Lạc Tự nheo mắt lại, đối đầu với Cố Tiêu Duy, đáng tiếc là Cố Tiêu Duy rất điềm tĩnh, đến mức Lạc Tự nhìn đến phát mệt cũng chẳng thấy được sơ hở nào.
Anh vỗ nhẹ vai Cố Tiêu Duy: “Thế này nhé… giờ cậu đừng diễn vội. Tôi đi tìm đạo diễn, bàn lại một chút về lịch quay ngày mai. Cậu nghỉ ngơi ở đây một lúc nhé?”
“Ừ. Đợi anh về rồi diễn.” Cố Tiêu Duy quay người ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ cạnh bàn trà, bắt đầu lướt điện thoại.
Nếu được, thì lúc tôi quay lại, cậu cũng làm ơn đừng diễn nữa.
Lạc Tự gọi cho đạo diễn, đạo diễn bảo đang ở trong phòng, rồi cho anh số phòng. Lạc Tự liền đi tìm.
Vừa mở cửa ra, Lạc Tự phát hiện trong phòng đạo diễn đã có người, là một chàng trai trẻ mặc đồ rộng rãi, phong cách sành điệu, ngoại hình rất thanh lịch.
Lạc Tự phải lục lọi trong trí nhớ một lúc mới nhớ ra hình như người này là khách mời cố định của chương trình [Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ], tên gì đó thì anh không nhớ rõ, là thành viên của một nhóm nhạc thần tượng, cùng công ty với Hà Mộ dưới trướng Truyền thông Đế Tuấn. Lần ghi hình này, người đó cũng chung đội với Hà Mộ.
Sau khi Lạc Tự vào phòng, người trẻ tuổi đó không nói gì nữa, chỉ ngồi một bên với vẻ mặt không vui.
Đạo diễn Từ Mục khá hòa nhã, bắt tay Lạc Tự rồi cất giọng thân thiện, có vẻ thật sự có quan hệ rất tốt với Giang Dẫn Xuyên.
“Chào mừng, chào mừng cậu gia nhập đại gia đình của Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ. Chắc cậu đã xem qua quy trình trò chơi rồi chứ?”
“Ừm, tôi có xem rồi.”
Lạc Tự ngồi xuống cùng đạo diễn, đạo diễn còn đưa cho anh một chai nước suối, rồi bắt đầu giải thích các phần khác nhau trong trò chơi.
“Tôi biết đây là lần đầu tiên cậu tham gia show thực tế, đừng căng thẳng quá. Việc dẫn dắt chương trình và khuấy động không khí cứ để MC lo, họ đều nắm rõ các trò đùa và hình tượng của từng người trong đội. Cậu cứ từ từ cảm nhận bầu không khí đã.”
Lạc Tự vừa định cảm ơn thì người thanh niên kia đột nhiên nói với giọng mỉa mai: “Quả nhiên mặt mũi của giám đốc Giang lớn thật. Chúng tôi thì bị yêu cầu phải tạo trò đùa, có điểm nhấn gây cười. Lạc Tự đến thì chỉ cần cảm nhận không khí?”
Từ Mục liếc nhìn cậu ta, bắt đầu mất kiên nhẫn: “Mick, giờ tôi đang tiếp khách. Nếu cậu còn muốn bàn tiếp chuyện kia, đợi tôi giải thích xong công việc ghi hình với Lạc Tự rồi hẵng nói?”
Mick không có ý định rời đi, chỉ khoanh tay nhìn ra ngoài cửa sổ, ra vẻ “mấy người nói chuyện đi, tôi không quan tâm”.
Lạc Tự cảm nhận rõ sự khó chịu của Mick đối với mình, đoán là vì anh là người mới được sắp xếp vào chương trình, cụ thể thế nào thì chắc phải chờ sau này mới biết.
“À đúng rồi, Lạc Tự. Vì đây là lần đầu tiên cậu tham gia chương trình, nên cần mời ba người bạn trong giới giải trí quay VCR cho cậu, kể vài chuyện thú vị, để khán giả thấy hứng thú với cậu.” Từ Mục nói tiếp: “Đoạn VCR này có thể quay xong chương trình rồi gửi lại cũng được. Nhưng giờ cậu nên nghĩ xem sẽ mời ai trước đi.”
“À… vâng.” Lạc Tự gật đầu, trong lòng nghĩ chắc chuyện này để anh Long, Phương Tần với Diệp Thịnh Nghi giải quyết giúp là ổn.
Không ngờ đạo diễn lại khá quan tâm chuyện này, còn hỏi tiếp: “Cậu nghĩ ra ai chưa?”
“Tôi tính mời mấy người bạn quen trong lúc quay Phản Kích, bạn cùng phòng, một bạn diễn và người bạn làm chuyên viên trang điểm.”
Lạc Tự vừa nói xong, Mick liền bật cười khinh miệt: “Lạc Tự, đạo diễn đã nói rồi là đoạn VCR là để khán giả có hứng thú với anh, nói trắng ra là để các nghệ sĩ nổi tiếng trong giới quảng bá thêm cho chương trình. Lúc quay Phản Kích anh chỉ đóng vai phụ đúng không? Bạn cùng phòng anh chắc cũng là vai phụ nhỉ? Không chừng còn không nổi bằng anh. Còn chuyên viên trang điểm? Ai mà quan tâm?”
Từ Mục cau mày, trừng mắt nhìn Mick: “Tôi khuyên cậu nên biết điều một chút. Mời Lạc Tự là quyết định của ekip chương trình, họ có cân nhắc riêng. Nếu cậu có nhiều ý kiến thế, thì có thể rút lui.”
Ánh mắt Mick rõ ràng chột dạ, hạ giọng nói: “Tôi ký hợp đồng nguyên cả mùa rồi.”
“Nhưng hợp đồng đạo diễn của tôi đâu có ký với cậu, tôi không có nghĩa vụ phải đáp ứng yêu cầu của cậu.” Từ Mục lại nhìn sang Lạc Tự, nhận ra sự lúng túng của anh nên giải thích: “Ban đầu chúng tôi có một khách mời cố định bị thương, Mick mới muốn kéo một người bạn cùng nhóm debut với cậu ấy là Tạ Liêu đến tham gia. Mick, Tạ Liêu và Hà Mộ vốn là một nhóm, vừa vặn đoàn tụ.”
Tạ Liêu? Người này thì Lạc Tự nhớ rất rõ!
Kiếp trước Tạ Liêu từng tham gia một show thực tế, không biết bản thân có bệnh mãn tính ở phổi, trong lúc quay chương trình vì vận động quá sức mà phát bệnh. May mà có bác sĩ cấp cứu tại chỗ, kịp thời xử lý và đưa vào viện mới cứu được mạng.
Sau đó vì lý do sức khỏe, Tạ Liêu rút khỏi giới giải trí. Nhưng trong cái rủi có cái may, cậu ta bắt đầu kinh doanh đồ uống, dần dần mở rộng thành chuỗi cửa hàng lớn. Trong một lần phỏng vấn, Tạ Liêu từng nói rằng tuy yêu âm nhạc nhưng không có thiên phú và cơ hội, nên hy vọng có thể giúp đỡ các bạn trẻ yêu nhạc có ước mơ.
Tất nhiên chuyện sức khỏe của Tạ Liêu, Lạc Tự không thể nói với Mick được, chắc chắn sẽ bị coi là thần kinh.
Lạc Tự bèn nói với Mick bằng giọng xin lỗi: “Xin lỗi nhé, lúc sếp Giang bàn chuyện chương trình này thật sự không biết bên cậu có kế hoạch đó. Xin lỗi vì đã làm lỡ cơ hội tái hợp của nhóm các cậu.”
Mick không ngờ Lạc Tự lại chủ động xin lỗi, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến mấy lời Hà Mộ hay nói khi ghi hình, nào là Lạc Tự tranh suất show, chỉ ăn cơm thừa canh cặn… nên trong mắt cậu ta, đây chỉ là kiểu Lạc Tự lại tái phát cái tật giành show thôi.
“Anh cũng không cần để tâm quá đâu. Dù sao anh cũng đã lên top trending mấy lần, Phản Kích còn chưa phát sóng mà anh đã có tầm nhìn xa đến mức xây dựng hình tượng diễn xuất thực lực rồi. Nếu năm đó Tạ Liêu có được tầm nhìn xa như anh, thì giờ đã không còn chìm nghỉm rồi.” Mick cười mà như không cười nói.
Nếu là trước đây, Lạc Tự sẽ thấy khó chịu trước sự thù địch của Mick. Nhưng bây giờ, nhìn Mick từ một góc độ khác, anh lại cảm thấy người trẻ này có phần đáng yêu.
Dù sao thì những năm trước, khi bản thân gần như không thể vực dậy, ngoài Cố Tiêu Duy ra, không ai giúp đỡ anh như Mick cả. Huống chi là Hồ Duy từng được Lạc Tự giúp ký hợp đồng với Truyền thông Chu Tước, nhưng suýt nữa lại bán đứng anh cho Giang Vân Tà.
“Cậu cũng đừng buồn quá, đợi tôi quay xong tập này rồi, có khi tập sau cậu lại được ghi hình cùng với Tạ Liêu ấy chứ.”
Hoặc cũng có thể Tạ Liêu đã có một con đường khác trong cuộc đời cậu ta.
Giọng điệu Lạc Tự rất bình thản, chẳng hề nghe ra chút tức giận nào, điều này khiến Mick có cảm giác như mình đấm vào bông, mềm oặt không có chút sức phản kháng nào.
“Anh lo mà quay xong cái VCR của anh trước đi.” Mick quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tên nhóc này cứ cố chấp không chịu rời đi, chắc là muốn nghe xem Lạc Tự có thực sự chỉ quay một tập không.
Lúc này điện thoại của Lạc Tự vang lên, màn hình hiển thị “Trình Phi”.
Thấy cái tên này, mắt đạo diễn sáng rực lên. Lạc Tự có chút ngại ngùng nói: “Đạo diễn, tôi nghe điện thoại chút nhé?”
“Nghe đi, nghe đi!”
Vừa nhấc máy, giọng Trình Phi từ đầu dây bên kia vang lên to rõ: “Lạc Tự, nghe nói cậu đi tham gia cái gì Bùng nổ đi, vũ trụ nhỏ ấy hả?”
Lạc Tự bất đắc dĩ sửa lại: “Là Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ.”
“Ừ thì, đại khái cũng như nhau. Nhưng tôi biết chương trình đó cần ba người bạn có tiếng tăm giúp cậu quay VCR. Thế là tôi cứ đợi, đợi mãi, đợi đến giờ sắp ăn tối rồi mà cậu vẫn chưa tìm tôi. Tôi tính toán bạn bè của cậu thì chắc cũng chẳng ai có mặt mũi hơn tôi đâu… Chẳng lẽ chúng ta không phải anh em, cậu lại đi tìm người khác hả?” Trình Phi nói liền một hơi.
Lạc Tự xoa cằm: “Chậc, sao anh đã biết tôi quay chương trình này rồi?”
“Cố Tiêu Duy nói đó. Tôi biết trước khi bộ phim kia bấm máy thì cậu ấy rất rảnh rỗi, nên rủ cậu ấy đi đánh tennis. Ai ngờ cậu ấy bảo không rảnh, phải đưa cậu đi quay show! Chương trình đó Tạ Thường từng tham gia, lúc đó tôi cũng quay VCR cho cô ấy rồi, cứ khen cô ấy lên tận mây xanh là được.”
Ý là, chuyện khen người thì Trình Phi có kinh nghiệm, đảm bảo không làm hỏng việc.
Lạc Tự liếc nhìn đạo diễn, rõ ràng anh ta đã nghe thấy những lời Trình Phi nói. Một diễn viên như Trình Phi lại chủ động nói muốn quay VCR cho Lạc Tự, chẳng khác nào gián tiếp tham gia chương trình này! Sau này có thể mượn danh tiếng của Trình Phi để quảng bá cho chương trình đang tụt rating cũng nên!
Ai ngờ Lạc Tự lại thở dài: “Như thế không hay lắm đâu, chẳng lẽ để tôi đi ké fame của anh à?”
Đến lúc đó, anti fan kéo đến, bôi nhọ Lạc Tự thì thôi đi, nhưng tính cách của Trình Phi là kiểu không chịu nổi việc bạn bè bị xúc phạm, đến lúc đó mà đánh nhau với antifan thì cảnh tượng sẽ rất máu lửa, Lạc Tự sợ bản thân không dám nhìn.
Đạo diễn suýt nữa giật luôn điện thoại khỏi tay anh, trời ơi chuyện tốt thế này mà còn bảo không hay lắm đâu?
Trình Phi bật cười: “Anh đây có gói data nghìn tỷ, cậu ké một tí cũng chẳng ảnh hưởng gì.”
Câu nói đó khiến Lạc Tự bật cười, cũng khiến đạo diễn thở phào nhẹ nhõm.
“Anh Phi, cảm ơn anh nhiều. Trước thì ăn cơm ké, đi ké xe, giờ lại ké fame của anh nữa.” Lạc Tự thật lòng biết ơn.
“Cảm ơn cái đầu cậu ấy. Đừng có vì chơi show thực tế vui quá mà bỏ bê việc diễn xuất là được.” Trình Phi ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Tôi nghe giọng điệu của cậu, hình như trước khi tôi gọi điện, ba cái VCR vẫn chưa tìm được ai quay cho đúng không?”
“Không phải có anh rồi sao? Vậy là coi như có một cái rồi.” Lạc Tự cười đáp.
“Chậc, dễ mà! Cậu tìm Tạ Thường ấy! Chỉ cần cậu nói một câu, fan ruột như cô ấy chắc chắn sẽ đồng ý liền!”
Lạc Tự cười khổ: “Cô ấy cũng có phim riêng để quay, có công việc riêng để làm, còn phải được quản lý đồng ý nữa.”
“Còn Cố Tiêu Duy nữa. Cậu nói với cậu ấy đi.” Trình Phi ra vẻ giận dữ: “Làm người thì mặt mũi không thể mỏng như thế được! Bạn bè là để nhờ cậy mà!”
“Cậu ấy không tham gia show thực tế đâu, nên VCR thì vẫn là không phiền cậu ấy thì hơn…”
Lạc Tự còn chưa nói hết câu, Trình Phi bên kia đã cắt lời: “Ê này? Cậu không muốn phiền cậu ấy, nhưng người ta lại muốn bị cậu làm phiền đấy. Tôi vừa tạo một nhóm nhỏ, kéo cậu, Cố Tiêu Duy và Tạ Thường vào rồi. Cũng chưa thấy Cố Tiêu Duy rời nhóm nha. Vậy đi, ba cái VCR đủ rồi, có thể triệu hồi rồng thần được rồi. Nhớ gửi lì xì nhé, bye bye!”
Điện thoại ngắt, Lạc Tự mở nhóm WeChat tạm thời mà Trình Phi mới tạo, bên trong đã bắt đầu rôm rả trò chuyện rồi.
Tạ Thường: [Anh Lạc, em có thể quay VCR cho anh chưa? Em chỉ cần trang điểm nhẹ đúng không? Em được mở app làm đẹp không ạ?]
Trình Phi: [Em có thể bật app làm đẹp cấp 10! Phiền em cất cái vẻ không cần tiền đó đi được không?]
Tạ Thường: [Chẳng lẽ anh Trình đòi anh Lạc trả tiền à?]
Trình Phi: [Cậu ấy là anh em tôi! Tôi có thể đòi tiền cậu ấy à! Tức điên rồi.jpeg]
Tạ Thường: [@Cố Tiêu Duy, anh Cố có quay VCR không?]
Cố Tiêu Duy: [Lạc Tự sẽ giúp tôi quay, bọn tôi ngủ cùng nhau.]
Thấy câu “bọn tôi ngủ cùng nhau”, Lạc Tự suýt nữa thì sặc nước bọt mà chết.
Tạ Thường lập tức nhắn lại: [Ghen tị quá đi mất, được ngủ chung với anh Lạc đó nha~]
Trình Phi: [Em ghen tị hơi sai trọng tâm rồi đó! Em là ghen với thầy Cố, hay là ghen với anh Lạc của em thế?]
Tạ Thường: [Em ghen thật, nhưng em biết rõ anh cũng đang ganh tỵ. Vì trong lòng anh, hai người anh em thân thiết kia, chẳng ai muốn ngủ chung với anh cả!]
Trình Phi và Tạ Thường bắt đầu khẩu chiến, nói rằng họ chỉ có thể trò chuyện với nhau, còn Cố Tiêu Duy thì có thể đến xem Lạc Tự quay show, đúng là quá sung sướng.
Lạc Tự chỉ biết đến gần đạo diễn, nhỏ giọng hỏi: “Đoạn VCR này có yêu cầu gì không ạ? Quay bằng điện thoại được không? Con gái muốn bật app làm đẹp có được không?”
Đạo diễn hỏi: “Ngoài Trình Phi, cậu còn tìm được ai nữa?”
“Có Tạ Thường và… Cố Tiêu Duy.”
Ý của Lạc Tự là nói nhỏ một chút, không muốn để Mick trong phòng nghe thấy mà tưởng mình đang khoe khoang. Hơn nữa cũng chưa rõ quy trình và yêu cầu cụ thể, nhỡ đâu Cố Tiêu Duy không quay được thì sao?
Nhưng đạo diễn quá ngạc nhiên, giọng cao hơn hẳn: “Cậu nói là Tạ Thường và Cố Tiêu Duy à? Cậu cũng thân với Tạ Thường à? Thầy Cố chịu quay VCR cho cậu thật sao? Cậu chắc không đó?”
Mick cũng quay đầu lại nhìn Lạc Tự đầy ngạc nhiên: “Cố Tiêu Duy không tham gia show đâu!”
Thì ra Lạc Tự lại có quan hệ rộng đến vậy?
Đầu tiên là Trình Phi tự gọi điện hỏi có cần quay VCR giúp không, rồi lại còn gọi cả Tạ Thường và Cố Tiêu Duy nữa?
Chuyện này rất có thể là do mối quan hệ của Giang Dẫn Xuyên. Dù công ty Văn Hóa Dẫn Xuyên mới thành lập không lâu, nhưng tiềm lực tài chính thì ai cũng biết. Trình Phi và Tạ Thường nể mặt anh thì dễ hiểu.
Nhưng đến mức Cố Tiêu Duy cũng chịu nể mặt Giang Dẫn Xuyên mà quay VCR cho một người như Lạc Tự sao?
…Mà nghe nói Cố Tiêu Duy từng vài lần giúp Lạc Tự chia sẻ bài trên Weibo, hình như cũng không phải không thể.
“Vậy… đạo diễn, hay là anh gửi yêu cầu quay VCR cho tôi, để tôi chuyển cho họ nhé?”
Từ Mục xua tay: “Đợi chút đã, nếu thầy Cố thật sự đồng ý thì chúng tôi có thể cử đội quay phim chuyên nghiệp đến! Chuyện này… cậu ấy không có kinh nghiệm quay VCR, chúng tôi có thể phục vụ tận nơi…”
Từ Mục vội vàng nhấn mạnh là do Cố Tiêu Duy chưa có kinh nghiệm nên mới đến tận nơi quay, nếu không thì sẽ thấy phân biệt đối xử với Trình Phi và Tạ Thường mất.
Dù chỉ là đoạn VCR, nhưng cũng tương đương với lần xuất hiện đầu tiên của Cố Tiêu Duy trên show thực tế!
Chuyện này nhất định phải làm cẩn thận, quay kỹ, hỏi những câu thú vị. Biết đâu đến lúc show phát sóng lại viral cũng nên.
“Đến tận nơi á?” Lạc Tự ngớ người ra.
“Đúng vậy, thầy Cố hiện đang bận lắm à? Tôi nhớ hình như cậu ấy sắp quay phim rồi đúng không? Còn là phim của đạo diễn Thịnh nữa! Mà cậu ấy chịu tranh thủ thời gian để quay VCR thì chúng ta cũng nên…”
Lạc Tự càng nghe càng thấy xấu hổ: “Cậu ấy… cũng không bận đến mức đó…”
Ai ngờ đúng lúc đó tin nhắn WeChat của Cố Tiêu Duy hiện lên: [Còn lâu nữa không? Muốn sang bên đối diện ăn lẩu bao tử với anh.]
“Ờ thì…” Lạc Tự đang nghĩ nên giải thích tình hình hiện tại ra sao.
Anh cảm thấy nếu đạo diễn biết Cố Tiêu Duy đang ở trong phòng mình, chắc chắn sự nhiệt tình của anh ta mình không gánh nổi.
Mick nhìn thấy vẻ khó xử của Lạc Tự, cười lạnh: “Có phải anh muốn nhờ Cố Tiêu Duy giúp, mà người ta không thèm để ý anh nữa đúng không?”
Lạc Tự thở dài, che trán nói: “Được rồi, cậu ấy đang ở trong phòng tôi. Chúng tôi vốn đã hẹn tối nay qua bên kia ăn lẩu bao tử… Cậu ấy đến vì hứng thú với việc quay show ngoài trời, muốn theo xem thử… Đạo diễn thấy có vấn đề gì không?”
Lạc Tự vừa nói xong, Mick câm nín, còn miệng đạo diễn thì như có thể nhét vừa quả trứng gà.
“Cậu ấy ở phòng cậu? Ở khách sạn của chương trình mình á?” Đạo diễn hỏi.
“Vâng ạ.”
“Thế thì chúng tôi nhất định phải qua chào hỏi, xem thầy Cố ở đây có thoải mái không, có cần gì thêm không!”
Đạo diễn khoác vai Lạc Tự, hai người cùng nhau ra khỏi phòng.
Mick thì đứng ngẩn người tại chỗ. Nếu Cố Tiêu Duy thật sự vì nể Giang Dẫn Xuyên mà quay VCR, thì cũng chẳng cần chạy đến tận khách sạn của chương trình, còn ở cùng phòng với Lạc Tự, điều này rõ ràng cho thấy hai người rất thân thiết.
Hơn nữa, bạn bè của Cố Tiêu Duy toàn là kiểu như Trình Phi, một lòng một dạ đóng phim, không đi con đường lưu lượng. Lạc Tự thì có điểm nào lọt vào mắt cậu chứ?
Mick muốn đi theo, nhưng nghĩ thế lại thấy không hợp. Chỉ đành hít sâu một hơi, quay về phòng mình.
Lạc Tự dẫn Từ Mục đến trước cửa phòng, gõ cửa rồi cất giọng: “Tôi với đạo diễn vào nhé.”
Không ngờ Cố Tiêu Duy lại chủ động mở cửa: “Về rồi à? Thỏa thuận xong chưa?”
Từ Mục vừa nhìn thấy Cố Tiêu Duy đã suy nghĩ phải chào hỏi thế nào, vì trong giới ai cũng biết Cố Tiêu Duy là người giữ khoảng cách khá lớn trong đời thường. Nhưng không ngờ Cố Tiêu Duy lại chủ động đưa tay ra trước.
“Chào đạo diễn Từ, tôi theo đàn anh đến khách sạn quay show chỉ để xem thử, hy vọng không làm phiền đến công việc của anh.”
Từ Mục sững người một chút, ai bảo Cố Tiêu Duy lạnh lùng chứ? Rõ ràng rất lễ phép!
Dù anh ta cũng có chút tên tuổi trong mảng show thực tế, nhưng Cố Tiêu Duy toàn đóng phim với đạo diễn lớn như Lâm Việt, Hứa Hàm hay Thịnh Vân Lam, không biết anh ta là ai cũng không lạ.
Vậy mà anh ta chỉ mới đứng ở cửa, Cố Tiêu Duy đã biết anh ta họ gì, còn chủ động chào hỏi. So với mấy nghệ sĩ trẻ mới nổi đã kiêu căng thì Từ Mục vẫn thích kiểu người như Cố Tiêu Duy hơn nhiều.
Từ Mục bước vào. Cố Tiêu Duy mời anh ta ngồi xuống ghế sofa, còn rót một tách trà cho anh ta, hành xử chu đáo và lịch thiệp.
“Là phía chúng tôi sắp xếp chưa chu đáo. Thầy Cố đã đến, lẽ ra chúng tôi nên chuẩn bị phòng nghỉ cho cậu.”
Cố Tiêu Duy lắc đầu, quay sang nhìn Lạc Tự nói: “Không cần phiền phức như vậy, trước đây lúc quay phim với đàn anh, tôi cũng đã ở chung rồi. Như thế tiện hơn cho việc bàn về vai diễn.”
“Bàn vai diễn… Hai người sắp đóng chung phim sao?”
Lần này không chỉ Từ Mục bất ngờ, ngay cả Lạc Tự cũng không biết chuyện này.
“Vâng, là phim điện ảnh.” Cố Tiêu Duy đáp gọn: “Nhưng vẫn chưa xác nhận hoàn toàn.”
Ánh mắt Từ Mục nhìn Lạc Tự lập tức thay đổi, có thể đóng chung phim với Cố Tiêu Duy ư? Vậy chẳng phải là bộ [Dã thú và hoa hồng] của đạo diễn Thịnh Vân Lam sao?
Miệng thì bảo “vẫn chưa xác nhận”, nhưng vì để bàn vai mà còn theo Lạc Tự đến quay show, chắc cũng chỉ còn thiếu một thông báo chính thức thôi.
“Về phần VCR, nếu thầy Cố không phiền, tối nay tôi sẽ mời quay phim đến quay nhé? Trước đó sẽ gửi câu hỏi cho cậu xem qua, do thầy Lạc hỏi thầy Cố. Chúng ta thiết kế phần VCR như một buổi trò chuyện bình thường thôi, cậu thấy sao?” Từ Mục chỉ mong sớm chốt lịch, sợ Cố Tiêu Duy đổi ý.
“Dĩ nhiên là được.” Cố Tiêu Duy gật đầu.
Không chỉ Từ Mục, ngay cả Lạc Tự cũng ngạc nhiên vì Cố Tiêu Duy đồng ý quá nhanh.
“Cảm ơn thầy Cố, tối nay cùng dùng bữa nhé?”
Cố Tiêu Duy chỉ tay về phía đối diện: “Tôi và đàn anh còn chút chuyện cần nói riêng, ăn tối e là không tiện lắm. Nếu không phiền thì tám giờ tối ghi hình VCR, được không?”
Từ Mục nghe vậy thì xem như chuyện quay VCR đã được xác nhận. Hơn nữa, bọn họ mời Cố Tiêu Duy ăn tối, lại phải nâng ly xã giao, chắc cũng mệt mỏi.
“Vậy được, lát nữa tôi sẽ gửi danh sách câu hỏi VCR cho cậu xác nhận nhé?”
“Được.” Cố Tiêu Duy ngẩng tay nhìn đồng hồ: “Nếu đạo diễn Từ không ngại, vậy tôi với Lạc Tự đi ăn trước nhé.”
“Được, được. Quán bên kia có món gà tiềm bao tử heo ngon lắm, nếu hai người đi ăn thì tôi sẽ bảo ekip chương trình đặt phòng riêng cho. Vì đang quay chương trình nên khu vực này có nhiều fan trẻ tuổi tụ tập, có phòng riêng cũng đỡ bị quấy rầy.”
Cố Tiêu Duy quay sang đạo diễn Từ, bắt tay một lần nữa: “Đạo diễn Từ vất vả rồi, cảm ơn sự quan tâm của anh.”
Lạc Tự đứng bên cạnh nhìn Cố Tiêu Duy nói chuyện với đạo diễn Từ bằng giọng điệu rất dịu dàng. Dù bình thường cậu vốn là người lịch thiệp, nhưng hôm nay lại đặc biệt khách khí như vậy… chắc là muốn giúp Lạc Tự tạo ấn tượng tốt với đạo diễn.
Chờ đạo diễn Từ rời đi, Lạc Tự ngồi trên sofa đối diện, nhìn Cố Tiêu Duy nói đầy nghi ngờ: “Tôi thấy cậu thật sự rất quan tâm đến tôi… kiểu… tốt đến mức vô lý luôn ấy.”
Cố Tiêu Duy đang cúi người cầm tách trà trên bàn, hơi nghiêng người về phía trước, nhìn vào mắt Lạc Tự: “Chỉ từng ấy tốt thôi mà anh đã thấy vô lý rồi sao?”
“Chỉ là từng ấy thôi à? Tôi say rượu thì cậu chăm sóc tôi; tôi bị bôi nhọ trên mạng, cậu lập tức đứng ra bênh vực; đi chọn quần áo cậu cũng đi cùng, còn giúp tôi chụp hình… giờ lại làm tài xế chở tôi đi quay chương trình. Đã vậy còn đồng hành suốt cả quá trình. Đến trường quay, cậu còn giúp tôi xã giao với đạo diễn. Đến bạn trai còn chưa chắc đã chu đáo được như vậy.”
Cố Tiêu Duy lại tiến gần thêm một chút, đến mức có thể nhìn rõ cả hàng mi dài của cậu. Đây có lẽ chính là năng lực bẩm sinh của Cố Tiêu Duy, khi cậu nhìn ai đó, người đó rất khó dời mắt đi nơi khác.
“Đàn anh thông minh như vậy, không đoán ra vì sao sao?” Cố Tiêu Duy hỏi.
Cổ họng Lạc Tự bất giác chuyển động, tim cũng đập nhanh hơn. Kiếp trước anh tưởng mình đã trải qua bao sóng gió, ngay cả sống chết cũng có thể dửng dưng.
Nhưng khi Cố Tiêu Duy nhìn anh như thế, trong đôi mắt đó hiện rõ sự ngạo nghễ trầm lặng, ánh sáng không bị thế tục đè nén hay che lấp, dịu dàng mà kiên định, như muốn sưởi ấm trái tim Lạc Tự vốn đã quen với tổn thương và bị hiểu lầm.
“Vì sao?” Lạc Tự hỏi.
“Khi ghi hình VCR, anh có thể hỏi em, em sẽ cho anh câu trả lời.”
Cố Tiêu Duy đứng dậy, cầm lấy áo khoác vỗ nhẹ, choàng lên vai, cả động tác mang theo khí chất Alpha đầy cuốn hút.
Cậu đút tay vào túi, đi đến cửa rồi quay đầu lại nhìn Lạc Tự vẫn còn ngồi đó, khẽ cười: “Đi thôi, em đói lắm rồi.”
Lạc Tự vội đứng dậy, vừa bước ra đến cửa đã bị Cố Tiêu Duy đè vai lại, cười nói: “Anh không mặc áo khoác à?”
“À, ồ…” Lạc Tự vội quay lại lấy áo khoác, vừa mặc vừa chỉnh cổ áo rồi đi theo sau Cố Tiêu Duy.
Trên hành lang, họ tình cờ gặp hai nhân viên đoàn quay.
Cố Tiêu Duy đút tay trong túi, mặt không biểu cảm gì nhiều, đi thẳng đến trước thang máy, quay đầu lại nói: “Trong lòng em, anh đã đủ chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn rồi, không cần phải vật lộn với cổ áo nữa đâu.”
Hai nhân viên đeo thẻ trước ngực đều ngẩn người tại chỗ, như thể nghi ngờ tai mình nghe nhầm.
Lạc Tự vội vàng sải bước đến bên cạnh Cố Tiêu Duy, vỗ nhẹ vào lưng cậu: “Đủ rồi đó. Tôi không nhớ trong phim nào của cậu có thoại kiểu đó đâu nha.”
Khi cửa thang máy đóng lại, chỉ còn hai người bên trong, Cố Tiêu Duy nghiêng người ghé sát tai Lạc Tự, khẽ nói: “Anh xem hết phim và kịch em từng đóng chưa? Nếu chưa, sao dám chắc là không có câu thoại đó?”
Lạc Tự né sang một bên nửa bước: “Tôi thua rồi, tâm phục khẩu phục.”
“Đàn anh thua cái gì? Tim đập rồi à?” Cố Tiêu Duy nói với ánh mắt mang theo chút trêu chọc.
Khi đến tầng một, cửa thang máy mở ra, Lạc Tự bước nhanh ra ngoài: “Tim không đập thì là xác chết rồi.”
Chỉ cần còn sống, ai mà tim không đập thình thịch khi gặp kiểu người như Cố Tiêu Duy chứ?
Cố Tiêu Duy nhìn bóng lưng của Lạc Tự, khóe môi khẽ cong lên.
Còn hai nhân viên trong hành lang kia thì đến khi cửa thang máy khép lại mới như bừng tỉnh khỏi mộng.
“Trời ơi! Tôi vừa thấy Cố Tiêu Duy! Trước có tin đồn là anh ấy sẽ đến trường quay chương trình mình, tôi cứ tưởng đạo diễn Từ khoác lác thôi!”
“Cố Tiêu Duy ra mắt bao nhiêu năm chưa từng nhận lời tham gia show thực tế nào… Lẽ nào chương trình của chúng ta là show đầu tiên?”
“Cậu có nghe thấy anh ấy vừa nói gì không? chim sa cá lặn? hoa nhường nguyệt thẹn?”
“Hình như anh ấy đang đùa với Lạc Tự đấy! Trời ơi, tôi theo dõi Weibo anh ấy mà, nửa năm nay người tương tác nhiều nhất với anh ấy trên Weibo chính là Lạc Tự! Không ngờ lúc ở cạnh Lạc Tự, anh ấy lại… lại gần gũi đời thường như thế?”
“Nhưng mà dùng mấy câu như chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn cũng đâu phải là sai. Trước đây cảm thấy Lạc Tự đẹp trai nhưng showbiz thì trai đẹp đầy rẫy, nói trắng ra là chẳng có cá tính gì. Thế mà từ nửa cuối năm nay, cả người Lạc Tự cứ như được tái tạo lại, không chỉ đẹp hơn mà còn có khí chất nữa.”
“Suỵt suỵt, nói nhỏ thôi, kẻo bị Hạ Mộ nghe thấy. Hai người đó không ưa nhau đâu.”
“Biết rồi biết rồi, tôi chỉ lặng lẽ thưởng thức thôi. Nhưng mà lúc Lạc Tự đi ngang qua tôi, thân hình anh ấy thật sự rất đẹp, chân dài, dáng đi cũng rất có phong độ!”
Lúc này, Hạ Mộ đang gọi Mick và một thành viên khác trong nhóm họ là Lưu Tùng Đào vào phòng, cùng nhau bàn kế hoạch làm sao để thắng trò chơi ngày mai.
