Sư Tỷ Háo Sắc

Chương 5: Hoàn



9

  "Mọi người đừng đánh nữa! Tất cả đều chỉ là một hiểu lầm!"   Tất cả mọi người đều ngẩn ra, ánh mắt nhìn cô tràn đầy nghi hoặc.   "Hiểu lầm?"   Hoa Mộc Thừa nhíu mày.   "Hiểu lầm gì?"   "Ngươi tự xem!"   Cô ném tờ giấy cho hắn.   Hoa Mộc Thừa cầm lấy, nhanh chóng đọc qua.   Ánh mắt hắn khẽ động, sắc mặt phức tạp.   Cô bay qua đám đông, lại đưa tờ giấy cho sư tôn.   Sư tôn xem xong, lại đưa cho các trưởng lão khác.   Cuối cùng, mật thư truyền khắp tầng lớp cao tầng của hai tông.   Và đoạn chuyện cũ bị bụi thời gian phong kín ấy cuối cùng cũng vén màn lộ diện.   Hóa ra, trăm năm trước, tiền tông chủ Hợp Hoan Tông yêu một đệ tử của Chính Thương Tông.   Để bày tỏ tình ý, hắn đã đưa tấm ngọc bài của mình làm tín vật định tình cho vị đệ tử ấy.   Nhưng chuyện này bị tông chủ Chính Thương Tông đương thời phát hiện.   Hắn kiên quyết phản đối việc Chính Thương Tông có quan hệ với người Hợp Hoan Tông, huống chi là chuyện tình ái.   Thế là hắn nhốt vị đệ tử đó vào phòng cấm.   Vị đệ tử biết tình này suốt đời không có hy vọng.   Nàng bèn chôn tấm ngọc bài trong phòng cấm, nghĩ rằng sau này có cơ hội sẽ lấy lại.   Ai ngờ, nàng vĩnh viễn không còn cơ hội nữa.   Sau khi nàng qua đời vì khó sinh, tiền tông chủ Hợp Hoan Tông vì quá đau buồn mà bệnh nặng qua đời.   Tông chủ Chính Thương Tông đương thời biết tin, uống hận tự vẫ n.   Tông chủ Hợp Hoan Tông mới lên ngôi cho rằng chính là người Chính Thương Tông đã trộm đi tấm ngọc bài.   Vì tấm ngọc bài có công dụng bảo mệnh.   Nếu ngọc bài còn ở, tiền tông chủ căn bản sẽ không ch ết.   Còn tông chủ Chính Thương Tông mới lại cho rằng, chính vì có quan hệ với Hợp Hoan Tông mới dẫn đến cái c hết của đệ tử.   Hai tông đều mang theo hiểu lầm của riêng mình.   Cứ thế kéo dài, hai tông cuối cùng kết thành thù oán sâu nặng.   Sự thật được phơi bày, cả quảng trường ch ết lặng như tờ.   Hoa Mộc Thừa nhìn cô, ánh mắt phức tạp.   "Tỷ, nếu đã như vậy, vậy ngươi…"   Cô biết hắn muốn nói gì.   Trong lòng cô hơi hoảng, nói thật lòng, cô vẫn chưa nghĩ ra nên chọn ai.   Đang lúc tất cả mọi người đều im lặng không nói, sư tôn lên tiếng trước.   "Chuyện năm xưa, ta cũng từng nghe qua đôi chút."   "Quả thật là tông môn chúng ta đã không có nghĩa trước, đây là chúng ta nợ các ngươi."   Hắn ngẩng mắt nhìn Hoa Mộc Thừa.   "Ngươi có yêu cầu gì, cứ việc nói."   Hoa Mộc Thừa im lặng một lúc, sau đó mở miệng, ánh mắt kiên định nhìn cô.   "Được, ta quả thật có một yêu cầu."   "Hãy gả đại đệ tử Vân Từ Gian của các ngươi cho ta."   "Ân oán giữa hai tông nhất bút câu tiêu ( xóa bỏ), từ nay về sau hòa bình chung sống."   Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào cô.   Sư tôn nhìn cô, trong mắt mang theo sự mong đợi.   Thẩm Tri Thu nhìn cô, trong mắt là sự cầu xin.   Ngay cả hai vị sư đệ cũng dùng ánh mắt phức tạp nhìn cô.   Cuối cùng Thẩm Tri Thu phá vỡ sự im lặng.   "Thiếu tông chủ, Từ Gian đã là vị hôn thê chưa cưới của ta rồi."   "Ngươi có yêu cầu gì khác, Thẩm mỗ nguyện nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, tuyệt đối không từ nan."   Cô nhìn thấy trong đáy mắt hắn là sự không nỡ vô cùng.   Vì cô, cao ngạo như Thẩm Tri Thu lại chịu hạ thấp tư thái trước mặt mọi người đến mức này.   Cô hít sâu một hơi.   Gả thì gả đi.   Dù sao Hoa Mộc Thừa cũng đẹp trai, đối đãi với cô cũng không tệ.   Cô thở dài một tiếng, quay người nhìn Hoa Mộc Thừa.   "Không cần, ta gả."   Đôi mắt Hoa Mộc Thừa lập tức sáng rực, bên trong như có vô số vì sao lấp lánh.   Mà trong mỗi vì sao đều là bóng dáng của cô.   Cô quay đầu lại, trong mắt Thẩm Tri Thu lại chứa đầy bi thương.   "Nhưng chúng ta có hôn ước."   Cô cắt ngang lời hắn.   "Chưa thành hôn mà, phải không?"   Cô vốn không muốn chọn giữa hai người.   Cô là nữ chính thịt văn mà.   Thái độ tình cảm của cô từ trước đến nay đều là trẻ con mới chọn, người lớn như chị là hốt hết đó, loại tình huống này ngược lại là thứ cô không giỏi nhất.   Đã chắc chắn sẽ có một người khó chịu, chi bằng chọn bên mang lại lợi ích lớn nhất.   Cô đại diện cho Chính Thương Tông gả đi, cũng có nghĩa là từ nay về sau, hai tông sẽ không còn ân oán nữa.   10   Hoa Mộc Thừa dẫn cô về.   Hắn rất phấn khích, cô lại chẳng vui nổi.   Nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách của cô, hắn cuối cùng cũng thở dài, ngồi xổm xuống nắm lấy tay cô.   "Tỷ, nếu ngươi thật sự không muốn ta, ta không phiền lòng…"   Đôi mắt cô lập tức sáng bừng, ôm chầm lấy Hoa Mộc Thừa hôn thật mạnh một cái.   "Tiểu Thừa Thừa, chị yêu ch ết ngươi rồi!"   Hôn lễ của hai người được tổ chức cực kỳ long trọng, người của hai tông đều đến dự.   Nhìn Hoa Mộc Thừa bên cạnh mặc hỷ phục, nói cười vui vẻ, trong lòng cô kích động vô cùng, đến nỗi chẳng có tâm tư nào ăn tiệc.   Cuối cùng cũng đến đêm động phòng hoa chúc.   Hoa Mộc Thừa đóng cửa lại, quay người nhìn cô, ánh mắt nóng bỏng như muốn làm cô tan chảy…   "Tỷ."   Hắn bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.   "Ừ?"   Cô vừa căng thẳng vừa mong đợi.   Hắn cúi đầu, ghé sát tai cô thì thầm.   "Ngươi có biết không?"   "Từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã thích ngươi rồi."   "Cảm giác ấy, giống như là mệnh trời đã định ta phải yêu ngươi."   Hơi thở ấm áp của hắn phả qua vành tai cô, khiến trong lòng cô ngứa ngáy khó chịu.   Không đợi cô lên tiếng, hắn đã cúi xuống, hôn chặt lấy cô.   Nụ hôn này, không giống nụ hôn nhẹ nhàng lúc cô trêu chọc hắn.   Cũng không giống nụ hôn vội vã dưới cây đào lần trước.   Mà là dịu dàng và quấn quýt.   Cô nhắm mắt lại, chậm rãi đáp lại hắn.   Xuân tiêu nhất khắc giá thiên kim.   Từ khi cô xuyên vào cuốn tu tiên thanh thủy văn này đến nay đã là tháng thứ ba.   Cô cuối cùng cũng đạt thành tựu: bạch bạch bịch bịch!   Khi cô chính thức trở thành tông chủ phu nhân, có một ngày, cô đang tận hưởng ánh nắng buổi chiều.   Giọng máy móc của hệ thống u uất vang lên.   "Độc giả, chủ hệ thống nói ngươi có thể về rồi…"   Hoa Mộc Thừa ngày nào cũng hầu hạ cô cực kỳ thoải mái, cô suýt nữa quên mất cái hệ thống này.   Cô lén lén lườm hệ thống một cái trắng mắt.   "Không về, chị đang sướng lắm đây."   "Vậy ta bèn lui, lần lui này chính là cả một đời."   Cô nhíu nhíu mày.   Cái gì lộn xộn thế, toàn nói linh tinh, coi chừng đánh mông đấy.   "Lui thì lui đi."   Cô đối phó qua loa với hệ thống, thuận tay xiên một miếng táo bỏ vào miệng.   Khi hệ thống chính thức rời đi, cô đột nhiên nhớ ra.   Từ lúc cô xuyên đến, hệ thống hình như từng nói với cô về nguyên tác của cuốn sách này.   Hình như là tất cả mọi người đều ngược nữ chính một trận thảm thiết, ngược thân ngược tâm.   Cuối cùng nữ chính tâm tàn ý lạnh, đầu nhập Hợp Hoan Tông.   Cùng Hoa Mộc Thừa đánh một trận lớn với Chính Thương Tông.   Ủa?   Cốt truyện quái quỷ gì vậy, kết cục mọi người cùng nổ tung à.   Cô lại nhét thêm một miếng táo vào miệng, đứng dậy định đi quấy rối Hoa Mộc Thừa.   Xem ra trong nguyên tác, tông chủ đại nhân cũng đang yêu chị đây.   Vậy thì đi xem xem tông chủ đại nhân hôm nay đang bận gì nhé.   Hệ thống nhìn bóng lưng cô rời đi, thầm nghĩ việc lén lút điều cô đến thế giới này quả là một quyết định cực kỳ chính xác.   Từ khi cô đến, nữ chính đã không còn chịu khổ nữa.   Dù kịch tình sụp đổ lung tung, nhưng kết cục lại rất viên mãn.   Nó chậm rãi rút lui ý thức của mình.   "Lại cứu một thế giới rồi."   [HOÀN]
Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...