Sau khi xem qua hơn mười người thử vai, nhà sản xuất cũng cảm thấy trình độ của họ không chênh lệch là bao, dù sao cũng không ai có thể đỡ được diễn xuất của Cố Tiêu Duy. Chi bằng chọn Hà Mộ, ít ra còn có thể giúp tăng doanh thu phòng vé.
Thế nhưng, lông mày của Hạ Đàm lại nhíu chặt. Là người viết kịch bản, cô ấy hiểu rõ nhất kỳ vọng tinh thần mà Lục Bình Phong dành cho Ôn Dục Trì.
Nếu người đóng cặp với Cố Tiêu Duy không thể truyền tải được cảm xúc ấy, sức căng tương tác giữa hai người sẽ bị phá vỡ, vậy thì làm sao khán giả có thể đồng cảm?
Thịnh Vân Lam bình tĩnh nâng tách sứ trắng lên, dùng nắp tách gõ nhẹ vào vành ly: “Đây mới chỉ là một nửa, chưa đến lúc thì đừng vội kết luận.”
Phó đạo diễn và nhà sản xuất liên tục gật đầu, tỏ ý đồng tình với Thịnh Vân Lam.
Nhưng Hạ Đàm thì mơ hồ nhận ra, Thịnh Vân Lam hẳn là đang rất kỳ vọng vào một người trong số những người thử vai.
Cửa được mở ra, Hà Mộ bước vào. Cậu ta lịch sự giới thiệu bản thân, sau đó nhìn về phía Cố Tiêu Duy đang đứng một bên.
Đối phương mặc áo len đen và quần dài màu nâu đậm. Dù ánh đèn trong phòng sáng rực, ánh mắt của Cố Tiêu Duy khi nhìn sang vẫn khiến người ta có cảm giác bóng tối đang kéo đến, mang theo sức hút khiến người khác không thể rời mắt.
Đạo diễn Thịnh Vân Lam lên tiếng: “Hà Mộ, cậu sẵn sàng chưa?”
Hà Mộ hoàn hồn lại. Cậu ta đã học thuộc lời thoại không biết bao nhiêu lần, thầy dạy diễn xuất cũng đã hướng dẫn biểu cảm khuôn mặt rất kỹ lưỡng. Cậu ta hít sâu một hơi, gật đầu nói: “Tôi sẵn sàng rồi.”
Phó đạo diễn và nhà sản xuất đều mỉm cười cổ vũ, điều đó khiến cậu ta thêm phần tự tin.
Cảnh thử vai lần này là lúc Ôn Dục Trì nằm trên sofa trong căn hộ, còn Lục Bình Phong nhân lúc cúp điện đã đến gần, và hai người có một cuộc đối đầu.
Nói là đối đầu, kỳ thực là Lục Bình Phong đang thử thăm dò thái độ của Ôn Dục Trì đối với mình.
Hà Mộ khẽ thở ra, nằm xuống sofa, một tay che mắt, tay kia đặt ở mép ghế sofa, đây là động tác mà thầy dạy diễn xuất đã thiết kế sẵn cho cậu ta, nhằm tránh tiếp xúc trực diện với ánh mắt của Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy đứng cạnh sofa, rõ ràng ánh đèn sáng trưng, nhưng bóng dáng cậu lại âm u như một bóng ma.
Không rõ Cố Tiêu Duy sẽ diễn thế nào, nhưng bầu không khí quá yên tĩnh khiến Hà Mộ bắt đầu thấy căng thẳng.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Hà Mộ suýt nữa không chịu nổi, định bỏ tay che mắt xuống, thì trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười rất nhẹ, kèm theo tiếng rung nơi lồng ngực.
Tim Hà Mộ đập mạnh, cậu ta không quên lời dạy của thầy: bỏ tay xuống, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc…
Nhưng khi biểu cảm còn chưa kịp thực hiện xong, ánh mắt lạnh lùng vô hồn của Cố Tiêu Duy đã đập vào mắt cậu ta. Lập tức toàn thân cậu ta lạnh toát, ngay khoảnh khắc đó, bàn tay Cố Tiêu Duy bóp lấy cổ cậu ta, đầu gối cũng đè lên.
Lần đầu tiên Hà Mộ cảm nhận sâu sắc rằng, trong mắt người kia, cậu ta hoàn toàn không phải một thứ có sự sống.
Đừng nói lời thoại, ngay cả biểu cảm cũng chưa kịp chuẩn bị, chỉ có nỗi sợ hãi chân thật nhất.
Hà Mộ theo bản năng rụt người lại, muốn chui vào một chỗ nào đó để trốn, nhưng không còn đường nào thoát.
Lời thoại… là gì ấy nhỉ?
Hà Mộ nuốt nước bọt, cổ họng cảm nhận rõ sức mạnh từ bàn tay của Cố Tiêu Duy, khí thế bao trùm khiến đầu óc cậu ta trống rỗng.
Rất lâu sau, cậu ta mới cất tiếng: “Lục… anh Lục, sao anh vào được đây?”
Giọng Cố Tiêu Duy bình thản đến mức không mang theo chút cảm xúc con người nào: “Cậu khóa cửa không kỹ.”
Cổ Hà Mộ bị kéo ngửa ra sau. Rõ ràng muốn thể hiện vẻ không sợ hãi, nhưng nụ cười lại miễn cưỡng và cứng ngắc: “Anh… có thể bỏ tay ra không? Nếu không mất điện thì tôi còn có thể mời anh uống chút cà phê hòa tan nóng….”
Cố Tiêu Duy nghiêng đầu nhìn Hà Mộ, ánh mắt toát lên vẻ b*nh h**n: “Tôi đến để giết cậu. Cũng giống như đã giết cô gái kia.”
“Tôi… là một pháp y. Tôi trò chuyện với xác chết. Tôi chỉ tin vào… sự thật mà họ nói với tôi.”
Hà Mộ điều chỉnh nhịp thở, dùng giọng chắc chắn để đọc lời thoại mình đã luyện hàng trăm lần.
Vẻ mặt Cố Tiêu Duy không hề thay đổi, bàn tay cũng không rời khỏi cổ Hà Mộ. Giống như một con quỷ săn mồi đã khóa chặt mục tiêu, không thấy máu thì không chịu dừng tay.
“Tôi là một họa sĩ, tôi đối thoại với cái chết, tôi chỉ tin vào vẻ đẹp chắc chắn của cái chết.”
Lông mi Hà Mộ khẽ run lên. Cảm xúc của cậu vẫn bị Cố Tiêu Duy dẫn dắt, cho đến khi phó đạo diễn lên tiếng: “Được rồi. Cảnh này kết thúc.”
Cố Tiêu Duy lùi lại, nhưng cảm giác bị đè nén vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Phải mất một hai giây, Hà Mộ mới ngồi dậy khỏi sofa.
Lúc này, biên kịch Hạ Đàm hỏi: “Nếu cậu là Ôn Dục Trì, khi bị rơi vào tình cảnh nguy hiểm sắp mất mạng, cậu sẽ nói gì với Lục Bình Phong?”
Hà Mộ ngập ngừng. Quản lý từng nhắc cậu ta, Thịnh Vân Lam thường có câu hỏi phụ trong buổi thử vai. Cậu ta tưởng sẽ phải diễn thêm một đoạn ứng biến, không ngờ lại là một câu hỏi, mà còn do chính biên kịch đưa ra.
Đây là để kiểm tra mức độ hiểu nhân vật chăng?
Hà Mộ hít sâu, nhớ lại các bài viết trên mạng và những đánh giá của người trong ngành về kịch bản, rồi cất lời: “Tôi nghĩ Ôn Dục Trì sẽ kiên định nói với Lục Bình Phong rằng tuy trong tim anh có một con dã thú, nhưng tôi tin anh sẽ biết cách thuần phục nó, giam cầm nó. Có thể cả đời này anh sẽ phải đấu tranh với nó, nhưng tôi tin anh sẽ là người chiến thắng cuối cùng.’”
Phó đạo diễn và nhà sản xuất đều gật đầu, Thịnh Vân Lam cũng mỉm cười nhạt: “Chúng tôi không còn câu hỏi nào khác. Kết quả thử vai sẽ được công bố sau ba ngày.”
“Cảm ơn các giám khảo.”
Hà Mộ rất lễ phép cúi người chào bốn người họ, sau đó rời khỏi phòng thử vai.
Khoảnh khắc khép cửa lại, cậu ta bỗng nhớ tới ánh mắt của Cố Tiêu Duy, cảm thấy hơi run chân.
Nhưng may là với câu hỏi của Hạ Đàm, cậu ta không đến mức hoàn toàn không trả lời được.
Còn lại, chỉ có thể trông cậy vào mối quan hệ của chủ tịch Âu mà thôi.
Thịnh Vân Lam mở lời: “Mọi người thấy thế nào về phần diễn xuất của Hà Mộ, cứ nói thẳng nhé.”
“Ừm, cảnh cậu ấy diễn khi bị hoảng loạn trông khá tự nhiên, lại mang khí chất sạch sẽ, thuần khiết, tạo nên sự tương phản rõ rệt với sự b*nh h**n của Lục Bình Phong. Khán giả chắc sẽ thích.” Nhà sản xuất lên tiếng.
Phó đạo diễn cũng nói: “Đúng vậy, đúng vậy. Sự đối lập mạnh – yếu này tạo ra cảm giác được cứu rỗi. Hãy tưởng tượng Lục Bình Phong vì muốn nắm lấy tia sáng yếu ớt đó mà bò lên từ địa ngục, rất có cảm giác định mệnh!”
Thịnh Vân Lam chống cằm, im lặng không nói gì, liếc nhìn Hạ Đàm.
Hạ Đàm nhíu mày, thở ra một hơi, trong lòng nghẹn ngào khi nghe phó đạo diễn và nhà sản xuất nói.
“Đây là tác phẩm của cô, Hạ Đàm. Cô có suy nghĩ gì thì cứ nói thẳng. Nếu sau này hối hận thì cũng chẳng còn cơ hội lên tiếng nữa.” Thịnh Vân Lam nói.
Hạ Đàm im lặng hai giây, sau đó nói bằng giọng dứt khoát: “Tôi thấy Hà Mộ hoàn toàn không đỡ nổi phân cảnh của Cố Tiêu Duy. Phản ứng hoảng loạn mà cậu ta thể hiện lúc nãy không phải đang diễn, mà là thật sự bị Cố Tiêu Duy dọa sợ. Mọi người, đây không phải là câu chuyện thỏ trắng cứu sói xám. Nhân vật mà chúng ta đang tìm là người có thể thấu hiểu Lục Bình Phong, có thể nhìn thẳng vào nội tâm anh ấy. Người đó không sợ Lục Bình Phong một chút nào, họ đấu trí, thử thách nhau nhưng cũng tin tưởng lẫn nhau. Còn Hà Mộ… thật sự…”
Hạ Đàm lắc đầu, không nói hết câu, nhưng mọi người đều hiểu ý cô ấy.
“Nhưng chúng ta đã thử bao nhiêu người rồi, không có ai thật sự xuất sắc. Ít ra Hà Mộ có ngoại hình và độ nổi tiếng, chỉ cần diễn ổn một chút là có thể đảm bảo doanh thu phòng vé.” Nhà sản xuất vẫn cảm thấy để Hà Mộ diễn sẽ an toàn hơn.
Thịnh Vân Lam nhìn sang Cố Tiêu Duy đang cầm cốc giữ nhiệt uống nước nóng, hỏi: “Tiểu Cố, cậu thấy thế nào? Diễn với Hà Mộ cảm giác ra sao?”
Dường như Cố Tiêu Duy vẫn chưa thoát khỏi vai diễn, giọng thản nhiên: “Giống như tôi đang độc diễn một mình.”
Đánh giá như vậy đã rất rõ ràng rồi.
Phó đạo diễn còn định tranh thủ cơ hội cho Hà Mộ, nhưng nhìn sắc mặt của Thịnh Vân Lam, rõ ràng ông ấy không ủng hộ Hà Mộ.
“Vậy thì tạm gác Hà Mộ lại đã, phía sau còn hơn chục người nữa. Dù sao thì, trong số những người thấp bé, chúng ta cũng phải chọn ra một người cao nhất…”
Lời phó đạo diễn còn chưa dứt, Thịnh Vân Lam đã lạnh giọng: “Nếu tất cả đều thấp bé, thì tôi sẽ tiếp tục tìm, cho đến khi tìm được người có chiều cao phù hợp.”
Ý là đối với vai Ôn Dục Trì này, Thịnh Vân Lam tuyệt đối không chấp nhận thỏa hiệp.
“Đạo diễn Thịnh vẫn luôn nghiêm túc với tác phẩm của mình. Nào, người tiếp theo – Lương Thắng Thu của Hồng Hà Ảnh Thị.”
Cửa được gõ nhẹ hai tiếng, Lương Thắng Thu đẩy cửa bước vào.
Cậu ta chào các giám khảo, rồi khẽ cúi đầu về phía Cố Tiêu Duy: “Thầy Cố, anh vất vả rồi, cảm ơn anh đã diễn cùng tôi.”
Cố Tiêu Duy đặt cốc nước giữ nhiệt xuống, gật đầu.
So với Hà Mộ, khí chất của Lương Thắng Thu cứng cáp hơn, giữa chân mày toát ra vẻ nghiêm túc và kiên định.
Phó đạo diễn và nhà sản xuất nhìn nhau, trong số những người đã thử vai đến giờ, ngoại hình của Lương Thắng Thu là gần với nhân vật Ôn Dục Trì nhất.
“Vậy thì bắt đầu phần diễn xuất của cậu đi.” Thịnh Vân Lam đẩy gọng kính lên.
Những người khác cũng lập tức tập trung tinh thần theo.
Lương Thắng Thu điều chỉnh nhịp thở, sau đó nằm xuống sofa. Tư thế của cậu ta rất tự nhiên, nghiêng người như thể thực sự đang ngủ mê man không hay biết gì.
Cố Tiêu Duy giống như lúc thử vai trước, đứng lặng bên cạnh sofa, ánh mắt rũ xuống nhìn người đang nằm.
Toàn thân Lương Thắng Thu khẽ run, thể hiện được cảm giác sấm sét trong đêm mưa. Khi cậu ta mở mắt đối diện Cố Tiêu Duy, ánh mắt run lên kinh ngạc và cảnh giác. Ngay lúc đó, Cố Tiêu Duy vươn tay bóp lấy cổ cậu ta.
Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác nguy hiểm bùng lên dữ dội. Lương Thắng Thu chưa bao giờ cảm nhận được sát ý rõ ràng đến thế từ diễn xuất của bất kỳ ai.
Như thể cậu ta là con chim sơn ca trong vườn, sắp mất đi khả năng cất tiếng hót.
Lương Thắng Thu lập tức siết lấy cổ tay Cố Tiêu Duy, chau mày, cậu ta nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi của Cố Tiêu Duy.
“Lục… anh Lục, sao anh vào được đây?”
Đây giống như một cuộc đối đầu thầm lặng, Lương Thắng Thu kiềm chế sức lực từ các ngón tay của Cố Tiêu Duy, cho đến khi bàn tay kia hơi nới lỏng, nhưng vẫn giữ thế khống chế.
“Cậu khóa cửa không kỹ.” Cố Tiêu Duy bình tĩnh đáp.
“Anh có thể bỏ tay ra rồi. Nếu không mất điện, tôi còn có thể mời anh uống chút… cà phê hòa tan.”
Lương Thắng Thu ngẩng đầu, cố giữ thế không lép vế trước Cố Tiêu Duy, nhưng khí thế của Cố Tiêu Duy một khi đã bộc phát thì không dễ bị lấn át.
Sự đối đầu giữa hai người dần trở nên rõ rệt.
“Tôi đến để giết cậu, giống như đã giết cô gái kia vậy.”
Giọng thoại của Cố Tiêu Duy vẫn điềm tĩnh, nhưng trong sự điềm tĩnh ấy lại mang theo sự thờ ơ với sinh mệnh.
“Tôi là một pháp y, tôi đối thoại với xác chết, tôi chỉ tin vào sự thật mà họ nói với tôi.”
Lúc này, Lương Thắng Thu chỉ có thể dựa vào câu thoại này để duy trì sự “bình đẳng” giữa mình và Cố Tiêu Duy.
Giọng điệu của Cố Tiêu Duy vẫn thong thả, mang theo sự lạnh nhạt như thể đang đứng nhìn thế giới héo úa: “Tôi là một họa sĩ, tôi đối thoại với cái chết, tôi chỉ tin vào vẻ đẹp chắc chắn của cái chết.”
Cả hai người đối mắt với nhau khoảng ba giây, sau đó hàng ghế giám khảo vang lên tiếng vỗ tay.
Là từ nhà sản xuất và phó đạo diễn.
Thịnh Vân Lam không cúi đầu nhìn tài liệu, mà khoanh tay nhìn Lương Thắng Thu.
“Phần thử vai kết thúc rồi. Bên tôi có một câu hỏi, muốn nghe thử cách cậu hiểu nhân vật Ôn Dục Trì thế nào.”
Lương Thắng Thu nhìn Thịnh Vân Lam, lễ phép khiêm tốn nói: “Xin mời đạo diễn hỏi.”
“Cậu thấy mối quan hệ giữa Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì là như thế nào?”
Lương Thắng Thu có chút căng thẳng, đây chính là câu hỏi phụ của buổi thử vai hôm nay. Nhưng trả lời thế nào mới có thể đúng trọng tâm?
“Một ngàn người thì có một ngàn Hamlet.” Cố Tiêu Duy bên cạnh thấp giọng nói.
Lương Thắng Thu bỗng như được khai sáng. Cho dù cách hiểu của mình không giống với đạo diễn, nhưng nếu có thể thông qua diễn xuất khiến đối thủ và khán giả bị thu hút, vậy thì cũng không sai.
“Tôi cho rằng… sự nghiêm túc trong công việc pháp y của Ôn Dục Trì, thái độ luôn dựa trên chứng cứ, không đánh giá sự thật bằng những gì mình nghe hay thấy… quan điểm và phương pháp như vậy khiến Lục Bình Phong có thêm một cách hiểu khác về cái chết. Đồng thời cũng giúp Lục Bình Phong có cơ hội được nhìn nhận một cách công bằng, vì Ôn Dục Trì sẽ không đưa ra kết luận chỉ vì nỗi sợ hãi hay những đánh giá từ bác sĩ tâm lý. Nếu nói Lục Bình Phong hiểu về cái chết theo cách cảm tính, thì Ôn Dục Trì là đại diện cho lý trí. Hai người họ tạo thành sự đối lập, Ôn Dục Trì chính là người canh giữ bên bờ vực thẳm, sự tồn tại của cậu ta khiến Lục Bình Phong bị thu hút rời xa bờ vực ấy.”
Lương Thắng Thu nhìn các giám khảo. Phó đạo diễn và nhà sản xuất liên tục gật đầu tán thành; biên kịch Hạ Đàm như vừa có điều gì đó được gợi mở, chống cằm trầm tư.
Còn đạo diễn Thịnh Vân Lam đẩy nhẹ gọng kính, đường viền môi đang căng ra cũng dường như giãn ra đôi chút.
“Chúng tôi chú ý thấy khăn giấy gắn trên túi áo cậu, đó là phụ kiện à?” Nhà sản xuất mỉm cười hỏi.
Lương Thắng Thu làm theo lời Lạc Tự dặn, đưa ra lời giải thích, đồng thời cũng thành thật chia sẻ rằng túi áo bị dính cà phê nên mới làm như vậy.
Cách xử lý linh hoạt đó khiến các giám khảo đều gật đầu đồng tình.
Khoảnh khắc đó, Lương Thắng Thu vô cùng biết ơn vì đã gặp được Lạc Tự. Dù có thua anh, cũng cam lòng tâm phục khẩu phục.
“Được rồi, Lương Thắng Thu, kết quả thử vai sẽ được công bố sau ba ngày.”
Lương Thắng Thu chào tạm biệt các giám khảo, lúc rời đi còn khẽ nói với Cố Tiêu Duy một tiếng “Cảm ơn.”
Cậu ta hít sâu một hơi, cảm nhận rõ ràng rằng phần biểu diễn vừa rồi của mình đã để lại ấn tượng khá tốt.
Lúc này, các giám khảo bắt đầu bàn luận sôi nổi.
“Tôi cảm thấy Lương Thắng Thu thật sự rất tốt, đã thể hiện được sự đối đầu giữa hai người. Hơn nữa, cậu ta còn dám đối diện với mặt tối của nhân vật Lục Bình Phong…” Phó đạo diễn lên tiếng.
Hạ Đàm lại cau mày: “Mặt tối? Đến giờ tôi vẫn chưa viết rõ ràng được mặt tối thật sự của nhân vật Lục Bình Phong là gì.”
Nhà sản xuất khuyên: “Cô Hạ, cô cố chấp quá rồi. Có những thứ không cần phải nói rõ ràng quá đâu, thậm chí khán giả xem xong phim cũng chưa chắc để ý đến vấn đề mà cô đang băn khoăn.”
Nhưng đạo diễn Thịnh Vân Lam lại nhíu mày, tiếng đặt bình giữ nhiệt xuống bàn vang lên khá mạnh.
“Các người thật sự nghĩ rằng việc mặt tối của Lục Bình Phong là gì không đáng để cố chấp hay sao?”
Phó đạo diễn khựng lại, cảm thấy đạo diễn đang giận nên im lặng đúng lúc.
Nhưng nhà sản xuất thì không nhận ra, vẫn tiếp tục nói: “Mặt tối của Lục Bình Phong… chẳng phải là mắc chứng rối loạn nhân cách phản xã hội sao? Chỉ cần có người bao dung cậu ta, sưởi ấm cậu ta, ví dụ như nhân vật thỏ con do Hà Mộ diễn… hoặc giống như Lương Thắng Thu, nhắc nhở và bảo vệ cậu ta không vượt qua giới hạn! Như vậy chẳng phải được rồi sao?”
Thịnh Vân Lam hít một hơi thật sâu, lại nhìn về phía Cố Tiêu Duy: “Tiểu Cố, cậu thấy sao? Mặt tối thật sự của Lục Bình Phong là gì?”
Ánh mắt Cố Tiêu Duy hướng về phía cửa, như đang chờ đợi ai đó.
Cậu chậm rãi cất tiếng: “Tất cả mọi người đều cho rằng trong lòng anh ta có một con thú dữ, nên mới bị cuốn hút bởi những bức tranh của anh ta. Nhưng rốt cuộc anh ta có phải là thú dữ không?”
Nửa câu sau, giọng Cố Tiêu Duy rất nhẹ, nhưng khiến cả không gian im phăng phắc, lặng đến mức khiến người ta đau lòng.
Ngón tay Hạ Đàm khẽ giật, như thể cuối cùng đã hiểu được vấn đề thực sự của nhân vật Lục Bình Phong, đọc được đề thi, nhưng vẫn không có lời giải.
Thịnh Vân Lam thở dài: “Người tiếp theo đi.”
Có lẽ không chỉ Hạ Đàm đang tìm câu trả lời, mà cả Cố Tiêu Duy, khi nghiền ngẫm về nhân vật Lục Bình Phong, cũng đang đi tìm lời giải.
Cửa “két” một tiếng được đẩy ra, một người đàn ông mặc áo sơ mi nhạt màu và quần kaki màu be bước vào.
Đôi mắt anh rất sáng, ánh nhìn dịu dàng. Anh mỉm cười nhẹ: “Chào đạo diễn Thịnh, đạo diễn Tiền, giám đốc Hoàng và biên kịch Hạ. Tôi là Lạc Tự của Văn Hóa Dẫn Xuyên.”
Giọng nói trong trẻo, ôn hòa và không mang chút công kích nào ấy khiến tinh thần của mọi người đang mệt mỏi chợt bừng tỉnh.
Hạ Đàm không kìm được mà cứ nhìn mãi Lạc Tự. Cô ấy nhớ từng có nhiều lời trên mạng nói rằng Lạc Tự và Hà Mộ trông giống nhau, nhưng khi Lạc Tự xuất hiện, Hạ Đàm chỉ cảm thấy trước mắt bừng sáng. Người đàn ông này có khí chất cao khiết mà Hà Mộ không có. Chỉ một cái nhìn, Hạ Đàm như thể thấy ánh trăng sáng chiếu rọi màn đêm sâu thẳm.
… Đây chính là hình ảnh Ôn Dục Trì trong lòng cô ấy.
Nhà sản xuất Hoàng Uẩn từng gặp không ít mỹ nam, nhưng vừa nhìn thấy Lạc Tự lần đầu, cô ta không khỏi cảm thán, quả không hổ là diễn viên đầu tiên được Giang Dẫn Xuyên ký hợp đồng.
Còn Cố Tiêu Duy, ngay từ khoảnh khắc Lạc Tự bước vào, đã quay đầu, ánh mắt dõi theo anh không rời.
Đạo diễn Thịnh Vân Lam bình thản gật đầu: “Ừm, nếu cậu đã chuẩn bị xong thì bắt đầu diễn đi.”
Lạc Tự bước đến bên sofa, tùy ý nằm xuống, hai chân hơi cong, một tay đặt trên bụng, tay kia để bên má. Anh không cố ý quay mặt vào lưng ghế, mà thản nhiên hướng về phía Cố Tiêu Duy đang đứng, không chút phòng bị.
Chỉ trong hai, ba giây, Lạc Tự đã tạo nên trạng thái thiếp đi vì mệt mỏi.
Giống như vô số lần thử vai trước đây, Cố Tiêu Duy đứng cạnh sofa, cụp mắt nhìn Lạc Tự.
Tựa như dã thú trong đêm sâu đang quan sát con mồi, lắng nghe hơi thở không phòng bị của đối phương, nhìn xuyên qua lớp da thịt để thấy máu chảy cùng sinh mệnh yếu ớt.
Không ai lên tiếng, các nhân viên bên cạnh cũng vô thức nín thở, dè dặt.
Bất chợt, mí mắt Lạc Tự khẽ động, như tia sét xé toạc màn đêm trong căn hộ tối đen.
Lông mi anh run nhẹ, rồi từ từ mở mắt. Vừa chạm phải ánh nhìn của Cố Tiêu Duy, anh lập tức gồng người định bật dậy.
Nhưng Cố Tiêu Duy nhanh hơn, một tay siết lấy cổ anh, một đầu gối đè lên bụng, dễ dàng đẩy anh nằm lại trên sofa.
Khi gương mặt tuấn tú của Cố Tiêu Duy tiến lại gần, mùi hương thanh mát của hoa mai hòa với hương mưa phảng phất xung quanh.
Đó không phải là mùi nước hoa nam, mà là… sáng nay trời có mưa nhẹ, có lẽ cậu đã đi ngang qua sân vườn có hoa mai.
Mùi hương nhè nhẹ và cô đơn ấy khiến người ta sinh lòng thương xót.
Lạc Tự nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm vô tình. Đối phương càng đến gần, ngũ quan hoàn mỹ càng trở nên rõ ràng, gây ấn tượng không thể quên.
“Lục…anh Lục?” Lạc Tự nhíu mày, sau đó thở ra một hơi: “Sao anh vào được đây?”
Anh không sợ sệt như Hà Mộ, cũng không đối đầu như Lương Thắng Thu, trái lại sau khi nhận ra thân phận của đối phương thì thả lỏng, không kháng cự, cũng không thách thức.
Hạ Đàm nhìn Lạc Tự, bỗng nhận ra, đây mới chính là phản ứng tốt nhất của Ôn Dục Trì khi đối mặt với Lục Bình Phong, bởi vì tin rằng anh ta không có ác ý, nên không sợ hãi cũng không phản kháng. Ngược lại có cảm giác như đang bao dung và xoa dịu Lục Bình Phong.
“Cậu khóa cửa không kỹ.” Cố Tiêu Duy đáp, giọng vẫn lạnh lùng như trước, nhưng người nghe lại cảm nhận được sự dịu dàng và thư thái.
Lạc Tự đưa tay che mắt, vẫn giữ dáng vẻ lười nhác mệt mỏi, như đang suy nghĩ có thật là mình không đóng cửa kỹ không.
Sau đó, anh khẽ cười, nhẹ nhàng vỗ lên tay Cố Tiêu Duy vẫn đang đặt trên cổ mình: “Anh có thể bỏ tay ra được rồi. Nếu không mất điện, tôi còn có thể mời anh uống chút… cà phê hòa tan.”
Bốn từ “cà phê hòa tan” được Lạc Tự nói ra với giọng pha chút trêu chọc.
“Tôi đến để giết cậu, giống như đã giết cô gái kia vậy.” Cố Tiêu Duy cất lời.
Ngũ quan cậu tuấn mà âm u sâu thẳm, đứng ngược sáng, vẻ đẹp nguy hiểm và bí ẩn khiến người ta khó nắm bắt.
Lạc Tự nhìn vào mắt cậu, nụ cười nơi khóe môi cũng thu lại, nghiêm túc đáp: “Tôi là một pháp y. Tôi nói chuyện với xác chết. Tôi chỉ tin vào sự thật mà họ nói với tôi.”
Cố Tiêu Duy lại cúi sát hơn, như muốn nhìn xuyên qua mắt để thấy được não bộ của Lạc Tự.
Cậu đang hỏi rằng: Cậu nói chuyện với người chết nên không sợ cái chết… Hay là người chết đã nói rằng hung thủ không phải tôi, nên cậu không hề e ngại tôi?
“Tôi là một họa sĩ, tôi đối thoại với cái chết, tôi chỉ tin vào vẻ đẹp chắc chắn của cái chết.”
Cố Tiêu Duy buông tay khỏi Lạc Tự, nhưng vẫn chống tay bên tai anh, nhìn anh hồi lâu.
Từ đầu đến cuối, Lạc Tự đều rất thư thái. Chính sự thoải mái và điềm tĩnh đó khiến anh có thể ứng phó tự nhiên trước khí thế áp đảo của Cố Tiêu Duy. Sự thăm dò lẫn nhau giữa hai người khiến người xung quanh không khỏi hứng thú.
Nhưng ngay lúc ấy, phần trình diễn của họ kết thúc.
Cố Tiêu Duy lui lại, Lạc Tự ngồi dậy, đi đến trước mặt ban giám khảo: “Phần trình diễn của tôi đã hoàn thành. Mong được các giám khảo chỉ giáo thêm.”
Phó đạo diễn và nhà sản xuất liếc nhìn nhau, đều hiểu rõ nhân vật Ôn Dục Trì này thực sự rất hợp với Lục Bình Phong của Cố Tiêu Duy.
“Nếu nói về điểm cần chỉ giáo…” Thịnh Vân Lam ngước mắt lên, mọi người đều nhìn về phía ông ấy: “Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tôi thật sự không tìm ra điểm yếu nào. Ngược lại, cậu diễn xuất như một diễn viên gạo cội, có chiều sâu.”
Mọi người đều sửng sốt. Tính tình của Thịnh Vân Lam vốn khó đoán, có lúc hiền hòa, có lúc cực kỳ cay nghiệt.
Ông ấy chưa từng khen ai vì lễ phép hay thương hại. Trước đó đã có gần hai mươi người thử vai, dù Lương Thắng Thu thể hiện xuất sắc nhất cũng không được lời khen nào từ ông ấy.
Thế mà với Lạc Tự, ông ấy không ngần ngại nhận xét “diễn xuất rất có chiều sâu.”
“Cảm ơn đạo diễn Thịnh. Nhưng tôi nghĩ để giành được vai này chắc chắn không dễ. Hay là… công bố luôn câu hỏi phụ đi.” Lạc Tự mỉm cười nói.
Những người thử vai trước đều có phần kính sợ Thịnh Vân Lam, chỉ có Lạc Tự là dám thẳng thắn nói chuyện với ông ấy, mà quan trọng là không ai thấy anh hỗn láo cả.
Thịnh Vân Lam mỉm cười nhạt: “Câu hỏi phụ không phải tôi ra, mà là do biên kịch Hạ ra đề.”
Nói xong, ông ấy quay sang nhìn Hạ Đàm, khẽ gật đầu ra hiệu nếu cô ấy có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi.
Trong lòng Hạ Đàm dâng lên một cảm giác chờ mong. Sau khi xem xong màn diễn của Lạc Tự và Cố Tiêu Duy, có điều gì đó trong lòng cô ấy cứ chực trào ra.
Cô ấy muốn nắm lấy luồng cảm hứng này, nhưng nó lại rối như tơ vò. Có lẽ Lạc Tự có thể cho cô ấy một câu trả lời rõ ràng.
“Cảm ơn đạo diễn Thịnh đã nhường cơ hội đặt câu hỏi cho tôi.” Hạ Đàm nhìn về phía Lạc Tự: “Lạc Tự, cậu nghĩ… Ôn Dục Trì nhìn nhận như thế nào về con dã thú sâu thẳm trong nội tâm của Lục Bình Phong?”
“Nếu cậu thấy không đủ cảm xúc, có thể nói thẳng với Lục Bình Phong.” Thịnh Vân Lam chỉ vào Cố Tiêu Duy đang lặng lẽ ngồi một bên.
“À, được diễn tiếp với thầy Cố thì tốt quá rồi.” Lạc Tự mỉm cười.
Anh ngồi trở lại ghế sofa, hai tay đặt lên đầu gối, thân người hơi nghiêng về phía trước nhìn Cố Tiêu Duy.
Mà thần sắc của Cố Tiêu Duy thì lạnh lẽo như một pho tượng đã đứng quá lâu trong bóng tối, dù có ánh sáng hay vòng tay ôm lấy, cũng chẳng thể thực sự làm cậu ấm lên.
Mọi người đều nghĩ Lạc Tự sẽ phải chuẩn bị một lúc lâu, nhưng không ngờ anh lập tức mở lời.
“Lục Bình Phong, tôi đã xem hồ sơ vụ án của mẹ anh được lưu lại ở đồn cảnh sát.”
Giọng Lạc Tự không nhanh không chậm, từ tốn kể ra.
Cố Tiêu Duy ngồi cách đó khoảng năm sáu mét, ngẩng đầu nhìn anh.
“Trong hồ sơ có rất nhiều bức ảnh… Trong ảnh anh còn nhỏ lắm, ánh mắt tràn đầy sự quyến luyến với mẹ. Anh rất yêu bà ấy, đúng không?”
Giọng Lạc Tự rất nhẹ, không phải cố tình dịu dàng mà là để Lục Bình Phong tin rằng trên thế gian này vẫn còn người quan tâm đến niềm vui, nỗi buồn, giận dữ của anh ta.
“Anh mong bà ấy cũng sẽ yêu anh… mong bà ấy luôn ở bên anh, có thể xoa đầu anh, có thể nở nụ cười với anh. Nhưng sự đồng hành lâu dài và dịu dàng nhất mà bà để lại cho anh chính là lúc bà ấy nằm bên anh, rồi rời khỏi thế gian trong giấc ngủ.”
Biểu cảm của Cố Tiêu Duy không còn u ám nữa, mà trở nên đè nén, như thể bên dưới lớp băng dày đang âm ỉ cháy lên một ngọn lửa yên tĩnh.
Ánh mắt Lạc Tự nhìn cậu rất sâu sắc, sự thấu hiểu của anh đối với nhân vật vượt ra ngoài định nghĩa thông thường.
“Lục Bình Phong, tôi không nghĩ anh có nhân cách phản xã hội. Chỉ là tình yêu mà anh nhận được khác với chúng tôi. Giống như mẹ tôi bế tôi chạy đến bệnh viện giữa cơn mưa tầm tã, đó là tình yêu mà tôi hiểu. Còn anh thì hiểu tình yêu là sự đồng hành chỉ có được sau khi mẹ qua đời. Chúng ta chỉ khác nhau ở điểm đó mà thôi.”
Đôi mắt Cố Tiêu Duy lấp lánh, phản chiếu ánh đèn trên đầu, cậu chăm chú nhìn Lạc Tự, như một sự dâng hiến thành kính.
“Lục Bình Phong, nếu có người yêu anh một cách chân thành và mãnh liệt, giống như Icarus dù có đôi cánh làm bằng sáp vẫn muốn bay đến gần mặt trời, như ve mùa hè kiên trì phải được thấy băng giá mùa đông… thì anh cũng sẽ yêu vẻ đẹp của sự sống nơi cái chết cận kề.”
Trong mắt Ôn Dục Trì, Lục Bình Phong không có mặt tối.
Vì vậy không cần ranh giới, cũng chẳng có cái gọi là giới hạn.
Lục Bình Phong không phải là dã thú, mà là một cậu thiếu niên mang đầy hoa hồng trong tim nhưng chẳng ai hay biết.
Đó mới là sự cứu rỗi thực sự.
Hạ Đàm bỗng bừng tỉnh, cô ấy nhìn Lạc Tự mà không biết phải bày tỏ lòng biết ơn thế nào cho đủ.
Kịch bản này khiến cô ấy vừa yêu vừa khổ sở, và giờ cuối cùng cô ấy đã có thể vượt qua được rồi.
“Bốp — bốp — bốp —”
Ba tiếng vỗ tay vang lên.
Mọi người quay đầu nhìn, mới phát hiện người vỗ tay là Thịnh Vân Lam.
Trời ạ, Thịnh Vân Lam mà cũng vỗ tay sao? Dù gương mặt ông ấy vẫn như kiểu ai đó nợ tiền chưa trả.
Phó đạo diễn, nhà sản xuất và Hạ Đàm nhìn nhau, xem ra Thịnh Vân Lam thực sự rất hài lòng với Lạc Tự.
“Cách cậu lý giải nhân vật rất thú vị, cũng mang đến cho chúng tôi một góc nhìn mới.” Thịnh Vân Lam lên tiếng.
“Đạo diễn quá khen rồi. Tôi cũng nhờ vào phần diễn xuất của thầy Cố mới có những cảm nhận như vậy.” Lạc Tự nghiêng mặt nhìn Cố Tiêu Duy.
Lúc này mới phát hiện lông mi cậu ươn ướt, đúng là vẫn chưa thoát vai.
Chỉ có người có nội tâm tinh tế mới có thể đồng cảm được với nhân vật.
Cho nên, Cố Tiêu Duy là người ngoài lạnh trong mềm.
“Tốt lắm, Lạc Tự. Rất vui được xem phần trình diễn của cậu.” Nhà sản xuất mỉm cười nói: “Sau khi về nhớ để ý điện thoại và email, chúng tôi sẽ thông báo kết quả thử vai đến tất cả các ứng viên.”
“Vâng, cảm ơn mọi người.” Lạc Tự cười nhẹ rồi rời đi.
Thật ra khi nghe nhà sản xuất nhắc “nhớ để ý email và tin nhắn”, Lạc Tự đã biết mình gần như chắc chắn trúng vai, vì nhà sản xuất rõ ràng sợ anh không nhận được thông báo nên cố tình dặn dò như vậy.
Điều anh không biết là sau khi cánh cửa khép lại, bầu không khí trong phòng thử vai thế nào.
Nhà sản xuất mỉm cười nhìn Thịnh Vân Lam: “Lão Thịnh, gặp được một diễn viên có ngoại hình và khí chất hợp với vai diễn thế này đâu có dễ. Đừng có kiểu khỉ nhổ bắp ngô, cuối cùng vẫn bỏ lỡ bắp lớn nhất đó nha.”
Trước buổi thử vai, phó đạo diễn cũng lo Thịnh Vân Lam quá cố chấp, lỡ không chọn được ai phù hợp lại dọa không mở máy quay thật. Không ngờ ông trời đưa đến Lạc Tự, phó đạo diễn âm thầm thở phào nhẹ nhõm: “Lão Thịnh, Lạc Tự là người của Văn Hóa Dẫn Xuyên. Anh còn hiểu Giang Dẫn Xuyên hơn cả chúng tôi. Diễn viên đầu tiên mà cậu ta ký hợp đồng chắc chắn không phải bình hoa di động.”
Còn Hạ Đàm lúc này tâm trí đã bay đến trước màn hình máy tính, chỉ muốn mở chế độ viết lách điên cuồng. Màn đối diễn vừa rồi giữa Lạc Tự và Cố Tiêu Duy thực sự quá bùng nổ.
