Mộ đỏ mặt, luống cuống, không biết đối phó ra sao.

“Thôi được, nếu em nhất định muốn làm chiến sĩ cảm tử, thì anh cũng không ngăn cản nữa.”

Sáng chủ nhật, Lạc Tự rán trứng, nướng bánh mì, ăn xong chuẩn bị đến phòng gym, thì chị Thôi đến.

“Lạc Tự! Chị cứ cảm thấy từ khi em rời khỏi Truyền thông Chu Tước là vận may đến tới tấp luôn ấy!”

Lạc Tự mỉm cười: “Chị Thôi, cái vẻ mặt vui mừng rạng rỡ này của chị làm em tưởng chị tái hôn lần nữa cơ đấy.”

“Đừng có nói bậy. Cho em xem này, đây là kịch bản thử vai đoàn phim Dã thú và hoa hồng gửi đến đấy! Là phim điện ảnh đó! Màn ảnh rộng đó! Lại còn là phim của đạo diễn nổi tiếng! Quan trọng nhất là trong phim này, ngoài Lục Bình Phong, thì vai trợ lý pháp y Ôn Dục Trì có nhiều đất diễn nhất! Nói là nam phụ, nhưng thực ra chẳng khác gì song nam chính cả!” Chị Thôi không giấu nổi vui mừng: “Trước kia ai cũng đồn là vai này để dành cho Hà Mộ, không ngờ bây giờ lại mở thử vai!”

Lạc Tự kẹp sandwich, cắn một góc: “Sao chị không lo là người ta gọi mình đi thử vai chỉ để làm nền cho thái tử học kịch thôi?”

Nếu là trước kia, chị Thôi còn có thể lo lắng như thế, nhưng mấy tháng gần đây cô ấy đã rèn luyện được rồi, không còn dễ dàng lo được lo mất như vậy nữa.

“Tên nhóc này còn muốn lừa chị à? Nếu đạo diễn Thịnh không thật sự muốn thử vai, thì cần gì phải làm rắc rối thêm? Lần trước Hà Mộ tranh vai Bạch Dĩnh với em còn thua, nếu vai này đã định sẵn là của cậu ta thì đã chẳng gửi lời mời thử vai cho em.”

Lạc Tự cười to: “Chị Thôi càng ngày càng tinh ranh rồi đấy ạ.”

Vừa mới ăn sáng xong, Lạc Tự đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra khỏi nhà thì thấy chị Thôi đang ngồi trên ghế sofa lướt điện thoại, sắc mặt bỗng thay đổi.

“Chuyện gì vậy? Lại có vấn đề với buổi thử vai sao?”

“Không phải thử vai. Là chuyện em bị Hồ Duy dẫn đi ăn cùng Giang Vân Tà bị lên top tìm kiếm rồi! Bây giờ trên mạng đầy người đoán em đi ăn là để bám lấy Giang Vân Tà! Còn có người nói là lấy sắc hầu hạ người ta… Em đừng có xem nữa, nói năng khó nghe lắm!”

Sắc mặt chị Thôi đen lại, biết lúc này phải nhanh chóng gỡ từ khóa này xuống.

Cư dân mạng rất dễ bị dẫn dắt, những lời nói lý trí đều bị tiếng xì xào giễu cợt và suy diễn ác ý nhấn chìm.

Cứ tiếp tục thế này, cho dù có làm rõ ngay lập tức thì sau này cũng sẽ trở thành cái cớ để anti fan công kích.

Chị Thôi lập tức gọi điện tìm người xử lý. Vừa mới gỡ được cái hashtag kia xuống thì một cái khác lại bị đẩy lên.

“Đừng gỡ nữa, vô ích thôi. Em đoán là vì vai Ôn Dục Trì. Có người xem em là đối thủ cần bị loại bỏ.”

Với một vụ tai tiếng khó coi thế này, bên sản xuất và đạo diễn sẽ không dám chọn anh nữa.

Bề ngoài thì hashtag đó có nhắc đến tên Lạc Tự, nhưng lại khiến công chúng nhớ đến vụ bê bối mà Hồng Hà Ảnh Thị mãi mới dập tắt được.

Lạc Tự khẽ nhếch môi cười, rất nhanh đã đoán được là ai làm.

Bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn chơi trò này. Nhưng mà Âu Tuấn Thao à, kẻ không có gì để mất thì chẳng sợ người có địa vị đâu.

“Chị Thôi, chị có số điện thoại của Âu Tuấn Thao không?”

“Chị chỉ có số văn phòng của anh ta thôi, chưa chắc anh ta sẽ nghe.” Chị Thôi ngồi thẳng dậy: “Sao vậy… chị cứ tưởng bên Âu Tuấn Thao đã dừng tay rồi chứ!”

“Dừng tay à?” Lạc Tự nhếch môi cười mỉa mai: “Anh ta chỉ khiến em sống không yên suốt năm năm, rồi cho em vài tháng để thở, muốn em cảm kích, rồi ngoan ngoãn nghe lời anh ta. Nhưng em đâu có mắc hội chứng Stockholm. Bọn họ dùng mấy chiêu trò bẩn thỉu này nhiều quá rồi, cẩn thận có ngày tự rơi xuống hố.”

Chị Thôi nhìn là biết Lạc Tự đã có kế hoạch, lập tức đưa số cho anh.

Lạc Tự vừa gọi thì quả nhiên thư ký của Âu Tuấn Thao nghe máy, vừa nghe là Lạc Tự, giọng đã không được thân thiện.

“Xin lỗi, chủ tịch Âu đang bận. Phiền cậu…”

“Vậy để anh ta bận tiếp đi. Anh ta tặng tôi một cái top trending, tôi tặng lại cho anh ta một cái top trending chấn động, cho anh ta nghỉ hưu sớm.” Lạc Tự bình tĩnh nói.

Bên kia thư ký im lặng một giây, rồi nói: “Từ khóa trending của cậu không liên quan đến chúng tôi.”

“Vậy được, tôi sẽ gọi cho chủ tịch Lâm của các người. Chắc chắn ông ta sẽ hứng thú đấy.”

Chủ tịch Lâm chính là phe đối địch của Âu Tuấn Thao trong Truyền thông Đế Tuấn. Hai người tranh giành ghế chủ tịch đủ để viết thành một cuốn tiểu thuyết thương trường.

Nói xong, Lạc Tự cúp máy.

“Đúng như chị đoán, thư ký của anh ta sẽ không cho em nói chuyện với anh ta đâu.” Chị Thôi nói.

Nhưng Lạc Tự chẳng hề sốt ruột, mà bắt đầu đếm ngược.

“Mười, chín, tám…”

Khi anh đếm đến số ba, điện thoại rung lên, là một số lạ, nhưng Lạc Tự biết đó là của Âu Tuấn Thao.

Bên kia, Âu Tuấn Thao đang nhíu chặt mày. Hiếm khi anh ta chủ động gọi cho ai, vậy mà đối phương lại không bắt máy ngay.

Anh ta biết Lạc Tự dọa “tặng hashtag chấn động” có lẽ chỉ là nói suông, nhưng khi biết Lạc Tự tìm đến mình, trong lòng lại thấy vui một cách kỳ lạ. Vui mừng xen lẫn tức giận, Lạc Tự gọi điện cho thư ký, chứng tỏ Lạc Tự chưa từng lưu số anh ta.

Nghĩ vậy càng khiến anh ta tức đến nghiến răng.

Cuộc gọi đầu tiên Lạc Tự không nghe máy, Âu Tuấn Thao giận đến mức ném điện thoại lên bàn, nhưng lại không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào màn hình. Đáng tiếc năm phút trôi qua, Lạc Tự vẫn chưa gọi lại.

Âu Tuấn Thao nhìn bảng tìm kiếm, thấy người ta nói Lạc Tự dụ dỗ Giang Vân Tà, câu chuyện bịa đặt rất có đầu có đuôi, antifan ngày càng nhiều, khiến anh ta càng xem càng tức.

“Cái thằng rác rưởi Giang Vân Tà đó… cũng dám mơ tưởng đến Lạc Tự sao?”

Anh ta gọi thư ký vào: “Cô nói với Lạc Tự, bây giờ tôi rảnh rồi, cậu ấy có thể gọi lại!”

Thư ký nghe xong giật mình, hiểu rằng mình vừa không cho Lạc Tự nói chuyện với sếp có lẽ đã gây đại họa rồi.

Ai ngờ ba mươi giây sau, thư ký quay lại nói: “Lạc… Lạc Tự nói là cậu ấy đi tập gym rồi, không rảnh mặc cả với anh!”

Âu Tuấn Thao như bị đất đá đổ ụp lên người, suýt nghẹn thở.

“Cậu ta nói gì? Nói tôi mặc cả? Ý cậu ta là sao?”

Thư ký sợ hãi lùi lại một bước.

Âu Tuấn Thao là người rất cứng rắn trong công việc, luôn dùng mưu mẹo thay vì nổi giận.

Nổi giận, trong từ điển của Âu Tuấn Thao, là biểu hiện của bất lực.

“Ra ngoài đi.”

Chưa đến một giây, Âu Tuấn Thao đã thu lại cảm xúc của mình.

Nếu là Lạc Tự của trước kia, chắc chỉ biết nhẫn nhịn chịu đựng, đến mức Âu Tuấn Thao còn chưa chắc đã gọi điện cho anh.

Nhưng bây giờ, thái độ của Lạc Tự đã trở nên kiên quyết hơn. Âu Tuấn Thao có một linh cảm, Lạc Tự không phải đang buông lời đe dọa, mà là đang nói thật.

Anh ta hít sâu một hơi, lại bấm gọi số của Lạc Tự. Lần này, đến hồi chuông thứ sáu thì cuộc gọi được kết nối.

“Giao hàng à? Để ở tủ giao hàng tự động ngoài cổng khu dân cư nhé.”
Giọng điệu thản nhiên đó như một cái tát giáng vào mặt Âu Tuấn Thao.

Rõ ràng là muốn lập tức cúp máy, để cho tên nhóc không biết trời cao đất dày này chìm luôn trong bóng tối. Nhưng trực giác mách bảo khiến Âu Tuấn Thao lập tức cảnh giác.

“Tôi là Âu Tuấn Thao.”

Đầu dây bên kia im lặng một giây, giọng nói của Lạc Tự vang lên, mang theo nụ cười điềm nhiên, không chút tự ti cũng không khách sáo giả tạo:

“Thì ra là chủ tịch Âu à. Tôi vừa mới liên hệ với bên truyền thông, chuẩn bị tung một tin nóng cơ đấy.” Lạc Tự tựa lưng vào ghế sô pha, ngồi xuống.

“Vậy à? Nghe thư ký tôi nói, tin nóng này hình như còn có liên quan đến tôi?” Giọng Âu Tuấn Thao vẫn bình tĩnh đáp lại.

Bề ngoài hai người như thể đang nói chuyện điềm đạm, nhưng thực chất là đang xem ai mất bình tĩnh trước.

“Tôi có bản ghi âm buổi tối hôm đó khi ăn cơm với Giang Vân Tà. Tùy tiện tìm một tài khoản rồi đăng lên, cũng đủ khiến giá cổ phiếu của Hồng Hà Ảnh Thị lại lao dốc như sạt lở núi.”

Âu Tuấn Thao bật cười: “Thế chẳng phải càng tốt sao? Hồng Hà càng yếu, thì cơ hội làm ăn của Truyền thông Đế Tuấn chúng tôi lại càng nhiều?”

“Ồ? Thật vậy sao?”

Giọng của Lạc Tự kéo dài, đặc biệt là chữ “thật vậy sao” khiến Âu Tuấn Thao ngứa ngáy trong lòng, phải uống một ngụm lớn cà phê, ngay lập tức đắng đến tận đầu lưỡi.

“Anh nghĩ mà xem, khi chuyện của Giang Vân Tà mới xảy ra, tôi đã không tung bản ghi âm ra để lấy lòng công chúng hay gây sốt mạng xã hội, chứng tỏ tôi còn dè chừng Hồng Hà Ảnh Thị, không định liều chết chơi đến cùng với họ. Nhưng đến khi có người tung tin xấu bôi nhọ tôi trên bảng tìm kiếm, tôi mới buộc phải tung ghi âm ra. Vậy ông cụ Giang sẽ nghĩ sao nhỉ? Ông ta sẽ đơn giản chỉ muốn chỉnh đốn một diễn viên trẻ không chỗ dựa như tôi, hay sẽ nghĩ người khiến tôi phải tung ghi âm ra là đang nhắm tới một con chim sẻ nhỏ như tôi, hay đang muốn đánh sập cả tòa nhà Hồng Hà?”

Nghe đến đây, lông mày Âu Tuấn Thao nhíu lại.

“Gừng càng già càng cay, càng suy nghĩ càng thấu đáo. Với bản lĩnh của ông cụ Giang, có khi bây giờ đang cho người điều tra mấy năm gần đây Truyền thông Đế Tuấn có sơ hở gì về hợp đồng hay thuế má rồi ấy chứ? Mà trước khi tung tin, ít ra tôi cũng phải báo cho Hồng Hà một tiếng nhỉ? Dù sao, tôi đâu có như chủ tịch Âu, làm việc không nói đạo lý.”

Âu Tuấn Thao nghẹn lại trong lòng. Anh ta thừa biết tính ông cụ Giang. Dù Giang Vân Tà có tệ thế nào cũng là cháu ruột, dù có phải quay về rèn luyện lại, ông ta cũng không muốn Giang Vân Tà bị thiêu đốt quá lâu trong lò lửa.

Nếu Lạc Tự thực sự bị dồn đến mức phải tung bản ghi âm, chỉ cần nói với ông ta rằng vì muốn giảm thiểu thiệt hại cho Hồng Hà Ảnh Thị và Giang Vân Tà, thì chắc chắn ông ta sẽ đích thân ra tay xử lý chuyện này.

Và rồi ông ta sẽ phát hiện ra hashtag đó là do Truyền thông Đế Tuấn mua, nhất định sẽ nghi ngờ Âu Tuấn Thao cố tình ép Lạc Tự tung ghi âm. Đến lúc đó, mối thù này không dễ gì hóa giải.

“Cậu giỏi rồi đấy, học được cách uy h**p tôi rồi.” Âu Tuấn Thao cười nói.

“Đâu thể gọi là uy h**p? Chẳng phải chỉ là lấy tình cảm để lay động, lấy lý lẽ để thuyết phục thôi sao?”

Âu Tuấn Thao nhắm mắt lại. Từ giọng nói và thái độ của Lạc Tự, anh ta có thể cảm nhận rõ ràng, những tin đồn kia hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng và quyết định của Lạc Tự.

Lạc Tự… thật sự đã không còn như xưa nữa.

“Để tránh ông cụ Giang hiểu lầm, tôi sẽ giúp cậu gỡ hết mấy cái từ khóa trending đó xuống. Nhưng tôi chỉ có thể giúp đến thế thôi. Còn về sau… những lời đồn đại là điều mà ai trong giới này cũng phải chịu đựng.” Lời lẽ của Âu Tuấn Thao rất thận trọng, vì anh ta không biết liệu đầu dây bên kia Lạc Tự có đang ghi âm lại hay không.

“Chuyện đó thì không phiền chủ tịch Âu lo lắng nữa.” Nói xong, Lạc Tự cúp máy.

Âu Tuấn Thao vẫn ngồi yên tại chỗ, điện thoại vẫn áp bên tai. Ngoài Lạc Tự ra, có lẽ chưa từng ai dám thẳng thừng cúp máy của anh ta như vậy.

Mười phút sau, chị Thôi thở phào một hơi thật dài, nói với Lạc Tự: “Tốt rồi, mấy cái hashtag về em đều được gỡ rồi! Nãy chị thấy em không bắt máy của Âu Tuấn Thao, lại còn nói chuyện với anh ta không chút khách khí, chị sợ anh ta sẽ dìm chết em luôn ấy chứ!”

Lạc Tự cụp mắt khẽ cười: “Trước đây anh ta có khả năng đó. Còn bây giờ… chỉ cần chúng ta dám chơi tới cùng, cũng có thể cắn anh ta một miếng.”

Lúc này Giang Dẫn Xuyên gọi điện đến. Lạc Tự vừa nghe máy vừa cười nói: “Giám đốc Giang, tôi vừa định tìm anh đấy.”

Giọng Giang Dẫn Xuyên lạnh lùng vang lên: “Thôi đi, nếu cậu định tìm tôi thì đã chẳng đợi đến khi mấy cái hashtag kia gỡ xuống hết mà vẫn không có động tĩnh gì. Cuối cùng vẫn là tôi phải đích thân gọi cho cậu.”

“Xin lỗi mà. Tôi cũng nghĩ rằng nếu đã định hợp tác lâu dài, thì không thể mang một thân đầy mùi tanh tới dựa dẫm vào anh được, nên mới muốn tự giải quyết thử xem sao.”

Giang Dẫn Xuyên tỏ ra hứng thú: “Ồ? Giải quyết được chưa?”

“Ừm, xong rồi. Cũng nhờ mượn danh tiếng của ông cụ nhà anh đấy.”

Lạc Tự nói vậy, Giang Dẫn Xuyên lập tức hiểu ra anh đã nói gì với Âu Tuấn Thao.

“Vậy tiếp theo thì sao? Mấy cái từ khóa trending thì bị gỡ rồi, nhưng tổn hại đến danh tiếng của cậu vẫn là có thật. Nhiều người chỉ thích nhìn người khác bị bôi nhọ, chứ mấy ai tin vào lời đính chính đâu.”

Lạc Tự mỉm cười, mắt cong cong. Giang Dẫn Xuyên đã lớn vậy rồi mà vẫn còn tính toán chuyện thắng thua.

“Vậy… huynh đài có cao kiến gì không?”

“Lập tức ký hợp đồng với tôi đi. Đừng nói là trong ngành, ngay cả người qua đường cũng biết tôi và Giang Vân Tà không ưa nhau. Cậu mà ký với tôi, chẳng phải sẽ tát thẳng vào mặt mấy người nói cậu ôm chân Giang Vân Tà, lén lút quyến rũ nó sao.” Giang Dẫn Xuyên nói với vẻ mặt tử tế.

Lạc Tự suýt thì không nhịn được cười: “Giám đốc Giang, ký rồi thì đừng hối hận nhé. Bên tôi lúc nào cũng có phong ba bão táp.”

Có lẽ vì không đối mặt trực tiếp, Giang Dẫn Xuyên nghiêng mặt, đảo mắt một cái: “Trùng hợp quá, từ nhỏ đến lớn tôi giỏi nhất là đối phó với phong ba bão táp.”

“Tôi còn định đi tập gym cơ.”

“Cậu còn trẻ, thời gian tập gym còn nhiều. Ký hợp đồng trước đi, tiện cho tôi xử lý dư luận trên mạng sớm, được không?”

“Vậy trưa nay làm phiền anh đãi tôi một bữa nhé.”

Ý quá rõ rồi còn gì, tôi đến ký hợp đồng với anh, anh phải mời tôi ăn ngon mới được.

Giang Dẫn Xuyên bất lực nói: “Xem cái bản lĩnh của cậu kìa.”

Cuộc gọi kết thúc, Lạc Tự quay lại thì thấy chị Thôi vẫn đang nghiêm túc liên hệ người trong ngành để mua bài thanh minh cho anh.

“Đúng là như phim máu chó, thanh minh cũng phải bỏ tiền túi ra.” Chị Thôi thở dài một tiếng.

“Được rồi, để em xem hôm nay chị Thôi có xinh không nào?”

“Làm gì? Em định dắt chị đi xem mắt à?” Chị Thôi nhìn Lạc Tự đánh giá.

“Đi ký hợp đồng. Sau này chị khỏi phải lo em không có cây đại thụ để hóng mát rồi.”

“Ai vậy?” Mắt chị Thôi sáng rực lên: “Tinh Hán Ảnh Nghiệp? Hồng Hà Ảnh Thị? Nếu em chọn Truyền thông Đế Tuấn là chị sống mái với em luôn đó…”

“Công ty mới thành lập của Giang Dẫn Xuyên, cho em 5% cổ phần danh nghĩa.”

Cằm của chị Thôi suýt rớt xuống đất: “Lại…lại có chuyện tốt như vậy sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy… chị còn có thể làm quản lý của em không?” Chị Thôi ngơ ngác hỏi.

“Sao thế, chị Thôi định về hưu sớm à?” Lạc Tự vừa trêu vừa đưa bản hợp đồng Giang Dẫn Xuyên để lại lần trước cho cô ấy: “Chị xem kỹ đi. Bạn em đã tìm một luật sư đáng tin kiểm tra lại rồi, bảo không có vấn đề gì. Chị xem thử xem có cần bổ sung điều khoản nào không.”

Vừa nhận được hợp đồng, chị Thôi lập tức đập mạnh vào trán Lạc Tự một cái: “Em được lắm! Nhận được hợp đồng quan trọng thế này mà không nói với chị tiếng nào! Làm chị lo đến rụng cả tóc!”

Lạc Tự giơ tay nhìn đồng hồ: “Nói như thể nếu em cho chị xem hợp đồng này thì tóc chị không rụng vậy.”

“Em…” Chị Thôi xua tay: “Em đi chuẩn bị cho chỉnh tề đi! Chị đọc kỹ cái hợp đồng này!”

Lạc Tự quay về phòng ngủ, mở tủ quần áo, đột nhiên thấy hơi nhớ Cố Tiêu Duy. Lần trước người kia chọn quần áo cho anh cũng không tệ.

Tiện tay lấy một chiếc áo len, vào phòng tắm chỉnh lại đầu tóc, khoác áo ngoài vào rồi nói với chị Thôi: “Anh ấy hẹn ở một câu lạc bộ tư nhân, lái xe tới chắc cũng mất cả tiếng. Giờ chúng ta đi luôn nhé?”

Chị Thôi ngẩng đầu nhìn anh, chớp mắt: “Nhanh vậy? Chị mới đọc được ba trang hợp đồng. Em… không trang điểm chỉnh chu thêm chút à?”

“Em đi gặp Giang Dẫn Xuyên, đâu phải đi hẹn hò, cũng không phải thảm đỏ hay cắt băng khai trương gì.” Lạc Tự đáp.

Chị Thôi gật đầu: “Mà giờ em mặc gì cũng đẹp thật. Biết đâu khoác bao tải lên cũng ra dáng hàng hiệu.”

“Nếu em thật sự dám khoác bao tải đi gặp Giang Vân Tà, chắc anh ta nhét cả hai chúng ta vào bao tải rồi nhấn quăng xuống sông.”

Cả hai ra khỏi cửa, vì lo đi dự tiệc phải uống rượu, mà tửu lượng Lạc Tự thì không khá khẩm gì, thêm nữa chị Thôi còn muốn tranh thủ xem lại hợp đồng nên họ gọi xe đi.

Trên đường, chị Thôi xem đi xem lại bản hợp đồng ba lần, vẫn không tìm ra điểm nào bất công.

“Trên đời thật sự vẫn còn… ông chủ có lương tâm vậy sao?”

“Anh ấy không phải muốn làm ông chủ, cái anh ấy cần là đồng đội.”

Lạc Tự nhìn ra ngoài cửa sổ, mùa đông vẫn chưa qua, những cành cây héo úa vẫn lấp lánh ánh nắng lẻ loi.

Kiếp trước, khi Lạc Tự được đề cử giải Nam phụ xuất sắc nhất, trên mạng ngập tràn lời đàm tiếu. Các diễn viên cũng được đề cử lần này đều tìm mọi cách thể hiện, đặc biệt với mấy người trẻ, đoạt giải là cơ hội để bật lên.

Lạc Tự chợt nhớ lại những ngày bị Truyền thông Đế Tuấn chèn ép. Anh vốn chỉ muốn diễn cho tốt, không muốn dính líu thị phi.

Tất cả các nền tảng đều công kích anh, tin đồn bủa vây.

Khi anh định rút khỏi vòng đề cử Nam phụ xuất sắc, chính Giang Dẫn Xuyên là người tìm đến.

Giang Dẫn Xuyên nói: “Cậu không biết tôi ghen tị với cậu đến mức nào đâu.”

Lạc Tự bất lực cười lên: “Ghen tị vì tôi không có gia thế như anh? Ghen vì tôi đi thử vai khắp nơi, còn phải trả nợ mua nhà? Hay vì tôi cố gắng gỡ bỏ cái danh bản sao của ai đó?”

Giang Dẫn Xuyên đáp: “Khi tôi như đứng trước vực thẳm, mỗi bước đi đều sợ sai, thì cậu lại như thanh sắt đỏ lao vào vũng bùn thối nát này.”

Hôm đó, ánh mắt kiên định của Giang Dẫn Xuyên khiến Lạc Tự xúc động: “Ngay cả tôi cũng bị cậu làm cho sục sôi theo.”

Để Lạc Tự được công bằng tham gia đánh giá giải Nam phụ xuất sắc, Giang Dẫn Xuyên mạnh tay dẹp loạn dư luận.

Thế nhưng, Lạc Tự vẫn gặp tai nạn xe trên đường đến lễ trao giải.

Anh không biết khi nhận được tin này, phản ứng của Giang Dẫn Xuyên là thất vọng, đau lòng hay… cô đơn.

Nhưng may mắn thay, kiếp này họ đã gặp nhau sớm hơn.

Giang Dẫn Xuyên đối đãi với anh bằng sự chân thành, và anh cũng sẵn sàng cùng Giang Dẫn Xuyên tạo dựng nên một thế giới riêng cho họ.

Thế nhưng khi anh gặp lại Giang Dẫn Xuyên trong phòng bao của câu lạc bộ, vị huynh đài này rõ ràng là không hài lòng chút nào.

Anh ấy chống một tay lên mặt bàn, nheo mắt nhìn Lạc Tự: “Tôi nói này, Lạc Tự, cậu đến ký hợp đồng với tôi mà lại còn mặc cái bộ đồ hôm bữa ở tiệc Hồng Môn sao!”

Lạc Tự khựng lại một chút, cúi nhìn bản thân: “Thật sao? Tôi không nhớ nữa.”

“Cậu không nhớ nhưng tôi nhớ! Chính là cái áo len này, lúc cậu đi chúc rượu còn cố tình đổ rượu vang vào tay áo. Tôi hỏi cậu, cái áo đấy giặt sạch chưa vậy?” Giang Dẫn Xuyên nói.

“Dạo gần đây tôi bận đóng phim suốt, không có thời gian đi mua đồ mới.” Lạc Tự đáp.

“Thế trước khi quay Phản Kích thì sao? Theo tôi biết thì lúc đó cậu chẳng có phim gì cả, chẳng lẽ vẫn không có thời gian đi mua quần áo à?”

“Không có phim thì lấy đâu ra tiền mua đồ?”

Chị Thôi nhìn hai người đối đáp qua lại mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng, sợ đến mức Giang Dẫn Xuyên sẽ đập bàn bỏ đi.

Cô ấy mới vừa lật đi lật lại hợp đồng đến ba lần trên xe, còn hỏi biết bao nhiêu luật sư, nếu mà đàm phán đổ bể thì tiếc lắm!

“Giám đốc Giang đừng hiểu lầm. Lạc Tự là người không có cảm giác với thời trang, trước kia do bị Chu Tước giải tán đội ngũ nên cũng không còn stylist. Hôm nay đến gặp cậu, em ấy đã chọn bộ đồ… trông có vẻ là trang trọng nhất rồi.” Chị Thôi vốn định nói là “đắt nhất”.

Nhưng nhỡ đâu Giang Dẫn Xuyên hỏi “đắt là bao nhiêu” thì lại ngượng.

“Cậu ấy không có gu thời trang à? Chị không biết là lần đó Cố Tiêu Duy chụp ảnh chín ô cho cậu ấy xong, có mấy tạp chí thời trang còn muốn mời cậu ấy chụp ảnh nội trang đấy à?” Giang Dẫn Xuyên cười nhẹ, không rõ là cười nhạt hay cười đùa: “Rõ ràng cậu ấy biết rõ ưu thế ngoại hình của mình ở đâu. Chỉ là cậu ấy không quan tâm thôi.”

Chị Thôi không hiểu nổi… đây là… đang khen ngợi sao?

Lạc Tự cười nhẹ một cái: “Khi nào lên món vậy? Tôi hơi đói rồi.”

Giang Dẫn Xuyên nói với vẻ không vui: “Sắp rồi. Còn nữa, cậu xem hợp đồng thế nào rồi? Muốn sửa thì sửa ngay đi, ký xong tôi còn phải phát thông cáo báo chí, sớm làm rõ tin đồn cậu bám lấy Giang Vân Tà, đừng để ảnh hưởng đến buổi thử vai của cậu.”

Cuối cùng chị Thôi cũng thở phào nhẹ nhõm, nghe giọng điệu này thì có vẻ Giang Dẫn Xuyên chỉ phàn nàn việc Lạc Tự không thay bộ đồ mới, chứ vẫn sẽ ký hợp đồng đúng không?

“Không vội không vội, ăn cơm trước đã.” Lạc Tự cụp mắt, nhàn nhạt rót cho mình một tách trà.

“Cậu còn không vội? Giờ mới chỉ là ôm đùi, biết đâu một tiếng sau lại thành tụt quần ấy chứ.”

Giang Dẫn Xuyên chống khuỷu tay lên thành ghế, chống cằm cười.

Anh ấy cảm thấy Lạc Tự đúng là thú vị thật.

“Để mấy người mong tôi ôm đùi Giang Vân Tà được vui thêm chút nữa cũng không sao. Ít nhất phải để antifan vui vẻ ăn xong bữa trưa đã, vì rất nhanh thôi, bọn họ có khi tức đến tối cũng không ngủ được.”

May mà không đang uống trà, chứ không thì chị Thôi nghĩ là mình sẽ phun ra mất.

“Ha ha! Tôi thích câu đó!” Giang Dẫn Xuyên đập bàn vỗ tay.

Vậy nên, đến khi món ăn được dọn lên, Lạc Tự và Giang Dẫn Xuyên quả thật không nhắc gì đến chuyện hợp đồng nữa, mà chuyển sang bàn luận về trà đạo, câu cá biển, thậm chí cả quỹ đầu tư và chứng khoán.

Giang Dẫn Xuyên còn chê khu nhà của Lạc Tự mua sai vị trí, với cùng mức giá đó thì hoàn toàn có thể chọn nơi có môi trường tốt hơn.

Lúc đầu chị Thôi còn dè dặt, sau thấy Lạc Tự và Giang Dẫn Xuyên nói chuyện đúng kiểu bạn bè.

Quan trọng nhất, Giang Dẫn Xuyên không có thói quen xấu là ép người khác uống rượu trên bàn ăn, anh ấy chỉ uống trà.

Đến khi ăn xong, luật sư của Giang Dẫn Xuyên đến, làm chị Thôi hơi hối hận vì mình không mời luật sư đến làm chứng.

Lạc Tự và Giang Dẫn Xuyên đều sảng khoái ký tên vào hợp đồng.

Nửa tiếng sau, #LạcTựKýHợpĐồng leo lên top tìm kiếm.

Dân mạng lập tức bùng nổ, vì thông cáo ký hợp đồng là do công ty Văn Hóa Ảnh Thị Dẫn Xuyên phát hành.

Hơn nữa, trong thông cáo là một loạt lời ca ngợi Lạc Tự, từ diễn xuất, ngoại hình, khí chất đến sự chuyên nghiệp, tham khảo uy tín trong ngành, bày tỏ biết ơn Lạc Tự đã gia nhập, cùng nhau phát triển sự nghiệp.

Lạc Tự cũng chia sẻ lại bài viết trên Weibo, tuyên bố: “Nguyện cùng Văn Hóa Dẫn Xuyên băng qua chông gai, khai phá vùng đất mới.”

Weibo của anh vừa đăng chưa đầy 30 giây, lượt đọc đã tăng vọt lên hàng trăm ngàn, hóa ra là Cố Tiêu Duy đã chia sẻ lại với dòng chú thích: [Chúc đàn anh tiền đồ rạng rỡ, sớm có cảnh đối diễn.]

Trình Phi đương nhiên cũng rất nghĩa khí, lập tức đăng lại, kèm theo chú thích: [Anh em, sải cánh bay cao! Văn Hóa Dẫn Xuyên đúng là nhặt được báu vật rồi!]

Tạ Thường cũng chia sẻ lại với vài biểu cảm mặt cười to.

Lý Thắng Vũ, người từng xích mích với Lạc Tự và thậm chí còn thi diễn xuất với anh cũng chia sẻ: [Là vàng thì ở đâu cũng sẽ sáng!]

Tất nhiên không thể thiếu đạo diễn Lâm Việt, biên kịch Hoa Tinh Vân, đạo diễn Trần cùng các thành viên đoàn phim từng hợp tác với Lạc Tự.

Thậm chí đến cả đạo diễn Hứa Hàm đang bận quay phim cũng hiếm khi chia sẻ: [Cậu thanh niên này ký hợp đồng với công ty mới rồi, cố gắng làm tốt nhé!]

Đúng là không khác gì một quả bom tấn, thổi bay cả đám dư luận từng châm chọc Lạc Tự ôm đùi Giang Vân Tà.

Nhiều người ngoài cuộc không quan tâm giới giải trí cũng bắt đầu tò mò: “Lạc Tự là ai vậy?”

Phải biết rằng, hashtag trending của Lạc Tự chưa bao giờ là mua mà đều là tự nhiên lên bằng lượt chia sẻ thật.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...