Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 24



Lộ Dịch đã đánh cược, hắn ta đánh cược Phỉ Lạc Ti quan tâm đến dân chúng thành Lan Tư Duy Lợi.

Nếu là các quý tộc khác thì chắc chắn Lộ Dịch sẽ không dám đặt cược dù chỉ một xu, nhưng nếu là Phỉ Lạc Ti sẵn sàng dùng thuật hồi sinh để “giúp đỡ” dân thường – chần chừ thêm một giây nào nữa sẽ là bất kính với thuật hồi sinh!

Theo suy đoán táo bạo của Lộ Dịch thì hình như Phỉ Lạc Ti coi bọn họ là những tên cướp “tùy cơ xuất hiện”.

Đại lục Thản Tháp Lợi vô cùng bất ổn, khắp nơi đều là chết chóc và hỗn loạn, cướp còn nhiều hơn cả chó hoang ven đường!

Người xuất hiện trước mặt và g**t ch*t hắn ta dường như không phải cái gì cũng tuyệt đối không thể!


Nhưng đám công nhân gồm thường dân và nô lệ không có tiền hay bất cứ thứ gì quý giá để cướp, vậy tại sao bọn họ lại phải tốn nhiều công sức như vậy để đối phó với một đám người nghèo?

Lộ Dịch nhạy bén hơn Thác Ni rất nhiều, hắn ta là người “đến sau” Thác Ni, muốn nổi bật thì phải cẩn thận một chút.

 “Sự thật” mà Thác Ni đã quên chính là một cơ hội tốt.

Thác Ni cũng nhận ra điều đó sau khi Lộ Dịch lên tiếng, trước đó hắn ta chỉ biết khiếp sợ và nịnh nọt tâng bốc mà vô thức quên mất chuyện này.

Không phải Thác Ni không thông minh, chỉ là hắn ta đã hình thành thói quen. Đối với một tên cướp, phẩm chất cơ bản nhất là kín miệng.


Dù dấu ấn bí mật trong linh hồn của hắn ta đã bị xóa bỏ, nhưng từ lâu Thác Ni đã hình thành thói quen không bao giờ “lắm lời”.

Nhưng sau khi Lộ Dịch lên tiếng, Thác Ni đã nhận ra đây là việc tốt để lấy lòng Phỉ Lạc Ti!

“Chủ nhân, ta cũng có việc…..”

 Nhưng Lộ Dịch đã mở miệng nói nhanh hơn hắn ta, “Kỳ Đế, chủ nhân, Kỳ Đế là kẻ phản bội ngài! Ông ta đã dùng tiền thuế của thành Lan Tư Duy Lợi để nuôi hộ vệ cho mình và tận hưởng cuộc sống, ông ta cũng cấu kết với bọn cướp tội ác tày trời, dùng nhiều thủ đoạn bắt ép dân thường không có khả năng nộp thuế trở thành nô lệ, rồi bán cho đế quốc Thú Nhân thông qua các nhóm buôn lậu như những con cừu hai chân.”

Lộ Dịch đã rất nghiêm túc khi nói đến “bọn cướp tội ác tày trời”, và hình như hắn ta không hề có cảm giác mình là một trong số họ.


Thác Ni nghe hắn ta nói như vậy thì nghiến muốn rớt răng, Lộ Dịch chết tiệt, thậm chí tên đó còn không thèm quan tâm đến “bạn đồng hành” cũ của mình, nhân cơ hội đoạt mật báo, còn vu khống mình nữa chứ.

Thác Ni vội vàng mở miệng: “Chủ nhân….”

“Ta biết rồi.”

Phỉ Lạc Ti đã biết băng cướp Thác Ni được người khác ra lệnh cướp bóc và tàn sát người bình thường, khi y nhìn thấy khoảng cách giữa hang ổ của bọn cướp và công trường thì đã biết.

Theo quản gia và những người hầu khác, thành Đạt Nhã Khắc hiếm khi bị bọn cướp ghé thăm, lý do rất đơn giản – nơi này quá nghèo.


Nhưng điều y không ngờ đến là, kẻ xúi giục bọn cướp này đi cướp lại là một tên yếu đuối ở mới tới cấp 36.

Ai đã cho bọn chúng lá gan đó?

Phỉ Lạc Ti cười lạnh: “Mấy thường dân này nghèo muốn chết, sao các ngươi không đi cướp của Kỳ Đế đi?”

Không có nhiều siêu phàm giả ở thành Đạt Nhã Khắc nghèo khó này, dân thường và nô lệ chỉ có thể làm một số công việc đồng áng bình thường không đòi hỏi tay nghề, nhìn cả tòa thành chỗ nào cũng có cảm giác thật bần cùng.

Những người có thể trở thành cướp không phải là người bình thường, siêu phàm giả có rất nhiều cách để kiếm tiền, và bọn họ cũng không quan tâm đến số tiền nhỏ này, vậy nên họ sẽ không đến thành Đạt Nhã Khắc vào lúc này, nguy cơ chạm trán với đội quân vong linh rất cao.


Vì vậy suốt hai mươi năm qua gần như không có băng cướp nào ở gần thành Đạt Nhã Khắc.

Băng cướp Thác Ni là băng cướp ở “gần đây nhất”, nhưng phạm vi hoạt động chính của bọn họ lại không ở gần lãnh thổ Lan Tư Duy Lợi, mà là ở xung quanh vùng ngoại thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, cách đây hơn 100 km.

Thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á thịnh vượng hơn Lan Tư Duy Lợi rất nhiều, tuy cũng nằm ở vùng “biên giới” nhưng đã có thành Đạt Nhã Khắc làm vùng đệm, một khi thành Đạt Nhã Khắc biến thành vùng đất chỉ còn xương trắng, đến lúc đó bọn họ rời đi cũng không muộn.

Siêu phàm giả không thiếu nơi để đi.

Lộ Dịch sợ hãi đến mức tâm can tì thận phổi đều phát run: “Vâng, vâng…… Là Lĩnh chủ Tư Tháp Na đã ra lệnh.”


Cướp – Lĩnh chủ – Thương đội – Dân thường là một “chuỗi sinh học” hoàn chỉnh, thương đội kiếm tiền từ dân thường, nhưng dân thường thì có được bao nhiêu tiền chứ? Phần lớn là kiếm được từ quý tộc và siêu phàm giả.

Lĩnh chủ cũng thu thuế từ dân thường, số thuế thu được từ thương đội cũng không hề nhỏ.

Nhưng Lĩnh chủ cũng là khách hàng lớn của các thương đội, cuối cùng lại tiêu nhiều hơn số tiền kiếm được! Thương nhân thông minh sẽ trả một số “phí bảo hộ”, nhưng lòng tham là một thứ rất đáng sợ, chỉ lấy phí của thương đội thôi thì làm sao có thể làm hài lòng giới quý tộc được.

Vậy nên dứt khoát dùng tiền đó để huấn luyện ra những siêu phàm giả, để họ trở thành những tên cướp, bọn họ sẽ cướp các thương đội, sau đó chia 50-50 số tiền cướp được với Lĩnh chủ.

Bên trong các mối quan hệ này rất phức tạp.


Không có siêu phàm giả cấp cao nào ở thành Đạt Nhã Khắc, nhưng thành Lạp Khắc Duy Lợi Á thì khác.

Là một trong những tòa thành thịnh vượng nhất vùng biên giới, Lĩnh chủ Tư Tháp Na là Pháp sư cấp 85. Đồng thời, gia tộc Tư Tháp Na cũng là một “đại gia tộc” có lịch sử lâu đời hàng ngàn năm nay, có vô số hậu duệ xuất sắc.

Là một quái vật khổng lồ, Tư Tháp Na là người khống chế tuyệt đối lãnh địa này.

Băng cướp Thác Ni chỉ là một trong những băng cướp được ông ta huấn luyện.

Mối quan hệ giữa bọn cướp và quý tộc là “bí mật công khai” trong giới thượng lưu, sự khác biệt duy nhất nằm ở chỗ quý tộc nào đã bồi dưỡng ra bọn họ.

Xung quanh thành Lạp Khắc Duy Lợi Á có hơn chục băng cướp lớn lớn nhỏ nhỏ khác nhau, sự tồn tại đó cũng đại biểu cho đấu tranh phe phái giữa các quý tộc, bao gồm cả bản thân các băng cướp, cướp của những thương đội là công việc của bọn họ, nhưng bọn họ cũng sẽ chiếm lãnh địa theo mệnh lệnh, hoặc cướp bóc của quý tộc chẳng hạn…….


Hành động lần này đã được lĩnh chủ Tư Tháp Na ngầm đồng ý.

Ba Khắc Kỳ Đế không có tài cán gì, nhưng ông ta lại có một cô con gái rất xinh đẹp, con gái ông ta cũng không có tài cán gì cũng như không có quyền thừa kế, nhưng may mắn là ả ta rất xinh đẹp, vậy nên đã được gửi đến chỗ lĩnh chủ Tư Tháp Na làm nô lệ, ả ta cũng sinh được một đứa trẻ rất xinh đẹp, có thiên phú về nguyên tố ánh sáng.

Một nô lệ lớn lên đẹp thì chẳng là gì, nhưng một đứa trẻ có thiên phú cao về nguyên tố ánh sáng thì lại rất quý giá.

Chỉ chốc lát thôi mà Ba Khắc Kỳ Đế đã đáp được lên người lĩnh chủ Tư Tháp Na và Quang Minh Giáo Hội, hoàn toàn đảm bảo được chức quan chấp chính ở thành Đạt Nhã Khắc.

Nếu không, sao ông ta có thể đánh bại được đám quý tộc nghèo có lòng tự trọng cao hơn bất kỳ ai chỉ với cấp 36.


Thành Đạt Nhã Khắc là một thành nhỏ nghèo nàn hoang vắng, lĩnh chủ Tư Tháp Na cũng chướng mắt, vậy nên hắn ta cũng ngầm chấp nhận hành động ăn không được thì phá cho hôi của Kỳ Đế.

Nhà tài trợ không phản đối, Thác Ni nhận tiền công của Kỳ Đế nên đã ra ngoài vui vẻ một chút, chỉ có điều, hắn ta không ngờ mình lại gặp phải quái vật Phỉ Lạc Ti.

Ai mà nghĩ Phỉ Lạc Ti mạnh mẽ đến thế lại đi làm Lĩnh chủ của vùng đất xa xôi hẻo lánh này!

Sau khi nghe Lộ Dịch kể lại toàn bộ sự việc, Phỉ Lạc Ti không hề tức giận mà chỉ nhẹ giọng nói: “Ta biết rồi”.

Tâm trạng bình tĩnh, giọng nói cũng thật bình tĩnh.

Nhưng mà, bọn cướp bị nhét trong viên đá lại sợ hãi đến mức vô thức ôm chặt lấy nhau.

Phỉ Lạc Ti không vội đưa người về thành, mà y lại tiếp tục “cuộc chiến” lấy yếu thế chống lại số đông cả một ngày một đêm, lại quét sạch hang ổ bọn cướp cả một buổi tối, mặc dù thuật hồi sinh và thuật trị liệu không ngừng liên tục kéo đầy thanh huyết, nhưng mệt mỏi về mặt tinh thần và tâm lý thì không dễ dàng loại bỏ như vậy.

Ở công trường vẫn còn rất nhiều trẻ em, mặc dù có ma ngư và người hầu đưa ra từ lâu đài chịu trách nhiệm về mặt kỹ thuật, nhưng dù sao ở đó cũng có hàng trăm đứa trẻ, không biết có xảy ra chuyện gì với bọn họ không.

Y xé mở không gian rời đi dễ dàng như lúc đến, chỉ có điều, khi y đến thì sào huyệt của băng cướp vẫn còn được trang trí lộng lẫy, bây giờ chỉ còn là một nơi đổ nát, khung cảnh hết sức thê thảm đầy khói và than đen.

*****

Phỉ Lạc Ti quen làm Độc Lang, đi lại rất dứt khoát và lưu loát, y cảm thấy nếu mình đã cung cấp nhu yếu phầm hàng ngày và để lại hộ vệ rồi thì lần này chắc sẽ không có vấn đề gì.

Nhưng những đứa trẻ và người hầu bị bỏ lại thì vẫn cảm thấy rất bất an.

Từ đầu đến cuối bọn họ chưa bao giờ nghĩ những thứ rau dưa ma pháp mọng nước và bột mì trắng tinh đó là để cho mình ăn, bọn họ cũng không dám nghĩ đến chuyện “cướp” chiến lợi phẩm, ngay cả những chiếc bát đũa mới tinh sạch sẽ đó cũng không dám dùng.

Thậm chí, ngay cả cái nồi cũng vì nấu cho ma ngư Vân Toa ăn mới lấy ra dùng, mỗi loại nguyên liệu ma pháp được lấy ra một ít cho vào nồi hầm ùng ục, cuối cùng là cho thêm nhiều gia vị quý giá vào.

Mới đầu ma ngư Vân Toa có chút tò mò đi theo mấy người nô lệ xem bọn họ nấu canh, sau khi phát hiện thứ này là nấu cho mình ăn thì lập tức chạy ra xa nhất có thể.

Lũ trẻ nhìn thấy ma ngư Vân Toa phản ứng như vậy thì sợ hãi đến mức muốn quỳ rạp xuống đất cầu xin sự thương xót, quỳ xuống rồi mới nhớ ra mệnh lệnh của Lĩnh chủ đại nhân, vậy nên đã đứng dậy cúi đầu thành khẩn cầu xin ma ngư Vân Toa ăn.

Ma ngư Vân Toa lập tức thu nhỏ mình lại còn một centimet, sau đó vung đuôi bơi đi, ai mà dám ăn một món đen thui như vậy chứ?

Ma ngư không ăn, lũ trẻ cũng không dám động vào, chúng chỉ dám tìm một ít cỏ dại ăn không chết và uống một ít nước sông, mọi người uống đến no bụng mới xem là đã xong một bưa ăn.

Dù nguyên hình là một con ma thú khổng lồ to hơn 2.000 mét, nhưng ma ngư vẫn là cá con mới 3 tuổi, thấy nô lệ ăn uống như thế nó cũng ăn thử, nhưng ngay lập tức phun ra vì cỏ dại quá đắng và khó nuốt.

Chẳng lẽ vị giác của con người và ma ngư khác nhau sao, nó cảm thấy thật khó ăn! Nếu ăn thứ này có khi ma thú sẽ chết mất!

Vào ban đêm, bọn trẻ nhìn thấy ma ngư ở bên cạnh nên ngủ cũng thấy an tâm thoải mái hơn rất nhiều, tuy ở nơi hoang vu gió rất mạnh, vào mùa thu nhiệt độ cũng thấp, mọi người lại mặc quần áo mỏng, nhưng bọn họ đã trốn sau những tán cây khuất gió, mà như thế cũng thật khó để đi vào giấc ngủ.

“Ái Lệ Ti, ngươi nói xem, chúng ta vẫn còn sống phải không?”

Những gì xảy ra sau khi bọn họ “chết” đã được người khác kể lại.

Hôm nay thực sự đã xảy ra quá nhiều chuyện, mà những điều đó họ chưa bao giờ dám nghĩ hay mơ tới.

 “Ngươi chạm vào chỗ trái tim mình thử xem nó có đang đập không?” Ái Lệ Ti nắm lấy tay Tuyết Lỵ rồi đặt lên ngực cô bé, “Thịch, thịch, thịch…”

Tuyết Lỵ bị cô bé chọc cười: “Ái Lệ Ti, tim ngươi đập nhanh quá.”

Nhưng mà Ái Lệ Ti lại không đầu không đuôi nói một câu: “Lĩnh chủ đại nhân thật lợi hại!”

Nhưng Tuyết Lỵ lại hiểu lời cô bé nói: “Thật là lợi hại! Ta cứ tưởng mình sẽ không bao giờ gặp lại mẹ mình nữa.”

“…”

Khắp nơi đều nghe thấy tiếng mọi người thì thầm khe khẽ, nhưng không ai cảm thấy ồn ào.

Trằn trọc cả đêm, trên mặt ai nấy đều có quầng thâm lớn.

Khi Phỉ Lạc Ti quay lại, y thấy nồi thức ăn sẫm màu tỏa ra thứ mùi lạ: “Nấu hỏng rồi à? Đổ đi nấu lại.”

Trân Ny đang dùng chiếc thìa lớn khuấy đều thì giật mình, nàng nghĩ rằng Phỉ Lạc Ti không hài lòng với việc mình làm nên đã nhanh chóng cầu xin tha thứ.

 “Xin, xin lỗi Lĩnh chủ đại nhân! Là do ta quá đần độn..…” Trân Ny lắp bắp nói lời xin lỗi, nhưng thật ngạc nhiên khi Phỉ Lạc Ti không hề mất kiên nhẫn mà chăm chú lắng nghe.

Lúc này Phỉ Lạc Ti mới hiểu ra, tất cả bọn họ đều cho rằng những nguyên liệu này là chuẩn bị cho ma ngư ăn!

Bây giờ Phỉ Lạc Ti mới hiểu được sự khác biệt trong suy nghĩ giữa mình và những người này, vậy nên y chỉ ra lệnh: “Mỗi người một cái bát và một đôi đũa. Đến xếp hàng đi.”

Trước sự chứng kiến ​​của một đám người đau lòng đến mức suýt hít thở không thông, y đổ nồi thức ăn mà “chỉ có giới thượng lưu” mới có thể thưởng thức được xuống sông, trong chốc lát, một đàn cá lớn lao tới đớp thức ăn, chưa đầy một phút sau, nước sông chỉ còn lại những gợn sóng.

Phỉ Lạc Ti hướng dẫn bọn họ gọt vỏ, cắt cà rốt, cà chua, bắp cải thành khối vuông rồi nấu chín, sau đó nhồi bột mì, cán bột thành từng miếng nhỏ rồi ném vào nồi, còn rắc thêm một túi lớn gia vị gồm muối, bột ngọt, nước tương và hạt tiêu vào trong.

Cuối cùng, y sử dụng [Bụi thời gian] mới thu được để nấu nhanh hơn, chiếc vạc mất ít nhất hai giờ để nấu chín, bây giờ chỉ tốn có mười giây dưới sự hỗ trợ của bụi thời gian.

Lộ Dịch: “… ……” hắn ta nhìn chiếc bình chỉ còn hai phần ba bụi thời gian, đại não như muốn sụp nguồn.

Những tên cướp khác cũng đau lòng không thôi.

Đó là [Bụi thời gian]! Là bụi thời gian đó, có thể giúp cấm chú cấp 150 gây ra lực sát thương cực lớn!

Nhưng sau đó bọn họ nghĩ đến [Con lắc thời gian] có thể quay ngược thời gian, [Kỹ thuật hồi sinh nhóm] đã hồi sinh hai nghìn người vô số lần thì….. Xem ra bụi thời gian cũng chẳng có chút giá trị gì.

Mùi thơm nức mũi lập tức chiếm cứ lấy khứu giác bọn họ.

Phỉ Lạc Ti lại một lần nữa dùng bụi thời gian làm nguội món súp nóng hổi, đợi đến khi món ăn âm ấm vừa ăn, lần này cái lọ đựng bụi thời gian chỉ còn lại 1 phần 5.

Bọn cướp tê dại – mới là lạ!

Phỉ Lạc Ti đưa chiếc vá lớn cho người hầu gái khuấy: “Mỗi người một vá, không hơn, không kém.”

“Các ngươi là lãnh dân của ta, các ngươi là đại diện cho mặt mũi của ta, hiểu không?”

Việc quý tộc dùng vàng làm nhà vệ sinh vì “thể diện” là chuyện bình thường – việc Lĩnh chủ đại nhân cho nô lệ ăn ma pháp nguyên liệu chỉ để cứu lấy thể diện của mình cũng là điều bình thường.

Nhìn xem, thậm chí ngay cả bánh mì đen các ngươi cũng không thể ăn, nhưng thần dân và nô lệ của ta lại có thể ăn những nguyên liệu ma pháp mà chỉ có quý tộc mới có thể mua được!

Không! Là Lãnh chủ của chúng ta cực kỳ giàu có, Lĩnh chủ của chúng ta cực kỳ cường đại!

Niềm tự hào và kiêu hãnh vô song trào dâng trong lòng mọi người, khiến bọn họ hạnh phúc đến mức suýt rơi nước mắt.

Làm sao bọn họ có được một Lĩnh chủ tốt như vậy chứ? Quả thật là, thật là…..

Giọng nói không thể từ chối của Phỉ Lạc Ti mạnh mẽ cắt ngang dòng cảm xúc của mọi người: “Ăn đi.”

Những lãnh dân có kỹ luật nghiêm minh đã cúi đầu ăn thức ăn trong bát của mình.

Bánh canh có vị mặn tự nhiên, tuy không có đường quý giá, nhưng mùi thơm của món ăn khiến đầu lưỡi say mê không thôi.

Phần lớn bột mì được nhào thành từng miếng bột nhỏ, nhưng một ít bột lỏng tan chảy vào súp, khiến toàn bộ nồi súp chuyển sang trạng thái đặc sệt.

Nồi bánh canh này ở trong mắt Phỉ Lạc Ti rất thô sơ.

Cách làm cho món ăn ngon hơn là phải đun nóng chảo với mỡ lạnh, sau đó cho tỏi băm vào phi thơm rồi cho cà chua và cà rốt vào, đun nhỏ lửa cho đến khi cà chua đặc thành súp đặc thì cho bánh canh vào, đợi đến lúc gần tắt bếp thì cho rau xanh vào nấu khoảng một phút.

Cà chua không được xào trước trong chảo, rau củ cũng bị nấu lâu đến mềm nhũn, thậm chí đáy chảo còn bị cháy do đảo không kịp.

Nhưng nồi bánh canh vẫn ngon đến mức những người dân thường và nô lệ này muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi của mình!

Nước súp đặc tuy có chút mùi hồ nhão, nhưng chính mùi tinh bột đó lại khiến con trùng tham ăn trong bụng mọi người kêu gào không ngừng.

Những viên bột không đều rất mềm và trơn, như thể nếu không chú ý một chút là nó sẽ chui tọt vào dạ dày ngay, khi cẩn thận dùng lưỡi ấn vào, lúc đó sẽ có cảm giác như mình đang bị mắc kẹt trên mây, như đang mơ về một giấc mơ mà mình chưa bao giờ tưởng tượng được.

Nước súp ấm nóng có vị mặn, nhưng có vị ngọt của cà rốt và vị chua chua ngọt ngọt của cà chua, dư vị ngọt đến mức khiến người ta muốn rơi lệ.

“No quá!” Nước súp đặc tạo cảm giác rất no bụng, trẻ con ăn xong trước, bụng tụi nó nhỏ, sờ sờ cái bụng tròn xoe, lưu luyến l**m sạch bóng bát đũa, tụi nó muốn được ăn thêm một chút nữa, muốn m*t hết những gì còn sót lại trên bát đũa vào dạ dày.

Thác Ni là một Pháp sư cao cấp đã sống hơn trăm năm, hắn ta đã ăn rất nhiều đồ ngon, cho dù chưa từng nếm qua những nguyên liệu quý giá nhất, nhưng cũng đã nhìn thấy mấy lần.

Nhưng chưa bao giờ hắn ta bị thu hút bởi một mùi hương nào đó, đến mức ước gì mình có thể biến thành một chú cún con vẫy đuôi xin ăn.

U linh không có khứu giác, vong linh cũng không cần khứu giác, nhưng Thác Ni thì chẳng phải u linh cũng chẳng phải vong linh, hắn ta chỉ là một mảnh linh hồn bị nhét vào món đồ chơi của trẻ con, cảm giác nhạy bén của Pháp Sư cao cấp chỉ có thể duy trì ở mức 7, 8 hoặc 9 %.

Còn về phần chè bí đỏ, người chiến thắng cuối cùng là người chiếm được vị trí có thể ngửi được mùi thơm nồng nhất, nhưng lần này hắn ta không cần phải tranh giành với người khác nữa.

Mặc dù bây giờ hắn ta chỉ là một con búp bê rách nát giá mười đồng tiền, nhưng trên mặt nó có một “chấm” nhỏ đơn giản làm mũi, và sự kỳ diệu của thế giới phép thuật đã được bộc lộ trên phương diện này – hắn ta có thể ngửi thấy mùi thơm như người bình thường mà hương thơm không bị

“Thơm quá…… Tại sao lại có mùi thơm như vậy chứ?! Thơm quá đi!” Mỗi bữa ăn tiêu chuẩn của Thác Ni có giá ba ngàn đồng vàng. Đúng vậy, chính xác là ba ngàn đồng vàng.

Hắn ta tự nhận mình là người sành ăn, là một mỹ thực gia có khẩu vị tao nhã, hắn ta đã từng ăn không tới một vạn cũng tám ngàn nguyên liệu, nhưng chưa bao giờ ngửi thấy mùi thơm nào mê người như vậy.

Thác Ni len lén nhìn về phía Phỉ Lạc Ti, sau đó chạy nhanh đến chỗ một cô bé, cố gắng dùng “vẻ đẹp” của mình để xin cô bé chia cho mình một chút đồ ăn.

Nhưng cô bé đói khát và sợ hãi lại không hề có chút “tình yêu” nào, thậm chí còn cho rằng đối phương là kẻ xấu muốn cướp đồ ăn của mình, nó cẩn thận trút hai ngụm cuối cùng vào cổ họng rồi lè lưỡi ra l**m thức ăn còn sót lại bên trong chiếc bát.

“Hừm…..” Thác Ni nhìn cô gái nhỏ không quan tâm gì đến vệ sinh này, vẻ mặt hắn ta có chút ghét bỏ lui về phía sau mấy bước.

Cô gái nhỏ không hề cảm thấy buồn vì hành động đó của hắn ta, mà nó còn thầm thở phào nhẹ nhõm vì đối phương đã cách mình xa một chút.

Một con búp bê đồ chơi có thể di chuyển, nhìn thì có vẻ rất đáng sợ, nhưng nếu không ăn thì con người sẽ chết vì đói, so với sự tồn tại của nỗi sợ thì việc ăn uống vẫn quan trọng hơn!

Mải đến khi cô bé l**m sạch bát đĩa rồi nó mới có thời gian nghĩ đến con búp bê giẻ rách vừa rồi.

Ồ không, không xong rồi, con búp bê đó hình như là của Lĩnh chủ đại nhân, nó đã từ chối con búp bê của Lĩnh chủ đại nhân, cái này, cái này……

“Tuyết Lỵ, con có còn muốn ăn nữa không?” Phản ứng sợ hãi đầu tiên của Tuyết Lỵ là chạy đến bên mẹ. Cô bé còn thấp, vừa đưa tay ra đã ôm lấy chân mẹ, nó lấy thêm một ít từ bát của mẹ mình, nhưng khi vừa ngẩng đầu lên thì lại thấy ánh mắt của mẹ bỗng trở nên cực kỳ dữ tợn.

Sau khi mất đi con gái hai lần chỉ trong vài ngày, khí chất tiềm ẩn như sói mẹ cũng dần dần lộ ra, nhìn theo ánh mắt của con gái, người mẹ hung dữ trừng mắt nhìn con búp bê xấu xí và bẩn thỉu kia.

Thác Ni thật sự rất muốn nổi giận. Hắn ta là Phong hệ Pháp sư cao cấp, đã bao giờ bị đối xử như vậy đâu?! Hôm nay bị một con bé tầm thường phớt lờ, sau đó còn bị một kẻ ngu dốt hạ đẳng nhìn chằm chằm. Hắn ta đã bao giờ bị khi dễ như thế này đâu? Có bao giờ tủi thân đến vậy đâu?!

Chúng phải được dạy cho một bài học!

Khuôn mặt đơn giản của con búp bê hiện lên vẻ oán hận hung ác, bím tóc làm bằng cỏ khô tự động di chuyển mà không có gió, như thể mạng sống của hai mẹ con sắp bị người ta đoạt lấy ngay lập tức.

Nhưng mà, mười giây trôi qua, một phút trôi qua, vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Mặc dù được nhét vào cơ thể của một con búp bê, nhưng đây lại là con búp bê làm bằng gỗ bình thường, cỏ khô bình thường, vải dệt bình thường, vậy nên chúng không thể lưu trữ ma lực được.

Nói cách khác, sau khi Thác Ni có được thân xác này sẽ là một con búp bê đồ chơi thực sự.

Thậm chí hắn ta còn không thể sử dụng pháp thuật cấp 1.

“Ha ha…..” Cô bé không nhịn được bật cười thành tiếng, lần này khi búp bê lại lộ ra đôi mắt tràn ngập sát ý, cô bé không còn trốn sau lưng mẹ mình nữa.

Người mẹ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, đừng nhìn bà hành động dũng cảm như vậy, nhưng tất cả chỉ là giả vờ trước mặt con gái mà thôi.

Nhưng mà, trước khi kịp quẳng gánh nỗi lo đi, tim bà lại giật thót.

Sau khi con búp bê kinh ngạc nhìn hai mẹ con, sự kinh ngạc gần như biến thành thực thể: “Chủ nhân! Chủ nhân, bọn họ dám bất kính với người hầu trung thành đáng yêu của ngài!”

Lúc này, người mẹ không còn giả vờ bình tĩnh được nữa, bà hoảng sợ cúi đầu, cố gắng xin lỗi và mong được tha thứ.

Nhưng mà, Phỉ Lạc Ti chỉ bước qua mà không ngoảnh mặt nhìn lại một chút, như thể y chỉ đi ngang qua và vô tình giẫm phải một thứ rác rưởi nào đó.

“A….” Thác Ni bất giác hét thảm một tiếng.

“Chủ nhân, chủ nhân! Ngài không thấy ta à? Chủ nhân đáng kính của ta!”

Phỉ Lạc Ti nghe thấy tiếng gọi thì cúi đầu nhìn xuống dưới, y không nhấc chân ra mà chỉ nhẹ nhàng nói: “Câm miệng.”

Thác Ni vừa đau khổ vừa sợ hãi vội vàng ngậm miệng lại.

Lúc này, nỗi sợ hãi và bất lực ập đến như một cơn sóng thần khổng lồ nuốt chửng lấy hắn ta, khiến hắn ta không thể tìm lại được bản thân nhỏ bé và khiêm tốn của mình.

 “Chủ, chủ nhân……” Thác Ni kêu lên, nhưng trái ngược hoàn toàn với nỗi đau khi thế giới sụp đổ của Thác Ni, cô gái bé nhỏ và mẹ cô bé lại khác.

“Lực tương tác nguyên tố Phong của ngươi không tồi, sau này có thể cân nhắc phát triển theo hướng Phong Nguyên Tố.”

Nghe được những lời Phỉ Lạc Ti nói, hai mẹ con mừng đến mức không biết phải nói gì, kích động đến mức môi cứ run mà không nói được câu nào.

Người bình thường muốn trở thành siêu phàm giả rất khó, nhưng chỉ cần có thể trở thành siêu phàm giả thì họ có thể thay đổi vận mệnh đời mình.

Nếu một gia đình bình dân muốn bồi dưỡng ra một siêu phàm giả, họ không chỉ cần có tài năng mà còn phải có tiền, trước kia gia đình nghèo khó, một đồng vàng cũng không thể lấy ra, vậy nên nếu họ muốn biến con gái có thiên phú của mình trở thành siêu phàm giả thì chỉ có thể giao cô bé cho một tiểu quý tộc làm “Người hầu”.

Nhưng khi người mẹ nhớ đến ấn ký ma pháp ở bên trong cổ tay, những giọt nước mắt vui mừng không ngừng rơi.

Bà không biết bảy trăm đồng vàng có đủ hay không, chờ qua một thời gian nữa bà sẽ tìm cách đưa con gái mình đến “trường học”, khi trở thành siêu phàm giả, con gái bà sẽ không còn phải sống cuộc sống giống như bà, nó sẽ không bị giẫm đạp như bùn lầy trên mặt đất nữa!

Tất cả đều là nhờ Lĩnh chủ đại nhân tốt bụng!

“Cám ơn, cảm ơn ngài, Lĩnh chủ đại nhân!”

Phỉ Lạc Ti có chút bối rối khi nhận được lời cảm ơn mà không làm gì cả, nhưng vì không hiểu lắm nên đành thôi không tìm tòi nghiên cứu làm chi, y chỉ đơn giản “ừ” một tiếng rồi bỏ đi.

Thác Ni ngơ ngác nhìn bóng lưng y rời đi không một chút luyến tiếc, hắn ta lặng lẽ quay trở về bên những “người bạn đồng hành” của mình, tựa người vào một hòn đá nhỏ hơn mình, ngoại trừ việc không ngừng run rẩy, hắn ta trông giống một hòn đá hơn cục đá thật sự.

Sự im lặng chết chóc tràn ngập giữa hơn một trăm tên sơn tặc.

 “Thác Ni, đừng khóc nữa.”

Những tên cướp trong cục đá bị tiếng khóc của hắn ta làm cho khó chịu, ban đầu bọn chúng có chút ghen tị vì Thác Ni có “thân thể” của riêng mình, nhưng sau cảnh tượng vừa rồi, bọn chúng còn điều gì chưa hiểu nữa….

Chủ nhân không hề coi trọng bọn họ chút nào.

Bọn họ đã từng là pháp sư cấp cao thì sao? Ở trong mắt chủ nhân, bọn họ có lẽ còn không quan trọng bằng một nô lệ thấp hèn.

Ở thế giới này cá lớn nuốt cá bé, cường giả vi vương.

Thân là sơn tặc, không ai biết điều đó rõ hơn bọn họ – hoặc bọn họ cũng đã từng nghĩ như vậy.

Ngày xưa bọn họ là những siêu phàm giả cao cao tại thượng, thế giới xoay quanh họ và quyền lợi của bọn họ được đảm bảo.

 Lúc đó bọn họ cảm thấy thế giới như vậy thật tươi đẹp, và những quy tắc đó thật đúng đắn.

Mặc dù cướp là một nghề có tỷ lệ tử vong cao, cuộc sống lúc nào cũng ở trong tình trạng mũi đao l**m huyết, nhưng lợi ích đạt được cũng rất cao.

Nhưng mà, hiện tại bọn họ đang ở thế yếu hơn, khoảng cách chênh lệc quá lớn khiến bọn họ gần như phát điên.

Bọn cướp đau đớn, khó chịu, nhưng có thứ gì đó khiến chúng càng đau đớn và khó chịu hơn lại sắp ập đến.

*****

“Còn chưa tới à?” Vẻ mặt Ba Khắc u ám ngồi ở trong đại sảnh nhà mình, nơi này còn xa hoa hơn cả phủ lãnh chúa.

Trước mặt ông ta chất đống vô số báu vật.

Hầu như tất cả những gì có thể chuyển đi trong dinh thự đều đã được chuyển đi toàn bộ, rạng sáng cũng là lúc bọn họ phải rời đi, vậy nên mới có một núi bảo vật xếp trước mặt ông ta, chuẩn bị đóng gói bỏ vào rương.

Chiếc rương được chế tạo đặc biệt và có khắc phù văn giảm trọng lượng, cũng như phù văn giảm cảm giác tồn tại.

Việc di chuyển giữa các thành phố không hề đơn giản, trái lại, nó chẳng khác nào như một “canh bạc lớn”.

Ba Khắc đặt một số vật quý giá nhất của mình vào nhẫn không gian, nhưng số lượng quá nhiều, chiếc nhẫn không gian 10 khối duy nhất của ông ta không thể chứa quá nhiều đồ vật.

Xe ngựa có hơn mười chiếc, có một số không mang đi được chỉ có thể “Vứt bỏ”, nhưng dù vậy, ngôi nhà Kỳ Đế bỏ đi này vẫn vô cùng sang trọng.

Phủ lãnh chúa mấy chục năm không có chủ, nhìn bề ngoài thì là một ngôi nhà đẹp đẽ, nhưng bên trong thì chẳng còn lại gì. Gia tộc Kỳ Đế mới là người thống trị thực sự ở đây, sau khi mất đi danh hiệu cao quý mới mở ra thời kỳ hoàng kim.

Dinh thự là bộ mặt trực quan nhất của một quý tộc, Ba Khắc đã bỏ ra rất nhiều tiền vào nó.

Ở thế giới ma pháp có ma pháp trận để “Di dời nhà cửa”, nhưng giá cả cực kỳ đắt, còn phải có quen biết với pháp sư ma pháp trận cấp cao, điều này thì bây giờ Kỳ Đế không thể có được.

Vì vậy, thật đáng tiếc khi dinh thự sang trọng này chỉ có thể để lại cùng với tòa thành nghèo túng kia làm địa bàn cho vong linh và ma thú.

“Ma Tư, ngươi đi xem lại một lần nữa đi, xem tại sao lần này Thác Ni lại chậm như vậy.”

Theo thỏa thuận giữa Kỳ Đế và Thác Ni, một ngày sau khi tàn sát đội xây dựng, Thác Ni sẽ giết đến thành Lan Tư Duy Lợi.

Sở dĩ là “Ngày hôm sau” vì Ba Khắc biết rất rõ “sở thích nhỏ” của Thác Ni, hắn ta rất thích hưởng thụ những tiếng thét chói tai và tuyệt vọng, nếu hắn ta chưa đủ ghiền sẽ không nỡ rời đi.

Nhưng hôm nay đã là ngày thứ ba rồi mà vẫn không thấy Thác Ni đâu cả.

Thất bại rồi à? Không, điều đó làm sao có thể được chứ. Đừng nói ở một nơi nhỏ bé nghèo khó như Lan Tư Duy Lợi, tìm toàn bộ thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á cũng chả có mấy ai lợi hại bằng băng cướp của Thác Ni!

Lần này Thác Ni lại tự mình ra tay, ở thế giới này cấp bậc là tất cả, kế hoạch của ông ta không thể sai được!

“Tên Thác Ni này nhất định là chơi quá trớn rồi! Ma Tư, lần này ta muốn ngươi đích thân ra khỏi thành và gọi hắn ta đến đây.”

Cấp bậc của hắn ta cao hơn Ba Khắc rất nhiều, vậy nên ông ta cũng không dám thúc giục, chỉ có thể phái Ma Tư, người có mối liên hệ sâu sắc nhất với Thác Ni đến “mời”.

Ma Tư là người đứng đầu đội quân bảo vệ thành Lan Tư Duy Lợi, cũng là một trong những kẻ đứng đằng sau thị trường chợ đen.

Bề ngoài Thành Đạt Nhã Khắc từng là thành phố đấu giá lớn nhất, nhưng sau lưng lại là tổng bộ buôn lậu lớn nhất vùng biên cảnh.

Ở đây tụ tập vô số chủ nô, nếu bất kỳ chủ nô nào không có cứ điểm ở thành Đạt Nhã Khắc, người đó sẽ bị cười nhạo là “không hợp thời”!

Nhưng mà vài thập niên trước, tốc độ xói mòn của vùng Bình nguyên vô tận đã khiến thành Đạt Nhã Khắc nhanh chóng suy tàn.

Ma Tư là [Người đứng đầu thế giới ngầm] mới được Kỳ Đế bồi dưỡng, nhân cơ hội đó đã tiếp quản thế lực ngầm ở thành Đạt Nhã Khắc.

Một ông già giá 3 đồng bạc, một thanh niên giá 8 đồng bạc, một nữ nhân và một đứa trẻ giá 10 đồng bạc, đắt nhất là thiếu nữ, một cô gái trẻ có vẻ ngoài bình thường có giá 20 đồng bạc, một cô gái trẻ xinh đẹp thì có thể bán với giá cao hơn, thậm chí có khi còn bán được giá 1 đồng vàng!

Chỉ là, trong những năm qua dân thường ở thành Đạt Nhã Khắc càng ngày càng ít đi, Ma Tư không có đủ nguồn cung nên chỉ có thể liên hệ với bọn cướp.

Khi bọn cướp cướp hàng của chủ nô, Ma Tư sẽ thu những hàng có chất lượng với giá “cao” rồi bán lại cho Vương quốc Thú Nhân.

Nhưng mà, lợi nhuận của phương thức mua đi bán lại này kém xa so với hình thức “tự sản xuất tự tiêu thụ”, hơn nữa cấp bậc của Ma Tư cũng chưa đủ cao để cho phép hắn ta thường xuyên thực hiện các giao dịch “mua bán” với các Lĩnh chủ khác. Vậy nên quy mô chợ đen trong thế giới ngầm hiện nay không thể nào so sánh được với chục năm trước!

Vì thu nhập “nghèo nàn” quá nên Ma Tư mới nhận thêm công việc “bán thời gian” là chỉ huy đội quân g thủ thành, với công việc đó hắn ta có thể nhận mức lương 2.000 đồng vàng một tháng từ quan chấp chính. Ngoài ra, vào ngày sinh của nữ thần Bình Minh, ngày sinh của nữ thần Phong Thu, ngày sinh của thần Quang Minh, ngày sinh của mười hai vị chủ thần và ba mươi hai vị chính thần, hắn ta cũng có thể nhận thêm trợ cấp ngày lễ là 200 đồng vàng.

Mặc dù có chút mệt mỏi khi làm hai công việc, nhưng Ma Tư là siêu phàm giả có cấp bậc cao nhất trong tòa thành này – Kỵ Sĩ cấp 48 và ma thú tọa kỵ của hắn ta có thể giải quyết tất cả dân thường trong thành phố này trong chốc lát!

Ngay cả Ba Khắc cũng phải dùng giọng điệu kính trọng đối với hắn ta.

Tuy nhận lương bằng thuế và máu thịt của dân thường và nô lệ, nhưng việc hắn ta thường xuyên làm nhất là bắt dân thường làm nô lệ rồi bán nô lệ như những con cừu hai chân cho Vương quốc Thú Nhân.

Ma Tư nhìn về phía phủ lãnh chúa, trong mắt hắn ta hiện lên cảm xúc thật khó hiểu, bàn tay hắn ta ấn xuống vũ khí bên hông, cảm giác háo hức muốn thử không ngừng phát ra từ cơ thể hắn ta.

“Ta sẽ giúp ông.”

Cát Tư vẫn còn ở trong phủ Lãnh chúa.

Nghe nói bảo khố của phủ Lãnh chúa đã bị biến thành ngục tối dành cho tù nhân, an ninh nơi đó nghiêm mật tuyệt đối, ngay cả những người thi pháp cao cấp cũng không thể phá vỡ.

Không phải Ba Khắc không nghĩ biện pháp, nhưng ông ta thậm chí còn không phải là một Pháp sư cấp cao, vậy thì ông ta có thể làm gì được?!

Vậy nên ông ta cũng chỉ có thể đặt hy vọng vào sát thủ cấp cao Lộ Dịch trong băng cướp Thác Ni!

“Ma Tư?”

Ba Khắc có chút lo lắng khi nhìn thấy ánh mắt Ma Tư, tuy có dũng khí “cướp” của cải của Lĩnh chủ, nhưng nghịch lý thay, ông ta lại sợ hãi phủ lánh chúa.

Dao động ma lực của mỗi người là độc nhất vô nhị, nếu tấn công vào phủ lãnh chúa chắc chắn sẽ để lại dấu vết.

Mặc dù Ba Khắc rất phẫn hận đối với phủ đệ của Phỉ Lạc Ti, nhưng ông ta vẫn không dám làm gì nó.

Giới quý tộc đối với chuyện này rất nhạy cảm, dù sao thì cũng đâu ai muốn người khác âm mưu lật đổ mình, một khi đã phát hiện thì nhất định sẽ tận lực trấn áp, giết gà dọa khỉ.

Ba Khắc không muốn mình trở thành con “gà” đó.

Vì thế ông ta đã giao công việc động thủ cho Thác Ni để giảm thiểu khả năng để lại bất kỳ manh mối nào.

Nhưng vừa rồi thấy ánh mắt Ma Tư nhìn phủ Lãnh chúa, tim Ba Khắc đập nhanh hơn một chút, tính đa nghi khiến ông ta không khỏi băn khoăn liệu Ma Tư có phải muốn tấn công mình không?

Nhưng mà, không đợi mối nghi ngờ vô căn cứ của ông ta kịp kết thúc, đội trưởng đội một Ni Khắc của quân thủ thành vẻ mặt kinh hãi chạy từ bên ngoài vào.

“Không, không hay rồi! Thác Ni đột nhiên phát điên, hắn ta đã bắt đầu giết người!”

“Cuối cùng cũng tới rồi!”

Lúc này Ba Khắc vẫn chưa nhận ra có gì khác thường, suy cho cùng thì màn chém giết của Thác Ni ở Lan Tư Duy Lợi chính là kế hoạch của Ba Khắc.

Ông ta sẽ không để ai có được cái mà mình không có, ông ta sẽ không để lại bất kỳ thứ gì của tòa thành này cho Phỉ Lạc Ti!

Giết hết, cướp hết, đập phá hết, và cuối cùng……

“Thác Ni, hắn ta đang làm gì vậy?!” Ba Khắc hưng phấn chạy ra đường và sững sờ khi nhìn thấy Thác Ni vung quyền trượng lên cao tấn công quân thủ thành.

Quân hộ thành là người của bọn họ! Tại sao lại tấn công quân hộ thành?! Tại sao lại xuống tay với quân hộ thành?!

Động tác đập đầu của Thác Ni rất lưu loát, nhưng khi quay đầu thì động tác có chút cứng ngắc, sau khi chết lập tức bị vong linh pháp sư biến thành vong linh, vậy nên làn da của hắn ta vẫn ở trạng thái rất “mới mẻ”. Tuy Pháp sư cấp 73 không có linh hồn, nhưng ma lực trong cơ thể thì vẫn đầy đủ, ngoại trừ đôi mắt trắng dã không có đồng tử ra, trông hắn ta thật sự không khác gì một pháp sư cao cấp bình thường.

“Ba Khắc, ta sẽ..… thực hiện lời hứa với ông.”

Giọng nói đó rõ ràng là của Thác Ni, nhưng lời nói có chút chậm và chuyển động hơi cứng nhắc khiến cả Ma Tư và Ba Khắc đều sợ đến dựng tóc gáy.

Linh hồn của Thác Ni đã bị rút đi, Phỉ Lạc Ti không đưa linh hồn khác vào mà dùng kỹ năng [Chấp niệm] để điều khiển thi thể.

Thỏa thuận cuối cùng Thác Ni lập trước khi chết là với Ba Khắc, vậy nên Phỉ Lạc Ti đã cho phép hắn ta thực hiện ước định đó.

Nhưng mà trong thỏa thuận đó, mục tiêu của vụ thảm sát đã được chuyển từ nô lệ và dân thường sang người của phe Kỳ Đế.

Hắn ta tùy ý dùng pháp trượng đánh gãy đầu một kiếm khách, giọng nói cũng trở nên mượt mà hơn: “Ba Khắc, ta sẽ thực hiện thỏa thuận của chúng ta.”

Ở thành Đạt Nhã Khắc, nơi chỉ cách Bình nguyên vô tận đầy xương trắng ba mươi km, tất cả mọi người ai cũng được truyền thụ kiến ​​​​thức về vong linh khi còn trong bụng mẹ.

“Đáng chết! Thác Ni gặp đại quân vong linh rồi!”

Sắc mặt Ma Tư trở nên vô cùng khó coi: “Lãnh địa này đã hoàn toàn bị hủy hoại rồi!”

Bất cứ nơi nào có đội quân xác sống đi qua, nơi đó sẽ trở thành vùng đất chết.

Ở cái nơi gọi là “Vùng đất chết”, không chỉ có những người bình thường bị g**t ch*t, mà ngay cả những Siêu phàm giả, Tinh linh, Địa tinh, Thú nhân, ma thú – tất cả mọi sinh vật sẽ trở thành một phần của đội quân bạch cốt! Và sau đó sẽ nhận hết thảy tra tấn và cô độc.

Con người khát khao có một cuộc sống vĩnh hằng, lúc nào cũng mơ ước một cuộc sống hưởng thụ vĩnh cửu, nhưng không phải cuộc sống làm nô lệ vĩnh cửu cho vu yêu, cho vong linh pháp sư!

“Ma Tư, Ma Tư, đưa ta đi cùng! Ma Tư, ta đã cho ngươi nhiều tiền như vậy, những gì ngươi có hôm nay đều là ta ban cho, ngươi không thể để ta ở lại được!” Ba Khắc thấy Ma Tư xoay người định bỏ chạy, ông ta vứt hết mặt mũi đưa tay kéo Ma Tư thật mạnh, cầu xin hắn ta đưa mình đi cùng.

“Buông ra, đồ ngu xuẩn!” Ma Tư hung hăng bẻ gãy tay Ba Khắc. So với một kiếm sĩ song hệ không có thiên phú như Ba Khắc, chỉ biết dùng tài nguyên để thăng cấp, thì Ma Tư buôn lậu còn mạnh hơn ông ta không biết bao nhiêu lần!

Hắn ta chỉ nhẹ nhàng kéo ra một chút mà cánh tay của Ba Khắc đã bị xé toạc như tờ giấy hết sức dễ dàng.

 “A a a….. – Ma Tư, tao nguyền rủa mày!!!” Máu tươi phun ra như vòi phun nước, Ma Tư nhanh chóng bỏ chạy trước tiếng la hét và chửi bới của Ba Khắc.

Ma Tư cố tình làm vậy, lẽ ra hắn ta có thể đẩy Ba Khắc ra, nhưng hắn ta lại dùng cách tàn nhẫn nhất là xé rách hai cánh tay của ông ta.

Lý do cũng rất đơn giản – dùng Ba Khắc làm mồi nhử để kéo dài thời gian cho bản thân chạy trốn.

Còn việc vì sao không để Ba Khắc có đầy đủ năng lực chiến đấu đi đánh lại Thác Ni để câu thêm giờ cho hắn ta chạy trốn? Đừng đùa, sao hai việc đó có thể diễn ra cùng một lúc được chứ?

“Rầm!”

“Rầm!”

“Rầm…..”

 Thác Ni liên tục đánh cây trượng hoa lệ lộng lẫy lên người siêu phàm giả.

Đối với thường dân và nô lệ thì siêu phàm giả là người có cơ thể mạnh mẽ và quyền lực, nhưng trong tay Thác Ni thì bọn họ lại mỏng manh hơn bột giấy.

Thể chất của một người rèn luyện thân thể tốt hơn nhiều so với người thi pháp, nhưng trình độ của Thác Ni cao hơn bọn họ hàng chục cấp, hơn nữa hắn ta còn sử dụng một cây pháp trượng cao cấp, vì vậy đánh gãy xương hết sức dễ dàng.

Chỉ cần đánh một đòn nhẹ là có thể làm gãy xương đối phương, một cú vung gậy nhẹ nhàng thôi cũng có thể khiến cơ thể đối phương bay lên, ra đòn nặng hơn một chút thì có thể biến một người lành lặn thành cát bụi chỉ trong chớp mắt.

Vong linh Thác Ni từ từ hạ gục những siêu phàm giả đã mất khả năng hành động và không thể trốn thoát.

 “Đáng chết, đáng chết, đáng chết!” Ba Khắc vừa chửi rủa vừa lấy quyển trục truyền tống cứu mạng ra khỏi nhẫn không gian.

Quyển trục truyền tống di động cứu mạng này có giá không rẻ, ngay cả Ba Khắc cũng chỉ có một cái, chỉ cần xé nó thì ông ta có thể dịch chuyển đến nơi an toàn được sắp xếp từ trước trong vòng ba giây.

Mặc dù ông ta có chút tiếc nuối số tài sản để trong đại sảnh và đứa con trai cưng còn ở trong phủ thành chủ, nhưng mạng ông ta mới là thứ quan trọng nhất, không có còn mạng thì chẳng làm được gì cả!

Ba Khắc bị mất đi đôi tay, ông ta chật vật cắn quyển trục như một con chó.

May mắn thay, quyển trục ma pháp có thể mở bằng cách đưa ma lực vào, dù nó có bị rách hay không thì phương pháp sử dụng cũng không ảnh hưởng gì đến tác dụng của nó.

Ma pháp trận sáng lên, lúc này Thác Ni vẫn còn cách Ba Khắc hơn ba mươi mét, trước mặt hắn ta có bảy người bị gãy chân đang la hét, nhưng bọn chúng vẫn chưa chết.

Ba giây là đủ! Vẻ mặt Ba Khắc hiện lên sự kinh hỉ của người vừa tìm được đường sống trong chỗ chết.

1, 2…..

“Keng…..”

Một lưỡi kiếm xé gió lao đến cắt qua cổ Ba Khắc, làm gián đoạn ma pháp trận.

Quyển trục truyền tống trị giá 300.000 đồng vàng đã bị lãng phí vô ích.

Ba Khắc mở to hai mắt, tuyệt vọng dần thay thế hi vọng, thật lâu sau ông ta vẫn chưa thể hoàn hồn lại được.

Thác Ni không vội, hắn ta không phải Thác Ni thật, nhưng hắn ta có tất cả những hành vi và thói quen của Thác Ni, hắn ta biết rất rõ cách tạo ra nỗi tuyệt vọng mỹ vị nhất.

 “Ba Khắc,” Thác Ni chậm rãi nói, “Ta tới để thực hiện thỏa thuận của chúng ta!”

Hắn ta giơ cao pháp trượng, Ma pháp thạch to như đầu đứa trẻ phát ra thứ ánh sáng lộng lẫy động lòng người dưới ánh bình minh, sau nhiều lần tấn công, bao nhiêu máu đã đổ xuống, nhưng không lưu lại một chút dấu vết nào những viên đá mỹ lệ đó.

“Đợi một chút -” Ba Khắc thét chói tai với tốc độ nhanh nhất có thể, “Ta có tiền! Rất nhiều tiền! Ta sẽ cho ngươi tất cả số tiền mình có! Ta cũng sẽ tìm rất nhiều nô lệ xinh đẹp dâng lên cho chủ nhân của ngươi, xin hãy tha cho ta….”

“Rầm!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...