Lạc Tự không ngờ, Cố Tiêu Duy lại khen ngợi anh.
“Nhân vật nam thần học đường mà anh diễn, vừa sáng sủa vừa trong trẻo, hoàn hảo tự nhiên không chút gượng ép. Năm đó, các cô gái trong khoa em đều theo dõi bộ phim của anh, còn bàn tán về anh suốt. Anh chính là nam thần học đường trong lòng họ. Em vẫn nhớ rõ cảnh anh nhìn nữ chính chạy về phía nam chính, trên mặt nở nụ cười nhưng trong mắt lại ánh lên những giọt lệ.
Em từng thấy bạn cùng phòng thất tình khóc lóc thảm thiết, cũng từng thấy những diễn viên khác cố ép nước mắt trước mặt em để chứng minh họ đang đau khổ… Nhưng khoảnh khắc khiến em thực sự xúc động, chỉ có hình ảnh anh đứng ở trạm xe buýt hôm ấy – nó khiến em có ảo giác rằng, tình yêu và tuổi trẻ đang dần trôi qua.”
Một lúc lâu sau, Lạc Tự mới khẽ nói: “Cảm ơn.”
“Lạc Tự, đừng bao giờ đánh mất khả năng chạm đến trái tim người khác như thế.” Cố Tiêu Duy nhìn anh, ánh mắt đầy trân trọng.
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên trầm lắng, ai nấy đều như đang chìm vào dòng cảm xúc khó tả.
Tuy nhiên, Từ Mục lại bất giác nghĩ đến Hà Mộ. Suốt bao năm qua, Hà Mộ gần như độc chiếm hình tượng “nam thần học đường” trong lòng khán giả. Thậm chí, những bộ phim học đường gần đây đều cố tránh xây dựng nhân vật này, chỉ vì e ngại rằng các gương mặt mới sẽ bị đội ngũ của Hà Mộ chèn ép đến không thể ngóc đầu. Anh ta thực sự tò mò, nếu khán giả nghe được nhận xét của Cố Tiêu Duy, họ sẽ nhìn nhận thế nào về cuộc chiến “nhân vật quốc dân” trong giới giải trí.
“Còn câu hỏi nào nữa không? Thời gian của em rất quý giá.” Dù nói vậy, nụ cười trên gương mặt Cố Tiêu Duy vẫn rất điềm đạm, không hề khiến người khác cảm thấy cậu đang tỏ vẻ.
Không ai trong phòng nghĩ rằng cậu đang làm cao, trái lại, mọi người đều mong chờ màn tương tác tiếp theo giữa cậu và Lạc Tự.
“Nếu thời gian của cậu quý giá như vậy, tôi nên trả nợ thế nào đây?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật.
“Hãy luôn là đối thủ của em. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng dễ dàng rời khỏi sân khấu.” Cố Tiêu Duy đáp.
Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy, lòng dâng lên những cảm xúc mãnh liệt. Cảm giác ấy giống như trở lại kiếp trước, khi anh và Cố Tiêu Duy cùng diễn kịch trên sân khấu. Họ là hai ngôi sao sáng nhất, chẳng bận tâm đến những lời khen chê trên mạng, cũng không màng được mất. Điều duy nhất họ quan tâm là lời thoại và người bạn diễn trước mặt.
Lạc Tự không thề thốt như một lời hứa, chỉ khép mắt lại, khẽ gật đầu đầy trịnh trọng.
“Câu hỏi tiếp theo, từ khi nào cậu để ý đến tôi và muốn kết bạn với tôi?” Lạc Tự hỏi, trong đầu bắt đầu lục lại ký ức. Anh nhớ rằng quan hệ của họ trở nên thân thiết hơn khi quay “Phản Kích”. Có lẽ do cách anh thể hiện vai Bạch Dĩnh đã thu hút sự chú ý của Cố Tiêu Duy? Nhưng hình như trước cả “Phản Kích”, ngay từ lần gặp trong thang máy ở buổi thử vai, Cố Tiêu Duy đã chủ động bắt chuyện với anh.
Lạc Tự bỗng thấy biết ơn chương trình, nhờ đoạn VCR mà anh có thể hỏi câu mà mình luôn tò mò.
Câu trả lời của Cố Tiêu Duy khiến Lạc Tự hoàn toàn bất ngờ.
“Là vào ngày em đến Học viện Điện ảnh để dự kỳ thi nghệ thuật.”
“Ngày nào cơ?” Lạc Tự ngỡ ngàng, không dám tin vào tai mình.
Đạo diễn, quay phim và cả người phụ trách ánh sáng đều đồng loạt nhìn về phía Cố Tiêu Duy. Nhưng dù bị mọi ánh mắt đổ dồn, ánh nhìn của Cố Tiêu Duy vẫn chỉ đặt trên người Lạc Tự.
“Hôm đó trời mưa rất to, trước cổng Học viện Điện ảnh nước ngập sâu. Để tránh đến muộn, em đã chọn đi tàu điện ngầm. Em vẫn nhớ, khi ra khỏi ga, có một bà lão bán áo mưa ở đó. Em mua một chiếc để tránh bị ướt, nhưng mũ áo mưa không vừa, cứ trượt xuống che kín tầm nhìn.”
Tim Lạc Tự khẽ run lên, ký ức bỗng ùa về, từng mảnh ghép như cánh hoa hồng khép lại giờ đây bung nở, tái hiện rõ ràng. Anh như nghe thấy tiếng mưa rơi rào rào bên tai, những giọt nước tạo thành vô số đường nét mờ nhòe cả thế giới. Dưới chiếc ô nhỏ xíu chẳng che được bao nhiêu, anh đứng bên kia đường, nhìn về phía ngôi trường.
Giọng Cố Tiêu Duy trầm lặng, như đang kể lại một ký ức đơn thuần, không chút tô vẽ bởi ngôn từ hay cảm xúc.
“Khi em đến đối diện Học viện Điện ảnh, thấy nước ngập sâu không qua được. Mấy chiếc taxi cũng chết máy giữa đường. Em nhìn thấy một cô gái đi thi nghệ thuật được cha cõng qua, nước ngập đến tận bắp chân ông. Cô ấy nằm trên lưng cha, cầm ô che cho ông. Người cha không ngừng dặn dò con gái đừng lo lắng, nói rằng cô ấy có tài năng và sự chăm chỉ, chắc chắn thầy cô sẽ nhìn nhận được. Còn bố mẹ em, họ không ủng hộ em làm diễn viên. Em đã lén họ đến đó. Mọi quyết định lớn trong đời em dường như đều trái ngược với mong muốn của họ, vì vậy… em chưa bao giờ nhận được những lời động viên như thế.”
Nghe đến đây, tim Lạc Tự như bị nghẹn lại. Anh hiểu cảm giác đó.
“Khi hai cha con họ qua đường, em xắn quần, tháo giày, chuẩn bị đi chân trần lội qua. Lúc đó, em chỉ có một suy nghĩ là đường mình chọn, dù núi cao hay nước sâu, đều phải tự mình bước qua.”
Lạc Tự lúc này mới chợt nhớ ra, đó là một ngày mưa lớn. Hôm ấy, bạn cùng phòng của anh còn nói rằng cổng trường bị ngập vì hệ thống thoát nước bị hỏng. Công nhân trường đã lót gạch và đặt tấm sắt, nhưng nước vẫn ngập sâu.
Hôm đó, sau khi xem xong một vở kịch, Lạc Tự quay lại trường. Đứng ở trạm xe bus, anh nhìn thấy một chàng trai trẻ. Anh đoán cậu ấy cũng đến đây để tham gia kỳ thi năng khiếu.
Nhiều thí sinh thi năng khiếu thường có người đi cùng, có thể là bố mẹ, hoặc nếu đã ra mắt thì sẽ có quản lý hoặc trợ lý bên cạnh. Nhưng cậu trai ấy chỉ có một mình. Lạc Tự bỗng thấy cậu ấy thật cô đơn, như đang chờ đợi một sự an ủi, hoặc cần một sự khẳng định nào đó.
Đôi mắt của Cố Tiêu Duy ngày ấy tựa như chứa đầy nước mưa, như một đại dương dậy sóng, chỉ chực chờ để tràn về phía người cần nó.
“Ngày đó, có người bất ngờ hỏi em: “Bạn học, cậu cũng đến thi năng khiếu phải không? Quần tôi đã ướt sũng cả rồi, thôi thì để tôi cõng cậu qua chỗ ngập nhé.” Người ấy không phải cố tình tỏ vẻ, mà thực sự bước xuống bậc thềm, lội vào nước, rồi đưa chiếc ô của mình ra sau cho em. Em vốn không quen nhận sự giúp đỡ từ người lạ, nhưng lần ấy… lần ấy, em cảm nhận được khát vọng của mình được ủng hộ. Em muốn ích kỷ một lần, muốn cảm nhận sự quan tâm của một ai đó. Em đã trèo lên lưng anh ấy. Lúc anh ấy lảo đảo một chút, em sợ mình sẽ đè gục anh ấy xuống nước. Nhưng anh ấy nói: “Đừng sợ, tôi sẽ đưa cậu qua được.” Anh ấy sợ nước làm ướt giày em, nên cứ dùng hết sức nâng chân em lên cao.”
Đôi mắt Lạc Tự đỏ hoe. Anh không ngờ một hành động nhỏ ngày đó lại được Cố Tiêu Duy nhớ mãi đến tận bây giờ.
“Em không hiểu, tại sao một người lại có thể tốt với người khác đến vậy?” Cố Tiêu Duy nhìn Lạc Tự, giọng trầm thấp hỏi.
Lạc Tự chỉ lắc đầu, bởi chính anh cũng không biết.
Có lẽ, khi nhìn thấy bóng dáng cô đơn ấy, anh đã có một thôi thúc mãnh liệt muốn cõng cậu ấy qua dòng nước.
“Khi anh ấy đặt em xuống, em đã hỏi: “Anh tên gì vậy?””
Giọng Lạc Tự khẽ run, đáp lại: “Tôi tên Lạc Tự. Cậu nhất định phải thi đậu vào đây, lần sau gặp lại nhớ gọi tôi là “đàn anh” nhé.”
Đó chính là lý do tại sao, khi Cố Tiêu Duy gặp lại anh trong buổi thử vai nhân vật Bạch Dĩnh, cậu đã gọi anh là “đàn anh” trong thang máy. Cũng là lý do vì sao mỗi lần chia sẻ bài viết liên quan đến Lạc Tự trên Weibo, Cố Tiêu Duy đều bắt đầu bằng hai chữ “đàn anh”.
Cố Tiêu Duy chỉ đơn giản đang giữ lời hứa năm xưa, bất kể thời gian trôi qua bao lâu.
Lạc Tự đứng trước ống kính, đỏ mắt nhìn Cố Tiêu Duy. Còn gương mặt Cố Tiêu Duy lại nở một nụ cười nhẹ nhàng hiếm thấy.
Cuối cùng, Lạc Tự bước nhanh về phía cậu, như thể cả hai đã hiểu ý nhau từ lâu. Cố Tiêu Duy đứng dậy, hai người ôm chặt lấy nhau.
Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người xung quanh đều xúc động, vừa ngỡ ngàng vừa hân hoan cho họ.
Như thể mọi chuyện trước đây đều không còn quan trọng, chỉ có giây phút này mới là cuộc hội ngộ thực sự.
Đối với ê-kíp chương trình, đoạn VCR này đã đủ để tạo nên một chủ đề nóng hổi.
Đạo diễn Từ cũng không ngờ lại có thể ghi lại một khoảnh khắc ấm áp và ý nghĩa đến vậy. Anh ta thầm mừng vì đã mời Lạc Tự tham gia chương trình, đồng thời trong lòng cũng hy vọng con đường của hai người trong giới giải trí sẽ luôn suôn sẻ.
Khi họ rời khỏi phòng quay, trời đã hơn chín giờ tối. Đạo diễn Từ dặn dò Lạc Tự phải giữ sức khỏe, nghỉ ngơi thật tốt.
Sau khi đoàn người của đạo diễn Từ rời đi, trong phòng chỉ còn lại Lạc Tự và Cố Tiêu Duy.
Không gian trở nên yên tĩnh. Lạc Tự có quá nhiều cảm xúc dâng trào, nhất thời không biết phải nói gì.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Lạc Tự reo lên. Là chị Thôi gọi đến.
Cô ấy không chỉ mang hành lý của Lạc Tự đến, mà còn mang cả hành lý của Cố Tiêu Duy. Chị Thôi vừa biết chuyện Cố Tiêu Duy giúp ghi hình VCR, liền cảm ơn cậu thêm một lần qua điện thoại.
“Hành lý cũng đến rồi, anh có định đi tắm không?” Cố Tiêu Duy quay sang nhìn Lạc Tự, hỏi.
Lạc Tự liếc nhìn tấm kính trong suốt sáng lóa trước mặt, khẽ cười: “Tôi dọn hành lý trước, cậu đi tắm đi.”
Anh biết kiểu vách kính này chắc chắn có rèm che để ngăn tầm nhìn, nhưng đã lén lút tìm kiếm hồi lâu mà chẳng thấy công tắc hạ rèm ở đâu.
Nhớ lại phòng của Từ Mục, rèm chắn đã được kéo xuống, anh vội nhắn tin trên WeChat hỏi xem công tắc nằm chỗ nào.
Cố Tiêu Duy bước tới, nở nụ cười tinh quái: “Hay là oẳn tù tì, ai thua thì đi trước. Như vậy sẽ chẳng ai thấy thiệt thòi.”
Lạc Tự bật cười, tiến lại gần, hỏi nhỏ: “Hóa ra cậu cũng không biết công tắc rèm ở đâu à?”
Cố Tiêu Duy khẽ nhướng cằm, nắm tay phải giơ lên: “Nào, chơi đi.”
Hai người cùng đếm một, hai, ba rồi ra tay. Kết quả, Cố Tiêu Duy thắng.
“Khoan đã! Ba thắng hai mới tính chứ!” Lạc Tự lập tức phản đối.
Cố Tiêu Duy nhướn mày, ánh mắt đầy ý cười: “Đừng nói lát nữa lại đòi năm thắng ba nhé.”
“Tuyệt đối không có chuyện đó!” Lạc Tự kéo tay áo lên, vẻ mặt đầy tự trọng: “Tôi vẫn còn lòng tự tôn của một đàn anh đấy!”
Cuối cùng, Lạc Tự thắng liên tiếp hai ván. Anh cười rạng rỡ, chỉ vào tấm kính trong suốt: “Cậu… đi tắm đi!”
Cố Tiêu Duy nhìn xuống bàn tay mình, như đang suy ngẫm tại sao hôm nay vận may lại tệ thế.
“Chuyện nhỏ vậy mà anh cũng vui thế sao?”
“Đây là bước đầu tiên tôi thắng cậu.” Lạc Tự cười khúc khích, giọng đầy đắc ý.
Cố Tiêu Duy không nói gì, mở vali lấy quần áo sạch cho vào túi chống nước. Trước khi bước vào phòng tắm, cậu không quên xoa rối mái tóc của Lạc Tự một cái.
Lạc Tự lập tức chụp lấy cổ tay của Cố Tiêu Duy. Nhưng đối phương không rút tay lại mà để mặc anh giữ như vậy. Sau vài giây, Lạc Tự mới đẩy tay Cố Tiêu Duy ra: “Xoa đầu tôi là phải tính phí đấy.”
“Có gói bao năm không?” Cố Tiêu Duy nhếch môi, trêu chọc.
“Đi đi đi!” Lạc Tự xua tay.
Cố Tiêu Duy cúi đầu cười khẽ, cuối cùng cũng bước vào phòng tắm.
Lạc Tự cố ý đi đến sát vách kính, khoanh tay, làm bộ như đang thưởng thức cảnh đẹp trong tủ kính. Thực ra anh cũng chỉ dám nhìn Cố Tiêu Duy cởi áo, còn tới đoạn không nên nhìn thì anh sẽ tự giác ra ngoài… chạy bộ đêm.
Cố Tiêu Duy đứng bên kia vách kính, vẫy tay ra hiệu với Lạc Tự.
Lạc Tự bước thêm hai bước, Cố Tiêu Duy đặt một bàn tay lên kính. Lạc Tự có thể nhìn rõ từng đường chỉ tay của cậu, sâu và rõ ràng. Anh không hiểu Cố Tiêu Duy đang định làm gì, cho đến khi Cố Tiêu Duy nghiêng đầu ra hiệu. Lạc Tự cũng đặt tay mình lên kính, chạm vào vị trí tay kia.
Được rồi, hóa ra tay của Cố Tiêu Duy to hơn tay anh một chút.
Lúc này, trên đầu vang lên tiếng “vù vù” rất nhỏ. Cố Tiêu Duy đưa tay kia nhấn vào một nút nào đó trên bồn rửa, rèm từ từ hạ xuống!
Cái công tắc mà Lạc Tự tìm mãi không ra, Cố Tiêu Duy vừa bước vào đã phát hiện ngay! Người này rõ ràng đã thấy anh loay hoay từ trước, vậy mà còn cố tình không nói.
Thật quá đáng mà!
Lạc Tự hít sâu một hơi rồi bật cười. Anh không ngờ Cố Tiêu Duy cũng có lúc trẻ con như vậy.
Có lẽ vì Cố Tiêu Duy luôn tỏ ra trưởng thành và điềm tĩnh, khiến Lạc Tự quên mất rằng thực ra c** nh* tuổi hơn mình một chút.
Tấm rèm ngăn cách kia khá dày, đến mức ngay cả bóng dáng mờ mờ của Cố Tiêu Duy, Lạc Tự cũng không nhìn thấy, không để lại chút gì cho trí tưởng tượng.
Quả không hổ danh là khách sạn của chương trình, mọi thứ đều rất chỉn chu.
Lạc Tự đành ngán ngẩm quay lại ghế sofa, lấy điện thoại ra lướt mạng.
Tiếng nước chảy ào ào vọng ra từ phòng tắm. Lạc Tự liếc nhìn về hướng đó, tự dưng cảm thấy hơi ngại ngùng.
Anh mở danh sách nhạc trong điện thoại, chọn một bài rock có âm điệu cao nhất, mạnh mẽ nhất để bật lên.
Như thể muốn che giấu điều gì đó, mà ngay cả bản thân anh cũng không rõ mình đang cố che giấu điều gì.
Mười phút sau, Cố Tiêu Duy bước ra. Trên người là bộ đồ ngủ lụa màu xám bạc, vừa vặn tôn lên dáng người. Khi cậu tiến lại gần, từng bước chân khiến lớp vải áp sát vào phần bụng, lộ ra đường nét cơ bụng thoáng chốc rồi lại biến mất.
“Em tắm xong rồi, anh vào đi.” Cố Tiêu Duy dừng lại một chút, rồi hỏi thêm: “Anh đang nghe bài Bão Táp à?”
Lạc Tự cúi xuống nhìn điện thoại, phát hiện bài nhạc anh đang bật đúng là Bão Táp.
“Không ngờ cậu cũng nghe rock?” Lạc Tự ngạc nhiên. Trong suy nghĩ của anh, Cố Tiêu Duy có vẻ hợp với những bản nhạc trữ tình hoặc cổ điển hơn.
“Không nghe nhiều, nhưng có một câu trong bài này khi gào lên, thật sự rất có cảm xúc.” Cố Tiêu Duy ngồi xuống sofa, đối diện với Lạc Tự đang cúi người tìm đồ trong vali.
“Câu nào?” Lạc Tự ngẩng đầu lên, nhìn về phía cậu.
Sau khi tắm xong, ánh mắt của Cố Tiêu Duy phảng phất hơi nước, tựa như cây thông tuyết trong cơn mưa, cao lớn mà dịu dàng.
“Anh đoán xem.” Cậu hơi nghiêng người về phía Lạc Tự, nhẹ nhàng kéo sợi dây mũ bị rơi vào cổ áo của anh ra ngoài.
Khi sợi dây lướt qua làn da ở xương quai xanh, Lạc Tự cảm giác như có thứ gì đó chạy dọc theo dây thần kinh của mình, ngứa ngáy khó tả.
Anh cảm thấy bản thân như trúng bùa mê. Lúc này, bài hát đang ở đoạn dạo đầu, chưa có bất kỳ tiếng gào thét nào, nhưng khi ánh mắt anh chạm phải đôi mắt sâu thẳm như biển mực của Cố Tiêu Duy, anh buột miệng nói: “Thấm vào tôi, nhấn chìm tôi, đánh gục tôi… vì tôi đảo lộn cả đêm đen.”
“Đúng vậy. Đặc biệt hợp với một số khoảnh khắc đặc biệt.”
Cố Tiêu Duy như biết Lạc Tự đang tìm gì, cúi người, thò tay vào tận đáy vali của anh, rút mạnh ra bộ đồ ngủ kẻ sọc bằng cotton.
“Ồ, cảm ơn.” Lạc Tự nhận lấy.
Anh nhét bộ đồ ngủ và quần áo thay vào túi chống nước rồi bước vào phòng tắm.
Khi treo túi lên, Lạc Tự bỗng thấy kỳ lạ. Sao Cố Tiêu Duy lại biết anh đang tìm bộ đồ ngủ này?
Vặn vòi sen, dòng nước ấm áp trượt qua đỉnh đầu. Lạc Tự chợt nhớ đến câu nói của Cố Tiêu Duy: “Đặc biệt hợp với một số khoảnh khắc đặc biệt.”
Vì mải tìm đồ ngủ mà họ đã lạc sang chủ đề khác, nhưng lúc này, khi câu hát “Thấm vào tôi, nhấn chìm tôi, đánh gục tôi” vang lên dữ dội, Lạc Tự không thể ngăn được dòng máu trong người sôi sục.
Khi bài hát phát đến lần thứ hai, câu hát cuối cùng “Vì tôi đảo lộn cả đêm đen” khiến cơ thể Lạc Tự bất giác căng cứng, run rẩy theo cảm xúc dâng trào.
Anh cúi đầu, phải mất một lúc lâu mới điều chỉnh được hơi thở của mình.
Khi anh tắm xong bước ra ngoài, Cố Tiêu Duy đã sấy khô tóc, nằm trong chăn, dường như đã thiếp đi. Có vẻ như cậu rất mệt, Lạc Tự lúc này mới nhớ ra rằng hôm nay Cố Tiêu Duy đã lái xe suốt một quãng đường dài để đưa anh đi, thậm chí còn không nghỉ trưa. Bây giờ mệt mỏi là điều dễ hiểu.
Lạc Tự cũng đặt báo thức, như thường lệ trước khi ngủ, anh kiểm tra xem chị Thôi có nhắn tin gì không. Sau đó, anh lướt qua vòng bạn bè trên WeChat, nhìn thấy bài đăng mới của Trình Phi, Tạ Thường và Phương Tần, tiện tay thả một lượt “like”.
Không hiểu sao, anh lại tìm kiếm bài hát 《Bão Táp》. Kết quả hiện ra là rất nhiều bài viết liên quan.
Hóa ra, ban nhạc sáng tác bài hát này chỉ có đúng một bản hit duy nhất. Sau đó, tay guitar của ban nhạc phải rời đi vì mắc bệnh nặng. Trước khi mất, ước nguyện cuối cùng của anh ấy là được một lần leo l*n đ*nh Everest. Các thành viên khác trong ban nhạc đều khuyên anh ấy từ bỏ, chỉ có giọng ca chính quyết định đi cùng.
Chẳng ngờ, cả hai người đều không thể trở về.
Sau đó, người ta tìm thấy di thư của giọng ca chính trong căn phòng anh ấy thuê. Trong thư, mọi việc hậu sự đã được sắp xếp chu đáo. Điều này có nghĩa là từ lúc quyết định cùng tay guitar đi Everest, anh ấy đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng mình sẽ không quay lại.
Nhưng không ai biết, họ đã trải qua những gì ở Everest.
Là cái lạnh thấu xương, là cơn bão tuyết cuồng loạn, hay chỉ là tiếng gió rít và tuyết rơi trong sự cô độc?
Không, chắc chắn không phải là cô độc.
Hai linh hồn đồng điệu cuối cùng đã được ôm lấy nhau, làm sao có thể cô độc được chứ?
Khoảnh khắc đó, Lạc Tự bỗng nghĩ đến Cố Tiêu Duy.
Nếu một ngày nào đó, Cố Tiêu Duy mời anh đến một nơi nguy hiểm đến mức có thể mất mạng, anh sẽ lựa chọn thế nào?
Không cần lý do gì cả, anh chắc chắn sẽ gật đầu đồng ý đi cùng cậu.
Lạc Tự đặt điện thoại lên chiếc tủ đầu giường, kéo chăn lên và nằm xuống.
Chẳng mấy chốc, anh đã chìm vào giấc ngủ.
Trong phòng dù đã bật điều hòa, nhưng chăn không quá dày. Giữa anh và Cố Tiêu Duy vẫn còn một khoảng cách, khiến lưng anh cảm thấy hơi lạnh.
Theo bản năng, Lạc Tự tìm kiếm hơi ấm, anh nhích dần về phía lưng Cố Tiêu Duy.
Cho đến khi lưng anh chạm vào lưng cậu.
Vai của Cố Tiêu Duy khẽ cứng lại. Cậu mở mắt, thở ra một hơi thật dài.
Khi chuông báo thức của Lạc Tự reo lên, anh dụi dụi mắt, tay mò mẫm một hồi lâu mà vẫn không chạm được điện thoại.
“Ưm… tủ đầu giường đâu rồi…” Lạc Tự lẩm bẩm, rồi nhận ra mình đã ngủ lăn ra giữa giường từ lúc nào.
Vậy Cố Tiêu Duy đâu?
Lạc Tự giật mình ngồi bật dậy, phát hiện trong phòng không thấy bóng dáng Cố Tiêu Duy, trong nhà tắm cũng không có động tĩnh gì.
Cậu đi đâu rồi?
Lạc Tự vò đầu bứt tóc, lẩm bẩm: “Không phải tại mình ngủ quá xấu, khiến Cố Tiêu Duy nửa đêm phải chuyển sang phòng khác ngủ chứ…”
Đang định nhắn tin WeChat hỏi thử, thì cửa phòng bỗng mở ra. Cố Tiêu Duy mặc đồ thể thao bước vào.
“Anh dậy rồi?” Cố Tiêu Duy hỏi một cách tự nhiên.
“Cậu ra ngoài chạy bộ à? Sớm thế?” Lạc Tự xoa xoa đầu, ngồi dậy.
“Ừ, tối qua ăn hơi nhiều.” Cố Tiêu Duy vừa nói vừa đặt túi giấy đựng bữa sáng lên bàn trà nhỏ. “Em mang bữa sáng lên cho anh rồi. Ăn xong có thể đi thẳng đến đoàn phim, không cần mất công xuống lấy.”
“Cảm ơn cậu!”
Lạc Tự chân thành cảm kích. Như vậy, anh có thể tiết kiệm ít nhất hai mươi phút.
Ăn sáng xong, Lạc Tự mặc áo khoác ngoài, bên trong vẫn giữ nguyên bộ đồ thể thao, đeo thêm bảo vệ đầu gối và cổ tay, chuẩn bị xuất phát.
Cố Tiêu Duy lấy từ vali ra một chiếc ba lô, bắt đầu xếp đồ vào. Băng cá nhân, thanh năng lượng, kem chống nắng, thậm chí cả thuốc cấp cứu tim mạch.
“Wow, nhiều thanh năng lượng thế? Đừng nói là cậu chuẩn bị cho tôi nhé?” Lạc Tự ngồi xổm một bên, tò mò nhìn Cố Tiêu Duy sắp xếp.
“Ừ.” Cố Tiêu Duy gật đầu, không ngẩng lên. “Hôm nay em sẽ cosplay làm trợ lý một ngày của anh.”
“Cậu? Làm trợ lý của tôi á?”
“Đùa thôi. Nhưng những thứ này chắc chắn phải mang, có thể sẽ cần dùng đến.”
Nhìn góc nghiêng gương mặt Cố Tiêu Duy, lòng Lạc Tự bỗng mềm mại đến lạ. Rõ ràng trong tâm lý, anh lớn hơn Cố Tiêu Duy rất nhiều, nhưng về sự chu đáo tỉ mỉ, anh còn xa mới bằng được.
“Lần sau để tôi làm trợ lý cho cậu.” Lạc Tự nói.
“Thế Tiểu Cầm thì sao? Chắc cô ấy sẽ lo mất việc mà buồn đến mức không uống nổi trà sữa.”
“Ha ha, Tiểu Cầm cứ coi như linh vật đi.”
Cố Tiêu Duy đứng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Tổ chương trình sắp xuất phát rồi, đi thôi.”
Lạc Tự gật đầu, cả hai cùng ra ngoài. Chị Thôi đang chờ anh ngoài hành lang.
Giờ này chờ thang máy thường sẽ gặp vài gương mặt quen thuộc.
Quả nhiên, khi cửa thang máy vừa mở, Lạc Tự liền chạm mặt Hà Mộ cùng trợ lý của cậu ta từ tầng trên đi xuống.
Hà Mộ vừa thấy Lạc Tự, sắc mặt hơi trầm xuống. Nhưng khi nhìn thấy Cố Tiêu Duy bên cạnh, cậu ta lập tức điều chỉnh biểu cảm, định chào hỏi. Thế nhưng, Cố Tiêu Duy đã đưa tay ra chặn bước Lạc Tự.
“Chờ thang máy sau đi, khỏi chen lấn.”
Lạc Tự nhìn vào trong thang máy, rõ ràng không gian đủ rộng cho ba người. Nhưng hành động bất ngờ của Cố Tiêu Duy khiến Hà Mộ ngượng ngùng thấy rõ.
“Cố ảnh đế… cậu làm quá rồi đấy.” Lạc Tự bật cười, vỗ nhẹ vào cánh tay cậu.
Cố Tiêu Duy nhìn thẳng vào mắt Hà Mộ, giọng điềm tĩnh: “Em học từ trợ lý của Hà Mộ mà. Nếu chưa giống, em có thể đổi giọng, điều chỉnh ngôn ngữ cơ thể.”
Trợ lý của Hà Mộ ban đầu còn dùng tay giữ cửa thang máy, nhưng nghe Cố Tiêu Duy nói vậy, mặt mũi đỏ bừng, chỉ biết lặng lẽ rụt tay lại.
Cửa thang máy khép lại, Hà Mộ bước vào, gương mặt u ám, một mạch đi xuống và lên chiếc xe bảo mẫu của mình.
Trái ngược hoàn toàn, Lạc Tự lại thoải mái hơn nhiều. Anh cùng Cố Tiêu Duy vừa trò chuyện vừa cười nói, vui vẻ bước lên chiếc xe nhỏ màu trắng của chị Thôi.
“À này… sớm biết một ngày nào đó Cố ảnh đế sẽ ngồi lên xe của tôi, đáng ra tôi nên cố gắng hơn để mua một chiếc xe cao cấp hơn.” Chị Thôi vừa nói vừa cười đùa.
Lạc Tự biết chị Thôi chỉ đang nói giỡn, nhưng không ngờ Cố Tiêu Duy lại đáp lời một cách nghiêm túc.
“Ngồi xe nào không quan trọng, quan trọng là ngồi cùng ai.” Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng nói.
Câu này khiến chị Thôi cảm thấy cực kỳ vừa lòng.
Họ đến địa điểm ghi hình chương trình. Sau khi đỗ xe ở bãi đỗ, xe của Lý Thắng Vũ lại đỗ ngay bên cạnh họ.
Vừa mở cửa xe, Lý Thắng Vũ đứng dậy định chào hỏi Lạc Tự, nhưng chưa kịp nói gì thì cửa xe bên kia mở ra. Cố Tiêu Duy bước xuống, đôi chân dài thẳng tắp, ánh nhìn sắc lạnh và đường nét gương mặt tựa như được điêu khắc, mang theo khí chất lạnh lùng khiến người đối diện không khỏi dè chừng. Bàn tay Lý Thắng Vũ giơ lên giữa không trung, bỗng nhiên không biết phải nói gì.
Lạc Tự lại chẳng hề ngại ngùng, bước tới gõ nhẹ vào mui xe của Lý Thắng Vũ, cười tươi: “Thắng Vũ! Lâu quá không gặp rồi! Nghe nói cậu là khách mời cố định của chương trình này, ở đây tôi chỉ quen mình cậu thôi! Một lát nhớ che chở tôi một chút nhé.”
Lý Thắng Vũ đút tay vào túi quần. Mái tóc uốn xoăn nhẹ của cậu ta được tạo kiểu trông rất thời thượng và điển trai, nhưng vẻ mặt lại hơi mất tự nhiên.
“Anh… giờ mới tới nhờ vả tôi, có phải hơi muộn rồi không?”
Ý tứ rõ ràng: Tối qua anh ở đâu mà không hỏi thăm?
Lạc Tự quay lại nhìn Cố Tiêu Duy, nói: “Tiêu Duy, tôi và Thắng Vũ bàn chút chuyện về chương trình, cậu…”
“Đi đi, em ở lại với chị Thôi.” Cố Tiêu Duy mỉm cười, khẽ gật đầu với Lý Thắng Vũ xem như chào hỏi.
Lạc Tự lúc này mới vòng qua xe, đi cùng Lý Thắng Vũ.
“Anh không trang điểm à?” Lý Thắng Vũ nhìn Lạc Tự hỏi.
“Không cần đâu. Một lát vận động sẽ đổ mồ hôi, cậu cứ tưởng tượng mồ hôi chảy dọc từ trán xuống má, kéo theo từng vệt phấn trắng như mì sợi, máy quay lại quay cận mặt… đẹp lắm luôn.” Lạc Tự đáp, giọng đầy vẻ trêu chọc.
Thật ra, Lý Thắng Vũ cũng chỉ kẻ chân mày và xịt chút kem chống nắng. Cậu ta nhìn kỹ Lạc Tự, không khỏi cảm thán: “Đúng là mỗi người một vẻ. Anh để mặt mộc mà lên hình vẫn đẹp, trông còn có nét ngây thơ, thanh thuần… Đồ chim sẻ già này!”
“Cậu cũng rất hợp phong cách thể thao đấy!” Lạc Tự cười, giả vờ định làm rối tóc Lý Thắng Vũ. Cậu ta lập tức phản kháng quyết liệt.
Hai người cứ như bọn trẻ con, vừa đùa vừa cười “ha ha” vang cả bãi xe.
Ở cuối bãi đỗ, trong chiếc xe bảo mẫu, Hà Mộ đang bận rộn để đội ngũ trang điểm chăm chút kỹ lưỡng. Yêu cầu của cậu ta rất nghiêm ngặt: lớp trang điểm phải chống nước, chống nắng, màu da mặt và cổ phải đồng đều, quan trọng nhất là phải tự nhiên, không để lộ bất kỳ dấu vết nào.
Trong khi đó, những người không cần trang điểm cầu kỳ như Lưu Tùng Đào lại thoải mái hơn nhiều, đang trò chuyện rôm rả với đạo diễn.
“Chương trình có gì cần chú ý không? Hay là các cậu có xây dựng nhân vật gì, để tôi phối hợp diễn xuất?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật hỏi.
“Thật ra cũng không có gì đặc biệt. Để tôi kể sơ qua về nhân vật của chúng tôi nhé. Tôi được gán hình tượng là một ông vua lạnh lùng, mắc bệnh sạch sẽ. Lúc nào cũng phải tỏ vẻ khó chịu, ghét bỏ mọi thứ. Nhưng mà, chơi game thì làm sao giữ sạch được? Chương trình chắc chắn sẽ sắp xếp mấy trò như rơi xuống bùn, bị phun kem… Cuối cùng tôi sẽ là người chịu trận, khán giả thì thích thú cười cợt.” Lý Thắng Vũ nhún vai, vẻ mặt bất lực.
“Thế cậu có thật sự mắc bệnh sạch sẽ không?” Lạc Tự hỏi, giọng điệu chân thành.
Ý anh là, nếu Lý Thắng Vũ thật sự mắc chứng này, anh sẽ chú ý hơn trong tương lai.
“Ba điểm thôi, nhưng phải diễn thành mười điểm.”
Lạc Tự liếc nhìn người trẻ tuổi khác đang được hóa trang. Cậu ta có làn da trắng, đôi mắt to tròn, trông hiền lành, thỉnh thoảng còn mỉm cười với chuyên viên trang điểm.
“Đó là Khương Mộc Tinh, “hố đen” của chương trình. Cậu ấy luôn bị loại ở giữa chừng trong các trò chơi thể lực. À, mà đây là “hố đen” thật chứ không phải diễn đâu. Vì thế tổ của Hà Mộ mới muốn đẩy cậu ấy qua đây.”
“Ồ… quay một chương trình thôi mà cũng phải dùng chiêu “Điền Kỵ đấu ngựa”à?” Lạc Tự cười hỏi.
“Chứ sao. Nào, nói xem, anh muốn tìm hiểu về ai trước?” Lý Thắng Vũ vừa nói vừa đưa mắt nhìn quanh.
“Mick? Tên thật của cậu ấy là gì?”
Lý Thắng Vũ hơi sững lại. “Tôi cứ tưởng anh sẽ hỏi về Hà Mộ chứ?”
“Hà Mộ thì tôi hiểu quá rồi. Nếu chương trình có xây dựng hình tượng cho cậu ta, chắc chắn đó sẽ là kiểu hoàn hảo: tổ chức đồng đội hoàn thành trò chơi, hỗ trợ và động viên vượt qua khó khăn, giải quyết vấn đề bằng lý trí… Kiểu gì cũng là cách để hút fan.”
Lý Thắng Vũ búng tay. “Chuẩn không cần chỉnh. Được rồi, nói về Mick nhé. Tên thật cậu ấy là Mễ Khắc. Thực ra cậu ấy rất trọng tình nghĩa. Trước đây, cậu ấy từng debut cùng Hà Mộ và Tạ Liễu trong một nhóm nhạc. Khi đó Hà Mộ làm đội trưởng, nên lúc ghi hình thật, Mễ Khắc giúp Hà Mộ duy trì hình tượng không ít.”
“Thế còn trong chương trình thì sao?”
Lý Thắng Vũ cười khẩy. “Cậu ấy ngưỡng mộ tài năng của Hà Mộ, Hà Mộ bảo gì cậu ấy làm nấy. Hơn nữa, tính tình nóng nảy, chỉ có Hà Mộ mới kiềm chế được. Nhìn cứ như fan cứng của Hà Mộ, kiểu người biết ơn và sống có nguyên tắc.”
“À… thế thì chắc cậu ấy được lòng khán giả lắm. Nhất là fan của Hà Mộ.”
“Đúng vậy. So với tôi và Khương Mộc Tinh thì cậu ấy dễ được yêu mến hơn. Chúc mừng anh, vừa vào đã rơi vào “bảng tử thần” rồi.” Lý Thắng Vũ chìa tay ra.
“”Bảng tử thần” chẳng phải thường có kỳ tích hồi sinh sao?” Lạc Tự mỉm cười bắt tay với cậu ta.
“Anh lạc quan thật đấy.”
“Vậy còn thầy Lưu Tùng Đào? Hình tượng của anh ấy trong chương trình là gì? Một diễn viên hài vui nhộn à?” Lạc Tự tò mò.
“Phải nói là “cá mặn không thể lật mình” thì đúng hơn. Tuy thầy cao lớn, nhưng bụng bia cũng không nhỏ. Chạy nhảy thì chậm chạp, câu cửa miệng lúc nào cũng là “Cầu xin các cậu đừng bắt tôi phải lật mình”. Mỗi đội đều cần một người kéo chân, nếu không sẽ mất cân bằng thực lực. Nhưng dù sao thầy Lưu có chậm thế nào, vẫn còn nhanh hơn Khương Mộc Tinh một chút.”
“Được, tôi đại khái nắm được rồi. Khi cậu diễn vai người mắc chứng sạch sẽ, tôi sẽ phối hợp cùng cậu.”
Lý Thắng Vũ ghé sát tai Lạc Tự, tò mò hỏi: “Anh cũng kể tôi nghe đi, sao Cố Tiêu Duy lại đi cùng anh đến đây?”
“Cậu ấy chỉ muốn tìm hiểu cách quay chương trình thực tế. Đúng lúc tôi nhận được lời mời, nên cậu ấy tiện thể đi cùng.”
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cả tổ chương trình đã đổ dồn ánh mắt về phía Cố Tiêu Duy.
Cậu đang đứng cạnh xe, tay cầm cốc giữ nhiệt, rót một chút cà phê pha tay cho chị Thôi. Hai người vừa uống vừa trò chuyện.
Chị Thôi giờ đây trở thành nhân vật được cả đoàn phim ghen tị, vừa nhấm nháp cà phê của Cố Tiêu Duy, vừa có cơ hội trò chuyện gần gũi với cậu.
“Lúc tôi và anh nói chuyện, Cố Tiêu Duy đã nhìn anh ba lần rồi.”
Nghe Lý Thắng Vũ nói vậy, Lạc Tự thản nhiên quay đầu nhìn về phía Cố Tiêu Duy. Đúng lúc ấy, cậu giơ cổ tay lên, chỉ chỉ vào đồng hồ, ý nhắc nhở Lạc Tự chú ý thời gian.
Chương trình sắp bắt đầu ghi hình. Tất cả các khách mời đã đứng vào vị trí được chỉ định. MC của chương trình là cặp đôi Tuần Lộc và Đinh Đang.
Tuần Lộc và Đinh Đang trước tiên thông báo luật chơi của hôm nay, sau đó giới thiệu về Lạc Tự. Họ nhắc đến các tác phẩm tiêu biểu của anh, nhưng không đề cập đến “Mai Tử Vũ”, mà tập trung vào “Phản Kích” và “Phong Bão”.
Rồi điều mà Lạc Tự dự đoán đã thực sự xảy ra.
